Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 107 - Phần 2

Cả ngực đau đớn khiến Hoàn Nhan Nghị há miệng thở dốc. Một kiếm kia đâm vào trái tim của hắn, hiện tại Hoàn Nhan Nghị có thể cảm giác được ngực đau đến co rút. Thì ra chết là như vậy! Nhưng hắn không cam lòng, hắn thật không cam lòng!

"Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho ngươi!" Hạ Vân Tích không thể chấp nhận chuyện vừa xảy ra, nhiều người nhìn thấy như vậy, nàng sống thế nào đây! Chuyện này truyền ra ngoài, nhất định không còn mặt mũi nhìn ai nữa!

"Vụt..." Ngân quang chợt lóe, bảo kiếm trong tay Hạ Vân Tích một lần nữa tiến đến hạ thân Hoàn Nhan Nghị, trực tiếp cắt bỏ mệnh căn của hắn xuống. Chính cái thứ hèn hạ này đã hại nàng! Đều do nó hại nàng!

"A!" Hạ thể đau đớn, khiến Hoàn Nhan Nghị trước khi chết vẫn kêu thảm thiết. "Rầm..." Hoàn Nhan Nghị quỳ trên mặt đất, hạ thân đều là máu, trán hắn lấm tấm mồ hôi, cảm giác đau đớn thế này so với cơn đau ở ngực còn hơn gấp trăm ngàn lần.

Lúc này, Hoàn Nhan Nghị cuối cùng cũng hiểu, Hạ Vân Tích thực sự vô cùng hận hắn, nếu không nàng cũng không nhẫn tâm như vậy.

"Nghị nhi!" Thời điểm nhi tử ngã xuống, Lâm Khả Tâm nhào tới, giật quần áo bao bọc người Hoàn Nhan Nghị. "Nghị nhi, đừng sợ, mẫu phi ở dây, mẫu phi ở đây! Thái y! Mau truyền thái y!"

Lâm Khả Tâm lấy tay che ngực Hoàn Nhan Nghị, cố gắng ngăn miệng vết thương, để hắn không chảy máu nữa. Nhưng phương pháp này không có một chút hiệu quả nào, chỉ trong chốc lát, tay nàng đã bị máu nhuộm thành màu đỏ.

"Mẫu phi, vô... dụng thôi..." Máu tươi chảy xuống cằm Hoàn Nhan Nghị, tuổi trẻ cùng tính mạng của hắn theo dòng máu tươi dần dần mất đi.

"Mẫu phi, nhi thần bất hiếu, không thể... hiếu kính người... Nhi thần hối hận không nghe lời người... Mẫu phi..." Hoàn Nhan Nghị kích động, máu chảy càng nhiều.

"Đừng nói chuyện, mẫu phi nhất định cứu con! Đừng nói chuyện, Nghị nhi! Thái y! Thái y!" Lâm Khả Tâm lau nước mắt, cũng khiến mặt mình dính đầy máu.

"Mẫu phi... Nhi thần thật lòng... thích nàng... Van xin mẫu phi đừng... đừng làm khó dễ Vân nhi... Là nhi thần không tốt... lấy đi sự trong sạch của nàng... Nhi thần có lỗi với nàng..."

Đến phút cuối cùng, Hoàn Nhan Nghị vẫn vì Hạ Vân Tích cầu xin. Hắn biết, Hạ Vân Tích ám sát mình, dù nàng là công chúa Đông Lỗ quốc, Hoàn Nhan Liệt cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng. Hoàn Nhan Nghị không muốn Hạ Vân Tích gặp bất trắc, dù sao nàng tức giận cũng đều do hắn.

Thấy Hoàn Nhan Nghị vẫn cầu tình cho Hạ Vân Tích, lòng Lâm Khả Tâm càng đau đớn. "Nghị nhi, con đừng nói chuyện, sẽ không có việc gì, mẫu phi van con! Đừng nói chuyện, chịu đựng một chút, thái y sắp tới rồi!"

"A..." Khóe miệng Hoàn Nhan Nghị co giật hai cái, hai mắt cố gắng nhìn về phía Hạ Vân Tích, nhưng trong mắt nàng chỉ có hận ý, lần này hắn đã sai lầm rồi.

