Đợi anh ở Toronto - Chương 15 - 16
Chương 15: Chặng đường mới
Quân ra đón cô ở
sân bay với một bó hoa to và một nụ cười rạng rỡ. Vi thấy bối rối, ngượng ngùng
trước niềm vui không thể che giấu của anh. Cô cố gắng mỉm cười gượng gạo rồi
lại tự cắn vào môi mình một cái như thể cô vừa nói dối một cách trơ trẽn. Nhưng
Quân dường như chẳng quan tâm đến điều đó. Tâm trí anh còn đang bận bịu với
niềm hạnh phúc mới. Anh vui vẻ xách hành lý của cô cất vào cốp xe, tíu tít hỏi
han cô những chuyện ở Việt Nam, rồi lại thao thao kể cho cô nghe rằng anh đã
dàn xếp mọi chuyện ở đây ra sao để sẵn sàng đón cô trở về.
- Anh đã tìm được
cho em một phòng nhỏ trong nhà một bà già độc thân gần chỗ anh ở rồi Vi ạ - Anh
vui vẻ thông báo - Ở đó em sẽ được yên tĩnh học hành, lại cũng tiện đường tới
trường, em cũng có thể tới quán ăn giúp anh những khi em rảnh rỗi nữa.
- Vậy à, cảm ơn
anh. Anh thật tốt quá - Vi thốt lên thật lòng.
- Người Bắc
thường hay khách sáo như vậy sao - Anh cười - Một khi đã quyết định giúp em,
bất cứ cái gì có thể anh cũng sẽ làm cho em. Nếu em muốn cảm ơn thì chắc sẽ còn
phải cảm ơn dài dài đó.
Vi ngượng nghịu
cười trừ. Cô mệt mỏi tựa đầu vào cửa kính, lơ đãng nhìn những dòng xe nối đuôi
nhau lướt đi vun vút. Thế là bắt đầu một chặng đường mới, một cuộc sống mới, và
cô sẽ phải trở thành một con người mới, mang một bộ mặt mới, một tinh thần mới
để sẵn sàng đón nhận những thử thách mới. Kể từ ngày gõ phím chữ đầu tiên trong
email gửi cho Quân, cô đã bắt buộc mình phải đoạn tuyệt hoàn toàn với quãng
thời gian hai năm êm đẹp của cuộc đời mình. Vi muốn những kỷ niệm đau thương đó
nếu không thể phai nhạt thì cũng phải trở nên xấu xí để cô có thể lãng quên. Cô
những muốn phủ một bức màn đen lên vùng ký ức về anh, chôn vùi nó trong những
xó xỉnh tăm tối nhất để không bao giờ phải đối mặt với nó trong những chặng
đường trước mắt. Thế nhưng dường như những gì thuộc về ký ức thì luôn luôn tươi
đẹp, luôn luôn quyến rũ vì người ta chỉ có thể tưởng tượng thấy nó, nhìn ngắm
nó mà không bao giờ có thể chạm được vào nó. Hình ảnh của anh trong ký ức cô
lung linh như một ngôi sao, luôn tỏa sáng cho dù cô nhắm mắt hay mở mắt, cho dù
cô có muốn đập vỡ hay che khuất nó đi nữa, cô cũng không có cách gì thực hiện
được: ngôi sao đó luôn tồn tại và hiện hữu ngoài tầm tay với của cô. Nhưng bất
chấp tất cả, cô đã tự hứa với lòng mình, cô sẽ quên anh dần dần. Mỗi ngày cô sẽ
xóa bỏ đi một kỷ niệm về anh, từng ngày, từng ngày một cho đến khi ký ức về anh
sẽ không còn làm cho cô đau đớn, kỷ niệm về anh cũng sẽ chỉ giống như kỷ niệm
về bao nhiêu người khác. Mỗi ngày cô sẽ thay thế khoảng trống của anh bằng sự
tồn tại của một người khác - người mà cô cho rằng cô có nghĩa vụ phải đền đáp
lại tấm chân thành anh đã dành cho cô.
Ngày hôm sau thức
dậy, việc đầu tiên Vi làm đó là lên một bảng dự toán chi tiêu. Cô dự tính khoản
tiền mà Quân sẽ tạm ứng cho cô hàng tháng, ghi vào cột nợ phải trả. Trong số
tiền đó, cô sẽ phải trích ra một khoản để gửi về Việt Nam cho em cô sử dụng.
Phần còn lại được chia làm ba khoản: một khoản để tiết kiệm, một khoản để dự
phòng những trường hợp khẩn cấp cần dùng đến, khoản còn lại là sinh hoạt phí
hàng tháng của cô. Các chi phí khác cô có thể trông chờ vào tiền làm part time
ngoài giờ học, (theo gợi ý của Quân thì cô sẽ đến làm ở quán của anh, vì anh
cũng đang cần người giúp). Về tiền học phí, Quân sẽ tạm ứng cho cô theo từng
đợt phải đóng… Vi lên cho mình một ngân sách rất nghiêm ngặt, bởi vì cô biết cô
đang phải gánh vác những trách nhiệm nặng nề, trách nhiệm với bố cô, với em
trai cô và trách nhiệm với Quân - ân nhân của cô nữa.
