Trà trộn phòng con gái - Phần 38

Quả tú cầu có gắn lục lạc bay
được nửa chừng thì đã bị tôi tóm được.

Tôi tiếp đất, cánh tay giơ cao
của mọi người vừa hay đỡ lấy tôi.

Cuối cùng Trình Tư Vy cũng nhìn
thấy tôi, nụ cười càng tươi hơn. Tôi đè lên đám đông, từ từ tiếp đất, rồi sau đó
giơ cao quả tú cầu vừa giành được lên, lắc lắc quả cầu phát ra tiếng leng keng.

“Hay!”. Đám đông khen ngợi.

Trình Tư Vy đang đứng trên lầu
cũng nhìn tôi ánh mắt thích thú.

Tôi giơ cao tú cầu đi ra khỏi
đám đông lên lầu. Trình Tư Vy thấy tôi quay lại, dang rộng hai tay, sung sướng
ôm lấy tôi.

“Woa…”. Đám đông bên dưới vẫn
chưa giải tán liền kêu lên đố kỵ.

Tôi ném quả tú cầu xuống phía
dưới, lại một cuộc tranh giành khác xảy ra.

“Tiểu nhị, tính tiền”. Tôi nói
với tiểu nhị.

“Hai vị được miễn phí. Ngoài ra
còn tặng thêm hai vị phong bao năm trăm tệ”. Cậu ta nhét một phong bao vào tay
tôi, “Hôm nay, bạn gái anh là Tây Thi, anh lại là Trạng Nguyên cướp được tú cầu,
quán chúng tôi được đón tiếp Tây Thi lại được đón cả Trạng Nguyên nữa, vui mừng
còn không kịp, sao dám thu tiền của hai vị chứ?”.

Trở thành “Tây Thi” không những
được miễn phí, còn được lì xì nữa, trước đây tôi không hề biết quy tắc này.
Nhưng đã là tiền mừng thì tội gì mà không nhận.

Tôi cảm ơn tiểu nhị, cầm tiền rồi
kéo Trình Tư Vy xuống lầu. Chúng tôi rời khỏi chốn này trong ánh mắt hâm mộ của
một tốp nhỏ những người vẫn đứng trước cửa quán rượu, chưa chịu giải tán.

Đi qua một con đường, không khí
lại trở nên tĩnh lặng. Dòng nước chảy qua những hòn đá xanh dưới đáy sông, những
chiếc đèn lồng màu đỏ chiếu rọi lên mặt đường, không khí tĩnh mịch của thị trấn
đã trở lại.

Trình Tư Vy nhớ lại cảnh tượng
lúc nãy, không nhịn được bật cười: “Thú vị thật đấy”.

“Chị có lạnh không? Chúng ta
quay về nhé?”. Tôi nhìn cô ấy, hỏi.

“Ừ”. Trình Tư Vy quay người lại,
đi về hướng nhà nghỉ.

Tôi đi bên cạnh cô ấy, lần đầu
tiên cảm thấy tôi và cô ấy như những người yêu nhau từ lâu.

Con đường đá xanh cổ kính rêu
phong bị du khách giẫm lên thành ra nhẵn thín, sáng bóng, vừa hay làm hiện lên
bóng tôi và Trình Tư Vy dưới sự phản chiếu của ánh đèn lồng mờ ảo.

Những cửa hàng hai bên bờ sông
đã đóng cửa có treo những chiếc ô đủ màu sắc sặc sỡ, không biết vị chủ nhân nào
đó đã quên không cất đi. Những cánh cửa tiệm bằng gỗ san sát nhau, trông rất cổ
kính.

So với dòng người đông nườm nượp
ban ngày, buổi tối, những cửa tiệm nhỏ trên con phố này được trở lại với vẻ yên
tĩnh của nó.

Một chiếc du thuyền đi qua chỗ
chúng tôi đứng, Trình Tư Vy đột ngột kéo tay áo tôi: “Mân, chúng ta ngồi thuyền
về đi”.

“Ngồi thuyền vào buổi tối thì
hơi lạnh, vừa rồi chẳng phải chị không thích ngồi thuyền sao?”. Tôi nhìn chiếc
áo choàng trên người cô ấy, nhắc nhở.

“Bây giờ muốn rồi”. Trình Tư Vy
kéo tôi đi đến bên bờ sông, vẫy tay gọi nhà thuyền.

