Vịnh Nhật Thực - Mở đầu - Phần 02

Cô nghiến răng. “Anh lại đang trêu tôi”.

“Đối mặt với sự thật đi – nhà Madison chúng tôi thường
không làm những gì gắn với lẽ thường hết. Ắt hẳn chúng tôi thiếu cái gen đó”.

“Đừng nói vớ vẩn. Tôi nghiêm túc đấy, Rafe. Tôi từ chối
tin rằng anh không thể thay đổi điều mà anh xem như định mệnh của mình”.

Rafe ném cho cô cái nhìn đánh giá. “Thật lòng cô nghĩ tôi
có thể là người phá vỡ khuôn mẫu đó?”

“Có chứ, nếu quyết tâm phá vỡ của anh đủ mãnh liệt, tôi
thực nghĩ vậy”.

“Ngạc nhiên thật. Ai mà nghĩ một người nhà Harte lại là kẻ
mơ mộng thế nhỉ?”

“Thôi được rồi, vậy anh sẽ làm gì với đời mình hả?”

“À”, anh ta dài giọng, “tôi đã để ý thấy mấy việc lễ bái
với đứng đầu tôn giáo có lợi nhuận ghê lắm”.

“Nghiêm túc nào. Anh còn cả một đời phía trước. Đừng ném
nó đi. Nghĩ xem anh muốn gì. Lên vài kế hoạch rõ ràng. Phác ra vài mục tiêu chắc
chắn và nỗ lực đạt được chúng”.

“Cô không nghĩ mục tiêu sự nghiệp hiện tại của tôi là
đáng làm à?”

“Không phải vào tù cũng tốt thôi. Nhưng vậy đâu có đủ,
Rafe. Anh biết thế mà”.

“Có thể không đủ, nhưng ngay lúc này nó là tất cả những gì
tôi có”. Anh ta liếc đồng hồ. Mặt kính sáng lóe trong ánh trăng. “Tôi nghĩ đến
lúc cô nên về nhà rồi”.

Cô cũng nhìn đồng hồ của mình. “Trời
đất, hơn một giờ rồi. Từ đây về nhà tôi cũng mất ít nhất nửa giờ. Tôi phải đi
thôi”.

Anh ta xuống khỏi tảng đá mà không gây tiếng động. “Tôi sẽ
đi cùng cô”.

“Không cần đâu”.

“Cần chứ. Tôi là người nhà Madison còn cô là người nhà
Harte”.

“Thì sao?”

“Thì nếu có chuyện gì xảy ra với cô trên đường từ đây về
nhà và người nhà cô biết được tôi là người cuối cùng gặp cô, chắc chắn tôi sẽ bị
đổ tội”.

Cô mỉm cười. “Và có thể bị Cảnh sát trưởng Yates ném vào
tù chứ gì?”

“Ừ. Và vụ đó sẽ thực sự chọc gậy bánh xe vào cái kế hoạch
sự nghiệp khả thi duy nhất tôi có lúc này”.

Cung đường bán nguyệt rộng rãi bắt đầu từ khu vực phía
sau Hannah, gần Vũng Ẩn Giấu nơi mức nước luôn thay đổi. Nó kết thúc đâu đó
phía trước mặt trong bóng tối, tại rẻo đất nhô ra được biết đến như Mũi Hoàng
Hôn. Không có chiếc đèn đường nào trên con đường dài dốc đứng, uốn lượn vây bọc
vùng nước thất thường của Vịnh Nhật Thực. Rải rác đây đó là ánh đèn tại cầu
tàu, bến đậu du thuyền và khu vực kinh doanh nhỏ xíu của thị trấn nằm cách cuối
đường hơn hai dặm, thẳng hướng từ Vũng Ẩn Giấu.

Hannah chỉ trông thấy mỗi bóng tối dày đặc ở phía trước.
Mũi Hoàng Hôn hoàn toàn bị bao bọc trong màn đêm. Cô biết có một số căn nhà và
nhà tranh nằm đây đó dọc theo các sườn dốc cây cối rậm rạp, nhưng cô không thấy
cửa sổ nào có ánh đèn. Căn nhà dùng làm nơi nghỉ hè của gia đình cô cách đây gần
một dặm, ngự trên một vũng nhỏ kín đáo. Ngôi nhà lớn của bà cô, có tên Mộng Tưởng,
cách chỗ đó ít nhất nửa dặm nữa.

