Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 06
Chương 6
Kết thúc một ngày làm việc, Trâu Thiếu
Ðông chuẩn bị về nhà, lúc đi ngang qua cửa phòng làm việc của Trương Phi Phi
thì phát hiện cô vẫn đang làm thêm giờ, bánh pizza vẫn đặt trên bàn.
Nghĩ một lát, Thiếu Ðông bèn quay về
phòng làm việc, gọi điện thoại tới nhà Ngô Diệu, hỏi bà Ngô xem Ngô Diệu đã về
nhà chưa, mình muốn hẹn Ngô Diệu ăn cơm.
Bà Ngô không giấu giếm, lo lắng Ngô Diệu
lang thang một mình ở ngoài tới nửa đêm, có Trâu Thiếu Ðông ở cùng thì tốt, nên
kể sơ qua tình hình trong nhà, dẫu sao cô chị họ Lương Tiểu Mạn của Ngô Diệu
cũng là họ hàng với Trâu Thiếu Ðông, mọi người đều quen biết nhau.
Sau khi gác điện thoại, Thiếu Ðông bưng
tách café tới bên cửa sổ, nhìn dòng người đến đến đi đi phía dưới, nghĩ ngợi.
Không biết thời gian trôi được bao lâu,
bỗng thấy một chiếc xe đạp ngả nghiêng băng qua đường, người đạp xe là Lạc Tài
Tần, Ngô Diệu ngồi ở phía sau ôm Champagne.
Khắp khu buôn bán toàn nhà cao tầng này
đều là dân công sở đi lại gấp gáp, trông hai người này có phần hơi nhàn nhã…
Thật đúng là đau cả mắt.
Trâu Thiếu Ðông uống một ngụm café, thản
nhiên nhìn chiếc xe dừng lại. Lúc xuống xe Ngô Diệu không cẩn thận trượt chân
một cái, suýt nữa là ngã bệt xuống đất, may mà Lạc Tài Tần nhanh tay đỡ được.
Thiếu Ðông lắc đầu, cô vẫn vụng về chẳng khác gì ngày trước.
Trương Phi Phi đang bận xem lại phân
cảnh đã chụp được hôm nay, Ngô Diệu cũng không làm phiền cô, vừa cắt một miếng
pizza nhỏ nhỏ đút cho Champagne, vừa kể lại chuyện chị họ và anh rể.
“Mẹ nó!”. Trương Phi Phi nghe xong máu
nóng bốc lên, “Anh rể nhà mày là cái giống gì thế? Ngoại tình thì thừa nhận đi,
không phải ly hôn lấy con bồ ấy về là được rồi à, sao còn cạn tàu ráo máng tống
chị họ mày vào bệnh viện tâm thần chứ?!”.
“Thế nên tao đã kể cho mẹ tao rồi”. Ngô
Diệu nằm bò ra bàn nhìn Phi Phi tổng hợp các phân cảnh.
Lạc Tài Tần tựa vào bàn, lật xem ảnh
thiết kế tạo hình do họa sĩ trong công ty vẽ, thấy ý tưởng về game này rất thú
vị.
“Diệu Diệu, việc Mẫn Chấn Vũ tới tìm mày
cũng thất đức quá đấy!”. Phi Phi vừa nói vừa ghép các phân cảnh thành bản xem
thử.
“Tao chỉ không hiểu, tại sao hắn phải
tống chị họ tao vào bệnh viện tâm thần mới chịu thôi? Không phải bên nhà tao
không cho họ ly dị, bác tao đã nói từ lâu rồi”.
“Vấn đề danh dự”.
Ngoài cửa chợt có tiếng người nói chen
vào.
Ngô Diệu vừa nghe thấy thì mí mắt giật
giật, ngoảnh lại nhìn, quả nhiên là Trâu Thiếu Ðông.
“Tiểu Mạn tới trường gây rối, nghĩa là
mọi người trong đại học sư phạm đều biết Mẫn Chấn Vũ có tình nhân, trực tiếp
ảnh hưởng tới tiền đồ của anh ta”. Trâu Thiếu Ðông cầm tách café bước vào, “Nếu
Tiểu Mạn nhập viện vì chứng bệnh thần kinh trầm trọng, thì hành vi ngoại tình
của Mẫn Chấn Vũ sẽ biến thành hành vi có thể cảm thông và thấu hiểu”.
“Oa”. Trương Phi Phi vỗ tay, “Cách đê
tiện thế này mà cũng nghĩ ra được! Tên trí thức ấy khốn nạn thật!”.
