Duyên tới là anh - Chương 80 - 81

Chương 80: Về nhà

Trước khi Bạch Vũ Hân xuất viện, Cố Hàm Ninh đi thăm cô ấy
một lần, bởi vì Thịnh Mạn Mạn có việc, Thôi Hà Miêu vừa giúp Bạch Vũ Hân thu
dọn một ít quần áo, vừa mang theo đồ ăn, một người thật sự cầm không nổi, Cố
Hàm Ninh chỉ có thể bất đắc dĩ giúp đỡ cầm cái túi.

“Hân Hân, bọn tớ tới rồi. Hôm nay truyền dịch xong rồi a.”
Thôi Hà Miêu trên đường vẫn còn vẻ mặt lo lắng khi nói đến Bạch Vũ Hân, nhưng
khi tiến vào phòng bệnh đã thay đổi thành khuôn mặt tươi cười.

“Ừ. Vừa xong.” Bạch Vũ Hân dựa vào đầu giường nhẹ giọng nói,
trên mặt lộ ra nụ cười nhợt nhạt, khẽ gật đầu với Cố Hàm Ninh, “Làm phiền các
cậu rồi.”

“Nói cái gì phiền với không phiền vậy.” Thôi Hà Miêu quở
trách liếc nhìn Bạch Vũ Hân, lấy từng thứ đồ mình mang đến, bỏ vào trong ngăn
tủ.

“Mấy ngày nay nhiệt độ lại giảm rồi, mình mang theo vài cái
áo khoác dày cho cậu.”

Cố Hàm Ninh không nói gì, chỉ đứng dựa vào tường.

Bạch Vũ Hân vốn trông nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng trên mặt bây
giờ hình như gầy đi rất nhiều, quần áo mặc trên người cô ấy hơi rộng, sắc mặt
tái nhợt, cả người lộ ra vẻ mệt mỏi.

Quá đau thương đến chết lặng?

Bởi vì buổi chiều còn có tiết, Cố Hàm Ninh chỉ ở lại trong
chốc lát, liền cùng Thôi Hà Miêu trở về. Đợi sau khi bọn họ rời đi, nụ cười
nhợt nhạt trên mặt Bạch Vũ Hân từ từ biến mất, chỉ còn lại vẻ mờ mịt.

Một mình ở trong bệnh viện, cô luôn nhớ tới những lời mà hôm
đó Cao Thần nói.

“Bạch Vũ Hân, chuyện,
chuyện gì xảy ra? Cô đừng lừa dối tôi...” “Không thể nào, đó, đó cũng không
nhất định là của tôi đâu...” “Cô muốn làm gì? Cùng lắm thì tôi, tôi trả tiền
phẫu thuật cho cô!” “Cô còn muốn như thế nào? Tôi đã trả tiền rồi, cô vẫn muốn
quấn quýt lấy tôi sao? Lúc đó chúng ta đã nói rõ ràng, là cô nói không sao!”

Nét mặt của Cao Thần từ hoảng hốt đến phiền chán (phiền phức mà chán ghét), cô đương
nhiên thấy rõ. Sự rung động từ ngày đầu tiên nhập học cho đến năm ngoái thuận
nước đẩy thuyền, trong khoảng thời gian một năm này, mặc dù có lúc cô đau lòng
nhưng mà không tuyệt vọng, tuy Cao Thần chưa từng nói thích cô, thế nhưng mà,
không phải hai người bọn họ vẫn ở bên nhau sao? Có quan hệ thân mật hơn so với
người khác, một ngày nào đó, Cao Thần sẽ hoàn toàn yêu cô, vẫn ôm niềm tin như
vậy, cho nên, cô mới có thể đi tới ngày hôm nay.

Hóa ra, tất cả chỉ là trò cười. Những thứ cô cho đi, đổi lấy
chỉ là sự vứt bỏ như giày dép của Cao Thần mà thôi. Anh ta chơi chán rồi, liền
bỏ đi, chỉ để lại mình với vết thương lòng đầy người, gần như sống không nổi
nữa...

Bạch Vũ Hân, cô đáng cười cực kì.

Tối thứ ba, khi Cố Hàm Ninh vội vàng xuống dưới kí túc xá, Triệu
Thừa Dư đã đợi ở dưới đó rồi.