Quả thật đường về nhà sẽ dài đây.

Hannah liếc lại qua vai mình. Ánh sáng mờ nhạt của một
bãi đỗ xe sáng đèn có thể trông thấy trên sườn đồi. Nó phát ra từ một khu đất
trống giữa rừng cây phía trên thị trấn. Khu đỗ xe thuộc về Trung Tâm Nghiên Cứu
Chính Sách Vịnh Nhật Thực, nơi tụ họp nhóm chuyên gia mới được thành lập gần
đây, được xây dựng gần Đại học Chamberlain.

“Tối nay cha mẹ tôi có mặt trên đó”, cô nói sau một lúc
im lặng, chỉ để cho có chuyện. “Họ đang dự bữa tiệc chiêu đãi của Trevor
Thornley”.

“Gã dẻo miệng đang chạy đua vào cơ quan lập pháp bang à?”

“Ừ”. Cô ngạc nhiên vì Rafe biết chiến
dịch của Thornley. Anh ta không giống kiểu người quan tâm đến chính trị. Nhưng
cô kiềm chế không nói ra nhận xét ấy. “Có vẻ bữa tiệc diễn ra muộn đấy. Có khi
tôi về nhà còn trước cha mẹ tôi”.

“May cho cô, hả? Cô sẽ không phải nghĩ ra hàng đống lời
giải thích vụng về vì sao tối nay cô lại về nhà với tôi thay vì tên ngốc kia”.

Cô liếc nhìn anh, ngạc nhiên. “Đến sáng tôi sẽ kể cho họ
nghe chuyện đã xảy ra mà”.

Anh ta vỗ tay vào trán. “Phải rồi, tôi cứ quên mất. Người
tôi đang đi cùng là quý cô Đức Hạnh mà. Dĩ nhiên cô sẽ kể cho bố mẹ biết chuyện
cô ở cùng tôi giữa đêm trên bãi biển”.

Cô sững người. “Tôi không
ở cùng anh giữa đêm trên bãi biển, Rafe Madison. Nếu anh dám kể cho đám bạn
bè anh đằng quán Bar và Nướng Nhật Thực Toàn Phần như thế thì tôi thề rằng tôi
sẽ… tôi sẽ kiện anh. Hoặc làm gì đó”.

“Đừng lo”, anh ta thầm thì. “Tôi không định thông báo cho
toàn thị trấn biết chúng ta đã làm gì bên dưới Vòm Nhật Thực đâu”.

“Tốt hơn hết là thế”. Cô siết chặt ví và bắt đầu bước rảo
chân hơn. Càng chóng về nhà càng tốt.

Rafe lại bước đi cạnh cô. Hannah cảm nhận được sự hiện diện
của anh ta rất mạnh mẽ. Cô đã dạo bước trên con đường này nhiều lần trong bao
năm qua, nhưng chưa bao giờ muộn thế này. Ở thị trấn này tỉ lệ tội phạm rất thấp,
nhưng không hẳn là không có, đặc biệt vào mùa hè khi du khách lũ lượt kéo tới
bãi biển. Cô rất mừng vì tối nay có người cùng về. Một mình trên con đường dài
thế này sẽ khiến thần kinh căng thẳng không ít.

Nửa giờ sau đó họ đã đến đoạn đường trồng cây cối hai bên
dẫn vào căn nhà gỗ dùng để nghỉ hè của nhà Harte. Rafe đi cùng cô tới chỗ bậc
thang dẫn lên hiên và dừng lại.

“Tôi đi đến đây thôi”, anh ta nói. “Tạm biệt Hannah”.

Cô bước lên một bước và dừng lại. Bỗng dưng cô nhận ra cuộc
gặp lạ lùng này đã kết thúc. Cảm giác bâng khuâng từ từ xuất hiện trong cô.
Hannah giẫm đạp lên cảm xúc đó bằng tất cả sự nhẫn tâm cô gom lại được. Một
chút mơ mộng chuyện lãng mạn với Rafe Madison thì không sao. Dù thế nào anh ta
cũng là anh chàng nổi danh nhất thị trấn – chí ít cũng nổi danh nhất trong đám
cùng lứa tuổi với cô. Nhưng không thể có mối quan hệ nghiêm túc với một người
như thế. Không có tương lai.

“Cảm ơn vì đã đưa tôi về”, cô nói.

