Đợi anh ở Toronto - Chương 17

Chương 17: Trở về

Chuyến bay
Toronto - Hong Kong cất cánh lúc mười giờ tối hôm đó (cô phải transit ở Hong
Kong). Trải qua một lô các thủ tục checkin và kiểm tra an ninh, lại thêm hơn
một giờ đồng hồ lang thang chờ đợi ở sân bay khiến Vi mệt phờ người. Tựa đầu
vào ô cửa sổ nhỏ, Vi nhìn ra ngoài khoảng không bao la, dưới chân là Toronto.
Thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn. Máy bay của cô giống như đang bay trên một
biển ánh sáng. Lộng lẫy đến mức choáng ngợp. Quân ghé đầu nhìn qua vai cô.
“Wow, không thể tưởng tượng Toronto nhìn từ trên cao lại đẹp đến vậy”, anh trầm
trồ.

- Anh chưa bao
giờ đi máy bay à? - Vi ngạc nhiên hỏi.

Quân lắc đầu:

- Đây là lần đầu
tiên anh được đi máy bay, lại là chuyến bay xa đến vậy.

Anh ngập ngừng:

- Khi mười bốn
tuổi, anh cũng đã trải qua một hành trình dài từ Việt Nam qua đây, nhưng bằng
đường biển, đâu có cơ hội được nhìn thấy cảnh đẹp như thế này.

Vi khẽ thở dài.
So với hoàn cảnh của anh, cô còn hạnh phúc hơn rất nhiều. Dù cho gia đình cô có
xảy ra biến cố, nhưng cô vẫn may mắn được vây bọc xung quanh bởi rất nhiều tình
thương. Cô vẫn còn có bố và em trai, có những người họ hàng tốt bụng, có anh
yêu thương và làm chỗ dựa cho cô trong những thời điểm sóng gió của cuộc đời.
Còn anh, anh đã phải tìm chỗ dựa ngay chính bản thân mình. Anh đã phải sống với
nỗi cô đơn bủa vây, nỗi cô đơn dường như thấm đẫm ngay trong bầu không khí mà
anh đang hít thở. Bất giác, cô cảm thấy muốn chia sẻ với anh, muốn an ủi anh
một câu gì đó, nhưng rồi cuối cùng không biết tại sao, cô lại chỉ lặng im. Một
lúc lâu sau, cô nghe thấy anh thì thầm khe khẽ:

- Em buồn ngủ thì
dựa đầu vào vai anh cho đỡ mỏi.

Cô chỉ mỉm cười
dịu dàng, không nỡ từ chối tấm lòng nhiệt thành của anh, cô kê chiếc gối vào cổ
rồi dựa khẽ vào vai anh, nhắm mắt lại. Anh xoay vai làm điểm tựa cho cô, cánh
tay thừa thãi sau giây lát ngập ngừng cuối cùng cũng vòng qua đỡ lấy bờ vai cô
một cách vụng về.

Máy bay hạ cánh
xuống sân bay Nội Bài đúng mười hai giờ trưa. Nhìn đống hành lý lỉnh kỉnh chất
đầy trên chiếc xe mà Quân đang đẩy, Vi quyết định sẽ gọi một chiếc taxi.

- Từ đây vào
thành phố mất bao lâu? - Quân hỏi.

- Khoảng ba mươi
phút - Vi trả lời anh.

- Em có đói
không? Hay dừng lại ăn chút gì rồi hãy đi tiếp? - Quân quay sang nhìn cô.

- Thôi, ăn ở đây
không ngon đâu. Đợi chút nữa vào trung tâm, em dẫn anh đi ăn bún thang - Cô gạt
đi.

- Ừ phải - Quân
cười - Em đã hứa dẫn anh đi thưởng thức tất cả các đặc sản Hà Nội. Anh chắc
chắn phải nếm cho bằng hết, không bỏ sót món nào. Sang bên kia, anh sẽ thử nấu,
nếu ngon thì sẽ bổ sung vào thực đơn của quán.

