Vượt qua sóng dữ - Chương 2
CHƯƠNG 2
Trong
phòng ngủ sang trọng, một người đàn ông gầy gò nằm bẹp dí trên giường. Đôi mắt
trũng sâu lờ đờ, thân hình gầy đét dưới lớp mền. Toàn thân ông ta gần như bất
động, hơi thở yếu ớt khó khăn. Ông ta đang mấp mé bên bờ cái chết.
Bên
cạnh giường, hai người con gái ông Trạch, Thảo Linh và Thảo Lan, đang ngồi quỳ
dưới đất. Bà Thảo Linh có vẻ nghiêm trang. Nhưng Thảo Lan thì đôi mắt đỏ mọng,
có vẻ rất đau đớn trước phút hấp hối của người cha.
Bên
cạnh bà Thảo Lan, Thảo Sương cũng ngồi quỳ dưới đất, vẻ mặt buồn rầu. Cô rất
yêu quý ông ngoại, bây giờ ông đang hấp hối, có lẽ qua đêm nay, cô sẽ không còn
được thấy ông nữa. Nghị như vậy, cô thấy vô cùng đau đớn, và nước mắt rơi lã
chã.
Ông
Trạch đưa mắt nhìn hai người con gái, ánh mắt như ra hiệu. Thảo Lan hiểu ý, vội
đứng dậy, cúi xuống sát ông.
-
Ba muốn nói gì với chị em con phải không?
Đôi
môi ông Trạch mấp máy:
-
Chị... em... thương nhau... đừng bỏ... nhau.
Thảo Lan gật nhanh đầu:
- Ba yên tâm, con không bao giờ
bỏ chị con đâu.
Bà quay qua bà Thảo Linh:
- Chị hứa với ba đi chị, cho ba
yên tâm nhắm mắt.
Thảo Linh nghiêm trang:
- Ba đừng lo, con với nó là chị
em cơ mà.
Ông Trạch nhìn hai người thật
lâu. Đôi mắt dại đờ mờ dần, rồi khép lại. Hai tay ông buông xuôi trên nệm.
Thảo Lan và Thảo Sương gào lên:
- Ba ơi!
- Ông ngoại ơi.
Hai mẹ con gục đầu xuống giường
khóc ngất. Vũ Hoàng bước tới vỗ nhẹ vai Thảo Lan:
- Đừng khóc nữa em à, dù gì ba
cũng chết rồi, em khóc như vậy ba không yên tâm đi.
Vú Trần cũng khuyên lơn:
- Phải đó cô Ba, người ta nói
người chết mà thấy con cái khóc lóc, họ sẽ không nỡ đi, cô để ông đi cho nhẹ
nhàng đi cô.
Hai người thay nhau an ủi khá
lâu, Thảo Lan mới nguôi ngoai. Bà gạt nước mắt đứng dậy. Đau đớn nhìn cha lần
cuối, rồi bình tĩnh cùng mọi người lo tẩn liệm cha.
Sau đám tang ông Trạch, không
khí trong nhà thật buồn thảm. Hai chị em bà Thảo Lan vốn ít hòa thuận, bây giờ
cha mất, cả hai chẳng những không gần nhau được, mà còn có khoảng cách xa hơn,
nó bắt nguồn từ phía bà Thảo Linh.
Và bà ta không ngờ được rằng
mình còn phải gánh chịu một tai họa lớn hơn.
Buổi sáng tinh mơ, sương còn mờ
mờ, cảnh vật trong khuôn viên khu biệt thự thật tĩnh lặng, yên ổn.
Vũ Hoàng đi dạo một mình bên bờ
suối, buổi sáng ông thường ra suối hít thở không khí trong lành. Thương ông chỉ
đi một mình, vì bà Thảo Lan giờ này vẫn còn đang ngủ say.
Vũ Hoàng đang đi dạo thì thấy
Thảo Linh từ phía biệt thự đi về phía mình.