“Không có gì. Đêm nay tôi cũng chẳng
có việc gì hay hơn để làm”. Trong ánh đèn hiên vàng vọt, cặp mắt anh ta sâu thẳm
đầy bí ẩn. “Chúc may mắn với kế hoạch năm năm của cô”.

Cô chạm vào lai áo khoác của Rafe trong cơn bốc đồng.
“Hãy suy nghĩ về việc lên kế hoạch cho riêng mình, Rafe. Đừng làm hỏng cả đời
anh”.

Anh ta nhăn nhở. Không một lời cảnh
báo, anh ta nghiêng về phía trước và đặt lên môi cô một nụ hôn ngắn, kiểu hôn
trong sáng bất ngờ. “Một người đàn ông phải dựa vào những điểm mạnh của anh ta,
và tôi quá giỏi làm hỏng việc”.

Nụ hôn ngắn ngủi vô tư đó khiến cô mất bình tĩnh. Nhiệt
truyền qua khắp cơ thể cô. Theo sau đó là cảm giác râm ran. Cô che giấu khoảnh
khắc lúng túng ấy bằng cách vội vàng đi lên hết cầu thang.

Tới cửa cô dừng lại lấy khóa. Bàn tay cô khẽ
run khi mở cửa. Cuối cùng khi đã vào trong nhà, cô quay người nhìn Rafe. Anh ta
vẫn đứng đó quan sát cô. Hannah giơ một tay lên chào tạm biệt, rồi mau chóng
đóng cửa lại.

Sáng
hôm sau, tiếng động ầm ùng đánh thức cô dậy. Hannah mở mắt và thấy mình đang chằm
chằm ngó ra một bức tường sương mù dày đặc.

Sương
sớm là chuyện bình thường vào mùa hè và đầu thu. Đến trưa chúng thường biến mất,
mặc dù lớp mây bao phủ có thể tồn tại cả ngày. Hy vọng ánh nắng thưa thớt sẽ đủ
để tăng nhiệt độ lên tầm trên hai mươi độ vào buổi chiều, đấy là điều tốt nhất
người ta có thể mong đợi rồi. Chẳng ai đến Vịnh Nhật Thực để tắm nắng cả. Các
bãi biển miền nam California chuyên phục vụ cho những người thích nướng da họ
trong ánh mặt trời chói chang. Các bãi biển gồ ghề hoang dã của duyên hải
Oregon thích hợp cho những người thích mặc áo gió, đương đầu với sương sớm để
khám phá các vũng thủy triều cùng những vũng đá ven bờ. Chúng dành cho những
người thích đi bộ mạo hiểm dọc theo các sườn dốc lộng gió và thích thú hình ảnh
nước biển dữ dội khuấy tung trong các vạc đá dưới chân những vách đá dốc đứng.

Tiếng
động dưới nhà trở nên to hơn. Cha mẹ cô đang nói chuyện với ai đó trong bếp. Một
người đàn ông. Cô không nghe ra lời gì, nhưng không khí có vẻ căng thẳng.

Lắng
nghe thêm một lúc nữa, sự hiếu kỳ của cô cũng tăng nhanh. Ai lại đến vào giờ
này nhỉ? Và rồi cô nghe được một cái tên. Rafe Madison.

“Ôi,
chết tiệt thật”.

Hannah đẩy chăn sang một bên, bò khỏi giường rồi mau chóng
mặc chiếc quần bò với áo cổ rùa màu xám. Cô nhét chân vào đôi giày lười, chải
nháo qua tóc, sau đó đi ra cầu thang.

Hannah
thấy cha mẹ đang ngồi ở bàn bếp cùng một người đàn ông bụng phệ đầu hói mà cô
nhận ra ngay tức thì.

“Cảnh
sát trưởng Yates”.

“Chào
buổi sáng, Hannah”. Phil Yates gật đầu với phong thái chậm chạp thường thấy của
mình. Từ lúc Hannah nhớ được thì ông là nhân viên hành pháp duy nhất trong thị
trấn, nhưng đây là lần đầu tiên ông tới nhà Harte.


che giấu sự bất an của mình bằng nụ cười tươi rói và quay sang dò hỏi cha mẹ.
Chỉ cần liếc mắt một cái là đủ để cô biết có chuyện gì đó kinh khủng đã xảy ra.

