Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 005 - 006

Chương 5: Hành động
của Nhị Tiểu thư

Ban đầu Mộ Dung Tâm Liên còn
định thu tay lại nhưng một kiếm kia làm sắc mặt nàng ta thay đổi, trán nóng
lên, chảy máu – Mộ Dung Tâm Liên thực sự nổi giận! Vết roi trên mặt Mộ Dung
Thanh Liên chỉ cần xoa chút dược thì không sưng không sẹo, còn vết thương của
mình chỉ e là khi khép miệng sẽ thực sự là một cái sẹo hủy dung a!

Nghĩ đến việc Mộ Dung Thanh
Liên ra tay chẳng nể tình nể mặt, chỉ chăm chăm hủy đi dung mạo của mình, Mộ
Dung Tâm Liên cũng không nhường nữa.

Thấy Mộ Dung Tâm Liên ra tay
thực sự, Mộ Dung Thanh Liên không phải là con ngốc dễ bị bắt nạt, hừ lạnh một
tiếng, cũng đem toàn bộ bản lãnh ra động thủ. Nếu Mộ Dung Tâm Liên hủy đi dung
mạo của mình, nhất định phải đáp lại “hảo ý” của nàng ta!

“Loảng xoảng loảng xoảng!”
Đương nhiên hai người xem Thúy Trúc Viên của Mộ Dung Thất Thất như chiến
trường, đánh tới đâu thì đồ vật hỏng tới đấy, tan nát hết cả.

“Không
cần a! Đây là Thúc Trúc Viên của ta a! Hai người không cần đánh nhau!”

Tiếng
kêu rên của Mộ Dung Thất Thất không ngừng vang lên, lọt vào tai Mộ Dung Tâm
Liên cùng Mộ Dung Thanh Liên thì thành tiếng khó nghe, lại khiến cho hai người
đánh càng lúc càng hăng.

Mặt
khác, Mộ Dung Thất Thất thật khó khăn mới đến được chỗ Phỉ Thúy và Trân Châu:
“Các ngươi đi ra chỗ hai nàng ấy, khuyên bọn họ đừng đánh nữa!”

Liếc
thấy bộ dáng Mộ Dung Thất Thất thật đáng thương, thần thái cũng cực kì mềm
mỏng, Phỉ Thúy cùng Trân Châu không khỏi hừ lạnh, trong lòng thầm nghĩ vị Tam
Tiểu thư này thực sự là không có tiền đồ.

“Tam
tiểu thư, chuyện của hai vị chủ tử, bọn nô tỳ không thể can thiệp được: “Phỉ
Thúy phẫn nộ trừng mắt liếc Trân Châu rồi sửa sang lại đầu tóc quần áo của
mình, “Tiểu thư nên đứng sang một bên mà nhìn! Đao kiếm không có mắt, không
khéo tiểu thư sẽ bị thương.”

“Nhưng
mà… nhưng mà, các nàng cứ ở đây đánh tiếp, ta sợ cha biết được thì sẽ giận…” Mộ
Dung Thất Thất nhẹ nhàng cúi đầu, bàn tay thu lại sau vạt áo, “Đến lúc tra ra
nguyện nhân, chỉ sợ các ngươi không tránh khỏi liên lụy…”

Lời
nói ôn nhu lại hợp tình hợp lý của Mộ Dung Thất Thất làm cho hai nha hoàn kia
hiểu được ý của nàng.

Đúng
rồi, hôm nay Nhị Tiểu thư cùng Tứ tiểu thư nháo loạn như vậy, Mộ Dung Thái thể
nào cũng răn dạy một cách kì lạ, chỉ biết đem trách nhiệm đổ lên đầu nha hoàn,
rõ ràng là các nàng sẽ là người chịu phạt.

Nghĩ
vậy, Phỉ Thúy và Trân Châu vội rời khỏi Thúy Trúc Viên, đi tìm viện binh. Hai
người rời đi gấp quá nên không kịp thấy khóe miệng của Mộ Dung Thất Thất nở ra
một nụ cười quỷ dị.

“Tô
Mi, Tố Nguyệt, chịu khó chờ một chút.”

Lời
nói của Mộ Dung Thất Thất thật ngắn gọn, Tô Mi cùng Tố Nguyệt nhận ra ý định
của nàng là muốn chỉnh người, lập tức nhìn ra cửa Thúy Trúc viên. Cũng may Thúy
Trúc viên là nơi xa xôi, lại chỉ có hai người bọn họ hầu hạ nàng, lúc này Trân
Châu và Phỉ Thúy đi rồi, nơi này chỉ còn lại năm người mà thôi.

