Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 08
Chương 8
Ðương
nhiên Lương Tiểu Mạn sẽ không bị tố cáo hay ngồi tù, chị ta chỉ bị tạm giam,
bác của Ngô Diệu đã chạy đi tìm bà Ngô khóc lên khóc xuống, ra sức xin lỗi, nói
Tiểu Mạn còn chưa khỏi bệnh, đừng chấp nó làm gì.
Từ
việc này, Trương Phi Phi đã rút ra kết luận, người bị bệnh điên không đáng sợ,
chỉ sợ kẻ không bị điên nhưng lại ỷ mình bị điên mà gây rối khắp nơi.
Ngô
Diệu cũng không bắt Lương Tiểu Mạn bồi thường, nói cho cùng thì bắt bồi thường
vẫn là làm khó cho bác gái, cái kiểu con ác mẹ hiền này đúng là… quá gớm.
Mọi
chuyện xem như cũng giải quyết xong, Ngô Diệu lại đi đánh hàng về… Gần đây nuôi
cá chọi đang thịnh hành, cô ôm về một đống bình cá, rồi đặt mua trên mạng mười
mấy con cá chọi, nuôi trong bình.
Cá
chọi trong nước chất lượng thấp, giá một con khá rẻ chỉ có năm tệ, đuôi rất to,
tinh thần hăng hái. Một cái bình nhỏ nuôi được một con, cách lớp thủy tinh mà
lúc nào chúng cũng đâm tới đâm lui như muốn đánh nhau.
Ngô
Diệu bỏ cát trắng vào trong bình, thả vài cây bèo tấm dập dềnh trên mặt nước.
Hai bình một hộp, đặt tên là cá hôn nhau… Năm mươi tệ một hộp, rất đắt hàng.
Ngày ngày Diệu Diệu trang trí cho bình cá không ngơi tay.
Mới
đầu, Ngô Diệu tới cửa hàng thú nuôi Phong Ba tìm bà chủ để hỏi mua cá chọi. Bà
chủ bảo cô lên mạng mua giá bán buôn, mỗi lần có thể mua được tới hơn trăm con.
Cô lo lắng đặt hàng, lần đầu tiên chỉ đặt một trăm con, cô nghĩ chắc cũng phải
toi mất hơn chục con, không ngờ con nào con nấy đều tung tăng khỏe mạnh.
Ngô
Diệu nhìn cái túi nhựa to vật vã được châm lỗ khí hồi lâu, phân nửa túi là
nước, một đống cá chọi chen chúc nhau tới nỗi không duỗi thẳng thân ra được.
Liêm Khải gọi đây là cá dùng làm kinh tế. Cô lên baidu(*) xem thử.
Trong diễn đàn cá chọi, nick “Hài thiên bẩm” đã tổng kết về cá chọi như sau:
Loại cá này đúng là bi kịch, sinh ra đã thích đấu đá, cá không chỉ đấu với cá,
mà còn phải đấu với hoàn cảnh môi trường. Chúng rất bỉ ổi những lại rất dễ
nuôi, sống được trong nước hay ở trong bùn cũng khỏe re, hiển nhiên là con nào
càng đấu giỏi thì càng sống lâu. Thế nhưng nhược điểm lớn nhất của loại cá tà
môn này là sợ nước máy. Nước phải để lắng từ ba ngày trở lên, phơi nắng cho bay
hết mùi clo rồi mới có thể thả cá vào. Xem ra cá có hung dữ cỡ nào cũng phải
tìm được nơi thích hợp mới sống được, không thì dính clo một phát là đi bán
muối ngay!
(*) Trang tìm kiếm lớn nhất Trung Quốc.
Rất
nhanh chóng, tất cả các cửa hàng trong phố buôn bán đều bắt đầu bán cá hôn
nhau, mẫu mã càng ngày càng đa dạng. Ngô Diệu đã kiếm được kha khá nên thôi
không nhập hàng nữa. Hôm đưa Champagne đi làm đẹp thì đột nhiên cô nảy ra một ý
tưởng, về nhà tìm Lạc Tài Tần làm giúp cô một mô hình bằng đất sét theo ngoại
hình của Champagne,
chân ngắn thịt nhiều đuôi cong.