Hình ảnh cuối cùng trong mắt Hoàn Nhan Nghị là đôi mắt đầy oán hận của Hạ Vân Tích. Hoàn Nhan Nghị rất muốn nói với Hạ Vân Tích một tiếng "Thật xin lỗi", nhưng miệng của hắn dù cố gắng mấy cũng phát ra được thanh âm nào.

"Nghị nhi, Nghị nhi! A!"

Ôm thi thể Hoàn Nhan Nghị, Lâm Khả Tâm đau đớn kêu lên, mang theo cả trái tim phẫn hận đầy uất ức.

Chỉ một khắc thời gian mà bao biến cố đã xảy ra khiến các đại thần choáng váng. Hoàng tử Bắc Chu quốc cưỡng gian công chúa Đông Lỗ quốc, cuối cùng lại chết trong tay công chúa Đông Lỗ quốc. Chuyện này rốt cuộc phải làm thế nào?

Mọi người âm thầm suy nghĩ, Hoàn Nhan Liệt liệu có vì cái chết của Hoàn Nhan Nghị mà truy cứu trách nhiệm của Hạ Vân Tích hay không. Nếu như truy cứu, Hoàng đế Đông Lỗ quốc có chịu không? Vạn nhất phát sinh chuyện gì, hai nước phát động chiến tranh thì tính sao?

Vốn là chuyện hòa thân tốt đẹp, cuối cùng biến thành trò cười bi thảm, quả thật làm người ta phải sợ hãi thế sự vô thường.

Mọi người đang lo lắng Hạ Vân Tích có giữ được đầu hay không, còn người trong cuộc vẫn duy trì vẻ mặt cừu hận nhìn thi thể Hoàn Nhan Nghị, mặc dù hắn chết, cũng không cách nào đền bù thương tổn hắn mang đến cho nàng. Nếu có cơ hội Hạ Vân Tích chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Hoàn Nhan Nghị cho hả giận.

Bầu không khí, bởi vì cái chết của Hoàn Nhan Nghị, mà trở nên an tĩnh một cách quỷ dị. Các đại thần hoặc cúi đầu, hoặc nhìn đầu ngón tay, hoặc chăm chú nhìn đai lưng của người phía trước. Không ai lên tiếng, cũng không ai dám lên tiếng vào thời khắc này.

Sau khi Hoàn Nhan Nghị chết một lúc lâu, Hoàn Nhan Liệt vẫn không hề nói chuyện. Mà hoàng thượng an tĩnh càng làm cho những những người lăn lội trong triều nhiều năm lo lắng đề phòng. Chuyện xấu của hoàng thất bị thần tử nhìn thấy, Hoàn Nhan Liệt sẽ làm sao? Giết người diệt khẩu, hay là như thế nào?

Ngự hoa viên chưa từng an tĩnh như hôm nay. Trừ Lâm Khả Tâm, cao giọng khóc, không còn thanh âm nào khác.

"Tam sư huynh, muội mệt mỏi, chúng ta đi thôi!" Cuối cùng, Hạ Vân Tích cất giọng nói phá vỡ yên lặng. Mặc dù nàng rất muốn đi cầu xin Phượng Thương, giải thích mọi chuyện đều không phải như hắn nhìn thấy vậy, nhưng nàng không làm được.

Lúc này, trong đầu Hạ Vân Tích trống rỗng, nàng nghĩ không ra vì sao sự tình lại biến thành như vậy! Rõ ràng phải là Phượng Thương, sao lại biến thành Hoàn Nhan Nghị? Nàng không ngờ Hoàn Nhan Nghị hèn hạ vô sỉ như vậy, cho dù hắn chết một vạn lần đều không đền bù được nội tâm đau đớn của nàng.

Mặc dù thân thể còn rất đau, nhưng Hạ Vân Tích hiện tại chỉ muốn rời khỏi cái nơi khiến này nàng bị sỉ nhục này. Nàng không còn mặt mũi nhìn Phượng Thương, càng không còn mặt mũi sống ở Bắc Chu quốc, nàng muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

"Ta biết rồi." Già Lam trăm lần không nghĩ tới chuyện lại biến thành như vậy, thời gian ngắn ngủi mà xảy ra bao biến cố lớn, hắn muốn nhanh chóng báo tin cho Đông Lỗ quốc, chuyện này không chừng sẽ trở thành vấn đề quốc gia, dù sao cũng là chính tay Hạ Vân Tích giết Hoàn Nhan Nghị.

