Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 03
Chương 3
“Không làm nữa?”.
Sáng sớm hôm sau, Ngô Diệu thấy tên ôn
thần Trâu Thiếu Ðông không tới thì vui sướng bội phần, phát hiện Lạc Tài Tần
cũng không kí hợp đồng với hắn mà đang ở trong ngõ vẩy màu lên tranh, bèn tò mò
đánh tiếng hỏi.
Lạc Tài Tần chỉ bâng quơ đáp lại một
câu, “Cho thôi rồi”.
“Sao lại không làm, kiếm được thế cơ
mà!”. Ngô Diệu nằm bò lên quầy hàng hỏi, tay còn cầm một chiếc giũa nhỏ, giũa
móng chân cho Champagne.
“Tự dưng hết hứng thì không đi nữa”. Lạc
Tài Tần nhìn Ngô Diệu, “Không phải cô ghét cậu ta à?”.
“Ghét chứ!”. Ngô Diệu gật đầu cái rụp,
“Nhưng ghét nên mới phải giật tiền của anh ta! Mà thôi vậy, anh không kiếm được
của anh ta thì kiếm của người khác, cách xa anh ta một tí cũng tốt”.
Lạc Tài Tần thấy Ngô Diệu thả một chân
của Champagne xuống, rồi đưa tay nhấc một chân khác lên, khóe miệng hơi hơi
nhếch lên, tựa hồ đang rất vui.
Khoảng chừng chín giờ sáng, Trương Phi
Phi chạy đến, vừa vào cửa đã bổ nhào, “Diệu Diệu!”.
“Sao thế?”. Ngô Diệu thấy Phi Phi đầu bù
tóc rối, vội hỏi “Bị sàm sỡ à?”.
“Sàm với sỡ cái gì, vừa chửi nhau một
trận!”.
Ngô Diệu trợn tròn mắt, “Mày chửi khách
hàng à? Sao giờ không đi làm lại tới chỗ tao?”.
“Nghỉ rồi! Chỗ đó không giữ tao, sẽ có
chỗ khác giữ!”.
“Không phải lần trước mày nói cực thích
công việc này à”. Ngô Diệu có chút tiếc thay cho cô bạn, “Sao gây gổ với khách
thế?”.
“Tao cho thằng cha ấy tắm café ngay
trước mặt sếp tao”.
“Phụt…”.
Phi Phi nói xong, Ngô Diệu còn chưa mở
miệng thì Lạc Tài Tần ở bên cạnh đã không nhịn được cười, “Có khí phách, người
ta đụng chạm tới cô hả?”.
Trương Phi Phi lườm Ngô Diệu, bĩu môi,
“Cặn bã!”.
Ngô Diệu cau mày, “Mày tạt café vào ai
thế?”.
Phi Phi không đáp.
“Nói”.
“Trâu Thiếu Ðông”.
“Ha…”. Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, nghĩ
tới chuyện Trương Phi Phi đổ café lên đầu hắn ta là đã thấy vô cùng tuyệt vời,
tiếc là không được chứng kiến!
“Thằng đểu cáng đó nói lung ta lung
tung”. Sắc mặt Trương Phi Phi thoáng thay đổi, “Hắn không quen sếp tao, thế mà
cứ nhắc tới mày trước mặt sếp, không phải rõ là nói cho tao nghe sao! Nghĩ là
tao không dám ra tay à, ra nước ngoài lượn một vòng, về nước lại càng đê tiện,
không cho hắn một bài thì tao không nuốt nổi cục tức này!”.
“Anh ta nói tao thế nào?”. Ngô Diệu
không hiểu, trước nay Trâu Thiếu Ðông không nói nhiều, đặc biệt việc không liên
quan thì sẽ không lên tiếng.
“Hắn nói cái gì mà trên thế giới này có
ba loại người, người tốt, kẻ xấu và Ngô Diệu… Người thông minh, kẻ ngu dốt và
Ngô Diệu!”. Phi Phi nói ra lại càng thấy tức giận, “Mẹ nó”.
Lạc Tài Tần ở bên cạnh ngẩn ra một lát,
thoáng chút suy tư rồi mỉm cười bất đắc dĩ, tiếp tục vẽ tranh.
