Việt cổ di tình - Chương 26 - 27
Chương
26: Tỉnh lại
Cơ
thể lúc nóng lúc lạnh, đầu như bị rót thủy ngân chìm xuống, mí mắt nặng tựa
ngàn cân. Từ trong ra ngoài đều không thoải mái, hai tay tê dại, đau như bị kim
châm.
Trong
mơ hồ, nghe tiếng người nói chuyện.
“Cô
nương vốn đã trúng kịch độc, tuy rằng độc chưa phát tác nhưng thân mình yếu ớt.
Hàn khí nhân đó xâm nhập vào người qua vết thương nơi tay, dẫn đến tình trạng
sốt cao, lại thêm tâm hỏa [11] quá mạnh, ý chí kháng bệnh bạc nhược. Nếu khuya
nay vẫn không hạ sốt, tổn thương não là chuyện nhỏ… chỉ sợ…”. Nói đến đây, có
lẽ nhìn thấy sắc mặt không tốt của người nào đó mà câm miệng lại.
[11]: Tâm hỏa: một chứng bệnh trong đông y, chỉ chứng
bệnh phiền lòng, miệng khát, mạch đập nhanh… Xem thêm ở đây.
http://www.dieutridau.com/yh-co-truyen/76-tam-tieu-truong/234-chung-tam-hoa-cang-thinh
…
“Nghe
nói Triệu đại phu mới ăn mừng có quý tử?”. Thương Khung bâng quơ hỏi, làm đại
phu đổ mồ hôi lạnh toàn thân.
“Vâng!”.
“Ngày
mai…”. Thương Khung lạnh lùng. “Ta muốn nhìn thấy nàng tỉnh lại… có nghe rõ
không?”.
“Rõ…
Rõ rồi!”. Đầu lưỡi Triệu đại phu rụt lại, trả lời. Ý tứ của Thương Khung rất rõ
ràng, cứu không được, hỉ sự của lão sẽ biến thành tang sự.
Từ
lâu đã nghe chủ thượng Vân Ẩn điện tính tình lãnh khốc, tàn nhẫn, không có tình
người… bất quá… Triệu đại phu một bên lau mồ hôi lạnh, một bên quan sát bệnh
tình. Âm thầm khấn, hi vọng bệnh tình của cô nương trên giường sẽ không trở quá
nặng.
Đầu
óc mơ hồ lại ngủ thiếp đi… Không biết qua bao lâu, nước nóng đắng nghét rót vô
miệng làm cô cau mày… né tránh… ngậm chặt hàm răng lại.
“Cái
gì đó” dịu dàng lại yêu chiều, say đắm tấn công môi cô, ngang ngược cạy răng cô
ra. Vừa vặn thứ nước nóng đắng ngắt đó lại chảy vô miệng cô lần nữa, làm cô
thống khổ “hức hức” nức nở khóc. Dường như hiểu được cô rất đau đớn, “nó” vẫn
chưa rời đi mà tìm kiếm chiếc lưỡi mềm của cô, mút lấy tất tật vị đắng còn sót
lại trong miệng cô. Vị đắng nhạt dần, cô mới thẹn thùng giãn lông mày ra.
“Nó”
rời đi, khó mà che giấu được cảm giác mất mát, chưa thỏa mãn tận đáy lòng. Một
lát, “nó” lại dán lên cô nhảy nhót thích thú, muốn ôn lại cảm giác kì diệu ban
nãy, kết quả lại bị thứ nước đắng kia lần nữa dập tắt. Cô bắt đầu trốn “nó”,
mỗi lần “nó” tìm được chỗ cái lưỡi hồng hồng của cô ẩn nấp, đều thương tiếc
liếm mút đùa nghịch, mãi đến khi cô lâng lâng bay bổng. Hết đến lại đi, vòng đi
vòng lại như thế, đến một lúc, cô quen với loại cảm giác trước khổ sau ngọt
ngào đó. Trong tiềm thức cảm thấy “nó” lại muốn đi rồi, liền vụng về dùng lưỡi
non mềm khẽ liếm “nó”, đáp trả “nó”, mời “nó” ở lại… kinh ngạc phát hiện, “nó”
càng nồng nhiệt, càng ngọt ngào hơn hồi nãy.