“Nhanh lên nhanh lên, không kịp nữa rồi!” Cố Hàm Ninh chạy
vội, không kịp dừng lại, chính mình đâm sầm vào Triệu Thừa Dư.

“Cẩn thận!” Triệu Thừa Dư vội vươn tay ôm chặt lấy Cố Hàm
Ninh, một tay vỗ ngực bị đâm đau, “Đã biết không kịp rồi, sao không xuống sớm a.”

Triệu Thừa Dư giơ tay búng nhẹ một cái trên trán Cố Hàm
Ninh, không quan tâm sự oán trách của cô, duỗi tay kéo cô chạy ra bên ngoài: “Chịu
khó chạy đi, nếu không thực sự sẽ không kịp.”

Cố Hàm Ninh chỉ có thể ghi nợ lại, bắt đầu chạy theo Triệu
Thừa Dư: “Anh có mang theo bài tập không?”

“Mang theo. Em cho rằng anh hay quên giống em sao?” Triệu
Thừa Dư chân dài, anh chạy một bước, Cố Hàm Ninh phải chạy hai bước, xem anh
còn có thời gian nhàn nhã mà quay đầu lại giễu cợt mình, híp mắt, “Lần sau
không viết giúp anh nữa. Luận văn cuối kì anh tự làm a.”

“Ừ, thế à.
Vậy chỉ có thể tìm người khác, em cũng biết anh không am hiểu cái này. Nữ sinh
trong khoa bọn em rất nhiều? Có lẽ sẽ có người không ngại giúp anh việc đó!” Triệu
Thừa Dư không quay đầu lại, bờ môi đẹp mắt khẽ nhếch lên, nghe Cố Hàm Ninh ở
phía sau tức giận quát nhẹ: “Triệu Thừa Dư!”

“Dĩ nhiên, cho dù họ muốn giúp, anh cũng sẽ không đồng ý.
Nếu em không chịu giúp anh, anh chỉ có thể vùi trong thư viện, từ từ viết từng
chữ từng chữ, cùng lắm là điểm cuối kì không đạt tiêu chuẩn thôi.” Triệu Thừa
Dư quay đầu lại, nghiêm túc nói, dưới ánh trăng, đôi mắt đen bóng chiếu sáng
rạng rỡ, chan chứa vẻ ấm áp nhẹ nhàng.

Cố Hàm Ninh nhếch khóe môi, trừng anh một cái, lúc này ngẩng
cằm, dáng điệu xem ra rất kiêu ngạo: “Giúp anh viết không phải là không thể,
nhưng phải xem biểu hiện của anh.”

Phòng học môn tự chọn buổi tối không quá xa, Triệu Thừa Dư
dứt khoát dừng bước, tiến gần đến bên tai Cố Hàm Ninh nói: “Em thích loại biểu
hiện nào? Em có muốn anh tắm rửa trước, chờ em không?”

Cố Hàm Ninh hơi híp mắt, thò tay ra sức véo eo Triệu Thừa Dư,
sau khi nghe tiếng “á” của anh, lúc này mới hài lòng buông lỏng tay: “Xem anh
miệng lưỡi trơn tru, Tết âm lịch
không cần đến nhà của em nữa, cha em ghét nhất người nói chuyện không đứng đắn.”

“Không dám
nữa.” Triệu Thừa Dư lập tức thu lại nụ cười vui vẻ, hơi cau mày, nghiêm túc mà
nhìn thẳng phía trước, “Nhưng mà, quyết định vậy nha? Tết âm lịch anh đến chơi?”

Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư quay đầu mong đợi nhìn mình,
mím môi nở nụ cười: “Ừ. Mùng tám hoặc là mùng chín đi, em và mẹ em bàn bạc
trước một chút.”

“Thật sự?!” Triệu Thừa Dư nở nụ cười, trong đêm tối, lông
mày giãn ra, thoải mái như là gió đêm lướt nhẹ qua, sau đó im bặt, lập tức lại
nhíu mày, “Em nói anh tặng cái gì mới được?”