Khuôn
mặt xinh đẹp của bà Elaine Harte căng lại vì lo âu. Hàm ông Hampton cứng đờ. Một
nỗi khiếp sợ vô định nhói qua Hannah. Cảm giác như thể một bóng ma đã quét qua
người cô vậy.

“Chuyện
gì vậy ạ?” cô hỏi một cách khẩn thiết, khiến cha cô nheo mắt lại sau cặp kính.

“Mẹ
vừa định lên gác đánh thức con”, bà Elaine lặng lẽ nói. “Cảnh sát trưởng Yates
có tin xấu”.

Trong
một khoảnh khắc đáng sợ Hannah hình dung thấy Rafe nằm sóng soài trên đường Cảnh
Vịnh, bị xe đâm và bị bỏ lại đó. Đêm qua anh ta phải mất nhiều thời gian hơn cô
để về đến nhà mình.


đi tới bàn và nắm chặt lưng chiếc ghế trống. “Chuyện gì đã xảy ra?”

“Sáng
nay người ta tìm thấy Kaitlin Sadler chết ở Vũng Ẩn Giấu”, cha cô nói với giọng
buồn rười rượi.

“Lạy
Chúa tôi”. Vậy là không phải Rafe. Anh ta an toàn. Hannah sụp xuống ghế. Sau đó
cô nhận thức cái tên kia. “Kaitlin Sadler ư?”

“Có vẻ là tai nạn”, ông Yates nói.
“Dường như cô ấy ngã từ đường mòn xuống vách đá. Nhưng tôi cần hỏi cô vài câu”.

Có gì đó trong giọng ông thu hút toàn bộ chú ý của
Hannah. Rafe không sao, nhưng bạn gái anh ta đã chết. Không cần là thiên tài mới
hiểu vì sao Cảnh sát trưởng lại tới đây. Khi một người phụ nữ chết không rõ
nguyên nhân, cảnh sát luôn đến tìm bạn trai hoặc chồng cô ta trước tiên. Anh
trai cô đã nói vậy.

Ông Hamilton quan sát cô với vẻ khó chịu. “Hình như đã có
nhầm lẫn, Hannah. Phil bảo rằng tối qua Kaitlin hẹn hò với Rafe Madison. Nhưng
Rafe nói với Yates rằng đêm qua hắn ở cùng con vào khoảng thời gian Kaitlin chết”.

“Cha mẹ đã giải thích với Phil rằng không thể nào có việc
đó”, bà Elaine quả quyết nói. “Con đi cùng cậu trai tử tế ở đại học Chamberlain
mà. Cậu Perry Decatur”.

Ông Yates hắng giọng. “Ừm, tôi đã nói chuyện với cậu
Decatur. Cậu ta nói chuyện đó không đúng hẳn”.

Ông Hamilton thảy cái nhìn bực bội vào khuôn mặt to đầy vẻ
kiên nhẫn của ông Yates. “Cha mẹ cũng bảo ông ta rằng kể cả nếu con không đi
cùng Decatur thì cũng không thể có chuyện con lại gần Rafe Madison”.

“Tôi hiểu rằng nhà Harte không qua lại với nhà Madison”,
ông Yates nói lớn. “Nhưng cậu Rafe thề rằng cậu ta ở cùng với Hannah, và tôi cần
kiểm tra chuyện đó”.

Ngụ ý trong điều ông ta nói cuối cùng cũng xâm nhập vào đầu
Hannah. “Cháu không hiểu. Bác vừa mới nói rằng cái chết của chị Kaitlin là tai
nạn. Có nghi ngờ xung quanh cái chết của chị ấy sao?”

“Không thể loại bỏ khả năng con bé đã nhảy”. Ông Yates
bao phủ cốc cà phê bằng một nắm tay có kích cỡ đùi lợn của mình. “Con bé ấy thuộc
túyp người dễ bị kích động”.

Bà Elaine cau mày. “Con bé sinh ra trong gia đình không hạnh
phúc, nhưng tôi chưa từng nghe ai nhắc đến việc nó có thể tự sát cả”.

Ông Yates nhấp cà phê. “Có một khả năng khác”.

Tất cả họ đều nhìn ông chờ đợi.

“Có thể họ đã tranh cãi”, ông Yates lặng lẽ nói.

“Chúa tôi”, bà Elaine thì thầm. “Anh đang nói rằng có thể
nó bị đẩy khỏi đường sao?”