Trên tay bà xách một chiếc giỏ,
như sắp đi xa. Ông hơi ngạc nhiên, vì từ đó giờ bà chị vợ này có bao giờ dậy
sớm thế đâu.
Thảo Linh đi về phía Vũ Hoàng,
cười ra vẻ thân mật:
- Dượng Ba nó đi dạo sớm thế à?
- Vâng, hôm nay chị cũng thức
sớm quá. Chị định đi đâu vậy?
- Tôi muốn ra đây để gặp dượng
đó.
Vũ Hoàng hơi ngạc nhiên:
- Có chuyện gì vậy chị?
- Có một chuyện quan trọng,
dượng ngồi xuống đó đi.
Vừa nói, bà vừa chỉ tay về phiến
đá to gần đó. Rồi tự mình cũng ngồi xuống tảng đá kế bên. Vẻ mặt bà có vẻ
nghiêm trọng và nham hiểm. Bà hắng giọng:
- Chuyện này nói ra tôi biết
dượng không vui, nhưng tôi phải nói, tôi chờ lâu rồi.
Vũ Hoàng rất lạ, vì từ đó giờ
tuy ở chung một nhà, nhưng có bao giờ bà chị khó chịu này nói chuyện với ông.
Vì vậy ông thấy đâu có chuyện gì mà nói.
Bà Thảo Linh hắng giọng:
- Dượng cũng biết là ba tôi
không tán thành cuộc hôn nhân giữa dượng với Thảo Lan, nhưng vì nó thương dượng
nên ba tôi phải chiều nó.
Nét mặt Vũ Hoàng buồn hẳn đi,
ông gật đầu:
- Tôi biết ba chị chê tôi nghèo,
không xứng với Thảo Lan, tôi cũng biết thân phận mình lắm.
- Biết rồi thì tôi không nói
nữa, tại dượng mà lúc còn sống, ba tôi lúc nào cũng buồn rầu, do buồn hoài nên
ba tôi chết sớm đó.
- Chị nói vậy là không đúng rồi,
ba bị bệnh ung thư mà chết, chứ không phải do buồn tôi.
- Nếu không buồn cậu thì ba tôi
không bệnh như vậy.
Vũ Hoàng thấy bà chị vợ nói
chuyện rất vô lý, nhưng từ khi sống với Thảo Lan, ông đã quen nhẫn nhịn, nên
ông không nói gì.
Bà Thảo Linh nói tiếp:
- Tại dượng mà gia đình tôi mất
danh dự, đáng lẽ em tôi phải có chồng giàu sang danh giá, vậy là nó lấy một
người trắng tay như dượng. Bây giờ tôi muốn em tôi có người chồng tương xứng
với nó.
Ông Vũ Hoàng đứng bật dậy:
- Chị muốn nói cái gì?
- Tôi nói dượng nghe rõ rồi, tôi
muốn cậu đừng có sống với em tôi nữa. Cậu hãy đi thật xa, đừng bao giờ trở về,
để em tôi có chồng khác xứng với địa vị của nó.
Ông Vũ Hoàng kêu lên:
- Nhưng chúng tôi đã có con rồi,
Thảo Sương con gái tôi đâu có gì mà phải chịu cảnh mất cha.
- Nó đã lớn rồi, nó phải biết tự
lập, dượng đừng có vịn cớ đó để sống bám gia đình vợ. Lúc ba tôi còn sống, tôi
ráng nhịn, bây giờ ba tôi chết rồi, dượng đi ngay đi. Vĩnh viễn đừng bao giờ
trở lại tìm Thảo Sương nữa.
Ông Vũ Hoàng suy nghĩ một lúc,
rồi nói:
- Tôi muốn nói chuyện với vợ
tôi, tôi không thể bỏ đi mà không nói gì, vợ tôi sẽ buồn khổ không biết tôi đi
đâu.
