Năm tháng vội vã - Phần VI - Chương 05 - 06
5
Trần
Tầm không thể ngờ rằng, lần quay người đi đó lại phân cách được cuộc sống của cậu
với Phương Hồi.
Sau
đó Phương Hồi bị gia đình theo dõi rất nghiêm ngặt, sau khi bà Từ Yến Tân và
ông Phương Kiến Châu cãi nhau, tranh giành kịch liệt, ông Phương Kiến Châu đành
phải miễn cưỡng đồng ý để Phương Hồi về sống với mẹ trong năm lớp mười hai.
Hàng ngày Phương Hồi đều được mẹ lái xe đưa đón đúng giờ, mặc dù nói là ngồi
trong xe ô tô nhập khẩu, nhưng cảm giác chẳng khác gì phạm nhân bị theo dõi.
Trong phòng Phương Hồi không có ti vi, điện thoại, máy tính, bà Từ Yến Tân chỉ
chuẩn bị cho cô một chiếc giường có đệm cao su đắt tiền và một chiếc bàn học rộng.
Nếu muốn giải trí thì trong phòng có dàn âm thanh loại xịn, tất cả các đĩa CD đều
là những ca khúc nổi tiếng của thế giới và nhạc nhẹ. Ngoài ra, bà Từ Yến Tân
còn giao cho cô giúp việc phụ trách nấu ăn sáng và ăn tối cho cô, thành phần
các chất dinh dưỡng được dựa theo sách vở, hàng ngày còn phải uống thuốc bổ và
sữa ong chúa tươi. Sau đó cô cười và nói với tôi rằng, xét về chế độ có thể coi
cô là tù nhân cao cấp.
Còn
ở trường, Phương Hồi và Trần Tầm cũng không nói chuyện gì với nhau, thời gian đầu
hai đứa còn lén lút ra sau khu lớp học bậc thang để gặp nhau một lát, nhưng lúc
nào cũng thấp tha thấp thỏm, không dám đứng lâu. Sau đó vì nhà trường phát hiện
ra có học sinh hút thuốc ở đó, liền dùng dây thép bịt lối đi đó lại. Chính vì
thế bọn họ đã mất đi mảnh đất cuối cùng có thể gặp nhau.
Tự
nhiên lại bị như vậy, Trần Tầm cảm thấy không quen, cậu chửi có, oán trách có,
nhưng cũng không thể thay đổi được cục diện, cuối cùng cũng phải chịu. May mà cậu
còn được tự do hơn Phương Hồi, sau khi tan học còn tụ tập được với đám Kiều
Nhiên. Đồng thời, cậu liên hệ với Phương Hồi ít hơn nên dĩ nhiên sẽ liên hệ nhiều
hơn với đám Đường Hải Băng, Ngô Đình Đình mà không cầu phải giấu giếm nữa, cả
nhóm đã quay lại với cuộc sống thân mật như trước kia. Hơn nữa do bị chuyện này
kích thích, đúng là cậu đã học hành chăm chỉ hơn, kì thi tháng thứ hai được đứng
thứ ba của lớp, được cô giáo và ba mẹ khen ngợi, cuộc sống cũng không đến nỗi tệ.
Còn
Phương Hồi lại khác, cuộc sống của cô ở nhà chẳng khác gì bị giam lỏng, đến trường
thì lớp tự nhiên A vốn ít con gái, với tính cách của cô lại càng khó kết giao với
bạn bè, thỉnh thoảng sang tìm Lâm Gia Mạt đi vệ sinh, ăn cơm trưa cùng, cũng chỉ
được mười mấy phút, thời gian còn lại gần như cô không nói gì, lại biến thành
người lặng lẽ, lẻ loi, chìm nghỉm như hồi mới vào cấp ba.
Trong
lòng cô lại càng khổ sở hơn, thời gian đó Phương Hồi thường xuyên mất ngủ, kể cả
có ngủ được cũng ngủ không ngon, đầu óc u u minh minh. Hơn nữa cô thường xuyên
nhớ Trần Tầm, nhớ một cách điên cuồng, nhớ lại chuyện ngày xưa, đoán cậu đang
làm gì, có nhớ mình hay không, còn lo không biết cậu có đi chơi với Ngô Đình
Đình hay cô bạn nào khác hay không. Có lúc cô còn nghĩ đến đủ mọi khả năng xấu,
ví dụ cuối cùng Trần Tầm bỏ rơi cô, cô sẽ nghĩ ra mọi phiên bản hư cấu, mãi cho
đến khi không chịu nổi đau khổ, nước mắt giàn giụa mới thôi. Cô thường xuyên
tranh thủ lúc bà Từ Yến Tân lên tầng, chạy ra phòng khách gọi điện thoại đến
nhà Trần Tầm, cô không dám lên tiếng, nghe thấy Trần Tầm “a lô” liền vội vàng
cúp máy. Phương Hồi tự mỉa mai rằng thời gian đó cô bệnh hoạn đến mức đó, một
âm tiết ngắn ngủi cũng khiến cô vơi bớt được phần nào nỗi lòng, nếu điện thoại
bận thì cô lại càng sợ hãi hơn.