Ngô Diệu lại nhìn Phi Phi ý hỏi: “Không
phải mày nói Trâu Thiếu Ðông không ở đây sao?”.
Phi Phi cười gượng mấy tiếng ý nói: “Ai
biết được, chắc hắn ta đã đoán được trước”.
“Trông thế nào?”. Trâu Thiếu Ðông hỏi
Lạc Tài Tần, “Mấy bản thiết kế này cũng được đấy chứ?”.
Lạc Tài Tần gật đầu, “Không tồi, nhưng
hình như chưa đủ độ đồng nhất giữa phông cảnh và nhân vật”.
“Ðúng rồi, tôi cũng thấy thế!”. Trương
Phi Phi lập tức ngẩng đầu lên, “Cảnh quá sáng”.
“Mai nhớ bảo bọn họ sửa lại”. Trâu Thiếu
Ðông cũng nhận ra vấn đề.
Ngô Diệu đang nghĩ hay là đi trước thì
di động đổ chuông, là mẹ gọi.
“Mẹ ạ?”.
“Diệu Diệu, chị họ con bị cưỡng chế vào
bệnh viện rồi!”.
“Cái gì?”. Ngô Diệu thất kinh.
“Bọn họ nói Tiểu Mạn bị bệnh tâm thần
loại nặng, tới trường học gây sự làm sinh viên bị thương, nên đã cưỡng chế đưa
vào bệnh viện rồi, hơn nữa anh rể con còn kí tên đồng ý”.
“Làm sao bây giờ…”. Ngô Diệu cũng hơi
bối rối.
“Bác con còn đang đòi chết đây. Bạn bè
của con có ai biết luật không, nghĩ cách giúp đi. Bố con và bác trai đã tới
bệnh viện rồi”.
“Vâng! Con về nhà ngay đây”. Ngô Diệu
ngắt di động, định đi thì Trâu Thiếu Ðông ngăn lại, “Sao thế?”.
Ngô Diệu kể sơ qua, Lạc Tài Tần nghe vậy
thì nhíu mày, “Xong rồi, chắc anh rể cô nghĩ anh sẽ nói cho cô biết nên đã ra
tay trước”.
“Ðúng là đồ hạ lưu!”. Trương Phi Phi ném
giấy tờ trong tay đi, “Diệu Diệu, tao nghe nói bệnh viện tâm thần sẽ dùng điện
kích với những bệnh nhân tâm thần nặng nóng nảy phải không? Khủng bố thật
đấy!”.
“Không đâu”. Ngô Diệu cũng thấy sợ mất
vía, “Tim chị họ tao không tốt mà!”.
Lúc này, di động của Trâu Thiếu Ðông
cũng đổ chuông, là bà Trâu gọi tới, kể chuyện Tiểu Mạn.
“Con biết rồi mẹ ạ, con có cách giải
quyết”. Trâu Thiếu Ðông nói hai câu ngắn gọn rồi dập máy, gõ gõ di động lên
cằm, nói với Ngô Diệu, “Anh đi tìm Mẫn Chấn Vũ nói chuyện xem thế nào”.
“Này”. Phi Phi hỏi, “Không phải anh định
lấy bạo lực trị bạo lực đấy chứ?”.
Trâu Thiếu Ðông cười cười, “Trông anh
giống người lấy bạo lực trị bạo lực sao?”. Dứt lời rồi đi mất.
Ngô Diệu và Phi Phi nhìn nhau.
Lạc Tài Tần gấp tập tranh trong tay lại,
“Chúng ta song kiếm hợp bích đi”. Nói xong bèn gọi điện cho Liêm Khải, bảo cậu
ta nghĩ cách hẹn bạn cũ ăn cơm, mà đương nhiên, người bạn đó là cô tình nhân ở
trường sư phạm của Mẫn Chấn Vũ.
Chưa được chục phút, Liêm Khải đã gọi
điện lại, nói tất cả đã sắp xếp xong, nửa tiếng nữa gặp nhau.
Ngô Diệu bảo Phi Phi làm việc tiếp, nhân
tiện trông giúp Champagne, còn mình và Lạc Tài Tần cùng tới quán nước nhỏ gần
trường sư phạm.
Lúc Ngô Diệu và Lạc Tài Tần bước vào đã
thấy Liêm Khải và cô gái kia đang nói chuyện vui vẻ.
“Ai da, đại tài tử, đây là bạn gái cậu
à? Xinh thật đấy!”.