Bỗng
nhiên, cũng không biết đã bao lâu, cô hơi tỉnh. Ý thức được bàn tay đau, đầu
khô nóng khó chịu, hé đôi môi khô nẻ rên rỉ một tiếng. Một bàn tay to mát lạnh
phủ lên trán cô, làm cô dễ chịu, cơ hồ muốn vùi cả đầu vào lòng bàn tay mát
lạnh đó. Cảm nhận bàn tay ấy nhẹ nhàng vuốt ve trên đầu, chỗ đau nơi tay không
biết vì sao mát lạnh, đau đớn giảm bớt, yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Ánh
nắng rọi vào mặt. Diệp Thiện Thiện từ từ mở mắt, một khung cảnh ấm áp lọt vào
tầm mắt… Cô tự nhiên quay đầu, nhìn thấy Thương Khung ngồi xếp bằng dưới ánh mặt
trời, ánh nắng ấm áp bao quanh, nháy mắt khiến cô có cảm giác ngỡ ngàng.
Từ
trước tới nay cô chưa từng có cảm giác gần gũi như lúc này, cảm giác không hề
có khoảng cách, cảm giác cuộc sống tốt đẹp như thế.
Dường
như phát hiện được ánh mắt của cô, đôi mắt đen thẳm đột nhiên mở ra, đối diện
với ánh mắt của cô.
Diệp
Thiện Thiện không nói một lời, dời tầm mắt. Thấy tay phải còn bị hắn nắm trong
tay, hết sức khó chịu rút ra. Thương Khung chỉ nhìn cô, không ngăn cản.
“Đỡ
hơn chưa?”. Hắn nhàn nhạt hỏi.
“Rồi!”.
Cô giãy dụa ngồi dậy, im lặng nhìn bàn tay đang để giữa hai đùi, phát hiện
miệng vết thương đã liền rồi.
Thương
Khung duỗi đôi chân thon dài nãy giờ vẫn ngồi xếp bằng tĩnh tọa ra, thả lỏng,
vô ý chạm vào cô. Cô lập tức nhích tới mép giường, kế đó cúi đầu trầm mặc.
“Nàng…?”.
Thương Khung hơi nhíu mày, thò tay định cầm lấy bàn chân cô chỉ cách hắn trong
gang tấc. Diệp Thiện Thiện rụt lại nhưng vẫn chậm một bước, bị Thương Khung giữ
trong lòng bàn tay. Tỉ mỉ nhìn chân ngọc trong tay, ngón chân xinh xắn hơi cong
cong, long lanh trong suốt, màu hồng nhàn nhạt.
Diệp
Thiện Thiện cắn môi, muốn rút chân về. Có điều tuy hắn không dùng sức vẫn nắm
chân cô rất chặt, không cho cô dễ dàng trốn thoát.
“Nàng
tức giận?”. Thương Khung có vẻ hiểu ra, đưa mắt nhìn gương mặt viết rành rành
hai chữ “khó chịu” của cô.
“Không
có!”. Diệp Thiện Thiện cúi đầu phủ nhận.
Thương
Khung ngờ vực nhìn cô, nửa ngày, buông lỏng tay ra. Vừa được tự do, Diệp Thiện
Thiện lập tức hấp tấp xoay người xuống giường. Mới chạm xuống đất, cô đã cảm
thấy hai chân rũ ra, bị một cánh tay ôm lấy kịp thời, lưng cô liền áp sát vào
thân người ấm nóng.
“Còn nói là không giận!”. Đỉnh đầu vang lên giọng
nói tà mị của Thương Khung, khóe môi hắn khẽ cong lên. “Vì sao lại chạy?”.
