Phía đông vườn địa đàng - Chương 18
Chương XVIII
Quốc gia lặng lẽ tiến dần
đến bờ vực của cuộc chiến, đầy hãi hùng và cũng đầy lôi cuốn. Ông Wilson được
tái đắc cử chức vụ Tổng thống vào tháng mười một với lời hứa long trọng rằng sẽ
không dính chân vào cuộc chiến. Trong lúc đó ông lại được khuyến cáo phải giữ
một thế mạnh, như vậy có nghĩa là không thể tránh được chiến tranh. Giá cả bắt
đầu gia tăng. Một luồng phấn khích thổi xuyên qua cả nước.
*
Trên đường đi bộ tới
trường với Aron, Cal nói:
- Tôi đã nghĩ kĩ rồi. Anh
có muốn nghỉ học để về làm việc nông trại không?
- Chi vậy?
- Chúng ta có thể kiếm ra
một số tiền giúp cho ba.
- Tao sắp lên đại học.
Tao ước gì có thể đi ngay bây giờ. Tụi nó vẫn còngọi chúng ta là những
thằng Rau Diếp. Tao muốn thoát khỏi nơi này.
- Nếu anh chịu khó học
trước chương trình anh có thể dự kì thi tuyển vào mùa hè sắp tới và sẽ nhập học
vào mùa thu.
Aron quay người lại nói:
- Tao không thể làm như
vậy được. Và tao cũng không biết làm sao có đủ tiền mà học đại học đây nữa.
- Sao anh không trình bày
với ông hiệu trưởng? Tôi tin rằng mục sư Rolf sẽ giúp anh.
Cal suy nghĩ giây lát rồi
nói tiếp:
- À, tôi sẽ có cách giúp
anh. Tôi sắp có cách làm ra tiền. Nếu anh chịu nỗ lực học dồn hai chương trình
và thi sớm được một năm thì tôi sẽ giúp anh học hết đại học.
- Mày có chắc không?
- Chắc lắm chứ.
- Nếu vậy thì tao sẽ đi
gặp ông hiệu trưởng ngay.
Aron nhanh chân bước đi.
Cal gọi giật lại:
- Anh Aron! Nếu ông ấy
bằng lòng, anh cũng khoan nói với ba đã nghen.
- Sao vậy?
- Tôi nghĩ thế náy, anh
cứ giữ im lặng cho đến khi đã thực hiện xong mọi việc rồi hãy nói kết quả cho
ba biết thì hay hơn.
- Tao thấy nói trước hay
sau gì cũng vậy thôi, có gì khác nhau đâu?
- Anh không thấy khác
nhau à?
- Không. Tao chẳng thấy
có gì khác nhau cả.
Sau bữa ăn tối hôm đó,
Cal thưa chuyện với ba nó:
- Thưa ba, chiều thứ sáu
này ba cho phép con xuống nông trại nhà mình được chứ?
Ông Adam đang ngồi trong
ghế quay lại hỏi:
- Chi vậy?
- Con chỉ muốn xem qua
một vòng vậy thôi.
- Ba thấy đâu có gì trở
ngại.
Chú Lee hỏi gạn Cal:
- Cal định nghĩ đến
chuyện làm nông thật đấy à?
- Thật chứ.
Lúc Cal ra khỏi phòng,
chú Lee cũng ra theo và đi bên cạnh nó. Chú hỏi:
- Cậu có thể nói rõ ý
định của cậu cho tôi nghe với không?
- Tôi chỉ muốn đi dạo
quanh một vòng thôi chứ chưa có dự định gì cả.
- Nếu chỉ có vậy thì
thôi. - Lee quay lưng để trở vào nhà. Chợt chú quay lại gọi: - Này Cal! - Cal
dừng lại.
- Tôi để dành được năm
ngàn Mỹ kim, nếu cậu cần mượn tôi sẵn sàng cho mượn.
- Tôi đã định làm gì đâu
mà dám mượn?
- Thì tùy cậu.
*
Sáng thứ bảy đó Cal đến thăm
Will Hamilton. Thấy Will trố mắt nhìn không nhận ra mình là ai, Cal tự giới
thiệu:
- Tôi là Cal Trask, con
ông Adam Trask.
- Chúa ôi! Cậu lớn quá
làm tôi không nhận ra chứ. Ngồi chơi. Chắc cậu chưa biết hút thuốc.
