Viễn cổ y điện - Chương 49 + 50
Chương 49
Đến tối, Thiểm
Điện được nâng ngồi tắm rửa ở trong chậu gốm to mà Ly Mang nung riêng cho nó, Mộc
Thanh thay cho bé chiếc áo ba lỗ và quần đùi mới làm, để thằng nhóc nằm trên thảm,
Do Do ở bên cạnh chơi đùa với bé, bé vừa chảy nước miếng, vừa quơ tay đạp chân,
vô cùng đáng yêu.
Đến đây đã
hơn một năm, cho tới nay vật liệu làm trang phục tốt nhất mà Mộc Thanh có thể
tìm được vẫn là da động vật. Không dày giống với mùa đông, hiện tại dùng để làm
quần áo chính là da tương tự như của con hoẵng vào mùa hè. Loại động vật này
khi trời nóng lên, lông trên da sẽ rụng, lột ra dùng tro rơm rạ ngâm nước rửa sạch,
cạo lông còn sót lại ở mặt ngoài, sau đó dùng chày gỗ giã nhiều lần, giã đến
khi chỉ còn lớp da vừa mềm vừa mỏng là có thể cắt làm quần áo mùa hè rồi. Thậm
chí tã cho Thiểm Điện dùng buổi tối cũng là dùng miếng da loại này đâm rất nhiều
lỗ nhỏ rồi may lại, bỏ cỏ khô đã luộc và phơi nắng qua, ngày hôm sau chỉ cần lấy
cỏ khô bên trong ra, cầm mặt ngoài đã bẩn rồi đi giặt rồi phơi nắng là được.
Thiểm Điện căn bản coi như thích ứng, ít nhất trong khoảng thời gian này, trên
mông đít nhỏ không thấy mọc mẩn đỏ.
Không chỉ
Thiểm Điện, hiện tại đồ Mộc Thanh mặc cũng là áo dây siêu ngắn may từ loại da
này, coi như mát mẻ. Cô cũng khâu cho Do Do một cái, nhưng cô bé giống Ly mang,
dường như quen với cách ăn mặc vốn dĩ hơn. Mộc Thanh mặc cho con bé, không lâu
sau nó sẽ lén cởi ra, nhiều lần như thế, Mộc Thanh thấy buồn cười nên cũng kệ
cô bé thôi. Xem ra thói quen của người một khi tạo thành thì trong khoảng thời
gian ngắn là rất khó thay đổi. Tựa như cô không cách nào tiếp nhận mình trần
truồng phía trên, Do Do cũng không cách nào để thân thể đã quen tự do bị quần
áo ràng buộc.
Ánh nắng chiều
rút lại hết ánh sáng chiều tà của nó, trời bắt đầu tối sầm lại. Do Do chạy bên
ngoài cả ngày trời đã kiệt sức sớm nằm ngủ ở trong phòng vốn để cho Thiểm Điện.
Mộc Thanh nằm trên thảm, để Thiểm Điện nằm bò trên ngực mình, vừa chơi đùa với
bé, vừa nhìn Ly Mang. Hắn đang dùng cái khăn bện từ vỏ cây mây mềm mại nhúng nước
lau chùi sàn nhà bằng tre. Chờ hắn vẩy khô tay đi chân trần giẫm lên sàn tre tiến
đến nằm bên cạnh cô, cười nhìn cô đùa với Thiểm Điện. Từ từ, Mộc Thanh cảm giác
được tay hắn dò vào bên hông mình, dò vào trong đồ lót của cô, vuốt ve da cô.
Đầu ngón tay
của hắn như mang luồng nhiệt, khiến thân thể cô vừa xông qua lạnh dần dần lại
có chút nóng ran. Khi rốt cuộc hắn đi xuống dò xét vào vùng đất cỏ thơm, dùng
ngón tay quấn vòng quanh, cô nhất thời thất thần, cảm giác trên mặt ẩm ướt, lúc
này mới phát hiện là nước miếng của Thiểm Điện nhỏ lên mặt mình, cô không nhịn
được giận dỗi mà nói: “Thiểm Điện còn chưa ngủ đây...”
Hắn thấp giọng
nở nụ cười, nặng nề nhéo cô, rốt cuộc thả cô nằm ngang đến một bên, hai tay bắt
chéo sau ót chờ cô.
Khi Thiểm Điện
rốt cuộc buông lỏng tay chân ngủ yên, Mộc Thanh lấy mảnh da thú đắp lên bụng
bé. Ly Mang đã sớm chờ đến có chút vội vã một tay kéo cô qua, gần như có chút
thô lỗ cởi quần lót trên người cô, đặt cô dưới thân mình.