Già Lam đi trước, Hạ Vân Tích ở phía sau, hai người định rời khỏi ngự hoa viên.

"Ha ha..." Đang ôm Hoàn Nhan Nghị, Lâm Khả Tâm đứng lên, nhìn bóng lưng Hạ Vân Tích cười lạnh. Chỉ trong chớp mắt, Lâm Khả Tâm như cơn gió, xông về phía Hạ Vân Tích, chẳng biết từ lúc nào trong tay đã cầm một thanh chủy thủ, đến khi Hạ Vân Tích nhận thấy có điểm khác thường, xoay người lại, thì chủy thủ của Lâm Khả Tâm đã đâm vào bụng nàng.

"Nếu Nghị nhi thích ngươi như vậy, thì ngươi hãy đi cùng với nó đi!" Lâm Khả Tâm khóe miệng lộ ra nụ cười điên cuồng, nàng giống như nổi điên, đem chủy thủ cầm trong tay liên tục đâm vào, rồi rút ra.

"Ba." Già Lam một chưởng đánh vào vai Lâm Khả Tâm, Lâm Khả Tâm bị bật khỏi, chủy thủ trong tay rơi xuống đất, Già Lam lập tức giúp Hạ Vân Tích cầm máu.

"Tam sư huynh, lạnh quá..." Sắc mặt Hạ Vân Tích trắng bệch, đôi môi khẽ run.

Già Lam vận công, muốn chữa thương cho Hạ Vân Tích, nhưng vô dụng. Mấy đao kia Lâm Khả Tâm tựa như dùng hết khí lực toàn thân, dù thần tiên cũng không thể cứu sống Hạ Vân Tích.

"Phượng... Thương.. " Hạ Vân Tích muốn nhìn Phượng Thương, lại nhận ra mí mắt nặng trĩu không mở ra được, lần cuối cùng gọi tên Phượng Thương, Hạ Vân Tích nhắm mắt lại, đầu lệch sang một bên.

"Sư muội!"

Người trong ngực lạnh giá, Già Lam biết nàng đã chết. Mặc dù Hạ Vân Tích chẳng qua chỉ là đệ tử trên danh nghĩa của Bồng Lai đảo, nhưng nàng cuối cùng vẫn gọi mình một tiếng "Sư huynh".

"Ha ha ha ha!" Thấy Hạ Vân Tích như vậy, Lâm Khả Tâm phá lên cười, "Nghị nhi, mẫu phi sợ con cô đơn, đem nàng tới cho con! Nghị nhi, con có vui không?"

Lâm Khả Tâm tóc rối bù, trên mặt vết máu lẫn lộn cùng nước mắt, trong mắt tràn đầy bi thương, bao nhiêu đau đớn, khiến mọi người không thể ghét bỏ.

Một mạng đền một mạng, Hoàn Nhan Nghị chết trong tay Hạ Vân Tích, Hạ Vân Tích lại vừa chết trong tay Lâm Khả Tâm. Tất cả cừu hận đều theo cái chết của Hạ Vân Tích mà chấm dứt.

"Bệ hạ, ta muốn mang nàng trở về."

Già Lam ôm Hạ Vân Tích đứng lên. Bất kể chuyện này cuối cùng kết quả thế nào, lúc này Già Lam chỉ muốn mang Hạ Vân Tích rời đi. Ít nhất, hài cốt của nàng nên chôn cất ở Đông Lỗ quốc, không phải ở Bắc Chu.

"Đi đi." Hoàn Nhan Liệt phất phất tay. Ban đầu là Cung yến, cuối cùng xảy ra nhiều chuyện như vậy, khiến Hoàn Nhan Liệt thoáng chốc già hơn rất nhiều.

Vốn Hạ Vân Tích tới đây hòa thân, là chuyện tốt, không nghĩ giờ lại lấy về hai thi thể. Hoàn Nhan Nghị đúng là đáng hận, nhưng tội không đáng chết, Hạ Vân Tích quá kích động, mà Lâm Khả Tâm báo thù cũng quá mê muội!

“Rảnh rỗi sao, tất cả giải tán đi!"

Nhìn Lâm Khả Tâm điên cuồng, Hoàn Nhan Liệt phất phất tay, "Tất cả giải tán đi!"

