Việt cổ di tình - Chương 24 - 25

Chương 24: Lạnh nhạt

Diệp Thiện Thiện cuối cùng cũng hiểu, hôm đó
Thương Khung nói câu “Gần đây cô quả thực quá rảnh rỗi!” là có “thâm” ý trong
đó.

Quá rảnh! Rảnh đến nỗi đi quản chuyện rỗi hơi của
người ta? Cô thở dài, cảm thấy bản thân quá thất bại.

Ngày thứ hai, cô gục đầu ủ rũ không biết nói thế
nào với chưởng quản… Ông ta lại mặt mày hớn hở đặc biệt cám ơn cô, nói con gái
đã được tìm về, sau đó dẫn con đi tạ ơn Thương Khung. Để cô đứng nguyên tại chỗ
ngẩn tò te.

Lúc thấy mặt con gái chưởng quản, đoàn người của
Thương Khung đã khởi hành đến khách sạn Vân Ẩn! Mà con của chưởng quản lại ngồi
trong xe Thương Khung, còn cô bị đuổi ra ngồi xe khác…

Nhớ chưởng quản có nói con gái ông ta cũng có chút
nhan sắc. Ôi trời! Ông ta thực tình quá khiêm tốn rồi, đâu phải là “có chút”
thôi đâu? Trông xinh đẹp một cách cổ điển như vậy, chẳng trách bị bọn buôn
người nhắm trúng.

Đến khách sạn, cô bị tổng quản nơi này sai phái
làm việc. Đã mấy ngày không nhìn thấy anh ta! Được thôi! Cô một chút cũng không
muốn thừa nhận, kì thật cô hơi hơi nhớ anh ta. Thế nhưng, nụ hôn ngày đó, mỗi
lần nhớ đến lại khiến tim cô đập dồn… Vì sao lại hôn cô? Chắc chỉ là xúc động
thôi! Diệp Thiện Thiện ngồi cạnh giếng ra sức giặt đồ, cô không muốn nghĩ
nhiều… cũng không nghĩ ra lí do tốt đẹp gì để giải thích cho nụ hôn kia. Vì sao
sau đó anh ta lại tức giận? Diệp Thiện Thiện không hiểu nổi! Người gì đâu mà
vui buồn bất chợt! Không hầu hạ hắn cô càng vui vẻ dễ chịu.

Nhưng
chỉ có trong lòng thoải mái thôi! Diệp Thiện Thiện cười khổ. Từ lúc đến khách
sạn Vân Ẩn, cô phải ở cùng với đám nha hoàn ở đây. Ngày nào cũng làm không xong
việc. Nhớ lại lúc trước chỉ cần hầu hạ một mình Thương Khung, thật khỏe! Mà bây
giờ cô sáng sớm thật sớm đã phải dậy, giặt từng đống từng đống quần áo. Đột
nhiên rất nhớ, cực kì nhớ, cái máy giặt ở nhà…

Nước
giếng đầu thu rất lạnh. Giặt quá lâu, bàn tay tê cứng! So sánh với khi ở Vân Ẩn
điện giặt quần áo cho Thương Khung dễ chịu hơn nhiều! Suối nước nóng thiên
nhiên, càng giặt thì da dẻ càng dưỡng ẩm. Huống hồ quần áo của anh ta may bằng
thứ vải trơn láng, lại không bẩn, cho vào nước vò vò mấy lần là được. Nhưng
đống quần áo ở khách sạn này… lại than thở… cô thật tình không muốn oán hận
đâu…

Vết
ố vàng trên bộ đồ trắng trong tay cô sao càng lúc càng đỏ? Diệp Thiện Thiện
kinh ngạc kéo lên nhìn… là máu… giở tay phải lên… liền nhìn thấy một mảng da
tay lớn đã tróc ra đang chảy máu… Cô lại trơ ra không có cảm giác! Vội vã thả
cái áo vào nước, nghĩ đến việc không để nhiễm trùng nên cô đứng dậy múc nước
lạnh sát trùng tay.