Vừa bước vào đã nghe thấy câu đó, Ngô
Diệu thoáng sững sờ. Hóa ra Liêm Khải lấy lý do “Lạc Tài Tần tìm được bạn gái
xinh lắm, có muốn ra xem không?” để hẹn bạn học tới.
Ðúng là phụ nữ trên trái đất này đều tò
mò, cô bạn học cũ này cũng không ngoại lệ, vui vẻ đồng ý.
Cô bạn kia tên là Hứa Hiểu Hồng.
Ngô Diệu chăm chú quan sát chị ta. Ðúng
như lời Lạc Tài Tần nói, chị ta trông vô cùng giản dị, không hề giống kiểu
người quyến rũ chồng người khác.
“Diệu Diệu còn đang đi học à? Trông nhỏ
quá”. Hứa Hiểu Hồng rất nhiệt tình, rót trà bóc quýt cho Ngô Diệu, “Em lợi hại
đấy. Trước đây con gái của cả học viện mỹ thuật bọn chị đều nhìn chăm chăm vào
Lạc đại tài tử này, không ngờ lại để em giành mất”.
Ngô Diệu thấy hơi khó xử, cười cười nhìn
quanh, Liêm Khải và Lạc Tài Tần đều gật đầu với cô ra hiệu – nói thẳng ra đi.
“Sao thế? Sợ hả? Chị với bọn họ thân
nhau mà”. Hứa Hiểu Hồng cười
to.
Ngô
Diệu uống ngụm trà, nói: “Mẫn Chấn Vũ là anh rể em”.
Ngô
Diệu nói xong, Hứa Hiểu Hồng cũng ngẩn ngơ, lát sau sắc mặt dần dần trắng bệch,
“À…”. Cô nhìn Lạc Tài Tần và Liêm Khải, thì ra là hai người kia giở trò.
“Chuyện
anh rể em đã lập gia đình chị đã biết và cũng nghe nói rất nhiều về tính tình
của chị họ em”. Hứa Hiểu Hồng lên tiếng trước, “Chị rất thông cảm với anh rể
em, bọn chị thật lòng yêu nhau”.
“Ðúng
rồi…”. Liêm Khải đột nhiên nói với Ngô Diệu, “Hiểu Hồng trông rất giản dị,
nhưng mẹ cô ấy là phó hiệu trưởng trường đại học sư phạm, bố là cán bộ cao cấp,
tiêu chuẩn quân đội đấy”.
Hứa
Hiểu Hồng mặt đỏ bừng, lườm Liêm Khải một cái, “Nói linh tinh gì đấy!”.
“Nghe
nói cậu không muốn dạy ở trường nữa?”. Liêm Khải hỏi tiếp.
“Là
vì nghĩ tới tương lai của tớ và Chấn Vũ”. Khi nói câu này, Hứa Hiểu Hồng có
chút ngượng ngập, “Hai người cùng dạy một trường cũng không tốt lắm, nhiều
người sẽ bàn tán lung tung”.
Ngô
Diệu nhìn dáng vẻ hạnh phúc của chị ta, băn khoăn không biết liệu mình có thể
thuyết phục được chị ta không, phần lớn phụ nữ những lúc như thế này đều không
có lý trí.
Nhưng
Hứa Hiểu Hồng lại cười, “Chị nghe nói Lương Tiểu Mạn rất xinh đẹp. Em là em họ
của cô ấy phải không? Cô ấy chắc cũng đẹp như em.”.
Ngô
Diệu thành thật trả lời, “Chị họ em còn đẹp hơn em nhiều”.
“Vậy
thì cô ấy chắc hẳn là giai nhân rồi, nghe nói vì bị bạn trai cũ đá nên mới tóm
lấy Chấn Vũ làm phao cứu sinh, không những không chịu trách nhiệm với bản thân
mình, mà còn không chịu trách nhiệm với người khác! Sau khi Chấn Vũ cưới cô ta
về rồi mới biết chứng bệnh thần kinh nghiêm trọng của cô ta, đây không phải là
hại người sao? Có thể nói tình cảnh như bây giờ là do một tay cô ta tạo
thành!”.
Liêm Khải cầm tách trà đưa mắt ra hiệu cho Lạc
Tài Tần – Hình như chỉ số thông minh của bạn mình giờ đang ở dưới mức trung
bình, có thể khuyên được sao?
Lạc
Tài Tần cũng thấy rất nan giải.