Mộ
Dung Tâm Liên đang mải mê đánh nhau túi bụi với Mộ Dung Thanh Liên, chẳng còn
hơi đâu mà để ý Mộ Dung Thất Thất, lại càng không cảm nhận được xung quanh
không khí quỷ dị.

“Ti...”
Một thanh âm bén nhọn truyền ra từ gian phòng của mộ Dung Thất Thất rơi vào
trong tai của hai con người đang đánh nhau kia, hiệu quả chẳng khác gì pháo
lệnh, lập tức khiến hai mắt hóa đỏ. Nỗi căm ghét, sự bất mãn cùng ganh tỵ đối
với đối phương tựa như củi đốt gặp lửa, càng đốt cháy càng mạnh.

“Đi
thôi.” Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, trông thấy đôi con ngươi của hai người kia
trở nên trong suốt, xuất chiêu cực kì ngoan độc, từng chiêu từng chiêu một xuất
ra như lấy mạng người.

Ham
muốn, ghen tị, hận thù là mầm mống của tội ác! Mộ Dung Thất Thất ngồi trên xích
đu, nhàn nhã xem cảnh chém giết của hai người kia.

Nếu
các ngươi không có thù hằn, làm sao ta có cơ hội? Các ngươi vẫn còn nợ nhau,
hôm nay nên trả cho hết đi!

Mộ
Dung Thái đang vội vàng tới đây, còn chưa kịp bước vào Thúy Trúc Viên thì đã
nghe thanh âm nhu nhược của Thất Thất: “Nhị tỷ, Tứ muội, không cần đánh nhau a!
Hai người là tỷ muội, có chuyện gì thì nói với nhau! Nhị tỷ, không cần a.”

Mộ
Dung Thái nhanh đi vào liền thấy Mộ Dung Thất Thất đang ôm ngực té trên mặt đất
mà thở dốc, lại thấy Mộ Dung Tâm Liên hung ác nhìn Thất Thất rồi mắng: “Phế
vật, không cần ngươi xen vào! Hôm nay ta quyết giết ả tiện nhân kia! Còn lắm
chuyện nữa ta giết luôn ngươi!”

“Phản!
Phản!” Nhìn thấy hai nữ nhi tóc tai bù xù, trên người còn có vết máu, Mộ Dung
Thái thở không ra hơi.

Hắn
vốn đang tiếp đón tộc trưởng Lí gia – công tử Lí Vân Khanh, không ngờ lại thấy
Phỉ Thúy cùng Trân Châu vọt đến nhờ hắn cứu mạng chủ tử của mình, Mộ Dung Thái
gần như phát điên. Hiện tại, tận mắt chứng kiến chuyện ở Thúy Trúc Viên, nhìn
thấy bộ dạng thê thảm của hai nữ nhi, Mộ Dung Thái nổi trận lôi đình.

“Dừng
tay!” Mộ Dung Thái lấy tay trái bắt lấy roi của Mộ Dung Tâm Liên, tay phải nắm
lấy nhuyễn kiếm của Mộ Dung Thanh Liên, gầm lên giận dữ. Lửa giận của cha khiến
hai người phải ngừng lại.

“Cha!”
Mộ Dung Thanh Liên thấy Mộ Dung Thái thì hai mắt đỏ hồng, nước mắt rơi lã chã,
“Cha, xem mặt của con đi! Con bị ả kia hủy dung! Cha vì con mà làm chủ đi!”

Nghe
lời nói của Mộ Dung Thanh Liên, Mộ Dung Tâm Liên tức sôi máu, định lên tiếng
thanh minh nhưng nhìn thấy có công tử Lí Vân Khanh, lại thêm người ngoài, nàng
ta liền bày ra bộ dáng thục nữ, điềm đạm đáng yêu đứng ở một bên, không nói
năng gì, chỉ khẽ rơi vài giọt nước mắt.

Thiên
tài! Nhìn thấy bộ dạng “tiểu con dâu” của Mộ Dung Tâm Liên, trong lòng Thất
Thất không khỏi trầm trồ tán thưởng, nếu ở thế kỉ hai mươi mốt, nàng ta sẽ đoạt
luôn giải Oscars.

Nếu
không phải sắm vai Tam tiểu thư vô năng bị người ta đạp cho một cước ngã lăn,
Mộ Dung Thất Thất hận không thể đem trao tặng nàng ta danh hiệu “Diễn viên xuất
sắc”!

