Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 05

Chương 5

Ngô
Diệu rút điếu thuốc trong miệng bố ra, “Ðã nói bố không được hút thuốc mà!”.

“Vui
mà con”. Ông Ngô ra tới cửa phòng tranh, thấy Lạc Tài Tần đã tiễn hai mẹ con
thím mì xào đi, đang chuẩn bị đóng cửa về nhà, bèn hỏi, “Tiểu Lạc này, có đi ăn
khuya không cháu?”.

Lạc
Tài Tần cũng hơi đói, thấy vẫn còn sớm liền vui vẻ đồng ý, cùng lên xe ông Ngô.
Suốt đường đi, ông Ngô hỏi thăm hết một lượt mười tám đời tổ tông nhà Lạc Tài
Tần, ông tìm hiểu rất cẩn thận, ngay cả chuyện bố Lạc Tài Tần thích hút thuốc
hiệu gì cũng hỏi.

Ngô
Diệu ngồi phía sau vắt tay lên trán, Trương Phi Phi đúng là con quỷ tinh ranh,
vừa trông là biết ý ông Ngô, bèn ngồi cạnh giúp thêm mắm dặm muối khen ngợi Ngô
Diệu, khen tới độ ông Ngô nở mày nở mặt.

Ăn
uống xong xuôi, Trương Phi Phi nhờ Lạc Tài Tần vẽ lại phân cảnh, Lạc Tài Tần
chỉ mất nửa tiếng đã vẽ lại được mười mấy phân cảnh, động tác nhanh chóng, hiệu
quả tuyệt vời, trông chẳng khác gì máy quét độ phân giải cao, Ngô Diệu và Phi
Phi nhìn mà lè lưỡi.

Sau
này Trương Phi Phi kể lại chuyện này với Liêm Khải, Liêm Khải đã cười hai kẻ
ngoài nghề, “Em nghĩ ai cũng có thể vẽ được tranh trừu tượng chắc? Những người
vẽ tranh trừu tượng nổi tiếng đều có thể thể trở thành họa sĩ vẽ tả đẳng cấp
quốc tế đấy”.

Ông
Ngô tóm chặt lấy Ngô Diệu, “Con gái, hay là chúng ta cứ quyết thế đi nhé! Nghe
nói gene nghệ thuật có thể di truyền!”.

Ngô
Diệu tức tới độ giật lấy chén rượu của ông, “Không cho bố uống rượu!”.

Sáng
sớm hôm sau, Ngô Diệu đưa Champagne đi thẩm mỹ
viện dành cho chó, cắt gội sấy trọn gói, làm kiểu đầu đánh bông, trông hệt một
chú sư tử con, khi dắt đi bộ đã nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ từ người đi
đường.

Ðến
trước cửa hàng, Lạc Tài Tần miệng ngậm hotdog, tay đang khóa xe, vừa thấy Champagne liền nhào tới, hiếu kính phần hotdog bé tí còn
lại cho nó.

“Tối
qua anh đốt tranh thật hay tranh giả thế?”. Diệu Diệu thấy thím mì xào đang tất
tả làm mì cho đám học sinh ghé qua, bèn hạ giọng hỏi Lạc Tài Tần.

“Có
vấn đề gì đâu, dù sao cũng là tranh anh vẽ cả”.

“Con
người anh thật đúng là không tồi, mong rằng A Lực sẽ rút ra được một bài học”.
Ngô Diệu thở dài.

“Sáng
nay anh thấy nó giúp mẹ dọn hàng, đã nhuộm lại tóc, còn cắt đầu đinh gọn gàng,
đeo bản vẽ đi học”. Lạc Tài Tần còn chưa nói hết câu, đã thấy một chiếc xe đậu
ở đầu ngõ.

Ngô
Diệu vắt tay lên trán… Là bố mình.

Ông
Ngô xuống xe, đầu tiên chào hỏi Lạc Tài Tần, sau đó nói với Ngô Diệu, “Diệu
Diệu, hôm nay con đừng về nhà ăn cơm nhé, cứ ăn ở ngoài với Phi Phi đi, sau
mười hai giờ đêm hẵng về được không?”.

“Có
chuyện gì hả bố?”. Ngô Diệu bực bội hỏi.

“Còn
ai nữa ngoài chị họ con, lần này sắp ly hôn rồi”. Ông Ngô lắc đầu, “Bác con đưa
nó tới nhà mình để mọi người khuyên nó, con tìm chỗ nào trốn đi, đừng để nó lại
cào con”.

“Vâng”.
Ngô Diệu kinh hồn bạt vía gật đầu, “Vâng, con không về”.