Ngô
Diệu nghe xong chỉ bình tĩnh phản bác, “Trước khi Mẫn Chấn Vũ kết hôn với chị
họ em thì anh ta đã biết chị ấy có bệnh trầm cảm. Lúc ấy anh ta đã cầm tay chị
họ em thề nguyền son sắt, nói bị bệnh cũng đừng lo, có thể chữa khỏi, nguyện cả
đời chăm sóc cho chị ấy. Bởi thế mà bác em mới đồng ý cho hai người họ lấy
nhau. Chị có thể nói chị họ em bị người ta đá nên mới tìm phao cứu sinh, thì em
cũng có thể nói khi chị em suy sụp vì bị bỏ rơi, Mẫn Chấn Vũ thừa cơ xông vào,
rốt cuộc chuyện ra sao chỉ có đương sự tự biết! Giống như chị trăm phương ngàn
kế bao biện rằng chị và Mẫn Chấn Vũ là thật lòng thương nhau, nhưng người ngoài
nhìn vào thì thấy bồ nhí vẫn là bồ nhí, ngoại tình vẫn là ngoại tình, biện minh
có hay thế nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được sự thật”.
Mặt
Hứa Hiểu Hồng thoáng đỏ lên, có chút bất ngờ, ban đầu còn thấy cô bé này hẳn là
rất thật thà, không ngờ mồm mép lại vô cùng lợi hại.
Ngô
Diệu thấy may vì không để Trương Phi Phi đi cùng, nếu có Phi Phi ở đây, không
chừng đã đập bàn chửi nhau rồi.
“Dù
bọn em có nói gì về Chấn Vũ đi chăng nữa, chị cũng sẽ không hối hận về việc
mình đã làm”.
“Không
ai bảo chị phải hối hận, cũng không ai bảo chị phải bỏ anh ta. Em chỉ muốn hai
người buông tha cho chị họ em”. Ngô Diệu kể lại chuyện chị họ mình bị cưỡng chế
đưa vào bệnh viện.
Hứa
Hiểu Hồng không tin nổi, “Chấn Vũ làm thế thật sao?”.
“Giờ
chị họ em đang ở bệnh viện tâm thần”.
Hứa
Hiểu Hồng cau mày không đáp, cúi đầu suy nghĩ.
Lúc
này, di động của Ngô Diệu đổ chuông, là số điện thoại có dãy số 3, lẽ ra cô sẽ
không thèm nhận, nhưng có lẽ lần này Trâu Thiếu Ðông gọi vì chuyện chị họ, Ngô
Diệu vội vàng bắt máy.
Những
gì Trâu Thiếu Ðông nói nằm ngoài dự đoán của cô, nói đúng hơn, anh ta không nói
gì, chỉ bảo Ngô Diệu đưa di động cho Lạc Tài Tần.
“A
lô?”. Lạc Tài Tần nhận máy, nghe hồi lâu rồi gật đầu, “Tôi hiểu rồi”.
Ðưa
trả lại máy cho Ngô Diệu, Tài Tần quay lại nói với Hứa Hiểu Hồng, “Chuyện đã
giải quyết xong rồi”.
“Cái
gì?”. Hứa Hiểu Hồng và Ngô Diệu đều kinh ngạc nhìn Lạc Tài Tần.
“Trâu
Thiếu Ðông đưa cho Mẫn Chấn Vũ mười vạn tệ, anh ta đồng ý tới bệnh viện giải
thích rõ tình hình, đưa chị họ cô ra khỏi đấy, sau khi ly hôn thì không dính
dáng gì với nhau nữa”.
“Ðây
mà được xem là cách giải quyết à? Sao lại đưa tiền cho anh ta?”. Ngô Diệu suýt
bật người dậy, “Có phải nhà em sai đâu!”.
Lạc
Tài Tần kéo cô ngồi xuống bảo cô đừng nóng vội, “Mẫn Chấn Vũ lo lắng công việc
ở trường không được đảm bảo, nhưng chỉ cần giữ được công việc cho Hiểu Hồng thì
không thành vấn đề. Trâu Thiếu Ðông dùng việc vạch trần chuyện anh ta với Hiểu
Hồng làm điều kiện. Anh ta đồng ý chỉ cần chúng ta không làm ầm lên thì mười
vạn là giải quyết được vấn đề”.
“Ai
cho anh ta tự tung tự tác như thế”. Ngô Diệu càng nghĩ càng thấy chuyện này
thật khó tin, tên Mẫn Chấn Vũ này vốn là đồ rác rưởi!