Chiếc thuyền được trang trí đủ
màu sắc này từ từ cập vào bờ. Tôi mặc cả tiền với họ rồi đỡ Trình Tư Vy bước
lên chiếc thuyền đang đung đưa.

Bên trong thuyền chỉ có ba, bốn
cặp tình nhân, tôi và Trình Tư Vy vào trong mui thuyền, tìm một chỗ ngồi xuống.
Người lái thuyền cầm mái chèo, cất tiếng hò, chiếc thuyền lại bắt đầu nhẹ nhàng
lướt đi trên dòng sông dưới sự chèo lái của anh ta.

Ở dưới sông ngẩng đầu nhìn lên
hai bờ trên cao, lại thấy chúng mang một vẻ đẹp khác. Trình Tư Vy nghiêng người,
ngả vào lòng tôi.

Tôi cũng nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy,
nắm lấy bàn tay thon nhỏ, ngắm nhìn những du khách khác hai bên bờ, người thì
đã ngà ngà say, người thì thong dong đi dạo, cũng có những người ngồi trên những
con thuyền khác, lúc đi ngang qua còn chụp ảnh hai chúng tôi.

Thỉnh thoảng, Trình Tư Vy lại
nhìn thấy thứ gì đó thú vị, ngoái đầu mỉm cười với tôi. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy
trông cực kỳ xinh đẹp, không khí trên thuyền cũng vô cùng ấm cúng.

Có lẽ vì Trình Tư Vy quá lộng lẫy,
những đôi tình nhân đang ngồi tựa vào nhau phía đối diện cũng nhìn tôi và cô ấy.

Có một cặp sinh viên nhìn chúng
tôi không chớp mắt. Không chừng, họ nghĩ chúng tôi cũng là sinh viên.

Chầm chậm, những đèn hoa đăng
lướt qua hai bên thuyền, Trình Tư Vy ngồi thẳng dậy, hiếu kỳ ngắm nhìn những
chiếc đèn “hoa sen” lướt qua.

“Mười giờ rồi, trên bờ đã bắt đầu
thả đèn hoa đăng. Đây là đèn may mắn, có thể cầu nguyện”. Người lái thuyền quay
đầu lại nói với chúng tôi.

Càng lúc càng có nhiều những
chiếc đèn hoa đăng trôi qua. Rất nhanh, chiếc thuyền nhỏ của chúng tôi bị chúng
vây quanh.

Ánh nến lấp lánh, có màu xanh,
màu đỏ, màu vàng… Những ngọn đèn hoa sen tỏa ra ánh sáng đủ các màu, lãng mạn
như đang trôi trên sông ngân hà.

Trình Tư Vy thích thú nhìn dòng
sông thần kỳ, nhoẻn miệng cười.

“Trên thuyền của tôi cũng có
đèn, tối nay cho mọi người thả đèn miễn phí”. Người lái thuyền lấy mái chèo chỉ
vào chiếc thùng trong khoang thuyền, nói.

Nghe thấy thế, cặp sinh viên lập
tức mở cái thùng ra, đưa cho mỗi người trên thuyền một cái đèn.

Tôi và Trình Tư Vy đều lấy đèn
màu đỏ, tôi châm nến, nghiêng người tựa vào mạn thuyền, chầm chậm thả đèn trên
dòng nước. Trình Tư Vy không sợ bẩn, cũng cúi người xuống, cố gắng không để đèn
bị lật, nhẹ nhàng thả xuống nước.

Tôi sợ cô ấy ngã xuống nước, vội
vàng ôm lấy cô ấy, giúp cô ấy giữ thăng bằng.

Chiếc đèn hoa đăng đã được thả
xuống sông, chiếc của Trình Tư Vy chạy theo chiếc đèn của tôi, lúc gần lúc xa.

Trình Tư Vy nhìn trân trân vào
hai chiếc đèn. Thấy cô ấy yên lặng, nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô ấy, tôi thầm
thích thú trong lòng, đặt bàn tay vừa chạm vào nước của cô ấy vào lòng bàn tay
mình, lau sạch nước sông lạnh lẽo.

Cô ấy quay lại, mỉm cười với
tôi, rồi lại ngả vào lòng tôi.

Không biết bao lâu sau, nhà
thuyền hô to “Đến rồi”, thuyền đã cập bờ.