Cuộc sống
này... Nếu như cả đời đều thế, cô nghĩ cô cũng sẽ thỏa mãn...
Trước khi kiệt
sức thỏa mãn ngủ thiếp đi, Mộc Thanh mơ mơ hồ hồ mà nghĩ.
Kể từ sau
khi phụ thân của Do Do và Hổ Xỉ rời đi, Mộc Thanh từng lo lắng một thời gian ngắn,
sợ sự yên ả trong sơn cốc này sẽ bị việc đến và đi ngoài ý muốn của bọn họ phá
vỡ. Cô đang phỏng đoán ý đồ thực sự của tân Đạt Ô của khu quần cư khi tăng số
người tìm kiếm bọn họ. Thế nhưng mãi đến khi Thiểm Điện hơn ba tháng tuổi, ngày
ngày vẫn trôi qua lẳng lặng, cuộc sống của bọn họ cũng không vì có người ngoài
đến ở lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà thay đổi. Mộc Thanh dần dần yên
tâm. Có lẽ Dĩ Gia chỉ đơn thuần muốn biết bọn họ ở đâu, lúc này mới phái người
đến tìm kiếm cũng không chừng. Cô nghĩ như vậy.
Thời tiết dần
dần lành lạnh rồi. Lần thứ hai hạt kê và khoai tra trong đất cũng dần dần
nghênh đón mùa thu hoạch. Khi Mộc Thanh đang chuẩn bị bắt đầu thu hoạch cùng Ly
Mang thì trong thung lũng của bọn họ xảy ra một chuyện ngoài ý muốn.
Sau một trận
mưa, có hôm Mộc Thanh đi quét dọn phân rơi trên mặt đất của đám khỉ dưới cây đại
thụ. Chuyện như vậy, bình thường cách bảy tám ngày cô sẽ đi làm một lần. Thứ nhất
là giữ vệ sinh sạch sẽ, thứ hai cũng xem như là thuận tiện thu gom chút phân
bón cho đất.
Đám khỉ kể từ
năm ngoái bị Tiểu Hắc đe dọa, mùa xuân năm nay lạ quay về, sống yên ổn với một
nhà của Mộc Thanh. Đương nhiên thỉnh thoảng cũng có xảy ra chuyện đồ gì đó phơi
bên ngoài bị đánh cắp, nhưng không nhiều lắm, cho nên Mộc Thanh cũng nhắm một mắt
mở một mắt.
Lúc Mộc
Thanh quét phân, phát hiện phân khỉ lần này mềm thưa thớt hơn trước đây, như là
bị tiêu chảy, hơn nữa khỉ trên cây cũng hơi kì lạ. Ngày thường lúc cô đến, thấy
chúng nó đều chạy qua chạy lại, có lúc còn nghịch ngợm ném trái cây rồi nhăn mặt
với cô, hiện tại không chỉ ít khỉ hơn, phần lớn còn lại cũng mệt mỏi nằm gục
trên thân cây, có mấy con khỉ mẹ còn khỉ con trong lòng, biểu cảm thoạt nhìn có
chút bi thương.
Mặc dù cảm
thấy lạ, nhưng Mộc Thanh không suy nghĩ nhiều, gom phân đã quét vùi vào trong hố
vốn có bên cạnh, rồi trở về. Nhưng mà kế tiếp không tới hai ngày, Do Do ngã bệnh
rồi.
Đầu tiên cô
bé chỉ là ăn không ngon, cả người thoạt nhìn mệt mỏi, tiếp theo lại bắt đầu nôn
mửa đi tả, tròng mắt trắng trở nên vàng, không tới hai ba ngày đã nằm đó không
còn sức lực rồi.
Mộc Thanh
lòng như lửa đốt. Thời đại này gần như không có gì gọi là điều kiện chữa bệnh.
Người lớn trẻ nhỏ sinh bệnh rồi, ngoại trừ uống chút thảo dược chế ra theo kinh
nghiệm tổ tiên ra, thực sự chỉ có nghe theo mệnh trời.