Ngô Diệu nghe chẳng hiểu được gì, người
tốt, kẻ xấu, Ngô Diệu cái gì chứ… Trâu Thiếu Ðông lại chập dây thần kinh nào
không biết.
Dù phản ứng của Ngô Diệu có hơi chậm
nhưng cô cũng không ngốc, mấy hôm trước Trâu Thiếu Ðông tới dụ dỗ Lạc Tài Tần
hợp tác, sau Lạc Tài Tần đột nhiên từ chối. Lần này hình như hắn lại có ý phá
rối công việc của Phi Phi, hắn không vô duyên vô cớ làm việc vô bổ như thế, ắt
hẳn phải có tính toán… Có lẽ ít nhiều cũng có liên quan tới cô.
“Thế mày tính sao?”. Ngô Diệu hỏi Phi
Phi.
“Còn làm gì được nữa, tìm việc mới
thôi”. Phi Phi thoải mái đáp, “Bản tiểu thư có năng lực như thế, có cả đống
người tranh giành. Cứ nghỉ ngơi mấy ngày thôi, nhưng Diệu Diệu này…”.
“Hả?”.
“Tao bị công ty đuổi rồi, không ở lại
nhà trọ công ty được nữa”. Phi Phi thúc thúc cùi tay vào Ngô Diệu, “Tao qua chỗ
mày ở mấy hôm nhé!”.
“Ðược, bọn mình dọn nhà thôi”. Ngô Diệu
thu dọn đồ đạc chuẩn bị đóng cửa hàng.
“Các em chuyển nhà hả?”. Lạc Tài Tần
đánh tiếng hỏi.
“Vâng”. Hai người cùng cười hì hì, gật
đầu với anh, “Nếu có một phu khuân vác khỏe mạnh thì càng tốt”.
Lạc Tài Tần bật cười, “Chờ nhé, anh tìm
thêm người”. Nói xong bèn đóng cửa, rút di động ra.
Nhà trọ của Phi Phi là công ty cấp cho
được trang bị đầy đủ, chỉ việc xách đồ vào ở. Tất cả những đồ điện gia dụng cỡ
lớn cô đều không có, chỉ có một chiếc vi tính, mấy thùng lớn đựng quần áo và
một thùng sách.
“Em chuyên nghiệp quá”. Lạc Tài Tần lật
xem bộ sách về thiết kế và quảng cáo trên giá sách nhà Trương Phi Phi, tất cả
đều là những quyển sách nguyên gốc bằng tiếng nước ngoài siêu dày.
“Phi Phi là tài nữ!”. Ngô Diệu nhanh
nhảu nói, “Từ nhỏ tới lớn nó đi thi chưa bao giờ đứng thứ hai! Ðầu óc cũng siêu
tốt!”.
Lạc Tài Tần quan sát Trương Phi Phi một
lượt, cô bé này nhìn thì đúng là kiểu người không dễ chọc vào, bản chất hoàn
toàn khác biệt với mẫu người thành thật an phận như Ngô Diệu, Trương Phi Phi vừa
nhìn đã biết là người mạnh mẽ khác thường, chẳng trách lại tạt cho Trâu Thiếu
Ðông cả bình café.
Nghĩ tới đây, Lạc Tài Tần lại phì cười,
vừa nghĩ tới cảnh tượng đó là không nhịn nổi.
Ðang thu dọn thì chuông cửa vang lên.
Ngô Diệu gần cửa nhất bèn với tay ra mở.
Ðứng ngoài cửa là một anh chàng tóc
vàng, ăn mặc đặc chất Punk(*), trông vô cùng không đáng tin cậy.
(*) Punk: Chỉ Punk Rock. Thời trang theo phong cách Punk được lấy cảm hứng
từ những bản nhạc của Punk Rock, được chia thành nhiều loại khác nhau. Với các
gam màu chủ đạo là đỏ, đen… đi kèm các phụ kiện như khuyên, vòng tay, vòng cổ
đính cườm hoặc nạm đinh, kim loại…
Ngô Diệu chớp chớp mắt, thuận tay định
đóng cửa lại.
“Này này!”. Tóc vàng vội vàng chặn cửa,
“Lạc Tài Tần đâu? Anh ấy gọi tôi tới dọn nhà mà!”.
