Cung khuynh - Chương 006
Đệ
lục chương
Nhẹ
nhàng tiếp xúc.
“Nếu mẫu hậu thích Vũ Ca như ngày hôm trước, ngày
mai Vũ Ca sẽ phục trang như thế.” Dung Vũ Ca kính cẩn nghe theo.
Ánh mắt Vệ Minh Khê sắc bén nhìn Dung Vũ Ca, tựa như
muốn nhìn thấu nàng. Sự hiện diện của Dung Vũ Ca khiến cho Vệ Minh Khê cảm thấy
cực kì không thoải mái, tựa như tờ giấy Tuyên Thành đẹp đẽ, không cẩn thận bị
dính phải một giọt mực, nhìn thế nào cũng không vừa mắt. Đặc biệt giờ phút
này Dung Vũ Ca vẫn bộ dạng giả vờ kính cẩn nghe theo những gì mình nói, còn
mình vẫn phải cùng nàng đóng tiết mục mẫu từ tử hiếu, không thể không làm gì
khác ngoài ra vẻ hiền thục, mỉm cười gật đầu.
Vệ Minh Khê dần phát hiện thời gian Dung Vũ Ca mỗi lần
thỉnh an càng lúc càng dài, nàng đã đến thì không muốn về, tìm cách đuổi khéo,
nàng rõ ràng hiểu nhưng vẫn cố tình làm ngơ, viện đủ mọi lí do để lưu lại, thật
khiến người ta căm tức.
Rốt cuộc Vệ Minh Khê cũng không hiểu nổi cuối cùng
thì nàng muốn ở lại Phượng Nghi cung là để làm gì, chỉ đơn thuần cùng mình nói
chuyện phiếm thôi sao? Làm ra bộ dáng say mê hiếu học, hết hỏi cái này lại thắc
mắc cái kia. Nhưng thực tế Vệ Minh Khê dám khẳng định, Dung Vũ Ca chắc chắn đều
hiểu rõ đáp án mà mình sắp trả lời nàng là gì, nhưng vẫn cố ý lãng phí thời
gian của mình, thật chưa từng thấy qua nữ nhân nào lại khó ưa đến vậy.
Dung Vũ Ca nhìn vào đôi mắt sắc bén không giống ngày
thường của Vệ Minh Khê, cười đến mị hoặc chúng sinh, mẫu hậu nàng đa tâm quá rồi,
mình thật sự không ác ý gì cả, mẫu hậu cần gì lo lắng bất an đến như vậy?
Vệ Minh Khê có phần thất vọng đành dời tầm mắt ra,
trên người Dung Vũ Ca ngoại trừ khoe khoang vẻ mị hoặc của bản thân thì không
nhìn ra manh mối gì cả. Cho đến giờ phút này, nếu không phải là nàng cố ý khoe
sắc, có lẽ mình cũng sẽ không gặp qua nữ nhân nào quá vũ mị, quá khuynh quốc
khuynh thành đến vậy.
“Vậy là tốt rồi.”
Sau khi Vệ Minh Khê gật đầu liền không nói thêm nửa
lời, trong phút chốc không khí nhất thời có phần trầm lắng. Vệ Minh Khê cúi đầu
thu dọn lại văn thư gần đó, hiển nhiên là không muốn quan tâm đến Dung Vũ Ca nữa,
hi vọng nàng cảm thấy chán nản, không thỉnh mà lui. Mà nàng vốn cũng không định
mở miệng đuổi người, dù sao nếu thường xuyên xuất khẩu đuổi Thái tử phi, việc
này truyền ra ngoài, ngược lại có vẻ như mình là một mẹ chồng không tốt.
Dung Vũ Ca nhìn bộ dáng Vệ Minh Khê đầy vẻ lãnh đạm,
dù biết trước nữ tử này có tâm đề phòng mình nhưng sao Dung Vũ Ca vẫn cảm thấy
trong lòng khó chịu. Tuy nàng không phải quá mức kịch liệt với mình, nhưng vẫn
có chút đau, ta phải dùng cái gì để lưu lại ánh mắt của nàng đây?