Nhà nghỉ của chúng tôi cách bến
tàu không xa lắm, tôi nắm tay Trình Tư Vy bước lên bờ, rồi ôm lấy cánh tay đang
lạnh cóng của cô ấy, bước nhanh về phía nhà nghỉ.

Vỗn dĩ chỉ định ra ngoài đi dạo
thôi, ai ngờ lại chơi đến tận nửa đêm. Có điều hôm nay được thể nghiệm cuộc sống
cả ban ngày lẫn ban đêm của thị trấn cổ, quả thực cũng bõ công.

Hai chúng tôi về đến nhà nghỉ,
Trình Tư Vy lấy chìa khóa ra mở cửa. Cửa sổ phòng vẫn mở, gió lạnh tràn vào bên
trong, nên phòng cũng không ấm hơn bên ngoài là mấy. Tiếng ồn ào náo nhiệt của
du khách vẫn vọng lại từ xa, Trình Tư Vy hơi cúi đầu, cầm chìa khóa đi vào bên
trong.

“Đi ngủ sớm đi, hôm nay chị
cũng mệt rồi đấy”. Tôi vuốt ve bờ vai tròn trịa của cô ấy, nhẹ nhàng nói.

Đột nhiên cô ấy quay người lại,
đặt một nụ hôn lên môi tôi.

Cô ấy liên tục hút lấy môi tôi,
khuôn mặt lành lạnh áp sát mặt tôi, toàn thân đổ vào lòng tôi.

“Rất vui, thực sự rất vui”. Cô ấy
tách môi tôi ra, khẽ cắn lưỡi tôi, nhắm nghiền mắt, nói.

Trái tim tôi như bị cô ấy treo
lên lơ lửng, tôi vội vàng đỡ cơ thể đang nhào về phía tôi của cô ấy, giữ chặt
hai cánh tay cô ấy. Trình Tư Vy ném chùm chìa khoá trong tay xuống giường, hai
bờ vai run run, càng hôn càng nồng cháy, mãnh liệt.

Xoạt… chiếc áo choàng tuột xuống
dưới chân để lộ ra cơ thể hoàn mỹ của cô ấy. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi long lanh,
những ngón tay thoăn thoắt cởi áo tôi ra, cánh tay luồn vào trong áo, càng ôm
tôi chặt hơn.

Tôi kháng cự lại nụ hôn mãnh liệt
của cô ấy, bàn tay dịch chuyển dần từ bờ vai trắng tròn xuống phía dưới, ôm chặt
bờ eo thon nhỏ, đẩy cô ấy về phía trước vài bước.

Trình Tư Vy lùi ra sau ngã xuống
giường. Mái tóc rối tung và ánh mắt mơ màng, kết hợp với gương mặt xinh đẹp đậm
nét Á Đông và thân hình quyến rũ, tấm ga trải giường màu trắng tinh càng làm nổi
bật thân hình của cô ấy trước mắt tôi. Cảnh tượng lúc này đủ làm bất kỳ người
đàn ông nào cũng phải xiêu lòng.

Tôi lấy tấm chăn trên giường,
phủ lên cơ thể cô ấy.

Tôi đưa tay vuốt ve gương mặt hồng
hào, mịn màng của cô ấy: “Tối nay chỉ nói chuyện thôi, được không?”.

Trình Tư Vy nhìn tôi bằng ánh mắt
đầy bất ngờ, sự nhiệt tình trong ánh mắt dần tiêu tan.

Những vị du khách uống đã ngà
ngà say nhưng vẫn không chịu về mà còn say sưa hát hò.

Cơ thể Trình Tư Vy bị vùi khuất
trong tấm chăn, chỉ lộ ra bờ vai tròn trịa, chỉ có vậy thôi trông cô ấy đã xinh
đẹp lắm rồi.

Tôi chui vào trong chăn, nằm
bên cạnh với cô ấy.

Cửa sổ vẫn mở, bên ngoài trời tối
đen như mực, ánh đèn mờ ảo chiếu rọi khắp cổ trấn.

Những lọn tóc vàng rũ xuống hai
vành tai nhỏ nhắn, trông cô ấy như một thiên thần phương Tây hiện lên trong đêm
tối. Còn những ánh đèn lấp lánh dọc hai bên bờ sông ngoài kia, chiếu rọi lên
gương mặt xinh xắn và cánh tay mềm mại, trông cô ấy đậm nét đẹp Á Đông.