Hannah
thảy tay lên bàn. “Chờ chút. Bác đang có ý nói rằng Rafe Madison đã giết
Kaitlin sao?”

“Có thể là tai nạn”, ông Yates nói. “Như tôi đã nói, có
thể họ cãi nhau”.

“Nhưng thế thì điên quá. Sao Rafe lại làm thế chứ?”

“Cả thị trấn đều đồn cậu ta không thích việc con bé hẹn
hò những gã khác”, ông Yates nói.

“Đúng, nhưng –”

Ông Hamilton nhìn cô. “Rafe đang cố gắng dùng con làm chứng
cớ ngoại phạm, con ạ. Cha không thích việc nó lôi con vào vụ này tí nào hết.
Nhưng cha sẽ lo chuyện đó sau”.

“Cha, nghe con nói –”

“Giờ con chỉ cần bảo cho bác Yates biết đêm qua con ở đâu
trong khoảng từ nửa đêm đến hai giờ sáng”.

Hannah chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn thịnh nộ chắc chắn
sẽ đến. “Con đã ở cùng Rafe Madison”.

*

Ba ngày sau, cái chết của Kaitlin Sadler được thông báo
chính thức là một vụ tai nạn. Mất rất nhiều thời gian hơn thế mới khiến cơn bão
đàm tiếu dịu đi. Tin tức Hannah đã ở cùng Rafe Madison vào cái đêm Kaitlin chết
quét qua cộng đồng nhỏ với sức mạnh của một cơn đại hồng thủy. Rất ít người chịu
tin rằng họ chỉ nói chuyện bình thường.

Người duy nhất dường như thật lòng vui về chuyện Rafe và
Hannah đã ở bên nhau trong hai tiếng trên bãi biển sáng ánh trăng là bà trẻ của
Hannah, Isabel Harte.

Tám mươi ba tuổi, bà Isabel tự nhận mình là người lãng mạn
độc nhất trong gia đình. Bà là giáo sư Anh ngữ đã về hưu, chưa từng kết hôn. Bà
sống một mình ở Mộng Tưởng, ngôi nhà ba tầng mênh mông do cha bà xây dựng bằng
số tiền tiết kiệm được nhờ nghề cá.

Chính Isabel là người đã cung cấp vốn ban đầu cho hãng
Harte-Madison, công ty phát triển bất động sản thương mại được sáng lập bởi
Sullivan Harte và Mitchell Madison nhiều năm về trước. Đối với bà, mối cừu thù
cay đắng đã phá hủy hãng cũng như tình bạn giữa Sullivan và Mitchell là nỗi thất
vọng to lớn. Bà vẫn nuôi dưỡng mơ ước kết thúc sự bất hòa đã làm tan vỡ mối
giao hảo và châm ngòi tình trạng thù địch giữa hai người đàn ông.

Hannah rất quý bà trẻ. Cô cũng nhận thức được rằng cha mẹ
cô vẫn đang cố gắng thuyết phục bà Isabel bán Mộng Tưởng và chuyển tới căn hộ ở
Portland. Nhưng bà Isabel từ chối rời khỏi đây.

Vào ngày thứ tư kể từ khi những lời đồn đại sôi lên, bà
Isabel ngồi với bà Elaine Harte tại căn bếp của gia đình Harte.

“Lãng mạn làm sao”, bà Isabel nói,
chả buồn quan tâm tới biểu cảm tức tối của bà Elaine. “Y như Romeo và Juliet vậy”.

“Thật lố bịch”, bà Elaine há miệng.

“Quá chuẩn”, Hannah nói từ ngưỡng cửa. “Chúng ta đều biết
chuyện gì xảy ra cho Romeo và Juliet. Theo ý cháu là kết cục cực kỳ xấu”.

“Lần này Romeo và Juliet sẽ có kết thúc tốt đẹp”, bà
Isabel bình thản nói. “Cái kết hạnh phúc sẽ giúp chấm dứt mối thù truyền kiếp
giữa hai gia đình”.

Bà Elaine đảo mắt lên trời. “Bố chồng cháu và ông Mitchell
là những người dính líu vào mối thù truyền kiếp, cô Isabel. Những người còn lại
như bọn cháu chỉ lờ nhau đi thôi. Rafe Madison thực sự chẳng thích thú gì một đứa
con gái ngoan như Hannah đâu”.