Cố Hàm Ninh dừng bước, cười mổ nhẹ trên cằm của anh một
phát: “Đừng lo lắng, mẹ em thích anh như vậy, sẽ giúp giải quyết cha em.”

“Mặc dù chú chỉ chiếm một phần ba phiếu trong nhà em, nhưng
anh vẫn hi vọng có thể thông qua toàn bộ phiếu.” Triệu Thừa Dư kéo hai tay Cố
Hàm Ninh, nghiêm túc mà thành kính, “Anh hi vọng cha mẹ em có thể yên tâm
giao em cho anh. Việc này, anh tự mình nghĩ cách, em chỉ cần nói cho anh sở
thích của chú và dì là được rồi.”

Cả tiết tự chọn hôm nay, Triệu Thừa Dư dựa lưng vào thành
ghế, ánh mắt không nhìn bất cứ cái gì trên mặt bàn, nắm tay Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng
vuốt ve, không yên lòng.

Đợi đến khi tiếng chuông tan học vang lên, Triệu Thừa Dư
duỗi lưng một cái, nhướn mày nhìn Cố Hàm Ninh, vừa cười vừa nói: “Có lẽ, anh
nên tường thuật tài sản cá nhân và kế hoạch tương lai của mình thành một bản
báo cáo tổng quát, không biết như vậy, chú sẽ yên tâm một chút hay không.”

Cho dù một số sinh viên năm ba kháng cự việc tốt nghiệp như
thế nào, thì kì nghỉ đông năm ba vẫn diễn ra đúng hạn.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, Cố Hàm Ninh đang trên giường thu
dọn, Thôi Hà Miêu ra mở cửa.

“Ninh Ninh vẫn chưa xong mà.”

Triệu Thừa Dư cười và khẽ gật đầu với Thôi Hà Miêu và Thịnh
Mạn Mạn: “Khi nào các cậu về quê?”

“Mình mua
vé buổi sáng ngày mai, hôm nay vẫn phải ở lại một đêm.”

Thôi Hà Miêu không mua được vé hôm nay về, liền lôi kéo
Thịnh Mạn Mạn ở cùng một đêm.

“Em xong
ngay đây, anh chờ một chút.” Cố Hàm Ninh tay bận bịu, thò đầu nhìn Triệu Thừa
Dư cười.

Trước cuộc thi cuối kì thu xếp đồ đạc, thế này Cố Hàm Ninh
mới phát hiện, chỉ hai năm rưỡi, mình đã có rất nhiều đồ. Nghĩ đến kì một năm
tư phải đi thực tập rồi, cô liền muốn đem vài đồ về nhà, Triệu Thừa Dư xung
phong nhận việc lái xe đưa cô về nhà.

Từ sau khi Bạch Vũ Hân ra viện, người gầy đi rất nhiều, cũng
lặng lẽ hơn rất nhiều, ngoại trừ đi học, phần lớn thời gian đều ở trong phòng
ngủ. Cố Hàm Ninh không biết cô ấy và Cao Thần rốt cuộc như thế nào rồi. Mặc dù
lần này là Triệu Thừa Dư lái xe về nhà, cô cũng không mời Bạch Vũ Hân cùng trở
về.

“Anh đi về
như vậy, có sao không?” Cố Hàm Ninh nghĩ đến Triệu Thừa Dư bình thường luôn bận
rộn, vẫn là có chút không yên lòng.

“Anh đã
nói không sao rồi. Cũng không thể ngay cả thời gian tiễn bạn gái cũng không có
chứ.” Tiếng Triệu Thừa Dư từ dưới giường vang lên, pha lẫn ý cười, nghe dường
như tâm trạng rất tốt.

Cố Hàm Ninh cúi đầu, tóc vừa mới gội vẫn rối tung trên mặt
cô, che giấu đi nụ cười trên môi cô.

Hôm nay không phải cuối tuần, tự mình lái xe trở về, từ
trường học về nhà cô, chỉ mất hai tiếng rưỡi, rất thuận lợi, trước ba giờ chiều
có thể về đến nhà rồi. Ít nhất phải hơn 5 giờ, bố mẹ cô mới về đến nhà.

Chỉ cần nghĩ đến có thể ở bên nhau khoảng hai tiếng, Triệu
Thừa Dư liền nhịn không được nhếch khóe môi, bỗng chốc cảm thấy tinh thần sảng
khoái.