“Em
làm cái này làm gì?”. Lạc Tài Tần hỏi.
“He
he”. Ngô Diệu cười bí ẩn. Cô lấy tiền lãi từ đợt bán cá chọi lần trước đặt làm
một đống chậu hoa be bé màu champagne hình dáng chú cún, trong mỗi chậu đều
trồng hai cây cỏ đuôi chó, còn bán kèm theo một túi bùn hữu cơ nhỏ. Trên nhãn
mác có in hình Champagne phiên bản cute do Lạc
Tài Tần vẽ, bên cạnh là câu – Tôi yêu chó, bảo vệ chó.
Thế
là… mấy chậu hoa đó cũng bán đắt như tôm tươi, rất nhiều người còn ôm Champagne, cầm chậu hoa
bé chụp ảnh. Ít lâu sau ảnh được post lên mạng, người tới cửa hàng vì hâm mộ
càng nhiều thêm.
Ngô
Diệu còn treo một tấm biển hình tròn ở cửa, trên đó là hình chibi đáng yêu của Champagne đang vẫy đuôi với mọi người đã được Phi Phi
dùng vi tính đơn giản hóa. Phi Phi rất nhạy bén, tới cục thương hiệu đăng kí
trước thương hiệu Champagne giúp Ngô Diệu.
Vèo
cái là hết một tháng, việc làm ăn của Ngô Diệu càng lúc càng lên như diều gặp
gió. Liêm Khải nói với Lạc Tài Tần, “Lúc nào Ngô Diệu cũng híp mắt trông như
con mèo, cọ bên này một tí, dụi bên kia một tẹo, thế mà rất có đầu óc làm ăn”.
Gần
đây Lạc Tài Tần cũng rất bận, bức tranh con sâu trừu tượng con mèo tình yêu của
anh tham dự triển lãm, bất ngờ giành được giải thưởng lớn quốc tế, vô số nhà
sưu tập nước ngoài và viện bảo tàng mong giành được series tranh này của anh.
Nhưng Lạc Tài Tần giấu bức tranh con mèo trừu tượng đi, nhất quyết không bán.
Chủ
nhật, Trương Phi Phi đến cửa hàng Ngô Diệu.Hai người đang buôn chuyện thì thấy
xa xa có bóng người thướt tha chậm rãi đi tới, là Lương Tiểu Mạn.
Vết
thương của Lương Tiểu Mạn đã gần khỏi. Hôm nay chị ta mặc bộ đồ công sở màu
xanh nhạt rất đẹp, nhìn rất giống dân công sở. Chị ta cười hì hì lên tiếng gọi,
“Diệu Diệu”.
Ngô
Diệu gật đầu, “Vâng, chị đã tìm được việc chưa?”.
“Tìm
được rồi”. Lương Tiểu Mạn thản nhiên bước vào, chị ta chọn quyển sổ tay hình
thức rất đơn giản rồi hỏi Ngô Diệu, “Bao nhiêu tiền em”.
“Tặng
chị đấy”. Quyển sổ này rẻ, Ngô Diệu cũng chẳng buồn lấy tiền.
“Ừ…
Thế cho em cái này”. Lương Tiểu Mạn lấy ra một hộp chocolate, “Một vị khách của
chị tặng, dạo này chị béo quá, em ăn đi”.
“Vâng”.
Ngô Diệu nhận hộp chocolate, Lương Tiểu Mạn cầm quyển sổ rồi lên một chiếc xe
đậu ở đầu ngõ.
Trương
Phi Phi hóng hớt nhìn ra ngoài, đó là một chiếc xe BMW C-Evolution, chắc là
loại rẻ nhất, trong xe là một người đàn ông lạ mặt đeo kính râm, lái xe đưa
Lương Tiểu Mạn đi.
“Này”.
Phi Phi ngoảnh lại, thấy Ngô Diệu đang bóc chocolate bèn giật lại, “Mày không
sợ có độc à?!”.