Nhưng ân nhân của
cô thì lại hoàn toàn không cho rằng cô phải có trách nhiệm gì với anh cả. Trái
lại, anh mới chính là người chăm lo cho cô từng ly từng tí. Ít nhất thì từ ngày
đến giúp anh trông coi quán, hầu như Vi đã không còn phải lo lắng chuyện nấu ăn
nữa. Trước đây ăn gì luôn là một câu hỏi khó đối với cô mỗi lần đi chợ. Đồ ăn
kiểu Tây, hay fast food thì không hợp khẩu vị, mà lại rất tốn tiền, chỉ ăn được
vài bữa là lập tức thấy hậu quả nhãn tiền: thế nào cũng sẽ có vài nốt mụn xuất
hiện, án ngữ ngay những vị trí đắc địa nhất trên khuôn mặt cô, lại còn khiến
cho cô mắc thêm bệnh viêm màng túi. Nói gì thì nói, cô vẫn không thể rời xa
những món ăn thơm mùi nước mắm, đậm đà chất Việt được. Vì vậy, mỗi lần đi chợ
Việt hoặc chợ Tàu mà cô phải đổi mất mấy lần xe buýt mới tới, Vi đều mua thức
ăn đủ cho cả mấy tuần. Về đến nhà, với rau thì cô bọc kín trong túi nylon, bỏ
vào tủ lạnh. Còn với thịt (chủ yếu là thịt gà, nói đúng hơn là đùi gà - vừa
ngon, vừa rẻ), cá (chủ yếu là cá basa Việt Nam), cô phải chia nhỏ ra cho vừa ăn
mỗi ngày, thấm cho khô nước, rồi gói lại bằng giấy wraping trước khi cho vào
ngăn đá tủ lạnh dự trữ. Mỗi khi nấu ăn, cô lại phải lấy những thực phẩm đông
lạnh đó ra, rã đông, rồi mới cho vào nấu. Bởi vì các công đoạn để có một bữa ăn
bình thường phức tạp như vậy, nên Vi thường nấu một lúc vài món, ăn dần trong
vài ngày. Nhiều khi, nấu một nồi canh cũng đủ cho cô ăn cả tuần… Có những thời
điểm bận học, bận làm, không có thời gian nấu ăn, thì mì tôm là nguồn dinh
dưỡng chính của cô. Mì tôm đã trở thành món “đặc sản” không thể thiếu đối với
du học sinh, nhất lại là du học sinh Việt Nam như Vi. Thế nhưng, kể từ khi đến
làm việc ở quán của Quân, Vi đã có thể nói lời tạm biệt với món đặc sản đó… Có
thể nói Quân là một đầu bếp bẩm sinh. Anh nấu ăn rất ngon, rất nhanh và chuyên
nghiệp. Vốn dĩ không quen ăn những món ăn kiểu miền Nam ngọt lự đường, nhưng
với tài nấu ăn của Quân, cô bỗng trở nên quen thuộc và yêu thích ẩm thực kiểu
Sài Gòn từ lúc nào. Bao giờ anh cũng đích thân vào bếp nấu ăn cho cô, anh còn
cẩn thận nấu những món ăn mặn, cho vào các hộp nhựa để cô mang về bỏ tủ lạnh ăn
dần.
Vi thực sự cảm
động trước sự chăm sóc tận tình của Quân, nhưng cô luôn luôn đón nhận sự chăm
sóc ấy với một tâm trạng dằn vặt. Cô luôn cảm thấy mình có lỗi với anh. Có
những lúc cô muốn nói một câu cảm ơn chân thành, thì không biết tại sao lại chỉ
có thể bật ra hai tiếng “thank you” cụt lủn. Có những lúc cô muốn mỉm cười thật
ấm áp với anh, nhưng không biết tại sao nụ cười đó lại biến thành một tiếng
cười gượng gạo. Có những lúc cô cố gắng nhớ đến anh, nhưng không biết vì lẽ gì,
hình ảnh của anh luôn bị xóa nhòa đi bởi một khuôn mặt khác… Nhiều khi thấy cô
ngồi thừ người trước bát bún bò, anh lại nghĩ rằng cô đang nhớ những món ăn Hà
Nội, bèn bảo cô ráng đợi khi nào anh học thành thạo, anh sẽ thử nấu bún thang
cho cô ăn. Bác cô vẫn bảo: “Con mà lấy nó thì chả phải lo lắng gì, thời buổi
này đàn ông như nó cũng không dễ kiếm đâu”. Ngay cả Jacob cũng nháy mắt tinh
nghịch, giơ ngón tay cái lên ra ý khen ngợi, mỗi khi thấy anh đưa cô đến trường
hoặc đến đón cô những lúc cô học khuya trên thư viện.