- Anh yên tâm,
mình có hai tuần ở đây cơ mà, tha hồ ăn uống. Anh không muốn thì em cũng sẽ kéo
anh đi bằng được. Mấy năm ở bên kia, chỉ mong có dịp về để được ăn cho thỏa
thích, làm sao bỏ lỡ được - Cô cười.

- Em cũng phải
làm hướng dẫn viên du lịch cho anh nữa đó - Anh nhắc nhở đầy vẻ hào hứng.

- Hà Nội ngoài hồ
Gươm, tháp Rùa, Văn Miếu, hồ Tây, phủ Tây Hồ, phố cổ ra thì em cũng chẳng biết
phải dẫn anh đi đâu nữa - Cô lơ đãng trả lời - Hà Nội bé như lòng bàn tay, anh
đi mấy chỗ đó một buổi là hết. Còn những chỗ khác mới xây thì có khi em cũng
chẳng biết được. Mới có mấy năm mà Hà Nội đã khác nhiều quá.

Vi đăm chiêu ngắm
thành phố qua cửa kính của chiếc taxi. Lần về gần đây nhất là vì việc của bố
cô, khi đó cô chẳng có lòng dạ nào mà ngắm thành phố. Nhưng lần này để ý, cô
mới thấy thành phố quen thuộc của cô sau mấy năm không gặp đã có quá nhiều thay
đổi.

- Chà, Hà Nội
cũng đông dữ ha - Quân nhận xét sau một hồi quan sát dòng người chen chúc nhau
nhích từng bước một trên con đường dẫn vào thành phố.

Chiếc taxi đang
bị kẹt cứng ở giữa đường. Người lái xe thỉnh thoảng lại văng ra một câu chửi
thề đầy bực tức khi những chiếc xe máy lượn lách chen lên trước đầu xe. Vi ngại
ngùng bảo anh ta rằng cứ từ từ mà đi, không việc gì phải vội.

- Nếu mình cứ nhường
thì đến tối cũng chưa ra được khỏi chỗ này đâu - Anh ta giải thích trong lúc
nhả chân phanh cho chiếc taxi bám sát đuôi chiếc xe đi trước, để ngăn không cho
xe máy lách qua.

- Chà, lái xe ở
đây đòi hỏi phải có nghệ thuật đó nha, không đơn giản đâu - Quân chặc lưỡi,
ngạc nhiên.

- Đúng đấy - Anh
lái xe như được gãi đúng chỗ ngứa - Nhiều người ở nước ngoài về, kinh nghiệm
lái xe bao nhiêu năm cũng có dám lái ở đây đâu.

Vi lơ đãng theo
dõi cuộc nói chuyện giữa Quân và người lái taxi. Tâm trí cô còn đang mải tập
trung vào khung cảnh bên ngoài. Chỗ này trước khi cô đi còn chưa có tòa nhà cao
tầng này, cô nghĩ thầm khi chiếc taxi đi qua một đoạn phố quen. Chỗ kia mới mọc
lên một nhà hàng bề thế có cái tên nghe thật lạ: nhà hàng đặc sản Quái Thú. Mà
sao bây giờ Hà Nội lại có nhiều ngân hàng đến thế? - Vi bỗng ngạc nhiên vì phát
hiện này của cô. Chỉ một đoạn phố ngắn, cô đếm được không dưới năm chi nhánh,
phòng giao dịch của các ngân hàng khác nhau. Không biết trong số đó có bao
nhiêu cái thuộc về gia đình anh? - Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Vi. Cô bỗng
thấy bực bội với chính mình. Bao nhiêu năm rồi, cô vẫn không thể gạt ra khỏi
đầu óc mình những hình ảnh về anh.

Chiếc taxi dừng
trước một ngõ nhỏ.

- Anh chị phải
xuống ở đây thôi, ngõ này bé quá, không cho xe vào được - Anh lái xe quay lại
nói với Vi.

Cô vội gật đầu
cảm ơn rồi móc ví lấy tiền trả người lái xe. Quân lại dành hết phần mang vác.
Hai tay kéo hai vali, lưng đeo ba lô, anh vẫn nhất quyết khoác thêm lên vai
chiếc túi xách của Vi, phần Vi chỉ phải mang một chiếc túi nhỏ đựng những vật
dụng linh tinh cá nhân của cô.

