Vượt qua sóng dữ - Chương 1
CHƯƠNG 1
Đêm đã khuya. Dãy rừng cao su
vắng ngắt, tĩnh lặng. Ánh đèn đường hắt ra một vệt sáng phía bìa rừng. Còn phía
trong thì tối thăm thẳm. Hoàn toàn vắng bóng người.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com/ - gác nhỏ cho người yêu
sách.]
Bỗng từ phía đường quốc lộ, một
bóng người lặng lẽ tiến vào phía rừng cao su. Anh ta đi giữa hai hàng cây, dáng
hơi khệnh khạng. Có lẽ đó là một thanh niên đi nhậu về lúc nửa đêm.
Thật ra anh ta không say, cái
dáng khệnh khạng đó là do đường đi tối, đất lại nhấp nhô, có lúc anh ta vấp dúi
sắp ngã. Nhưng rồi anh ta lại đứng dậy đi tiếp.
Đi gần hết con đường, anh ta
thấy phía trước có một phụ nữ đi dạo. Bà ta mặc bộ đồ trắng, tóc buông dài chấm
gót. Đúng là một người không bình thường, nửa đêm thế này mà đi tha thẩn giữa
rừng vắng, lại còn xõa tóc như con gái. Chắc là một người thất tình.
Người thanh niên nhìn kĩ bà ta.
Càng nhìn anh càng thấy rờn rợn. Dáng bà ta đi rất lạ, nó liêu xiêu như chực
ngã trước gió, mà có cơn gió nào đâu. Chỉ có làn gió nhẹ thoảng qua, làm rừng
lá thoáng lào xào, vậy mà bà ta chới với như sắp bay theo gió.
Người thanh niên gọi lớn:
- Khuya rồi mà đi đâu vậy chị?
Cái bóng phía trước vẫn tiếp tục
đi, như không nghe. Người thanh niên gọi lớn hơn:
- Nhà chị ở đâu vậy, khuya thế
này chị đi một mình không sợ sao?
Bóng trắng vẫn không ngoảnh lại.
Thật không bình thường chút nào. Anh ta đã gọi lớn như vậy, làm sao mà không
nghe. Vậy mà cái bóng vẫn cứ đi bập bềnh như bơi trong không khí, giống như một
người mộng du vậy.
“Chắc là một người bị bệnh mộng
du”. Người thanh niên nghĩ thầm, thế là anh ta bước nhanh về phía cái bóng.
- Chị ơi!
Vừa gọi, anh vừa kéo tay người
phụ nữ lại. Nhưng tay anh như chụp vào khoảng không. Người phụ nữ không phải là
người thường, mà là một cái bóng, một thể khói hư hư thực thực. Người thanh
niên còn đang đứng ngẩn người, thì bóng trắng vụt bay về phía gốc cao su phía
bìa rừng. Sau đó anh ta nghe vẳng lên tiếng khóc nỉ non. Trong đêm vắng, tiếng
khóc đó làm anh ta rợn cả người, và anh chúng tôi giò bỏ chạy.
Anh ta chạy gần đến khu vực của
ngôi biệt thự, thì nghe tiếng một người quát lớn:
- Ai đó? Đứng lại!
Người đang chạy bỗng sững lại,
miệng lắp bắp:
-
Dạ tôi! Tôi đây! Tôi là Chiến...
Trong
bóng đêm lờ mờ Chiến nhận ra người đứng đối diện với mình, cậu kêu lên:
-
Trời ơi! Ông Thìn, ông làm tôi muốn đứng tim.
Ông
Thìn khề khà:
-
Thế cậu làm gì mà như ma rượt như thế?
Chiến
vẫn chưa hoàn hồn, anh ta ngồi phịch xuống tựa lưng vào gốc cây vừa thở vừa
nói:
-
Tôi vừa gặp ma.
Ông
Thìn dõng tai hỏi:
-
Cậu nói gì? Ma hả?
Chiến
nó to:
-
Phải.
Ông
Thìn trợn mắt:
- Ở
đâu?
Chiến
đưa tay chỉ về phía trước:
-
Đằng kia, cuối hàng cây này.
Ông
Thìn hơi ngạc nhiên, hỏi lại:
-
Con ma nó ra làm sao?