Nàng hiểu Vệ Minh Khê vốn không lưu tâm đến vẻ mĩ lệ
của mình, cũng sẽ không vì kẻ phàm tục này mà để ý tâm tư. Vệ Minh Khê, tên
cũng như người, là khe suối trong vắt không nhiễm chút bụi trần, mình đem chuyện
phàm tục mê hoặc nàng, quả thật là quá nông cạn mà.
Dung Vũ Ca cũng biết dù mấy ngày nay mình quả thật
thực rất nông cạn, rất ngốc nghếch, thế nhưng tự nhiên có thể gần gũi nhìn nàng
như vậy, liền có chút nóng vội, trong lòng cũng đại loạn. Chỉ là mong muốn có
thể dùng chút bàng môn tả đạo để mau chóng dẫn dắt tâm ý của nàng.
Tiếc thay sự thật chứng minh là, muốn tới gần Vệ
Minh Khê vốn không có đường tắt.
Vẫn là do dục vọng trong lòng mình quá lớn mà làm hỏng
chuyện, Dung Vũ Ca, ngươi phải khống chế tâm tình, cố gắng trấn tĩnh mà tìm biện
pháp.
“Mẫu hậu công việc bề bộn, nhi thần xin cáo lui trước.”
Dung Vũ Ca nhìn nàng rất lâu, cho dù nàng không để ý
mình, kì thật mình cũng có thể nhìn nàng cả ngày mà. Nhưng lấy lùi làm tiến đôi
khi là tất yếu, tuy rằng trong lòng Dung Vũ Ca không muốn nhưng cũng đành chủ động
thoái lui.
“Ừ, lui ra đi.”
Vệ Minh Khê có chút kinh ngạc nhìn Dung Vũ Ca, mấy
ngày trước có đuổi nàng cũng không đi, hôm nay lui sớm như thế thật có chút
khác thường.
Vệ Minh Khê cũng không rảnh để ý tới Dung Vũ Ca rốt
cuộc đang đùa cái gì, chỉ là nhớ lại vừa rồi biểu tình Dung Vũ Ca hình như thiếu
đi vẻ vui cười ầm ĩ và càn rỡ như ngày thường, xem ra Dung Vũ Ca đã hiểu được
mình không thích cùng người khác nô đùa.
Trên đường quay về Dung Vũ Ca một mực suy xét, nàng
không phải là kẻ ngu ngốc mà đích thực vô cùng khôn ngoan sắc sảo. Chẳng qua
nàng lười biếng suy nghĩ và vì nàng lớn lên quá mức vũ mị kiều diễm, làm bất luận
kẻ nào cũng chú ý tới mĩ mạo của nàng mà không ai cảm thấy Dung Vũ Ca vốn nhạy
bén thông minh.
Dung Vũ Ca biết, sử dụng tuyệt sắc dung nhan này mỗi
ngày kề cận bên người Vệ Minh Khê là vô ích, dù mình có câu dẫn như thế nào
cũng là vô dụng. Trong tâm Vệ Minh Khê chất chứa tâm sự, điều hành hậu cung,
Thái tử lại ngu dốt. Nàng lại có thói quen hết thảy mọi thứ đều muốn nắm trong
tay, khiến cho mình và Cao Hiên luôn đứng ở vị trí an toàn nhất. Vệ Minh Khê hết
thảy tâm ý đều lo cho Cao Hiên, nào có nhàn hạ thoải mái mà để ý đến mình, huống
hồ là nói chuyện yêu đương. Hơn nữa trong lòng còn đối với mình vạn phần lo lắng,
mãi vẫn coi mình là địch nhân mà phòng bị. Chỉ cần nàng còn đề phòng mình một
ngày, mình cũng không thể lại gần nàng.
Cao Hiên hắn chính là nhân vật mấu chốt, là bảo bối quý
giá nhất, là người duy nhất mà nàng để ý. Phải, hắn chính là nút thắt để giúp
mình tới gần Vệ Minh Khê. Biểu đệ ngu ngốc, hắn có tài đức gì lại có thể làm
cho Vệ Minh Khê một lòng che chở như vậy chứ, bất quá chỉ là sinh ra hắn từ
trong bụng mà thôi, Dung Vũ Ca ta thật ghen tị mà.