Phương
Hồi giơ cánh tay lên trước mặt tôi và nói rằng hồi đó cô gầy vô cùng, cổ tay chỉ
có một lớp da mỏng, nhìn rõ mạch máu và xương cổ tay, hơn nữa hai bên mai còn
xuất hiện tóc trắng, đúng là đa tình bạc cả đầu.
Tôi
nhìn vào cánh tay hiện cũng không đầy đặn của cô, không kìm được bèn ngoái đầu
lại.
Lúc
đầu tôi tưởng rằng Phương Hồi thích Trần Tầm hơn Trần Tầm thích cô, ít nhất là
qua sự nhạy cảm và qua những suy nghĩ của Phương Hồi sau đó có thể thấy mối
tình này khiến cô bị tổn thương nhiều hơn. Nhưng sau đó tôi hiểu rằng, có lẽ
đây không phải là vấn đề ít hay nhiều, mà là vấn đều quan tâm ít hay nhiều. Trần
Tầm cũng rất thích Phương Hồi, nhưng cậu còn có thể chơi với đám Đường Hải
Băng, còn có thể sáng tác nhạc, chơi đàn guitar, chơi bóng, đọc sách, tụ tập bạn
bè. Còn cuộc sống của Phương Hồi không có những điều đó, đám bạn duy nhất chơi
thân lại chung với Trần Tầm nên mọi sự chú ý của cô gần như đều đổ dồn vào cậu,
thậm chí đến mức không thể kiểm soát. Đây có lẽ cũng là đặc điểm chung của tình
yêu trong độ tuổi đó, không hiểu mức độ, cũng không có tiến thoái, chỉ dốc hết
tình cảm ra để yêu hết mình mà thôi.
Hồi
đó còn rất ít người nhắc đến từ trầm cảm, tôi cho rằng tình trạng của Phương Hồi
giai đoạn đó gần như là trầm cảm. Chỉ có điều những người xung quanh cô không
phát hiện ra điều này, cũng không biết mà thôi. Chính vì vậy, tự nhiên tôi cảm
thấy lo thay cho cô hồi đó, ở trong trạng thái yếu đuối, suy sụp như vậy, cô
không được quan tâm, yêu thương, cuối cùng đã bị ngọn lửa của tuổi thanh xuân đốt
cháy, thiêu rụi.
Cứ
như thế đến tận mùa đông năm 2000, cuối cùng bọn họ mới được gần nhau. Không phải
là cái nhìn nhau đắm đuối, cũng không phải là cái dừng lại ngắn ngủi đi lướt
qua nhau như hai người xa lạ, mà tựa vào nhau một cách thực sự.
Mặc
dù Phương Hồi luôn coi thường, hạ thấp mình, nhưng Trần Tầm cũng không tự do tự
tại như cô nghĩ, cậu cũng nhớ cô, chú ý đến cô, chỉ có điều không có nhiều suy
nghĩ chi tiết như cô mà thôi. Thế nên hôm đó vừa đến trường, cậu đã để ý đến sắc
mặt nhợt nhạt của Phương Hồi.
Để
bảo vệ đôi mắt và công bằng trong việc sắp xếp chỗ ngồi, chỗ ngồi của học sinh
trong lớp được dịch chuyển sang phải, mỗi tuần một tổ. Tuần đó chỗ ngồi của
Phương Hồi sát tường, trong giờ học, cô chỉ tựa vào tường và gục mặt xuống, hết
giờ cũng không nhúc nhích, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. Trần Tầm ngồi sau
theo dõi từ đầu đến cuối, cậu rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng khổ nỗi
lại không thể bước lên để nói chuyện. Bạn bè khác trong lớp họ cũng không ai đến
hỏi, coi như không nhìn thấy, bỏ mặc cô nằm co ro trong góc.
Cứ
thế đến tận trưa, thấy Phương Hồi không có ý định đứng dậy ăn cơm, cuối cùng Trần
Tầm không thể chịu được nữa bèn bước đến, đẩy nhẹ vai Phương Hồi hỏi: “Sao vậy?”.