Phút đầu gặp lại
thật cảm động. Bà bác ôm chầm lấy Vi, rơm rớm nước mắt:

- Bố cháu thế này
là mừng lắm. Cháu báo tin về gấp quá nên bác cũng chưa báo cho bố cháu biết
được. Khổ thân, bố mày mong gặp mày lắm đấy.

Rồi sụt sùi chấm
đôi mắt ngân ngấn nước, bà gọi với lên gác:

- Thằng Sơn đâu,
chị Vi về rồi đây này.

- Chị Vi!

Sơn chạy một mạch
từ trên gác xuống, không kìm nổi tiếng reo vui khi thấy chị về. Vi cố gắng lắm
mới ngăn nổi nước mắt khỏi trào ra trên khóe mi. Mới có hơn một năm mà cậu nhóc
đã lớn bật lên, ra dáng thanh niên lắm rồi.

- Chị về bao giờ
thế? - Cậu hớn hở hỏi nhưng không chạy tới ôm chầm lấy Vi như lần trước nữa.
(Chẳng gì thì cậu cũng đã mười lăm tuổi rồi).

- Chị vừa mới về
đến đây thôi - Vi âu yếm nhìn em.

- Chào anh - Sơn
rụt rè chào khi nhìn thấy Quân.

Lúc đó Vi mới sực
nhớ ra, giới thiệu Quân với bác và em cô. Bà bác tất tả đi lấy nước uống, bảo
cô và Quân vào rửa mặt cho tỉnh táo. Rồi đến phần sắp xếp đồ đạc. Bà bác bảo Vi
sẽ ngủ với bác còn Quân sẽ ở cùng Sơn trên gác. Nhưng vốn biết nhà bác cô chật
chội nên Vi đã thỏa thuận với Quân sẽ để anh ở khách sạn cho thoải mái. Cô cũng
đã đặt sẵn cho anh một phòng khách sạn ở gần đó để anh có chỗ nghỉ ngay sau khi
về đến Hà Nội. Thấy Vi sắp xếp như vậy cũng hợp lý, bác cô không nài thêm, chỉ
bảo anh ở lại ăn cơm tối rồi hãy về khách sạn.

Tất nhiên việc
đầu tiên Vi làm vào sáng hôm sau là cùng em trai vào thăm bố. Quân đòi đi theo
hai chị em. Mới đầu Vi nhất quyết không đồng ý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy làm
thế là không phải với Quân nên cuối cùng cô cũng miễn cưỡng gật đầu. Lý do duy
nhất khiến Vi do dự chính là không biết phải giới thiệu Quân với bố cô như thế
nào, bởi chính bản thân cô cũng còn chưa biết nên gọi mối quan hệ phức tạp giữa
cô và anh bằng tên gọi gì.

Trái với những
tưởng tượng của cô, bố cô trông có vẻ khỏe khoắn và vui tươi hơn lần gặp trước
rất nhiều, đặc biệt là tinh thần của ông rất tốt. Vi không giấu nổi những giọt
nước mắt vui mừng khi gặp lại ông, khi lại được nghe giọng nói thân quen và nụ
cười ấm áp của ông.

- Con sống thế
nào? - Ông hỏi.

- Tốt, bố ạ - Cô
cố gắng mỉm cười - Bố có khỏe không?

- Bố khỏe - Ông
nhìn cô, giọng bình thản - Con sắp tốt nghiệp rồi, có dự định gì chưa?

- Con định tìm
việc ở bên đó. Nếu may mắn có việc làm tốt thì con sẽ cố gắng thu xếp cho Sơn
sang học. Mọi việc đều tốt, bố đừng lo. Bên kia, có anh Quân giúp đỡ con rất
nhiều.

Nghe nhắc tên
mình, Quân vội bước lên chào bố Vi. Ông cười với anh rất niềm nở:

- Cảm ơn cháu rất
nhiều. Cháu cố gắng kèm cặp em nó hộ bác nhé. Hoàn cảnh của Vi, cháu cũng biết
đấy...