“Tuyệt, cảm ơn mẹ”. Hannah bước tới quầy bếp, đổ cho mình
cốc cà phê. “Sao mẹ không dán cái nhãn ‘Nhàm chán’ lên con cho xong?”

Bà Elaine nghiêm khắc nhìn cô. “Con
hoàn toàn hiểu rõ ý mẹ”.

“Chắc chắn rồi mẹ”. Hannah nhăn mặt. “Dứt khoát mẹ nói
đúng đấy. Rafe chẳng thích thú gì con đâu. Con không phải tuýp của anh ta”.

Đôi mắt xanh biển sống động của bà Isabel sáng bừng sự
quan tâm. “Cháu có ý gì vậy, cháu yêu?”

Hannah mỉm cười hài hước. “Rafe nghĩ cháu là một đứa tham
vọng đạo mạo, khó tính, nghiêm nghị”.

“Cháu nghĩ sao về nó?” Bà Isabel mau miệng hỏi.

“Cháu nghĩ anh ta đang lãng phí đời mình. Cháu cũng bảo
anh ta thế rồi. Đêm hôm đó khi đụng mặt nhau trên bãi biển, điểm chung duy nhất
của bọn cháu là cả hai đứa đều phải cuốc bộ về nhà sau một buổi hẹn hò tệ hại.
Tin cháu đi, quyến rũ là điều cuối cùng trong đầu anh ta”.

“Nhưng hầu như chả ai trong thị trấn tin như vậy cả”, bà
Elaine nói dứt khoát. “Mẹ nghe người ta kháo rằng anh trai của Kaitlin Sadler
còn tin vào điều tệ hơn nữa. Cậu ta bị thuyết phục rằng chính Rafe đã xô
Kaitlin xuống vực, rồi sau đó quyến rũ con nhằm thuyết phục con làm chứng cho
nó”.

“Con
biết”, Hannah nói. “Khổ thân Dell. Anh ấy đã mất em gái, thế mà mọi người cứ kể
với nhau về chuyện Rafe làm tình điên cuồng cả đêm với con trên bãi biển”.

Mắt
bà Isabel sáng bừng vẻ quan tâm đầy suy đoán. “Bà không cho là quả thực nó đã
–”

“Không
ạ”. Hannah cộc lốc cắt ngang. “Cháu kể cho bà rồi mà, bọn cháu chỉ nói chuyện
thôi”.

Bà Elaine lắc đầu. “Mẹ tin con. Và mẹ cũng nhẹ nhõm khi
biết Rafe không ở gần Kaitlin khi con bé chết. Mẹ chỉ ước gì nó tìm được người
khác làm chứng cho nó. Mẹ e rằng phải mất một thời gian dài thì người ta mới
thôi nói về chuyện của hai đứa”.

*

“Nghĩ về chuyện đó mà xem, thực sự kỳ lạ đấy”, ngày hôm
sau, Pamela nói trong khi đang ăn món bánh kẹp rau và khoai tây rán kiểu Pháp tại
quán Snow’s Café. “Ý tớ là xác suất bao nhiêu để cậu hay tớ có thể ở cùng một
anh chàng như Rafe Madison vài tiếng trên bãi biển chứ?”

Hannah nhìn bạn mình qua đỉnh chiếc bánh sữa. Pamela đang
học tại đại học Chamberlain. Cô ấy muốn theo sự nghiệp dạy văn học Anh cho sinh
viên. Hiện thời cô đã mặc bộ đồng phục của một giảng viên trẻ thành công: tất
chân đen, giày đen dáng vuông, sơ mi đen dài, áo khoác thõng vai, kính gọng mỏng.
Mái tóc nâu dài ngang vai được giữ gọn nơi gáy bằng chiếc kẹp giả đồi mồi.

“Tớ công nhận xác suất không cao”. Hannah ngoạm một miếng
bánh kẹp đậu. “Chỉ một trong số các khả năng thôi. Tất cả là nhờ Perry
Decatur”.

Pamela nhăn mặt. “Đấy, mẹ cậu cứ đánh giá cao Perry. Bác
cứ chắc chắn anh ta là loại tử tế, nhiều cơ thăng tiến”.

“Tất nhiên anh ta rất có cơ hội thăng tiến. Nhiều khả
năng sẽ tiến xa trong giới học thuật”.