Đúng là người như
Quân không hề dễ kiếm. Hết lo cái ăn, anh lại giành luôn cả phần lo cái mặc cho
cô. Vi ăn mặc giản dị. Không phải vì cô không thích làm đẹp hay không có khiếu
thẩm mỹ, chỉ đơn giản là ngân sách của cô quá hạn hẹp. Cuộc sống của cô từ ngày
gia đình xảy ra sự cố đã hoàn toàn thay đổi. Cô ép mình vào một thời khóa biểu
sít sao.
Một ngày bình
thường của cô bắt đầu từ bảy giờ sáng hoặc muộn hơn một chút. Nửa tiếng dành
cho tất cả các thủ tục vệ sinh cá nhân, rồi tủ quần áo bị đảo lộn lên để tìm
trang phục đến trường. Sách vở và hộp cơm trưa được cô nhét chung vào một chiếc
túi to đeo bên mình. Xỏ vội chân vào đôi giày thể thao, cô lao ra cửa, vừa đi
vừa chạy cho kịp giờ xe buýt. Bữa sáng đơn giản (thường là một mẩu bánh mì hay
vài hạt ngũ cốc) được cô giải quyết nhanh gọn trên đường tới bến xe. Nhưng phần
lớn thời gian, cô bỏ qua bữa sáng. Mà không chỉ bữa sáng, trong lúc vội vã cô
còn bỏ qua nhiều thứ khác nữa. Chẳng hạn, cô thường quên găng tay vào mùa đông,
hoặc có lúc nhớ găng tay thì lại quên khăn, mũ. Mùa hè thì cô thường xuyên
không nhớ mang theo ô hoặc mũ che nắng. Chẳng thế mà sau khi phát hiện ra cái
tính hay quên của cô, buổi sáng nào Quân cũng gọi điện thoại đến nhắc nhở cô
phải trang bị đầy đủ trước khi tới trường… Để rút ngắn thời gian học tập, cô
đăng ký học tối đa các môn có thể trong học kỳ, vì vậy, cô thường miệt mài ở
trường tới khoảng năm giờ chiều. Sau đó cô bắt xe buýt tới quán ăn của Quân,
đôi khi Quân lái xe đến đón cô nếu như anh có thời gian rảnh. Công việc của Vi
ở quán ăn là nhận đặt món của khách, tính tiền, thu tiền, trả hóa đơn… Tuy đơn
giản, nhưng phải đứng mấy tiếng đồng hồ liên tục cho đến khi quán đóng cửa cũng
đủ khiến cô mệt nhoài. Bữa tối cô và Quân ăn luôn tại quán. Sau đó Quân nhất
quyết giành quyền được lái xe chở cô về nhà, không quên chúc cô ngủ ngon cùng
với một lô những lời dặn dò cô không được thức quá khuya, phải đi ngủ sớm để
giữ gìn sức khỏe. Nhưng bất chấp những lời dặn dò của anh, đêm nào, dù mệt đến
mấy Vi cũng ép mình dành ra một tiếng đồng hồ để học bài trước khi đi ngủ. Mục
tiêu của cô là phải tốt nghiệp với điểm số tốt nhất để có thể xin được việc làm
sau khi ra trường… Cứ như vậy, cái vòng quay đến chóng mặt đó được lặp đi lặp
lại hàng ngày khiến cho Vi thậm chí chẳng có thời gian mà ngó ngàng đến việc ăn
mặc của mình. Mà cho dù cô có muốn ăn diện đi chăng nữa, thì cái ví tiền lép
kẹp của cô cũng chẳng bao giờ cho phép.
Món quà đầu tiên
mà Quân tặng cô là một bộ khăn mũ ấm. Vi nhanh chóng nhận thấy những món quà
của anh đều hết sức thực tế: Món quà tiếp sau đó là một chiếc áo khoác mùa
đông. Rồi áo len, găng tay, váy, giày… bằng cách nào đó đã tự nhiên chiếm chỗ
trong cái tủ quần áo chật chội của cô. Có những thứ đến tận bây giờ cô cũng
chưa một lần dùng đến. Mới đầu Vi cũng ra sức từ chối, đương nhiên cô không
muốn làm nặng thêm cái ơn to tướng đối với anh mà cô đang ngày đêm suy nghĩ xem
có cách nào trả được. Vả lại, tiền bạc phân minh, ái tình sòng phẳng, huống hồ
cô lại đang trong hoàn cảnh trớ trêu như thế này. Nhưng anh chỉ đơn giản nói
rằng: “Em khỏi cần lo, anh đã ghi nợ cả rồi đấy”. Vi cười đau khổ, cô không bao
giờ nghĩ rằng mới ngoài hai mươi tuổi mà trên vai cô đã chồng chất những nợ
nần. Mà anh thì lại vô cùng tận tâm và chu đáo, chỉ thiếu điều trở thành bảo
mẫu của cô nữa mà thôi…
Chương 16: Những món quà Noel
Bầu trời xanh
trong vắt, nắng rực rỡ dát vàng trên những đám tuyết trắng muốt hai bên đường.