“Mẫn
Chấn Vũ cầm tiền thật sao?”. Chân mày Hứa Hiểu Hồng nhíu chặt lại.
Lạc
Tài Tần gật đầu, rót chén trà cho Ngô Diệu, Ngô Diệu vốn không muốn nhận, nhưng
lại thấy bàn tay đang để dưới bàn của Lạc Tài Tần khẽ bóp cổ tay mình.
Ngô
Diệu sững người, hồi hộp… Nhìn lại thấy Hứa Hiểu Hồng đang cúi đầu nghĩ ngợi,
sắc mặt có thể được tóm lược thành mấy từ – phẫn nộ, thắc mắc, hoặc thất vọng.
Ngô
Diệu hiểu ra, là Trâu Thiếu Ðông và Lạc Tài Tần kẻ xướng người ca!
“Ði
thôi”. Liêm Khải cũng đứng dậy, “Sớm biết tiền có thể giải quyết được thì đã
không lãng phí nước bọt rồi. Tình nghĩa vợ chồng bao năm chỉ đáng giá mười vạn
tệ, bây giờ chân tình cũng đáng giá quái gì”.
“Hiểu
Hồng, bọn mình đi trước nhé”. Lạc Tài Tần chào.
“Ừ…”.
Hứa Hiểu Hồng vội gật đầu rồi đứng dậy.
Sau
khi thanh toán xong, Liêm Khải ra ngoài thì thấy Ngô Diệu vẫn cúi đầu, bèn đưa
tay xoa đầu cô, “Ðừng buồn, phải nói là số chị họ em may đấy, vứt được tên rác
rưởi kia sớm. Cô ấy vừa đẹp lại chưa có con, chữa bệnh xong lại tìm người khác
tốt hơn. Anh sẽ giới thiệu cho cô ấy, thích bao nhiêu có bấy nhiêu!”.
Ngộ
Diệu ngẩn ngơ gật đầu.
Hứa
Hiểu Hồng cúi đầu bước qua rồi lên xe đi mất.
“Này”.
Ngô Diệu túm lấy Lạc Tài Tần, “Các anh đang tính toán gì thế?”.
Lạc
Tài Tần sờ cằm lẩm nhẩm, “Sự thật chứng minh, đừng tin tưởng vào kiểu người như
Trâu Thiếu Ðông”.
“Là
ý gì?”. Ngô Diệu không hiểu, Lạc Tài Tần kéo cô lên xe Liêm Khải, “Tóm lại là
chuyện đã êm xuôi hết rồi, em chờ mấy hôm nữa xem kết quả thôi”.
“Ðúng
rồi, Diệu Diệu”. Liêm Khải vừa lái xe vừa hỏi, “Phi Phi đã tan làm chưa? Gọi cô
ấy cùng đi ăn bữa cơm chúc mừng luôn nhé?”.
Ngô
Diệu thấy hai người đó mang bộ mặt sau cơn mưa trời lại sáng thì có hơi bực,
gọi điện về nhà thì bà Ngô lại báo tin mừng, “Không sao rồi, chị họ con rất
khỏe, cũng rất hợp tác chữa bệnh, còn nói chuyện với bác sĩ nữa. Bác sĩ bảo nó
phục hồi rất nhanh, ở lại viện theo dõi thêm mấy ngày nữa là có thể về nhà
rồi”.
Ngô
Diệu khoanh tay không hiểu sao mọi chuyện lại thay đổi một trăm tám mươi độ như
thế? Không biết kịch bản này ở đâu ra đây…
Ba
ngày sau, mọi chuyện có biến chuyển. Liêm Khải tới buôn chuyện, nói Mẫn Chấn Vũ
bị Hứa Hiểu Hồng bắt quả tang trên giường với bồ, bị đá, thanh danh bê bối và
đã bị trường đuổi việc.
“Rốt
cuộc chuyện là thế nào?”. Ngô Diệu nghĩ không ra.
Lạc
Tài Tần vừa vẽ, vừa trả lời, “Chuyện thực ra cũng không rắc rối, vấn đề nằm ở
chỗ không ai chịu tin chị họ em”.
Ngô
Diệu không hiểu, “Là ý gì?”.
“Chị
họ em nói anh rể cô ngoại tình, mọi người đều không tin, nhưng có ai từng nghĩ
rằng, tại sao chị họ em phải cào sinh viên nữ không?”.
Ngô
Diệu ngẩn ra, há hốc miệng nhìn Lạc Tài Tần, “Không phải là…”.