“Khụ khụ, cũng sắp xong rồi đúng không? Một lần cầm không
hết, anh xách một ít xuống trước nhé.” Cũng không đợi Cố Hàm Ninh trả lời, Triệu
Thừa Dư liền xách mấy túi hành lí đã dọn xong, bước nhanh xuống dưới kí túc
xá.

Cố Hàm Ninh mím môi cười, nhìn bóng dáng Triệu Thừa Dư rất
nhanh biến mất ở cửa ra vào, thu hồi ánh mắt, động tác trên tay cũng nhanh hơn
rất nhiều.

Sớm thu xếp xong, sẽ nhanh được về nhà a.

Triệu Thừa Dư lái xe rất tốt, vừa vững vừa nhanh, cũng không
nôn nóng, cũng không quá chậm, Cố Hàm Ninh thậm chí ngủ gật ở trên xe.

Trước đó cô còn có một chút lo lắng, dù sao trước kia Triệu
Thừa Dư chưa từng đi trên đường cao tốc, lúc ấy đổi lại chính là ánh mắt hơi
kiêu ngạo của Triệu Thừa Dư, hất cằm, có chút không đếm xỉa tới mà trả lời: “Chuyện
lái xe này, trước khi anh có giấy phép đã lái được.”

Sự thật chứng minh, đa số đàn ông ở phương diện máy móc,
thực sự có ưu thế nhất định.

Đợi đến khi Triệu Thừa Dư lái xe hết sức thành thạo nhanh
chóng dừng ở chỗ đỗ xe trước cửa nhà cô, Cố Hàm Ninh không keo kiệt sự khen
ngợi của mình, sau khi tháo dây an toàn, nghiêng người, hôn một cái lên mặt Triệu
Thừa Dư, lúc này mới cười tủm tỉm nói: “Lái xe rất tốt, khen thưởng.”

Triệu Thừa Dư hơi sững sờ, giơ tay sờ lên chỗ Cố Hàm Ninh
vừa hôn, ánh mắt nhìn Cố Hàm Ninh xuống xe, lầm bầm: “Thế này làm sao đủ?”

Tháng cuối cùng trước kì nghỉ đông, bọn họ đều không có
thời gian ở riêng bên nhau, có thời gian không phải đi thư viện, thì là đi
phòng tự học, mặc dù thành tích của Triệu Thừa Dư và Cố Hàm Ninh đều tốt, thế
nhưng cũng không muốn vì nhất thời buông lỏng mà mất đi điểm số vốn đạt được.

Trong trường học, mặc dù có thể gặp mặt thường xuyên, nhưng
muốn tìm một chỗ riêng tư rất khó.

Lần này về nhà, Cố Hàm Ninh mang rất nhiều sách năm nhất năm
hai đã dùng qua, mặc dù thực ra sau này có khả năng sẽ không dùng đến, nhưng cô
vẫn không nỡ bỏ đi.

Trong mỗi một quyển sách, đều ghi lại những năm tháng không
trở lại của cô, đợi đến khi sau này nhớ lại, những thứ này chính là bằng chứng
tốt đẹp nhất.

Hai người chuyển vài chuyến, cuối cùng mới mang hết đồ đạc
lên tầng ba.

Nhà mà gia đình Cố Hàm Ninh mua chính là biệt thự liên hợp,
lúc mua bởi vì quá hoang vu, giá chỉ bằng một phần ba nhà trong thành phố,
nhưng bây giờ đã tăng lên hơn một nửa rồi, tuy nhiên vẫn kém hơn rất nhiều so
với giá sau này, đợi vài năm sau, dù cả đời cha mẹ Cố Hàm Ninh, chỉ dựa vào
tiền lương tiền thưởng, căn bản kiếm không đủ tiền để mua một căn biệt thự như
vậy.

Phòng Cố Hàm Ninh ở tầng ba, toàn bộ căn nhà, cũng chỉ có
tầng ba là được thiết kế lắp đặt thiết bị hoàn toàn dựa theo ý của Cố Hàm Ninh.
Phòng ngủ và thư phòng không ngăn cách, chỉ dùng một tủ chứa đồ cao bằng nửa
người, dài hai mét để ngăn cách.

