Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 04

Chương 4


ít đồ nên loáng cái đã dọn xong, mọi người cùng đi ăn một bữa xả láng, nhưng
bữa cơm biến thành tiết mục khoa giáo phóng điện nhau giữa Liêm Khải và Trương
Phi Phi để Ngô Diệu và Lạc Tài Tần được học hỏi ngay hiện trường, có phần sống
động đặc sắc.

Sau
bữa cơm, Ngô Diệu thấy tâm trạng Trương Phi Phi rất tốt, bèn chuẩn bị làm thêm
tăng nữa, cùng đi dạo phố với cô, còn Liêm Khải và Lạc Tài Tần trở về với công
việc.

“Diệu
Diệu, lúc nãy Trâu Thiếu Ðông tới làm gì thế?”. Trương Phi Phi hỏi.

Ngô
Diệu lấy lọ nước hoa từ trong túi ra đưa cho cô, “Anh ta nói xin lỗi mày, đó là
chuyện ngoài ý muốn”.

“Ừ”.
Phi Phi đưa tay nhận lấy, liếc nhìn nhãn hiệu, “Thôi vậy, dù sao tao vốn đã
không muốn làm việc rồi, mượn cớ chạy lấy người thôi”.

“Thật
à? Thế mày đã tìm được công ty nào chưa?”.

“Vẫn
chưa”. Phi Phi mở lọ nước hoa ra xịt một chút lên tay, đưa lên ngửi thử, rất
hài lòng, “Tao muốn nghỉ ngơi một thời gian đã, sau này tìm công ty khác hợp ý
hơn, tao cứ thấy làm công cho người ta thế này cũng không được”.

Nhưng
điều Ngô Diệu lo lắng không phải là công việc của Phi Phi, dẫu sao từ bé cô ấy
đã rất có năng lực, tới đâu cũng có thể sống tốt.

“Thế
tên Trâu Thiếu Ðông kia vẫn quấn lấy mày như âm hồn không siêu thoát hả?”. Phi
Phi lẩm nhẩm một câu, “Nhưng công ty của tên ấy nghiêm chỉnh không tới nỗi tồi,
ý tưởng thiết kế cũng được, dù hắn ta đáng ghét, nhưng thực sự là người rất tài
giỏi”.

Ngô
Diệu nghe tới đây thì ngẩn người ra, trợn trừng mắt nhìn Phi Phi, “Mày nói công
ty hắn thiết kế rất được… Công ty của hắn đã trang trí xong rồi hả?”.

“Ừ…
Tao tới tham quan rồi”. Phi Phi thả lọ nước hoa vào trong túi xách.

Ngô
Diệu thầm nghi ngờ, Trâu Thiếu Ðông có bệnh rồi, nếu công ty đã thiết kế xong
thì sao còn phải tìm Lạc Tài Tần để hợp tác? Lạc Tài Tần từ chối lời mời của
hắn ta, có phải cũng vì đã biết hắn lừa gạt không?

“Diệu
Diệu, nghĩ gì thế?”. Phi Phi kéo tay cô vào trong cửa hàng chọn quần áo, lúc ấy
di động của Phi Phi đổ chuông rất nhiều lần, nhưng cô đều tắt đi không nghe.

Ngô
Diệu cũng không hỏi là ai, chỉ lo lắng ngắt điện thoại của người ta thế có được
không?

“Là
sếp cũ đấy!”. Trương Phi Phi bực bội nói, “Không có tao, ông ta làm to thế được
chắc? Trước mặt Trâu Thiếu Ðông còn thích sĩ diện thể hiện bảo tao phải nhận
lỗi với thằng khốn kia, bà đây nghỉ việc, xem ông ta làm tiếp kiểu gì nào!”.

Ngô
Diệu cầm ly trà sữa đứng ở bên, nhìn Phi Phi vừa thử quần áo, vừa tỏa ra làn
khí thù hận, nghĩ tới chuyện năm ấy. Hồi đó Trâu Thiếu Ðông đá cô, Phi Phi cầm
dập ghim đuổi theo hắn tới ba con phố, còn ngồi canh ở trước cổng nhà hắn tới
nửa đêm. Dù không biết tại sao Phi Phi phải lấy dập ghim làm vũ khí, nhưng từ
đó về sau, trong trường có rất nhiều bạn trai nhìn thấy cô ấy đều đi đường
vòng.

Mua
sắm xong, tâm trạng của hai người đều rất tốt. Hai người về nhà sớm, mua một
đống đồ ăn vặt, làm ổ trên sofa nói chuyện xem phim.

