Phi hồ ngoại truyện - Chương 49

49

Hồ công tử trả kiếm lui binh

Hắn
tử sử kiếm tướng mạo oai nghiêm, thái độ ngạo mạn, ngửa mặt lên trời cười nói:

- Lão
tiểu tử kia thật là cuồng vọng.

Nhưng
lão họ Chữ đã biết Hồ Phỉ không phải hạng dễ ăn. Lấy một chọi một động thủ với
chàng thật không nắm vững phần nào. Chàng đã tự nguyện khiêu chiến với ba người
là một điều mong còn không được, lão liền hô:

- Niếp
hiền đệ! Thượng Quan sư đệ! Y đã tự rước lấy cái chết thì không oán ai được
nữa. Vậy ba chúng ta cùng y chơi nhảy một phen.

Hán
tử họ Niếp không thích, đáp:

- Xem
chừng lão tiểu tử kia đâu phải là đối thủ của Chử đại ca? Nếu không thì hai vị
sư huynh sư đệ hãy ra đi để anh em chiêm ngưỡng tuyệt kỹ Lôi Điện Giao Tác ở
ngoài quan ải.

Quần
đạo reo lên:

- Phải
lắm! Phải lắm!

Hồ
Phỉ lắc đầu đáp:

- Hạng
người ít tuổi thành ra nhỏ mật. Đáng tiếc ôi là đáng tiếc.

Hán
tử họ Niếp giương cặp lông mày lên nhảy xuống ngựa khẽ nói:

- Chử
đại ca hãy lùi lại để tiểu đệ cho tên cuồng đồ này một bài học.

Hồ
Phỉ hỏi:

- Tiểu
hunh đệ! Ngươi muốn cho Ngưu Canh Điền này một bài học này cũng được nhưng ta
cũng nói trước: Nếu ta thua ngươi thì ngươi muốn giết muốn mổ thế nào tùy ý
nhưng ngươi lỡ tay thất bại thì làm thế nào?

Hán
tử họ Niếp cười lạt đáp:

- Đó
là lão tiểu tử mơ tưởng hão huyền.

Hồ
Phỉ mỉm cười nói:

- Biết
đâu nhờ trời giúp đỡ, tiểu huynh đệ mất mạng thì làm thế nào.

Hán
tử họ Niếp quát lên:

- Ai
thèm nói trăng nói cuội với lão tiểu tử. Nếu ta thua thì để tùy ngươi sử trí.

Hồ
Phỉ nói:

- Tùy
ý xử trí thì không dám đâu, tại hạ chỉ xin các vị khoan hồng đại lượng đừng
dính vào việc nhà của vợ chồng tệ sư điệt là xong.

Hán
tử họ Niếp không nhẫn nại được nữa vung trường kiếm lên quát:

- Cứ
thế là được.

Hồ
Phỉ đảo mắt nhìn quần đạo hỏi:

- Niếp
gia tiểu huynh đệ đây nói vậy có thể tin được chăng? Nếu y thua, các vị lại trả
oán thì sao?

Trình
Linh Tố nghe tới đây không nhịn được nữa phải phì cười. Cô nghĩ đến Hồ Phỉ còn
nhỏ tuổi mà một điều hai điều kêu người ta bằng tiểu huynh đệ, hai điều bằng
tiểu huynh đệ. Còn bọn kia lại vì “Bông hoa tươi cắm vào đống phân trâu” mà lao
sư động chúng đến can thiệp thì vụ này thật tức cười.

Quần
đạo biết hán tử họ Niếp kiếm thuật tinh kì, trong tay lại có bảo kiếm chặt sắt
như cắt bùn. Nếu hắn ra tay đấu với lão già lún phún râu trê quê kệch kia thì
nhất định nắm chắc phấn thắng. Chuyến này bọn chúng đi cướp tiêu chẳng qua là
một cuộc mua vui, giữa đường lại gặp chuyện buồn cười thì còn gì thú bằng.
Chúng liền nhao nhao lên đáp:

- Lão
lún phún râu trê kia mà thắng y một nửa thức là bọn ta đi ngay, cái chuyện bất
bình này không can thiệp nữa.

Hồ
Phỉ cười nói:

- Các
vị toàn tiếng người chứ không phải chó phát trung tiện là hay lắm. Coi chiêu
đây!

Đột
nhiên chàng cầm dọc tẩu cài vào cổ áo tung mình xuống ngựa.