Diệp Thiện Thiện ngậm miệng không muốn trả lời.
“Nói chuyện!”. Thương Khung dán sát vào vành tai
châu tròn ngọc sáng của cô, khẽ hỏi. Hơi thở của hắn làm cô nhạy cảm co vai
trái lại.
Đổi lại là trước đây, cô đã hết sức lo sợ, không
dám trái lệnh anh ta. Nhưng hôm nay cảm thấy không thể tin nổi, chẳng lẽ nói
con người ta sau khi bệnh dậy, lá gan cũng lớn hơn? Có điều hôm nay Thương
Khung cũng rất kì quái. Cô im lặng mà anh ta không nổi bão? Không nói cô không
nghe lời, kêu người đánh cô ba mươi roi?
“Không nói?”. Thương Khung ôm cô, tay phải đặt dưới
ngực cô rục rịch, làm cô hoảng hồn thò tay muốn đẩy bàn tay to đang muốn “làm
bậy” của hắn ra.
Không hề báo trước, hắn ngậm lấy vành tai trái cô,
khẽ cắn, đùa nghịch nó. Kích thích mờ ám, nóng bỏng như vậy khiến cô run rẩy
toàn thân nhưng vẫn cắn môi kiên trì không nói.
“Cầu xin ta tha cho nàng!”. Môi Thương Khung dời
xuống cổ cô, cảm giác tê dại ở những nơi anh ta chạm tới lan khắp toàn thân,
chân không ngớt run rẩy. Cô cắn môi dưới tới trắng bệch, vì sao muốn cô cầu
xin? Cô không có sai.
Cô không hiểu, anh ta ngày hôm qua còn lạnh lùng
quát cô “Đi ra!”, bây giờ lại đùa giỡn bức bách cô thế này? Không lẽ cô sốt cao
quá, đột nhiên biến thành người gặp người thích, hoa gặp hoa nở rồi?
Đầu óc còn đang nghĩ ngợi lung tung, bàn tay to
nãy giờ vẫn còn quanh quẩn một chỗ đột nhiên trùm lên, công thành đoạt đất. Hại
cô trợn mắt thở hổn hển sợ hãi, vội vàng cúi đầu lôi cái tay đang nằm trên ngực
trái mình ra. Hắn như đoán được hành động của cô, tay trái nhanh chóng giữ cổ
tay gầy yếu muốn rục rịch của cô, nhẹ nhàng kéo ra, tay phải chậm rãi, nhẹ
nhàng xoa nắn.
Bàn tay cách lớp áo mỏng manh xoa nắn nơi đầy đặn
nõn nà của cô. Chỗ mẫn cảm vì bị đụng vào mà nổi lên làm hắn nhịn không được
than thầm.
Vừa xấu hổ vừa giận dữ không chịu được, tư thế
này… cô ra sức giãy dụa, Thương Khung tựa hồ đã nhìn thấu cử động này của cô từ
trước. Tay phải tìm đỉnh be bé kia nhẹ nhàng vân vê. Tức thì một cơn tê dại từ
nơi đó lan tỏa khắp toàn thân, làm mọi cử động vùng vẫy của cô đều hóa thành hư
ảo, xụi lơ thành một đống.
“Không giãy nữa sao? Hả?”. Giọng anh ta mang theo đùa bỡn, hỏi. Động tác trên tay
lúc nặng lúc nhẹ, lúc chặt lúc lỏng, bức Diệp Thiện Thiện rên khẽ thành tiếng…
sau đó lại xấu hổ, phẫn nộ cắn chặt cánh môi, môi dưới gần như bị cô cắn nát.
“Xin
ta!”. Giọng điệu Thương Khung tràn ngập mê hoặc. Thấy mặt cô vẫn như cũ không
chịu tỏ ra yếu thế, tay hắn đột nhiên chui vào cổ áo. Ngay giây phút bàn tay to
nóng bỏng đó chụp lên nơi mịn màng mềm mại của cô, ý chí chống cự ngưng tụ từ
nãy giờ của Diệp Thiện Thiện cuối cùng cũng sụp đổ, ảo não khóc nức nở.
