Duyên tới là anh - Chương 82 - 83

Chương 82:
Dáng vẻ say rượu

Một li rượu trắng
năm tám độ đặt lặng đặt trên bàn cơm, sắc mặt Triệu Thừa Dư khẽ biến.

“Ba, anh ấy còn
phải lái xe mà.” Cố Hàm Ninh buồn cười, nhìn ba mình.

“Không sao, để
anh uống với chú, cùng lắm thì đến lúc không lái xe.” Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm
Ninh cười, quay đầu nhìn Cố An Quốc: “Nhưng tửu lượng của cháu không tốt lắm,
xin chú giơ cao đánh khẽ.”

“Được. Hôm nay,
chúng ta không say không về!” Cố An Quốc gật đầu cười, bắt tay vào việc, bước
chân vững vàng đi về phía nhà bếp giúp đỡ.

“Có thể được
không?” Cố Hàm Ninh có chút lo lắng nhìn Triệu Thừa Dư, tuy chưa hề thấy Triệu
Thừa Dư từng uống say, nhưng đó là vì anh chưa từng uống quá nhiều, làm gì có
sinh viên nào đi uống rượu trắng năm tám độ nha!

“Không sao, nếu
xíu nữa anh uống say, thì em phải phải cõng anh a!” Triệu Thừa Dư cười với Cố
Hàm Ninh, thật ra trong lòng cũng không để tâm, nhìn tình huống trước mắt,
không uống không được: “Tửu lượng của chú thế nào?”

Cố Hàm Ninh nhíu
mày, nhớ lại một chút: “Cũng được đi, nhưng chưa từng thấy ba uống quá chén,
nếu anh uống không được thì nói thẳng, còn có mẹ em ở đây.”

“Không sao!” Triệu
Thừa Dư nhếch môi, nhìn Cố Hàm Ninh cực kì nhu hòa: “Hôm nay anh sẽ liều mình
tiếp quân tử, uống đến khi nào chú vừa lòng mới thôi.”

“Liều mạng cái
gì, chẳng lẽ anh không uống, em không cần anh chắc?” Cố Hàm Ninh đưa tay vỗ nhẹ
ngực của Triệu Thừa Dư, nhẹ nhàng liếc trắng mắt. “Đến lúc đó đừng có khoe mẽ,
em không cõng được anh.”

Thức ăn và rượu
đã dọn lên bàn, bốn người ngồi quanh bàn tròn nhỏ, ăn ăn, uống uống.

“Thừa Dư, ăn
nhiều một chút, cứ coi như đang ở nhà mình nha, Ninh Ninh nói cháu thích ăn
sườn xào chua ngọt, nếm thử đi, xem tay nghề của cô thế nào!”

“Nào, cạn chén,
cụng li trước đã”

Cố Hàm Ninh cầm
đôi đũa, nhìn sự nhiệt tình của ba mẹ, lắc đầu không nói gì.

Quên đi, cứ để
cha mẹ giày vò đi, tóm lại là người trong nhà, ầm ĩ cũng không đến đâu.

“Nào. Chàng trai
ngoan. Cháu được đấy. Nào, lại thêm một li!”

Tuy chỉ có bốn
người, nhưng nhà họ Cố ít khi có bữa tiệc náo nhiệt như thế. Cố Hàm Ninh nghĩ,
thì ra ba mẹ đều đã chuẩn bị, cô đoán được mở đầu, nhưng lại không biết kết
thúc.

“Uống! Lại uống...”

Cố Hàm Ninh nhìn
thấy Cố An Quốc ăn nói không rõ ràng, càng thêm bất đắc dĩ, không thể khuyên
được, lúc này chén rượu đã được đặt mạnh lên bàn cơm, mà chủ nhân của chén
rượu, đã bắt đầu lảo đảo.

“An Quốc, đừng uống nữa! Ninh Ninh, con ở lại với Thừa Dư
đi, mẹ dìu ba con lên lầu trước!” Diêu Tuệ Nhã trừng Cố An Quốc một cái, đáng
tiếc, ông đã lờ đờ rồi.