Quần
đạo nghe chàng hô “Coi chiêu đây!”, lại thấy chàng cầm dọc tẩu đã tưởng chàng
dùng nó làm binh khí không ngờ chàng lại cắm vào cổ áo. Mười lăm tên đại đạo
đứng coi thì mười ba tên phải bật cười.

Hán
tử họ Niếp quát hỏi:

- Lão
tiểu tử kia dùng binh khí gì sao không lấy ra?

Hồ
Phỉ đáp:

- Ngưu
Canh Điền quen dùng lưỡi cày. Chử đại trại chủ! Đại trại chủ cũng có cái đó
giống cái cày, hãy cho tại hạ mượn một lát.

Chàng
vừa nói vừa xòe tay ra.

Lão
già vẫn có điều úy kị cho là chàng đòi mượn thật vội lùi lại hai bước tức giận
đáp:

- Lão
phu không cho mượn. Xem chừng tôn giá không biết sử dụng.

Hồ
Phỉ vẫn xòe tay hỏi tiếp:

- Cho
mượn một chút thì đã hề gì?

Đột
nhiên chàng vươn tay ra, lão già kia vung đáng lên gạt. Không hiểu tại sao chỉ
còn tay không. Cây Lôi Chấn Đáng đã lọt vào tay Hồ Phỉ rồi.

Lão
già kinh hãi vô cùng nhảy lại hơn trượug. Da mặt co rúm như người thấy khỉ.

Nên
biết công phu Không Thủ Đoạt Bạch Nhận của Hồ Phỉ là một tuyệt kỹ đã học được
của Viễn Tổ Phi Thiên Hồ Li. Ngày trước Phi Thiên Hồ Li phò tá Sấm Vương Lý Tự
Thành khởi nghĩa đánh thiên hạ đã nhờ bản lãnh này đoạt được không biết bao
nhiêu binh khí trong tay các anh hùng hảo hán. Thật là một kỹ thuật thần sầu quỷ
khốc nên người ta tặng cho ngoại hiệu là Phi Thiên Hồ Li.

Hán
tử họ Niếp thấy Hồ Phỉ động thủ với lão già liền cầm kiếm đâm vào sau lưng
chàng.

Hồ
Phỉ nghiêng mình tránh khỏi, cầm đáng xoay lại phản kích, từ mé tả đánh hất
lên.

Cây
Lôi Chấn Đáng tiếp tục đâm dọc quét ngang khiến lão họ Chữ ngó thấy miệng há
hốc ra không ngậm lại được.

Nguyên
những chiêu số Hồ Phỉ sử đây lại đúng là những chiêu thuộc về sáu mươi tư đường
Oanh Thiên Lôi Chấn Đáng Pháp đã được sư phụ truyền dạy cho lão, chẳng sai một
chút nào.


đệ lão họ Thượng Quan lại càng kinh ngạc vì hắn nghe rõ Hồ Phỉ không hiểu cả
Lôi Chấn Đáng là gì mà lúc sử đáng lại giống hệt sư ca. Hai người nhận định rõ
Hồ Phỉ đã có căn bản rất sâu xa về võ công, lại thông minh tuyệt đỉnh. Chàng
vừa coi lão già đấu với Từ Tranh đã thuộc lòng mọi chiêu số. Huống chi những
chiêu chàng sử dụng về phép kình cũng như biến hóa rất thần diệu.

Hán
tử họ Niếp không dám khinh thường nữa, toàn sử Đạt Ma Kiếm Pháp chính tông của
phái Thiếu Lâm.

Hồ
Phỉ dùng binh khí đã không thuận tay lại muốn làm lóa mắt mọi người nên ráng sử
đúng như võ công của lão già họ Chử nên càng bị câu thúc. Chàng thấy thanh
trường kiếm của đối phương phóng ra hàn quang lấp loáng, kiếm pháp cũng không
phải tầm thường. Chàng vừa chiến đấu vừa tự nhủ:

- Xem
chừng mười sáu địch nhân đều là người cương ngạnh, nếu họ xông cả vào thì dù ta
cùng Nhị muội có thể thoát thân được nhưng cả nhà Từ Tranh bốn người tất bị tai
họa. Mình cần thắng để bọn họ không động thủ được là thượng đỉnh.

Đột
nhiên trường kiếm của địch nhân bổ xuống, chàng đang nghĩ cách biến chiêu đã
nghe choang một tiếng. Một đầu cây Lôi Chấn Đáng bị lưỡi kiếm chặt đứt.