- Dạ thưa bác,
con hiểu ạ - Quân vội ngắt lời ông - Bác cứ yên tâm, con sẽ cố gắng hết sức.

- Bố ở trong
này... có thoải mái không? - Vi khẽ hỏi.

- Cũng ổn con ạ -
Ông trả lời, tránh ánh mắt cô - Bố cũng chỉ còn ít tháng nữa thôi. Con đừng lo,
cứ yên tâm học hành là được rồi...

Chuyện trò thêm
được một lúc nữa thì thời gian sắp hết, Vi nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông, cố
cắn chặt môi cho khỏi bật ra tiếng khóc. Quân biết ý, vội chào bố Vi rồi quay
sang bảo cô là anh và Sơn ra trước và sẽ chờ cô ở bên ngoài. Đợi cho Quân đi
khuất, Vi dúi vào tay bố cô xấp tiền mà cô đã chuẩn bị trước ở nhà.

- Bố vẫn còn tiền
con vừa gửi mấy tuần trước - Bố khẽ lắc đầu.

- Sao ạ? Thế bác
Giang mới lên thăm bố à? Sao bác lại bảo con là bác lên thăm bố cách đây mấy
tháng rồi? - Vi ngạc nhiên nhìn bố.

- Không phải, đây
là tiền con gửi bạn con mang về cho bố mà? - Ông nhìn cô vẻ thắc mắc.

- Con có gửi tiền
cho bạn nào đâu nhỉ? - Vi băn khoăn - Từ đầu năm đến giờ, con không có bạn nào
về Việt Nam cả.

- Thế là thế nào
nhỉ? Rõ ràng thỉnh thoảng có người từ bên đó về con lại gửi tiền cho bố mà. Từ
năm ngoái đến giờ bố đã nhận được tất cả năm lần rồi.

- Thế ai đến đưa
tiền cho bố? - Vi gặng hỏi.

- Mỗi lần một
người khác nhau, đều bảo là bạn hoặc người quen của con ở bên đó, nhân tiện họ
về Việt Nam, con gửi tiền và quà về cho bố - Ông khẳng định - Lần gần đây nhất
là một cậu, độ ba mươi tuổi, cao ráo, khôi ngô lắm.

- Có nói tên
không bố?

- Bố có hỏi thì
bảo tên là Phong.

Cái tên xa lạ
chẳng khiến Vi đoán ra được điều gì, nhưng trong cô bỗng trào lên một linh cảm.
Liếc nhìn đồng hồ đeo tay, Vi biết chỉ còn kịp nói với bố vài câu nữa, nên cô
đành trấn an ông:

- Để con tìm hiểu
xem sao bố ạ. Bố cứ yên tâm - Cô ngậm ngùi - À, trong túi quà con đưa, có lọ
thuốc bổ đấy ạ, bố chịu khó uống đều đặn nhé. Con sẽ còn lên thăm bố lần nữa.

- Không cần đâu
con. Đi lại xa xôi, mà con chỉ về được có hai tuần. Dành thời gian đó để thăm
bạn bè, dẫn Quân đi chơi cho biết Hà Nội - Bố cô gạt đi.

- Thôi, bố giữ
gìn sức khỏe - Giọng Vi hơi run run.

- Con đi nhé - Cô
gạt giọt nước mắt đã lăn trên má. Lần nào cũng vậy, cũng tự dặn lòng phải cứng
cỏi lên cho bố cô yên tâm, nhưng chưa một lần nào cô thực hiện được quyết tâm
đó.

- Ừ, con cũng giữ
gìn sức khỏe. Có gì đâu mà phải khóc.

Vi lại nắm lấy
bàn tay bố. Cô cứ nấn ná mãi không muốn buông rời bàn tay ông, bởi cô biết giữa
những lần nắm tay đó là cả một hố sâu thời gian ngăn cách cô với ông. Mãi đến
khi người quản giáo lên tiếng nhắc nhở, Vi mới chịu rời đi. Cô vừa bước vừa
ngoái lại nhìn ông qua hàng nước mắt.