Cô nấu các
loại thảo dược do Ly Mang hái từ bên ngoài, lần lượt đút cho Do Do uống vào,
nhưng hiệu quả quá nhỏ, Do Do chẳng những không chuyển biến tốt đẹp, ngược lại
cả tứ chi cũng bắt đầu co giật. Mộc Thanh không dám rời khỏi cô bé, cả đêm
trông chừng, không ngừng đút cho cô bé uống nước và thuốc, hi vọng cô bé có thể
khỏi, nhưng mà không có chút hiệu quả nào. Hơn nữa càng gay go hơn là, sáng sớm
hôm nay, cô phát hiện Thiểm Điện ngủ cùng Ly Mang trong phòng cũng có dấu hiệu
như vậy. Cô cho nó bú sữa, nó lại ăn không vào, đa số đều nôn mửa ra, đi đại tiện
cũng bắt đầu không bình thường. Không tới một đêm, tình hình càng trở nên
nghiêm trọng, khóc không ngừng nghỉ. Một đứa bé bình thường ngoan như thế, hiện
tại dỗ sao cũng không được.
Mộc Thanh hoảng
loạn đến sắp nổi điên. Cô không ngủ không nghỉ canh giữ bên cạnh Do Do và Thiểm
Điện. Không tới vài ngày, cả người gần như không ra hình người.
Ngày trước
cô không tin quỷ thần, nhưng hiện tại cô tin. Nếu như không có sức mạnh siêu tự
nhiên, cô làm sao có thể tới nơi này, cùng Do Do, còn có Thiểm Điện của cô kết
nên quan hệ thân thiết như vậy?
Cô không có
biện pháp rồi, chỉ có thể quỳ gối trên mặt đất vùi đầu, nhắm mắt lại khẩn cầu
thần linh bảo vệ, khẩn cầu kì tích xuất hiện.
Lúc cô được
Ly Mang ôm lấy từ phía sau, thì mặt đã đầy nước mắt. Cô dùng sức đánh ngực hắn,
cắn vai hắn, mắng hắn máu lạnh. Bởi vì hắn bắt buộc cô đi nghỉ ngơi.
Ly Mang ôm
cô thật chặt, đặt đầu cô vào ngực mình.
Mộc Thanh
vùi vào lòng hắn khóc nức nở, không dám nhìn tới dáng vẻ hốc hác của Do Do và
Thiểm Điện.
Ly Mang
không ngừng vỗ vỗ lưng cô, thấp giọng dỗ dành cô.
Mộc Thanh rất
nhanh ngừng khóc. Cô nghe thấy tiếng yếu ớt của Do Do vang tới, rên rỉ nói khát
nước.
Mộc Thanh
nhanh chóng đẩy Ly Mang ra, đang muốn đi qua mớm nước cho Do Do, đột nhiên cô dừng
bước.
Cô đang nhớ
lại đám khỉ kia.
Có phải là
đám khỉ bị bệnh gì, sau đó lây bệnh sang cho Do Do và Thiểm Điện có sức kháng bệnh
kém hơn không?
Cái bát
trong tay cô rơi phịch một tiếng xuống sàn tre, vỡ thành mấy mảnh, cô xoay người
gần như là điên cuồng mà chạy về phía đám khỉ sống trên cây đại thụ.
Ly Mang
không biết xảy ra chuyện gì, bị cô dọa sợ hết hồn, vội vã theo sát.
Mộc Thanh thở
hổn hển chạy tới dưới tàng cây của bầy khỉ, khi cô ngẩng đầu, liền ngây ngẩn cả
người.
Đám khỉ mấy
ngày hôm trước còn ốm yếu, hiện tại lại trở nên hoạt bát. Thấy cô tới đây, xèo
xèo kêu loạn, bò qua bò lại trong cành lá.
Mộc Thanh
ngơ ngác nhìn một hồi, đầu óc mụ mị mấy ngày nay đột nhiên tỉnh táo lại.
Đám khỉ sẽ
không vô duyên vô cớ ngã bệnh tập thể, cũng sẽ không vô duyên vô cớ đột nhiên
khỏe lên. Nhất định là trong trong mấy ngày nay, giữa bọn nó xảy ra chuyện gì
đó.
Ly Mang đã
chạy tới bên cạnh cô, thấy cô ngửa đầu kinh ngạc nhìn bầy khỉ, cũng ngẩng đầu
nhìn theo một hồi, nhưng không hiểu ra sao đang muốn đỡ vai cô khuyên cô trở về,
Mộc Thanh đột nhiên quát to lên: “Mau nhìn, bọn nó đang ăn cái gì kìa?”
Ly Mang lại
nhìn lên, vẫn không nhìn ra cái gì, Mộc Thanh cũng đã lẩm bẩm: “Không đúng...