***
“Cao Hiên, ngươi thật sự là phế vật, chính sự đều xử
lí không rõ, thật không biết ngươi làm thế nào ngồi lên vị trí Thái tử!”
Nhị hoàng tử Cao Tuấn mười lăm tuổi châm chọc Cao
Hiên.
“Cao Tuấn, ngươi không cần khinh người quá đáng!”
Cao Hiên nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Cao Tuấn, có chút
tức giận nói. Cao Tuấn thực tiểu nhân, ở trước mặt phụ hoàng luôn mang dáng vẻ
ngoan ngoãn, sau lưng lại là một bộ dạng khác.
Cao Tuấn quả thật âm hiểm, ở trước mặt Cao Hàn luôn
biểu hiện mình kính yêu ca ca cỡ nào, sẽ thật sự phụ trợ Thái tử, nhưng đến khi
quay người lại thì luôn châm chọc Cao Hiên là phế vật, ngầm làm khó dễ Cao Hiên
không ít.
“Từ nhỏ đến lớn, ngươi sao có thể lợi hại hơn ta chứ,
văn không hay, võ không biết, tại sao mọi thứ tốt đẹp đều cho ngươi sở hữu? Hừ,
ngôi Thái tử bị ngươi đoạt không nói, hà cớ gì mấy ngày trước thiên hạ đệ nhất
mĩ nữ cũng cho ngươi chứ, thật sự là một đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu, không,
ngươi ngay cả phân trâu cũng không bằng. Ngươi nếu không phải do Hoàng hậu sinh
ra, sợ là cái gì cũng không có!”
Cao Tuấn ác độc nói, một ngốc tử yếu đuối vô năng,
mình sao có thể kém hắn được!
“Cao Tuấn, ngươi…”
Cao Hiên chỉ vào Cao Tuấn, tức giận đến nỗi tay run
lẩy bẩy, nhưng quả thật y đã nói trúng chỗ yếu của hắn.
Cao Hiên biết mình không đủ thông minh, phụ hoàng vẫn
không ưa thích mình. Trước kia mỗi khi Cao Tuấn khi dể mình mà hắn hướng phụ hoàng
cáo trạng, phụ hoàng luôn bỏ mặc như không biết. Nếu không phải có mẫu hậu, Cao
Hiên thật không biết mình có thật sự là Thái tử không nữa.
“Có bản lĩnh ngươi tới đánh ta đi, dù sao ngươi cũng
đánh không lại ta!”
Cao Tuấn nhìn Cao Hiên khinh thường nói. Cao Hiên thực
sự chỉ là một quả hồng mềm để cho người ta tùy ý nắn bóp.
“Nhị hoàng tử là ghen tị Thái tử do Hoàng hậu sinh
ra phải không, đáng tiếc cho ngươi mọi thứ đều so với Thái tử lợi hại hơn, chỉ
có điều không bằng Thái tử được Hoàng hậu sinh ra, dù có lợi hại như thế nào
cũng chỉ là con vợ kế, không có gì khác cả. Ngươi vĩnh viễn so với Thái tử thấp
hơn một bậc, chính là thần đệ, trước là thần, sau là đệ, có biết không!?” Dung
Vũ Ca cười nói, Thái tử biểu đệ thật quá yếu đuối mà.
“Thái tử phi nói phải.”
Cao Tuấn thấy Dung Vũ Ca ra mặt bảo vệ Cao Hiên, liền
lập tức thu liễm vẻ kiêu ngạo vừa rồi. Nếu để cho Dung Vũ Ca ở trước mặt phụ hoàng
cáo trạng, so với Cao Hiên tất có phân lượng hơn. Bất quá lời nói của Dung Vũ
Ca cũng chọc đúng chỗ đau của Cao Tuấn, mẫu phi hắn xuất thân thấp hèn không
nói, Cao Hiên cho dù phế tài nhưng không có bất luận kẻ nào đứng ra đòi phế
Thái tử. Vô luận mình tài giỏi đến đâu, các vị lão thần cổ hủ vẫn ủng hộ Cao
Hiên, bởi vì Cao Hiên là trưởng tử do Hoàng hậu sinh ra. Nghĩ đến đó Cao Tuấn
liền cảm thấy phẫn hận bất bình, nhưng hắn cũng chỉ có thể nuốt xuống bụng mà
thôi, đại thần ở trước mặt Cao Hiên còn phải giả bộ kính cẩn nghe theo nữa là.