Một
lát sau Phương Hồi mới ngẩng đầu lên một cách khó khăn, môi cô vẫn còn nguyên vết
cắn, ánh mắt liếc Trần Tầm, đầu tiên là sững lại, sau đó mới giật nảy mình nói:
“Sao cậu lại lên đây? Mau về đi! Lát nữa cô Lí đến đấy...”.
“Tớ
hỏi cậu đấy, cậu sao vậy?”. Trần Tầm ngắt lời cô, cố gắng hạ thấp giọng hỏi.
“Không
sao... đau bụng thôi...”. Phương Hồi nói lí nhí, không kìm được lại cau chặt
mày.
“Đau
bụng mà không nói gì? Chịu đựng cả buổi sáng rồi! Đi bệnh viện khám thôi!”. Trần
Tầm liền bước đến kéo cô.
Phương
Hồi vội gạt cậu ra nói: “Không phải đau bụng bình thường đâu, không cần đâu, cậu
về chỗ ngay đi!”.
“Đau
đến nước này còn sợ gì nữa? Sao cậu chẳng biết phân biệt phải trái đúng sai gì
cả!”. Trần Tầm không thèm đếm xỉa đến những điều cô nói mà kéo Phương Hồi ra khỏi
lớp.
Vừa
ra đến cửa bọn họ liền gặp Hà Sa đi lấy cơm về, Hà Sa sửng sốt nhìn hai đứa rồi
nói: “Sao hai cậu...”.
“Xin
nghỉ với cô Lí hộ bọn tớ nhé! Phương Hồi bị đau bụng, tớ đưa cậu ấy đến bệnh viện!
Quay về tớ sẽ lấy giấy chứng nhận của bác sĩ!”. Trần Tầm chạy ra ngoài mà không
ngoái đầu nhìn lại.
Phương
Hồi không còn sức giằng co với cậu nữa, cô cũng không muốn tranh cãi, mấy ánh mắt,
mấy câu hỏi thăm của Trần Tầm ban nãy khiến tim cô thắt lại, suýt nữa thì bật
khóc. Nỗi ấm ức tích tụ bao ngày và cơn đau cùng dâng trào, ngồi trên khung xe
đạp của Trần Tầm, Phương Hồi vẫn rơi nước mắt.
“Đau
lắm à? Một lát là đến bện viện Hiệp Hòa thôi, cố chịu nhé!”. Trần Tầm nghe thấy
Phương Hồi khóc, một tay cầm ghi đông, một tay ôm chặt cô nói.
“Cậu
có nhớ tớ không?”. Phương Hồi nức nở hỏi.
“Cậu
hỏi linh tinh gì vậy! Dĩ nhiên là nhớ rồi!”. Trần Trầm nói: “Tớ đi xe đạp đến
khu Cự Long mấy lần liền! Ông bảo vệ ở khu nhà mẹ cậu ghê lắm, không có người dẫn
vào nên kiên quyết không cho tớ vào!”.
“Thật
hả?”.
“Ừ!
Mấy hôm trước có tuyết, tớ còn viết tên cậu ở ngoài tường nữa! Cậu không nhìn
thấy à?”.
“Không
thấy... nhưng tớ rất nhớ cậu!”.
“Tớ
biết. Những cú điện thoại không tên gọi đến nhà tớ đều là cậu gọi đúng không?
Sau đó tớ sợ mẹ tớ phát hiện, sau khi cậu cúp máy tớ còn cầm máy nói một hồi,
nào là X bằng mấy, gia tốc là bao nhiêu, cậu thấy tớ có nhanh trí không?”.
Nghe
thấy Trần Tầm kể những chuyện này, cuối cùng Phương Hồi đã yên tâm hơn, thoát
khỏi được tâm trạng lo lắng, sợ hãi và tuyệt vọng, nước mắt nhạt nhòa trong mắt
cô.
“Tớ
không gặp được cậu, cũng không biết cậu nghĩ gì? Mẹ cậu tốt với tớ như vậy,
nhưng lại quay sang nói với ba tớ những lời như thế, sợ quá! Nhỡ cậu cũng nghĩ
như vậy thì sao? Nếu cậu không kiên trì thì tớ biết làm thế nào? Tớ vô cùng sợ
hãi...”.
“Làm
sao có thể như thế được! Thôi mặc kệ họ, đừng khóc nữa, cậu yếu ớt như vậy, sắp
thành Lâm Đại Ngọc rồi! Cậu có biết không, vừa nãy cậu lên xe tớ, tớ giật nảy
mình, người nhẹ bẫng, cậu ăn uống kiểu gì vậy?”. Trần Tầm cúi đầu, ghé sát lại
nói.
“Không
ăn được...”. Phương Hồi lắc đầu, vừa nói vừa khóc.