Chờ mãi Hoàn Nhan Liệt rốt cục cũng lên tiếng, quan lại lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hoàng thượng nói giải tán, mọi người chỉ hận trên lưng không có thêm một đôi cánh, vội vàng rời đi.

Chỉ trong thời gian ngắn, ngự hoa viên chỉ còn vài người.

Những cung nữ bị Hoàn Nhan Nghị nhục nhã đã mặc quần áo xong, đứng thành một hàng. Thấy Hoàn Nhan Liệt đánh giá các nàng, những cung nữ này sợ đến lạnh run.

"Giết." Hoàn Nhan Liệt không thừa lời, ra lệnh một tiếng, Người áo đen xuất hiện, ánh sáng lóe lên, bảy tám cung nữ không kịp la lên một tiếng đã gục trên mặt đất.

Nhìn mặt đất toàn máu, Hoàn Nhan Liệt trong lòng vô cùng nặng nề. Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, khiến đầu óc của hắn có chút mơ màng.

"Kính Đức, đưa Đức Phi về Tĩnh Tâm điện, đem Nhị hoàng tử chôn cất đi. Trẫm mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi..."

Kính Đức tiến lên đỡ Lâm Khả Tâm, nhưng ngàng nhất quyết không buông Hoàn Nhan Nghị. "Nghị nhi đừng sợ, mẫu phi ở bên cạnh con, mẫu phi bảo vệ con! Nghị nhi ngủ ngoan, đừng sợ đừng sợ!"

"Hoàng thượng…" Lâm Khả Tâm phát điên làm Kính Đức có chút khó khăn, không còn cách nào khác nhìn Hoàn Nhan Liệt.

"Để nàng ôm đi! Tìm người trông chừng nàng, đợi nàng mệt mỏi, rồi đưa nàng về Tĩnh Tâm điện." Hoàn Nhan Liệt phất tay một cái, xoay người rời khỏi ngự hoa viên. Lòng hắn nặng trĩu, mọi chuyện dường như cứ phát sinh cùng lúc, dường như có thứ gì nghẹn trong cổ họng, khiến hắn vô cùng bực bội.

Hoàn Nhan Liệt chậm rãi rời đi, Kính Đức an bài mọi chuyện, đi phía sau. "Hoàng thượng, ngài muốn đi đâu?"

"Trẫm muốn đi Trường Thu Cung, nhìn Minh Nguyệt một chút." Lúc này, Hoàn Nhan Liệt chỉ muốn gặp Hoàn Nhan Minh Nguyệt, dường như chỉ khi ở bên nàng, tim hắn mới có thể bình tĩnh lại.

Kính Đức vừa nghe Hoàn Nhan Liệt muốn đi Trường Thu Cung, liền nóng nảy: "Hoàng thượng, Trấn Quốc công chúa ở Trường Thu Cung, bây giờ người..."

Kính Đức nhắc nhở làm Hoàn Nhan Liệt tỉnh táo lại. Đúng vậy, Mộ Dung Thất Thất ở đó, hắn đến, chẳng phải khiến người ta hoài nghi hay sao. Thôi! Thôi! Hoàn Nhan Liệt lắc đầu, mặc dù hắn muốn tìm sự an ủi từ nơi Hoàn Nhan Minh Nguyệt, song hiện tại cũng không thích hợp. "Trở về! Trẫm đi Ngự thư phòng..."

Cung yến, cuối cùng vì cái chết của Hoàn Nhan Nghị và Hạ Vân Tích mà chấm dứt. Mọi người chỉ chú tâm theo dõi chuyện ở Ngự hoa viên, không ai còn nhớ tới một Di Sa trong đại điện đã đi mất.

Thời điểm Già Lam mang thi thể Hạ Vân Tích trở về, Di Sa đang cẩn thận cắt móng tay cho Mộ Dung Thanh Liên. Hắn mua tỳ nữ hầu hạ Mộ Dung Thanh Liên tắm rửa, để tỳ nữ bôi thuốc, thay quần áo sạch cho nàng, lúc này, Mộ Dung Thanh Liên so với lúc trước khác nhau hoàn toàn, khuôn mặt cũng thật xinh đẹp.