Chương 81: Đến nhà

Cố Hàm Ninh híp mắt, nâng một chén trà nóng, hớp một ngụm.
Buổi chiều, ánh mặt trời hắt lên người, thật ấm áp. “Thật là thoải mái...” Cố Hàm Ninh cảm thán một chút,
bắt đầu kì nghỉ đông rồi, toàn thân thật dễ chịu.

Triệu Thừa Dư cúi đầu nhìn Cố Hàm Ninh tựa trên vai mình,
gió nhẹ thổi lướt, sợi tóc cô lướt nhẹ qua cổ và gương mặt anh, kèm theo một
trận tê dại, khiến lòng anh cũng bắt đầu ngứa ngáy.

Bên ngoài phòng ngủ của Cố Hàm Ninh là một ban công rất
rộng, dựa theo ý muốn của cô, đặt một ghế tựa to đủ hai người, giờ phút này
duỗi thẳng chân, gác ở trên mặt bàn nhỏ, hưởng thụ thời gian nhàn nhã, dễ chịu
đến muốn ngủ.

Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh híp mắt, khóe môi vểnh nhẹ,
bộ dáng lười biếng, đáy lòng hơi hơi nóng lên, không nhịn được xoay người, kéo
người cô vào lòng, cúi đầu hôn lên vầng trán, bờ môi cô, ngậm nụ cười ngọt ngào
kia vào trong miệng.

Trong lồng ngực anh, Cô Hàm Ninh rên khẽ một tiếng, ngoan
ngoãn ngẩng đầu, hơi hơi nhắm mắt. Bọn họ xác thực đã không gần gũi một thời
gian rồi, trong tuần thi, thư viện, phòng tự học đều có người, Triệu Thừa Dư
nhiều nhất cũng chỉ ngẫu nhiên hôn một chút, nụ hôn ngấu nghiến này trái lại
khiến lòng anh bắt đầu nóng lên, cái tay vốn ôm eo nhỏ của cô, chậm rãi trượt
xuống, đến khi ý thức được thì tay anh đã đặt ở nơi không nên đặt, đầu anh nóng
lên, hơi thở gấp gáp, kiềm chế.

Chỉ là sờ một
chút... Triệu Thừa Dư mơ hồ mà nghĩ, tay bất giác vuốt ve. Nhưng xúc cảm kì lạ
dưới tay mềm mại hơn so với bình thường rất nhiều, khiến anh dần dần tỉnh táo
lại, rời bờ môi cô, anh không khỏi nhẹ giọng thở dài, không rõ là thấy tiếc hận
hay vui mắn.

Cố Hàm Ninh mím
môi cười, con mắt khép hờ đã mở to, đôi mắt sáng ngời được bao phủ một tầng ướt
át, trong suốt pha lẫn ý cười.

Triệu Thừa Dư lắc
đầu cười, đưa tay khẽ nhéo mặt cô một chút: “Nhìn thấy anh không chịu nổi, rất
vui sao?”

Cố Hàm Ninh cười
tủm tỉm mím môi: “Là bản thân anh muốn nhịn nha, không liên quan đến em!”

“Ai.” Triệu Thừa Dư bất đắc dĩ thở dài: “Khó hơn nhiều so với suy nghĩ của anh.”

“Thật ra, không
chịu nổi cũng không sao...” Cố Hàm Ninh cảm động, muốn nói lại thôi.

“Nhìn thấy tình
cảnh của Bạch Vũ Hân ngày đó, anh liền tự hứa với mình, tuyệt đối sẽ không để
cho em gặp chuyện như vậy. Trên đời này không có biện pháp nào an toàn tuyệt
đối, nên chuyện duy nhất anh có thể làm, chính là khống chế chính mình.” Triệu Thừa Dư thu lại bộ dáng tươi cười, nắm tay Cố Hàm Ninh, thật nghiêm
túc nói.

Sự nóng rực dưới
đáy lòng vừa rồi, từ từ hóa thành ấm áp, Cố Hàm Ninh cười, hôn một ngụm lên cằm
Triệu Thừa Dư: “Nhịn đến khi lấy bằng tốt nghiệp?”