“Khục!”.
Tiếng người truyền tới. Diệp Thiện Thiện lật đật quay đầu nhìn. Là một nha hoàn
tên Thu Đồng, tay ôm một đống đồ lớn, quăng vào đống đồ dơ vốn đã cao ngất…

“Tổng
quản kêu ngươi giặt sạch đống đồ này!”. Vẻ mặt có chút bất mãn, giống như bắt
quả tang ai kia làm biếng. Diệp Thiện Thiện vội vàng đáp lại.

“Đống
đồ này hôm nay nhất định phải giặt xong, đừng tưởng ngươi là tì nữ bên cạnh chủ
thượng mà định làm biếng! Bọn ta còn làm nhiều việc hơn! Ngươi giặt không xong
cũng đừng mong người khác giúp ngươi!”. Nói xong cô ta liền hếch cằm bước đi.

Diệp
Thiện Thiện ngắm khuôn mặt người nào đó trong nước, rầu rĩ nghĩ bụng: mặt tôi
nhìn rất dễ ăn hiếp sao? Vì sao lại như thế? Nóng tính một chút có tốt hơn
không? Tính tình hiền lành một chút cũng sai sao?

Thu
Đồng nói bọn họ rất bận. Nhưng vì cái gì mỗi lần chỉ có một mình cô mệt muốn
chết! Có lần tình cờ nghe được, vài tì nữ sau lưng cô cười vui sướng khi có
người gặp họa, nói cô lợi dụng sắc đẹp để làm tì nữ của chủ thượng, hôm nay
thất sủng bị chủ thượng vứt đi! Cái gì với cái gì chứ? Cô ảo não nghĩ, sự tình
hình như không phải vậy mà?

Lại
ngồi xuống ghế, tay vùi vào trong nước giếng lạnh băng, lấy một món đồ tiếp tục
giặt. Nghĩ đến Thương Khung mấy ngày nay lãnh đạm, trong lòng mờ mịt không thể
nói nên lời, có cái gì đó chua chát.

Trời
tối rồi, cuối cùng cũng giặt sạch đống đồ cao như ngọn núi nhỏ, Diệp Thiện
Thiện lê hai cái chân tê rần trở về phòng, hai tay vẫn còn run run. Bao tử cả
một buổi tối chưa ăn gì quắt lại, kêu rột rột. Sán lại dưới ngọn đèn nhìn bàn
tay vốn nhỏ nhắn mướt mát, qua một buổi đã ứ nước sưng phù. Một mảng da lớn
tróc ra, bọt nước chi chít đã bắt đầu vỡ ra… bắt đầu cảm thấy nóng rát, đau nhức.
Diệp Thiện Thiện cắn môi, mặt trắng bệch, định tìm một miếng vải quấn lại.

“Diệp
Thiện Thiện, ngươi ở đâu? Ta tìm ngươi khắp nơi biết không?”. Thu Đồng thét
chói tai.

“Ở
đây, ta định tìm mấy thứ…”. Tay Diệp Thiện Thiện đã mở túi đồ được nửa chừng.

“Trời
ạ! Tối nay, từ trên xuống dưới khách sạn Vân Ẩn đều lo chiêu đãi, vì chủ thượng
tẩy trần, bận tối mắt tối mũi! Ngươi lại dám trốn ở đây!”. Vẻ mặt Thu Đồng
không thể tin nổi. “Ngươi còn lèo nhèo cái gì? Tiền thính không có người rót
rượu, tổng quản kêu ngươi đi lên! Lẹ lên!”. Thu Đồng giương nanh múa vuốt, hoàn
toàn không để cô nói.

Diệp
Thiện Thiện dứt khoát không quấn vải nữa, theo cô ta đi, dằn xuống buồn bực
trong lòng. Cô không cần phải tính toán với một nha hoàn. Nghĩ đến có thể gặp
được người nào đó, không hiểu sao có chút căng thẳng. Khẽ tự xỉ vả mình, liếm
liếm đôi môi khô nẻ, thuận tiện khôi phục lại hô hấp có chút bất ổn.