Trước đây chưa từng nhìn thấy bọn nó ăn vật này, hiện tại đột nhiên ăn, nhất định
là thứ này có hiệu quả... Ly Mang, Ly Mang, anh nhìn thấy chưa, nhanh đi tìm vật
này! Nhanh đi!”
Ly Mang vẫn
là có chút khó hiểu, nhưng hắn thấy được ngọn lửa hi vọng đột nhiên dấy lên
trong mắt cô, phát sáng đến mức đôi mắt cô sắp bốc cháy rồi, đột nhiên hắn giống
như là có chút hiểu được, chợt ngẩng đầu cẩn thận nhìn con khỉ.
Hắn nhìn thấy
đại đa số con khỉ trong miệng đều đang động đậy, như đang nhấm nuốt thứ gì.
Nhìn kĩ lại, chân trước chúng nó nắm một cọng cỏ màu xanh ở giữa có màu tía, hẳn
là đang ăn loại này.
“Mau, nhanh
đi tìm vật này, bọn nó ăn đấy! Do Do, Thiểm Điện có thể sẽ được cứu rồi!”
Mộc Thanh
trong lúc nôn nóng dùng sức xô đẩy hắn.
Ly Mang vỗ vỗ
cô như an ủi, đi tới dưới tàng cây lấy cọng cây còn thừa mà đám khỉ làm rơi xuống,
nhìn kĩ rồi lại ngửi mùi, gật đầu với Mộc Thanh một cái, sau đó chạy ra phía cửa
cốc.
Mộc Thanh gần
như là lết đôi chân run rẩy trở lại trong nhà. Cô đút nước cho Do Do xong nằm
xuống, sau đó ôm Thiểm Điện đã khóc yếu ớt như mèo vào lòng, không ngừng vỗ về
lưng bé, Thiểm Điện thỉnh thoảng vẫn co giật. Nó động một chút, lòng cô giống
như bị dao cắt một chút.
Đến tối, Ly
Mang rốt cuộc đã trở lại, mang về một sọt cọng cỏ to. Hắn nói là leo lên vách
núi mà đám khỉ thường lui tới hái được.
Mộc Thanh lập
tức nấu một nồi nước đặc, để Ly Mang đút cho Do Do uống một bát, còn cô dùng
thìa đút cho Thiểm Điện uống.
Do Do uống rồi,
từ từ ngủ thật say, Thiểm Điện lại uống không trôi, cô đút hớp nào, bé nôn ra hớp
đó, dù bịt mũi bé lại ép nuống, cũng rất nhanh lại nôn ra.
Mộc Thanh đã
gấp đến độ nước mắt lưng tròng rồi.
Ly Mang đón
lấy Thiểm Điện từ trong lòng cô, bảo bản thân cô uống.
Lúc này Mộc
Thanh như mới vừa tỉnh mộng, vội vàng đổ nước ra bát.
Nước sắc ra
là màu xanh thẫm, đắng chết đi được, cô không ngừng uống hết bát này đến bát
khác, mãi đến khi Ly Mang cũng thấy không đành lòng, đè cái bát trong tay cô xuống.
Vào nửa đêm,
Thiểm Điện đói bụng tột độ rốt cuộc nức nở bắt đầu từ từ bú sữa của cô, mặc dù
cũng nôn ra một phần, nhưng hẳn là ăn vào một chút.
Thiểm Điện rốt
cuộc cũng ngủ thật say.
Ly Mang vẫn
ôm Mộc Thanh rúc trong lòng hắn cho đến hửng sáng.
Lúc bình
minh, khi Mộc Thanh thức giấc, theo bản năng liền nhào tới bên cạnh Do Do và
Thiểm Điện.
Trong mấy
ngày qua lần đầu tiên, Thiểm Điện hô hấp đều đều và điềm tĩnh, mà Do Do bên cạnh
nó cũng đã mở mắt ra, nhìn cô.
Dưới ánh ban
mai, sắc mặt của cô bé vẫn tái nhợt, nhưng trong đôi mắt lần nữa khôi phục sức
sống.
“Thanh
Thanh...”
Cô bé dùng
giọng nói khàn khàn mà yếu ớt gọi cô.
Mộc Thanh
kích động đến rơi nước mắt, cô quay đầu lại muốn chia sẻ niềm vui với Ly Mang,
lúc này mới giật mình khi thấy hắn ngồi tựa vào vách tường nghiêng đầu ngủ thiếp
đi.