Vi rời khỏi phòng thi với một tâm trạng thật nhẹ nhõm. Sáng nay cô đã hoàn
thành tương đối tốt môn thi cuối cùng của học kỳ này. Vậy là lại sắp kết thúc
một năm, lễ Noel đang đến rất gần… Nhưng kể từ sau Noel năm đó, Vi đã không còn
thấy vẻ đẹp cổ tích của những bông tuyết nhẹ và mềm mại nữa. Những vòng nguyệt
quế hay các cây thông xanh lấp lánh ánh đèn cũng đã thôi không còn khiến cho
mùa đông trở nên ấm áp trong lòng cô. Đối với cô bây giờ, tuyết trắng là biểu
tượng của sự lạnh lẽo, và Noel là hiện thân của nỗi cô đơn… Vi suy nghĩ vơ vẩn
trong lúc đứng đợi xe buýt đến Eaton Center. Chiều nay cô không phải đến quán
của Quân nên cô quyết định sẽ đi mua sắm một ít quà giáng sinh cho mọi người, cũng
là để xả stress sau thời gian học thi căng thẳng. Hôm qua khi gọi điện chúc cô
thi tốt, Quân đã “ra chỉ thị” cho cô phải nghỉ ngơi cho khỏe khoắn, “chứ không
nhìn mặt em, mọi người lại tưởng anh bóc lột em ra nông nỗi này thì oan cho anh
lắm”.
Eaton Center toàn
một màu đỏ rực rỡ. Ở những nơi như thế này, lễ Noel đã được thương mại hóa một
cách triệt để. Các cây thông lộng lẫy, những ánh đèn màu rực rỡ, ngay cả ông
già Noel cũng cưỡi trên một cỗ xe trượt tuyết hào nhoáng được kết từ các hạt
pha lê Swarovski lóng lánh. Những chiến nơ và những vòng nguyệt quế đỏ rực rỡ
chen lẫn với màu đỏ nổi bật của các tấm băng rôn quảng cáo cho chiến dịch giảm
giá mùa lễ hội. Vào những dịp như thế này, ông già Noel còn có thêm nghề tay
trái là làm người mẫu quảng cáo cho các công ty. Vi thoáng mỉm cười khi nhìn
thấy hình ảnh ông già Noel đội mũ đỏ, vác một túi quà to với tiếng cười ho ho
ho quen thuộc, nhưng lại mặc đồ bơi đang quảng cáo cho một chương trình du lịch
tới Mexico.
Lướt qua các
quầy, các kệ, các giá… với ngồn ngộn hàng hóa, Vi nhẩm tính trong đầu xem cần
phải mua quà cho những ai và mua những quà gì. Đây là một công việc không hề
đơn giản, đòi hỏi phải có chiến lược, chiến thuật và phương án hành động đàng
hoàng. Đầu tiên phải liệt kê ra danh sách những người cần tặng quà. Tiếp theo
phải kể ra được sở thích và thói quen đặc trưng của từng người để có thể chọn
được món quà thích hợp. Kế đến phải xác định những quầy hàng hay thương hiệu có
bán các món quà vừa được cụ thể hóa ở danh mục nêu trên. Rồi sau đó còn phải
chọn từng loại hàng, so sánh giá cả và chất lượng của các hàng hóa tương đồng
để có thể mua được món hàng tốt nhất với giá rẻ nhất. Mà muốn vậy, cách khoa
học nhất là chịu khó nghiên cứu các tờ rơi quảng cáo của các nhãn hàng, để còn
biết mặt hàng nào đang được giảm giá. Với ngần đấy công việc phải làm, ít nhất
thì Vi cũng sẽ mất nguyên một buổi chiều, ấy là chưa kể tới thời gian phải xếp
hàng và chen lấn trong cái đám đông nghìn nghịt những người đang săn hàng giảm
giá này. Việc mua sắm một cách khoa học như vậy, Vi đã học được chính là nhờ
cái ngân sách eo hẹp của cô dạy dỗ. Người ta bảo “cái khó ló cái khôn” quả
không sai.
Vi xăm xăm tiến
tới gian hàng đồ chơi của Toys’rus. Cô cần mua một món đồ chơi cho cậu bé ba
tuổi, con trai anh Minh. Sau một hồi ngắm nghía, nghĩ ngợi, nâng lên đặt xuống,
cô quyết định sẽ chọn một hộp Lego nhỏ. Phần của hai bác và anh Bình sẽ là
chocolate. Jacob thì sẽ có một DVD mới nhất của Taylor Swiff. Vi nhớ cô đã cười
mãi khi nghe cậu bảo: “Các ca sĩ khác thì mình chỉ nghe, còn với Talor Swiff,
mình vừa được nghe, vừa được xem, vì cô ấy quá đẹp”.