Trình Tư Vy rướn cổ lên, ngắm
nhìn những ngôi sao trên bầu trời.

Gió lạnh bên ngoài cửa sổ táp
vào mặt, còn cơ thể thì cuộn tròn trong chăn ấm, cảm giác rất thú vị.

Khắp nơi đều thắp đèn, chúng
tôi nằm trong không gian yên tĩnh, lòng hoàn toàn ngăn cách với những ồn ào, xô
bồ của cuộc sống. Cho dù không có chút âm nhạc nào, nhưng cảnh sắc ấm áp, yên
bình này cũng đủ thi vị rồi.

“Sách của chúng tôi đã vận chuyển
đến khắp các vùng trong cả nước, dự tính chỉ ba ngày nữa là có thể tung ra thị
trường”. Tôi nói.

Trình Tư Vy giơ tay lên, dùng
những ngón tay thon nhỏ của cô ấy bịt miệng tôi lại, mỉm cười: “Hôm nay chỉ trò
chuyện tâm tình, không nói chuyện công việc”.

“Được”. Tôi cười, “Mấy hôm nay
chị đang đọc sách của Milan Kundera đúng không? Lần trước tôi thấy trong phòng
chị có một cuốn”.

“Làm hết việc rồi không có gì
làm nên đọc để giết thời gian thôi mà”. Trình Tư Vy tiến sát lại, gối đầu lên
cánh tay tôi, hỏi, “Chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ?”.

Tôi nâng cổ cô ấy lên để mặt cô
ấy sát vào vai, nghĩ ngợi một lúc, đáp: “Khoảng vài tuần thì phải”.

“Thời gian trôi đi nhanh thật đấy”.
Cô ấy khẽ than, “Lần đầu tiên gặp anh là ở tầng một khách sạn Hilton đúng
không?”.

“Lúc đó còn có Trình Lộ”. Tôi bổ
sung thêm.

“Lúc đó hai người đã sống cùng
nhà với nhau rồi phải không?”. Trình Tư Vy ngoái đầu lại hỏi tôi.

“Hình như là thế”. Tôi đáp.

“Sao cậu lại ở chỗ cô ấy?”.

“Ban đầu sống cùng nhà với một
thằng bạn, nhưng sau đó đột nhiên không có phòng, nên chuyển đến nhà cô ấy.
Cũng là do trùng hợp thôi, vì ban đầu cũng không biết cô ấy sống ở đấy”.

Trình Tư Vy tựa đầu vào vai tôi
vẻ lười biếng: “Tôi không muốn ép buộc anh, duyên đến rồi duyên lại đi, tất cả
coi như một lần trải nghiệm”.

“Sao tự nhiên chị lại nói những
điều này?”. Tôi nhìn cô ấy đầy vẻ nghi hoặc, lấy tay vén những lọn tóc sang hai
bên rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô ấy.

Cô ấy nghiêng người nép vào
lòng tôi, làn da mịn màng như mặt ngọc vừa được mài giũa chạm vào cơ thể tôi.

“Nếu anh thích thân thể tôi,
tôi cũng không trách anh. Con người vốn dĩ là động vật đầy dục vọng, có cảm
giác thích thú, cũng có lúc bị kích thích, không ai nợ ai cả”. Ánh mắt Trình Tư
Vy long lanh ngắm nhìn những ngôi sao ở xa xăm, nhẹ nhàng nói.

Tôi thấy lời nói của Trình Tư
Vy có gì đó bất thường, khẽ đẩy vai cô ấy ra: “Tôi không phải là chính nhân
quân tử, nhưng đêm nay tôi tuyệt đối sẽ không động đến chị”.

“Anh vẫn không hiểu à?”. Cô ấy
quay người lại, “Tôi sắp phải đi rồi”.

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau,
tôi và Trình Tư Vy đang ôm nhau cuộn tròn trong chăn, cơn gió lạnh buổi sáng sớm
từ ngoài sông thổi vào đem theo hơi ẩm của sương mai.

Trình Tư Vy mở mắt, nhìn tôi đầy
âu yếm.

Cuộc đối thoại đêm qua vẫn vấn
vương trong đầu. Ánh nắng ban mai từ cửa sổ rọi vào như một cột sáng chiếu lên
cơ thể Trình Tư Vy.