Ngô
Diệu dở khóc dở cười, “Sao thế được”.
“Tâm
thần thì giết người không bị tử hình!”. Phi Phi vội vàng cất chocolate đi, “Ðúng
rồi, có phải chị ta câu được bạn trai mới không?”.
“Cũng
có thể”.
“Diệu
Diệu”. Phi Phi chống hai tay dưới cằm nằm ườn ra bàn nhìn cô, “Chị họ mày đúng
là hiếm có khó tìm”.
“Người
như thế có nhiều lắm”. Ngô Diệu lấy bút dạ tô màu cho bức tranh chibi đã vẽ
xong, “Chị ấy chỉ quen nhìn về phía trước mà thôi”.
“Nhìn
về phía trước…”. Phi Phi thở dài thườn thượt, “Trước đây tao vẫn nghĩ rằng đó
là cụm từ hay. Ðúng rồi, hình như Trâu Thiếu Ðông đã có bạn gái”.
“Thế
à”. Ngô Diệu cũng không thấy ngạc nhiên.
“Quyến
rũ lắm”. Phi Phi bắt đầu rỉ rả, “Hình như hơi nóng tính, nhưng Trâu Thiếu Ðông
cũng chẳng để bụng. Con bé này rất lợi hại nhé, tốt nghiệp trường đại học
khủng, vừa có khí chất lại có học thức. Mày nói xem sao giờ con gái kiểu đó lại
nhiều thế nhỉ?”.
“Không
phải mày cũng thế sao”. Ngô Diệu cười hì hì.
“Thật
thế à?”. Phi Phi được bạn khen thì vui sướng, lại nghe ngoài đầu ngõ có tiếng
xe ô tô, thò đầu ra nhìn rồi trợn tròn mắt ngoái lại nói, “Diệu Diệu, là Trâu
Thiếu Ðông!”.
Ngô
Diệu sững người, quả nhiên Trâu Thiếu Ðông đã đi vào rồi.
Champagne vẫy vẫy đuôi với hắn. Ngô Diệu
thấy giống chó Chow Chow cái gì cũng tốt, chỉ mỗi cái hèn, gặp ai cũng rất thân
thiết, không phân được địch ta!
Trâu Thiếu Ðông ngồi xuống vỗ vỗ
Champagne, hỏi, “Phòng tranh bên cạnh đóng cửa hả?”.
Ngô Diệu nghĩ thầm, chẳng lẽ hắn ta tới
tìm Lạc Tài Tần? Cô gật đầu đáp, “Ừ, anh ấy tới bảo tàng mĩ thuật rồi”.
“Dạo này anh ta nổi tiếng lắm. Biết anh
có quen Lạc Tài Tần mấy người bạn làm ăn đều muốn mời anh ta ăn bữa cơm”. Trâu
Thiếu Ðông rút điếu thuốc ra châm lửa.
Ngô Diệu hơi bất mãn, “Anh có quen thân
với anh ấy đâu”.
“Giới thiệu mối làm ăn mà, ai cũng được
lợi”.
“Thế hỏi thử anh ấy trước đi, biết đâu
anh ấy lại không đồng ý”. Ngô Diệu lẩm bẩm.
Trâu Thiếu Ðông ngẩn ngơ chốc lát, hỏi
Ngô Diệu, “Em quan tâm tới anh ta hả? Hay là vẫn chưa dứt tình cũ với anh? Hay
là tâm trạng không tốt?”.
“Này”. Không để Ngô Diệu trả lời, Trương
Phi Phi đã trợn mắt nhìn hắn, “Anh có biết nói tiếng người không thế?”.
Trâu Thiếu Ðông lắc đầu, “Tiểu thư ơi,
tốt xấu gì anh cũng là sếp của em mà. Em nể mặt anh chút có được không?”.
“Làm sao? Thích lấy công báo thù riêng
à? Tôi không ngại đâu, tới đi!”. Trương Phi Phi hung hăng.
Trâu Thiếu Ðông đành bó tay, “Ðúng rồi,
Liêm Khải cũng là bạn em phải không?”.