Mấy ngày Do
Do và Thiểm Điện ngã bệnh, mỗi khi cô bởi vì tuyệt vọng mà nôn nóng, thậm chí nổi
cáu với hắn, hắn luôn yên lặng ôm cô, để cô mặc sức trút giận.
Đã mấy đêm hắn
không ngủ ngon rồi, đêm qua lại ngồi bế cô cả đêm, nhất định là cực kì mệt mỏi.
Cô đi tới
trước mặt hắn ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ nhẹ mặt hắn.
“Sao rồi?”
Ly Mang lập
tức tỉnh dậy, cả người giật bắn lên, thoạt nhìn hốc mắt cũng hõm sâu.
“Bọn họ khá
hơn chút rồi...” Nước mắt trong mắt Mộc Thanh vừa rồi còn chưa khô, lại tiếp tục
trào ra rồi, “Ly Mang, cám ơn anh...”
Ly Mang như
trút được gánh nặng thở ra một hơi, đưa tay xoa nhẹ mặt mình, cười nói: “Thật tốt
quá... Anh sẽ đi nấu thuốc. Em quá cực khổ rồi, đi nằm nghỉ nữa đi.” Vừa nói
liền chống tay trên mặt đất muốn đứng lên, nhưng a một tiếng, chân mày khẽ nhíu
lại.
Mộc Thanh biết
hắn nhất định là cảm thấy chi dưới bị tê rần. Ôm cô ngồi một đêm như vậy, không
tê dại mới là lạ.
Cô cầm gối đầu
của mình tới đây, đặt trên sàn nhà, đè hắn xuống.
“Anh ngủ một
giấc ngon đi, em sẽ đi nấu thuốc.”
Giọng điệu của
cô rất nhẹ nhàng, nhưng hàm chứa mùi vị mệnh lệnh đáng tin.
Ly Mang nghe
theo lời của cô, nằm xuống.
Mộc Thanh đi
xuống thang lầu, khi đến lò sưởi, nổi lửa nấu thuốc, cảm giác phía sau có cái
gì đang nhẹ nhàng liếm bờ vai mình.
Là Tiểu Hắc.
Mấy ngày qua
quá áp lực rồi, cô thậm chí đã quên sự tồn tại của Tiểu Hắc.
Cô ôm chặt cổ
Tiểu Hắc, dán mặt vào cái cổ chắc nóng hổi của nó.
Tiểu Hắc như
cảm nhận được niềm vui của cô, nên quỳ sấp xuống, để cô dựa vào thân thể mình.
Nước thuốc sắc
xong, Mộc Thanh chờ nguội bớt rồi bưng lên trên lầu đút cho Do Do uống một bát
to, còn mình cũng uống đầy một bụng. Xuống lầu nhìn thấy Tiểu Hắc còn đang
quanh quẩn gần đó, tâm niệm vừa động, ngoắc gọi nó tới đây, đè đầu nó lại, mạnh
mẽ cũng rót chút ít vào, khiến cho Tiểu Hắc đợi cô buông lỏng tay, bịch một cái
bỏ chạy thật xa, gọi cũng gọi không được.
Ly Mang ngủ
thẳng đến tối.
Trong lúc
này, Mộc Thanh đút cho Do Do uống thuốc mấy lần, cho Thiểm Điện bú mấy lần, rồi
đổi tã.
Khi Ly Mang
tỉnh lại, nhìn thấy Do Do đã nằm ở đó, cười hì hì chơi đùa với Thiểm Điện đã tỉnh
ngủ, lỗ mũi của hắn nghe thấy mùi thịt bay đến từ phía dưới lò sưởi.
Mộc Thanh
đang nấu cơm tối cho hắn.
Những ngày như
cơn ác mộng rút cục đã trôi qua.
Lại nghỉ
ngơi chừng mấy ngày, Do Do và Thiểm Điện rốt cuộc đã hoàn toàn khôi phục sức khỏe.
Sau khi khỏe
lại, Do Do tỏ vẻ rầu rĩ không vui. Mộc Thanh biết cô bé hẳn là nhớ nhà.
Chỗ tốt hơn
nữa nhưng không có người thân bên cạnh, thời gian dài cũng sẽ mất đi mùi vị, huống
chi là sau khi trải qua một trận bệnh nặng như vậy.
Sau khi hỏi
ý cô bé, Ly Mang quyết định đưa cô bé trở về.
Chương 50
Ước chừng nửa
tháng sau, Ly Mang và Mộc Thanh cùng nhau rời khỏi thung lũng, đưa Do Do trở về,
Tiểu Hắc cũng đi ra ngoài theo.