“…Đừng…”.
Nước mắt yếu ớt chảy ra, hai mắt như phủ sương mù… yếu đuối thế này càng khiến
cô khó chịu, cảm thấy không chịu đựng nổi bản thân.
“Chịu
cầu xin chưa?”. Thương Khung nhìn thấy nước mắt và cánh môi bị cắn đỏ thẫm của
cô, tức khắc dục vọng chinh phục ban đầu cũng không còn.
“…
Xin…”. Giọng cô ghẹn ngào lặp lại. “… Xin anh…”. Nhìn nước mắt cô liên tiếp
chảy xuống gương mặt xinh đẹp, xuống đôi môi đỏ chói mắt, Thương Khung đột
nhiên buồn bực kéo người cô, hung hăng hôn môi cô, mút lấy cái miệng còn thoang
thoảng mùi máu tươi của cô.
Cảm
giác quen thuộc của “nó” trong mộng giờ lại tái hiện, làm cô thắc mắc…
Nụ
hôn này còn mang theo trừng phạt, cơ hồ muốn đẩy cô vào bóng tối. Trong đầu cô
vang lên một tiếng nói yếu ớt: tôi cũng đã cầu xin anh rồi, rốt cuộc anh muốn
thế nào đây?
Sáng
sớm, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi. Nam tuấn tú nữ xinh đẹp, cùng mặc áo
trắng, ôm nhau, hôn nhau. Tuy nữ tử luôn luôn giãy dụa làm quang cảnh có phần
không hài hòa song động tác của nam nhân rất nhanh chóng, áp chế không một dấu
vết càng lộ rõ tình cảm mãnh liệt điên cuồng. Mặc dù tâm tư của đương sự không
như quan sát, nhưng thực tế lọt vào mắt rõ ràng là một bức tranh ái muội, ấm áp
như thế, đẹp mắt như thế, duy mĩ như thế… dường như cần phải như vậy… không có
tận cùng.
Chương
27: Tiểu Bạch
Cô
vẫn là tì nữ của hắn! Nhưng cảm giác không giống như trước kia nữa, lại không
nói được không giống chỗ nào. Tóm lại, giống như là, chủ nhân vô lương hành hạ
thú cưng nào đó đột nhiên đối tốt với thú cưng hẳn lên. So sánh này làm cô tự
phỉ nhổ bản thân hết mức, sao lại so sánh mình với thú cưng chứ? Đầu óc nhất
định cháy rồi.
Lúc
này cô đang ở trong phòng hắn, sắp xếp quần áo. Một bên thu dọn, một bên gõ đầu
mình.
“Đau
đầu?”. Tiếng người nào đó vang lên sau lưng.
Diệp
Thiện Thiện quay đầu, thấy Thương Khung đứng ngay cửa, áo trắng phất phới, hai
mắt sáng ngời nhìn cô.
“Không
có!”. Diệp Thiện Thiện hấp tấp cười ha ha, làm bộ ngước nhìn trần nhà. “Tôi
đang sửa lại đầu tóc, rối dữ quá!”. Nói xong, mau chóng quờ tay cào tóc hai ba
cái qua quýt. Bệnh đã lành rồi, cô không muốn phải uống thuốc ở cổ đại này nữa.
Đắng ngắt khó chịu vô cùng.
Kế
đó liếc trộm Thương Khung, may quá, không có triệu chứng nổi cơn.
Rầu
rĩ nghĩ, cho dù có một ngày anh ta biến thành anh chàng ngây thơ dịu dàng không
gì sánh được thì sao? Ám ảnh tâm lí của cô vẫn còn nguyên không tiêu tan được.