Đâu
phải chưa từng gặp mặt, khẩn trương gì chứ? Cô tự hỏi mình, kế đó lại tự đáp:
chỉ mới mấy ngày không gặp, đột nhiên hơi khó chịu… giống như là…

Trong
sảnh, tiếng người huyên náo, lần chiêu đãi này đa phần mọi người đều muốn chiêm
ngưỡng phong thái của điện chủ Vân Ẩn điện. Dù sao, cơ hội cao thủ thần bí
Thương Khung lộ diện rất hiếm. Lúc mới bắt đầu vào chỗ ngồi, mọi người khá thận
trọng, chỉ sợ làm ra chuyện gì xúc phạm đến kiêng kị của Thương Khung, về sau
tất cả đều buông lỏng.

Thương
Khung ôm mĩ nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, lập tức tình ý dạt dào, bản thân hoàn
toàn thả lỏng. Tự nhiên người hầu đều giảm bớt áp lực.

Diệp
Thiện Thiện theo cửa hông đi vào tiền thính, lòng bàn tay cầm bầu rượu đau
nhức, gắng nhịn đau rót đầy rượu cho mấy người trong đám đông huyên náo. Kế đó
chui vào một góc xéo, không xa không gần nhìn Thương Khung.


đột nhiên nhớ tới thầy giáo Trương! Thầy giáo bị các bạn học đồn đãi là có quan
hệ tình cảm mờ ám với cô, cũng đặc biệt thích mặc đồ trắng. Trong mắt cô, đàn
ông mặc đồ trắng rất lịch sự, rất tao nhã! Giống như thầy giáo Trương. Nhưng
Thương Khung toàn thân cũng mặc tuyền một màu trắng, vì sao lại thấy ngông
cuồng, hoang dã như thế? Chói mắt như thế? Đôi chân dài chỉ tùy tiện buông
xuống cũng khiến người ta cảm giác tiêu sái, thích ứng với mọi hoàn cảnh. Tỷ lệ
thân - eo hoàn mĩ, mỗi một động tác đều phối hợp nhịp nhàng, nụ cười nhàn nhạt
nơi khóe miệng như đã khắc sâu vào trong tim. Cô xóa không được… ngón tay thon
dài lướt qua mái tóc đen, làm cô nghĩ tới một câu: tay anh lùa qua mái tóc đen
của em. Thứ cảm giác này tựa hồ hấp dẫn sâu sắc.


Thương Khung, ngực ôm giai nhân, khóe miệng khe khẽ cong lên, đầu ngón tay lướt
qua tóc giai nhân, làm bộ vuốt ve nhưng ánh mắt lại tập trung vào một góc nào
đó. Ánh mắt hắn tối lại, có chút tức giận. Từ lúc nàng tiến vào là hắn đã chú ý
tới. Vài ngày không gặp, mặt quả trứng hồng hào mấy ngày trước lúc này trông
tái xanh lại gầy yếu. Nàng đứng đờ đẫn ra đó, ánh mắt hoàn toàn không giống
thường ngày. Chẳng lẽ nàng không phát hiện đằng sau có một cái móng heo đáng
chết sao? Rốt cuộc nàng đang nghĩ gì?

Nhìn
người đẹp trong lòng Thương Khung, Diệp Thiện Thiện buồn bã nhận ra. Đó là con
gái của chưởng quản tên là Hạ Hà, đang thẹn thùng mỉm cười ngồi trong lòng hắn.
Nhìn xứng đôi như thế, trai tài gái sắc! Thở dài, rời mắt đi. Lúc trước cứ nghĩ
anh ta có tật sạch sẽ, coi khinh nữ sắc! Xem ra không phải…

Lòng
đau xót đờ đẫn, vành mắt sưng lên khó chịu. Vừa định xoay lưng bỏ đi, một bàn
tay liền tóm chặt lấy cái eo nhỏ nhắn của cô.