Kế hoạch ban
đầu là một mình Ly Mang đưa Do Do, nhưng suy nghĩ đến đi mất khoảng mười ngày,
mà cây kê đã chín bị hoãn lại mấy ngày nay phải thu hoạch đã, cho nên hai người
chỉ có thể bận bịu thu hoạch. Chờ tất cả đều ổn thỏa rồi, hôm sau Ly Mang muốn
đưa Do Do lên đường thì nửa đêm đột nhiên lại nói không yên lòng một mình Mộc
Thanh ở lại chăm Thiểm Điện. Sau khi bàn bạc, cuối cùng quyết định cứ đi ra
ngoài cả, mang cả Tiểu Hắc theo luôn.
Đi cùng Ly
Mang ra ngoài, Mộc Thanh vốn cũng mong muốn. Nếu đã sinh sống trong thời đại rừng
nhiệt đới này rồi, cô không có khả năng sẽ vĩnh viễn sống trong căn nhà nhỏ bé ở
một góc sơn cốc đó, tránh né hiểm ác đáng sợ trong thế giới rừng rậm. Điều duy
nhất có chút không yên lòng chính là Thiểm Điện, sợ bé chịu không nổi khốn khó
bên ngoài. Nhưng thấy kể từ sau khi khỏi bệnh, chỉ chưa tới nửa tháng, bé chẳng
những có thể tự mình vững vàng ngẩng cổ lên, ôm trên tay cảm thấy cũng đầy đặn
lên không ít. Nghĩ đến chỉ cần trên đường chú ý nhiều hơn, cộng thêm có Ly Mang
và Tiểu Hắc ở bên cạnh, hẳn là không có vấn đề gì. Cho nên rốt cuộc cô đã quyết
định như vậy. Nhưng vì bảo đảm trên đường không hề sai sót, cô vẫn chuẩn bị một
chút.
Từ đầu mùa
xuân đến bây giờ, hơn nửa năm qua, trên tay cô đã chứa rất nhiều đủ loại da động
vật. Mộc Thanh lựa một ít, cắn ngay ngắn, dùng kim xương và sợi mây khâu các tấm
da với nhau.
Ly Mang và
Do Do đầu tiên nhìn thấy cô vá cái loại túi to đặc biệt này, thì không biết là
cái gì. Chờ khi Mộc Thanh lấy mấy cây gậy tre đều đều từ trong đống tre còn dư
lại khi làm nhà, chỉ bảo Ly Mang dùng đằng điều dây mây bó đống gậy tre lại,
làm thành một dàn giáo đầu nhọn cao không tới đầu người, sau đó móc trúc to đã
khâu xong lên đó, thì hai người họ đều vẫn chưa hiểu ra sao.
Mộc Thanh
nói cho bọn họ biết cái này gọi là lều, ban ngày dễ gập lại, còn tiện mang theo
bên người, buổi tối thì mở ra, người ngủ bên trong có thể tránh ngủ ngoài trời
gió lạnh, để tiện ra vào, cô còn cố ý để lại lỗ hổng hình vuông, có thể treo một
cái rèm cửa bằng da thú. Lúc này hai người mới hiểu ra. Ly Mang còn tốt, hắn sớm
đã quen việc thỉnh thoảng cô lại cho ra một ít đồ mới mẻ. Nhưng Do Do sờ soạng
cái lều rất lâu, nhìn Mộc Thanh với ánh mắt tràn đầy sùng bái.
Suy nghĩ đến
bây giờ là trời thu mát mẻ, sợ ban đêm hơi lạnh. Mộc Thanh dứt khoát lại dùng
da dày hơn may thành ba chiếc túi ngủ, nhỏ cho Do Do, hai cái to thì một cho Ly
Mang, một cái cho mình và Thiểm Điện. Lại cất tất cả lương thực vào trong hang
núi, dùng đá đậy kín cửa hang. Cuối cùng đuổi đám chim rừng hoang đang nuôi
trong chuồng lên trên lều cỏ, cung cấp đủ cỏ khô, hơn nữa trong chuồng vốn cũng
có bãi cỏ, cây cỏ mùa thu ngày càng nhiều, dự đoán có thể duy trì mười ngày nữa.