Chiến
rùng mình:
-
Tôi không nhìn rõ, nhưng lúc nãy mới rẽ vô con đường này, tôi thấy phía trước
có một người đàn bà, bà ta mặc bộ đồ trắng, tóc xõa chấm gót chân, ban đầu tôi
nghĩ “Đang đêm thế này, đàn bà con gái nào mà đi giữa đêm một mình, không sợ ma
sao, nếu không ma thì cũng là cướp.”
-
Rồi sao nữa?
-
Tôi nghĩ hay là ba ta bị mộng du, nên tôi định kéo bà ta lại, nhưng tự nhiên bà
ta biến mất, rồi hiện lên ở chỗ khác.
Ông
Thìn lẩm bẩm một mình:
-
Hổng lẽ bà ta lại linh đến như vậy? Bà thành tinh rồi ư?
Chiến
nghe được lời ông Thìn nói, cậu trợn mắt:
-
Này, ông nói ai thành tinh vậy?
Ông
Thìn lắc đầu:
-
Ồ, không... không có gì đâu.
Chiến
nhăn nhó:
-
Ông làm ơn nói rành một chút cho tôi nghe đi.
Ông
thờ dài lắc đầu:
-
Dã nói không có gì rồi ma. Ở đây làm gì có ma chứ.
Chiến
cãi lại:
-
Tôi thấy rõ ràng mà. Con ma ấy nhát tôi đấy.
Ông
Thìn chợt hỏi:
-
Ban đêm cậu đến đó làm gì?
Chiến
hơi ấp úng:
-
Thì... thì tôi đến rũ thằng Sói Đen đi chơi.
Ông
Thìn lắc đầu ngó Chiến:
-
Cậu có gì đó giấu tôi.
Chiến
chối quanh:
-
Thật tình mà.
Ông
Thìn thở dài, chép miệng:
-
Chuyện đó có những chuyện không nên hiểu biết làm gì.
Chiến nắm tay ông Thìn:
- Ông này, tôi nghe người ta kể
là Ông Trạch ngày xưa giàu có lắm.
Ông Thìn gật đầu:
- Thế mới có nghịch cảnh ngày
hôm nay.
Câu nói của ông Thìn đã gây sự
tò mò trong đầu Chiến:
- Nghịch cảnh gì vậy ông?
Ông Thìn thở dài:
- Chuyện dài dòng lắm. Nhưng mà
chuyện của người ta, cậu hỏi để làm gì?
- Vì tôi nghĩ chuyện gia đình đó
có liên quan tới cái bóng trắng lúc nãy.
Chiến cố hỏi tiếp:
- Nhưng chuyện ấy có liên quan
gì đến con ma kia?
Ông Thìn gạt phăng:
- Thôi về nhà ngủ đi.
Chiến dùng dằng:
- Ông thật là khó hiểu. Tự tôi,
tôi sẽ đi tìm hiểu.
Ông Thìn lắc đầu nhìn theo cài
dáng của Chiến lẫn khuất trong màn đêm.
Bóng đêm phủ xuống, rừng cao su
tối mịt mù. Những hàng cao su thẳng tắp gầy gò, những tàn là thì xòe rộng,
thỉnh thoảng gió lào xào làm hàng cây lay động.
Chiến dẫn đám bạn đi luồn giữa
hàng cao su. Ánh đuốc sáng trưng. Ánh lửa hắt lên vòm lá lung linh như những
bóng người.
Chiến đứng lại trước một cây cao
su có đánh dấu thập, thận trọng nói:
- Đây! Tại cái cây này. Tôi đã
thấy bóng ma ở cây này.
Mọi người sợ hãi, đứng khựng
lại, Sinh lên tiếng:
- Có thật anh thấy con ma ở đây
không?
Chiến gật đầu xác nhận:
- Đúng.
Mọi người xì xầm bàn tán:
-
Ghê quá!
-
Ma tóc dài ư?
Chiến
lại nói:
-
Nhành cây có chút xíu vầy mà con ma nó trèo lên, đu đưa mà không gãy.
Sinh
níu tay Chiến:
-
Con ma cái hả anh?
Chiến
gật đầu:
-
Phải, đó là một người đàn bà, có lẽ bà ta chết oan khuất, nên hồn cứ luẩn quẩn
trên trần gian.