“Con
tì nữ này sao ta chưa thấy bao giờ? Nhìn thật là đáng yêu làm sao!”. Hắn nhìn
đôi mắt to đọng mấy giọt nước trong vắt lúc Diệp Thiện Thiện quay người, tán
thưởng.

“Người
của ai rồi?”. Người kia hỏi, tay không chịu buông ra.

“Đủ
rồi! Thôi quản sự, nhà ngươi không phải có một người rồi sao? Nhanh như vậy đã
muốn nạp thiếp rồi sao?”. Bên cạnh có người giễu cợt.

“Tên
gì?”. Thôi quản sự giữ Diệp Thiện Thiện, mặc kệ người nọ chế giễu, chỉ nhìn cô
chằm chằm.

“Bỏ
ra!”. Cô yếu ớt, vô lực phun ra mấy chữ! Vốn muốn xách bầu rượu đập lên đầu
hắn, nhưng lại nghĩ nghĩ rồi vẫn không dám. Hiện giờ cô thê thảm lắm rồi, không
muốn lại thảm càng thêm thảm.

“Nói
cho ta biết!”. Gã này dường như hỏi không ra tên sẽ không chịu ngừng.

“Ha,
Thôi quản sự là cái giống si tình thế à?”. Bên phải có người lớn tiếng chế
nhạo, “Khỏi phải nói, cũng thật có mắt, tì nữ này nhìn thật non…”. Nói xong
vươn tay đang định nhéo mặt Diệp Thiện Thiện thì bị cái tên Thôi quản sự cản
lại.

“Ngươi
thô lỗ quá, không thấy nàng ta bị ngươi dọa sao?”. Thôi quản sự duỗi tay nắm
lấy bàn tay mềm của Diệp Thiện Thiện. Cô đau quá kêu khẽ một tiếng, vừa gấp vừa
giận vội vàng rút tay ra, bàn tay đau đến nỗi co rụt lại.

“Tật
xấu lại tái phát rồi phải không?” Tổng quản bước qua, bất mãn nói thầm. Thôi
quản sự nghe xong rụt tay lại. “Đùa cho vui ấy mà, tổng quản đừng hiểu lầm!”.

“Còn
không mau đi rót rượu cho chủ thượng!”. Tổng quản liếc Diệp Thiện Thiện tay
đang bưng cằm, ra dấu nhìn về chỗ Thương Khung. Theo ánh mắt của tổng quản, đối
diện với một đôi mắt âm u tối tăm, tim cô đột nhiên đập mạnh.

Co
đầu rụt cổ vào trong mai rùa, ôm bầu rượu bước tới. Trong lòng lo sợ bất an.

Thấy
cô dè dặt bước vào trong tầm mắt của hắn, lúc này hắn mới chậm rãi thả lỏng nội
tâm nóng nảy bực tức. Thong thả đặt chén rỗng trong tay xuống bàn.

Diệp
Thiện Thiện áp chế bàn tay run rẩy, cắn môi rót đầy, Thương Khung uống cạn.
Buông chén, nhìn tay nàng. Bàn tay cầm bầu càng lúc càng không nghe lời, run dữ
dội hơn. Lần nữa rót đầy, Thương Khung lại uống cạn. Đến lần thứ ba, rút cuộc
có người nhìn không nổi nữa. Hạ Hà phát giác ánh mắt Thương Khung và động tác
của Diệp Thiện Thiện khác thường! Thỏ thẻ lên tiếng:

“Để
ta làm đi!”. Nói xong vòng tay qua bàn muốn giành lấy bình rượu trong tay cô.
Ai dè chén canh trên bàn bị ống tay áo nàng ta vướng phải, canh nóng tạt ra
ngoài thiếu điều văng đến người Hạ Hà. Diệp Thiện Thiện theo bản năng vươn tay
giữ chén, kết quả canh tạt hết lên mu bàn tay của cô. Vết thương càng nặng
thêm, đau đớn kêu thành tiếng, bầu rượu trong tay rơi xuống đất. Một tiếng vỡ
giòn tan… văng ướt hết người cô… Nháy mắt! Toàn bộ tiếng huyên náo ầm ĩ im bặt,
ánh mắt mọi người đều tập trung lại một chỗ.