- Thỉnh thoảng tôi cũng
có hút một vài điếu.
Will đẩy gói thuốc hiệu
Murads qua mặt bàn cho Cal. Cal mở nắp gói thuốc ra nhưng rồi đậy lại ngay:
- Lúc này tôi chưa muốn
hút.
Will nhìn cậu thiếu niên
có gương mặt sậm và thấy thích cậu ta ngay. Chàng nghĩ thầm. Cậu này coi bộ
lanh lợi. Rồi chàng nói:
- Tôi coi bộ cậu muốn
tính chuyện làm ăn phải không?
- Thưa anh vâng. Tôi định
học xong bậc trung học tôi sẽ chăm nom nông trại của ba tôi.
- Làm nông trại không
sinh lợi bao nhiêu đâu, - Will nói. - Các nhà nông không kiếm được bao nhiêu
tiền. Ăn thua tùy ở người biết tính toán thôi.
Will biết rằng Cal định
thăm dò ý kiến mình.
Cal hỏi:
- Anh Hamilton, anh chưa
có con cái gì sao?
- Chưa. Tôi lấy làm phiền
về chuyện đó. Có lẽ tôi buồn về chuyện đó nhất.
Rồi chàng hỏi Cal.
- Cậu đến định hỏi tôi
chuyện gì?
Cal nói:
- Anh có sẵn sàng giúp
tôi vài ý kiến không?
Will cảm thấy sung sướng
nói:
- Tôi rất sẵn sàng nếu
vấn đề nằm trong phạm vi hiểu biết của tôi. Cậu cứ nói rõ vấn đề cậu muốn hỏi.
- Tôi muốn làm sao kiếm
được thật nhiều tiền. Anh biết cách nào xin chỉ giùm tôi.
Will cố nén để khỏi bật
cười lớn. Câu nói mới thật thà ngây ngô làm sao! Nhưng chàng không tin rằng Cal
ngây ngô. Chàng nói:
- Ai cũng muốn như cậu
hết. Cậu nói muốn thật nhiều tiền là khoảng bao nhiêu?
- Khoảng ba mươi hay bốn
mươi ngàn Mỹ kim.
- Trời đất ơi!
Will kêu lên làm nhổm ghế
về phía trước rồi chàng cười ngặt nghẽo. Cal cũng mỉm cười theo.
- Cậu có thể cho tôi biết
cậu muốn kiếm số tiền lớn như vậy để làm gì không? - Will hỏi.
- Dạ được.
Cal mở hộp thuốc Murads
lấy ra một điếu thuốc đầu lọc châm lửa rồi nói tiếp:
- Tôi sẽ trình bày lý do.
Will nống ghế về phía sau
với vẻ thích thú chờ nghe.
- Ba tôi đã bị lỗ lã mất
hết một số tiền lớn. Tôi muốn kiếm đủ số tiền để bù lại chỗ ông đã mất.
Will há hốc mồm nhìn Cal
hỏi:
- Sao? Cậu khoái ông ấy
lắm hả?
- Vâng.
Bộ mặt đầy thịt của Will
thộn ra đắm hồn trong hồi ức về những người trong gia đình mình. Chàng nghĩ đến
hình ảnh ông Samuel, với nét mặt sáng láng, với óc tưởng tượng thật bén nhạy,
chàng nghĩ đến Tom, Una thông minh, chín chắn đủ sức vượt mọi khó khăn, đến
Mollie, Dessie hay cười, đến George bảnh trai và khôn khéo có thể làm cho cả
một căn phòng vui tươi hẳn lên như tràn ngập một hương dễ chịu, rồi đến Joe,
cậu út, được cưng nhất nhà. Mỗi người là một nét độc đáo tạo thành những màu
sắc đặc biệt cho gia đình.
Mỗi người gần như một thế
giới riêng với những ưu tư riêng không chia sẻ với ai. Will đã khéo giấu kĩ con
người của mình. Chàng cố giữ sao cho địa vị của mình luôn luôn trở thành cần
thiết trong ia đình. Chàng giữ sổ sách, mướn luật sư, kiếm người lo việc tang
ma và ngay cả sau này chàng phải trả tiền các biên lai. Nhưng các anh chị em
chàng vẫn không biết họ cần chàng. Tất cả những ý nghĩ trên như một luồng gió
lạnh buốt thổi lộng qua tâm hồn chàng.