“Tôi còn muốn uống...” Cố An Quốc mơ hồ lầu bầu, Cố Hàm
Ninh buồn cười, nhìn dáng vẻ say rượu hiếm thấy của ba mình, quay đầu nhìn về Triệu
Thừa Dư vẫn tỉnh táo.

Tuy rằng, uống cũng không ít, nhưng trên mặt Triệu Thừa Dư
không có vẻ gì là say rượu, mà đôi mắt lại càng thêm sáng ngời, như cảm nhận
được tầm mắt của Cố Hàm Ninh, anh quay đầu, nhìn Cố Hàm Ninh chằm chằm, khóe
môi cong lên ý cười: “Hàm Ninh.”

“Ơi?” Cha mẹ đã rời bữa tiệc, ánh mắt nóng bỏng của anh
khiến mặt Cố Hàm Ninh hơi nóng lên.

“Hàm Ninh...”
Triệu Thừa Dư cười, hơi thở thoang thoảng hương rượu, đưa tay xoa xoa hai má
mịn màng của Cố Hàm Ninh, lưu luyến không muốn buông tay, còn nhẹ nhàng nỉ non:
“Hàm Ninh.”

Cố Hàm Ninh âm thầm trợn trắng mắt, được rồi, cuối cùng vẫn
là say rượu rồi, dáng dấp say rượu của mỗi người đều không giống nhau, anh uống
say rồi thì ra là thế này, trông lại ngoan ngoãn đấy. Cố Hàm Ninh thở dài thật mạnh tận đáy lòng. Cô và
mẹ cô, mỗi người chăm sóc một người, chẳng ai kém ai.

“No chưa?” Cố Hàm Ninh để tay Triệu Thừa Dư vào lòng bàn
tay, nhẹ giọng hỏi.

Triệu Thừa Dư cười yếu ớt, gật gật đầu, đôi mắt đen nhánh
phản chiếu khuôn mặt của Cố Hàm Ninh, trong suốt pha lẫn ý cười sung sướng: “No
rồi. Hàm Ninh.”

Cố Hàm Ninh nghĩ đến vừa rồi, ba mẹ mình người rót rượu
người gắp thức ăn, Triệu Thừa Dư đều ăn uống hết, bây giờ, xem ra là nửa bụng
thức ăn nửa bụng rượu, chắc chắn là no rồi, cô cũng buông đũa, quyết định nhân
lúc Triệu Thừa Dư vẫn còn bình thường, đưa người lên lầu, người say rượu thường
thích ngủ, nếu lăn ra ngủ rồi, thì cô không kéo nổi.

“No rồi, thì lên lầu ngủ một giấc!” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng
dỗ, ngồi dậy, đưa tay kéo Triệu Thừa Dư đứng dậy.

“Được.” Triệu
Thừa Dư gật đầu, đứng dậy, đôi mắt trong suốt mà ướt át hơn so với bình thường
nhìn Cố Hàm Ninh, để cô chậm rãi kéo anh đi lên lầu.

Cố Hàm Ninh thấy Triệu Thừa Dư ngoan ngoãn để cô kéo anh lên
lầu, thì bật cười trong lòng, thế này giống như đang dắt chú cún ngoan ngoãn
thế.

Thuận lợi đến phòng ngủ tầng ba, Cố Hàm Ninh dẫn Triệu Thừa
Dư đến bên giường, xốc một góc chăn: “Ngồi xuống.” Triệu Thừa Dư ngoan ngoãn ngồi xuống, đưa tay kéo Cố Hàm Ninh. Cố Hàm Ninh bị bất ngờ không kịp
phòng bị, lập tức ngã trên người Triệu Thừa Dư, cô đưa tay chống, thế này mới
ngồi vững.

“Đừng lộn xộn.”
Cố Hàm Ninh trừng Triệu Thừa Dư, muốn đứng lên, lại bị anh nắm tay mãi không
chịu buông: “Trước tiên, anh buông tay, em giúp anh cởi giày.”

“Ừ.” Triệu Thừa Dư đáp lại, qua vài giây mới buông tay.

Cố Hàm Ninh khom lưng giúp Triệu Thừa Dư cởi giày: “Nhấc
tay.” Thuận lợi cởi áo khoác ra, cô nhìn nhìn quần của Triệu Thừa Dư mà bối rối
rồi: “Tự anh cởi quần đi.”