Chương
25: Bị thương

“Ái
da!”. Hạ Hà cầm ống tay áo hơi ướt sợ hãi kêu lên, trong lúc mọi người xung
quanh đều lặng ngắt như tờ nên tiếng kêu đặc biệt chói tai. “Chủ thượng, tay áo
người ta ướt hết rồi!”. Nũng nịu oán trách với Thương Khung. Ánh mắt người sau
chậm rãi nhìn Diệp Thiện Thiện.

Cố
nhịn đau, im lặng ngồi xổm xuống nhặt mảnh bình vỡ, mồ hôi rịn ra trên chóp
mũi.

Tổng
quản chạy qua, từ đằng xa đã trách mắng Diệp Thiện Thiện: “Làm cái gì vậy? Sao
lại bất cẩn như thế? Aiz, tay chân ngươi thật là vụng về!”. Nói xong quay qua
khom lưng với Thương Khung và Hạ Hà, cười lấy lòng, “Chủ thượng, Hạ cô nương
không sợ hãi chứ? Ta tìm người khác hầu rượu…”.

Đang
lạnh lùng trầm mặc, Thương Khung đột nhiên mở miệng:

“Đi
ra!”. Giọng nói cay nghiệt lạnh lẽo dị thường! Làm mấy câu sau của tổng quản
lập tức nghẹn lại trong bụng, dè dặt ngước mắt nhìn, phát hiện câu này của chủ
thượng là nhằm vào Diệp Thiện Thiện đang thu dọn mảnh vỡ.

Diệp
Thiện Thiện đang nhặt mảnh cuối cùng, tay run lên! Ngón tay bị mảnh vỡ đâm thật
mạnh, máu tươi lập tức tuôn ra đầu ngón tay, nhỏ giọt xuống đất. Cảm giác nơi
nào đó trong lòng liên tục, liên tục đè nén cuối cùng đã vỡ ra. Cổ họng bị hủy
hoại nghiêm trọng, gào thét, xộc thẳng lên mắt làm cô có cảm giác không thể nào
chịu đựng thêm được nữa.

“Vâng
vâng…”. Tổng quản vội vàng đáp ứng, thúc giục cô vẫn còn đang ngây ngốc không
cựa quậy ở đó. “Đần ra đó làm gì? Còn không mau đi? Đi mau đi mau!”. Kế đó nhìn
khách mời bên dướ., “Không có gì! Mọi người tiếp tục ăn uống đi, chỉ là tì nữ
không cẩn thận làm bể bầu rượu! Không có gì, không có gì…”. Người bên dưới nghe
xong, lúc này mới từ từ ồn ào trở lại, dời mắt đi, sôi nổi khôi phục lại cảnh
tượng ầm ĩ ban nãy.

Thương
Khung cầm lấy bầu rượu trống trơn, khóe mắt tìm kiếm cô, trước khi quay người
rời đi đánh rơi một giọt nước trong suốt. Đuổi theo bóng dáng người nào đó bị
thương, bầu rượu trong tay nháy mắt nứt ra nhưng không vỡ.

***************************

Co
quắp trong một góc tối tăm, nước mắt Diệp Thiện Thiện rơi đầy mặt… Vì cái gì mà
khóc?


đau, nương ánh trăng nhìn bàn tay phải của mình đã biến dạng. Lòng bàn tay sưng
đau, mu bàn tay đỏ phồng lên, ngón tay chảy máu.

Nước
mắt lặng lẽ chảy không ngừng, tay của cô sắp tàn phế rồi!

Nhưng
vì sao tim đau như vậy? Đau vì vết thương? Hay vì tủi thân?