“Rốt
cuộc thì xảy ra chuyện gì?” Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của hai nữ nhi, trên
người có vết máu, chân mày Mộ Dung Thái không khỏi nhăn lại, thanh âm thêm dị
thường nghiêm khắc.

Chuyện
hai nữ nhi này không phục nhau hắn biết đã lâu, nhưng cũng chỉ xem là chuyện
đàn bà đấu nhau, không cần phải can thiệp. Nhưng hôm nay, hắn cảm nhận được sát
khí khi hai người ra tay, điều này thực sự không thể chấp nhận.

“Cha!
Là Nhị tỷ ra tay trước! Nàng ta rất ghét con!” Mộ Dung Thanh Liên chẳng hề cảm
thấy cha mình đang giận, ngược lại còn kéo tay Mộ Dung Thái mà làm nũng, “Cha!
Nhị tỷ đả thương con, cha nhất định phải phạt tỷ ấy quỳ ở từ đường!”

Mộ
Dung Tâm Liên tinh ý nhận ra lửa giận của cha mình, nhưng nàng không dám liều
mạng làm nũng như Mộ Dung Thanh Liên.

Mộ
Dung Thanh Liên đối với võ thuật rất có thiên phú, mới mười bốn tuổi đã đứng
thứ tư trong vùng – hơn nữa đây là một quốc gia rất chú trọng võ thuật – điều
này khiến nàng ta sinh thói kiêu ngạo. Lại thêm mẹ của nàng ta là Lưu Yên Chi sinh
ra độc nhất Mộ Dung công tử Mộ Dung Tuấn, có huynh trưởng che chở, nàng ta
chẳng cần kiêng kị với ai, nhất là cha.

Nghĩ
vậy, Mộ Dung Tâm Liên quỳ xuống: “Cha! Là con sai rồi, con vốn cùng Tứ muội đùa
giỡn một chút, không ngờ càng nháo càng lớn, lại kinh động đến người, là con
không đúng!”

Hai
tiểu thư nhà Mộ Dung, một người được nuông chiều sinh hư, người kia lại biết
cứng biết mềm, Mộ Dung Tâm Liên cố ý làm vậy để mọi người biết khả năng của
mình. Mộ Dung Thanh Liên càng ngang ngược thì nàng càng nhu thuận – chẳng riêng
gì Mộ Dung Thái mà mọi người xung quanh cũng hiểu ý tứ của nàng.

Chương 6: Biểu ca biểu muội cùng một nhà thân thiết

Nhìn
biểu tình Mộ Dung Tâm Liên biến hóa nhanh như chớp, khóe miệng Mộ Dung Thất
Thất hơi giật giật, người này quả không hổ danh cao thủ diễn trò, khí thế bừng
bừng như hổ đói của Mộ Dung Thanh Liên cứ như vậy mà bị hạ xuống, sớm hay muộn
gì nàng ta cũng phải chào thua Mộ Dung Tâm Liên thôi.

Mộ
Dung Thất Thất thản nhiên xem diễn, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt đang hướng
về phía mình. Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lí Vân Khanh.

Nam
nhân này thật đẹp nha!

Mái
tóc đen dài xõa ra sau gáy được điểm thêm một cây trâm xanh biếc mà đơn giản,
sắc xanh của quần áo vừa làm tôn dáng vẻ cao ráo vừa hòa hợp với vẻ đẹp hoàn mỹ
của hắn. Lại thêm đôi mắt ôn nhu tựa gió xuân tháng năm, khi nhìn sâu vào đôi
mắt ấy, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp.


điều, càng ôn nhu càng khó nói, Mộ Dung Thất Thất vừa thấy được sự ôn nhu hiển
hiện trong mắt, lại vừa thấy được hàn ý ẩn sâu nơi đáy mắt. Nam nhân như vậy,
nhìn tưởng là ôn nhu đa tình, mà kì thực lại là người tuyệt đối vô tình, rõ
ràng là không thể trêu chọc.

Chỉ
cần một ánh mắt, Mộ Dung Thất Thất đã xem Lí Vân Khanh là đối tượng nên bài
xích, tránh giao tiếp. Đối với loại người mặt nhu tâm lãnh như thế này, trong
lòng Mộ Dung Thất Thất tự nhiên có cảm giác không thân thiện.

Phát
hiện Lí Vân Khanh đang tò mò vừa nhìn vừa đánh giá chính mình, Mộ Dung Thất
Thất rũ mắt xuống, ôm ngực, nhẹ giọng ho khan, giống như một cước kia làm nàng
bị thương nghiêm trọng. Tiếng ho khan của nàng vang lên như đánh gãy hoàn cảnh
bế tắc trước mắt, làm cho Mộ Dung Thái chú ý đến sắc mặt tái nhợt của nàng.