“Anh
rể em không chỉ đơn giản là bắt cá hai tay như thế đâu!”. Lạc Tài Tần cười lắc
đầu, “Năm đó anh ta cưới chị em vì cô ấy xinh đẹp, rồi tìm tới Hứa Hiểu Hồng vì
cô ấy có lợi cho tiền đồ của anh ta. Em nghĩ xem, Hứa Hiểu Hồng là kiểu người
nghệ sĩ, thích kiểu giao lưu tinh thần lãng mạn và thuần khiết, còn Mẫn Chấn Vũ
là kẻ lưu manh, anh ta tìm thêm một cô bồ nhí nữa là điều hoàn toàn dễ hiểu!
Ðây cũng là nguyên nhân tại sao Mẫn Chấn Vũ xúi Hứa Hiểu Hồng rời trường”.
“À, hóa ra là như thế”. Ngô Diệu bừng
tỉnh.
“Thật ra Trâu Thiếu Ðông không đi tìm
anh rể em. Cậu ta chỉ sai người đi tìm bạn cùng phòng với nữ sinh viên bị chị
em cào hỏi thăm, đưa ít tiền là mấy cô bé kia khai thật. Thế là cậu ta gọi điện
cho anh, bảo anh nghĩ cách cho Hứa Hiểu Hồng biết”. Lạc Tài Tần nặn màu lên
bảng pha màu, trộn ít màu đen, rồi lại pha thêm ít màu đỏ, “Ðiều cậu ta muốn là
khiến Hứa Hiểu Hồng nghi ngờ nhân phẩm của Mẫn Chấn Vũ. Hiểu Hồng là người khôn
ngoan, tìm người điều tra một chút là phát hiện ra anh ta còn có một cô bồ nhí,
vậy thì không phải chuyện bị lộ hết rồi sao. Chuyện này Trâu Thiếu Ðông làm
tốt, không đánh mà thắng”.
Ngô Diệu hít sâu một hơi, thật là… Hóa
ra chuyện được giải quyết đơn giản như thế.
“Hơn nữa”. Tài Tần nửa đùa nửa thật nói,
“Em đã bao giờ nghĩ, bệnh của chị họ mình đã gần khỏi rồi, sao đột nhiên lại
phát điên mà đi gây rối, còn cô sinh viên kia thiếu điều bị cào nát mặt mà
không dám lên tiếng không?”.
“A…”. Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, “Chị
ấy có ý đi trút giận?”.
“Giờ cô ấy còn có thể dùng chuyện anh rể
em đi ngoại tình và chuyện anh ta cưỡng chế đưa cô ấy vào bệnh viện làm lợi
thế, giành lấy lợi ích tối đa trong phiên tòa ly hôn”. Lạc Tài Tần thở dài một
hơi, xoa đầu Ngô Diệu, “Vốn còn tưởng chị em yếu thế, ai dè là kẻ lợi hại tàn
nhẫn, chỉ có em thật thà nhất”.
Nhưng Ngô Diệu không thấy mình thật thà,
chỉ là cô rất khó tưởng tượng được chị họ mình lại có tâm cơ sâu như thế.
Hai người đang nói chuyện thì thấy A Lực
giúp mẹ bày hàng, Ngô Diệu chống hai tay dưới cằm gật đầu, “A Lực ngoan hơn
nhiều rồi”.
Giờ Lạc Tài Tần là thần tượng của A Lực,
ngày nào cậu cũng mang tranh vẽ xong tới cho anh ta xem, nghe đôi lời chỉ bảo.
Ngô Diệu chợt hỏi Lạc Tài Tần: “A Lực có
năng khiếu không?”.
“Có chứ”. Lạc Tài Tần gật đầu, “Rất có
năng khiếu nữa ấy chứ”.
“Thế thì tốt”. Diệu Diệu mừng thay cho
thím mì xào, hy vọng thằng nhóc sau này sẽ có tương lai.
Trưa hôm ấy cửa hàng của Ngô Diệu buôn
bán rất được, tiễn vị khách cuối cùng đi, cô đứng sau quầy hàng tính sổ sách,
đột nhiên thấy Lạc Tài Tần bưng mì xào chạy vào, “Diệu Diệu, tìm chỗ trốn đi!”.
“Hả?”. Ngô Diệu không hiểu gì, ngẩng đầu
lên thì thấy một đang người chậm rãi đi vào từ đầu ngõ, trông anh ta vừa sa
sút, vừa tiều tụy. Là Mẫn Chấn Vũ.