“À!”. Ngô Diệu nhanh chóng mở cửa ra,
việc dọn nhà thì tin vào anh ta được.
“Dọn nhà cho em hả?”. Tóc vàng hỏi Ngô
Diệu.
Ngô Diệu chỉ vào Trương Phi Phi ở phía
sau.
“Hi ~”. Trước giờ với ai Phi Phi cũng
nhiệt tình, vẫy tay chào hỏi.
“Cậu ta là Liêm Khải”. Lạc Tài Tần giới
thiệu qua ba người với nhau.
Liêm Khải, nam.
Là bạn học với Lạc Tài Tần, cũng làm
nghệ thuật. Thú vị ở chỗ, mặt mũi áo quần Liêm Khải đặc biệt trừu tượng, nhưng
lại là người vẽ tranh sơn dầu cổ điển, tả thực phong cảnh.
Sau này có cơ hội được thấy tác phẩm của
cậu ta, hai kẻ ngoài nghề là Ngô Diệu và Trương Phi Phi đều khen không ngớt
lời, vẽ chẳng khác gì ảnh chụp, khiến Liêm Khải cười phá lên, chỉ nói một câu,
“Hai người chưa nhìn thấy tranh tả thực phong cảnh của Lạc Tài Tần rồi, ảnh
chụp có thật đến đâu cũng không bì được hình ảnh chiếu trong gương”.
Trương Phi Phi vốn ít đồ, Liêm Khải lái
xe đa dụng tới, vừa đủ một chuyến, đưa cả người lẫn đồ tới dưới nhà Ngô Diệu.
Nhà Ngô Diệu là nhà tầng, bình thường bố
mẹ đều ở tầng dưới, tầng hai Ngô Diệu đang ở có cửa riêng, cô thường ra vào từ
tầng trên, nên chẳng khác gì ở riêng. Theo lời bố mẹ Ngô Diệu thì làm thế để
tiện cho con gái rượu mang bạn trai về.
Trương Phi Phi và Ngô Diệu là bạn thân
bao nhiêu năm, người nhà họ Ngô cũng không coi Phi Phi là người ngoài, thấy cô
dọn tới, bà Ngô qua qua lại lại bận rộn hẳn lên, bưng trà rót nước… nhưng đều
là chăm sóc cho Lạc Tài Tần và Liêm Khải, còn không ngớt khen hai cô gái.
Ngô Diệu kéo mẹ sang một bên, “Mẹ, mẹ
làm cái gì thế, lòng dạ xốn xang hả?”.
“Này, láo thế không biết”. Bà Ngô gõ vào
đầu cô, “Mày nhìn thử xem, hai thằng nhóc kia đều không tồi, hợp với hai đứa
chúng mày lắm!”.
Ngô Diệu bĩu môi, lại nữa rồi.
Chuông cửa reo vang, bà Ngô mở cửa thì
thấy Trâu Thiếu Ðông tay xách nách mang.
“Cô ạ”.
“Ôi chao! Thiếu Ðông à, cháu về nước rồi
hả?”. Bà Ngô vội vàng để hắn vào nhà, lại hỏi, “Bố mẹ có khỏe không, sao không
cùng tới?”.
Trâu Thiếu Ðông lần lượt trả lời, dẫu
sao cũng là họ hàng, sớm đã rất thân thiết.
Trên tầng ồn ào, Trâu Thiếu Ðông mỉm
cười hỏi bà Ngô, “Ðang sửa nhà hả cô?”.
“Ðang dọn nhà. Bạn Diệu Diệu dọn tới ở
cùng với nó”.
“À… Cháu lên thăm Diệu Diệu đã”. Trâu
Thiếu Ðông lên tầng.
Ðương nhiên bà Ngô không ngăn cản, vui
vẻ đi gọt hoa quả.
Sự xuất hiện của Trâu Thiếu Ðông chắc
chắn là chuẩn với câu oan gia ngõ hẹp. Ngô Diệu cầm găng tay, hùng hùng hổ hổ
đi tới lôi hắn ta xuống nhà.
“Anh muốn làm gì?”. Ngô Diệu kéo Trâu
Thiếu Ðông ra ban công, đóng cửa lại, lạnh lùng hỏi.