Thấy
hắn nhấc đôi chân dài mạnh mẽ thong thả đi tới chỗ cô, cô hơi căng thẳng, hai
bước cũng thành một bước lùi về sau. Thương Khung đột nhiên dừng lại, cô cũng
cẩn thận dè dặt dừng bước.
Thương
Khung nhíu đôi mày kiếm, vì sao nàng cứ lùi lại như thế? Từ lần đó… về sau, chỉ
cần hắn lại gần nàng trong vòng hai bước chân, nàng giống hệt một con thỏ sợ
hãi… cử chỉ như vậy làm hắn rất khó chịu. Thỏ? Nghĩ ra điều gì, khóe miệng hắn
nở nụ cười nhàn nhạt.
“Vốn
định đưa nó cho nàng… xem ra nàng không cần…”. Hắn giả bộ lấy làm tiếc, nói.
Đưa
cái gì? Trong lòng đang thấp thỏm bất an, Diệp Thiện Thiện nghe nói liền nhìn
hắn… Thật lâu sau, cô phát hiện trong tay Thương Khung không biết từ lúc nào có
thêm một chú thỏ, lông trắng toát, mắt hồng hồng rất đáng yêu. Có điều lại bị
ác ma nào đó nắm tai xách lên y như đồ bỏ vậy.
Diệp
Thiện Thiện ra sức dời mắt đi chỗ khác, trong lòng thật sự rất muốn cứu tiểu
bạch khỏi tay ác ma. Nhưng sao tự nhiên anh ta lại bắt con thỏ đưa cô? Hành
động này quá kì quái. Nhìn anh ta làm sao cũng không giống người biết tặng thỏ
cho người khác.
“Xem
ra có người không thích mày, để ta tiễn mày một đoạn…”. Nói xong, tay còn cố
tình tóm cái cổ nhỏ của con thỏ, chú thỏ nhỏ run rẩy giãy dụa… Diệp Thiện Thiện
thấy thế quên mất mình đang trốn hắn, vội vội vàng vàng nhào tới. Anh ta dám
làm bất cứ chuyện gì lắm, cả thỏ trắng nhỏ cũng không tha. Lòng nóng như lửa
đốt nhận lấy con thỏ bị hoảng sợ từ tay hắn, không nhìn thấy khuôn mặt tươi
cười vì đạt được mục đích của Thương Khung.
Tiểu
Bạch ngoan ngoãn nằm trong lòng cô, đôi mắt hồng hồng hết sức linh hoạt. Diệp
Thiện Thiện vuốt ve bộ lông dài của nó, nhẹ nhàng xoa đôi tai dài ngoẵng của
Tiểu Bạch, chỗ vừa nãy bị nắm chắc đau lắm? Tội nghiệp thỏ con, hồi trước nhà
bạn học có nuôi con thỏ xám con, gần như ngày nào cô cũng chạy tới cho chúng
ăn.
Toàn
bộ lực chú ý đều tập trung lên Tiểu Bạch, nên cô không phát hiện mình dã bị ai
kia lặng lẽ nửa ôm vào lòng. Ngửi mùi thơm mát từ tóc cô, gương mặt thoáng chút
dịu dàng. Dường như cô là bảo vật giấu kĩ của hắn, hoặc có lẽ là… cứu rỗi hắn.
Thả
Tiểu Bạch vào một cái giỏ trúc, nhìn bộ dạng sợ sệt bé nhỏ của nó, cô than thở
nghĩ bụng, nhất định phải tìm chỗ len lén thả nó đi. Còn có gì đẹp bằng tự do
chứ? Con người cũng thế, mà động vật cũng vậy.
Khi
cô thắc mắc với hắn, vì sao lại đưa con thỏ cho cô? Hắn cười gian xảo, hờ hững
đáp: “Bởi vì nó rất giống nàng!”. Mặt cô đỏ lên, ý anh là tôi dễ thương như nó
sao? Kết quả Thương Khung bổ sung thêm một câu: “Lá gan đều nhỏ như nhau!”. Nói
xong gục đầu nửa ngày không mở miệng.