“Còn
khóc nữa à, mặt tèm lem hết đấy!”. Trần Tầm khịt khịt mũi, lấy tay che mặt
Phương Hồi nói: “Có đau lắm không? Thế tớ hát cho cậu nghe một bài nhé! Chính
là bài tớ hát trong buổi đến quán Ong Bận Rộn trước, bài này tớ tự sáng tác,
nói thật là lần đó tớ rất bực, kiếp này không muốn hát cho cậu nghe nữa, nhưng
nhìn thấy dáng vẻ của cậu khi không được chuyện trò với tớ lại thấy thương.
Phương Hồi, bài hát này vốn là viết tặng cậu, cậu nhớ nhé, chỉ tặng cậu mà
thôi, nghe nhé”.
Trần
Tầm khẽ hát bài Năm tháng vội vã với giai điệu: “Giữa tháng ngày lững lờ, chúng
ta đã hứa với nhau bao nhiêu điều, bao nhiêu năm sau liệu chúng ta vẫn sẽ ở bên
nhau mà không hề nuối tiếc” trong tiết trời âm u tuyết bắt đầu rơi. Dường như
trong lúc đó, hơi thở nhẹ nhàng phả vào lòng bàn tay và những giọt nước mắt
nóng hổi chính là cái ấm áp nhất trong thành phố.
6
Đến
bệnh viện Trần Tầm mới biết Phương Hồi không phải bị đường ruột mà là đau bụng
kinh, cậu đi xếp hàng lấy số phụ khoa trước ánh mắt sửng sốt của các cô y tá. Hồi
đó bọn họ cũng không hiểu khám phụ khoa là khám gì và có gì là không ổn, nhưng
cũng loáng thoáng biết rằng cũng không hay lắm.
Hai
đứa cúi đầu bước vào phòng khám phụ khoa, Trần Tầm vừa dìu Phương Hồi vào trong
một bước thì bác sĩ ngồi trong liền quát cậu.
“Ấy!
Cậu vào đây làm gì!”. Bác sĩ chỉ vào Trần Tầm hỏi.
“Cháu
ạ?”. Trần Tầm liền trả lời: “Cháu vào xem bạn ấy khám bệnh!”.
“Hừ,
giờ này vào giải quyết được gì?”. Nét mặt bác sĩ lộ rõ vẻ coi thường: “Đi ra
đi! Con trai không được vào phòng khám phụ khoa!”.
Mặt
Trần Tầm đỏ bừng lên, tiu nghỉu quay đầu đi ra.
Phương
Hồi ngượng ngùng ngồi xuống, bác sĩ giở sổ khám bệnh ra hỏi: “Mới mười tám tuổi,
mặc đồng phục, chắc vẫn còn đang đi học đúng không? Các cháu bỏ học đến đây, cô
giáo không nói gì à?”.
“Bọn
cháu xin nghỉ rồi ạ, cháu đến khám bệnh...”. Phương Hồi nói nhỏ.
“Ờ,
thế thì cháu phải nghỉ thêm vài ngày nữa đấy”. Vị bác sĩ liền cười với vẻ khinh
miệt rồi hỏi: “Nói đi, bị làm sao?”.
“Cháu
bị hành kinh... đau bụng ạ”.
“Hả?”.
Bác sĩ ngẩng lên với vẻ sửng sốt.
“Vâng,
đau cả buổi sáng, đau dồn dập từng cơn”. Phương Hồi nói tiếp: “Bác sĩ cho cháu
thuốc giảm đau nhé”.
“Đau
bụng kinh uống thuốc giảm đau sao được! Cháu còn ít tuổi như vậy, người lại gầy,
không được uống thuốc giảm đau lung tung đâu. Mấy hôm nay có bị lạnh không? Có
ăn kem gì đó không?”.
Đột
nhiên bác sĩ tỏ ra nhẹ nhàng hẳn đi, hỏi cặn kẽ cách ăn uống, sinh hoạt của
Phương Hồi, kê đơn thuốc và giấy nghỉ ốm cho cô.
“Bác
kê cho cháu ít cỏ ích mẫu, ngoài ra còn có thêm một hộp Khải Phu Lan nữa. Nếu
đau quá thì uống Khải Phu Lan, nhưng tốt nhất chỉ uống một lần, có thời gian tới
khám lại, kiểm tra xem có vấn đề gì nữa không”. Bác sĩ vừa đưa đơn thuốc cho cô
vừa nói.
Phương
Hồi cảm ơn bác sĩ, đang định đứng dậy thì bác sĩ lại nói: “Lần sau nếu đau thì
tốt nhất đừng để bạn trai đưa đến”.
Phương
Hồi ngượng quá vội gật đầu, rời phòng khám như người chạy trốn.