Cặp mắt khá linh động của
chàng long lanh ướt trong khi nhìn lướt qua Cal và chợt nghe cậu này hỏi:
- Anh làm sao vậy? Anh bị
mệt hả?
Will chỉ ức đoán và cảm
nghĩ về những người trong gia đình mình như vậy thôi chứ chàng không hiểu rõ
từng người. Nhưng Will tin rằng mình hiểu lòng cậu thiếu niên này. Đây là cậu
con trai mà chàng muốn là con mình hay là anh em với mình. Từ những hồi tưởng
vừa qua chàng đâm ra có thiện cảm với Cal. Chính những tình cảm lẫn lộn này đã
làm cho chàng thấy mệt nhoài.
Will không biết mình ngồi
thừ người như vậy trong bao lâu, cuối cùng chàng ngờ ngợ nói:
- Tôi vừa suy nghĩ lung
tung.
Rồi chàng sửa giọng chững
chạc tiếp:
- Tôi muốn biết thêm vài
chi tiết. Cậu có thể cho tôi biết sự thật không?
- Tôi không biết anh muốn
hỏi sự thật nào?
- Tôi muốn biết. Mà cậu
chưa nghe hết câu hỏi làm sao cậu biết sự thật gì được? Nghe tôi hỏi đây. Ba
cậu thương anh cậu hơn cậu phải không?
Cal điềm đạm trả lời:
- Chẳng những ba tôi mà
ai cũng vậy, ai cũng mến Aron hết.
- Cậu nói rằng cậu muốn
tìm cách bù lại cho ba cậu số tiền mà ông đã mất trong vụ làm ăn thất bại gần
đây. Vì sao cậu có ý định đó?
Bình thường cặp mắt của
Cal hơi nheo một chút và khá dè dặt, nhưng lúc này chúng mở lớn đến nỗi như có
thể nhìn bao quát và nhìn xuyên qua Will. Cal trở nên sáng suốt lạ lùng, nó trả
lời:
- Ba tôi là một người cha
rất tốt. Tôi muốn làm điều đó giúp ba tôi vì tôi tự biết mình là một người xấu.
Will chưa hề gặp ai nói
năng bộc trực như vậy. Chàng nói tiếp:
- Tôi muốn hỏi thêm một
câu nữa thôi, cậu trả lời hay không tùy ý. Nếu cậu có số tiền đó và trao cho ba
cậu, trong óc cậu có thoáng qua ý nghĩ rằng cậu đang cố mua chuộc tình thương
của ông không?
- Thưa anh, có thể có
điều đó. Có lẽ đúng như vậy cũng nên.
- Tôi chỉ cần biết chừng
đó thôi.
Will chồm người tới phía
trước và bóp tay lên trán. Chàng không ngờ mình đã xúc động đến thế. Cal thì
thấy mình đã thành công, nhưng cố che giấu không để lộ ra trên nét mặt.
Will ngẩng đầu lên nói:
- Chúng ta hãy lái xe đi
một vòng chơi.
Độ này Will đã lái một
chiếc xe lớn hiệu Winton với một cái nắp đậy dài thòng như một cái hòm. Chàng
lái về hướng nam thành phố King City trên đường tỉnh hạt, giữa cảnh vật đang độ
xuân về, ngang qua những cánh đồng có lũ chim sơn ca bay tung lên phía trước,
thốt ra những tiếng hót du dương từ những hàng dây kẽm hàng rào.
Khi xe vào con đường rẽ
dần tới ngôi nhà tạm giữa nông trại của ông Trask, Will tắt máy đậu xe bên cạnh
đường. Từ lúc chiếc Winton ra khỏi King City, chàng không nói một câu nào.
Nhìn thẳng phía trước
mặt, Will nói:
- Cal, cậu muốn hùn với
tôi không?
- Dạ muốn chứ.
- Tôi không thích hùn mà
không có đồng nào. Tôi có thể cho cậu mượn tiền, nhưng vấn đề này cũng khá
phiền phức.
- Tôi có thể hùn năm ngàn
Mỹ kim. - Cal nói.
- Cậu làm gì có? Tôi
không tin là cậu sẽ có được số tiền đó.
- Tôi sẽ không nói xuất xứ
số tiền đó đâu.
Will lắc đầu và cười.
Chàng cho động cơ xe nổ trở lại rồi cứ để yên như vậy mà hỏi:
- Cậu có đọc nhật báo
không?
- Dạ có.