************************
Một
bên cầm rau đút cho Tiểu Bạch, chọc nó, một bên bất mãn Thương Khung.
“Thiện
Thiện!”. Sau lưng vang lên tiếng nói, cô quay đầu, thì ra là Hạ Hà. Lập tức
đứng dậy, thắc mắc không biết vì sao nàng ta lại đến đây? Hình như ngày đó, sau
khi cô bị mang về Vân Ẩn điện cũng chưa từng gặp lại nàng ta.
Cổ
Hạ Hà quấn vải trắng. Mặt có vẻ không tự nhiên nhìn Diệp Thiện Thiện, tay cầm
cái gì đó na ná bình trà.
“Cổ
cô bị sao vậy?”. Diệp Thiện Thiện kinh ngạc hỏi. Chuyện gì nhỉ? Không đến nỗi
nghĩ luẩn quẩn trong lòng đấy chứ?
“Không
có gì!”. Hạ Hà cười cườ.i “Là do hôm yến tiệc bị thích khách bắt làm con tin,
may nhờ chủ thượng bảo vệ mới giữ được mạng.”.
“Yến
tiệc xuất hiện thích khách?”. Diệp Thiện Thiện ngẩn người, sao cô không biết?
Thương Khung cũng không nhắc tới nha.
“Ngươi
không biết?”. Hạ Hà đánh giá cô, đột nhiên nghĩ ra: “…À đúng rồi, ngươi bị chủ
thượng đuổi…”. Vội vã làm như đã hiểu, Hạ Hà sửa miệng. “Lúc ấy ngươi đi ra
ngoài rồi, sau khi ngươi đi, có mấy tên thích khách áo đen đến muốn lấy bản đồ
gì đó từ chủ thượng, sau đó bị chủ thượng giết chết…”.
Diệp
Thiện Thiện vừa nghe “bản đồ gì đó” lập tức dỏng tai lên, đến lúc nghe mấy chữ
“giết chết” lại cụp tai lại… xem ra không có hi vọng!
“Chủ
thượng đã cứu ta hai lần, có ơn với ta. Thế nên, ta nấu chút canh bổ, muốn dâng
cho chủ thượng tẩm bổ thân thể…”.
Diệp
Thiện Thiện hơi hơi muốn khóc. Vì sao con gái Đại Kiền đều nấu canh cho người
mình yêu uống? Chẳng lẽ là trào lưu?
“Hiện
giờ anh ta đọc sách trong Thư Uyển!”. Diệp Thiện Thiện tốt bụng nói cho nàng
biết tung tích của hắn.
“Ta
biết… chỉ là…”. Nàng ấp a ấp úng, Diệp Thiện Thiện nghi hoặc, đã biết sao còn
không đi, ở đây tào lao với cô làm gì?
“Chỉ là, tả hộ pháp hắn… cản ta…!”.
Diệp Thiện Thiện đột nhiên hiểu ra, có lúc tả hộ
pháp rất hung dữ. Mỗi lần hắn thấy cô đều bày ra cái mặt lạnh băng vô địch. So
với Thương Khung chỉ có hơn chứ không kém.
“Cô muốn tôi.. đưa cô vào sao?”. Diệp Thiện Thiện
khéo léo hỏi.
“Không cần, không cần!”. Hạ Hà có vẻ bối rối. “Kì
thật ta muốn làm phiền ngươi, mang canh này dâng cho chủ thượng. Chỉ cần chủ
thượng chịu uống là ta đã thỏa mãn rồi… ta… không đi được!”.
“Tôi đi?”. Thấy Hạ Hà cầu khẩn, gật đầu. “…Được
rồi!”. Diệp Thiện Thiện nghĩ, việc nhỏ này cô chẳng qua nhấc tay một cái mà
thôi.