“Không được, em giúp anh!” Triệu Thừa Dư bĩu môi, nhẹ giọng
tự tuyệt.

Cố Hàm Ninh nghẹn họng, trừng Triệu Thừa Dư, nhất thời không
biết xử lí làm sao. Quên đi, không cởi vậy.

“Nằm xuống.”
Cố Hàm Ninh đẩy, Triệu Thừa Dư chậm rãi nằm xuống, mở to mắt, nhìn Cố Hàm Ninh:
“Em đi lấy khăn mặt, anh nằm yên!” Cố Hàm Ninh lo lắng căn dặn, lúc này, mới đi
vào phòng tắm lấy khăn ấm, giúp Triệu Thừa lau tay và mặt, rồi kéo chăn cho
anh: “Anh nghỉ ngơi một lát đi!” Nói xong, cô đang định rời đi, bàn tay bị kéo
lại. Không đợi cô phản ứng, cả người đã ngã trên giường.

Triệu Thừa Dư xốc chăn lên, tay chân ôm cô: “Cùng nhau ngủ.”
Nói xong, ôm chặt Cố Hàm Ninh vào lòng, cúi đầu ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên
tóc cô, rồi mới cảm thấy mĩ mãn, nhắm mắt lại.

“Không được, em còn phải xuống dọn dẹp, anh ngủ đi.” Cố Hàm
Ninh bất đắc dĩ thở dài, chỉ có thể dịch dịch, muốn thoát ra.

“Chỉ một mình anh thì ngủ không được.” Triệu Thừa Dư mở mắt,
con ngươi đen ướt át càng rõ rệt trước mắt Cố Hàm Ninh.

Cố Hàm Ninh có chút dở khóc dở cười, đẩy lồng ngực của Triệu
Thừa Dư: “Anh buông em ra đã.”

“Không buông.” Triệu Thừa Dư nhẹ giọng lẩm bẩm một câu, cúi
đầu che phủ đôi môi của Cố Hàm Ninh, anh khẽ rên một tiếng, rất nhanh môi lưỡi
dây dưa với Cố Hàm Ninh.

Thân thể Cố Hàm Ninh sững lại, hai tay để trước ngực Triệu
Thừa, nhất thời do dự.

Người trong ngực từ từ trở nên mềm mại, giống như đang
khuyến khích Triệu Thừa Dư không tiếng động, anh cảm thấy đầu choáng váng, mắt
nóng rực, một bàn tay theo vạt áo của Cố Hàm Ninh thăm dò đi vào.

Hơi lạnh xâm nhập khiến Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng run lên, khi Triệu
Thừa Dư tách ra thì nhẹ nhàng thở dốc: “Thừa Dư...” Triệu Thừa Dư nằm sấp
người, một tay vén vạt áo của Cố Hàm Ninh cao lên trên ngực, đầu xuống thấp,
chuyển rời trận địa, tấn công nơi mềm mại trắng nõn khác.

Cảm giác hơi đau khiến thân thể Cố Hàm Ninh trở nên tê dại,
cô không khỏi đưa tay mò tới mái tóc đen trước ngực, tóc đen quen thuộc, quấn
nhẹ, những sợi tóc đen giữa những kẽ tay trắng nõn lúc ẩn lúc hiện.

Trong đầu dần bùng lên ngọn lửa, chậm rãi quấy đục lí trí,
Cố Hàm Ninh cắn môi dưới, cố gắng kiềm chế tiếng rên nơi cổ họng.

Ba mẹ đều ở dưới lầu...

Chỉ là người trên ngực dần dần dừng lại, hơi thở khẽ khàng
vang lên, Cố Hàm Ninh cúi đầu mới phát hiện, Triệu Thừa Dư dính trên bộ ngực
mềm mại của cô, đã nhắm hai mắt, rõ ràng là đã ngủ.