- Trong tình trạng này
nước chúng ta có thể sẽ tham chiến bất cứ giờ phút nào. Cậu có biết giá đậu
hiện giờ bao nhiêu một cân Anh không?
- Tôi nhớ hình như từ ba
đến ba xu rưỡi một cân thì phải.
- Này, tá điền của cha
cậu bỏ hoang gần năm trăm mẫu đất. Nếu chúng ta có thể bảo đảm sẽ mua cho anh
ta năm xu một cân đậu và cho anh ta mượn một số tiền để mua hạt giống, thì anh
ta sẽ chịu trồng đậu. Đối với các nông gia khác quanh đây cũng vậy. Chúng ta có
thể ký hợp đồng làm năm ngàn mẫu đậu. Này Cal, chúng ta hùn vốn. Đồng ý không?
- Dạ đồng ý.
- Làm sao cậu có được số
tiền năm ngàn đô đó thật sớm được không?
- Khoảng thứ tư này.
- Bắt tay cái coi nào? -
Một anh chàng mập mạp và một cậu thiếu niên gầy nhom, da sậm bắt tay nhau thân
thiết.
Will vẫn còn nắm chặt tay
Cal trong tay mình nói:
- Vậy kể từ bây giờ,
chúng ta là hai người cùng công ty với nhau. Tôi có ký hợp đồng với Công ty
Thương mãi Anh quốc và tôi còn có một anh bạn trong tổ hợp quân khu
Quartermaster Corps. Tôi dự trù chúng ta có thể bán tất cả số đậu đã phơi khô
mà chúng ta thu hoạch được với giá mười xu một cân hay có thể hơn nữa. Bây giờ
cậu có muốn đi tìm gặp anh tá điền của ba cậu ngay để đưa ra đề nghị đó không?
- Dạ đồng ý chứ.
Will rồ máy vô số cho
chiếc Winton lớn màu xanh lục phóng đi trên con đường đất.
*
Cuộc chiến như chỉ xảy
đến với người nào khác. Ở Salinas dân chúng được nghe rằng Hoa Kỳ là cường quốc
lớn nhất trên thế giới và một người Hoa Kỳ coi như tương đương với hai mươi
người Đức. Đó là sự thật, người Mỹ chỉ cần hành động ở thế mạnh để buộc chính
phủ Đức phải đầu hàng, chắc họ sẽ không còn dám xía vào làm cản trở công cuộc
mậu dịch của Mỹ, nhưng họ đã hành động như vậy. Tưởng họ sẽ không dám xuất đầu
lộ diện đánh đắm tàu của ta nữa, nhưng họ vẫn làm. Thật là ngu xuẩn, nhưng họ
vẫn ngoan cố. Vì thế không còn cách nào hơn là phải đánh trả lại họ.
Chiến tranh vẫn như đang
xảy ra với người nào khác, nhưng vẫn có người bị giết. Có trời chứng tri, sự
thể đã bắt đầu đổi khác. Những bức điện tín báo tin buồn đã bắt đầu gởi về và
kẻ xấu số là những người anh, em trong mọi gia đình.
Trong số các thực phẩm
khác, các thương gia đã mua nhiều đậu vì đậu dễ vận chuyển lại không bị hư
thối, và người ta có thể sống bằng đậu một cách dễ dàng. Giá đậu trên thị
trường lên đến mười hai xu rưỡi một cân nhưng vẫn khó kiếm.
*
Cuối hè năm đó, mỗi lần
ra phố đi chợ chú Lee mang theo một cái thúng lớn. Lee đã trở thành một công
dân bảo thủ Hoa Kỳ trong cách trang phục từ khi chú sống hẳn tại Salinas. Chú
thường choàng một tấm khăn màu đen mỗi khi ra khỏi nhà. Chú thường bận áo sơ mi
trắng cổ cứng, thật cao, đeo nơ màu đen và hẹp giống loại huy hiệu mà các ông
Nghị miền nam đã có lần đeo.
Có lần ông Adam chú ý đến
lối ăn bận chải chuốt của Lee thì được Lee bày tỏ ý kiến.
- Tôi muốn bận như vậy.
Đối với những người khá giả như ông thì không quan tâm tới y phục, còn đối với
bọn như tôi, lại cần phải ăn bận đàng hoàng.
Ông Adam đã phải kêu lên:
- Chú mà nghèo à! Có khi
tôi túng chú dám thừa sức cho tôi vay tiền nữa là khác.