Ông
Ngô đi rồi, Lạc Tài Tần thắc mắc, “Sao lại cào cô?”.

Ngô
Diệu ngẩng mặt lên trời lắc đầu, “Chị họ em mắc chứng u uất nhẹ, không thích
con gái trẻ, mỗi khi phát bệnh, thấy gái trẻ là phải cào, em bị chị ấy cào một
lần rồi”.

“Cào?”.

Ngô
Diệu giơ cánh tay cho Lạc Tài Tần xem. Ngô Diệu rất trắng, da mỏng lại trắng
nõn trắng nà, mấy vết sẹo trên cánh tay nhỏ nhắn rất nông, màu hồng nhàn nhạt,
trông như vừa mới tróc vảy.

“Bị
cào tháng trước đấy, sắp khỏi rồi”. Ngô Diệu thả ống tay áo xuống rồi mở cửa
hàng.

Ngô
Diệu gọi điện cho Phi Phi, vừa khéo hôm nay Phi Phi bận việc ít nhất phải mười
hai giờ mới xong, dặn Ngô Diệu sau khi đóng cửa hàng thì tới công ty tìm mình.

Ngô
Diệu hơi lưỡng lự, biết cô không muốn tới công ty Trâu Thiếu Ðông, Phi Phi bèn
bảo đảm, “Yên tâm đi, hết giờ là Trâu Thiếu Ðông chạy nhanh lắm, hắn ta không
làm thêm giờ đâu”.

“Ừ,
thế thì được”. Ngô Diệu an lòng, tính tò mò lại dâng cao, muốn tới công ty Trâu
Thiếu Ðông xem thế nào.

“Ðúng
rồi”. Ngô Diệu hỏi Lạc Tài Tần, “Anh biết công ty của Trâu Thiếu Ðông đã trang
trí xong hết chưa?”.

Lạc
Tài Tần ngẩn người ra, lắc đầu, “Không biết”.

“Thế
tại sao anh lại từ chối hợp tác với anh ta?”.

“Trâu
Thiếu Ðông thật sự không phải bạn trai của em à?”. Lạc Tài Tần ngồi ở bậc thềm
trước cửa, kéo Champagne lại chải lông, “Thế
chắc cậu ta còn chưa dứt tình hẳn với em rồi! Cậu ta chỉ muốn thử xem bạn bè
bên cạnh em có đáng tin hay không thôi”.

Ngô
Diệu nhíu mày, thành thật lắc đầu, “Anh nghĩ anh ta cao thượng quá rồi đấy,
tuyệt đối không phải thế!”.

“Thế
tại sao?”. Lạc Tài Tần thắc mắc.

“Vì anh ta xấu xa!”. Ngô Diệu đáp lại
đơn giản rõ ràng, chắc như đinh đóng cột.

Mấy hôm nay học sinh thi cuối kì, nên
việc làm ăn của Ngô Diệu cũng giảm nhiều, cô mải mốt bày hàng.

“Diệu Diệu có ở đây không?”. Bên ngoài
có tiếng gọi.

Ngô Diệu đang ngồi trên thang liền cúi
đầu nhìn, “Anh rể ạ?”.

“Ừ, em ở đây à?”. Một người đàn ông
trung niên đeo kính trông trí thức nho nhã bước vào, tay còn cầm mấy quyển
sách.

“Sao anh lại tới đây?”. Ngô Diệu leo
xuống, hình như người đàn ông kia là người rất cẩn thận, anh ta cứ luôn miệng
nhắc cô cẩn thận.

Người đàn ông này họ Mẫn, Mẫn Chấn Vũ,
là giảng viên của trường đại học sư phạm gần đây, cũng là anh rể họ của Ngô
Diệu.

“Anh nghe chú nói em đang ở đây nên tới
thăm em một lát, sách lần trước em cần đây”. Mẫn Chấn Vũ đưa mấy quyển sách cho
Ngô Diệu, phần lớn chúng đều có liên quan tới kinh doanh trên mạng và
marketing. Ngô Diệu cầm lấy, rồi rót chén trà mời anh ta ngồi.

“Anh sắp ly hôn với chị họ em rồi, cô ấy
điên rồ phát sợ, anh chịu không nổi nữa!”. Mẫn Chấn Vũ lắc đầu thở dài, vươn
tay ra cho Ngô Diệu xem, “Em nhìn xem, tan xương nát thịt!”.

Ngô Diệu biết đây chắc lại là kiệt tác
của bà chị họ mình, muốn an ủi đôi ba câu, nhưng Mẫn Chấn Vũ đã hạ quyết tâm,
“Em biết không, cô ấy còn tới trường anh làm loạn, đại học sư phạm đương nhiên
toàn là con gái, cô ấy như bị điên bắt lấy một cô bé trong lớp rồi nói người ta
quyến rũ anh, anh suýt mất việc!”.