Mắt
ngập nước, nhớ tới phim truyền hình bi kịch sến sẩm lúc tám giờ của Đài
Loan, Hồng Kông… không nói gì! Hôm nay hình như mình cũng nếm thử một
mẻ. Trầm trọng cỡ nào? Kì thật cũng không tính là bi kịch! Cô không phải
nữ nhân vật chính điềm đạm đáng yêu bị vứt bỏ, anh ta cũng chả phải nam nhân
vật chính dịu dàng đa tình, có mới nới cũ. Người anh ta ôm càng không tính là
kẻ thứ ba không hiểu chuyện khéo chọc cho người khác nổi khùng. Anh ta chính là
địa chủ đại gian đại ác của xã hội cũ. Mà cô là tì nữ của anh ta. Địa chủ gian
ác áp bức tì nữ! Còn háo sắc hôn cô! Sau đó lại áp bức cô lao động! Cô phải làm
sao bây giờ? Nước mắt nhỏ giọt trên đất, cố gắng mở đôi mắt vừa sưng vừa đỏ,
nhìn chăm chăm xuống nền nhà. Quyết định rồi! Cô muốn trộm đồ, làm anh ta đau
lòng. Sau đó trốn đi thật xa, tìm đến một nơi không bao giờ gặp lại anh ta nữa…
bắt đầu… cuộc sống mới… Nhưng nước mắt tvẫn iếp tục tí tách rơi.

Nghẹn
ngào lẳng lặng tự nói với mình: “Diệp Thiện Thiện, mày từ một quốc gia văn minh
xuyên qua đến đây!”.

Nghẹn
ngào…

“Có
tự tôn…”. (không bao gồm tình huống đặc biệt)

Nghẹn
ngào… khịt mũi.

“Rất
tự cường!”. (ngoại trừ tình huống đặc biệt)

Nghẹn
ngào…

“Là
người có tư tưởng…”. (trừ lúc đầu óc trống rỗng)

Nghẹn
ngào n lần…

Kéo
tay áo lau nước trên mặt, chảy không ngừng y như trời mưa.

Hối
hận, vô lực vùi đầu vào giữa hai đầu gối, tiếp tục nức nở.

Giặt
đồ cả một ngày, quá mệt mỏi! Nước mắt còn đọng trên mặt, vừa khóc vừa ngủ thiếp
đi. Trong góc tường lạnh lẽo, giống như một con thú nhỏ cuộn tròn lại, chỉ biết
tự mình ủ ấm đôi tay… ánh trăng chiếu rọi trên người cô… cái bóng cô đơn trải
dài…

****************************

Tiếc
là cô ngủ say, không nhìn thấy tiết mục “ám sát” đang diễn ra trong tiền thính.

Yến
tiệc chiêu đãi vốn nhộn nhịp, bị mấy tên sát thủ đột nhiên xuất hiện gây nên
một màn gió tanh mưa máu! Mấy dãy bàn phía dưới, người nào người nấy run lẩy
bẩy, nhìn đồng liêu phút trước còn nâng li chè chén, nháy mắt một cái đã thành
xác chết nằm trước mặt mình… có người sợ đến nỗi tè ra quần, còn không thì nhào
đầu xuống gầm bàn… làm trò hề!

Chỉ
thấy bóng tả hữu hộ pháp như con thoi xẹt qua xẹt lại giữa đám hắc y nhân…
thỉnh thoảng lại có tên hộc máu mất mạng. Một tên hắc y nhân trong bọn tinh
mắt, chộp lấy Hạ Hà đang run rẩy nấp một bên làm con tin.

“Thương
Khung, không phải ngươi rất thương nữ nhân này sao? Đem bản đồ ra đổi! Bằng
không ta khiến ả đầu một nơi mình một nẻo!”. Tên hắc y nhân kề thanh đao sáng
loáng lên cái cổ trắng ngần của Hạ Hà. Thân mình Hạ Hà run lên, muốn khóc thành
tiếng.

“Chủ
thượng… cứu, cứu ta…”.