Quần
đạo thấy cử chỉ của Hồ Phỉ có vẻ tà môn, trong lòng không khỏi hồi hộp, lại
thấy hán tử họ Niếp thắng lợi liền đồng thanh hoan hô.

Hán
tử họ Niếp phấn khởi tinh thần tiến lên từng bước.

Hồ
Phỉ học được mấy chiêu về Đáng Pháp của lão họ Chử sử hết rồi liền nghĩ thầm:

- Nếu
còn đánh thế này mãi tất bị lộ tẩy.

Chàng
thấy Lôi Chấn Đáng bị hớt một đầu, xoay đáng lại đâm chênh chếch tới.

Địch
nhân chuyển trường kiếm một vòng. Lại một tiếng choang vang lên. Đầu kia cây
đáng bị hớt nốt.

Hồ
Phỉ la lên:

- Hay
lắm! Ngươi đã không nể mặt Chử đại gia, phá hủy cây binh khí nhờ nó mà y nổi
danh thì thật chẳng còn tình bằng hữu chi nữa.

Hán
tử họ Niếp không khỏi sửng sốt vì hắn nghĩ ra lời nói của đối phương rất có lý.

Đột
nhiên lại một tiếng “choang” vang lên. Hồ Phỉ đập nửa cây đánh vào lưỡi kiếm.
Trong tay chàng chỉ còn một khúc ngắn dài chừng hơn thước.

Chàng
lại gọi:

- Biết
sử Lôi Chấn Đáng mà không sử được Thiểm Diện Trùy thì võ công cũng tầm thường
thôi.

Chàng
nói rồi cầm khúc đuôi cây đánh đưa ra như sử cây phá giáp trùy.

Tên
đại đạo họ Thượng Quan nghe chàng hỏi biết sử Thiểm Diện Trùy không khỏi kinh
hãi nhưng coi chừng đi mấy đường trùy đâm ngang chém dọc không đúng cách mới
hơi yên dạ, gã cười hỏi:

- Thiểm
Diện Trùy tôn giá sử đó thuộc môn phái nào?

Hồ
Phỉ đáp:

- Môn
học của ông bạn không trúng, của tại hạ mới đúng.

Chàng
nói rồi lại phóng luôn mấy đường.

Thực
ra ngoài thanh đơn đao chàng chẳng biết sử một món binh khí nào khác.


họ Niếp tuy có lợi kiếm trong tay nhưng không cản trở được cây đáng, gã bị Hồ
Phỉ tấn công phải lùi lại.

Bỗng
gã rú lên một tiếng. Cả hai người đồng thời nhảy lùi lại. Trước mặt Hồ Phỉ ánh
tinh quang lấp loáng. Thanh bảo kiếm đã lọt vào tay chàng.

Hồ
Phỉ quỳ chân trái xuống lượm một tảng đá bên đường nặng chừng ba chục cân.

Tay
mặt chàng cầm kiếm. Mũi kiếm trỏ xuống. Tay trái cầm tảng đá gơ cao lên cười
nói:

- Lưỡi
bảo kiếm này cực kì sắc bén. Tại hạ thử đập mấy cái xem có gẫy không?

Chàng
nói rồi thủ thế tựa hồ dùng tảng đá lớn đập vào thân kiếm nhất định cũng đủ làm
cho kiếm gẫy.

Hán
tử họ Niếp quý thanh bảo kiếm này hơn cả tính mạng, ngó thấy tình trạng này sắc
mặt lợt lạt la lên:

- Tại hạ xin chịu thua là xong.

Hồ Phỉ đáp:

- Tại hạ thấy thanh kiếm này rất tốt, chưa chắc đá
đã đập gẫy được.

Chàng lại giơ cao tảng đá lên.

Hán tử họ Niếp lớn tiếng la:

- Tôn giá có thích thanh kiếm này thì cứ lấy đem
đi, đừng hủy hoại báu vật.

Hồ Phỉ nghĩ thầm:

- Tay này quả thật là người có tình. Chẳng thà để
kiếm lọt vào tay địch chứ không muốn để kiếm gẫy.

Rồi chàng cười hì hì hai tay cầm bảo kiếm nâng lên
đưa tới trước mặt địch nhân nói:

- Tiểu đệ vô lễ. Thật là đắc tội.