BàLinh cười nham hiểm:
- Dượng muốn gặp nó để xin xỏ
chứ gì? Đừng hòng, tôi đã quyết định rồi, dượng không đi cũng không được.
Bà đưa chiếc giỏ cho ông Hoàng:
- Trong này có quần áo và tiền
bạc tôi cho dượng, dượng đi ngay đi.
Ông Hoàng đứng dùng dằng không
muốn nhận, thì chợt bà Linh phẩy tay một cái. Từ trong mấy bụi cây, có bốn gã
thanh niên đi ra. Người nào mặt mày dữ tợn du côn, khiến ông thấy lo sợ.
Bà Linh cười đắc thắng: - Dượng
không đi cũng không được đâu.
Bà hất hàm ra hiệu ấy gã thanh
niên:
- Đưa hắn ra khỏi tỉnh này, đứa
nào để hắn trở về, tao sẽ xử đứt đó, nhớ chưa?
- Dạ.
Bà quay sang ông Hoàng:
- Với số tiền này, dượng có thể
kiếm cái gì đó buôn bán, nếu dượng trở về, hoặc tìm cách liên lạc với Thảo Lan,
tôi sẽ cho tụi nó xử cậu. Mà con Sương cũng không được yên ổn, cậu nhớ chưa?
Vũ Hoàng chưa kịp nói gì thì bị
mấy thanh niên đẩy đi. Ông biết mình không chống cự nỗi, nên đành gạt nước mắt
ra đi ra khỏi khu biệt thự tráng lệ. Và biết mình sẽ mãi mãi không trở về đây
nữa.
Bà Thảo Linh đứng nhìn theo để
kiểm tra. Cho đến lúc họ khuất bóng ngoài đường lớn, bà Thảo Lan mới yên tâm
trở về.
Đến trưa, bà nghe tiếng gõ cửa
phòng, rồi Thảo Lan thò đấu vào hỏi:
- Chị Linh! Chị có thấy anh
Hoàng đâu không?
Thảo Linh nói tỉnh bơ:
- Tao không biết, chồng mày đi
đâu sao lại hỏi tao?
- Sao kỳ quá, từ sáng giờ không
ai biết ảnh đi đâu, bình thường ảnh đâu có như vậy.
- Vậy thì mày đi tìm thử coi.
Bà Thảo Lan và con gái lo lắng
chờ ông Hoàng đến tối mà vẫn không về.
Suốt đêm, hai mẹ con trằn trọc
không ngủ được. Cứ mong ngóng chờ tới sáng để tìm ông Hoàng.
Nhưng ngày qua ngày, cuộc tìm
kiếm càng trở nên vô vọng. Ông Hoàng vẫn mất tích một cách khó hiểu.
Bà Thảo Lan ngày đêm trông
ngóng, thương nhớ. Cái chết của cha chưa làm bà bình tĩnh, sự mất tích của
chồng khiến bà dần dần rơi vào trạng thái tâm lý mất quân bình.
Bà bây giờ như một thân cây khô
héo chứ không phải là một người phụ nữ xinh đẹp, có sức hấp dẫn như ngày trước.
Bà thường ngồi hàng giờ trước thềm nhà một cách ngây dại. Đôi lúc lại cười ngặt
nghẽo một mình và gọi tên ông Hoàng một cách thống thiết.
- Anh Hoàng ơi! Anh đâu rồi?
Không nghe tiếng trả lời, thế là
Thảo Lan lại gào lên, lại khóc kể lể.
Vú Trần rất lo lắng khi thấy
Thảo Lan bị tâm thần như vậy. Mỗi lần Thảo Lan lên đến, bà lại an ủi dịu dàng:
- Cô Ba à! Cô hãy bình tĩnh lại
đi.
Thảo Lan ngó vú Trần bằng đôi
mắt ngây dại:
- Bà là ai? Có phải bà đã cướp
mất chồng tôi không?