“Thái tử, người là Thái tử cao quý, như thế nào có
thể để hạ nhân khi nhục, người là nam nhân của bản cung, tự nhiên phải có một
chút khí thế chứ?” Dung Vũ Ca cố ý làm nũng, giữ chặt tay Cao Hiên hỏi.
Cao Hiên vốn là loại nam nhân yếu nhược, vì tình yêu
trong lòng với nữ tử trước mặt tự nhiên sinh ra dũng khí, ngay cả việc mình
luôn nhượng Cao Tuấn ba phần giờ cũng không sợ. Cao Tuấn có lợi hại thế nào hắn
cũng không phải Thái tử, mình mới đích thị là Thái tử, Cao Hiên càng nghĩ càng
thêm khí thế, có Dung Vũ Ca bên người là có thêm can đảm, cũng không định bỏ
qua đơn giản như vậy.
“Bản điện hạ làm sao để bị khi nhục như vậy, Vũ Ca cảm
thấy phạt Cao Tuấn như thế nào mới tốt đây?” Bị Dung Vũ Ca nói thế, Cao Hiên cảm
thấy mình nếu ở trước mặt Vũ Ca không giáo huấn Cao Tuấn một chút, Vũ Ca sẽ cảm
thấy mình vô dụng.
“Phạm thượng theo cung quy phải bị đánh, niệm tình hắn
là hoàng tử, ngươi cho người đánh hắn mười đại bản là được rồi.” Dung Vũ Ca giả
vờ ngây thơ nói, thoạt nhìn chỉ như thể thế gia tiểu thư tùy hứng lên tiếng
thôi.
Đúng, bản thân mình là Thái tử, đánh không lại hắn,
trước giờ sao không nghĩ đến tìm người thay ta đánh hắn chứ, dù sao ta vẫn là
Thái tử mà.
“Người đâu, Cao Tuấn dám phạm thượng, xem thường tôn
trưởng, mang xuống phạt đánh hai mươi gậy!” Cao Hiên lần đầu tiên vô cùng khí thế
gọi thị vệ, thị vệ rất nhanh liền đi ra, nhìn Thái tử luôn ôn hòa yếu đuối bây
giờ lại muốn đánh nhị hoàng tử, đều ngơ ngác cả người.
“Cao Hiên, ngươi dám, ta là nhị hoàng tử được phụ hoàng
sủng ái nhất!” Cao Tuấn không tin Cao Hiên dám đụng đến mình, đáng tiếc Cao Tuấn
đã quá xem nhẹ nữ nhân họa thủy kia.
“Thái tử biểu đệ, ngươi không dám sao?” Dung Vũ Ca vẻ
mặt khinh khỉnh nhìn Cao Hiên, tựa hồ Cao Hiên sẽ không dám đánh Cao Tuấn cho
Dung Vũ Ca xem, thật không có khí phách của nam nhân.
Trong lòng Cao Hiên, nữ nhân trước mặt này là người
hắn yêu nhất. Tuy rằng hắn biết mình thực vô dụng, nhưng cũng không muốn để cho
Vũ Ca thấy mình bất tài. Cho dù sẽ bị phụ hoàng phạt, hắn cũng không thể để cho
Vũ Ca xem thường mình.
“Đương nhiên dám, ta là Thái tử, chẳng lẽ không thể
ra lệnh cho các ngươi sao?” Cao Hiên gằn giọng với đám thị vệ vẫn đang còn cân
nhắc kia.
Thị vệ vẫn có chút do dự, vốn Thái tử có phân lượng
yếu hơn so với nhị hoàng tử, nhưng Thái tử bình thường bị nhị hoàng tử khi dể đều
không nói, nhị hoàng tử tựa hồ cũng so với Thái tử được sủng ái hơn.
“Sao? Mệnh lệnh Thái tử hình như không có phân lượng
thì phải, rõ ràng Thái tử biểu đệ ngươi nên nói cho phụ hoàng biết là Thái tử
còn không bằng một hoàng tử đi.”