Thương
Khung ngồi nguyên trước bàn như cũ, tao nhã vuốt ve bầu rượu trong tay, dường
như cả ánh mắt cũng keo kiệt không muốn cho…

Hạ
Hà đau đớn thét lên, khóc to cầu xin tha mạng. Hiển nhiên, thanh đao kia đã cứa
vào cổ nàng ta.

“Không
đưa sao?”. Hắc y nhân tàn nhẫn nói. “Vậy ta sẽ tống ả về chầu trời!”. Nói
xong muốn cắt cổ.

Chỉ
thấy Thương Khung làm một động tác là thong dong đứng dậy. Tên hắc y nhân ngẩn
người, tiếp đó đột nhiên đánh rớt cương đao, dường như phát điên hai tay tự
siết cổ mình, hai mắt chảy máu, há to miệng kêu gào, tình trạng hình như đau
đớn không chịu nổi.

“Ai
phái ngươi đến?”. Thương Khung lãnh đạm mở miệng.

Mặt
hắc y nhân đỏ phừng: “…Ta… không… nói cho… ngươi… biết..”. Nói xong đau quá lăn
lộn bò xoài trên đât.

Hạ
Hà vọt qua người hắc y nhân không hiểu vì sao ngã xuống, khẽ kêu một tiếng chủ
thượng rồi muốn nhào vào lòng hắn, bị ánh mắt diều hâu lạnh như băng của Thương
Khung nhìn chằm chằm đến nỗi mặt hoa biến sắc. Không cam lòng lại tiến thêm hai
bước, mới rồi rõ ràng chủ thượng đau lòng mà cứu ả. Còn chưa đụng đến chéo áo
Thương Khung, một sức mạnh vô phương tránh né ập vào mặt, đánh cho ả mắt nổ đom
đóm, hôn mê bất tỉnh. Trước khi mê man vẫn không dám tin, sức mạnh đó từ Thương
Khung, là hắn phất ngón tay bắn ra.

Giải
quyết sạch sẽ đám sát thủ còn sót lại, tả hữu hộ pháp quay trở lại sau lưng
Thương Khung, mau chóng bám theo như hình với bóng.

Nhìn
hắc y nhân trên mặt đất bắt đầu thổ huyết, Thương Khung nhíu mày: “Còn không
chịu khai?”.

“…Là
Thanh Sơn phái…”. Nói chưa xong, tâm tình đột nhiên trở nên ác liệt, ngón giữa
khẽ búng, hắc y nhân chết ngay tại chỗ! Thanh Sơn phái! Khóe miệng hắn cong lên
tàn nhẫn. Bỏ qua nhiều lần, hắn đã niệm tình cũ, nhưng bọn chúng thì sao?

Quét
mắt qua đám “bộ hạ” đang run rẩy bên tường.

“Gian
tế ở khách sạn Vân Ẩn đã tìm ra chưa?”.

“Bẩm
chủ thượng! Đã tìm được rồi!”. Nói xong, hai bạch y hộ vệ lôi một gã nam nhân
từ ngoài vào. Người này mặt trắng như tờ giấy, thì ra lại là người vừa nãy tóm
lấy Diệp Thiện Thiện, Thôi quản sự.

Mắt
Thương Khung híp lại một nửa. “Là ngươi?”. Đột nhiên cười nham hiểm. “Lá gan
lớn lắm!”.

Vươn
tay thộp cổ áo gã, ánh mắt như dao lạnh buốt thấu xương nhìn chòng chọc, khớp
hàm Thôi quản sự phát ra tiếng “cạp cạp”. Thương Khung hơi nghiêng người kề sát
tai Thôi quản sự, dùng giọng nói chỉ tên này mới nghe thấy được, lạnh lùng hỏi.

“Ngươi
dùng tay nào chạm vào nàng?”. Thôi quản sự ngờ vực không rõ, miệng run run nói
không ra tiếng, hắn… có ý gì?

“Tay
này?”. Thương Khung vừa mới nói, Thôi quản sự đã hét lên thê thảm, tay trái gãy
lìa.