Trần
Tầm sầm mặt đứng ngoài cửa đợi, nhìn thấy Phương Hồi đi ra vội bước đến hỏi:
“Thế nào? Không sao chứ?”.
“Không
sao, cho ít thuốc”. Phương Hồi cố tình tránh cậu ra xa một chút và nói.
“Sao
bà bác sĩ ăn nói kiểu gì thế nhỉ! Vớ vẩn thật!”. Trần Tầm ngoái đầu lại liếc một
cái và nói.
“Tại
bọn mình, không nên bỏ học, để mọi người hiểu lầm”. Phương Hồi giải thích.
“Thế
có bệnh không khám à? Đầu óc bọn họ đen tối quá! Làm sao bọn mình có thể...”.
Đang
nói đột nhiên Trần Tầm liền đỏ bừng mặt, Phương Hồi đứng bên cạnh cũng đỏ bừng
mặt. Hai đứa đều cảm nhận được ánh mắt thiếu thiện cảm của mọi người xung
quanh, lúc đi ra, bất giác đi cách nhau ra một đoạn.
Thuốc
rất đắt, Phương Hồi và Trần Tầm móc ra hết tiền mà vẫn thiếu mấy tệ, trong lúc
cả hai đang rầu rĩ thì đột nhiên bị vỗ mạnh đằng sau một cái, hai đứa ngoái đầu
lại, mừng rỡ khi nhìn thấy Kiều Nhiên đang đứng sau lưng.
“Sao
ông lại đến đây?”. Trần Tầm ôm chặt cậu nói: “Trốn học đến xin giấy báo ốm đúng
không!”.
Kiều
Nhiên sững người ra một lát rồi cười nói: “Tôi phát hiện ra cậu thông minh tuyệt
vời! Hai cậu đến đây làm gì! Vụ khủng bố đã trôi qua đâu?”.
“Tớ
mệt nên cậu ấy đưa tớ đi khám bệnh”. Phương Hồi trả lời với vẻ ngượng ngùng.
“À
đúng rồi! Ông đến đúng lúc quá! Bọn tớ đang thiếu sáu tệ, mau cho vay đi!”. Trần
Tầm xòe tay ra nói.
“Sao
vậy? Bác sĩ bảo sao?”. Kiều Nhiên vội móc tiền ra, nhìn sắc mặt nhợt nhạt của
Phương Hồi hỏi.
“Không
có gì nghiêm trọng cả, bác sĩ cho ít thuốc”. Phương Hồi lấy thuốc, vội nhét vào
túi nói.
“Các
cậu đã xin nghỉ chưa? Cứ thế đi đến đây hả? Về ăn nói thế nào với cô Lí?”. Kiều
Nhiên thắc mắc.
“Tớ
bảo Hà Sa nói hộ với cô Lí chứ không nói trực tiếp với cô”. Trần Tầm cau mày
nói: “Mà đi khám bệnh thật, cô ấy nói gì được chứ!”.
“Không
phải hai đứa cậu đang là nhân vật trung tâm đó sao? Phải hết sức chú ý chứ!”.
Kiều Nhiên cười nói: “Hay là thế này, về cậu cứ nói là hai đứa mình đưa Phương
Hồi đến bệnh viện khám bệnh, như thế sẽ hay hơn!”.
“Kiều
Nhiên nhanh trí thật! Đúng là anh em có khác! Rất hào hiệp! Hôm nào mời ông ăn
thịt xiên!”. Trần Tầm hào hứng ôm lấy cổ Kiều Nhiên, Phương Hồi đứng bên cạnh mỉm
cười cảm kích.
Sau
khi về đến trường, đúng là đám Trần Tầm lại bị cô Lí gọi lên văn phòng, nhưng
may mà bọn họ có cả giấy nghỉ ốm và hóa đơn mua thuốc, còn có Kiều Nhiên đi
cùng, thế nên cô cũng không nói gì nhiều. Dù sao thì gần đây thành tích học tập
của Trần Tầm tiến bộ rõ rệt, hai đứa cũng không gây ra chuyện gì quá trớn, nói
mạnh quá gây sức ép lớn cũng không hay cho lắm. Cô chỉ nghiêm túc nhắc nhở lần
sau tốt nhất phải báo với cô một tiếng, không nên để mình là trường hợp đặc biệt
rồi cho bọn họ về.
Trong
kì thi cuối kì của mùa đông năm đó, cuối cùng Phương Hồi đã lọt được vào top mười
của lớp, còn Trần Tầm cũng vẫn giữ được vị trí thứ ba, thứ tư. Kết quả này khiến
mọi người đều vui, bọn họ thì khỏi phải nói rồi, cô giáo, phụ huynh thay nhau
biểu dương. Lệnh cấm cửa hai đứa trước đó cũng đã được nới lỏng hơn, thỉnh thoảng
Phương Hồi và Trần Tầm cũng nói chuyện được với nhau mấy câu ở trường.