- Có thể như vậy lắm chứ.
- Lee thật thà đáp.
Ông Adam ngồi thẳng người
lại và nói:
- Tôi tưởng tôi hiểu các
con tôi lắm, nhưng đột nhiên thấy rằng mình chẳng hiểu chúng chút nào.
Chú Lee mỉm cười hỏi:
- Chúng đã làm điều gì
trái ý ông phải không?
Ông Adam khúc khích cười
đáp:
- Tình cờ tôi mới biết
được chuyện này. Hôm nay tôi vừa gặp ông Kil ở trường trung học, chắc chú biết
ông ấy chứ? Ông ấy tưởng tôi đã biết chuyện. Chú biết Aron đang làm gì không?
- Dạ không.
- Nó đã học trước trọn
chương trình của niên học tới. Nó định thi băng kì thi vào đại học để rút ngắn
được một niên học. Chú nghĩ sao về việc đó? Nó không hề cho tôi biết. Nó muốn
để cho tôi ngạc nhiên khi biết kết quả. Này chú Lee, tôi lấy làm hãnh diện về
nó, vô cùng hãnh diện. Chuyện đó làm tôi thấy an ủi nhiều. Tôi mong thằng Cal
cũng có một tham vọng nào cho tương lai.
- Có lẽ nó cũng có tham
vọng riêng của nó chứ! - Chú Lee nói.
- Chú hãy tưởng tượng
xem. Nó học rút được một niên học đâu phải chuyện thường. Khi nó cho biết kết
quả, chúng ta phải tặng nó một món quà mới được
- Một cái đồng hồ bằng
vàng được không? - Chú Lee đề nghị.
- Được đó. - Ông Adam tán
đồng. - Tôi sẽ mua sẵn một chiếc và cho khắc chữ để sẵn. Chúng ta nên khắc câu
gì hả chú Lee?
- Thợ kim hoàn sẽ bày cho
ông mà.
Rồi chú trở lại món ăn
của mình.
- Chúng ta có đủ tiền gửi
cho nó học đại học không hả chú Lee? - Ông Adam hỏi.
- Nếu chúng ta khéo léo
và nếu cậu ấy đừng tiêu xài quá thì may ra.
- Nó không tiêu xài gì
quá đáng đâu.
- Tôi không tin rằng
chúng ta có đủ khả năng, nhưng để tôi liệu.
Chú Lee nhìn tay áo của
mình một cách chăm chú.
Tư thất của giáo đường
Episcopal Church rộng thênh thang nên khi Aron ngỏ ý cần một chỗ để học hành,
ông Rolf đã dành ngay cho cậu ta một căn phòng lớn trong đó và giúp thêm cho
Aron trong việc học. Ông Rolf rất thích Aron. Ông coi Aron như đứa con tinh
thần của ông, một góp phần cho giáo hội.
Những cuộc bàn luận của
họ thường thân mật và kéo dài. Một hôm Aron nói:
- Tôi muốn tìm một nơi
nào trong giáo đường để ẩn dật. Đôi khi tôi cảm thấy mình xấu xa tội lỗi. Tôi
muốn tránh xa tội lỗi và được thanh sạch.
Ông Rolf nhiệt thành nói:
- Tôi hiểu tại sao anh có
cảm giác đó. Nhưng tôi không đồng ý với anh về điểm đó. Tôi không nghĩ rằng Đức
Chúa của chúng ta muốn sứ đồ của ngài ẩn dật một nơi không chịu phục vụ thế
gian, giúp đỡ những kẻ phạm tội.
Ông ta ngừng lại lấy hơi
rồi nói tiếp:
- Đáng lẽ tôi không muốn
nói với anh chuyện này, nhưng suốt năm tuần qua có một thiếu phụ thường đến dự
buổi lễ tối. Từ chỗ ban đồng ca nhìn xuống chắc anh cũng để ý thấy thiếu phụ
đó. Bà ta trùm một cái mạng che mặt, luôn luôn bỏ ra về ngay khi tôi xong lễ
chưa kịp quay xuống hỏi han gì.
- Bà ấy là ai vậy? - Aron hỏi.
- Anh nên tìm hiểu những
chuyện như vậy. Tôi đã bí mật điều tra nhưng anh đâu có để ý. Bà ấy là nữ chủ
nhân của ngôi nhà mang tiếng xấu xa nhất tỉnh này.