Cố Hàm Ninh hết chỗ nói, trừng Triệu Thừa Dư đã ngủ, đưa tay
túm bàn tay vẫn đặt trên người mình xuống, oán hận vứt ra, một tay đẩy cái đầu
anh đang gối lên mình, xoay người xuống giường, sửa lại quần áo, nhìn lại nhìn,
lúc này lòng đầy tức giận đắp lại chăn, bước thật mạnh xuống lầu.

Lầu hai còn có tiếng động, Cố Hàm Ninh đi đến đầu cầu thang
tầng một, ló đầu nhìn, lặng yên không một tiếng động, tất nhiên mẹ cô còn ở
trong phòng tầng hai, lúc này mới sờ hai má hơi nóng lên, nhẹ chân nhẹ tay
xuống lầu.

Cố Hàm Ninh dọn dẹp được một nửa, thì Diêu Tuệ Nhã xuống,
trên người đã thay một bộ khác.

“Ba con thật là, không uống được còn muốn chuốc rượu người
ta, vừa rồi còn ói ra người mẹ!” Diêu Tuệ Nhã cau mày, trút nỗi bực tức với con
gái.

“Con thật không biết, tửu lượng của ba thế mà kém Triệu Thừa
Dư đấy. Bình thường ba thường uống một li trong bữa cơm, con còn nghĩ tửu lượng
của ba tốt chứ.” Cố Hàm Ninh nhớ đến dáng vẻ say rượu của ba mình với ánh mắt
trong trẻo của Triệu Thừa Dư, không khỏi nở nụ cười.

“Tửu lượng của ba con thật ra rất kém, cũng may ba con cũng
hiểu được, nên ở bên ngoài chưa bao giờ uống nhiều. Quên đi, khó có một bữa vui
vẻ, tha cho ba con.” Diêu Tuệ Nhã phất phất tay, nghĩ đến dáng vẻ say rượu hiếm
thấy của chồng mình, trong lòng có chút buồn cười.

Thế này, có tính là lấy đá đạp chân mình không?

“Thừa Dư thế nào?”

“Cũng uống say, nhưng không ầm ĩ như ba. Hiện tại, cũng ngủ
rồi.” Cố Hàm Ninh cười nói.

“Vậy để cho nó ngủ, ăn cơm tối rồi hãy về, vừa lúc tỉnh
rượu.”

“Dạ. Vậy cũng được!”

“Mẹ rất ưng Thừa Dư, con cũng phải chú ý, đừng thấy nó dễ
tính thì bắt nạt nó, bình thường đừng đùa giỡn giận dỗi, chàng trai tốt như vậy
mà bị con dọa chạy, thì phải làm sao bây giờ, tìm đâu ra con rể tốt như thế
nữa.” Diêu Tuệ Nhã không quay đầu lại, nhanh nhẹn rửa sạch bát đũa.

“Mẹ, con đâu đùa bỡn giận dỗi gì. Con đối tốt với anh ấy mà.”
Cô Hàm Ninh bĩu môi kháng nghị. “Hơn nữa, phải là anh ấy sợ con chạy mới đúng!”

“Nhìn thấy hai con đều tốt, mẹ đã thỏa mãn rồi.” Diêu Tuệ
Nhã cười, nhẹ giọng thở dài: “Thoáng cái, con đã lớn như vậy, còn sắp lập gia
đình, chúng ta đều đã già rồi...”

“Mẹ, sao mẹ già được, hai chúng ta cùng ra ngoài, mọi người
đều tưởng chúng ta là chị em đấy.” Cố Hàm Ninh đáy lòng hơi chua xót, đột nhiên
nhớ tới kiếp trước, nhìn thấy ba mẹ lần cuối cùng là ở trước mộ của mình, đầu
đã bạc, trên mặt nhiều nếp nhăn trở nên già nua.

“Ngốc, con người luôn già đi, mẹ sắp thành bà ngoại rồi, thế
nào lại không già? Chỉ cần con đừng chê mà bỏ mẹ thôi.” Diêu Tuệ Nhã quay đầu
lại, lau khô tay, nhéo mũi con gái, niềm vui mừng tràn đầy trong mắt.