Đối
với nữ nhi Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thái chẳng có tình cảm gì nhiều. Đối với
Mộ Dung Thái, cuộc đời này không có gì để hắn tiếc nuối.

Còn
trẻ mà sự nghiệp làm quan đã một bước lên mây, sau lại cưới Đại tiểu thư nhà họ
Lý – một họ trong Tứ đại gia tộc, bây giờ chỉ dưới một người trên vạn người,
trưởng nữ lại là Hoàng Quý Phi, những điều đó khiến hắn hài lòng

Nếu
xem việc khó chịu trong lòng như hạt cát gây nhậm mắt hắn thì đó là Tam tiểu
thư Mộ Dung Thất Thất.

Tây
Kì quốc chuộng võ thuật, không kể già trẻ, từ hoàng thân quốc thích cho đến dân
chúng, ai ai cũng đều tập võ, hơn nữa dùng võ vi tôn. Khai quốc Cao Tổ Hoàng đế
dùng võ bình thiên hạ, vì vậy, võ thuật, suy cho cùng không khác gì quốc hồn
của nhân dân Tây Kì quốc.


Tây Kì quốc, chẳng phân biệt người sang kẻ hèn, chỉ cần giỏi võ thì được người
người ngưỡng mộ và kính trọng.

Mộ
Dung Thái tuy là văn nhân nhưng cũng có chút quyền cước, thú thê thiếp thì thú
người có bản lĩnh, vì thế con gái con trai trong nhà sinh ra có tư chất võ
thuật cũng chẳng lạ.

Việc
sinh ra quái thai Mộ Dung Thất Thất đã làm hỏng đi cuộc sống hoàn mỹ của hắn.

Nghĩ
đi nghĩ lại, Mộ Dung Thất Thất đúng là một thứ phế vật. Đưa con bé này đến chỗ
các cao tăng lúc nó một tuổi để kiểm tra khả năng, thấy nó không thể tập võ, Mộ
Dung Thái ngay lập tức chán ghét.

Tuy
là thân nữ nhi, không thể tập võ thì cũng là công cụ làm ấm giường, nhưng như
vậy là đủ để thành phế vật.

Cho
nên từ đó về sau, Mộ Dung Thái bố trí cho Mộ Dung Thất Thất ở nơi hoang vắng,
chẳng hề quan tâm, biết rõ rằng nàng sẽ chẳng trộm cướp, mà nếu có đi chăng
nữa, nàng ta là nữ nhi, liệu có thể làm được không?

Đối
với Mộ Dung Thái mà nói, đã nuôi chó thì chó phải giữ nhà. Trong tướng phủ, Mộ
Dung Thất Thất vô năng chẳng có giá trị như vậy, chi bằng nuôi chó giữ nhà còn
tốt hơn.

Mộ
Dung Thất Thất mới ở trong tướng phủ có ba ngày sau khi hết năm năm ở Tĩnh Tâm
am, kể từ lúc nàng trở về, Mộ Dung Thái chưa buồn liếc qua đứa con gái này lấy
một lần.

Nhân
dịp này, Mộ Dung Thái cẩn thận nhìn nàng mà đánh giá.

Làn
da trắng nõn, làn mi thon dài, ánh mắt không lớn, mũi không cao, môi không quá
dày, nhan sắc thoáng có chút đạm, chỉ có thể xem là giai nhân thanh tú.

Lại
nói tiếp, bản thân Mộ Dung Thái là một mỹ nam tử, phu nhân Lí Thu Thủy cũng đã
từng là kinh thành song kiều chi nhất.

Nói
về trưởng nữ, trước khi vào cung làm Hoàng Quý phi đã từng được xưng danh là
“Đệ nhất kinh thành mỹ nhân”, nàng ta vào cung thì đến lượt Mộ Dung Tâm Liên
được hưởng cái danh này, con út Mộ Dung Thanh Liên tuy nhỏ tuổi nhưng cũng có
chút tư sắc, ngay cả độc đinh Mộ Dung Tuấn cũng có dáng vẻ đường đường.

Chỉ
còn có mỗi Thất Thất này là chẳng thừa hưởng một tí ưu điểm nào của bọn họ.
Trong nhà ai ai cũng là mỹ nhân, Thất Thất chẳng khác gì một ngọn cỏ mọc giữa
rừng hoa.