“Vậy thật tình cám ơn ngươi!”. Hạ Hà cảm kích, đưa
chén cho Diệp Thiện Thiện, duyên dáng yêu kiều nói: “Thiện Thiện, nếu chủ
thượng hỏi tới, cứ nói đại là ngươi làm là được rồi, vì chủ thượng hình như…
rất lãnh đạm với ta, làm ta rất khổ sở. Nếu người biết là ta đưa, không
chừng…”. Khóe mắt đỏ hoe như sắp khóccủa Hạ Hà khiến Diệp Thiện Thiện không
đành lòng. “Ta biết chén canh này không thể báo đáp ân tình chủ thượng cứu ta…
ta chỉ muốn làm chút chuyện gì đó cho người. Xin nhờ ngươi… ngươi có thể hiểu
cho tấm lòng của ta không?”.
Cô khẽ thở dài! Một cô nương tốt như thế lại bị
Thương Khung tổn thương ra nông nỗi này… Nghĩ đến đây trong đầu lại hiện ra mấy
câu thơ kinh điển cũ rích: "Hỏi thế gian tình là gì? Mà sống chết một lời
hứa lụy." [12].
[12]: Đây
là hai câu đầu trong bài từ Nhạn khâu – Mô Ngư Nhi (Mô ngư nhi - Mồ chim nhạn),
tác giả Nguyên Hiếu Vấn.
Diệp Thiện Thiện bưng bình canh đi xa rồi, Hạ Hà
bấy giờ mới lộ ra vẻ mặt căm hận. Từ đầu ả đã nhận ra Thương Khung đối với nàng
ta không giống những người khác. Lần này ả chờ xem chủ thượng còn yêu chiều
nàng ta nữa không? Quay đầu nhìn Tiểu Bạch trên đất, giơ chân đá một phát thật
mạnh. Ả ghét nhất là thỏ trắng, không cần có lí do.
Tiểu Bạch đột nhiên bị “động đất” tấn công, hoảng
sợ cuộn thành một cục, không dám cục cựa.
Đẩy cửa, Thương Khung đang ngồi dựa vào bàn đá đọc
sách, nghe tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu. Từ rất xa hắn đã nghe được
tiếng chân của cô. Diệp Thiện Thiện cẩn thận đóng cửa, bưng canh tới đặt trên
bàn.
“Chủ thượng!”. Thấy Thương Khung không phản ứng,
Diệp Thiện Thiện mím miệng, lại còn phớt lờ cô nữa. Múc canh ra chén, xoay
người muốn đưa qua, một cái bóng áp sát sau lưng. Diệp Thiện Thiện hấp tấp giữ
chén, mà Thương Khung đã vòng tay ôm lấy eo cô, đặt cô ngồi lên đùi mình.
“Nàng làm cho ta sao?”. Thương Khung liếc chén
canh trong tay cô, mắt lóe lên một chút kì dị.
“Không…”. Vốn định nói không phải, chợt nhớ đến
thỉnh cầu của Hạ Hà, lập tức sửa miệng “…Cái này, anh uống thử xem ngon
không?”. Cô chột dạ nhét chén canh vào tay anh ta, không tự nhiên nhìn Thương
Khung.
Thương Khung cầm chén, cũng không uống hết ngay mà
nhìn canh rồi nhìn đôi mắt chớp chớp của Diệp Thiện Thiện.
“Đây là canh gì?”. Thương Khung điềm nhiên như
không hỏi.
“Cái này… canh này rất bổ cho cơ thể!”. Diệp Thiện
Thiện vò đầu, Hạ Hà không nói cho cô biết là canh gì, chỉ nói là rất bổ. Thấy
hắn còn nhìn mình chằm chằm, cô càng thêm chột dạ, lầm bầm trong bụng:
"Không lẽ, anh ta không thích?". Vội vàng vươn tay lấy chén trong tay
Thương Khung, mà hắn cũng mặc kệ động tác của cô, mở nắp chén.