- Bà ấy tới đây làm gì
nữa chứ? - Aron hỏi.
- Có lẽ bà ấy cần chúng
ta đem lại cho bà một điều, đó là sự cứu rỗi linh hồn. - Ông Rolf đáp.
Cuối hè năm đó, bà Liza
Hamilton qua đời với một nụ cười trên môi. Hai gò má của bà nhô cao và màu hồng
phai dần.
Trong ngôi nhà gần lò
bánh, ông Adam nóng lòng chờ Aron mang tin kết quả các kì thi về. Chiếc đồng hồ
bằng vàng khá lớn nằm dưới đống khăn tay của ông trong ngăn tủ trên cùng. Hàng
ngày ông vẫn nhớ lên dây điều chỉnh cho đúng theo với chiếc đồng hồ của ông.
Ông dặn Lee nhớ làm theo
lời ông. Buổi tối hôm có kết quả kì thi của Aron, Lee phải nấu một con ngỗng và
hấp một chiếc bánh ngọt. Ông Adam không dự trù chuyện Aron có thể thi hỏng.
Chiều hôm đó Aron về nhà
và hỏi chú Lee:
- Ba tôi đâu?
- Ông ấy đang cạo râu.
- Tối nay tôi sẽ không ăn
cơm nhà đâu nhé.
Aron vào phòng tắm, đứng
sau lưng ba anh ta và nói với khuôn mặt bọt xà phòng của ông trong kiếng soi:
- Ông Rolf mời con ăn
tối.
Ông Adam chùi lưỡi dao
cạo râu nói: - Con cứ việc.
- Ba sắp xong chưa, con
muốn tắm một chút.
- Đợi ba một phút nữa
thôi, ba xong ngay bây giờ.
Khi Aron chào và ra khỏi
nhà, Cal và ông Adam nhìn theo. Cal nói:
- Anh ấy dùng nước hoa
của con. Con ngửi thấy mùi ngay, nhưng con không trách vì anh ấy cần ăn mừng.
Công việc của anh ấy rất vất vả.
- Ăn mừng gì?
- Ăn mừng kết quả kì thi.
Anh ấy chưa nói gì với ba sao? Anh ấy đã đậu rồi.
- À có, nó có nói. Nó đã
nói với ba hồi sáng.
- Hồi sáng anh ấy đâu đã
biết kết quả mà nói với ba được.
Cal bỏ ra khỏi nhà. Vào
khoảng mười giờ, chú Lee đi bỏ một lá thư thì gặp nó ngồi trên bậc cấp thấp
nhất ở trước cổng ngoài. Chú hỏi:
- Ngồi ngoài này làm gì
vậy Cal?
- Tôi chờ Aron về để nện
một trận.
- Đừng nên làm chuyện đó.
- Sao vậy?
- Vì tôi không tin cậu
đánh nổi Aron. Anh ấy sẽ đấm cậu gục ngay.
- Chú nói có lí.
Cal nguôi tức, cười xòa
và nói tiếp:
- Để tôi đi với chú cho
vui.
Lúc Aron về, chính chú
Lee là người ngồi chờ anh tận ngoài bậc cấp đầu tiên trước nhà và nói:
- Nhờ tôi can thiệp kịp
thời nếu không cậu đã bị một trận lôi thôi rồi. Ngồi xuống đây với tôi. Tôi
muốn nói chuyện với cậu một chút. Tại sao cậu không báo tin mừng đã thi đậu cho
ba cậu hay?
- Ông ấy đâu có hiểu gì
về chuyện học hành mà nói.
- Này Aron, cậu lầm rồi,
ba cậu đã nóng lòng trông đợi tin này từ lâu nay đó.
- Việc này đâu có can dự
gì tới chú.
- Tôi muốn cậu vào đánh
thức ba cậu dậy và báo tin mừng đó cho ông ấy.
- Tôi không muốn làm
chuyện đó.
Chú Lee dịu giọng xuống
nói:
- Này Aron, cậu không
muốn phải đánh lộn với một người nhỏ thó bằng phân nửa cậu chứ?
- Chú định nói gì lạ vậy?
- Đó là một trong những
vấn đề đáng ngại nhất trên thế gian này. Nếu cậu không chịu nghe lời thì nhất định
cậu sẽ phải đánh người đó.
- Chú đang nói gì vậy?