Ðến
tối Phi Phi nấu nguyên một nồi cháo điện thoại, nói năng ngọt ngào tình cảm.

Ngô
Diệu tò mò nhìn cô bạn.

“Liêm
Khải”. Trương Phi Phi sán lại cười hì hì, hỏi, “Mày thấy người đó thế nào?”.

“Anh
ta ăn mặc như thế không quái à?”. Ngô Diệu nghĩ Phi Phi thích kiểu người ưu tú
hơn.

“Có
thể dạy dỗ được”. Phi Phi đầy tự tin.

“Nhưng Lạc Tài Tần nói anh ta thay bạn
gái như thay áo ấy”.

“Anh ấy cũng tự nói với tao là chưa quen
bạn gái nào quá một tuần cả”.

“Thế mà mày còn hẹn hò với anh ta à?”.

“Tao có nói là hẹn hò đâu!”. Trương Phi
Phi mở lon bia ra uống một ngụm, “Hơn nữa tao cũng thay bạn trai thường xuyên!
Mày thì sao? Lúc nào mới lại tìm một anh hả? Dù sao mày cũng đang phòng không,
tính chuyện yêu đương đi”.

Ngô Diệu chọc ngón tay vào tai
Champagne, tự lẩm nhẩm, “Tao cứ ở nhà rịt thế này cũng rất tuyệt”.

“Mày còn chưa thoát khỏi bóng ma tâm lý
do Trâu Thiếu Ðông gây ra à?”. Trương Phi Phi cũng mở một lon bia đưa cho Ngô
Diệu, “Lạc Tài Tần không tồi”.

“Thôi, đừng nghĩ mấy chuyện này nữa”.
Ngô Diệu uống bia, lảng tránh chuyện yêu đương.

Hai người ồn ào tới tối muộn mới tắm rửa
xong xuôi chuẩn bị đi ngủ. Vừa đặt lưng xuống, Ngô Diệu đột nhiên nhận được tin
nhắn chỉ có một câu từ một số điện thoại lạ gửi đến, “Mua giúp bao thuốc với”.

Ngô Diệu nghĩ bụng chắc gửi nhầm rồi,
bèn ném di động sang bên cạnh.

Chuông tin nhắn lại vang lên một tiếng,
nội dung là: “Còn chưa ăn cơm tối, đói”.

Ngô Diệu nhìn đồng hồ, giờ đã hơn mười
một giờ rồi, ai mà thảm thương như thế chứ.

“Không ra ngoài được, muốn ăn cơm! Muốn
hút thuốc!”. Tin nhắn lại gửi đến tiếp.

Trương Phi Phi trở mình, nhích lại gần,
“Diệu Diệu, làm gì thế?”.

“Có
người lạ nhắn tin cho tao”. Ngô Diệu đưa di động cho Trương Phi Phi xem.

Trương
Phi Phi đọc rồi đột nhiên hạ thấp giọng xuống, u ám hỏi, “Diệu Diệu, mày đã
từng xem bộ phim kinh dị Di Ðộng của Thái Lan chưa?”.

Ngô
Diệu run lên, lắc đầu.

“Thế
gần đây mày có gặp phải tai nạn giao thông, vụ án giết người hay nhảy lầu
không?”.

“Không
có đâu!”. Ngô Diệu định giật lại di động.

“Thế thử gọi xem là ai”. Phi Phi bấm
gọi, chỉ lát sau bên kia đã nhận máy. Phi Phi bịt mũi hỏi bằng giọng eo éo,
“Alo, tôi là Diệu Diệu đây, ai yêu thầm tôi thế?”.

Ngô Diệu bị cô chọc tới tức chết, muốn
giật lại di động, nhưng sắc mặt Trương Phi Phi thoáng thay đổi, ra dấu với Ngô
Diệu, “Suỵt!”.

Ngô Diệu giật nảy mình, ngồi trên giường
nhìn Phi Phi, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nghe hồi lâu, Trương Phi Phi đột nhiên
nói, “Tôi sẽ thử xem xét”, rồi ngắt máy, xoay người đắp chăn.

“Này?”. Ngô Diệu hoang mang, “Phi Phi,
chuyện gì thế?”.

Phi Phi kéo cô nằm xuống, “Không sao,
ngủ đi ngủ đi”.