“Bằng không tôi nếm thử cho anh trước…”. Thấy ánh
mắt hắn đen thui, cô vội nói: “Mùi vị hẳn là rất ngon, trong bình vẫn còn, nếu
uống ngon tôi lại rót chén khác cho anh…”. Cô biết anh có tật ưa sạch sẽ mà…
Đáy lòng Thương Khung có chút dở khóc dở cười, hắn
hiểu ý tứ của nàng rồi. Có điều, cô nhỏ này chẳng lẽ còn không rõ ràng sao? Bọn
họ hôn cũng hôn rồi, hắn còn để ý tới cái chuyện ngớ ngẩn như nước miếng của
nàng dính trong canh sao?
Canh còn chưa đưa tới miệng, chén đột nhiên nứt
ra, nước canh theo cổ tay cô chảy xuống, làm ướt hết vạt áo trước… Sao thế nhỉ?
Diệp Thiện Thiện lấy làm lạ nhìn hắn.
Thương Khung cầm lấy chén trong tay Diệp Thiện
Thiện lúc này vẫn còn đang ngơ ngẩn, “Thiện Thiện!”. Thương Khung gọi khẽ…
“A?”. Cô cúi đầu nhìn vết ố trên áo, ngơ ngác trả
lời.
“Áo nàng dơ rồi!”. Bạn họ Thương nào đó bắt đầu
cởi quần áo của cô.
“Ừ ha!”. Đúng là dơ hết rồi, nhưng mà… sao tự dưng
cái chén lại nứt vậy ta?
Thương Khung một tay tháo áo ngoài của cô ra, vứt
xuống đất, đăm đăm nhìn cái áo yếm màu trắng thêu hoa sen, phác họa nên đường
cong tuyệt mĩ, dục vọng mãnh liệt thiêu đốt trong mắt. Nước da trắng như sữa,
sáng óng ánh cùng đường cong tuyệt đẹp nơi bả vai, cánh tay, làm đôi môi mỏng
của hắn hơi cong lên.
Đợi Diệp Thiện Thiện cảm thấy hơi lạnh cũng đã là
mấy giây sau, lúc này mới phát hiện quần áo mình không cánh mà bay. Vừa ngượng
vừa giận muốn quay người tìm quần áo, còn chưa đứng dậy, bóng Thương Khung đã
đè xuống. Chặn lại cái miệng đang muốn la của cô, tấn công thẳng vào cái lưỡi
thơm tho, ép cô dính sát vào người mình không một kẽ hở. Tấn công mãnh liệt bất
ngờ như vậy làm Diệp Thiện Thiện vô phương ngăn cản, cả người xụi lơ trong lòng
hắn, một chút sức lực cũng không có. Mặc kệ hắn ta cần ta cứ lấy, thậm chí dưới
sự trêu chọc của môi lưỡi nóng bỏng, dần dần yếu đuối mà phục tùng.
Tay hắn lặng lẽ tiến vào, thong thả men theo nước
da láng mịn, nắm chặt lấy nơi mềm mại kia, khẽ vê điểm đỏ tươi, xoa nắn ngọc
nhũ thơm mềm. Bàn tay to lướt qua sống lưng mảnh khảnh, lần xuống, chạm vào da
thịt ấm áp giữa hai chân mềm mại, làm dục vọng của Thương Khung bùng cháy, ngón
tay không khống chế được lần mò vào giữa, sớm đã trơn trợt, mềm mại, ẩm ướt…
Nghe tiếng cô thở dốc rên rỉ tuyệt vời bên tai, thiếu chút nữa hắn không kiềm
chế được. Ra sức đè nén ham muốn, hiện giờ hắn còn chưa muốn, chí ít nàng vẫn
chưa chuẩn bị tốt, đành hung hăng mút lấy lưỡi mềm, ngấu nghiến đôi môi hồng,
mượn nó để vỗ về dục vọng cháy bỏng.