“Đúng, ít nhất
cũng phải đến khi đó. Em đã nói muốn thi Nghiên cứu sinh, đến lúc đó tốt hơn
hiện tại một chút, nếu có thai, em muốn sinh, thì có thể tạm nghỉ học ”

Cố Hàm Ninh tựa
vào vai Triệu Thừa Dư, khóe môi vểnh lên.

Triệu Thừa Dư
càng sợ chính mình nhịn không được, nhưng lại không nỡ buông người trong ngực
ra, chỉ có thể gắng sức kiềm chế sự rung động tự đáy lòng, thấp giọng tính toán
xong tương lai.

Diêu Tuệ Nhã đã
sớm gọi điện thoại, bảo Triệu Thừa Dư cơm nước xong mới được đi. Tuy lo lắng
ánh mắt sắc bén của cha Cố Hàm Ninh, Triệu Thừa Dư vẫn ở lại ăn cơm tối.

Vì để có thêm
thời gian sau Tết âm lịch, hôm sau Triệu Thừa Dư trở về thành phố H.

Tám rưỡi ngày
mùng hai tháng giêng, Triệu Thừa Dư xách theo túi lớn, túi nhỏ đúng giờ xuất
hiện trước cửa.

Sau khi Cố Hàm
Ninh và ba mẹ bàn bạc xong, ba mẹ lại tự bàn với nhau nữa, cuối cùng quyết định
bảo Triệu Thừa Dư đến nhà ăn cơm vào mùng hai tháng giêng. Tuy rằng, không phải
là lần đầu tiên đến, nhưng rõ ràng Triệu Thừa Dư thận trọng hơn so với bình
thường, nhất là khi nhìn thấy Cố An Quốc mặc âu phục phẳng phiu, còn có Diêu
Tuệ Nhã trang điểm nhã nhặn, trong lòng tức khắc bất an, sợ trong trường hợp
trọng đại này, mình phạm sai lầm gì.

“Cô, chú, chúc
mừng năm mới.”

“Ngoan ngoan,
Thừa Dư mau vào, Ninh Ninh, con dẫn Thừa Dư đi thăm quan nhà mình đi.” Diêu Tuệ
Nhã quay đầu, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của ông xã mình, trừng mắt một cái,
quay lại tươi cười nói: “Cũng không phải lần đầu tiên cháu đến đây, cứ coi
như nhà mình, tự nhiên đi.”

Cố Hàm Ninh thầm
bật cười trong lòng, nếu không phải lần đầu tiên đến, còn thăm quan cái gì? Cô
liếc mắt nhìn vẻ mặt hoàn toàn khác biệt của ba mẹ, lại nhìn vẻ căng thẳng của Triệu
Thừa Dư, quyết định dẫn anh đi thả lỏng một chút, đỡ phải nhìn ba nhà mình
trừng Triệu Thừa Dư thành cái lỗ.

“Vậy thì đi lên
lầu tham quan đi” Cố Hàm Ninh kéo tay Triệu Thừa Dư, đi lên lầu. Diêu Tuệ Nhã
vội vàng túm lấy Cố An Quốc đang có sắc mặt khó coi, trừng mắt, thấp giọng
mắng: “Anh yên cho em, hôm nay, dám làm con rể em sợ, buổi tối em liền lột da
anh.”

Cố An Quốc dịu
mặt lại, sửa sang lại cà vạt, vẫn nhìn chăm chú về phía cầu thang: “Anh chỉ
đang lo lắng thôi!”

“Lo lắng cái gì?
Ninh Ninh lớn như vậy, anh cứ canh ở nhà thì có ích gì, không phải hai đứa vẫn
luôn gặp nhau ở trường sao” Nói một phen, vẻ mặt của Cố An Quốc lại đen thêm
một tầng.

“Anh cũng không
nghĩ lại xem, lúc trước anh đến nhà em, ba mẹ em cũng đâu xem anh như kẻ trộm
mà canh giữ.” Diêu Tuệ Nhã như có như không nói, Cố An
Quốc vội vàng quay đầu lại nói: “Còn không phải chỉ có mỗi Ninh Ninh”

“Con gái của anh
quý giá?! Chẳng lẽ mẹ của con gái anh không quý giá?” Nhìn Diêu Tuệ Nhã thay
đổi sắc mặt, Cố An Quốc vội thấp giọng cười làm lành: “Tất nhiên cả hai đều
quý giá! Anh không có ý này mà!”