Cả
đám nhớn nhác:
-
Rùng rợn quá!
Cô
gái có mái tóc vàng ré lên:
-
Ôi! Về thôi! Hu... hu... em sợ con ma lắm.
Sinh dỗ dành em gái:
-
Mỵ à! Em nín đi. Có anh đây, con ma không dám làm gì em đâu.
Mỵ
vẫn mếu máo:
-
Không, về thôi anh, kẻo nó lại xuất hiện.
Chiến
vội bịt miệng Mỵ:
-
Này! Đừng có nói bậy như thế chứ!
Mọi
người dáo dác tìm. Hôm nay chủ nhật đám công nhân cạo mủ cao su đã nghỉ việc,
khu rừng thêm vắng vẻ. Dãy nhà lớn của ông Cả Trạch vẫn đóng im ỉm.
Mỵ nói to:
- Anh ơi! Khu nhà đằng kia sao mà
hoang vắng quá vậy?
Sinh bảo em:
- Vẫn có người ở đấy chứ.
Cô bé Mỵ vẫn nói tiếp:
- Em sợ lại có mấy công chúa lại
ngủ quên trong căn nhà ấy.
Cả nhóm phỉ cười. Chiến liếc
nhìn cô bé:
- Con nhỏ giàu trí tưởng tượng
ghê.
Mọi người còn đang cười Mỵ thì
bỗng từ xa xa xuất hiện một bóng trắng.
Cái bóng ấy chậm rãi tiến về
phía gốc cây. Trong màn đêm dày đặc, chiếc bóng nổi lên như sương khói, mờ mờ
ảo ảo, âm u xa vắng. Mỵ rú lên:
- Ma... kìa!
Cả nhóm run lên vì sợ hãi. Nhìn
theo hướng của Mỵ. Mấy người xúm chùm lại, Chiến rên rỉ:
-
Đúng là ma rồi.
Sinh
kéo Mỵ gọi to:
-
Chạy thôi!
Cả
đám nhắm mắt nhắm mũi chạy. Tiếng kêu la í ới, làm vang động cả núi rừng. Không
một ai dám ngoái đầu nhìn lại. Chạy được một đoạn khá xa, chứng như đã an tâm
cả nhóm mới dừng lại mà thở. Mỵ phụng phịu:
-
Đi chơi với anh Hai chẳng vui gì hết. Gặp toàn là ma không.
Sinh
vỗ đầu em gái:
-
Thấy ma như vậy mới thú vị chứ.
Mỵ
lè lưỡi:
-
Thôi, em hổng dám nhìn ma nữa đâu, ghê lắm.
Vũ,
người bạn cùng đi chung nói xen vào:
-
Đi như thế này mà dẫn các cô theo có mà hỏng bét.
Chiến
đã nghĩ ra cách hay nhất trong đầu. Nhưng chưa tiện nói ra với mọi người. Phải,
rồi thì anh cũng sẽ tìm cách phanh phui bí mật của nhà ông Cả Trạch, xem nó có
liên quan gì với bóng ma giữa rừng cao su lạnh lẽo này.
Hôm
sau, khi trời nhập nhoạng tối, anh đem vài con khô và xị rượu đến nhà ông Thìn.
-
Ông Thìn ơi, tối nay làm vài ly cho ấm bụng dễ ngủ.
Ông
Thìn có vẻ khoái lắm, bèn bảo cô cháu gái nhóm lửa nướng khô, rồi hai người
ngồi ngoài sân khề khà đến khuya.
Thấy
ông Thìn có vẻ ngà ngà, Chiến bèn khơi chuyện:
-
Ông Thìn à, chuyện ông Trạch là sao vậy ông? Nó liên quan gì tới bóng ma hôm
qua vậy?
-
À, chú mày vẫn còn tò mò à? Chú mày tới đây để hỏi chuyện đó phải không?
Chiến
gãi gãi đầu:
- Ừ
thì... gặp ma mà, làm sao không tò mò cho được.
Ông
Thìn gật gù:
-
Thấy chú mày tò mò quá, thôi để tao kể à nghe.
Ông
Thìn bắt đầu kể về gia đình ông Trạch. Câu chuyện như tái hiện lại một thời
vang bóng của một gia đình giàu có, tiếng tăm lẫy lừng.