Duy chỉ có món
quà của Quân là khiến cho Vi phải mất nhiều thời gian nghĩ ngợi nhất. Quà của
Quân phải không quá đắt tiền (vì ngân sách của cô rất, rất có giới hạn), không
quá đặc biệt (để tránh gây cho anh những ảo tưởng không cần thiết), đồng thời
cũng không được phép quá tầm thường. Vi lếch thếch xách đống quà vừa mua được
đi tới đi lui trước các gian hàng, vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không ra nổi món gì
có thể đáp ứng được tất cả các yêu cầu của cô. Vi thoáng nghĩ tới một món quà
tinh thần nhẹ nhàng như một đĩa nhạc hay một cuốn sách chẳng hạn, khi bỗng
nhiên nhìn thấy cửa hàng sách Indigo trước mặt. Bước vào nhà sách, Vi thích thú
nhấc lên một đĩa nhạc không lời. Lướt nhanh qua danh mục các bài trong đó, Vi
bỗng thấy tim mình se thắt lại. Toàn là những bài mà cô thích… và Nguyên cũng
rất thích. Nhạc piano không lời là niềm đam mê của Nguyên. Trong bộ sưu tập âm
nhạc ở nhà anh khi đó, mười đĩa nhạc thì có tới chín đĩa là piano. Mỗi lần đến
nhà anh, Vi đều được đắm mình trong thứ âm nhạc êm dịu và du dương đến mức
huyễn hoặc đó… Vi khẽ lắc đầu, hít một hơi thật sâu. Cô không muốn gợi lại
những kỷ niệm mà bấy lâu nay cô đã cố gắng chôn vùi. Nhà sách Indigo này đã
chứng kiến lần hẹn hò đầu tiên của cô và anh…
Nhưng đứng tần
ngần một lúc lâu trước các giá băng đĩa muôn hình muôn vẻ trong hiệu sách, Vi
bất chợt bối rối: cô không hề biết loại nhạc nào là thể loại yêu thích của
Quân. Gần hai năm qua, hầu như ngày nào cũng gặp mặt anh, nhưng ngay cả sở
thích giải trí của anh là gì cô cũng không biết. Mà không biết cũng phải thôi,
vì ngoài quán ăn hay trường học ra thì cô có bao giờ gặp anh ở nơi nào khác
đâu. Những lần anh muốn rủ cô đi xem phim hay xem ca nhạc, cô đều viện hết lý
do này đến lý do khác để từ chối. Mà ở quán ăn, nhất lại là kiểu quán fast food
trong trung tâm thương mại như của anh, thì thứ “nhạc” duy nhất cô vẫn thường
nghe hàng này là tiếng chuông điện thoại, còn “cuốn sách” duy nhất ngày nào cô
cũng thấy anh cầm trên tay là cuốn thực đơn. Thật ra thì đôi khi cô cũng thấy
anh lật mấy trang Thời báo (tờ báo tiếng Việt của cộng đồng người Việt ở
Toronto) vào những lúc rảnh rỗi. Nhưng những lúc như vậy vô cùng hiếm hoi, vì
thời gian của anh hầu như gắn liền với cái bếp. Lúc nào không ở trong bếp thì
anh phải tính toán sổ sách hay chuẩn bị nguyên liệu cho các món ăn ngày hôm
sau… Vi chán nản bước ra khỏi hiệu sách, tự trách mình sao mà vô tâm đến thế.
Cuối cùng, cả đầu và chân đều mệt mỏi, cô ngồi phịch xuống một băng ghế bất kỳ
trước mặt. Tình cờ, ngay trước băng ghế mà cô đang ngồi lại là một cửa hàng
chuyên bán đồ cho nam giới. Chẳng còn hơi sức đâu mà suy tính, Vi quyết định
bước vào cửa hàng đó, mặc dù cũng chưa định hình được trong đầu sẽ mua tặng
Quân món quà gì.
Cô bán hàng trẻ
măng, với một nụ cười tươi như hoa trên môi, hỏi Vi có cần giúp đỡ gì không. Vi
lúng túng nói rằng cô muốn mua quà Noel cho một người bạn. Cô bán hàng nhiệt
tình giới thiệu:
- Cửa hàng chúng
tôi đang có nhiều mẫu mã mới lắm. Bạn trai của chị bao nhiêu tuổi, dáng người
như thế nào, tôi sẽ tư vấn cho chị món quà thích hợp.
Vi vội vàng lắc
đầu:
- Không phải mua
cho bạn trai tôi.