Cố Hàm Ninh ghé
đầu trên lan can lầu hai, nghe mẹ mình thuần phục ba mình, cảm thấy để mẹ giải
quyết vấn đề của ba thật là sáng suốt, quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư đã thả lỏng
đi nhiều, mới nhướn mày, cười nói: “Anh yên tâm rồi chứ? Em đã sớm nói với anh,
trong nhà em, đầu tiên phải lấy lòng em, sau đó là mẹ em, sau đó, còn ba em chỉ
là công trình bã đậu(*), sẽ ngã gục thôi.”

(*) Công trình
bã đậu: công trình không bền, dễ sụp đổ
.

“Ừ, đúng là có lí,
xin hỏi Cố tiểu thư, em thích anh làm gì để lấy lòng em đây?” Triệu Thừa Dư
thật không ngờ, bình thường chú Cố nghiêm túc như vậy, mà trước mặt vợ mình,
như là một người khác, có điều, có lẽ đều giống nhau, ba anh có thể cần sĩ diện
một chút, cần tạo hình tượng uy nghiêm trước mặt con trai, ai mà biết khi ở
riêng với mẹ mình có thể thay đổi hoàn toàn không.

“Mẹ anh nói, mời
em mùng sáu tới ăn cơm.” Triệu Thừa Dư kéo tay Cố Hàm Ninh, quyết định đi phòng
cô ấy náu một lát, nói không chừng xíu nữa xuống lầu, mặt đen của chú Cố sẽ
được chữa khỏi.

“A, nhanh như vậy?”
Khóe môi Cố Hàm Ninh trĩu xuống, trong lòng đột nhiên trở nên luống cuống.

“So với anh đến
nhà là muộn vài ngày. Mẹ anh còn nói, dẫn em đi cùng nhà anh đến nhà bà ngoại
anh đấy!” Triệu Thừa Dư nói ra đề nghị thứ hai của mẹ mình.

“Đi nhà bà ngoại
anh? Có phải quá nhanh rồi không?” Cố Hàm Ninh vẻ mặt khổ sở, đi gặp cha mẹ
anh, rồi gặp thêm luôn một người lớn nữa?

“Bà ngoại anh đã
sớm biết em rồi, nhiều lần dặn anh, dẫn em đến cho bà gặp mặt.” Triệu Thừa Dư
nhìn sắc mặt của Cố Hàm Ninh, nở nụ cười: “Hiện tại, chắc em đã biết mấy ngày
nay anh hồi hộp thế nào rồi chứ?”

“Không phải em
hồi hộp nha...” Cố Hàm Ninh sờ mặt, có chút không tự nhiên.

Vào phòng của Cố
Hàm Ninh, Triệu Thừa Dư đóng cửa lại, dừng bước chân, cười ôm Cố Hàm Ninh vào
lòng: “Yên tâm đi, ba mẹ anh thật sự thích em, vẫn luôn lải nhải bảo anh đưa em
về. Về ông ngoại bà ngoại, họ cũng sẽ thích em. Còn những người khác, họ thích
thì tốt không thích cũng không ảnh hưởng gì đến chúng ta, thích thì sau này còn
gặp, không thích thì ít qua lại, không sao cả. Điều quan trọng là em lấy lòng
anh, tiếp theo là ba mẹ anh, nhớ kĩ hai điều này mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi!”

Cố Hàm Ninh mím
môi cười, liếc trắng Triệu Thừa Dư một cái, đưa tay sang bên hông, nhéo nhẹ: “Anh
nói thật đơn giản.”

“Đúng, anh nói
thật đơn giản, vì nó vốn là vậy mà. Ngoài ba mẹ ra, thì những người khác không
hề ảnh hưởng đến sự lựa chọn của anh, nói dễ hiểu một chút, những người bên bà
ngoại anh đều không có ý kiến gì với việc anh lấy ai, có chăng thì chỉ có bác
gái hai.” Nụ cười phai đi, Triệu Thừa Dư nghiêm túc nhìn Cố Hàm Ninh.