Rời khỏi trại
giam, những nỗ lực cố tỏ ra cứng cỏi của Vi sụp đổ hoàn toàn. Cô để mặc cho
nước mắt rơi trên má. Hình ảnh bố khắc khổ trong bộ quần áo tù nhân khiến lòng
Vi tan nát. Quân và Sơn đang đợi cô ở phía ngoài. Nhìn thấy bóng cô, Quân vội
chạy lại. Anh rút trong túi ra mấy tờ khăn giấy, nhẹ nhàng thấm khô những giọt
nước mắt đang nhỏ giọt xuống cằm cô. Anh vòng tay ôm lấy bờ vai cô, xiết nhẹ:

- Đừng khóc nữa
em. Bố khỏe mạnh là tốt rồi. Em vui thì bố mới yên tâm được.

- Em biết, nhưng
mà không thể kiềm chế được - Cô rầu rĩ gạt những sợi tóc đang dính bết trên má,
lặng lẽ bước lên phía trước.

Cứ mỗi lần vào
thăm bố, ước muốn cháy bỏng được bù đắp cho ông lại bùng lên dữ dội trong cô. Quyết
tâm lo cho em trai được ăn học đầy đủ theo nguyện vọng của bố lại thêm một lần
được hun đúc. “Bằng mọi giá”, cô khẽ thì thầm.

Đêm đông Hà Nội
lạnh đến tê người. Tuy nhiệt độ chỉ quãng mười hai đến mười lăm độ C, chẳng
thấm tháp gì so với Toronto, nhưng trong nhà không có hệ thống sưởi nên cái
lạnh cứ thấm dần, thấm dần như xuyên thấu vào da thịt. Phần vì lạ nhà, phần vẫn
còn chưa quen với sự thay đổi múi giờ, Vi không sao ngủ được. Cô cứ nằm thao
thức, mở mắt chong chong nhìn lên trần nhà. Những hình ảnh của cuộc gặp mặt
buổi sáng với bố cô bỗng nhiên ùa về rõ nét đến từng chi tiết. Tuy cô có yên
tâm đôi chút khi nhìn thấy ông vẫn khỏe mạnh, tinh thần tốt, nhưng cô lại xót
xa biết bao khi thấy những nếp nhăn mỗi ngày một hằn sâu trên khuôn mặt ông. Mái
tóc ông cũng đã có thêm không biết bao nhiêu sợi bạc. Vi khẽ thở dài, tự nhủ,
chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi, mọi chuyện chắc chắn sẽ tốt đẹp... Rồi bất
chợt Vi nhớ đến câu chuyện bố cô kể về “những người bạn bí ẩn” đã mang tiền đến
cho ông trong suốt hơn một năm qua. Hơn một năm, chính là bằng khoảng thời gian
Nguyên tốt nghiệp và trở về nước... Nhưng làm sao Nguyên lại biết chuyện của bố
cô được nhỉ? Lần cuối cùng chia tay anh ở Toronto hôm đó cô đã không nhắc một
lời nào với anh về chuyện này. Vi cố gắng gạt ra khỏi đầu những ý nghĩ kỳ quái
cứ khăng khăng gắn anh vào việc thăm nuôi bố cô, tự nhủ rằng điều đó là không
thể, mặc dù cô biết, chỉ cần anh muốn, thì chuyện điều tra hoàn cảnh gia đình
cô là việc quá dễ dàng. Cô luôn có một linh cảm mãnh liệt về việc này, tuy rằng
cô chẳng có bằng chứng gì để chứng minh cho những dự đoán của mình. Cô chỉ có
một lý lẽ hết sức đơn giản nhưng không dễ bắt bẻ: Nếu không phải anh thì ai
trong số những người cô quen biết có thể làm việc đó? Quân chắc chắn không phải
bởi anh không hề có một mối liên hệ nào với Việt Nam, càng chẳng có bạn bè nào
thường xuyên về Hà Nội. Nhưng nếu là Nguyên, thì tại sao anh lại làm việc đó,
mà lại làm một cách âm thầm như thế? Chẳng lẽ sau khi lừa dối cô, anh đã phải
đối mặt với tòa án lương tâm của chính anh? Chẳng lẽ anh đã phải bỏ ra chút
tiền để mua lấy sự thanh thản cho tâm hồn, Vi chua chát nghĩ. Anh vẫn không
thích sử dụng sức mạnh của đồng tiền đấy thôi. Vi vẫn nhớ có lần tranh luận,
anh đã bảo cô, vấn đề có thể giải quyết được bằng tiền là những vấn đề đơn giản
nhất, còn những vấn đề liên quan đến tình cảm là những vấn đề đau đầu nhất. Cô
đã cười và bảo điều đó chỉ đúng với những người có tiền, còn nếu không có tiền
thì chẳng có vấn đề nào là đơn giản cả. Khi đó anh đã nghiêm mặt bảo cô đừng có
quá coi trọng đồng tiền, “vì có những thứ mãi mãi không thể mua được bằng tiền,
dù là bằng rất rất nhiều tiền đi nữa”. Lẽ nào bây giờ quan niệm về đồng tiền
của anh đã hoàn toàn thay đổi?... Vi lại khẽ thở dài, cố gắng nhắm mắt lại.
Những hình ảnh chập chờn trong đầu cô, khi xoắn xuýt vào nhau, lúc lại rời rạc
thành những hình thù kỳ dị. Nhưng trong tất cả cái mớ hỗn độn đó, luôn có một
chi tiết, một đường nét thân quen đến nao lòng, khi thì là một ánh mắt nâu sâu
thẳm, lúc lại là một nụ cười đẹp mê hồn... Và đâu đó trong những góc tối, một
nét mày rậm đang nhướng cao lên ngạc nhiên... Cứ thế, Vi chìm vào một giấc ngủ
chập chờn, mộng mị.