“Còn
tay này?”. Bỗng nhiên, tiếng thét thứ hai so với tiếng thứ nhất còn thảm hơn,
thống khổ thảm thiết. Đám người chưa có tè ra quần đằng xa đều không ai may mắn
thoát khỏi.

Thu
hồi ánh mắt! Có vẻ không có hứng thú, tùy tiện phất tay một cái. Tiếng hét của
Thôi quản sự cũng lập tức đình chỉ. Mọi người kinh hồn táng đảm co cụm lại một
góc, mặt người nào người nấy không còn chút máu. Hai tay Thôi quản sự gãy lìa,
giờ phút này giống như miếng thịt bị quẳng xuống đất… hiển nhiên đã tắt thở
chết rồi.

“Quản
gia!”. Tổng quản tức thì mềm nhũn cả người, dùng hai tay bò đến trước mặt
Thương Khung.

“Có,
có…”.

“Lần
này thanh lí môn hộ, đã quấy rầy hứng thú của các ngươi rồi!”. Nghe xong tổng
quản và mọi người càng run dữ dội.

“Không,
không có!”. Mặt tổng quản cười còn khó coi hơn khóc.

Mọi
người đằng sau tổng quản phụ họa, nhất trí lắc đầu.

“Vậy
sao?”.

“Vâng,
vâng...”. Tổng quản vội vàng gật đầu.

Mọi
người đều gật.

“Hữu
hộ pháp!”. Thương Khung phân phó. “Còn sống… thưởng mỗi người trăm lượng…”.

“…vàng!”.
Hắn còn chưa nói hết.

Một
lúc lâu sau… đầu óc tổng quản và mọi người mới xoay chuyển… tức thì từ sầu
thành vui… một trăm lượng vàng? Rất nhiều, rất nhiều tiền… thân mình đang run
rẩy quên mất run, toàn bộ hóa đá!

Đợi
khi tỉnh táo lại đã không còn thấy bóng dáng chủ thượng Thương Khung đâu nữa.

****************************

Một
bóng người đứng sững dưới ánh trăng, yên lặng nhìn nhân nhi nằm co quắp trong
góc tường, ngủ mà nước mắt vẫn còn vương đầy mặt. Ánh mắt thoáng đau lòng,
thương tiếc, không nỡ… một chút gì đó giống như dịu dàng, nhanh đến nỗi ma quỷ
cũng tưởng mình hoa mắt, cẩn thận nhìn lần nữa thì đã bình thường trở lại.

Dường
như đã chịu uất ức rất lớn, trong mộng vẫn không quên nức nở. Chầm chậm ôm nàng
vào lòng, cầm lấy cổ tay mảnh khảnh, nhìn hai bàn tay tội nghiệp của nàng… lâu
thật lâu, môi nhẹ nhàng hôn lên.

Đau
đớn rên rỉ đứt quãng “ư, ư”, còn có chút không thoải mái, khẽ hút hơi, làm hắn
nhíu mày lại.

Nếu
không phải sự tình lần này có phần nguy hiểm, hắn căn bản sẽ không xa lánh nàng
ngay khi đến khách sạn, để mặc nàng rời khỏi người hắn. Thử nghĩ nếu thanh đao
đó đặt lên cổ nàng, hắn sẽ làm gì? Mày chau càng chặt! Không có nếu như! Cho dù
có một ngày… Hắn thề! Hắn tuyệt đối không để người kia chết dễ dàng được! Tuyệt
đối không!

Vẻ
mặt đạm mạc cúi đầu nhìn nàng, nhìn khuôn mặt ngủ say ngây thơ đơn thuần như
trẻ nhỏ của nàng, áp sát vào người hắn tìm hơi ấm, kế đó khe khẽ cọ cọ, vùi đầu
vào hõm vai hắn, làm khóe miệng hắn cong lên. Vòng tay ôm lấy đầu nàng vỗ về,
vuốt ve mái tóc rối. Nhìn hốc mắt sưng đỏ thì thầm thở dài.

“Thiện
Thiện!”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.