Làn môi hơi chu lại và mái tóc
vàng uốn lượn như những lọn sóng, trông cô ấy xinh đẹp lộng lẫy như thể không
phải là sinh vật trên trái đất này. Cánh tay trắng ngần, mềm mại đặt dưới khuôn
mặt trang nhã, những ngón tay nõn nà như ngọc. Lông mi cong dài che phủ trên cửa
sổ tâm hồn cô ấy, sống mũi cao thẳng, không cảm nhận được hơi thở của cô ấy.

Cô ấy tự nhiên duỗi người trong
chăn, làn da vô cùng mềm mại, không có bất kỳ một tì vết nào.

Mùi hương trên cơ thể cô ấy đem
lại cảm giác rất thoải mái và ấm áp.

Cô ấy hơi xoay người, đè lên
người tôi, cánh tay đặt ngang ngực tôi, nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi, rồi đột
nhiên lại nhổm lên đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi tôi.

Sau đó, cô ấy hít thật sâu hơi
lạnh thổi từ cửa sổ vào, hai chân thả xuống giường, trượt tay ra mặc bộ đồ lót
màu vàng.

Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ hỏi tôi có
đi cùng cô ấy sang châu Âu không, không ngờ cô ấy không hề nhắc một tiếng nào về
chuyện ấy.

Cô ấy mặc quần áo, trong thoáng
chốc đã che phủ toàn bộ cơ thể xinh xắn, rồi đưa quần áo cho tôi, sau đó đi vào
nhà tắm chải tóc.

Cho dù khi mới tỉnh dậy, hoàn
toàn không trang điểm thì trông cô ấy vẫn rất gợi cảm, cuốn hút. Tôi hít một
hơi sâu, nhớ lại cảnh tượng ấm áp đêm qua, lập tức ngồi dậy mặc quần áo.

Khi Trình Tư Vy từ trong nhà tắm
bước ra, đã không còn là Trình Tư Vy xinh đẹp, yếu ớt đêm qua nữa, cô ấy lại là
một Trình Tư Vy lộng lẫy, đầy tự tin.

Nếu người đàn ông nào có được
Trình Tư Vy, thì cả đời này không còn gì nuối tiếc nữa. Tôi nghĩ thầm.

Cả hai chúng tôi quần áo chỉnh
tề, bước ra khỏi phòng.

Sáng sớm ở thị trấn, sương mờ
bao phủ, trong màn sương mờ ảo, trông thị trấn rất thi vị. Một dòng sông nho nhỏ,
một cây cầu đá làm hiển hiện sự du dương của thị trấn trước mắt chúng tôi.

Vài chú vịt bơi qua chỗ chúng
tôi.

Chiếc Porsche của Trình Tư Vy
quay đầu trong bãi đỗ xe, đón những ánh nắng ban mai, rời khỏi thị trấn, chạy
ra đường cao tốc.

Cô ấy mặc áo lông, quay vô
lăng, nhìn về phía trước, mái tóc vàng bay bay, trông rất cao quý, sang trọng.

“Vy, chị còn ở lại đây bao lâu
nữa?”. Tôi hỏi cô ấy.

“Ngày kia là đi”. Cô ấy trả lời.

Tôi quay đầu nhìn bên ngoài cửa
xe, thị trấn cổ với những ngôi nhà tường trắng ngói đen càng ngày càng nhỏ xíu
trong tầm mắt tôi.

Những cánh đồng hai bên đường
cũng lùi lại phía sau, khi chúng tôi về đến thành phố Bình Hải mới là chín giờ
sáng.

“Vy, chị đưa tôi thẳng đến công
ty nhé”. Tôi nói.

“Hai ngày tới tôi nghỉ trong
khách sạn, lúc nào anh cũng có thể đến đó tìm tôi. Tôi cho anh quyền lựa chọn
chứ không bắt ép anh. Có thể giữ được anh, đó là cuộc sống của tôi, còn nếu
không thì là ký ức”.

Trình Tư Vy nói.