Ngày
thi đại học ngày càng đến gần, học sinh cũng lựa chọn nhiều cách khác nhau để đối
mặt. Có một số đã bỏ cuộc từ lâu, ví dụ Triệu Diệp, cậu không thể tập trung học
hành được, thế là cứ dựa vào giải thưởng của mình để chờ tiến cử. Chính vì vậy
cậu khá lêu lổng trong năm lớp mười hai, thường xuyên nhìn thấy cậu chạy ngoài
hành lang, chơi đùa với nhóm bạn cũng không chịu học hành chăm chỉ, động một tí
là kéo một cậu chơi “người bay” - mấy đứa khênh một mục tiêu bị hại lên rồi kéo
hai chân ra và đâm thẳng vào cây hay cửa gì đó, Trần Tầm và Kiều Nhiên đều bị bọn
họ cho “bay” mấy lần.
Còn
một tốp khác là cho dù học thế nào cũng chỉ học đến một mức độ nào đó, giữ
thành tích bình thường, không cao không thấp. Lâm Gia Mạt nằm trong số này, cô
cũng không mơ ước viển vông nào là công trình 211(*), mà chỉ mong chọn được
ngành tốt ở tốp hai là được. Chính vì vậy cô đã giở cuốn điền nguyện vọng từ
lâu, lựa chọn các trường tốp hai ở Bắc Kinh và một số trường ở tỉnh khác, nhưng
đều cách trường Đại học công nghiệp H xa tít tắp.
(*) Công trình 211 có hàm ý là 100 trường đại học trọng
điểm của thế kỉ 21, được chính phủ Trung Quốc thực thi năm 1990.
Còn
lại là tốp như Trần Tầm và Phương Hồi, cắm đầu cắm cổ học, sáng dậy nghe băng,
tối giải đề, vở viết hết cuốn này đến cuốn khác, trên đề thi dính N lần giấy
note, bút đỏ, bút vàng, bút xanh đánh dấu những điều cần chú ý, sách còn sặc sỡ
hơn cả tranh ảnh, tất cả chỉ vì mong được đặt chân vào trường đại học tốp đầu.
Và tốp này thường phải đối mặt với sức ép lớn nhất, bài vở nhiều, trong lòng lại
trống trải, chính vì vậy càng mong muốn có bạn khác giới để chia sẻ tình cảm. Mặc
dù nhóm giáo viên lớp mười hai đứng đầu là cô Lí ra sức trấn áp, nhưng vẫn có
không ít học sinh có người yêu. Họ không hẳn là thực sự ngưỡng mộ nhau, cũng
không phải muốn đến với nhau một thời gian dài, mà chủ yếu là vì muốn tìm một
người để chia sẻ.
Đúng
thời điểm này, lớp họ đã trải qua ngày Valentine. Hồi đó ngày lễ tình nhân của
phương Tây đã rất thịnh hành ở Trung Quốc, cho dù có bảng đếm ngược ngày thi đại
học hay giấy thông báo tuyển sinh của các trường dán đầy ngoài hành lang cũng
không thể sánh với ngày lễ lãng mạn ấm cúng này được.
Mùa
đông, Phương Hồi ở nhà mẹ, theo lời bà Từ Yến Tân nói là cuối cùng ông Phương
Kiến Châu đã được khai thông, về miền Nam làm ăn, nghe nói tình hình rất lạc
quan. Thế nên Phương Hồi luôn phải sống trong môi trường cách biệt với thế giới
bên ngoài do mẹ cô tạo dựng, trước đó cô cũng không có sự chuẩn bị gì cho ngày
lễ này, đến trường nghe thấy bạn bè trêu đùa nhau mới sực nhớ ra ngày
Valentine. Không ít bạn gái đã dày công chuẩn bị socola tặng người mình quý mến,
hoặc tặng bạn thân cho có không khí. Phương Hồi cũng muốn tặng socola cho Trần
Tầm, nhưng lại bực vì không kịp đi mua, thế là bèn sang tìm Lâm Gia Mạt để hỏi.
Đến
cửa lớp B, Phương Hồi nhìn thấy Lâm Gia Mạt đang cầm trong tay một túi socola để
phát cho mọi người, nhìn thấy Phương Hồi, cô liền cười và vẫy tay: “Mau lên,
mau lên! Lại đây ăn socola tình yêu của tớ”.