“Bác gái thứ hai
của anh? Bác của Lỗ Tĩnh Nhã?” Cố Hàm Ninh khiêu mày, hỏi.

“Đúng, giờ Lỗ
Tĩnh Nhã vẫn hay đi thăm bà ngoại anh, chỉ là anh ít đi, nhưng cũng không quản
chuyện của chúng ta. Anh là cháu ngoại của ông bà, Lỗ Tĩnh Nhã có thân thiết,
cũng chỉ là thân thích. Anh thấy hình như cô ấy cũng không để ý rồi, chỉ là
thỉnh thoảng bác hai còn nói mấy lời thật thật giả giả, thoạt nhìn còn chưa hết
hi vọng hoàn toàn.”

Cố Hàm Ninh hơi
nhíu mi, trong lòng thật không có cảm tình với bà bác hai này.

“Bây giờ anh nói
với em, không phải vì bác gái hai sẽ gây ra vấn đề gì, mà là sợ lúc đến đó, em
nghe được trong lòng lại cảm thấy không thoải mái, cho nên trước tiên chuẩn bị
tâm lí, em coi như không nghe thấy gì, cứ duy trì lễ phép là được.”

“Nhà anh nhiều bà
con thế, nhà em lại không có ai làm khó anh.” Cố Hàm Ninh giãn lông mày, cảm
thấy lòng hồi hộp dịu đi một chút.

“Chẳng qua là
muốn mưu cầu thêm chút lợi ích cho nhà họ Lỗ bọn họ thôi, chỉ cần có lợi tương
đương khác, bác ấy sẽ rất sẵn sàng vứt bỏ cái mình vốn khăng khăng.” Triệu Thừa
Dư hơi bĩu môi, không muốn thảo luận chuyện bên lề nữa “Vậy người thân của em
thì sao, khi nào thì dẫn anh đi gặp người lớn chúc Tết?”

Cố Hàm Ninh liếc Triệu
Thừa Dư, cười: “Anh gấp như vậy để làm gì?”

“Để bọn họ biết
sớm, chúng ta xứng đôi thế nào, để bọn họ không phải lo nghĩ giới thiệu đối
tượng cho em.” Triệu Dư Thừ nghiêm trang, nói. “Chị họ anh, từ hồi bắt đầu vào
năm ba, người trong nhà không ngừng giới thiệu đối tượng cho chị ấy, mãi đến
khi chị ấy tự tìm được rồi thì mới buông tha cho.”

Cố Hàm Ninh mím
môi cười, không nói cho Triệu Thừa Dư, kì nghỉ đông ngày hôm sau bác gái cả gọi
điện cho mẹ cô, nói là có đối tượng tốt muốn giới thiệu cho cô, không ngờ mẹ cô
vừa nghe xong, liền lập tức đánh gãy: “Ninh Ninh nhà em đã sớm có bạn trai
tốt rồi... Em đương nhiên đã gặp rồi... Là một chàng trai cực tốt... còn chưa
tốt nghiệp, nhưng đã biết kiếm tiền... A da, trong nhà nhiều tiền chắc gì đã
tốt? Không chừng là người không có bản lĩnh, chỉ biết ăn bám ba mẹ.”

Cố Hàm Ninh chỉ
nghe đại khái, sau đó liền đi lên lầu, về sau mẹ cô nói lại với cô, đó không
phải là lần đầu tiên, cho nên, cái giá của cô, cũng không kém gì so với Triệu
Thừa Dư, chỉ là nói việc này ra, có khi lại khiến anh nóng ruột nóng gan hơn
muốn quyết định việc cưới xin, cho nên, cứ giữ bí mật đi.

Khi ăn cơm, không
khí dịu đi rất nhiều. Sắc mặt Cố An Quốc ôn hòa hơn nhiều, thậm chí còn tươi
cười: “Thừa Dư, nào, uống với chú một chén!” Nói xong, “cạch” một tiếng, đặt
bình rượu lên bàn.

Sắc mặt Triệu
Thừa Dư thoáng chốc biến đổi.

Báo cáo nội dung xấu