Ngô Diệu rất muốn hỏi rõ, nhưng Phi Phi
dường như không muốn nói. Cô lại nhìn màn hình di động, không có thêm tin nhắn
hay cuộc gọi nào nữa, số điện thoại đó có rất nhiều số 3… Xoay ngang nhìn lại
trông rất giống nhiều chữ M.

Hồi còn đi học Ngô Diệu viết chữ M rất
xấu, trông như số 3 nằm ngang, khi Trâu Thiếu Ðông viết tên cô thường hay viết
tắt thành 33, khi xoay ngang là MM – Diệu Diệu(*).

Ngô Diệu vội lắc đầu, ngăn bản thân nghĩ
ngợi lung tung rồi tắt đèn đi ngủ.

(*) Tên Diệu Diệu phiên âm là Miao Miao, viết tắt là MM.

Ngủ được một lát lại nghe thấy Phi Phi
nằm bên liên tục trở người, khe khẽ thở dài như có chuyện gì phiền não lắm.

Ngô Diệu khẽ cười, yên lặng ngủ.

Sáng hôm sau, trong lúc còn mơ màng, Ngô
Diệu đã nghe thấy tiếng người lảm nhảm bên tai, “Diệu Diệu, xin lỗi… Diệu
Diệu…”.

“Hả?”. Ngô Diệu mở mắt ra, thấy Phi Phi
ngồi bên giường ôm Champagne, lẩm nhẩm rì rầm không biết đang nói gì.

“Phi Phi, mày đang làm gì thế?”. Ngô
Diệu nhổm dậy.

“Diệu Diệu, tao phạm sai lầm rồi”. Phi
Phi hạ giọng, “Mày đừng giận được không, tao thiếu nghĩa khí quá”.

Ngô Diệu sững ra rồi bật cười, chống một
tay dưới cằm hỏi, “À… Có phải mày sắp làm việc cho Trâu Thiếu Ðông không?”.

“Sao mày biết?!”.

“Số điện thoại tối qua đúng là của anh
ta hả? Cũng phải, ngoài anh ta ra thì còn ai nhạt nhẽo thế chứ”.

“Mày có giận tao không?”.

Ngô Diệu thành thật gật đầu, “Ðương
nhiên là giận!”.

Thấy Trương Phi Phi càng bất an hơn, Ngô
Diệu bèn lảng sang chuyện khác: “Thế nên đêm qua tao không nói cho mày biết, để
mày cả đêm mất ngủ, xem như báo thù”.

Trương Phi Phi ngẩn người, lập tức hiểu
ra, “A! Hóa ra mày đã phát hiện ra rồi hả!”.

Ngô Diệu ngồi dậy, “Ai bảo mày không nói
cho tao biết”.

“Không phải sợ mày giận à, tao còn nghĩ
xem phải nói thế nào đấy”.

“Tao hiểu mà. Quy mô của công ty cũ đối
với mày là quá nhỏ, mày tài giỏi như thế thì nên tìm một công ty lớn. Nhưng
công ty lớn nhiều người lắm cạnh tranh, mày không có ai nâng đỡ, có giỏi đi
chăng nữa cũng chỉ làm thuê cho người ta thôi”. Ngô Diệu vươn tay nắn nắn tai
Champagne, “Trâu Thiếu Ðông về năng lực đúng là không cần phải bàn, anh ta nhất
định sẽ cho mày cơ hội tuyệt nhất, mày phải gắng mà nắm lấy đấy”.

“Mày thật sự không giận à?”. Trương Phi
Phi càng nghe càng thấy áy náy, “Tao như kẻ phản bội ấy, hắn ta tệ bạc với mày
thế mà!”.

“Anh ta cũng không tệ bạc gì quá với
tao, có lẽ chỉ hơi háo thắng một chút thôi”. Ngô Diệu buộc tóc gọn lại, “Cũng
xem như anh ta muốn gì được nấy, chuyện con gái gọi thì tới, đuổi thì đi cũng
là thường. Từ sau khi chia tay, tao cũng không để tâm gì tới anh ta nữa, có lẽ
anh ta không cam lòng”.

Phi Phi gật đầu, thấy Ngô Diệu không
giận thật nên cũng bình tâm lại.

Ngô Diệu dắt Champagne tới cửa hàng như
thường lệ, Trương Phi Phi trang điểm xong xuôi thì tới công ty bàn thủ tục hợp
tác cùng Trâu Thiếu Ðông.

“Chào buổi sáng”.