Lời nói Dung Vũ Ca ngoài mặt tưởng như ngây thơ
nhưng thực tế lại cùng lúc bên trong châm ngòi thổi gió, mặt khác là nói cho bọn
thị vệ biết, vô luận nhị hoàng tử được sủng ái cỡ nào thì thân phận Thái tử và hoàng
tử vẫn thủy chung có khác biệt!
Quả nhiên là đám thị vệ đang do dự, được Dung Vũ Ca
khiêu khích nên Cao Hiên vốn tính tình hiền hòa cũng phát hỏa, lần đầu tiên hắn
có cảm giác mình bị hạ nhân khinh thường. Hôm nay không đánh được Cao Tuấn chắc
chắn sẽ bị tất cả mọi người xem thường.
“Các ngươi có đem bản điện hạ để vào mắt hay không?
Các ngươi cứ việc đánh, Hoàng thượng trách tội xuống dưới thì bản điện hạ sẽ chịu
trách nhiệm, các ngươi không đánh, bản điện hạ sẽ chém toàn bộ các ngươi!” Cao
Hiên tức giận hô.
Bọn thị vệ nhìn Cao Hiên đang thịnh nộ, lại nhìn
sang Cao Tuấn, lại nhìn sang hồng nhan họa thủy Thái tử phi, người đang đứng
ngoài châm chích hai huynh đệ. Sau đó đành vâng theo mệnh lệnh Thái tử, dù sao
Thái tử đã nói hắn sẽ chịu trách nhiệm.
Đại nội thị vệ hành động rất có hiệu suất, rất nhanh
liền chế phục Cao Tuấn vẫn đang phản kháng đặt dưới đất, nhưng dù sao đó cũng
là hoàng tử, bọn thị vệ cũng không dám đánh quá mạnh.
“Đánh tốt thật, các ngươi đang đập muỗi sao?”
Dung Vũ Ca tựa vào người Cao Hiên khanh khách cười
nói, mười phần là bộ dạng yêu nghiệt.
Bọn thị vệ mặt mày tối sầm, Thái tử phi thật sự là kẻ
gây tai vạ mà. Mỗi người nhường một bước một chút là tốt rồi, nhưng Thái tử phi
rõ ràng là đem nhị hoàng tử gây náo nhiệt, ai biết nhị hoàng tử về sau có thể
mang thù hay không. Tuy rằng bọn thị vệ thầm oán giận Dung Vũ Ca, nhưng vẫn
đánh bản tử càng lúc càng mạnh, dù sao sắc mặt Thái tử cũng đã trầm xuống.
“Cao Hiên, ngươi hãy chờ xem!”
Cao Tuấn âm lãnh hô, nhưng đúng lúc bị thị vệ đột
nhiên tăng thêm lực đạo, đánh cho đau đớn hét lên.
Thái tử biểu đệ thật đúng là mềm lòng, mới đánh hai
mươi đại bản thì coi như xong rồi. Nếu đổi lại là mình, thế nào cũng phải đánh
cho Cao Tuấn da tróc thịt bong, Dung Vũ Ca thầm nghĩ. Hắn là nhi tử của nữ nhân
mà ta thích, nhưng hắn cũng chỉ được phép để mình ta khi dể, nhị hoàng tử ngươi
tưởng mình là ai chứ? Hoàng hậu nương nương thấy mình bảo vệ nhi tử nàng như thế,
hẳn là sẽ thay đổi sắc mặt với mình, nghĩ đến đó, nội tâm Dung Vũ Ca thật mong
chờ phản ứng của Vệ Minh Khê sau việc này.
Kì thật đánh Cao Tuấn xong, tuy rằng Cao Hiên hết giận
nhưng cũng có chút hối hận. Cao Tuấn nói như thế nào cũng là hoàng tử, là đệ đệ
của mình, mình đánh hắn có hơi quá đáng hay không? Bất quá ở trước mặt Dung Vũ
Ca, Cao Hiên vẫn cố giữ thể diện nhưng trong lòng đã có chút lo sợ bất an. Nếu
phụ hoàng trách tội xuống dưới thì nên làm thế nào cho phải? Hay là tìm mẫu hậu
xin biện pháp?