Trong công ty, Trình Lộ đang bận
đọc tài liệu. Hiện nay, việc bày binh bố trận cho cuốn sách mới đã đến thời khắc
then chốt, tuy Cố Sảnh ở Bình Hải, nhưng ba cuốn sách mới của tập đoàn xuất bản
Hùng Đại Bắc Kinh đã tiến quân vào tất cả các hiệu sách tại các thành phố lớn,
lượng tiêu thụ rất mạnh. Trình Lộ không dám lơi lỏng, lúc nào cũng chú ý theo
dõi tình hình vận chuyển sách đến các nơi, đề phòng gặp sự cố.

Những vạt nắng vàng rọi qua cửa
sổ, chiếu lên mặt bàn làm việc của Trình Lộ. Một tay cô ấy cầm cốc cà phê, một
tay cầm tài liệu, lông mày hơi chau lại. Mái tóc để thả xuống vai, đôi mắt xinh
đẹp, tĩnh lặng, những ngón tay thon dài lật giở từng trang giấy. Trình Lộ thế
này chính là mẫu phụ nữ yêu thích của những người đàn ông thành đạt, không lo
không ai thèm rước.

“Trình Lộ”, tôi bước vào phòng,
hỏi cô ấy, “Mảng bản quyền online cũng do cô phụ trách hả?”.

Trình Lộ ngẩng đầu lên, nhìn thấy
tôi, nói: “Trên nguyên tắc là do tôi phụ trách, nhưng thực tế là chúng ta không
chú trọng lắm đến mảng này”.

“Tôi đang định đưa cuốn My
World của Carl Sura lên mạng. Chủ yếu là trang sina và trang qidian(*)”.

(*) Sina là một trong bốn trang
web lớn nhất Trung Quốc, qidian là trang web về văn học lớn nhất Trung Quốc.

“Nhưng nếu đăng lên mạng liệu
có ảnh hưởng đến lượng tiêu thụ của bản in không?”. Trình Tư Vy nghi hoặc nhìn
tôi.

“Tiểu thuyết của Carl Sura, vốn
dĩ cũng do đăng lên trang BBS của Mỹ mới trở nên nổi tiếng. Tiểu thuyết của ông
ấy rất thích hợp đọc trên mạng. Cố Sảnh đi con đường xuất bản sách in, chúng ta
đi con đường tiêu thụ online”.

“Thế nào là tiêu thụ online?”.
Trình Lộ hỏi tôi giọng đầy hứng thú.

“Chúng ta sẽ bán phần lớn sách
trên trang taobao và dangdang, giảm lượng cung cấp sách cho các nhà sách bên
ngoài. Mua sách trên mạng giảm 20%, bao gồm cả tiền vận chuyển. Tập đoàn xuất bản
Hùng Đại Bắc Kinh là tập đoàn hàng đầu trong nước về lĩnh vực xuất bản, đương
nhiên bọn họ sẽ có ưu thế trong lĩnh vực xuất bản truyền thống. Cố Sảnh chắc chắn
đánh chắc thắng chắc, kiên trì phát hành sách theo con đường truyền thống, chiếm
lĩnh các cửa hàng sách liên hoàn và các nhà sách lớn, dùng sức mạnh của bọn họ
để đè chết chúng ta. So với bọn họ, chúng ta không có nền tảng vững chắc, chắc
chắn phải tìm con đường mới, mới có thể thắng họ”.

Trình Lộ hình như đã hiểu ra:
“Cố Sảnh cứ nghĩ anh sẽ mở rộng chiến trường, nên đã bành trướng mạng lưới,
nhưng bây giờ anh lại đột ngột lùi một bước, đặt trọng tâm vào việc bán sách
online, để cho cô ta hụt hẫng đúng không?”. Nhắc đến công việc, Trình Lộ lại trở
nên rất phấn khích. Vẻ mặt đăm đăm, ánh mắt trầm ngâm, dáng vẻ chăm chú vào
công việc cũng mang một vẻ đẹp rất độc đáo.

“Ừ, ngay từ đầu tôi đã không có
ý định phân thắng bại với cô ấy trên con đường các nhà sách bình thường. Với khả
năng của Tổng giám đốc Ngô, nhà xuất bản An Mặc đã có vị thế chắc chắn ở miền
nam, cộng thêm những đối tác của chúng ta ở miền bắc, chúng ta chỉ cần duy trì
lượng tiêu thụ sách theo con đường thực tế ở mức bình thường. Bán sách online sẽ
làm quy mô lớn, giá thành thấp, hiệu quả cao, lại linh hoạt hơn. Cố Sảnh mở rộng
mạng lưới, nên đã ra sức vận chuyển sách đến các nhà sách ở khắp các thành phố
lớn nhỏ, ngược lại, đã trúng kế chúng ta”. Tôi nói.