Ngô Diệu nhíu mày, sao làm lớn chuyện
thế kia chứ! Thế này thì không có nổi đường lui rồi.

“Diệu Diệu, em khuyên dì và mẹ giúp anh,
chị họ em bị bệnh, phải đưa vào bệnh viện!”.

Ðương nhiên Ngô Diệu biết, bác sĩ cũng
đã nói, nếu uống thuốc một thời gian mà không hiệu quả thì phải vào viện. Nhìn
tình hình của chị họ thì rõ ràng là thuốc không có tác dụng, nhưng chị ấy là
máu thịt của bác, ai nỡ lòng đưa con gái mình vào bệnh viện tâm thần chứ?

Ngô Diệu an ủi Mẫn Chấn Vũ đôi ba câu,
anh ta mới chào tạm biệt để ra về. Lúc ra ngoài anh ta nhìn thấy Lạc Tài Tần
đang lau xe ở trong ngõ, vừa hay Lạc Tài Tần ngẩng đầu lên. Hai người đối mặt,
hình như Mẫn Chấn Vũ bị giật mình, nhưng đã hoàn hồn lại rất nhanh, quay người
bước vội.

Lạc Tài Tần quan sát rất giỏi, vốn cũng
không nghĩ nhiều, nhưng nét mặt của Mẫn Chấn Vũ như nói rõ rằng anh ta có biết
mình. Anh nhíu mày nghĩ ngợi, lát sau thì nhớ ra một người… Thấy Ngô Diệu đang
bò ra quầy hàng ngẩn ngơ, anh bước vào hỏi, “Diệu Diệu, có phải người kia là
giảng viên trường sư phạm không?”.

“Ðúng rồi, anh quen à?”.

“Ừ,
bảo sao nhìn quen thế. Bạn gái anh ta là bạn học cũ của anh, giờ cũng đang dạy
ở trường sư phạm”.

“Cái
gì?”. Ngô Diệu bật dậy, “Anh ta là anh rể của em đó!”.

Lạc
Tài Tần sửng sốt, cẩn thận ngẫm lại, “Có phải anh ta họ Mẫn không?”.

Ngô
Diệu kinh ngạc, lẽ nào anh ta thật sự có tình nhân và chị họ mình đã phát hiện
ra?! Mẫn Chấn Vũ muốn cả nhà cô đưa chị họ vào bệnh viện tâm thần, hắn thật quá
độc ác!

“Hóa
ra là anh rể em, khéo thế nhỉ”. Lạc Tài Tần ngồi xuống tiếp tục lau xe, “Nhưng
đúng là không ngờ được cô bạn kia của anh, cô ấy trông vô cùng giản dị”.

Ngô
Diệu lao tới hỏi, “Bọn họ quen nhau bao lâu rồi? Hay là anh thấy bọn họ quen
nhau đã bao lâu?”.

Lạc
Tài Tần sờ sờ mũi, “Ít cũng phải hơn nửa năm rồi. Liêm Khải cũng đang dạy ở đại
học sư phạm đấy, một tuần một tiết. Anh hay tới đó chơi bóng rổ với cậu ta,
toàn thấy thầy Mẫn kia ôm ôm ấp ấp bạn anh trong phòng vẽ, Liêm Khải cũng nói
với anh hai người đó là một cặp, nhưng không ai biết thầy Mẫn là người đã có
gia đình”.

Ngô
Diệu càng nghe càng tức, bụng bảo dạ, hơn nửa năm cơ à, nghĩa là lần này chị họ
mình không bịa chuyện.

Nếu
nói Mẫn Chấn Vũ thích người khác, cô có thể hiểu, dù tính cách anh ta không hợp
với chị họ, nhưng sau khi ly hôn hẵng tìm người khác chứ cái kiểu lén lén lút
lút bắt cá hai tay này thật quá thất đức. Nhất là anh ta còn quyết định đưa chị
họ mình vào bệnh viện tâm thần. Chị họ bây giờ có nỗi khổ mà không nói nên lời,
nói không ai tin. Lỡ bị đưa vào bệnh viên tâm thần thật thì chẳng phải là xong
rồi sao… Tốt xấu gì cũng là đã từng vợ chồng ân ái, có ân đoạn nghĩa tuyệt thì
cũng đừng quay lại cắn cho người ta một miếng chứ.

Ngô
Diệu chạy vào góc phòng, gọi điện về kể lại một lượt cho mẹ. Bà Ngô cũng sợ
hãi, bảo Ngô Diệu khoan hẵng về nhà, chị họ cô hãy còn đang nổi cáu, mọi người
sẽ điều tra rõ ràng.