Cừu nuôi trong hang động cũng bỏ đủ cỏ khô. May mà những động vật này vẫn còn
dã tính bẩm sinh, ăn no rồi sẽ ngừng ăn, không giống như động vật trong nhà đời
sau, chỉ cần có thức ăn thì cứ ăn đến no chết mới thôi
Chờ toàn bộ
công tác chuẩn bị đều ổn thỏa rồi, sáng sớm hôm nay, người một nhà ra khỏi cốc,
lên đường ngược dòng sông lớn đi lên khu quần cư.
Mùa thu rừng
nhiệt đới tuy ngắn ngủi, nhưng bớt nước mưa và cái nóng khắc nghiệt mùa hè, trời
trong xanh như là bảo thạch tinh khiết nhất, ánh mặt trời rực rỡ, cộng thêm
hành trình không vội, cho nên trên thực tế chỉ cần Mộc Thanh có tâm trạng, hoàn
toàn có thể coi lần đi ra ngoài này là đi bộ du lịch đường xa.
Ly Mang gánh
rất nặng, vai trái vác cái túi to căng phồng đựng cái lều, thức ăn và muối ăn
mang cho các tộc nhân, vai phải khiêng mười cây gậy tre làm chân lều, vũ khí
đương nhiên cũng mang theo bên người. Lều tuy nhỏ đến mức chỉ có thể chứa vừa bốn
người bọn họ nằm song song, nhưng vì da dày, thể tích lúc gấp vào lại không
tính là nhỏ, trọng lượng cũng nặng. Cho nên Mộc Thanh từ chối đề nghị muốn cõng
Thiểm Điện trên lưng mình của Ly Mang, cô dùng một cái túi khâu từ da thú quấn
Thiểm Điện vào trước người mình, bên trên còn đội lên một cái mũ có thể vén
lên, che Thiểm Điện kín đáo. Thế mà thằng nhóc này lại không ngoan ngoãn, ngồi
vào túi da xoay trái xoay phải, thỉnh thoảng lấy tay đẩy cái mũ che kín tầm mắt
mình, tò mò nhìn trái nhìn phải, khiến Mộc Thanh buồn cười không dứt.
Do Do từ trước
đến giờ cũng rất hiểu chuyện, biết lần này bọn họ đặc biệt đưa mình trở về. Mặc
dù có chút lưu luyến cuộc sống nơi này, nhưng nghĩ đến rất nhanh sẽ gặp lại người
nhà đã xa cách gần mấy tháng, cô bé vẫn hết sức vui vẻ, chủ động muốn giúp cầm
đồ. Mộc Thanh không lay chuyển được cô bé, để cô cầm cái giỏ cô vốn mang theo,
bên trong chính là đồ ăn cho ngày hôm nay đã phân ra cho tiện.
Dĩ nhiên
hưng phấn nhất trong đoàn người phải kể tới là Tiểu Hắc. Bình thường mặc dù nó
cũng thường xuyên lén lút đi chơi, nhưng cùng cả một nhóm người đi xa giống như
bây giờ vẫn là lần đầu, hưng phấn mà chạy tới chạy lui trước sau Mộc Thanh.
Không bao lâu đại khái là bọn họ đi chậm quá không đã nghiền, nó tung chân cực
kì nhanh biến mất trong rừng, một lúc lại chui ra bên cạnh mình, lắc lắc cây cỏ
lá khô không biết từ đâu dính lên mình nó, hoặc là bỏ lại một con vật nhỏ vừa bị
nó cắn.
Khứu giác và
thính giác của Tiểu Hắc cực kì bén nhạy, Mộc Thanh hoàn toàn không lo lắng nó
chạy lạc.
Đến tối, bọn
họ dừng lại ở một chỗ bên cạnh con sông. Đoàn người để đồ xuống. Ly Mang chọn một
chỗ bằng phẳng tránh gió, cắm cố định gậy tre trên đất rồi nhanh chóng dựng cái
giá, che phủ lều lên, bốn góc dùng dây thừng buộc cố định, bên trong cũng trải
một tầng thảm dùng da thú khâu thành, một cái lều giản dị thế là được dựng lên
rồi. Ban đêm bọn họ ngủ ở trong, Tiểu Hắc thì nằm sấp bên ngoài canh giữ.
Thú dữ khổng
lồ trong rừng rậm đều có tập tính ban ngày ẩn nấp, đêm ra ngoài, hơn nữa nơi có
nước dễ dàng thu hút thú dữ khác đến, cho nên nửa đêm Ly Mang dậy nhiều lần, thấy
Tiểu Hắc cũng không có rời đi, chẳng qua là nằm sấp xuống mặt đất sát lều, vừa
nghe thấy tiếng động của hắn lập tức cảnh giác ngẩng đầu, đôi mắt lóe ra ánh
vàng lợt trong bóng đêm, lúc này hắn mới có chút yên lòng, khích lệ sờ soạng bộ
lông dài trên đầu nó.