Sau khi đã làm
xong việc quan trọng nhất là đến thăm bố, thời gian còn lại Vi sẽ dành để thực
hiện hết những dự định mà cô đã vạch ra một cách chi tiết từ khi vẫn còn ở
Toronto. Vi mất đúng ba ngày để gặp gỡ bạn bè và để phân phát hết chỗ quà cáp
mà cô đã cất công mang về tận từ bên kia trái đất. Bạn bè thân thiết đến mức
cần gặp gỡ của Vi ở Hà Nội cũng không nhiều, nhưng để thu xếp gặp nhau được lại
mất rất nhiều thời gian vì ai cũng bận bịu cả. Sau một hồi gọi điện thoại khắp
nơi, cuối cùng Vi cũng đã thu xếp xong lịch trình gặp gỡ của mình, tất nhiên
không thể thiếu tiết mục ăn uống được kết hợp một cách chặt chẽ và khoa học. Vi
chỉ hơi tiếc vì cô bạn gái thân nhất hồi học cấp ba của cô lại đang du học ở
Mỹ, dịp này không về được. Thế là chẳng còn ai để có thể chia sẻ với cô những
kỷ niệm đáng nhớ nhất thời đi học. Nhưng bù lại, cô phải có nhiệm vụ đóng vai hướng
dẫn viên du lịch cho Quân, vì vậy thời gian hai tuần ngắn ngủi của cô cũng sẽ
kín đặc.

Để bắt đầu giới
thiệu về Hà Nội với Quân, một người mới lần đầu tiên đặt chân đến thành phố
này, có lẽ không gì điển hình hơn là đưa anh đến thăm hồ Gươm. Vi đã tính toán
rất kỹ. Mục đích cho lần viếng thăm này của Quân là thăm thú danh lam thắng
cảnh, đồng thời muốn tìm hiểu về các món ăn đặc trưng của đất Hà thành. Vì vậy,
không gì bằng kết hợp nhịp nhàng giữa văn hóa và ẩm thực, vừa đỡ mất thời gian,
lại vừa đỡ mất công đi lại. Chẳng hạn, nếu đã có kế hoạch đến thăm hồ Gươm,
tháp Rùa, sẽ kết hợp thưởng thức bún thang, phở Thìn, còn đã muốn đến thăm
đường Thanh Niên hay viếng phủ Tây Hồ, Vi sẽ sắp xếp cho anh ăn bánh tôm hồ
Tây. Hay buổi tối muốn đi dạo chợ đêm, phố cổ, nhất định không thể bỏ qua bún
móng giò Tạ Hiện và kem Tràng Tiền... Nhưng xem ra danh mục các món ăn mà cô
muốn giới thiệu với anh còn rất dài, mà danh sách các danh lam thắng cảnh đã có
nguy cơ cạn kiệt. Vi áy náy nghĩ thầm cô sẽ phải hỏi bà bác xem còn chỗ nào
đáng xem để cô dẫn anh đi. Những chỗ vui chơi giải trí mới có, dành cho giới
trẻ thì để hỏi thăm mấy đứa bạn cô. Mà phải rồi, có một vài chỗ ở ngoại thành
nhất định không thể bỏ qua: làng lụa Hà Đông (nơi có những sản phẩm tơ tằm
truyền thống mà trước đây nhà cô vẫn kinh doanh), và làng gốm Bát Tràng. Cô sẽ
phải dành một ngày để đưa anh đến thăm những làng nghề đó.