“Ừm hừm”. Phi Phi đá lông nheo một cái,
“Bạn trai dự bị No.1”.
“Anh muốn nhờ anh ta vẽ giúp một bộ
tranh. Em giúp anh liên hệ được không? Giá cả thương lượng”.
“Không thành vấn đề”. Trương Phi Phi
đồng ý ngay.
Trâu Thiếu Ðông gật đầu, thấy Ngô Diệu
đang nghiêm túc vẽ tranh chibi bèn hỏi, “Thế nào, cuối tuần em định đi đâu
chơi?”.
“Em phải trông cửa hàng”. Ngô Diệu lắc
đầu không muốn đi.
“Thứ bảy chủ nhật nghỉ, mở cửa hàng làm
gì”. Trâu Thiếu Ðông nhíu mày, “Anh có vé đây, đi xem phim không?”.
“Phim gì?”. Phi Phi hình như có hứng
thú.
“Không đi”. Ngô Diệu lắc đầu.
Trâu Thiếu Ðông nhìn cô, “Thế ăn cơm
nhé”.
Ngô Diệu vẫn lắc đầu nguầy nguậy.
“Thôi được rồi”. Trâu Thiếu Ðông cũng
không ép, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vắt hai tay ra sau đầu, gác chân nằm
ngả ra… Một động tác vốn rất lưu manh lại được làm vô cùng phóng khoáng. Trương
Phi Phi ngắm nghía dáng người của hắn ta, nháy nháy mắt với Ngô Diệu.
Ngô Diệu hỏi, “Anh làm gì thế?”.
“Anh trông cửa hàng với em, dù sao anh
cũng đang rảnh”.
“Anh không đi chơi với bạn gái à?”. Ngô
Diệu thuận miệng hỏi một câu.
Trâu Thiếu Ðông ngồi dậy, nhìn Ngô Diệu
dường như có chút kinh ngạc, “Anh không có bạn gái”.
Ngô Diệu cau mày, trong mắt lóe lên sự
chán ghét.
Trâu Thiếu Ðông kinh ngạc nhìn biểu cảm
vừa thoáng qua của Ngô Diệu, nụ cười trên gương mặt cũng héo đi.
Trương Phi Phi nhìn qua nhìn lại, thấy
vô cùng khó xử.
Một lúc sau, Trâu Thiếu Ðông đứng dậy,
nói, “Anh đi trước đây”.
Trương Phi Phi liếc mắt nhìn ra ngoài,
chiếc xe đã đi mất.
“Phù…”. Thở phào một hơi, Phi Phi thắc
mắc hỏi Ngô Diệu, “Diệu Diệu, sao mày dữ thế hả, từ trước tới giờ mày có giận
bao giờ đâu”.
Ngô Diệu đặt bút xuống, “Tùy tiện đùa
giỡn tình cảm của người khác”.
“Cái gì?”.
“Năm đó vì muốn đá chị họ tao, anh ta
hẹn hò với tao được ba ngày. Giờ rõ ràng đã có bạn gái mà không chịu thừa
nhận”.
“Này… Diệu Diệu, có khi chuyện hắn ta có
bạn gái không phải là thật. Mày cũng biết Trâu Thiếu Ðông được nhiều con gái
thích mà”. Phi Phi lẩm bẩm, “Nhưng hắn ta lấy mày ra làm bia đỡ đạn, ba ngày đã
đá thì đúng là quá ghê tởm!”.
Ngô Diệu trầm ngâm hồi lâu, khóe miệng
giật giật, nói, “Thôi, kệ đi mày”.
Cô vừa dứt lời đã nghe có giọng nói u ám
hỏi, “Ai nói với em hồi đó anh lấy em ra làm bia đỡ đạn?”.
Giọng nói trầm trầm khiến Ngô Diệu và
Phi Phi giật nảy mình. Trâu Thiếu Ðông mặt mũi hầm hầm đứng ở bên cửa, cau mày
nhìn Ngô Diệu, “Ai nói với em thế?”.