Chuyện
này khiến Ngô Diệu không thể vui nổi, chịu đựng đến hơn năm giờ chiều cô bèn
đóng cửa hàng, chuẩn bị đi tìm Phi Phi. Ðúng lúc Lạc Tài Tần cũng định đóng
cửa, anh hỏi, “Em đi ăn cơm đấy à? Tưởng phải ngồi tới hơn mười hai giờ mới
đi?”.

“Em đi tìm Phi Phi”.

Lạc Tài Tần lên xe đạp, “Anh đang rảnh,
đèo em đi nhé?”.

“Vâng ạ!”. Ngô Diệu đang lười đi xa thế
lại đưa Champagne theo nên không thể đi xe bus, gọi taxi thì thấy quá lãng phí,
bèn ôm Champagne ngồi sau xe Lạc Tài Tần.

Lạc Tài Tần hỏi địa chỉ, rồi chầm chậm
đạp xe đèo Ngô Diệu đi.

“Anh biết không, chị họ em bị điên chính
là vì xe đạp đấy”. Ngô Diệu đột nhiên lên tiếng.

“Xe đạp?”. Lạc Tài Tần không hiểu.

“Hồi còn trẻ chị họ em vừa thông minh
lại xinh xắn, không những là hoa khôi của trường mà còn đứng đầu khoa văn, thi
đậu vào trường đại học nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp nhờ nhà có quan hệ tốt mà
chị vào được chỗ ngon lành, tiền lương đãi ngộ tuyệt vô cùng, gần như ngày nào
cũng có người tặng hoa, vệ tinh thì không thiếu”.

“Ðúng là thuận buồm xuôi gió”. Lạc Tài
Tần gật đầu.

“Chị ấy quen bạn trai từ hồi còn đại
học. Anh ấy cũng là người ưu tú, dân làm ăn, hai người vốn đã sống chung với
nhau rồi, chỉ chờ có con rồi làm đăng kí kết hôn. Nhưng một hôm, chị họ em đang
ở gần công ty bạn trai thì nhìn thấy một người đàn ông đi xe đạp chở một cô
gái, trông rất thân mật. Nhìn từ xa người đó giống y hệt anh bạn trai chị ấy”.
Ngô Diệu nói, rồi lại bật cười, “Sau hôm đó, chị họ em bắt đầu nghi thần nghi
quỷ, suốt ngày vô duyên vô cớ gây sự với bạn trai. Anh ấy dần dần xa cách. Rồi
chị ấy mắc bệnh u uất, khi chẩn đoán ra bệnh, bác sĩ khuyên chị ấy uống thuốc”.

“Cô ấy không hỏi lại anh ấy sao?”. Lạc
Tài Tần có hơi thắc mắc, “Có thể cô ấy nhìn nhầm!”.

“Lúc đó chị ấy không nói cho bất cứ ai
biết, bố mẹ cũng không hay biết, có lẽ là vì sĩ diện. Một năm sau khi họ chia
tay, em tâm sự với chị ấy mới biết. Chị ấy bảo mình đã ra ám hiệu với bạn trai,
muốn anh ta nhận sai, nhưng anh ta vẫn không nắm lấy cơ hội! Sau này bệnh của
chị họ em biến chứng thành cuồng loạn, hai người họ chia tay, bệnh của chị cũng
chưa được chữa khỏi. Trong cơn giận hờn, chị ấy đã chọn đại ra một trong số bao
người theo đuổi, chính là anh rể bây giờ. Sau khi kết hôn, bệnh tình của chị càng
ngày càng trầm trọng, dẫn tới tình cảnh rối rắm như bây giờ!”.

“Vậy rốt cuộc anh bạn trai cũ kia có
lăng nhăng không?”. Lạc Tài Tần hỏi.

Ngô Diệu im lặng giây lát, “Năm ngoái
khi đi siêu thị em tình cờ gặp bạn trai cũ của chị ấy. Anh ấy đã lập gia đình, vợ
anh ấy rất xinh đẹp, nhang nhác giống chị họ em, đứa con trai cũng đáng yêu
lắm”.

Lạc Tài Tần không lên tiếng, nghe Ngô
Diệu nói tiếp.

“Anh ấy rất khách sáo với em, hình như
muốn hỏi thăm tình hình của chị họ, hơn nữa còn không hiểu sao chị họ em năm đó
đột ngột phát điên. Em kể qua loa lại chuyện cho anh ấy nghe, anh đoán xem anh
ấy nói gì?”.

“Nói gì?”.

“Anh ấy nói… mình không biết đi xe đạp”.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3