Trâu Thiếu Ðông cười cười, “Làm gì là
làm gì? Anh tới thăm mọi người mà, chú không có nhà hả?”.
“Sao anh lại phá công việc của Phi
Phi!”.
Trâu Thiếu Ðông chọc chọc ngón tay vào
bông hoa hướng dương trong chậu, “Là tự Phi Phi nói không làm đó chứ. Trông ông
sếp có vẻ rất không đành lòng để cô ấy đi đâu… Cũng đúng thôi, giờ nhân tài khó
kiếm. Hay để cô ấy làm PR cho bên anh nhé?”.
“Nó không thèm!”. Ngô Diệu bất mãn, “Sau
này anh bớt chọc phá nó đi”.
“Ha ha, anh vẫn thấy kì lạ”. Trâu Thiếu
Ðông ngoảnh lại cúi đầu nhìn Ngô Diệu, “Phần lớn bạn bè của em đều không tệ… Là
số em may mắn, hay em được người ta thích nhỉ?”.
Ngô Diệu khinh thường lườm hắn ta, “Mắt
em tốt, nhìn người tinh tường!”.
“Nhưng mắt chọn bạn trai của em lại
thường”.
“Rốt cuộc anh tới làm gì hả!”. Ngô Diệu
thẹn quá hóa giận.
“Anh sợ em giận, chuyện Phi Phi thật sự
là chuyện ngoài ý muốn”. Trâu Thiếu Ðông đưa một chiếc hộp xinh xắn cho Ngô
Diệu, “Xin lỗi cô ấy thay anh nhé”.
“Anh không tự nói với nó à?”. Ngô Diệu
mở hộp ra, là một lọ nước hoa cao cấp, Phi Phi hẳn sẽ thích.
“Thế sao được, cô ấy không phải là em,
anh có giày vò hành hạ thế nào thì em cũng chỉ như con thú nhỏ giãy giụa mấy
cái là cùng, còn cô ấy thì cứ như thú dữ, lát nữa cô ấy mà đẩy anh từ trên tầng
xuống, anh cũng chẳng có cửa kêu oan”. Trâu Thiếu Ðông tủm tỉm nói.
Ngô Diệu tức khí, quay người đi.
“Này, đợi đã”. Trâu Thiếu Ðông ngăn lại,
rồi ngồi xuống chiếc ghế dài đặt ở ban công, hỏi, “Lạc Tài Tần có quan hệ gì
với em?”.
“Anh đổi nghề làm cảnh sát à?”.
“Tiện thì hỏi chút thôi. Anh thấy anh ta thích em”.
“Em
vừa quen anh ấy”. Ngô Diệu nhíu mày, hồi đại học cô cũng thử hẹn hò vài lần,
nhưng bạn trai chẳng trụ được bao lâu đã bị tên biến thái Trâu Thiếu Ðông hù
chạy mất…
“Anh
đừng có giở mấy thủ đoạn đê tiện ra!”. Ngô Diệu cảnh cáo.
Trâu
Thiếu Ðông cười, “Từ trước tới giờ, anh chưa hề dùng thủ đoạn đê tiện, chỉ sợ
em thành thật bị người ta bắt nạt nên mới thử mấy cậu bạn trai nhỏ bé của em
một chút, không ngờ bọn họ đều không chịu nổi… Nhưng Lạc Tài Tần trông cũng ok,
không giống mấy người trước”.
Ngô
Diệu nghiêm túc nhìn hắn, “Anh đừng quan tâm đến chuyện của em được không!
Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa từ lâu rồi”.
Trâu
Thiếu Ðông nhìn Ngô Diệu một lượt, “Chúng ta có quan hệ với nhau từ khi nào
thế? Miêu tả cụ thể thời gian địa điểm chút đi. Nếu có thì sao anh quên được
nhỉ”.
Ngô
Diệu rất muốn cầm cây xương rồng ở cạnh tay mình đập lên đầu hắn ta. Cô hít sâu
một hơi, tự nhủ rằng đừng chấp nhặt với lưu manh làm gì, rồi quay người về
phòng.
Vừa
lúc bà Ngô bưng đĩa hoa quả đi lên, “Diệu Diệu, bảo mọi người nghỉ tay ăn hoa
quả”.
“Vâng”.