Vừa tới cửa hàng, Ngô Diệu đã thấy Lạc
Tài Tần đang ngồi xổm ở ngoài, đứng bên cạnh còn có hai viên cảnh sát.

“Xảy ra chuyện gì thế?”. Ngô Diệu chạy
tới hỏi.

Lạc Tài Tần chỉ vào cửa phòng tranh đang
mở toang, Ngô Diệu thò đầu vào nhìn, chỉ thấy cửa cuốn trông như bị bẩy ra, bên
trong giá vẽ bị xô đổ ngổn ngang trên sàn, vài bức tranh treo trên tường đã
biến mất.

“Bị đột nhập ăn trộm”. Viên cảnh sát vừa
ghi biên bản vừa hỏi Ngô Diệu, “Cô là chủ cửa hàng bên cạnh phải không? Mở cửa
ra xem có bị mất gì không”.

“Vâng”. Ngô Diệu vội vàng mở cửa, may mà
cửa hàng không bị trộm thứ gì.

“Tổng cộng bị trộm mất bốn bức tranh sơn
dầu… Mẹ, dân nghệ thuật các cậu kiếm bộn thật đấy, tổng giá trị chẳng khác gì
đi cướp hiệu vàng”. Viên cảnh sát vừa ghi lại những thứ bị mất, vừa nói đùa với
Lạc Tài Tần, “Trộm tranh chẳng thà trộm quách cậu đi nhỉ, tóm về rồi muốn vẽ
bao nhiêu là có bấy nhiêu”.

“Anh đừng nói đáng sợ như thế được
không”. Ngô Diệu hỏi thăm, “Có thể phá được vụ này không ạ?”.

“Tác phẩm nghệ thuật chắc chắn phải sang
tay, nếu không trộm về cũng chỉ có thể tự thưởng thức”. Viên cảnh sát cất cuốn
sổ, “Yên tâm, số tiền đã cấu thành vụ án đặc biệt lớn rồi, đủ để tên trộm kia
ăn đủ”. Nói xong, bèn cùng đồng nghiệp rời đi.

Thím mì xào hỏi Lạc Tài Tần, “Tiểu Tần
này, bị trộm nhiều lắm hả?”.

Lạc Tài Tần cười cười, ”Không sao ạ”.

“Bức tranh đoạt giải kia của anh cũng bị
trộm à?”. Ngô Diệu cũng thấy tiếc thay cho anh, trong bao nhiêu con sâu róm,
con trong bức ấy là béo nhất, dễ thương nhất.

“Bức bị trộm là chép lại thôi, tranh
thật đang ở trong viện bảo tàng”. Lạc Tài Tần trả lời tỉnh queo.

“Nhưng hôm trước Trâu Thiếu Ðông nói là
tranh thật mà…”.

“Thế à?” Lạc Tài Tần xoa cổ Champagne,
“Chắc tôi không để ý”.

Ngô Diệu ngồi xuống cạnh anh, “Tên trộm
có thể là người anh quen không? Người bình thường sẽ không đi trộm phòng tranh
đâu”.

Lạc Tài Tần nhìn cô cười cười, “Trộm bây
giờ thông minh lắm, có lẽ là trộm chuyên nghiệp. Nhưng không sao hết, vẽ lại
thôi”.

Ðến tối đóng cửa hàng, Ngô Diệu ngó thử
vào phòng tranh, thấy Lạc Tài Tần vẫn còn ở đấy.

“Anh chưa về à?”. Ngô Diệu hỏi.

“Ừ, hôm nay chắc phải thâu đêm rồi”. Lạc
Tài Tần một tay cầm bút vẽ, tay kia cầm bảng màu, đứng trước giá vẽ trông rất
có khí chất.

Ngô Diệu thầm tặc lưỡi mấy tiếng, đúng
là chuyên nghiệp mà.

“Tối nay anh ở lại đây một mình hả?”.
Ngô Diệu đi vào, “Gọi Liêm Khải tới đi?”.

Lạc Tài Tần bật cười, “Anh cần cậu ta
tới bảo vệ hả?”.

“Anh không sợ sao?”. Ngô Diệu hạ thấp
giọng, “Không phải anh cảnh sát kia nói, trộm tranh chẳng thà trộm anh đi”.

Lạc Tài Tần phì cười, “Em nghĩ nhiều quá
đó, chỉ là trộm bình thường thôi, sao còn có thể ghé qua tới lần thứ hai chứ”.
Nói xong bèn khoát khoát tay với Ngô Diệu, “Về nhà đi”.