"Liên, đừng sợ. Ca ca sẽ không làm muội đau." Di Sa tay cầm một cái kéo nhỏ, cắt móng tay Mộ Dung Thanh Liên thành những vòng cung hoàn mĩ. "Chờ muội khỏe lại, ca ca giúp muội báo thù!"

Từ lúc đó, Mộ Dung Thanh Liên vẫn bị Di Sa ôm, vừa rồi tắm rửa bằng nước ấm, đầu óc hồ đồ của Mộ Dung Thanh Liên dần dần thanh tỉnh lại.

Người này là ai? Tại sao gọi nàng là "Liên"? Mộ Dung Thanh Liên không nhúc nhích nhìn thanh niên điển trai trước mặt, không hiểu được, cũng không nhớ rõ mình gặp người này lúc nào. "Ta chỉ có một ca ca, nhưng người ấy không phải là ngươi..."

Lời nói của Mộ Dung Thanh Liên khiến Di Sa sửng sốt, trên mặt lộ ra một nụ cười thuần khiết. "Liên, muội chỉ có một ca ca, chính là ta."

"Ca ca của ta không giống ngươi!" Mộ Dung Thanh Liên lắc đầu. "Ngươi không phải huynh ấy!"

"Liên, chuyện lúc trước là lỗi của huynh! Nhưng xin muội tin tưởng, lần này huynh tuyệt đối sẽ không đối xử với muội như vậy! Huynh hối hận, huynh không nên..."

Lời Di Sa nói chưa xong, cửa bị đẩy ra, Già Lam ôm Hạ Vân Tích xuất hiện trước mặt bọn họ.

"Sư huynh, Vân Tích đã chết."

Di Sa liếc nhìn Hạ Vân Tích trong lòng Già Lam, khóe miệng lộ ra nụ cười quỷ dị, "Con người cuối cùng cũng phải chết, ta và đệ cũng vậy. Không cần quá đau lòng."

Câu trả lời của Di Sa đều nằm trong dự kiến của Già Lam. Mặc dù Hạ Vân Tích cũng không tốt đẹp, nhưng bọn họ dù sao cũng coi như huynh muội đồng môn, lời của Di Sa thật sự là quá lãnh đạm, không có chút nhân tình.

"Liên, ca ca giúp muội cắt móng tay." Không chú ý tới Già Lam và Hạ Vân Tích, Di Sa tiếp tục giúp Mộ Dung Thanh Liên cắt móng tay. Dường như trong thế giới của hắn, chỉ có Mộ Dung Thanh Liên mới là quan trọng nhất.

Thấy Di Sa như vậy, Già Lam há miệng, cuối cùng vẫn đem lời định nói nuốt xuống. Mà hành động của hai người đều thu vào trong mắt Mộ Dung Thanh Liên.

Lúc trước, nàng gặp Già Lam, đó là thời điểm tứ quốc tranh bá. Già Lam từng cứu nàng từ tay Mộ Dung Thất Thất, còn nói là do người khác nhờ cậy. Hôm nay, Già Lam quen biết Di Sa, hơn nữa lời nói của Di Sa có điểm kì lạ, chẳng lẽ người Già Lam nói chính là Di Sa?

Mộ Dung Thanh Liên khẳng định mình chưa từng gặp Di Sa, càng không có khả năng có quan hệ với hắn. Di Sa nhất định đã nhận nhầm người.

Nhìn khuôn mặt trong trẻo tuyệt mĩ của Di Sa, nụ cười chân thành, trong lòng Mộ Dung Thanh Liên có chút do dự. Người này đối với nàng tốt như vậy, nàng có nên nói cho hắn biết nàng không phải người hắn cần tìm hay không?

Nếu như nàng nói cho Di Sa, nàng không phải "Liên" hắn vẫn gọi, hắn có còn ôn nhu quan tâm đến nàng như thế?

Nghĩ đến đây, trước mắt Mộ Dung Thanh Liên hiện lên những hình ảnh trong ngục, bao nhiêu roi đánh nàng da tróc thịt bong, vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới.

Nếu Di Sa biết nàng không phải là "Liên", đem nàng tống vào đại lao, vậy phải làm thế nào? Không! Nàng không muốn! Không muốn lần nữa trải qua cuộc sống tăm tối như vậy, không muốn lần nữa sống một cuộc sống như súc vật.

Báo cáo nội dung xấu