Ngô Diệu bưng hoa quả lên tầng, Trâu Thiếu Ðông đi ngay phía sau, định đưa tay
lấy quả nho nhưng cô không cho.
“Này”.
Bà Ngô nổi nóng, “Con làm gì thế?”.
Ngô
Diệu lên phòng, Trâu Thiếu Ðông định bám theo, cô bèn giơ chân lên ra vẻ sắp
đạp hắn.
Trâu
Thiếu Ðông đành đứng lại ở tầng dưới không lên.
“Giận
lẫy đấy à?”. Bà Ngô hỏi.
“Không
ạ”. Thiếu Ðông nhún vai, cười, “Bao nhiêu năm rồi mà trông Diệu Diệu vẫn thế”.
“Ừ,
nó được chiều quá, thế nên không lớn nổi, cháu đừng chấp nó nhé”.
“Chấp
gì đâu cô”. Trâu Thiếu Ðông nhìn đồng hồ, “Cháu đi trước đây cô ạ, cháu còn mấy
việc phải làm nữa”. Nói xong bèn đưa danh thiếp cho bà Ngô, “Có chuyện gì cô cứ
gọi số này ạ”.
“Ðược
được”. Bà Ngô tiễn hắn ra ngoài. Vừa đóng cửa lại thì thấy Ngô Diệu chạy xuống,
“Tên quỷ đáng ghét kia đi chưa mẹ?”.
“Này”.
Bà Ngô lườm cô một cái, “Sao lại nói anh thế hả con nhìn thử xem, người ta đã
tự mở công ty riêng, tuổi trẻ đầy triển vọng”.
“Con
cũng có công ty riêng mà!”. Ngô Diệu nghiêm mặt.
Bà
Ngô bật cười, “Cửa hàng bé tí thì có!”. Nói xong liền dúi ít tiền vào tay cô.
“Mẹ
làm gì thế?”. Ngô Diệu không cầm.
“Lát
nữa con mời các bạn ăn cơm đi! Nhớ ăn ngon đấy”. Bà Ngô cười rất mập mờ, bẹo má
cô, “Thông minh lên đi con gái! Mau tìm chàng rể về cho mẹ”. Rồi ngâm nga một
bài hát đi mất.
Ngô
Diệu nhăn mũi lại – Tài Tần, gọi thân thiết thế làm gì!
Quay
người lên tầng trên, Ngô Diệu nhìn thấy một cảnh khá kì lạ:
Lạc
Tài Tần đứng sắp xếp giá sách, Liêm Khải đang nói chuyện cười đùa vui vẻ với
Trương Phi Phi ở sân phơi nhỏ bên ngoài.
“Anh
em của anh định làm gì thế?”. Ngô Diệu đi tới hỏi Lạc Tài Tần.
Lạc
Tài Tần ngoảnh đầu lại liếc nhìn, kiểm định một chút, rồi đơn giản đáp lời,
“Tán gái”.
“Nhanh
thế cơ à?”. Ngô Diệu ôm cuốn sách nhìn ra ngoài, “Hai người bọn họ mới gặp nhau
chưa được hai tiếng mà”.
“Từ
trước tới giờ Liêm Khải chỉ tán gái hai tiếng là xong, một tuần sau chia tay”.
Lạc Tài Tần xếp sách lên giá dựa theo màu sắc và khổ sách, rất chỉnh tề, bên
trái là một đống sách giải trí màu mè lòe loẹt của Ngô Diệu, bên phải là sách
tham khảo của Trương Phi Phi.
Lát
sau, Lạc Tài Tần nói thêm một câu, “Hình như lần này khác mấy lần trước”.
“Khác
cái gì?”.
“À,
trước Liêm Khải tán toàn gái ngốc”. Vừa nói vừa chỉ tay vào bên sách của Ngô
Diệu, rồi lại chỉ vào sách của Trương Phi Phi, “Lần này là gái thông minh…”,
còn chưa nói hết câu, đã lảo đảo vì bị Ngô Diệu xô một cái thật mạnh.
“Ha
ha ha…”. Ðúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cười thoải mái của Phi Phi, Liêm
Khải chọc cô rất vui vẻ.
Trên
sofa, Champagne lười biếng vùi mình vào nệm
xốp mềm, ngáp một cái.