Con quỷ em ngược duyên ngược số
Primary tabs

Ngày nó lên ba, tôi bắt đầu thay dì làm vú em cho nó.
Nó vô lớp 1, tôi trở thành xe ôm kiêm vệ sĩ cho nó vô điều kiện.
Năm nó lên tám, từ lâu nó đã biết tôi là con nuôi của dì dượng, và giờ đây nó còn phát hiện ra tôi với nó không cùng huyết thống anh em. Kể từ ấy, nó càng nhõng nhẽo và đòi tôi phải chiều chuộng nó nhiều hơn trước.
Năm nó lên mười; tôi chuyển vô nội thành để học cấp III và gặp được mối tình đầu hồn nhiên trong trẻo. Để rồi mỗi dịp hè về, tôi lại bị nó giận hờn mỗi khi vô tư nhắc tên hay định kể cho nó nghe những chuyện vui giữa tôi với người ta.
Năm nó mười ba tuổi, tôi công khai chuyện của tôi và em. Mọi người ai cũng ủng hộ, ngoại trừ nó. Nó giận tôi, đòi từ mặt tôi.
Cuối năm đó, tôi gặp tai nạn ngay trong ngày mối tình sâu đậm tan vỡ, phải nằm điều trị hai tháng trời, ăn Tết luôn trong viện. Nó là người cam chịu thiệt thòi nhiều nhất để luôn ở bên săn sóc tôi. Vậy nhưng tôi vì cố chấp tình cảm với em đã vô tâm bỏ mặc, chẳng một chút đoái hoài tới tấm lòng đáng quý như ngọc như vàng của nó.
Năm sau, nó lên mười bốn. Vừa ra viện, tôi tệ tới mức không một lời chào hay một lời cảm ơn. Vì muốn quên đi nỗi đau tình cũ nên tôi bỏ ra Hà Nội thi lại và học đại học, để rồi quên luôn quãng đời thơ ấu đã từng có nó đồng hành ở bên tôi, trong khi hình bóng của người con gái đã phản bội tôi lại không ngừng đeo đẳng tâm trí.