***
Tin tức trong hoàng cung vốn truyền đi rất nhanh,
nháy mắt chuyện Thái tử đánh nhị hoàng tử hai mươi đại bản liền nhanh chóng
truyền khắp cung. Tin tức này thật có tác dụng tàn phá thật mạnh, Thái tử luôn
luôn thiện lương ôn hòa lại yếu đuối, không ngờ lại hạ lệnh đánh nhị hoàng tử.
Rất nhiều người cũng không tin, nhưng đến khi Lưu phi vừa khóc lóc vừa nháo
nhào đi tố cáo Hoàng thượng thì mọi người đều không thể không tin đó không phải
sự thật nữa.
“Thái tử để thị vệ đánh Cao Tuấn?”
Lúc nãy thân tín Vệ Minh Khê cũng đã báo lại, Vệ
Minh Khê không tin hỏi lại lần nữa.
“Đúng vậy, nhị hoàng tử dĩ hạ phạm thượng, Thái tử
liền để cho thị vệ đánh hắn.” Thân tín vừa quỳ vừa thuật lại lần nữa.
“Rốt cuộc sao lại thế này?” Đây không phải việc Thái
tử hay làm.
Thân tín đem chuyện Cao Tuấn vũ nhục Cao Hiên và
Dung Vũ Ca đột nhiên xuất hiện làm rối sự tình, thuật lại không thiếu một chữ.
Vệ Minh Khê vừa nghe xong lập tức hiểu ra.
“Tốt lắm, ngươi lui xuống đi, tiếp tục lưu ý hành động
của Thái tử.”
Vệ Minh Khê vốn biết Dung Vũ Ca không đơn giản, qua
chuyện này lại càng thêm minh chứng điều nàng suy đoán. Vệ Minh Khê khẽ trầm
tư, hiển nhiên là Dung Vũ Ca giựt dây Thái tử đánh Cao Tuấn, cũng hiển nhiên
Dung Vũ Ca thay Thái tử lập uy, là giúp đỡ Thái tử, nhưng nàng vì cái gì lại
giúp đỡ Thái tử, là đơn thuần giúp trượng phu mình hay sao?
Nhưng vô luận như thế nào, lấy kết quả sự kiện này
mà xem, chuyện này đối với Hiên nhi không phải chuyện xấu.
***
“Hoàng thượng, Thái tử vô cớ đánh Tuấn nhi, người phải
thay Tuấn nhi làm chủ!” Lưu phi ở trước mặt Cao Hàn khóc sướt mướt, tranh cãi ầm
ĩ cả lên.
“Tuấn nhi dĩ hạ phạm thượng, Thái tử không có quyền
đánh hắn sao? Trẫm sủng ái hắn nhưng không có nghĩa là cho hắn mục vô tôn trưởng,
Thái tử mãi là Thái tử, hắn vĩnh viễn là thứ. Giờ hắn phải nhớ rõ rồi chứ,
chính thứ khác biệt, là do hắn không an phận. Ngươi cũng đủ rồi, khóc sướt mướt
thế kia còn ra thể thống gì, thật sự khó coi.”
“Lui ra đi!” Cao Hàn vung tay, đuổi Lưu phi ra
ngoài. Cao Hàn có chút đăm chiêu nở nụ cười, vẫn nghĩ Thái tử yếu đuối, không
ngờ lần này lại cho mình bất ngờ. Thái tử ngày sau sẽ kế nghiệp mình, nhất định
không thể quá yếu đuối vô năng.
“Ngươi có biết vì sao trẫm triệu ngươi tới không?”
Cao Hàn mặt không chút thay đổi hỏi Cao Hiên, làm Hoàng
đế bấy lâu, hắn thực dễ dàng che giấu hỉ nộ của mình.
“Do nhi thần đánh nhị đệ.”
Nhìn không ra phụ hoàng là vui hay giận, Cao Hiên vẫn
có chút lo sợ bất an.
“Ngươi có nhận sai không?” Cao Hàn lại hỏi.
“Nhi thần không cho là vậy!” Nếu là bình thường Cao
Hiên nhất định sẽ nhận sai, nhưng lần này, Cao Hiên kiên trì có chết cũng không
nhận sai.