“Nhưng không phải người tử tế hả?”

“Trơn nhẫy”. Hannah hồi tưởng vụ vật lộn trên ghế trước
xe và rùng mình. “Không tử tế”.

Pamela liếc nhìn đám đông trong quán. Có vẻ thỏa mãn vì
không ai nghe lén, cô nghiêng người qua bàn, hạ giọng. “Chính xác chuyện gì đã
xảy ra giữa cậu và Rafe Madison?”

“Chẳng có gì cả. Tớ bảo cậu rồi, bọn tớ chỉ nói chuyện.
Thế thôi”.

Mắt Pamela tràn đầy thất vọng. “Thế
thôi à? Nói thật chứ?”

Hannah thoáng nghĩ về nụ hôn tạm biệt không có gì đáng kể
Rafe đã dành cho cô. “Thật”.

Pamela thả mình lại ghế. “Chán thế”.

“Cậu nghĩ vậy à?”

“Đương nhiên. Phụ nữ thông minh, có giáo dục và nhạy bén
như chúng ta biết tốt nhất là không nên lấy người như Rafe Madison. Nhưng không
có nghĩa chơi bời với người như thế không vui”.

“Hơi khó để bảo toàn tiếng tăm đấy, đặc biệt ở một thị trấn
như Vịnh Nhật Thực. Tin tớ đi, giờ tớ biết chuyện đó. Sau hai giờ tai tiếng
trên bãi biển với Rafe Madison, hình ảnh gái ngoan của tớ đã tụt xuống cận điểm
không rồi”.

“Đáng ra thì ít nhất cậu cũng nên mua vui cho mình trên
đường tụt xuống”.

*

Rafe gọi điện vào ngày anh rời thị
trấn. Lúc ấy Hannah đang ở nhà một mình. Khi nghe thấy giọng anh ở đầu dây bên
kia, cô có cảm giác anh biết cha mẹ cô đã lái xe xuống vịnh.

“Tôi nợ cô”, anh ta nói không rào đón.

“Không, anh không nợ gì cả”. Cô nắm ống nghe rất chặt.
Qua điện thoại giọng anh ta gợi cảm y như lúc nửa đêm trên bãi biển tối om.
“Tôi chỉ nói ra sự thật thôi”.

“Đối với cô mọi thứ đơn giản thế à, hả quý cô Sắp Thành
Công Đến Nơi? Chỉ trắng hoặc đen? Chỉ đúng hoặc sai?”

“Trong trường hợp này thì đúng”.

“Cô không quan tâm chuyện mọi người
trong thị trấn nghĩ rằng đêm hôm đó tôi không chỉ dừng lại ở nắm tay cô ư?”

Cô tìm kiếm nơi trú ẩn trong sự thật không thể phản bác.
“Anh còn không nắm tay tôi nữa mà”.

Một khoảng dừng bên kia đường dây. Cô tự hỏi liệu anh có
đang nghĩ về nụ hôn trong sáng đã dành cho cô ngay trước khi cô vào nhà không.
Về phần cô thì chắc chắn.

“Sao cũng được”, cuối cùng anh lên
tiếng. “Tôi vẫn nợ cô”.

“Quên đi. Không có gì to tát. Ngoài ra, nói thật là tôi nợ anh”.

“Sao
lại thế?”

“Tôi
không còn bị mọi người cho là quý cô Đức Hạnh Nhàm Chán nữa”.

Một
khoảng dừng khác. “Chắc chắn cô không hề nhàm chán”.

Hannah
không chắc nên nói gì. Cô cuốn dây điện thoại quanh tay và nín lặng. Đây là một
bài tập tự kiềm chế.

“Hannah
à?”

“Sao?”

“Đêm trước tôi nói thật lòng đấy. Chúc cô may mắn với kế
hoạch năm năm đó. Tôi hy vọng mọi chuyện sẽ thuận theo những gì cô muốn. Hy vọng
cô sẽ làm tốt việc kinh doanh của mình”. Anh dừng lại. “Hy vọng cô sẽ tìm được
người đàn ông thỏa mãn tất cả yêu cầu trên danh sách của cô nữa”.

Nghe
anh ta nói thật chân thành, Hannah nghĩ.

“Rafe
à?”

“Ừ?”

“Đêm
đó tôi cũng nói thật lòng đấy. Hãy sống cho ra sống”.

Báo cáo nội dung xấu