- Nếu cậu không chịu làm
theo lời khuyên của tôi thì tôi sẽ đánh cậu dù tôi nhỏ con chỉ bằng nửa cậu.
Aron cố tránh xa ra.
Nhưng chú Lee đứng ngay trước mặt anh ta, hai nắm tay nhỏ xíu của chú đấm liên một
cách vô hiệu nghiệm vào Aron, bộ điệu và thế đứng của chú thật khôi hài khiến
Aron phải bật cười và nói:
- Tôi không biết phải nói
thế nào cho khỏi ngượng nhưng tôi sẽ cố gắng.
Aron lùi xa chú Lee một
quãng. Khi anh đã ngồi xuống bậc cấp, chú Lee thở dài nói:
- Nhờ trời vậy là êm. Kể
cũng hơi đáng tiếc. Aron, cậu có thể nói cho tôi biết tại sao tự nhiên cậu lại
đổi tánh như vậy không? Cậu vẫn thường tâm sự hết với tôi mà.
Aron bật khóc:
- Tôi chỉ muốn bỏ đi xa.
Thị trấn này thật xấu xa.
- Không, không đúng như
vậy. Thị trấn này cũng giống như những địa phương khác.
- Tôi không phải gốc gác
ở đây. Phải chi chúng ta đừng bao giờ đến đây. Tôi không hiểu tại sao tôi nghĩ
thế. Nhưng tôi chỉ muốn bỏ đi xa khỏi đây.
Nói đến đó anh ta lại
tiếp tục khóc.
Chú Lee choàng tay quanh
cặp vai rộng của Aron để an ủi anh. Chú ôn tồn nói:
- Cậu đã lớn rồi mà. Hãy
bình tĩnh, một lát mọi chuyện rồi sẽ qua. Cậu hãy cố tin rằng mọi sự ở đời này
không tốt quá và cũng không xấu quá như cậu tưởng đâu. Bây giờ cậu hãy đi ngủ,
để sáng mai dậy sớm báo cho ba cậu biết kết quả kì thi. Hãy làm cho tin ấy trở
nên hấp dẫn. Ông ấy còn cô đơn hơn cậu nhiều vì ông ấy không có một tương lai
để tốt đẹp để mơ tưởng. À, Aron này, ba cậu có đặt một món quà trên gối cậu.
Độ này bà Kate đã cảm
thấy khá hơn. Vài thứ thuốc mới mà bác sĩ Rosen cho bà uống có vẻ hiệu nghiệm
và làm cho bà đỡ hơn nhiều. Hai bàn tay của bà đã bớt đau nhức. Nằm trên giường
bà ngắm mặt mình trong chiếc gương nhỏ. Bà thấy mặt mình vẫn còn quyến rũ. Bà
đưa chiếc giường cao hơn một chút nữa để đừng thấy cổ mình trong đó và liên
tưởng đến một khuôn mặt đẹp đẽ khác khá giống với khuôn mặt của bà. Bà có thể
thấy khuôn mặt đó trong giáo đường nơi mà bà đã từngđể nhìn cậu ta khoan thai
đi ngang qua trong chiếc áo khoác màu trắng có viền ren, mặt hơi cúi gầm, mái
tóc ửng lên dưới ánh nến. Cậu thanh niên có một vẻ đẹp lạnh lùng thánh thiện
khó chạm tới và không thể động vào được.
Khi nghĩ đến khuôn mặt
đẹp trai của Aron, rất giống với gương mặt của bà, bà cảm thấy một nỗi đau kì
lạ, hơi nghẹn ngào chận ngang ngực. Cậu ta không có vẻ khôn ngoan lắm. Cậu ta
không thể tự bảo vệ lấy mình. Bà Kate chợt thấy rằng bà phải chịu đựng được sự
kiện phũ phàng này: không thể để cho Aron biết mình là mẹ nó.
Khi nào bà giải nghệ và
trở lại miền đông, bà sẽ gửi thư bảo nó đến Nữu Ước. Nó sẽ tưởng rằng bà vẫn
luôn luôn sống trong một ngôi nhà lịch sự ở East Side. Bà sẽ đưa nó đi xem
kịch, xem đại nhạc kịch, mọi người sẽ thấy hai mẹ con đi chung với nhau và sẽ
trầm trồ về sự giống nhau giữa hai mẹ con. Bà Kate mỉm cười hài lòng. Bà cảm
thấy sung sướng. Bà cảm thấy mình như trẻ đi mươi tuổi.