“Vì cái gì?” Cao Hàn nhíu mày hỏi.
“Cao Tuấn mắng nhi thần, đó là dĩ hạ phạm thượng.”
Vũ Ca nói đúng, không thể nhận sai. Hắn là Thái tử,
chính là đệ đệ bất kính với huynh trưởng. Dù sao Vũ ca nói nàng có thể làm chứng,
phụ hoàng yêu mến Vũ Ca, tự nhiên sẽ tin.
“Được rồi, ngươi là Thái tử, tự nhiên phải có khí thế
của Thái tử. Tốt lắm, việc này trẫm không truy cứu, thôi theo trẫm đi tản bộ.”
Cao Hiên có phần bất ngờ, phụ hoàng vốn rất ít khi
thân cận mình như thế, lần này không ngờ mình lại làm đúng. Việc này đối với
Cao Hiên thực chất có ý nghĩa vô cùng trọng đại, Cao Hiên lần đầu tiên cảm thấy
mình có chút uy nghiêm của Thái tử. Cao Tuấn dù có lợi hại như thế nào, vẫn thấp
hơn mình một bậc, đây là phụ hoàng ngầm đồng ý, chỉ cần mình là Thái tử, tất
nhiên dưới một người trên vạn người.
Đánh Cao Tuấn xong, trong lòng Cao Hiên cũng không
còn sợ Cao Tuấn nữa, cảm xúc tự ti cũng phai nhạt đi nhiều.
***
Cao Hiên theo Cao Hàn tản bộ xong liền đến Phượng
Nghi cung, cử chỉ cao hứng phấn chấn, đối với mẫu hậu vô cùng đắc ý.
Nhi tử mọi ngày luôn yếu đuối, sao hôm nay lại tự
tin hơn vài phần. Vệ Minh Khê vẫn hi vọng dùng Cao Tuấn để kích thích Cao Hiên,
hi vọng hắn hiểu được thế nào là sĩ và dũng. Thế nhưng lại xem nhẹ cảm xúc tự
ti trong lòng Hiên nhi, do đó đối với Hiên nhi chỉ có thể khích lệ mà không dám
tác động gì khác, xem ra trước kia dùng biện pháp sai lầm rồi. Hình như Dung Vũ
Ca so với mình còn hiểu Hiên nhi hơn, hay là do mình quan tâm quá hóa loạn
chăng?
Vệ Minh Khê thấy việc này đối với nhi tử có ảnh hưởng
rất lớn, trong lòng cũng bớt đi mấy phần phản cảm đối với Dung Vũ Ca. Đối với
Dung Vũ Ca cũng thêm vài phần tâm tư, phải thử xem Dung Vũ Ca rốt cuộc có mấy
cân mấy lượng, ngày sau đối với mình có ý trợ giúp, có thể vì mình phụ trợ hay
không?
***
Ngày kế tiếp, Dung Vũ Ca lại tiến cung thỉnh an Vệ
Minh Khê.
Vệ Minh Khê không đề cập tới chuyện hôm qua, Dung Vũ
Ca tự nhiên cũng không chủ động nhắc tới. Bất quá hôm nay thái độ Vệ Minh Khê đối
với Dung Vũ Ca rõ ràng tốt hơn rất nhiều, tuy rằng ngoài mặt Vệ Minh Khê vẫn đạm
nhạt như xưa nhưng Dung Vũ Ca vẫn cảm giác được sự thay đổi này.
“Vũ Ca, hôm nay bầu trời trong xanh, bồi bản cung đi
ngự hoa viên ngắm hoa đi?”
Vệ Minh Khê khó có dịp không đuổi Dung Vũ Ca đi, lại
còn chủ động lưu Dung Vũ Ca lại bồi dưỡng cảm tình. Điều này làm cho Dung Vũ Ca
vui mừng đến rơi lệ, xem ra hôm qua đặt cược đúng rồi, đem lợi hại đặt trên người
Cao Hiên quả là chính xác.
“Nhi thần vui vẻ còn không kịp nữa là, mẫu hậu,
chúng ta đi liền chứ.”