Chuyến đi
xem như là nhàn nhã như vậy gần mười ngày, rốt cuộc đã đến gần chỗ bộ lạc của
Ly Mang ở trước kia.
Đối với Mộc
Thanh, một chuyến đi này có cảm giác hoàn toàn khác với chuyến ngược hướng hơn
một năm trước. Khi đó cô vừa bị tộc nhân của Ly Mang đuổi ra, theo Ly Mang
không rời không bỏ mình xuôi dòng sông lớn đi về hướng đông, có một tia cảm
giác mờ mịt đối với tương lai không thể xua đi. Nhưng mà lần này thực sự rất thả
lỏng, thậm chí có thể gọi là vui sướng. Cô đã có gia đình của mình, có một người
đàn ông hết lòng với mình có thể tin tưởng gửi gắm cả đời, còn có một đứa con
máu mủ ruột thịt. Cô căn bản không lo lắng cho mình lần này trở về, sẽ khiến tộc
nhân của Ly Mang lần nữa bao vây xua đuổi cô. Bởi vì Ly Mang đã nói, hắn sẽ
không tiến vào khu quần cư, chỉ ở cánh rừng phía ngoài dùng tiếng hú mà hắn và
phụ thân của Do Do đã quy ước riêng lần trước để báo tin. Chờ khi ông ấy đi ra
đón Do Do và muối ăn bọn họ mang đến, hắn sẽ dẫn cô lập tức trở về.
Càng đến gần
khu quần cư, không vui mừng giống với Do Do, Mộc Thanh phát hiện Ly Mang càng
ngày càng trở nên trầm lặng, mím chặt môi, cái khe giữa càm càng thêm sâu
Cô sống
chung với hắn lâu như vậy, tự nhiên biết đây là vẻ mặt bất giác lộ ra lúc tâm
trạng hắn nghiêm túc.
Dù sao Ly
Mang cũng khác với cô. Có lẽ đây chính là nỗi sợ hãi khi về đến quê hương của hắn
sao?
Đúng lúc
hoàng hôn, bọn cô dừng ở ngoài bìa rừng quen thuộc, Ly Mang hú mấy tiếng nhịp
nhàng lanh lảnh, rất nhanh, mơ hồ ở một phía cánh rừng khác từ khu quần cư vọng
tới tiếng vang.
Hắn chọn một
tảng đá bằng phẳng, bảo cô cởi Thiểm Điện xuống ngồi ở phía trên nghỉ ngơi, còn
mình yên lặng nhận lấy Thiểm Điện.
Thiểm Điện mặc
dù còn chưa nặng lắm, nhưng đeo đã lâu, bả vai cô vẫn hơi nhức mỏi.
“Anh... Nếu
như nhớ thì đưa Do Do đi vào cũng được. Em có thể chờ ở đây, có Tiểu Hắc ở đây
sẽ không có chuyện gì.”
Mộc Thanh vừa
xoa vai của mình, vừa hơi mỉm cười nhìn hắn mà nói.
Ly Mang run
run một chút, nhưng ngay sau đó cũng cười, đơn giản nói: “Bọn họ chưa chắc muốn
gặp anh.”
Mộc Thanh cười
ha ha một tiếng, đón Thiểm Điện từ trong tay hắn trở về dìu bé ngồi trên đùi
mình, nhẹ nhàng lắc lắc chân trêu đùa con. Thiểm Điện phát ra tiếng cười a a, hấp
dẫn lực chú ý của Ly Mang, hắn cũng ngồi xỗm bên cạnh Mộc Thanh, có chút ngốc
cùng nhau đùa Thiểm Điện.
Không lâu
sau, Do Do đột nhiên hoan hô chạy về phía trước, Tiểu Hắc ở bên cạnh lập tức xù
lông, vận sức chờ phát động. Đây là tư thế công kích quen thuộc nó bày ra khi
nhìn thấy người xa lạ.
Mộc Thanh
nâng mắt nhìn lên, thấy trong rừng xuất hiện bóng dáng Na Đóa và phụ thân của
Do Do, hai người đang vội vã chạy về đây. Trong lòng bỗng chốc vui mừng, vội
vàng quát Tiểu Hắc, rồi từ trên tảng đá đứng lên, ôm Thiểm Điện cùng Ly Mang
nghênh đón.