Chương 83: Mùng sáu

Triệu Thừa Dư mở mắt ra có chút mơ hồ, nhìn thấy khuôn mặt
ngủ say trong gang tấc, không khỏi cúi đầu hôn cô, mắt khép hờ, ôm eo nhỏ nhắn,
xúc cảm mềm mại dưới tay như một dòng nước xiết chảy qua lòng anh, tìm tòi càng
sâu hơn, cho đến khi nghe được tiếng ngâm khẽ mơ hồ, thân thể mềm mại dưới bàn
tay cứng đờ, rồi lại dần dẩn mềm đi, thân người kề sát lại càng bị anh dùng sức
ôm vào lòng, cách lớp quần áo dính chặt vào nhau. Một hồi lâu, anh thở dốc thật
mạnh, lưu luyến dứt ra, nhìn đôi môi đỏ au, đôi mắt khép hờ ướt át trước mắt, khóe
môi khẽ cong lên, giọng nói trầm thấp ám ách: “Hàm Ninh.”

Ráng chiều ngoài cửa sổ bị lớp rèm cửa sổ dày ngăn cách, chỉ
có vài tia nắng đỏ nhạt lọt qua khe hở, làm căn phòng trở nên u ám, nhưng lại
không cản được ánh mắt đưa tình của đôi tình nhân. Cố Hàm Ninh mở mắt ra, nhìn
thấy Triệu Thừa Dư đang ở trên người mình, khóe môi vểnh nhẹ, lộ ra nụ cười
yếu ớt nhưng đầy ngọt ngào.

Đáy lòng Triệu Thừa Dư nóng lên, nhịn không được lại hôn lên
đôi môi mềm mại của cô, trằn trọc liếm mút sự ngọt ngào khiến anh lưu luyến
không thôi.

Khi đầu giường vang lên tiếng chuông, Triệu Thừa Dư nhíu
mày, môi lưỡi vẫn quấn quýt, không chịu buông ra. Cố Hàm Ninh thở gấp, đưa tay
đẩy anh, lúc này này anh mới không tình nguyện mà ngẩng đầu, dịch sang bên
cạnh.

Cố Hàm Ninh liếc xéo Triệu Thừa Dư rồi mới đưa tay cầm điện
thoại.

“Xuống ăn cơm.” Điện thoại vang lên tiếng cười sảng khoái
của Diêu Tuệ Nhã, không đợi đến câu trả lời, liền cúp máy.

Cố Hàm Ninh cúp điện thoại, quay đầu thấy Triệu Thừa Dư nhìn
mình không chớp mắt, thấy cô quay đầu, liền tiến muốn dính lên, Cố Hàm Ninh vội
vàng đưa tay ngăn cản mặt anh.

“Mẹ em bảo chúng ta xuống ta ăn cơm.”

Mặt Triệu Thừa Dư cách mặt Cố Hàm Ninh khoảng hai mươi
centimet, tay trái cô ngăn cách ở giữa. Anh trừng mắt nhìn, cắn tay cô một cái,
Cố Hàm Ninh vội vàng buông tay, anh liền thuận thế cúi đầu hôn cô, lúc này mới
ngồi dậy, thở dài.

“Ai...” Âm thanh tràn ngập mười phần tiếc nuối, Cố Hàm Ninh
nghe được trong lòng vừa cảm thấy êm ái lại vừa buồn cười.

Bầu không khí buổi tối có vẻ thoải mái hơn nhiều, hai người
say rượu nghỉ ngơi cả buổi chiều, thoạt nhìn vẫn còn hơi say. Cố An Quốc tuy
rằng không cười nhiều như buổi trưa, khuôn mặt trở lại nghiêm túc nhưng giọng
nói đã dịu đi rất nhiều, có lẽ vì buổi trưa Triệu Thừa Dư không trốn tránh nâng
chén với ông, khiến ông cảm thấy vừa lòng.

Bữa tối rất thịnh soạn, có lẽ do không uống rượu nên không
khí không náo nhiệt như buổi trưa, nhưng yên tĩnh ăn cơm, lại thấy ấm áp hơn
nhiều, giống như là người một nhà vậy.