Cứ
ngỡ năm năm trôi qua rồi sẽ có nhiều biến đổi nhưng bộ dạng Thất Thất lúc này
chẳng khác gì lúc trước, trong lòng Mộ Dung Thái phát giận.

Với
hắn mà nói, đứa con gái phế vật này trông chướng mắt chẳng khác gì mụn ruồi mọc
trên chóp mũi mỹ nhân, chẳng khác gì xương cá nghẹn trong cổ – muốn nuốt vào mà
chẳng được, nhổ ra cũng không xong, thật là khiến người ta chán ghét đến cực
điểm.

“Ngươi
ngốc ở trong này làm gì?” Trong lòng Mộ Dung Thái đang giận điên lên mà không
có chỗ phát tiết, vừa lúc thấy Mộ Dung Thất Thất liền đem oán khí phát ra, “Vừa
mới trở về thì khắp nơi đồn đại lung tung, ngươi muốn làm chuyện tốt gì đây?”

Mộ
Dung Thái không cần phân biệt tốt xấu mà mắng, khiến Mộ Dung Thất Thất cảm thấy
“cực kì ủy khuất”. Được Tố Nguyệt nâng dậy, Mộ Dung Thất Thất khẽ cúi đầu, bày
ra vẻ mặt vô tội.

“Dượng,
đây là nơi ở của biểu muội, nàng còn đi đâu được nữa?”

Ngay
lúc Mộ Dung Thất Thất đang tính toán xem có nên tiếp tục im lặng hay không thì
người bên cạnh chợt lên tiếng nói giúp nàng – rõ ràng là Lí Vân Khanh chứ chẳng
còn ai khác. Người này trông thế mà lại nói giúp nàng? Điều này khiến Mộ Dung
Thất Thất kinh ngạc. Tuy rằng nàng phải gọi người này một tiếng biểu ca, nhưng
quan hệ giữa bọn họ rất bình thường, chẳng có gì kì lạ.

Thấy
Lí Vân Khanh cất lời, Mộ Dung Thái ngượng ngùng cười, “Ừ, đây vốn là Thúy Trúc
viên của nha đầu này.”

Tuy
rằng Lí Vân Khanh gọi phu nhân Lí Thu Thủy là cô cô, là vãn bối. Nhưng Lí Vân
Khanh lại là con trưởng của tộc trưởng Lý gia, tương lai sẽ kế thừa cha mình,
hắn đã mở lời, người dượng như Mộ Dung Thái đây không thể không nể mặt.

“Đã
lâu không đến thăm, ta không biết biểu muội lại ở đây.” Lí Vân Khanh đảo mắt
nhìn quanh Thúy Trúc viên, thấy nơi này đơn sơ cũ nát là hiểu ngay Mộ Dung Thất
Thất bị đối xử như thế nào.

Bình
thường Lí Vân Khanh không ra tay hỗ trợ nhưng vừa rồi bắt gặp ánh mắt mang hàm
ý “xem diễn” của Mộ Dung Thất Thất, hắn cảm thấy vị biểu muội này có sự thay
đổi lớn nên vô ý hỗ trợ cho nàng.

“Theo
như cháu biết thì biểu muội mới trở về có vài hôm. Mới trở về mà bên ngoài đồn
đại nhiều như vậy thì nhất định có người ghen tị với việc biểu muội sắp trở
thành Tĩnh Vương phi nên mới bày trò như vậy. Dượng, chuyện như vậy chỉ có thể
từ người trong phủ truyền ra, dượng nên điều tra cho thật kĩ, rốt cuộc là ai
dám khi dễ biểu muội của cháu!”

Lời
của Lí Vân Khanh có ba hàm ý: Một, Thất thất vừa mới trở về, chẳng thể đi ra
ngoài, mấy lời đồn kia chắc chắn là đã được chuẩn bị trước. Hai, lời đồn đại
nhiều như vậy chẳng khác gì mượn tay người mà chửi bới, bôi nhọ Mộ Dung Thất
Thất – Tĩnh Vương phi tương lai. Ba, Mộ Dung Thất Thất không chỉ có một mình,
nàng còn có mẹ Lí Thu Thủy, còn có Lí gia hậu thuẫn.

Hàm
ý của Lí Vân Khanh quá rõ ràng, Mộ Dung Thái nghe hiểu, hắn không nghĩ đến Mộ
Dung Thất Thất tầm thường như vậy mà lại lọt vào mắt Lí Vân Khanh, lại còn được
Lí Vân Khanh che chở.

Báo cáo nội dung xấu