Dù Ngô Diệu lo lắng nhưng cũng bó tay,
đành dặn dò anh cẩn thận một chút rồi đưa Champagne đi.

Về tới nhà, Diệu Diệu vẫn thấy tâm trạng
nặng nề, còn Phi Phi thì đặc biệt vui vẻ.

“Tên Trâu Thiếu Ðông kia nếu chỉ xét
trên khía cạnh công việc thì đúng là không có gì để nói”. Phi Phi vừa khen, vừa
ngồi bên giường cầm bản phác thảo phân cảnh.

“Không phải trước nay mày chỉ toàn viết
chữ thôi sao?”. Ngô Diệu xích lại gần hỏi.

“À, đó là kịch bản, nhưng lần này tao
muốn làm đạo diễn hình ảnh quảng cáo mới, thế nên vẽ thành phân cảnh thì trực
quan hơn”. Phi Phi lấy tẩy xóa xóa, “Này, chuyện vẽ tranh đúng là phải có thiên
phú đấy, bản này vẽ ý rõ ràng có điều không đủ đẹp”.

Không thấy Ngô Diệu ngồi bên có phản ứng
gì, Phi Phi nhìn cô, “Mày sao thế Diệu Diệu?”.

Ngô Diệu kể lại chuyện hôm nay phòng
tranh của Lạc Tài Tần bị trộm.

“Thật à?”. Phi Phi nhổm dậy, “Ði, bọn
mình đi tìm anh ấy!”.

“Hả? Hơn mười giờ rồi mày”.

“Ðúng rồi! Lỡ như có chuyện gì thì sao?
Mang Champagne theo”.

“Champagne vẫn là cún con thôi…”. Ngô
Diệu còn chưa kịp nói thêm, Trương Phi Phi đã kéo cô xuống nhà.

“Mày còn mang theo bản vẽ làm gì?”. Ngô
Diệu thắc mắc.

“Nếu anh ấy rảnh, nhờ anh ấy vẽ lại cho
tao một lượt”. Phi Phi cười hì hì nói, “Tiện thôi mà, chủ yếu là quan tâm tới
sự an toàn của anh ấy!”.

Ngô Diệu thấy bó tay, đây mới là mục
đích chính thì có.

Ông Ngô vẫn chưa ngủ, nghe nói anh chàng
họa sĩ ở phòng tranh bên cạnh bị trộm, bèn đích thân lái xe đưa hai cô gái tới
phòng tranh. Vừa tới đầu ngõ đã thấy xe cảnh sát đậu ở đấy.

“Ai da, không phải xảy ra chuyện thật
chứ?”. Ông Ngô vội vàng dừng xe, Phi Phi và Diệu Diệu xuống xe, đi tới phòng
tranh, thấy hai viên cảnh sát và Lạc Tài Tần đều ở đó, còn có cả thím mì xào
cùng một cậu nhóc choai choai chừng mười bảy, mười tám tuổi, tóc nhuộm vàng.

Mấy bức tranh sơn dầu dựng bên tường.

“Cái thằng không có tiền đồ này, mau
nhận lỗi với người ta đi!”. Thím mì xào không ngừng xô đẩy thằng nhóc kia,
thằng bé cúi đầu không nói gì.

Ngô Diệu và Phi Phi đưa mắt nhìn nhau,
thoáng chốc đã hiểu ra, có lẽ cậu nhóc này là con trai của thím mì xào.

Trước đây khi nói chuyện với Ngô Diệu và
Lạc Tài Tần thím mì xào đã từng nói con trai không có chí tiến thủ, khiến thím
lo lắng, dù cũng học nghệ thuật nhưng không bì được với Lạc Tài Tần.

“Diệu Diệu, thằng ranh kia nhất định là
nghe mẹ nó nói tranh của Lạc Tài Tần đáng giá nên mới đi trộm… Chắc là bị mẹ nó
phát hiện”.

Ngô Diệu gật gật đầu.

“Ðồng chí cảnh sát, tôi đưa con trai tôi
ra tự thú, các anh đừng bắt nó, nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện. A Lực, mau nhận
lỗi đi”.

Viên cảnh sát nhíu mày hỏi, “Mấy tuổi
rồi? Có chứng minh thư
chưa?”.

“Có
ạ”. Thím mì xào lấy chứng minh thư ra đưa cho cảnh sát.

“Ðã mười tám rồi à?”. Cảnh sát thở dài,
“Số tiền cấu thành vụ án lớn rồi, không phải chuyện đùa đâu. Con bác đã đủ tuổi
rồi”.