Ăn cơm xong, Cố An Quốc và Triệu Thừa Dư ngồi trong phòng
khách đánh với nhau một ván cờ. Trong bữa cơm, Cố An Quốc biết Triệu Thừa Dư
Dư biết đánh cờ vây, không nhịn được mà thách đấu, cơm nước xong liền kéo anh
vào phòng khách, hào hứng lấy ra bộ cờ mà bình thường chỉ có một mình ông nghiên
cứu.

Cố Hàm Ninh nhìn vài lần, thấy hai người đều im lặng chơi
cờ, liền vào bếp phụ giúp.

“Yên tâm đi, trong lòng ba con chỉ là không thoải mái thôi,
thực sự sẽ không làm khó Thừa Dư đâu.” Diêu Tuệ Nhã cười nhìn con gái đang đi
vào.

Cố Hàm Ninh trong lòng cảm thấy hơi ngượng ngùng, trên mặt
lại trấn định nói: “Con giúp mẹ rửa bát.”

Trong phòng khách, không khí coi như hài hòa, Cố An Quốc
nhìn bàn cờ khẽ nhíu mày, trên tay cầm một quân cờ trắng, như là lơ đãng hỏi: “Nghe
Ninh Ninh nói, cháu cùng người khác mở công ty?”

“Dạ, thưa chú, mới mở năm kia.” Triệu Thừa Dư không ngẩng
đầu, trong tay cầm quân cờ đen, khẽ vuốt ve.

“Làm ăn được không? Một năm, kiếm được bao nhiêu?” Cố An
Quốc thả một quân cờ xuống, rồi lại cầm con cờ khác lên.

“Năm kia mới bắt đầu, làm ăn bình thường, năm ngoái tốt hơn,
cộng thêm tiền hoa hồng, đại khái cháu được tám vạn. Đã nhận một số đơn đặt
hàng sang năm, hẳn là tốt hơn năm ngoái một chút.” Triệu Thừa Dư thoáng suy
nghĩ, liền đi một nước.

“Ừ.” Cố An
Quốc gật đầu, cảm thấy có điểm vừa lòng, “Vậy sau khi tốt nghiệp cháu có dự
tính gì không?”

“Cháu và Hàm Ninh đã từng bàn, định thi Nghiên cứu sinh, đến lúc tốt nghiệp, tính
quay về thành phố N, lúc đó công ty của cháu cũng đã ổn định, dù cháu ở thành
phố H hay N thì cũng không phải là vấn đề gì lớn, đến lúc đó có thể mở chi
nhánh ở thành phố N, do cháu phụ trách.”

“Ừ.” Cố An
Quốc gật đầu, lại cảm thấy vừa lòng thêm một điểm.

Triệu Thừa Dư ngẩng đầu, nhìn Cố An Quốc, lại cúi đầu
xuống, nói: “Hàm Ninh muốn làm việc ở thành phố N, cháu tính toán sau vài năm
có tiền, sẽ mua căn hộ gần đây, chúng cháu về thăm nhà cũng tiện hơn.”

“Tốt.” Cố An Quốc trong lòng bắt đầu vui vẻ, rốt cuộc lại
đi một nước.

Triệu Thừa Dư hơi nhếch môi, ngẩng đầu nở nụ cười: “Vẫn là
chú cao tay hơn một bậc, cháu thua rồi.”

“Vẫn là phải tính
toán.” Cố An Quốc nhếch môi lên, nhìn cục diện trắng nhiều đen ít trước mặt,
vừa lòng gật đầu: “Trình độ không tồi. Chỉ là thiếu chút kinh nghiệm.”

“Dạ. Về sau còn
phải nhờ chú chỉ dạy nhiều hơn.” Khóe môi Triệu Thừa Dư khẽ nhếch, quay đầu
nháy mắt với Cố Hàm Ninh đang bưng đĩa hoa quả ra, rồi quay đầu lại, còn thật
sự tính toán.

Cố Hàm Ninh lắc
đầu cười, quả nhiên, tình hữu nghị của đàn ông chính là được hình thành trên
rượu và sở thích chung, xem ra Triệu Thừa Dư đã biết cách lấy lòng ba cô rồi,
không cần cô quan tâm nhiều nữa.