Vú Trần phân bua:
- Không, không, tôi là người ở
đây mà.
Thảo Lan lại khóc:
- Bà là người ở đây hả? Vậy
chồng tôi đâu?
Vú Trần lúng túng, chưa biết trả
lời ra sao thì Thảo Sương chạy đến:
- Mẹ, con nè mẹ. Để con đưa mẹ
ra suối chơi nghe.
Thảo Lan ngước mắt nhìn con bằng
cặp mắt xa lạ:
- Mày là ai?
Thảo Sương ôm mẹ mình mà nước
mắt chảy dài xuống má:
- Mẹ ơi! Mẹ hãy bình tĩnh lại
đi. Con là Thảo Sương, con của mẹ đây.
Thảo Lan lắc đầu:
- Không, tao muốn tìm Vũ Hoàng
chồng của tao thôi mà.
Thảo Sương ôm mặt khóc:
- Trời ơi! Làm sao bây giờ hả
vú? Mẹ cứ thế này hoài, con sợ mẹ chết lắm.
Vú Trần an ủi:
- Thảo Sương này, con nên bình
tĩnh, mẹ con bị thần kinh một chút thôi, không chết đâu con.
Thảo Sương ôm chầm lấy vú Trần:
- Nhưng vú ơi! Con không nỡ để
mẹ con như vậy mãi được.
Thảo Linh xuất hiện nơi ngưỡng
cửa, vẻ mặt lạnh lùng nhìn đứa cháu gái gọi mình bằng dì:
- Mày còn khóc lóc làm gì, một
mình mẹ mày trù ẻo chưa đủ sao? Tối ngày hết mẹ điên tới con khóc, cái nhà này
giống nhà mồ quá.
Thảo Sương ôm tay dì khóc ngất:
- Dì ơi! Dì hãy cứu mẹ con!
Thảo Linh hất tay Thảo Sương ra:
- Cứu à? Cứu bằng cách nào đây?
Mẹ mày mang chứng bệnh thất tình, không có loại thuốc nào chữa được cả.
Thảo Sương mím chặt môi, cô đâu
ngờ bà dì độc ác đến như vậy. Ông ngoại Thảo Sương trước khi mất đã dặn hai chị
em dì đùm bọc lẫn nhau, vậy mà lúc nào dì cũng coi mẹ như cái gai trước mặt. Mẹ
bệnh như vậy mà dì chẳng hề lo lắng. Cô ghét dì vô cùng.
Thảo Sương gạt nước mắt, cô dìu
bà Thảo Lan đứng dậy:
- Mình ra suối chơi đi mẹ.
- Đi ra đó tìm ba con phải
không?
- Dạ.
- Ba con chờ mẹ ngoài đó hả?
Thảo Sương không biết nói sao,
đành gật đầu:
- Dạ.
Rồi cô dìu bà Lan đi ra khỏi khu
biệt thự. Hai mẹ con bước chậm chạp, không thấy ánh mắt bực bội của bà Thảo Linh
nhìn theo. Như nhìn một cái gai trong mắt.
Bà Thảo Linh đi tản bộ dọc theo
con suối. Bà có thói quen đi ra ngoài buổi sáng vì suốt ngày chỉ ở trong nhà.
Từ sau lúc ông Hoàng đi, tự nhiên bà có ý thích đi dạo ngoài suốt vào buổi
sáng.
Đang đi, bà chợt nghe có tiếng
ngựa chạy phía sau. Con ngựa đó chạy vụt qua bà, làm bà giật minh nhảy qua một
bên tránh.
Bà Thảo Linh mím chặt môi vì tức
giận, bà hét lên:
- Này ông kia! Sao vô ý đến như
thế?
Người cưỡi ngựa nở nụ cười thật
quyến rũ.
- Xin chào bà!
Vừa nói, hắn vừa nhảy từ trên
lưng ngựa xuống. Bà Thảo Linh vẫn chưa nguôi cơn giận.