“Oa…”. Phi Phi khẽ nói với Ngô Diệu, “Vụ
án lớn đó, từ mười năm tới chung thân luôn!”.

Lần này cả người lớn lẫn trẻ con đều sợ
hãi, thím mì xào mắng con trai xối xả, A Lực cũng sợ tới đần người ra.

Phi Phi lè lưỡi, nháy mắt với Ngô Diệu –
Bi kịch rồi!

“Thôi bỏ đi”. Lạc Tài Tần nói với cảnh
sát, “Dù sao cậu ta cũng trả lại tranh rồi”.

“Không được”. Cảnh sát nói, “Cậu coi
chúng tôi không tồn tại à?”.

Mọi người đều nhìn cảnh sát.

Lạc Tài Tần nghĩ một lát, hỏi, “Thế nếu
tổng giá trị của mấy bức tranh này chỉ một trăm tệ thì sao?”.

“Hả?” Mọi người lại tròn mắt nhìn anh
ta.

Lạc Tài Tần quay người vào phòng, cầm
mấy bức tranh ra ngoài đặt sang bên, “Có rất nhiều tranh giống nhau, đều là
tranh sao chép cả, không đáng tiền”.

Cảnh sát ngồi xuống xem xét cẩn thận,
đúng là đều giống nhau, rồi nhìn Lạc Tài Tần một cách nghi ngờ, “Lúc nãy tôi có
thấy mấy bức tranh này đâu? Cậu mới vẽ đấy à?”.

“Ðã nói tranh gốc ở bảo tàng mỹ thuật
rồi mà”. Lạc Tài Tần hỏi Ngô Diệu, “Nhỉ?”.

“Vâng…”. Ngô Diệu hiểu ra, gật đầu,
“Ðúng vậy!”.

Lạc Tài Tần nhếch khóe miệng.

“Thế à?”. Cảnh sát vẫn còn hơi ngờ vực,
liếc nhìn Lạc Tài Tần, “Khi nãy cậu có nói đâu?”.

“Nhầm thôi”. Lạc Tài Tần nhún vai.

Hai vị cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, hình
như vẫn còn đắn đo.

Lạc Tài Tần bước tới hỏi cậu nhóc kia,
“Có bật lửa không?”.

Cậu nhóc đã hơi đần người, vô thức lục
túi lấy ra bật lửa. Lạc Tài Tần ngồi xuống trước mấy bức tranh kia, châm lửa
đốt…

Tranh sơn dầu rất dễ bắt lửa, chỉ nháy
mắt thôi là xong, mọi người đều tròn mắt nhìn, há miệng không thốt nên lời.

Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại hỏi viên cảnh
sát, “Thật sự không đáng tiền mà, đúng không? Cho cậu nhóc này cơ hội đi”.

Viên cảnh sát kia nhìn anh hồi lâu, cười
nói, “Ðược, cậu thú vị lắm”. Nói xong bèn đưa tay cốc cậu nhóc một cái, “Lần
sau còn dám không?”.

Cậu nhóc vội vàng lắc đầu, đưa mắt nhìn
mấy bức tranh đang bốc cháy, ra sức lắc… không dám nữa.

Trận phong ba xem như đã kết thúc, cảnh
sát lái xe đi, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thím mì xào chạy tới cảm ơn Lạc Tài Tần.

Phi Phi tóm lấy cậu nhóc làm công tác
giáo dục tư tưởng cho con nhà người ta, “Này, em xem, em lớn ngần này rồi, ăn
mặc thế này thì ra cái giống gì hả? Em không biết hiếu thuận với mẹ em à? Ngày
nào mẹ em cũng ở ngoài dọn hàng để em đi nhuộm tóc ăn trộm chắc. Lần này em gặp may đấy, không thì chung
thân, chung thân!”.

Ngô
Diệu đứng bên cạnh ngẫm nghĩ… Hình như chiều nay Lạc Tài Tần đã đoán ra ai trộm
tranh, nên mới cố ý ở lại vẽ mấy bức tranh giống nhau kia. Vậy rốt cuộc anh ta
đốt tranh thật hay tranh giả?

“Này”.
Ông Ngô đi tới vỗ lên vai cô, Ngô Diệu ngoái đầu lại, thấy bố mình đang ngậm
điếu thuốc, hạ giọng nói, “Con gái này, bố thích thằng nhóc này đấy, câu về làm
con rể bố nhé!”.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3