Hán tử họ Niếp cực kì kinh ngạc. Gã yên chí dù Hồ
Phỉ không hủy thanh kiếm cũng lấy đem đi vì người võ lâm còn ai không thích bảo
kiếm?

Gã liền đưa tay ra đón lấy nói:

- Đa tạ! Đa tạ!

Trong lúc thảng thốt, gã không giấu nổi nỗi vui
mừng lộ ra ngoài mặt.

Hồ Phỉ biết đêm dài lắm chuyện, không nên chần
chờ. Chàng xoay mình lên ngựa nhìn quần hào chắp tay nói:

- Đa tạ các vị huynh đài đã nương tay. Tiểu đệ xin
có lời cảm tạ.

Chàng lại nhìn Từ Tranh và Mã Xuân Hoa giục:

- Chúng ta đi thôi!

Vợ chồng Từ Tranh chưa hết kinh hãi, vội tung mình
lên ngựa và thúc giục xe tiêu thượng lộ.

Hồ Phỉ và Trình Linh Tố đi sau áp giải để đề phòng
mọi sự bất trắc. Tai còn nghe quần đạo nói nhỏ thương nghị với nhau nhưng chúng
không phóng ngựa đuổi theo.

Bốn người đi một mạch hơn mười dặm vẫn không thấy
quần đạo truy kích.

Từ Tranh dừng ngựa lại nói:

- Tôn giá ra tay giải cứu, tại hạ rất lấy làm cảm
kích nhưng sao lại mạo sư là tệ sư bá?

Hồ Phỉ nghe giọng nói của gã có vẻ trách móc liền
mỉm cười đáp:

- Thuận miệng nói vậy mà thôi. Xin huynh đệ miễn
trách.

Từ Tranh nói:

- Tôn giá dán hai túp râu vào rồi gặp ai cũng kêu
huynh đệ, như vậy không khỏi mang tiếng là khinh thường thiên hạ.

Hồ Phỉ ngạc nhiên không ngờ con người lỗ mãng như
gã mà cũng nhận ra.

Trình Linh Tố khẽ nói:

- Chắc vợ gã nhận ra chỗ sơ hở.

Hồ Phỉ gật đầu, chú ý nhìn Mã Xuân Hoa. Chàng tự
hỏi:

- Nàng nhận ra túp râu giả nhưng không hiểu đã
khám phá ra ta là ai chưa?

Từ Tranh thấy thái độ chàng như vậy liền cho là
chàng thấy vợ gã xinh đẹp đi theo hoài, hẳn là có ý bất chính.

Gã bị quần đạo vũ nhục đủ điều, tâm trí thất
thường, coi ai cũng là thù nghịch, đột nhiên lớn tiếng quát:

- Các hạ võ nghệ cao thâm, có muốn giết Từ Tranh
này thì hạ thủ đi.

Dứt lời gã rút lấy thanh đơn đao ở sau lưng lão
chạy cờ, đứng thủ thế nhìn Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ không hiểu tâm tình gã, toan giải thích
bỗng nghe sau lưng có tiếng vó ngựa dồn dập.

Một người kỵ mã phóng ngựa chạy như điên tới nơi.
Con ngựa này tuy không phải thần tuấn như bạch mã của Viên Tử Y nhưng cũng là
một thứ danh câu.

Chỉ trong khoảnh khắc nó đã chạy lướt ngang bên
cạnh xe tiêu.

Hồ Phỉ nhanh mắt nhận ra là một trong mười sáu tên
đại đạo.

Trình Linh Tố nói:

- Chúng ta đi thôi, chẳng hơi đâu mà can thiệp vào
chuyện bất bình.

Không ngờ câu này làm xúc động lòng đố kỵ của Từ
Tranh. Mặt gã đỏ sọng cơ hồ tóe lửa, phóng người chạy tới toan liều mạng.

Mã Xuân Hoa vội la lên:

- Sư ca! Sư ca lại phạm tội vào hành động hồ đồ
rồi.

Từ Tranh ngẩn người ra.

Trình Linh Tố cầm roi ngựa quất vào đít ngựa của
Hồ Phỉ. Cả hai con vọt về phía trước.

Hồ Phỉ quay lại lớn tiếng:

- Mã cô nương! Còn nhớ chuyện Thương Gia Bảo
không?

Mã Xuân Hoa bỗng đỏ mặt lên, miệng lẩm bẩm:

- Thương
Gia Bảo! Thương Gia bảo! Sao ta lại không nhớ?