- Ông là ai mà ngang nhiên đến
đây và giẫm nát mấy cây hoa tôi vừa trồng.
Hắn tự giới thiệu:
- Tôi tên là Cảnh Hào từ phương
xa mới tới đây.
Thảo Linh trừng mắt nhìn hắn vẻ
kiêu căng, bà hất mặt nói:
- Điều đó tôi không cần biết,
nhưng sao ông dám ngang nhiên vào đây?
Cảnh Hào là người lịch lãm, nho
nhã, nên ôn tồn nói:
- Thành thật xin lỗi, vì tôi hơi
quá đường đột.
Bà Thảo Linh hơi nhíu mày, nhưng
vốn là người hay kiêu căng bà nói:
- Xin lỗi à? Ông thật quá đáng.
Cảnh Hào đến bên cạnh bà, đáp:
- Tôi không có quá đáng đâu, vì
nghe tin đồn nên tôi mới đến đây.
Thảo Linh ngó hắn và bà bắt gặp
ánh mắt hắn nhìn mình. Ôi, đôi mắt đa tình đầy hấp dẫn, lần đầu tiên bà thấy
tim mình rạo rực thật sự. Nhưng vẫn giữ vẻ kiêu căng:
- Tin đồn ư?
- Phải.
- Ông nghe người ta đồn về vấn
đề gì?
Cảnh Hào nói bóng gió: - Nghe
nói ở sâu trong rừng, cạnh dòng suối nước nóng có một người đàn bà rất xinh
đẹp, nên tôi tìm đến nơi này để rõ thực hư.
Bà Thảo Linh tuy có luống tuổi
má vẫn còn hồng hào, xinh đẹp. Nghe Cảnh Hào nói thế, má bà ửng hồng, đẩy đưa:
- Vậy rồi ông lại tin hay sao?
Cảnh Hào nghiêng đầu nhìn bà:
- Dĩ nhiên tôi tin rồi. Và thật
sự họ không có nói dối.
Bà Thảo Linh bối rối:
- Vậy sao?
Chỉ sau một tháng quen biết,
Cảnh Hào đã chiếm lấy lòng người đàn bà kiêu căng này, và họ thân thiết nhau
như hai người quen nhau từ lâu lắm rồi...
Họ tổ chức đám cưới thật là
nhanh chóng.
Sau ngày đám cưới, Thảo Linh dẫn
chồng đi tham qua khắp khu rừng cao su do cha bà để lại cho hai chị em bà. Hàng
trăm công nhân đang cạo mủ. Thảo Linh thỏ thẻ với chồng:
- Anh biết không? Cha em còn
giấu một thỏi vàng to lắm dưới dòng suối nước nóng này.
Khơi dậy trúng ý đồ của mình,
Cảnh Hào vờ ngạc nhiên:
- Có chuyện ấy nữa sao?
Thảo Linh đâu có biết cứ vô tình
nói hết cho chồng nghe. Ông ta nóng vội nên hỏi:
- Vậy sao em không đào nó lên để
làm vốn?
Bà lắc đầu:
- Biết thì biết vậy thôi, chứ em
đâu có biết cha để ở đâu.
Hắn thắc mắc:
- Vậy trước khi cha chết, cha
không nói lại cho em biết sao?
Thảo Linh lắc đầu:
- Không có.
- Vậy còn Thảo Lan?
Thảo Linh sáng mắt, bà như sực
nhớ:
- À, có thể cha em cho Thảo Lan
biết đó.
Cảnh Hào vờ trách:
- Em cũng là con gái mà sao ông
ấy lại thiên vị như thế.
Thảo Linh lắc đầu:
- Không đâu. Tại lúc cha chết em
không có mặt ở nhà.
Cảnh Hào náo nức trong lòng
nhưng không tiện nói ra:
- Nhưng mà bây giờ dì ấy thần
kinh không được ổn định như vậy xem ra khó mà tìm ra.