Phương
Hồi liền lại gần xem, trong tay Lâm Gia Mạt là túi socola Dove, trên bàn còn có
một túi bóng để không nữa, xem ra là đã phân phát xong.
“Sao
cậu mua nhiều thế?”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.
“Tớ
đâu có giống cậu, có đối tượng cố định! Tớ đang khao tất cả các bạn còn độc
thân, nếu không các cậu được hưởng ngày Valentine ngọt ngào, bọn tớ đứng ngoài
nhìn buồn chết đi được! Đáng lẽ socola của tớ chỉ tặng những người chưa có người
yêu, nhưng vì trường hợp của cậu đặc biệt, thôi nhặt hai thanh ăn đi! Lâm Gia Mạt
liền giơ túi ra trước mặt Phương Hồi rồi hỏi nhỏ: “Cái cậu tặng Trần Tầm đâu? Nếu
không tiện thì để tớ đưa hộ cho”.
“Tớ...
tớ vẫn chưa mua”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói: “Tớ quên khuấy mất...”.
“Sao
lại thế được?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt hỏi: “Ngày này mà cậu còn quên được à! Thật
đúng là học nhiều quá đầu óc lú lẫn hết rồi!”.
“Thế
nên tớ mới đến tìm cậu, hay cậu đi mua cùng tớ nhé?”. Phương Hồi liền kéo cô lại.
“Đi
đâu mua được chứ? Chắc dưới căng tin hết sạch rồi!”. Lâm Gia Mạt lườm lườm nói.
“Thế
làm thế nào bây giờ?”. Phương Hồi rầu rĩ hỏi.
“Hay
là cậu lấy tạm một thanh của tớ rồi đưa cho Trần Tầm, coi như là xin hoa để tặng
phật, đằng nào thì cũng chỉ có ý đó. Bên trong lớp giấy thiếc của mỗi thanh
socola đều có một câu danh ngôn về tình yêu gì đó, thôi dùng tạm vậy!”.
“Thôi
cũng được! Cảm ơn cậu nhé!”. Phương Hồi vui vẻ nói.
“Khách
sáo gì chứ, cậu phải chọn cẩn thận đấy! Câu danh ngôn bên trong không phải tất
cả đều là hay, chẳng may chọn phải câu không hay thì tớ không chịu trách nhiệm
đâu!”.
Lâm
Gia Mạt đổ hết số socola còn lại ra bàn, Phương Hồi nhìn ngó chăm chú một hồi rồi
mới rụt rè cầm thanh màu vàng lên, cô nghĩ bụng chắc những câu danh ngôn tình
dù không hay thì chắc cũng không đến nỗi nào.
Phương
Hồi vừa đi về thì gặp Trần Tầm ở hành lang, chỉ có điều bên cạnh cậu còn có một
người, nhìn như học sinh cấp hai, đang cùng với bạn thân nhét một hộp socola rất
đẹp vào tay Trần Tầm. Trần Tầm cũng nhìn thấy Phương Hồi, ấp a ấp úng không chịu
nhận. Hai cô bé bèn lủi thủi cầm hộp socola về, lúc đi qua chỗ Phương Hồi, chiếc
nơ đỏ trên đầu rất nổi bật, Phương Hồi nắm chặt thanh socola nhỏ trong tay
mình, không nói gì với Trần Tầm mà đi thẳng vào lớp.
Trong
lớp mấy cậu bạn đang ngồi nói chuyện trước bàn Trần Tầm, bên trên có bày mấy hộp
socola, bọn họ vừa bóc vừa la lối ầm ĩ, nào là của Pháp, Thụy Sĩ, socola trắng,
socola nhân rượu, vừa la vừa trêu nhau. Trần Tầm bước đến cho hết số socola đó
cho bọn họ, cậu tiu nghỉu nhìn Phương Hồi đang ngồi ở hàng trước, còn Phương Hồi
thì không cả buồn ngẩng đầu lên. Cô thấy hơi buồn, buồn thay cho thanh socola
nhỏ đó trong túi mình.
Trước
khi vào giờ thể dục, Trần Tầm liền đưa mắt ra hiệu cho Phương Hồi, bảo cô đừng
xuống sân vội. Đợi bạn bè trong lớp xuống hết rồi, Trần Tầm mới chốt cửa lại,
bước đến chỗ Phương Hồi cười cười và xòe tay ra: “Socola của tớ đâu?”.
“Không
có”. Phương Hồi thờ ơ trả lời.
“Nói
dối! Tớ biết chắc chắn cậu có! Ngoan ngoãn nộp ra đi!”. Trần Tầm ghé sát vào,
ranh mãnh nói.
“Không
có thật mà, tớ không có thời gian đi mua”. Phương Hồi quay đầu đi, vẫn không đếm
xỉa đến cậu.