Rồi cô chỉ đại
vào một đôi găng tay da đang bày trong tủ kính:
- Tôi nghĩ cái
này cũng được.
- Chị thích màu
nào? - Cô gái bán hàng hỏi Vi, rồi nhanh nhẹn lấy đôi găng tay từ trong tủ kính
ra đặt trước mặt cô.
Vi biết Quân
thích đồ da. Anh bảo đồ da thích hợp với những người lao động chân tay như anh
vì chúng vừa ấm, vừa bền mà lại không cần phải tốn nhiều công chăm sóc, giữ
gìn, giặt giũ. “Mỗi năm một lần quẳng ra tiệm giặt cho người ta làm sạch là
được rồi”. Vi thường thấy anh dùng một đôi găng tay đen, nên cô bảo cô gái bán
hàng gói cho cô một đôi màu nâu, để anh thay đổi.
- Chị muốn chọn
cỡ nào? - Cô gái lại hỏi.
Vi ngớ ra một
lúc. Sau vài giây do dự, cô chỉ đôi găng tay trước mặt:
- Tôi lấy cỡ này.
Cô còn cẩn thận
dặn cô bán hàng xuất gift receipt (hóa đơn quà tặng, không ghi số tiền) thay vì
hóa đơn thông thường, bỏ vào hộp quà để đề phòng trường hợp anh cần đổi cỡ
khác. Nhận gói quà được gói cẩn thận trong lớp giấy trang kim, lại còn được làm
đỏm thêm với một cái nơ màu trắng, Vi hài lòng cảm ơn cô gái bán hàng rồi vội
vàng bước ra.
Vậy là cô đã hoàn
thành nhiệm vụ nặng nề của ngày hôm nay. Vi định bụng sẽ kết thúc ngày mua sắm
của cô ở đây, vì cho dù cô có muốn tiếp tục đi chăng nữa, thì các bộ phận trên
cơ thể cô cũng sẽ nhất loạt biểu tình phản đối. Nhưng nhìn những túi quà to nhỏ
đang xách nặng trĩu trên tay, Vi bỗng nhiên thấy chạnh lòng nhớ bố và em cô da
diết. Đứa em trai đáng thương của cô chắc đã từ lâu không có cái cảm giác hạnh
phúc được tặng quà. Vi thấy sống mũi mình cay cay. Cô quyết định sẽ mua thêm
quà cho bố và em trai, mặc dù cô cũng chưa biết sẽ gửi chúng về nhà bằng cách
nào…
Với đống chiến
lợi phẩm vừa được bổ sung thêm hai món, Vi yên tâm bước ra khỏi cửa hàng. Chẳng
cần nhìn đồng hồ thì cô cũng biết mình đã lang thang hết cả ngày trong cái
trung tâm thương mại rộng lớn này. Khi Vi ra đến bên ngoài, đường phố đã vào
đêm. Cả dãy phố bồng bềnh trong biển ánh sáng vàng lung linh của những ngọn
đèn. Trên đầu cô, nền trời đen thẫm như một tấm áo choàng nhung mềm mại, với
điểm nhấn là vô số những ngôi sao nhỏ đang lấp lánh, long lanh như những hạt
kim cương.
Sáng hôm sau, Vi
tự cho phép mình được ngủ nướng thêm nửa tiếng nữa. Mười giờ cô mới phải có mặt
ở quán của Quân, nhưng Vi vẫn dậy sớm một chút để giải quyết đống quần áo bẩn
tồn đọng cả tuần vừa rồi. Căn phòng nhỏ của cô bị quên lãng suốt thời gian cô
học thi cũng cần phải được dọn dẹp lại đôi chút… Đến khi Vi đã sẵn sàng để
chuẩn bị ra ngoài thì Quân gọi cho cô:
- Dậy chưa, công
chúa?
- Em dậy lâu rồi.
Đang chuẩn bị đến quán đây ạ - Vi vừa trả lời, vừa cười thầm vì cái biệt danh
mà anh mới đặt cho cô.
- Dậy sớm vậy
sao? Nếu còn muốn ngủ tiếp thì hôm nay khỏi cần tới quán. Em mà mệt thì anh
cũng đâu có yên tâm - Giọng Quân đầy ân cần.
- Em có làm sao
đâu mà cần phải nghỉ - Vi vội vàng gạt phắt đề nghị của anh - Anh yên tâm, nửa
tiếng nữa em sẽ có mặt.
- Ok, vậy anh đợi
em rồi cùng ăn sáng một thể nhé.
Vi “vâng” một
tiếng trước khi cúp máy. Rồi vơ vội chiếc túi, không quên đem theo món quà Noel
dành cho Quân, cô lao ra khỏi nhà cho kịp giờ xe buýt. Chạy xe buýt hình như đã
trở thành một thói quen khó bỏ đối với cô…
Vi cứ đinh ninh
rằng Quân đang chờ cô tới quán, nhưng hóa ra anh đang chờ cô… ở ngay trước cửa
nhà. Vì vậy, Vi giật thót cả mình khi nhìn thấy anh cất tiếng chào “good
morning” với một nụ cười trên môi không thể tươi hơn được nữa.