Bốn người ngồi ở
phòng khách ăn hoa quả, Triệu Thừa Dư đứng lên lễ phép tạm biệt. Lúc gần đi, Cố
An Quốc rõ ràng đã hòa nhã hơn rất nhiều, vỗ vai Triệu Thừa Dư bảo anh thường
xuyên đến chơi.

Trong lòng Cố Hàm
Ninh oán thầm: Là muốn Triệu Thừa Dư đến chơi với ba đi?

Diêu Tuệ Nhã tinh
ý kéo lại Cố An Quốc, cười đẩy Cố Hàm Ninh tiễn người.

Dưới ánh trăng
tĩnh mịch mùa đông, Triệu Thừa Dư nắm tay Cố Hàm Ninh, thả vào túi áo khoác của
mình, gió lành lạnh táp vào mặt, khiến người ta không khỏi rụt cổ lại, nhưng
bước chân của anh vẫn thật nhàn nhã, một bước lại một bước, từ từ khoan thai.

Cổ Cố Hàm Ninh
quấn một khăn quàng dày, người khoác áo khoác bành tô, khiến cô thoạt nhìn hơi
chậm chạp, một bàn tay để trong túi áo, một tay được một tay to ấm nắm lấy,
truyền tới từng hơi ấm áp. Duy chỉ có khuôn mặt để lộ bên ngoài, chóp mũi cô đỏ
ửng, nhưng cô cũng không muốn bước nhanh hơn.

Triệu Thừa Dư đỗ
xe ở lối vào tiểu khu, từ nhà Cố Hàm Ninh ra, thật ra chỉ mất vài phút, cho dù
hai người đã cố gắng bước rất chậm.

“Sáng mùng sáu,
anh đến đón em.”

Thanh âm Triệu
Thừa Dư vang lên trong không gian trống trải, Cố Hàm Ninh mím môi, trong lòng
nghĩ có nên từ chối hay không.

“Cứ quyết định
thế rồi, dù sao cũng phải gặp mặt, trốn tránh chỉ được chốc lát.” Triệu Thừa Dư
cúi đầu nói, giọng nói xen lẫn ý cười hiểu rõ.

“Được rồi.” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng thở dài, biết là mình không trốn được rồi, nhưng
vừa đồng ý, trong lòng lại dâng lên nỗi niềm căng thẳng, không biết ba mẹ Triệu
Thừa Dư có thích cô không...

“Yên tâm đi. Ba
mẹ anh nhất định sẽ thích em.” Triệu Thừa Dư nhéo bàn tay anh đang nắm, nhìn cô
cười: “Bởi vì anh thích em!”

Nói xong, Triệu
Thừa Dư liền di dời tầm mắt, Cố Hàm Ninh mím môi cười, sự căng thẳng lúc nãy
cũng chậm rãi biến mất. Trừ lần đầu tiên tỏ tình, Triệu Thừa Dư rất ít nói
những lời lẽ như thế này, có lẽ giống như thề ước, nói ra nhiều, lại giống như
mất đi hiệu lực, thỉnh thoảng nói một lần, lại khiến lòng người rung động.

Đi năm phút thì
tới bãi đỗ xe, Triệu Thừa Dư đưa tay xoa khuôn mặt lạnh lẽo của cô, nhìn hai
bên, rất nhanh cúi đầu hôn cô mấy cái, lúc này mới thở dài ngẩng đầu lên.

“Mấy ngày này, có
ngày nào rảnh không?”

“Lẽ ra hôm nay đi
nhà bà nội, bây giờ chuyển sang ngày mai, không chừng chẳng có lúc nào rảnh.”
Cố Hàm Ninh thấy con mắt đen láy của Triệu Thừa Dư chăm chú nhìn cô, tay cầm
tay cô vẫn chưa buông ra, trong lòng đột nhiên có chút không nỡ: “Cũng không
còn mấy ngày.”

“Ai. Đúng vậy.
Chỉ có thể đợi đến mùng sáu.” Triệu Thừa Dư dùng bàn tay ấm áp của mình sưởi ấm
khuôn mặt lạnh giá của Cố Hàm Ninh, “Anh đi đây. Về đến nhà, anh sẽ gọi điện
thoại cho em.”