Thảo Linh thở dài:
- Tội nghiệp! Nó bị thẳng tên
bất lương ấy lường gạt nên hóa điên như vậy.
Cảnh Hào cũng chép miệng:
- Thật đáng thương, dì ấy còn
trẻ quá.
Bà Thảo Linh ngúng nguẩy:
- Bộ em không trẻ hả?
Cảnh Hào vội ôm lấy bà:
- Em thì tất nhiên là trẻ rồi,
và đẹp hơn Thảo Lan nhiều, vì em đâu có bệnh hoạn như dì ấy.
Nghe câu nói ngọt ngào ấy, bà
Thảo Linh cười tươi lên. Lần đầu tiên bà nghe một người ca tụng mình, ngọt ngào
với mình. Từ xưa giờ, tính bà đanh đá nên không ai dám lại gần. Gặp Cảnh Hào,
trái tim cô đơn của bà như được sưởi ấm. Vì vậy mà có hắn thì bà như quên hết
trời đất.
Buổi sáng, mọi người trong gia
đình bà Thảo Linh còn đang ngủ, thì bỗng nghe tiếng đập cửa thật mạnh. Rồi một
công nhân la lớn:
- Bà Linh ơi! Cô Sương ơi! Ngoài
suối có người chết, bà chủ Lan chết rồi.
Mọi người bật dậy, túa ra cửa,
Thảo Sương lắp bắp:
- Anh nói... mẹ tôi... chết hả?
Anh công nhân gật đầu:
- Dạ, chết ngoài suối đó cô.
Mọi người chạy tốc ra phía suối.
Từ xa, Thảo Sương đã thấy xác mẹ. Bà nằm co quắp giữa dòng suối. Nhưng cổ bị
ngật ra đằng sau. Máu còn loang trong vũng nước quanh đó.
Thảo Sương nhào xuống ôm lấy bà,
gào to:
- Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con!
Nhìn cảnh tượng gào khóc ôm thi
thể mẹ của Thảo Sương, mọi người ai cũng cảm thấy thương tâm. Vú Trần phải năn
nỉ hết lời, Thảo Sương mới chịu xa mẹ để người ta tẩn liệm.
- Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con. Mẹ đi
rồi, con sống với ai đây? Mẹ ơi! Hu...
Vú Trần an ủi:
- Thảo Sương ơi, con còn có vú
đây mà.
Cô lắc đầu:
- Không, mẹ của con. Mẹ ơi...
Ai nấy đều rơi lệ. Hắn đến bên
Thảo Sương khề khà dăm ba câu:
- Thảo Sương ngoan! Con còn có
dì dượng đây mà.
Cô vẫn lắc đầu:
- Mẹ ơi! Đừng đi... đừng bỏ
con...
Sói đen tức là Tiến Lâm cũng vừa
về đến, cậu hớt hãi:
- Mẹ! Mẹ ơi! Chuyện gì đã xảy
ra? Vì sao dì Lan chết?
Vú Trần nén đau trong lòng:
- Có lẽ dì ấy bị trúng gió độc,
con ạ.
Tiến Lâm lầm bầm:
- Gió độc ư?
Vú Trần bảo con:
- Dì ấy chết ở cạnh dòng nước
nóng.
Tiến Lâm lặp lại:
- Cạnh dòng suối ư?
Thảo Sương bấu chặt lấy Tiến
Lâm:
- Anh Lâm! Mẹ em...
Tiến Lâm dỗ dành:
- Anh biết rồi! Thảo Sương nên
bình tĩnh lại.
Cô lắc đầu:
- Em không thể mất mẹ được. Anh
Lâm, anh cứu mẹ em đi.
Tiến Lâm ôm Thảo Sương vào lòng
an ủi:
- Người chết rồi làm sao mà sống
lại được. Hãy bình tâm lại đi Thảo Sương.