- Ối, sao anh lại
ở đây?
- Thì anh đến đón
em mà - Anh trả lời đơn giản.
- Sao anh không
báo cho em biết trước - Cô nhìn anh vẻ trách móc.
- Biết trước thì
đâu có làm cho em bất ngờ được nữa - Anh phì cười.
- Lên xe đi - Anh
vừa nói vừa mở cửa xe cho cô - Giờ đi kiếm chút gì ăn đã nhé.
Họ dừng xe ở một
quán Starbuck. Không khí tươi mới của buổi sáng khiến Vi cảm thấy thật sảng
khoái. Cô vẫn yêu những khoảnh khắc yên bình như thế này biết bao. Cứ mỗi lần
được ngồi thảnh thơi, vừa thưởng thức cà phê, vừa nhìn ngắm đường phố, cô lại
như cảm nhận được dòng chảy hối hả của cuộc sống đang cuồn cuộn ngoài kia. Còn
Nguyên… anh đang ở đâu trong dòng chảy đó? Bất giác cô thấy nhớ vô cùng những
buổi chiều nắm tay anh lang thang trên những con phố, những khi ngả đầu vào vai
anh trong rạp chiếu phim, hay những lúc cùng uống chung với anh một ly cà phê nóng
bỏng môi…
- Cà phê và
sandwich của em đây - Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Vi mỉm cười, nói
cảm ơn với anh. Quân đúng là một người chu đáo. Lần nào cũng vậy, Vi chỉ việc
ngồi một chỗ, đồ ăn đã có anh mang đến tận nơi.
- Em được nghỉ
Noel mấy tuần? - Nhấp một ngụm cà phê, Quân bỗng hỏi.
- Ba tuần ạ, kỳ
nghỉ bắt đầu tính từ tuần tới - Vi trả lời.
- Ờ, vậy là tới
mồng mười Tây em mới phải đi học - Anh lẩm nhẩm tính toán.
- À - Vi sực nhớ
ra - Em có quà Noel cho anh đây.
Cô vừa nói vừa mở
túi lấy ra gói quà nhỏ, đẩy về phía anh.
- Trời đất, đã
mua quà cho anh sớm vậy sao? Em chu đáo thật đó - Anh xuýt xoa cảm động.
- Hy vọng là anh
thích - Vi cười ngượng ngịu, cô cảm thấy như có lỗi trước niềm vui chân thành
và sự cảm động mà cô đọc được trong mắt anh.
- Cứ có quà của
em là thích rồi. Cảm ơn em! - Anh vừa nói, vừa mở chiếc ruy băng buộc quanh gói
quà.
Đôi găng tay hơi
chật so với bàn tay anh.
“Nhìn trong tủ
kính không đến nỗi nhỏ thế này”, cô lẩm bẩm một mình, rồi ngại ngùng cắn môi:
- Thôi để mai em
đi đổi lại cho anh…
- Em khỏi lo
chuyện đó - Anh vội vàng ngắt lời cô - Để anh tự lo được rồi.
- Cảm ơn em - Anh
với tay sang nắm lấy tay cô, nói nhỏ.
- Có gì đâu ạ -
Vi lí nhí trong miệng, rụt rè rút tay mình ra khỏi bàn tay anh. Mắt cô dán chặt
vào ly cà phê trước mặt, như thể cô sợ rằng nếu ngẩng mặt lên, anh sẽ đọc được
vẻ áy náy đang hiện ra trong ánh mắt cô.
Một chút ngại
ngùng khiến cả hai cùng im lặng, rồi anh “A” lên một tiếng:
- Anh cũng có quà
cho em đây.
- Thế ạ - Vi cố
gắng mỉm cười.
- Có không thích
cũng không được từ chối đâu nha - Anh nói, chìa ra trước mặt Vi một chiếc phong
bì - Xin lỗi, sáng vội quá, anh chưa kịp gói lại đàng hoàng.
- Làm gì mà anh
phải rào trước đón sau thế - Cô cười - Có quà là thích rồi.
- Em mở ra xem đi
- Anh giục cô.
Vi từ tốn bóc lớp
keo dán. Trong phong bì là hai tấm vé máy bay có tên cô và tên anh, điểm đến
cuối cùng là Hà Nội - Việt Nam. Cô hoảng hốt:
- Sao anh lại làm
thế? Đáng lẽ ra anh phải hỏi ý kiến em trước chứ?
Bây giờ thì đến
lượt anh phát hoảng. Giọng nói gay gắt của cô khiến cho mặt anh tái đi. Anh khổ
sở vò đầu:
- Thôi mà Vi, nếu
anh không làm thế này thì đời nào em chấp nhận.