Trình Lộ nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ
thán phục. Trước đây tôi hô mưa gọi gió ở phòng thị trường, gần như cuốn sách
nào cũng bán chạy. Đã làm thị trường thì không được mơ hồ. Thế nên vào giây
phút đầu tiên phát hành cuốn sách mới của Carl Sura, mọi chuyện đều đã nằm
trong dự tính của tôi.

“Tiếp theo, tôi nói đến những
phần mà tôi đã hoàn thành. Việc thu thập và xử lý tin tức kinh doanh tôi đã để
trong đĩa dùng chung của công ty, là tài liệu cơ mật nên chỉ có cấp giám đốc mới
có thể đọc; điều tra thị trường trong phạm vi cả nước, online hay trên thực tế
sẽ tiến hành cùng lúc, còn về bản phân tích thị trường của tập đoàn xuất bản
Hùng Đại Bắc Kinh tôi đã làm được một nửa; kế hoạch dự kiến sẽ kết hợp với tiến
trình của phòng phát hành, tôi hy vọng mỗi tháng có thể đưa ra thị trường
30.000 cuốn; tôi đã ký hợp đồng đại lý với nhà sách bookoo, nhà sách Amazon,
nhà sách 99, mạng dangdang, còn đối với các cửa hàng bán lẻ trên taobao, tôi
cũng đã vạch kế hoạch cụ thể, có thể nhờ kho của các đối tác trên nhà sách
bookoo để tiến hành phân phối sách tự do, việc phát hành có thể phủ đến cả những
thành phố cấp ba… Việc cô phải làm bây giờ là liên hệ với bộ phận IT của công
ty, thiết lập hệ thống chuyên dụng ổn định, cũng chính là Trung tâm phát hành
sách online, tạo ra một hệ thống phát hành online trên toàn quốc”.

Trình Lộ kinh ngạc nhìn tôi:
“Anh đã làm được nhiều việc thế rồi hả?”.

“Cô nghĩ rằng tôi chỉ đến đây để
tắm nắng thôi sao?”. Tôi ngồi xuống, cầm cuốn My World trên bàn lên.

Trang bìa là bản thiết kế vẽ
tay của Tô Tô, gam màu xanh da trời, trông rất thân thiện. Cỡ sách thì bằng cỡ
một chiếc CD, rất vuông vức, cầm rất vừa tay.

Ngoài những bức tranh minh họa
của Tô Tô, thì phần chữ trong sách cũng rất tinh tế. Từng câu từng chữ đều do
tôi và Trình Lộ thức đêm chỉnh sửa, nhìn những dòng chữ loạn xị trong bản điện
tử, bản chép tay nay đã trở thành bản in đẹp đẽ chỉnh tề, trong lòng tôi có cảm
giác rất yên tâm.

Cuốn sách này nhất định sẽ bán
chạy. Trực giác mách bảo tôi như vậy.

“Bây giờ thì tôi đã biết tại
sao Trình Tư Vy lại trúng tiếng sét trước anh”. Trình Lộ nói đùa.

“Nếu tôi đi châu Âu, cô có giữ
tôi lại không?”. Tôi đặt cuốn sách trong tay xuống, hỏi cô ta.

“Hả?”. Trình Lộ kinh ngạc nhìn
tôi.

“Thôi bỏ đi, không có gì”. Tôi
nhìn ra ngoài cửa sổ, cây đào trong khu vườn phía xa xa đang chuẩn bị nở hoa.

Sau khi tan sở, tôi và Trình Lộ
cùng đi xe bus về nhà.

Cô ta thấy tôi không có xe, hơi
ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi gì.

“Bao giờ thì Cố Sảnh đi?”. Xe
đi được mấy trạm, Trình Lộ không kìm được, liền cất tiếng hỏi tôi.

“Chắc là hôm nay hoặc ngày mai.
Sao cô quan tâm đến cô ấy thế?”. Tôi hỏi.

“Hứ, tôi ghét cô ta, không được
sao? Sáng nay cô ta đến công ty tìm anh đấy”. Trình Lộ lảo đảo người ngã nhào
vào lòng tôi, nói.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.