Nàng rung động tâm thần nghĩ lại chuyện cũ. Nhưng
trong đầu óc chẳng nhớ tới hình ảnh Hồ Phỉ chút nào mà nàng chỉ tưởng với một
người khác sang trọng thanh nhã là Phúc công tử.

Trình Linh Tố vọt ngựa chạy được ba dặm rồi nói:

- Đại ca! Quần đạo lại rượt rồi.

Hồ Phỉ đã nghe thấy tiếng ngựa dồn dập từ trước
đến mười mấy con. Chàng đáp:

- Nếu phải động thủ thật sự thì chúng ta ít người
không địch nổi số đông, lại không hiểu lai lịch bọn này.

Trình Linh Tố đáp:

- Tiểu muội coi bọn này chưa chắc đã phải là cường
đạo.

Hồ Phỉ gật đầu nói:

- Vụ này có nhiều điểm rất cổ quái mà trong lúc
nhất thời mình không nghĩ ra được.

Giữa lúc ấy một trận gió Tây thổi lại đem theo cả
tiếng binh khí đụng nhau.

Hồ Phỉ kinh hải nói:

- Chúng đuổi tới nơi rồi.

Trình Linh Tố đáp:

- Tiểu muội coi bọn người đó dường như tính ý với
Mã cô nương chắc không có điều gì đáng ngại cho cô. Bọn họ cũng không hại mạng
Từ Tranh đâu nhưng gã khó lòng tránh khỏi nếm mùi đau khổ.

Hồ Phỉ hết sức suy nghĩ, chau mày nói:

- Tiểu huynh thật không hiểu được.

Giữa lúc ấy nghe tiếng vó ngựa vang lên đi chênh
chếch về góc Tây Bắc chứ không phải chạy trên đường lớn. Đồng thời văng vẳng có
tiếng phụ nữ hô hoán vang lại.

Hồ Phỉ cho ngựa chạy lên cái gò nhỏ bên đường, phóng
tầm mắt nhìn ra xa thì thấy hai tên trong bọn đại đạo đều cưỡi khoái mã và mối
tên ôm một đứa nhỏ. Mã Xuân Hoa chạy bộ rượt theo, đầu tóc rũ rượi, miệng la
gọi:

- Trả lại con ta! Trả lại con ta!

Vì đường cách xa nên nghe không rõ.

Hai tên đại đạo giơ binh khí lên, đột nhiên chia
hai ngả chạy đi.

Mã Xuân Hoa đứng thộn mặt ra. Cả hai đứa nhỏ đều
là ruột thịt không hiểu nên chạy theo bên nào.

Hồ Phỉ thấy thế cả giận nghĩ thầm:

- Bọn cường đạo này tàn ác vô cùng.

Chàng la gọi:

- Nhị muội! Chạy nhanh lên!

Chàng biết mình ít người không địch nổi số đông
nhưng không nhúng tay vào thì vụ này rất nguy hiểm. Mắt chàng đã ngó thấy
chuyện bất bình, chẳng thế không can thiệp. Chàng liền phóng ngựa rượt theo.

Nhưng một là quãng cách còn xa quá, hai là ngựa
chàng không chạy nhanh bằng ngựa của đại đạo. Khi chàng đi tới bên Mã Xuân Hoa
thì hai tên đại đạo bồng hai đứa nhỏ đã mất hút.

Hồ Phỉ la lên:

- Mã cô nương đừng nóng nẩy. Tại hạ nhất định rượt
đuổi theo đoạt thằng nhỏ về cho.

Mã Xuân Hoa nghe nói lại phấn khởi tinh thần, muốn
quỳ ngay xuống.

Hồ Phỉ vội nói:

- Không nên hành lễ. Từ huynh đâu rồi.

Mã Xuân Hoa đáp:

- Tiện thiếp rượt theo hài tử, y bị người ta bao
vậy.

Trình Linh Tố phóng ngựa chạy đến bên Hồ Phỉ cười
nói:

- Mặt Bắc lại có địch nhân.

Hồ Phỉ hỏi:

- Có phải địch nhân không?

Chàng ngó qua phía Bắc quả thấy cát bụi tung bay.
Lại tám, chín con ngựa chạy tới.

Hồ Phỉ nói:

- Địch nhân cưỡi toàn ngựa tốt, chúng ta không
chạy được, hãy tìm một chỗ ẩn thân.