- Thế anh nghĩ
làm thế này thì em sẽ chấp nhận à? - Cô tiếp tục trách móc.
- Cho anh xin
lỗi, nhưng mà nhất định em không được từ chối đâu - Anh tha thiết - Anh biết là
em rất muốn về thăm bố. Tết Ta không về được thì dịp này là thích hợp nhất. Hơn
nữa, anh cũng muốn về Việt Nam chơi một chuyến. Từ ngày anh sang đây đến giờ
cũng đã mười sáu năm rồi đó.
Im lặng một lát,
rồi dường như thấy những lời nói của mình chưa đủ sức thuyết phục, anh nhìn cô
buồn rầu:
- Bố em chắc là
nhớ em lắm. Em nên về xem tình hình cụ thế nào.
- Không phải là
em không muốn về - Cô thở dài - Em định cố gắng chịu đựng thêm một thời gian
nữa, đợi đến khi tốt nghiệp rồi về chơi luôn một thể. Anh cũng biết là mỗi lần
về như thế này rất tốn kém.
- Đừng lo - Anh
vội nói khi thấy cô định mở miệng - Mọi chuyện bây giờ cứ để anh lo. Những thứ
khác đợi đến khi nào em tốt nghiệp rồi mới nói nha.
- Nhưng… - Vi vẫn
còn muốn nói điều gì đó.
- Không nhưng nhị
chi cả - Anh cắt ngang lời cô - Cứ quyết định vậy đi. Anh đã chuẩn bị cho
chuyến đi này cả năm trời đó. Còn hai ngày nữa khởi hành, hôm nay nghỉ bán hàng
một bữa, mình phải lo chuẩn bị đồ đạc, mua sắm chút quà cáp nữa chớ.
Cô rơm rớm nước
mắt nhìn anh, kêu thầm trong bụng: “Sao anh cứ phải tốt với em như vậy, Quân
ơi”.
Cả ngày hôm đó
anh dẫn cô đi mua sắm. Quà cho bố cô, quà cho em trai cô, quà cho gia đình bác
Giang (người họ hàng xa đang tạm lãnh trách nhiệm trông nom em trai cô). Mặc
cho cô nói đi nói lại rằng cô đã chuẩn bị quà cho bố và em trai rồi, anh vẫn cứ
nhất quyết mua đủ quà cho tất cả mọi người, vì “em mua là việc của em, đây là
quà của anh cơ mà”. Rồi một ít mỹ phẩm, để biếu, tặng các bà, các chị họ hàng
gần xa hoặc bạn bè cô. Các loại vitamin tổng hợp, thuốc đau khớp xương… thì là
để bố cô và em cô dùng dần. “Người già uống mấy thứ này tốt lắm đó, còn thì để
đề phòng em cần phải mang biếu bà con, họ hàng… hay mấy người cán bộ”, anh hạ
giọng ở cuối câu, chỉ sợ lỡ lời khiến cô tủi thân. Vi cúi đầu, mắt đỏ hoe nhưng
vẫn kiên quyết “em không có nhiều họ hàng, với lại hoàn cảnh gia đình em như
vậy, mọi người đều thông cảm. Anh mua nhiều làm gì cho tốn kém”. “Mấy khi mình
về đâu, không có chút quà thấy kỳ lắm đó”, anh bảo. Cô phải ra sức căn ngăn anh
mới chịu tạm dừng danh mục những thứ cần mua sắm, nhưng vẫn nói thêm: “Tạm thời
vậy được rồi, nếu còn cần gì mai mình mua bổ sung sau”. Cuối cùng thì anh cũng
chịu ra về, sau khi tất tả chạy lại vào cửa hàng vì chợt nhớ ra còn chưa mua
cho cô một cái gối hơi, để cô đỡ mỏi cổ khi đi máy bay đường dài.
Vi thẫn thờ nhìn
đống hàng hóa ngồn ngộn chiếm trọn gần nửa căn phòng bé nhỏ của cô. Hôm nay
biết tin, bác cô lại gửi thêm một thùng xốp đựng thịt bò, “để mọi người được
thưởng thức thịt bò Canada cho biết”. Vi dở khóc, dở cười, bảo rằng cô sợ những
thứ này mang qua hải quan không biết có vấn đề gì không”. Nhưng bác cô gạt phắt
đi, “Chẳng có vấn đề gì hết, bà Sáu Liên mới vừa mang mấy thùng về Việt Nam
kìa. Cái thứ đặc sản này, Việt Nam đâu có, mang về mới quý đó con”. Cô đâu dám
cãi lời, đành cung cúc vâng dạ. Cũng may, Quân gánh hết nhiệm vụ đóng hành lý
cho cô. Anh sắp xếp đâu ra đấy, cân kẹo đầy đủ từng vali trước khi đề tên, địa
chỉ của cô cẩn thận rồi dùng băng dính quấn xung quanh.