Vệ Minh Khê rõ ràng cảm giác được lời nói Dung Vũ Ca
rất sung sướng vui vẻ, nghi hoặc nhìn khuôn mặt khuynh thành tuyệt thế của
nàng, tựa hồ thật sự rất hài lòng. Cảm xúc Dung Vũ Ca không giống như là giả,
dù sao nếu là giả mình sẽ có thể cảm giác được. Nhưng chẳng qua chỉ là cùng đi
ngự hoa viên ngắm hoa mà thôi, sao nàng lại vui vẻ đến thế? Vệ Minh Khê khó hiểu,
thật sự rất khó hiểu.
Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca đưa tay ra, rõ ràng là
chủ động muốn đỡ mình dậy, là ý tốt của nàng, nhưng Vệ Minh Khê chỉ nhìn bàn
tay kia lơ lửng trong không khí, do dự hồi lâu. Dung Vũ Ca kì thực rất tốt,
không vì vậy mà rút tay về, dù sao nàng hiện tại là con dâu của mình.
Chẳng qua Vệ Minh Khê có chút nghi hoặc, nàng có lí
do gì lại chu đáo với mình như thế. Tựa hồ Dung Cũ Ca đặc biệt thích tiếp xúc
tay chân với người khác, hết lần này đến lần khác đều muốn tiếp xúc cùng mình,
mà Vệ Minh Khê lại vốn không thích chuyện này, cho nên lại càng chần chừ không
biết nên hay không đưa tay qua.
Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê do dự, xem ra đây là hiện
tượng tốt, nếu là hôm qua sợ là nàng nhìn cũng không thèm, chủ động đi rồi.
Dung Vũ Ca biết Vệ Minh Khê không thích tiếp xúc tay chân, lúc trước vài lần
mình cứng rắn cầm lấy tay nàng, không phải đều bị tránh né sao?
Cho nên trong lòng Dung Vũ Ca đã sớm chuẩn bị tốt việc
bị Vệ Minh Khê cự tuyệt, giờ thấy Vệ Minh Khê do dự lâu như thế, quá nửa không
phải là diễn kịch. Tay Vệ Minh Khê dần nhích lên phía trước, tâm Dung Vũ Ca
cũng theo đó giống như dây cầm bị đứt, chấn động một tiếng, trong lòng mừng như
điên như dại. Hành động này của Vệ Minh Khê không phải là ngầm thừa nhận sao,
có thể tính là nàng đã được nhét vào giới hạn ranh giới người một nhà không nhỉ?
Dung Vũ Ca trong lòng ngọt ngào như có mật, còn ngọt hơn cả mật nữa.
Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca nở nụ cười với mình như
thể như với tình đầu của nàng vậy. Không biết mình vì sao lại dùng từ này, chỉ
là, nụ cười Dung Vũ Ca đối với mình thật quá cổ quái. Tay Vệ Minh Khê đặt trong
tay Dung Vũ Ca cũng cảm thấy không tự nhiên.
Thật kì lạ, Dung Vũ Ca sao quá mức thân thiết mờ ám
vậy, nếu mình là nam tử, nàng cười như vậy dĩ nhiên có ý câu dẫn, nhưng mình là
nữ tử, nàng cười như vậy là có ý gì?
Bàn tay Vệ Minh Khê đặt ở phía trên ống tay áo Dung
Vũ Ca, căn bản không dùng một phần khí lực, quả thực với nàng vẫn còn nhiều cảnh
giác lắm.
Rõ ràng chỉ cách một lớp quần áo, nàng cũng chỉ đặt
hờ lên tay mình, vậy mà Dung Vũ Ca vẫn cảm thấy hồi hộp khi tay mình và nàng nhẹ
nhàng tiếp xúc, làm cho mình cũng không còn là mình nữa, vừa bối rối vừa bấn loạn.
Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê gần bên, ngũ quan thanh nhã có chút lạnh lùng,
không hiểu sao tim đập càng lúc càng mạnh.
Vệ Minh Khê đương nhiên không hề biết giờ phút này
trong lòng Dung Vũ Ca đang nở hoa, chỉ cảm thấy Dung Vũ Ca rất kì quái mà thôi.
***