Quân thì chẳng có
ý kiến gì trước lịch trình mà Vi vạch ra cho anh. Đối với anh, chỉ cần được đi
bên cô thì bất cứ nơi đâu cũng đều trở thành danh lam thắng cảnh cả, hơn nữa,
anh lại chẳng hề có một khái niệm gì cụ thể về Hà Nội. Ấn tượng rõ nét nhất với
anh trong ngày đầu đi chơi lại là vấn đề thời tiết. “Ở đây lạnh dữ ha”, anh kêu
lên với cô khi đi bộ cùng cô dọc bờ hồ. “Em tưởng anh đã miễn nhiễm với cái
lạnh rồi?”, cô cười. “Ừa, nhưng cái lạnh miền Bắc sao nó khác quá vậy. Lạnh
buốt tâm hồn”, anh cũng cười đáp. “May cho anh không phải về đây vào mùa xuân
đấy nhé, đã lạnh buốt mà lại còn nồm nữa cơ, ẩm ướt khó chịu hơn thế này nhiều”.
Miệng thì nói vậy, nhưng Vi bỗng nhớ quay quắt cái không khí rất Tết đó, đặc
biệt nhớ mùi khói hương thơm ngát quyện trong tiết trời lạnh và ẩm ướt với mưa
phùn lâm thâm.