“Ừ.” Cố Hàm Ninh
dừng chân, thơm một ngụm lên cằm anh, lúc này mới mỉm cười lùi lại: “Lái xe cận
thận.”

Buổi tối mùng năm
tháng giêng, Cố Hàm Ninh sớm đi nghỉ, nhưng lăn qua lộn lại, ngủ không được.

Quà cáp để tặng
sáng mai để trong phòng khách, Diêu Tuệ Nhã kiểm tra cận thận một phen, mới yên
tâm đi lên lầu. Tuy biết ngày mai hẳn không có vấn đề gì, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn
không ngủ được. Cô đặt tay ở ngực, cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn chút,
biết mình không khỏi lại bắt đầu căng thẳng rồi.

Bởi vì coi trọng,
cho nên để ý. Cô rất muốn để lại ấn tượng tốt với cha mẹ của Triệu Thừa Dư
trong lần gặp mặt đầu tiên này.

Cố Hàm Ninh không
biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, hôm sau, tỉnh dậy đã là tám giờ, cô xuống lầu
liền thấy Triệu Thừa Dư đứng dậy, khóe môi cong cong nhìn về mình.

“Sao anh đến sớm
vậy?” Cố Hàm Ninh có hơi kinh ngạc, tâm trạng hơi buông lỏng.

“Tỉnh ngủ liền
tỉnh luôn, dứt khoát đến đây hơi sớm.” Triệu Thừa Dư đi tới, cầm tay Cố Hàm
Ninh, nhưng rất nhanh lại buông ra.

“Ninh Ninh, đến
ăn sáng.” Cố An Quốc bưng bát đũa đi ra từ phòng bếp, nhìn thấy con gái và Triệu
Thừa Dư đứng gần nhau cười yếu ớt, mi tâm hơi nhíu không thể nhận ra.

“Thừa Dư, cháu
cũng ngồi ăn đi, cháo táo đỏ ăn ngon lắm đấy!” Diêu Tuệ Nhã cũng đi ra từ phòng
bếp, cười tiếp đón: “Ninh Ninh, đến ăn nhanh lên, Thừa Dư đã đợi lâu rồi đấy.”

“Là do cháu tới
sớm.” Triệu Thừa Dư cười trả lời Diêu Tuệ Nhã, quay đầu lại nói với Cố Hàm
Ninh: “Cứ ăn từ từ, không cần phải gấp. Dù sao chúng ta đến ăn trưa.”

Cố Hàm Ninh thấy
mẹ mình còn nhiệt tình hơn cả cô, bất đắc dĩ lắc đầu, lúc đi qua người Triệu
Thừa Dư, đến gần, nhẹ giọng nói: “Mẹ em còn căng thẳng hơn em. Hôm qua, còn
muốn dẫn em đi tiệm thẩm mĩ đấy!”

“Đủ xinh rồi.” Triệu
Thừa Dư cũng nhẹ giọng trả lời, nhìn thấy Cố Hàm Ninh nhếch môi lên, đôi mắt
sáng ngời, còn rực rỡ hơn so với ánh nắng bên ngoài.

Cố Hàm Ninh quay
đầu đi, tránh ánh mắt nóng rực của Triệu Thừa Dư, rồi mới đi qua, chậm rãi ăn
sáng, động tác chậm chạp giúp cô tỉnh táo.

Nhà Triệu Thừa Dư
còn ở tiểu khu cũ, căn nhà ở Giang Nam Xuân Thành được được lắp đặt đầy đủ
thiết bị, định nửa năm nữa sẽ dọn vào. Lúc Triệu Thừa Dư mở cửa ra, Triệu Vĩ
Đình và Lâm Nguyệt đứng ở cạnh cửa vào phòng ăn, tuy là lần đầu tiên gặp mặt,
nhưng thật ra cô đã nhìn thấy ảnh của ba mẹ nhà họ Triệu, đoạn liếc mắt nhìn
sang, hai người còn nghiêm túc hơn so với trên ảnh.

“Cô chú, chúc
mừng năm mới.” Cố Hàm Ninh cẩn thận nói, trong lòng cảm thấy còn căng thẳng hơn
so với việc một mình bàn bạc chuyện làm ăn hồi xưa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.