“Mau
đưa cho tớ! Nếu không tớ lục đấy!”.
Trần
Tầm liền sờ vào túi áo cô, Phương Hồi vồi tránh ra rồi nói: “Đừng đùa nữa! Cẩn
thận không cô giáo lại nhìn thấy qua cửa sổ đằng sau đấy! Tớ đưa ngay đây!”.
Trần
Tầm liền buông tay ra, Phương Hồi từ từ móc từ túi áo ra thanh socola đã mềm và
hơi biến dạng đó và dúi cho cậu nói: “Của cậu đó, không phải của Pháp, cũng
không phải của Thụy Sĩ, tớ xin của Gia Mạt”.
“Tớ
biết là chắc chắn cậu có mà!”. Trần Tầm bóc lớp giấy bạc ra thành hai mảnh rồi
nhét thanh socola vào miệng nói: “Của Pháp hay Thụy Sĩ thì tớ đều không ăn, chỉ
ăn của cậu thôi!”.
“Có
ai cấm cậu đâu, cậu cứ việc ăn chứ sợ gì”. Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng sắc
mặt Phương Hồi nhìn tươi tắn hơn hẳn ban nãy, miệng còn cười cười.
“Sợ
cậu giận mà!”. Trần Tầm liền ném giấy kẹo về phía thùng rác, một mẩu giấy rơi
vào thùng, mẩu còn lại rơi ra ngoài.
“Ấy!
Đừng vứt vội! Gia Mạt bảo trong đó còn có một câu danh ngôn tình yêu nữa!”.
Phương Hồi vội ngăn cậu lại.
“Sao
cậu không nói sớm! Dưới đất vẫn còn một nửa...!”. Trần Tầm nhặt mẩu giấy dưới đất
lên rồi mở ra.
“Cậu
chẳng để ý gì cả! Tớ phải chọn mãi đấy!”. Phương Hồi chu môi lên nói: “Xem xem
bên trong viết cái gì?”.
“Sai rồi không sao cả...”. Trần Tầm
đọc.
“Tiếp theo thế nào?”.
“Hết, nửa kia ném vào thùng rồi.
Thôi đừng tìm nữa, thùng rác bẩn lắm!”.
“Sai rồi không sao cả là sao...”.
Phương Hồi cau mày lại, không thể nghĩ ra được nửa câu còn lại là gì.
“Thế mà cũng gọi là danh ngôn tình
yêu? Haizz! Còn không bằng tớ viết!”. Trần Tầm ném mẩu giấy bạc còn lại vào
luôn thùng rác.
“Mau đi đi! Tớ sợ lắm!”. Phương Hồi
kéo cậu rồi đưa mắt nhìn cửa sổ đằng sau với vẻ lo lắng.
“Tớ muốn hôn cậu một cái”. Trần Tầm
không nhúc nhích, nhìn lên môi cô nói.
“Cậu điên à?”. Phương Hồi đỏ bừng mặt,
trợn mắt nói.
“Ra chỗ này, góc này là góc chết,
trước sau đều không nhìn thấy!”. Trần Tầm kéo rèm cửa lại, đứng gần tường vẫy
tay gọi Phương Hồi.
Phương Hồi ngần ngừ bước đến, Trần
Tầm liền cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi cô.
“Đây
là quà tớ tặng cậu trong ngày Valentine”. Trần Tầm thì thầm.
Phương
Hồi ngại ngùng đẩy cậu ra rồi ra cửa lớp ngó, không thấy cô giáo mới vội chạy
ra, trước khi ra ngoài, cô nói nhỏ với Trần Tầm: “Cảm ơn cậu”.
Trần
Tầm sờ tay lên môi mình và nhìn cô cười.
Phương
Hồi nói sau khi cô và Trần Tầm chia tay nhau, cô đã từng mua rất nhiều socola của
Dove, cô chỉ muốn xem mảnh giấy bạc còn lại hôm đó ghi gì. Sau đó cuối cùng cô
đã tìm được, câu đó là thế này: Sai rồi không sao cả, thực sự không sao cả.
Phương
Hồi nói lúc cầm tờ giấy bạc đó cô vô cùng ngơ ngác, cảm thấy dường như năm đó số
phận đã an bài sau này hai đứa sẽ chia tay. Còn tôi lại cảm thấy câu đó rất
hay, nếu họ đều nhìn thấy trong ngày Valentine đó, phải chăng có thể yên lòng sớm
về nhau, tha thứ cho con đường mà họ đã đi nhầm sau này, tha thứ cho điều nuối
tiếc mà những năm tháng tuổi trẻ của họ đã để lại.