Mặc dù không mấy
mặn mà với thời tiết Hà Nội, nhưng ẩm thực của thủ đô lại hoàn toàn chinh phục
được cái dạ dày của Quân một cách nhanh chóng và đầy thuyết phục. Song cái sự
ăn nhiều khi cũng lắm gian nan. Mới đầu nghe danh sách dài dằng dặc các món ăn
do cô liệt kê ra, bà bác cứ lắc đầu quầy quậy: “Muốn ăn gì thì để bác mua về
nấu lấy rồi ăn, cho nó lành. Cháu lâu không về nên không biết, giờ cái gì ngoài
hàng cũng cho đầy hóa chất. Nhìn thì ngon mắt vậy đấy nhưng họ cho cái gì bên
trong thì có giời mới biết”. Phở thì có foocmon, bánh cuốn nhiều hàn the, lẩu
thì đầy chất tạo màu và mùi vị. Nghe nói toàn là hóa chất công nghiệp gây ung
thư, có xuất xứ rất đáng ngờ từ Trung Quốc... Ngay cả đến thịt ôi thiu người ta
cũng có cách để làm cho tươi trở lại. Nghe Vi nhắc đến ô mai, bác cô vội vàng
can ngăn: “Ôi, mày mà nhìn thấy người ta làm ô mai như thế nào thì chắc mày đến
cơm cũng chả nuốt nổi đâu. Đừng có dại mà ăn cái của ấy vào người”. Nhưng chẳng
lẽ đã mất công ngồi máy bay một chặng đường dài từ Canada về đến đây, mà lại để
cho Quân không được thưởng thức món ăn nào trong số những món ăn cô vẫn ra sức
quảng cáo với anh? Mà mua đồ về tự nấu tất nhiên không thể nào ngon và đúng vị
như những cửa hàng chuyên nghiệp ngoài kia được. Vừa thất vọng, vừa buồn bực,
pha chút xấu hổ vì nguy cơ không thể giới thiệu với Quân những món ăn mà cô vẫn
luôn tự hào là tinh tế của Hà Nội, Vi đành nói với anh, nửa đùa nửa thật: “Vậy
anh thấy thế nào? Nếu không ngại nạp thêm một ít độc tố vào người thì em sẽ dẫn
anh đi ăn thử mỗi thứ một lần cho biết. Còn không thì mua đồ về, chúng ta tự
biên tự diễn vậy”. “Ngại gì chứ, người ta vẫn ăn cả đấy thôi. Mình cũng là
người Việt Nam mà, quen rồi, ba cái đó nhằm nhò gì”, Quân trả lời ngay. Vậy là
cuối cùng cô vẫn dẫn anh đi như kế hoạch ban đầu. Kệ thôi, khuất mắt trông coi,
cũng chỉ thử một lần cho biết. Cô tự an ủi như vậy, nhưng trong lòng vẫn dấy
lên cảm giác buồn bực vì một niềm tự hào không được trọn vẹn. Cũng vì thế, sự
hào hứng của Vi đã giảm đi mất một nửa... Mặc dù đã chấp nhận chặc lưỡi rằng
khuất mắt trông coi, nhưng với sự giúp đỡ của bà bác, cô cũng cứ cẩn thận chọn
những quán ăn tử tế và sang trọng một chút để giảm thiểu cái nguy cơ “ăn thuốc
độc” vào người. Song cũng chính vì thế mà độ ngon của món ăn dường như không
được như cô mong đợi, cứ luôn thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Nhưng may mắn
thay, Quân không cảm thấy như cô, chắc bởi vì những hương vị đậm đà ấy không có
trong ký ức của anh như chúng đã tồn tại trong nỗi nhớ quê hương của cô, như
một phần không thể thiếu... Vi đưa anh đi ăn thử hết các loại bún, các loại
phở, các loại miến, các loại bánh, các loại xôi... như đã dự định từ trước. Món
nào Quân cũng thích, cũng khen ngon, cũng ăn đến... miếng cuối cùng. Đi ăn mà
anh làm như đi nghiên cứu, lúc nào cũng kè kè bên mình một cuốn sổ tay với một
cây bút để ghi lại các thành phần, nguyên liệu của mỗi món ăn, hoặc những thứ
lạ anh chưa từng biết. Vi bảo rằng để cô mua cho anh một cuốn sách dạy nấu các
món ăn miền Bắc, nhưng anh bảo tự mình khám phá, trải nghiệm vẫn có giá trị
hơn. Cái anh muốn ghi lại nhiều khi không chỉ là các nguyên liệu hay cách thức trình
bày mà còn là những cảm nhận của bản thân đối với hương vị của mỗi món ăn đó.
Sẵn có lý do hết sức chính đáng là giúp Quân khám phá nét đẹp của nghệ thuật ẩm
thực thủ đô, Vi tranh thủ đi nếm lại tất cả những món ăn mà cô yêu thích, từ
món mặn đến món ngọt, từ món chính đến món ăn chơi, rồi đến cả những món ăn vặt
hết sức con gái như ô mai, sấu dầm... Vì cô cũng chẳng biết bao giờ mới lại có
dịp được về thăm Hà Nội lần nữa. Hoặc cũng có thể lần tới, ai mà biết liệu có
còn những món ăn mà cô ưa thích nữa hay không, liệu có còn những nơi chốn, địa
điểm mà cô quen thuộc nữa hay không? Ai mà biết được, thời gian trôi tựa tên
bay trong lúc thành phố tuổi thơ của cô lại thay đổi với tốc độ chóng mặt như
thế. Vi khẽ thở dài, thầm nghĩ có lẽ lần này cô nên chụp nhiều ảnh một chút để
lưu giữ những kỷ niệm của hiện tại. Hãy cố gắng tận hưởng những gì mình đang
có, vì biết đâu ngày mai chúng có thể sẽ không còn thuộc về mình nữa - bài học
này cô đã rút ra được từ chính những kinh nghiệm thực tế của mình.

Báo cáo nội dung xấu