Cô vẫn lắc đầu:
- Không, mẹ em không thể chết
được. Mẹ không thể bỏ em.
Tiến Lâm đỡ cô đứng dậy và dìu
cô về nơi dòng suối, chỗ mẹ cô nắm chết, Tiến Lâm hỏi:
- Khi mẹ em mất, Thảo Sương thấy
mẹ thế nào?
Cô cố nhớ lại:
- Mẹ nắm ở đây nè, người co lại
như bị lạnh vậy.
Tiến Lâm thốt lên:
- Nằm co ư?
- Vâng.
Anh chợt hỏi:
- Còn cái ông có râu quai nón
kia là ai vậy?
Thảo Sương đáp:
- Dượng em! Dì mới cưới cách đây
hơn tuần.
Tiến Lâm thốt lên:
- Mới cưới ư?
- Phải.
Tiếng bà Thảo Linh sắc lạnh vang
lên:
- Thảo Sương vào ngay, người ta
chuẩn bị an táng mẹ con đó.
Thảo Sương như thất thần, cô hét
lên, tiếng hét của cô vang động núi rừng:
- Không, không ai được đem mẹ
tôi đi.
Cô chạy lại biệt thự, ôm mẹ mà
khóc mà than:
- Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Cô gục đầu bên xác mẹ mình.
Tiếng kêu của cô nghe não nuột, thống thiết làm sao.
Và từ hôm đó, Thảo Sương như mất
trí, cô thơ thẩn, khóc rồi lại cười, rồi gào lên kêu mẹ. Cô phá phách đồ đạc,
cô chạy lung tung. Cuối cùng cô bị hắn, người đàn ông thâm độc xúi giục vợ mình
đem nhốt đứa cháu điên dại vào một cái nhà kho tồi tàn, cạnh dòng suối nước
nóng. Tiến Lâm đã nhiều lần vào xin nhưng đều bị Thảo Linh chửi mắng.
- Cậu là gì mà dám nói với tôi
như vậy?
Tiến Lâm ôn tồn nói:
- Dạ cháu chỉ muốn đem Thảo
Sương lên tỉnh trị bệnh.
Bà hất hàm:
- Chuyện gia đình tôi, đâu cần
cậu phải lo.
Tiến Lâm nhăn nhó:
- Nhưng Thảo Sương cần phải được
chăm sóc.
Cảnh Hào bước ra nói khích:
- Hóa ra cậu cho là chúng tôi
không quan tâm đến nó chứ gì?
Tiến Lâm lắc đầu:
- Dạ không, cháu không có ý nghĩ
như thế. Nhưng mà...
Hắn quát:
- Không có nhưng nhị gì hết.
Chúng tôi là chủ. Còn cậu, cậu là gì mà phải đòi hỏi?
Vú Trần lật đật bước ra:
- Dạ, xin ông bà bớt giận. Tiến
Lâm còn quá nhỏ, chưa hiểu được sự đời. Lâm à, con vào đây mẹ nhờ chút việc.
Trước khi bước đi, Tiến Lâm còn
nghe tiếng cười thâm hiểm của hắn.
- Nên biết thân phận mình chứ?
Tiến Lâm bị mẹ lôi vào nhà, cậu
cằn nhằn:
- Lão ta láo thật.
Vú Trần đánh nhẹ lên vai con:
- Này, con điên rồi sao?
Tiến Lâm bất bình:
- Nhưng sao hai người ấy nỡ để
cho Thảo Sương khổ như vậy?
Vú Trần chép miệng:
- Mẹ cũng đâu kém gì con, nhưng
phận tôi tớ biết làm sao hơn.
Tiến Lâm nói với mẹ:
- Đêm nay con sẽ mang thức ăn
nước uống đến cho Thảo Lan.
- Cẩn thận nghe con.
Tiến Lâm gật đầu:
- Vâng, mẹ đừng lo.