Thì ra lúc nãy hắn chỉ giả vờ đi, rồi cố
ý nghe xem Ngô Diệu và Phi Phi nói gì.
Thấy Ngô Diệu không trả lời, Trâu Thiếu
Ðông nghĩ một lát rồi gật đầu, “Chị họ em?”. Hắn nhướn mày lên cười lạnh lùng,
rồi quay người đi mất, “Cô ta chết chắc rồi”.
“Này!”. Ngô Diệu thấy tình hình không
ổn, chẳng lẽ mình hiểu nhầm? Nhưng với tính tình của Trâu Thiếu Ðông thì có thể
anh ta sẽ đến gây chuyện với Lương Tiểu Mạn thật. Cô bèn vội vàng đuổi theo.
Phải gọi là khéo tới mức không thể khéo
hơn, đúng lúc này Lạc Tài Tần đạp xe rẽ vào trong ngõ, lướt qua Trâu Thiếu
Ðông, thấy mặt hắn hầm hầm, bèn thắc mắc ngoái đầu lại nhìn mà chân vẫn đạp xe
đều, không ngờ Ngô Diệu từ cửa hàng lao ra.
“Rầm”. Trương Phi Phi sợ hãi hét lên,
“A!”.
Trâu Thiếu Ðông ngoái lại, Ngô Diệu đụng
phải xe đạp của Lạc Tài Tần, cả hai người và đều ngã lăn ra đất.
“Ai da”. Thím mì xào vội chạy tới đỡ.
“Diệu Diệu”. Phi Phi chạy tới dìu Ngô
Diệu, Trâu Thiếu Ðông cũng quay lại.
Ngô Diệu không bị thương, chân bị bàn
đạp làm xây xước một chút, nhưng Lạc Tài Tần thì ôm tay trái.
“Anh không sao chứ?”. Ngô Diệu thấy sắc
mặt Lạc Tài Tần trắng bệch, có lẽ anh đã bị thương.
“Hình như bị thương, cũng không quá…”.
“Ðến bệnh viện đi”. Trâu Thiếu Ðông đỡ
Lạc Tài Tần lên xe, Ngô Diệu cũng đi theo, còn Phi Phi ở lại trông cửa hàng.
Thím mì xào tò mò, “Phi Phi này, có phải
Diệu Diệu và Tiểu Tần, thêm cả cậu Trâu kia là… tình tay ba không?”.
Phi Phi ngượng ngập, “Cũng không thể coi
là tay ba được, giờ cố lắm chỉ có thể gọi là elip tình ái thôi ạ”.
Lạc Tài Tần được chẩn đoán nứt xương tay
trái, dù vết thương không nặng, nhưng vẫn phải bó bột nửa tháng. Ngô Diệu vô
cùng áy náy.
Cảm thấy bầu không khí giữa Ngô Diệu và
Trâu Thiếu Ðông lạ lạ, Lạc Tài Tần bèn nói với Ngô Diệu, “Không sao, anh thường
vẽ bằng tay phải mà. Em mua cho anh chai nước với”.
“Vâng”. Ngô Diệu chạy ra ngoài.
Trâu Thiếu Ðông rút điếu thuốc, chưa kịp
châm lửa thì bị cô y tá dữ dằn lườm cho một cái, vội vã cất đi.
“Chắc Diệu Diệu hiểu nhầm”. Lạc Tài Tần
đột nhiên lên tiếng, “Tìm cơ hội nói rõ đi”.
Trâu Thiếu Ðông sững người, “Sao anh
biết tôi bực mình chuyện gì?”.
Lạc Tài Tần nhún vai, “Tôi thấy chuyện
có thể khiến cậu tức giận không nhiều, khả năng liên quan đến Ngô Diệu khá
lớn”.
Trâu Thiếu Ðông ngồi xuống chiếc ghế gần
đó, mãi sau mới lên tiếng, “Trước giờ cô bé ấy cứ khiến người ta không an tâm
nổi. Có những người nhìn về phía trước, có những người nhìn lại phía sau, chỉ
có cô ấy là nhìn quanh nhìn quẩn, chỗ nào cũng để mắt tới”.