Nhưng bốn mặt đồng không mông quạnh chẳng có chỗ
nào ẩn núp được. Chỉ mé Tây Bắc có một khu rừng cây nhỏ. Trình Linh Tố cầm roi
ngựa trỏ về phía đó nói:

- Qua bên kia!

Mã Xuân Hoa nhìn cô đáp:

- Đa tạ cô nương.

Rồi nhảy lên lưng ngựa ngồi phía sau Trình Linh
Tố.

Trình Linh Tố cười nói:

- Nhãn quang của phu nhân hay quá. Tong lúc nguy
cấp mà còn nhận ra được tiểu muội là gái giả trai.

Ba người cưỡi hai ngựa chạy về phía khu rừng.

Mới chạy được hơn năm dặm, quần đạo đã phát giác.
Những hồi còi nổi lên. Mé Nam hơn chục người kỵ mã. Mé Bắc cũng tám, chín con.
Hai mặt đổ lại.

Hồ Phỉ phóng ngựa chạy trước chuồn vào rừng cây, thấy
phía sau rừng có bảy, tám gian nhà nhỏ. Chàng nghĩ rằng mình còn tiếp tục chạy
nữa tất bị đuổi kịp, đành là vào ẩn mình tạm trong mấy gian nhà này. Chàng liền
giục ngựa chạy tới, thấy trung gian có một tòa thạch thất khá lớn. Hai bên đều
là nhà gianh.

Hồ Phỉ đưa tay đẩy cửa nhà thạch thất thấy bên
trong có một lão phu nhân nằm trên giường bệnh.

Mụ ngó thấy Hồ Phỉ khiếp sợ quá không nói nên lời
chỉ khẽ la mấy tiếng “ối ối”.

Trình Linh Tố thấy những gian nhà gianh đều là cửa
phên đóng kín, bốn bức vách lại không cửa sổ, dường như không phải nhà ở. Cô
đạp cửa mở một gian thấy bên trong chất đống củi khô cùng rơm cỏ. Một gian khác
chứa toàn đá. Nguyên đây là lò nung vôi nên chứa đá.

Trình Linh Tố lấy hỏa tập bật lửa lên châm vào hai
gian nhà gianh, đoạn kéo Mã Xuân Hoa vào thạch thất.

Những gian nhà gianh cách thạch thất chừng ba, bốn
trương. Rơm củi cháy lên rồi, người trong thạch thất tuy bị nóng nẩy khó chịu
nhưng cũng ngăn cản địch nhân một lúc. Vả lại những gian nhà gianh cháy hết rồi,
địch nhân không còn chỗ ẩn thân, muốn tấn công vào thạch thất cũng còn khó.

Mã Xuân Hoa thấy cô nhỏ tuổi mà quyết đoán mau lẹ
liền khen ngợi:

- Cô nương thật là thông minh.

Những gian nhà gianh vừa bốc lửa thì quần đạo đã
tới tấp chạy vào rừng cây. Lừa ngựa nhìn thấy lửa không dám tới gần.

Mã Xuân Hoa chuồn vào thạch thất rồi, bớt phần sợ
hãi nhưng lại nghĩ tới con mình lọt vào tay cường đạo không hiểu sống chết thế
nào.

Mẫu tử tình thâm, bất giác châu lệ đầm đìa. Nàng
giơ tay áo lên lau nước mắt, nhìn Trình Linh Tố nói:

- Muội tử! Ta cùng muội tử vốn không quen biết, sao
lại mạo hiểm cứu nhau?

Nàng hỏi câu này quả là tình thật.

Nên biết bọn đại đạo cướp tiêu đều là những tay võ
nghệ cao cường, nhân số rất đông. Dù là phụ thân nàng Thần Quyền Vô Địch Mã
Hành Không gặp trường hợp này cũng nhận ra ngay quả bất địch chúng.

Hai người này không thân thích lại không quen biết
mà tự ruớc lấy trách nhiệm thì có khác gì chịu uổng mạng một cách vô ích.

Còn Hồ Phỉ tự xưng là Thần Quyền Hữu Địch Ngưu
Canh Điền dĩ nhiên nàng biết là tên giả để trêu chọc quần đạo.

Võ công của phụ thân nàng do tổ phụ truyền cho, lão
chẳng có sư huynh sư đệ đồng môn nào hết.

Trình Linh Tố mỉm cười trỏ vào sau lưng Hồ Phỉ
hỏi:

- Phu nhân có nhận ra được y không? Y đã nhận ra
phu nhân rồi đó.

Báo cáo nội dung xấu