Con quỷ em ngược duyên ngược số - Chương 02

A, hình như thằng em bên hàng xóm thì phải.

- Thằng Hoàng đó đúng không? Anh Khánh nè!

- Ế! Anh Khánh đó hả? Trời ơi! Mới về luôn hở anh?

Trùng hợp ghê, tôi cũng đang tính qua mấy nhà trong xóm tìm hỏi, mà gặp nó ở đây nên tiện hỏi thăm ba tôi luôn. Tôi vẫn mong ba đang chơi trong xóm để đêm nay cùng ba chuyện trò tâm sự; nhưng nó bảo ba đang tầm sư học đạo ở trên Lâm Đồng lận, chắc cận ngày giỗ của mẹ và anh hai thì ba tôi mới về.

- ... dạ, bác đi được hơn tháng rồi đó anh.

- À. Mà ba anh hồi hổm có được khỏe không?

- Anh khỏi lo, bác khỏe re à. Mà giờ anh... chắc là không có chìa khóa vô nhà đâu đúng không? Vậy qua nhà em ở tạm vài hôm cũng được, có gì từ từ gọi cho bác về sau.

- Ờ thôi, giờ anh qua bên dì anh luôn kẻo người ta đang chờ. Để ít bữa nữa làm giỗ anh hai với mẹ anh thì anh về đây chơi, nghen.

- Dạ. Ê mà khoan! Hổng ấy anh trả tiền cuốc cho bác tài đi, em mới về, cũng đang rảnh á, để em chở anh qua đó, nhân tiện anh em mình nói chuyện xíu cho vui, ha?

Cái này...

- Đi! Đi! Được á! Lâu lắm rồi mới gặp lại mà, để em vô lấy nước với nón bảo hiểm cho anh!

Nó chưa nói hết câu đã dựng xe để chạy biến vô trỏng; làm tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, cũng phải theo lời nó luôn.

Nói thiệt là không riêng gì nó, ở xóm tôi, ai cũng tốt bụng nhiệt tình như vậy hết; nên tôi không có khách sáo. Sống từ nhỏ quen rồi, mọi người đối xử với nhau tình thương mến thương lắm nghe. Mà đó mới là người cùng xóm thôi đó, chứ anh em bà con của tôi còn tốt với tôi gấp mấy nữa.

Nhớ hồi xưa khi ba tôi lên chùa ở và nhờ cậy anh em họ hàng chăm sóc nuôi nấng tôi, mọi người không ai có một lời than phiền hay khó chịu gì. Mỗi gia đình dù không trực tiếp nuôi tôi thì ít nhiều cũng góp công góp của.

Thuở ban đầu, chú thím tôi là người nhận nuôi tôi. Ngặt vì khả năng kinh tế của chú thím có hạn, lại đang phải nuôi ông anh con bác hai tôi và nhỏ em đầu lòng trong khi thím chuẩn bị sinh thằng út nên mới nhượng tôi cho cậu mợ. Cậu mợ cũng muốn nuôi tôi. Bởi tuy đã có ba chị gái nhưng nhà rất khá giả, lại không có con trai và thương cho hoàn cảnh của cha con tôi lắm; nên mém nữa là tôi được vô Sài Gòn từ sớm làm con nuôi cậu mợ rồi. Vấn đề là hồi đó cô út cũng muốn nuôi tôi luôn. Cô tính không lấy chồng, nếu nhận tôi làm con nuôi thì ít nhất cô cũng được làm mẹ của một đứa cháu cùng máu mủ. Vậy là tôi lại về ở với cô út. Được thời gian, chừng đâu nửa năm hay mấy tháng chi đó, cô bất ngờ thay đổi ý định, đem lòng thương một người bây giờ là dượng đằng nội của tôi. Hai người lấy nhau, nhưng sau khi cưới thì cô phải ra ở với chồng ngoài Hà Nội, và dượng cũng đã đồng ý đưa tôi ra ngoải sinh sống.

Ờ, mém nữa là tôi thành người Hà Nội từ bé rồi chớ, nhưng không. Ba tôi, chú tôi, rồi cậu và dì tôi đều không chịu; cả ông anh con bác hai tôi nữa, ổng thương tôi lắm, không muốn để tôi đi. Lúc bấy giờ, mọi người không ai muốn cô dượng đưa tôi đi xa vậy; đơn giản vì tương lai tôi phải có trách nhiệm với ba, với phần mộ của mẹ và anh hai ở trong này. Sau một ngày bàn định, mọi người cùng thống nhất để tôi ở lại quê sống với dì dượng tôi. Dì tôi cũng thương tôi lắm, dù lúc đó dì mới sinh con em của tôi nhưng vẫn muốn nuôi thêm tôi cho nhà cửa vui vầy.

Thế là từ đó, tôi ở với dì dượng suốt mười năm, lâu nhất, hao cơm tốn của nhiều nhất, cũng hành tội dì dượng phải chăm sóc cho tôi mỗi khi tôi đau bệnh vất vả nhất luôn. Bởi vậy nên hôm nay tôi muốn ưu tiên thăm dì dượng kế sau ba tôi khi ba vắng nhà, cho dù nhà chú thím chỉ ở ngay xóm bên cách nhà ba tôi chưa đầy cây số, thành thử...

- Nè, anh uống đi! Nước chanh dây mẹ em mới pha đó. Cây nhà trồng luôn nghe, hổng có thuốc men gì trơn trọi.

À, nó ra rồi.

- Ờ, anh xin miếng.

- Cha ơi! Lâu lắm hổng thấy anh về, tưởng anh thương cô nào ở ngoải rồi tính làm rể Hà Nội luôn chớ.

- Có đâu mày ơi! Ra ngoải anh chỉ lo học với lo làm thôi, yêu đương gì nổi. Mà mày có học đại học không hay đi nghĩa vụ rồi ở nhà kiếm việc làm luôn đó?

- Dạ, em tốt nghiệp 12 xong đi nghĩa vụ luôn anh, giờ thì ở nhà phụ ba mẹ buôn bán rồi. Còn anh về chơi hay làm gì, có lâu không? Cuối năm em cưới vợ á.

- Ơ ngon! Nhưng sợ anh không kịp ăn cưới mày quá, anh về được có mấy bữa... ờ... để làm giỗ mẹ với anh hai thôi à.

Quên, mém nữa nói hớ là tôi về để đi khám bệnh.

- Tiếc ghê! Thôi không sao, mai mốt có dịp về, em mời anh bữa cơm thân mật bù lại hen!

- Được luôn mày!

Vì đã trễ nên tôi uống vội cho hết ly nước chanh dây rồi đội nón bảo hiểm để hai anh em đi luôn, cũng không quên gửi quà Quảng Ninh kèm lời chào trước tới cả nhà nó. Nó cười xòa, đánh tay tôi, kêu tôi quà cáp khách sáo quá, rồi phụ tôi đưa va-li lên xe. Mà nom cái kiểu này...

- Có ổn không hay để anh kêu bác tài quay lại? Chứ anh sợ cái va-li nó cồng kềnh quá làm mày...

- Yên tâm, ba cái này với em dễ không mà. Lên đi anh, mình đi lẹ cho anh tới nơi còn tắm rửa ăn uống xong nghỉ ngơi nữa hén.

Ừm, thì tin tưởng nó một chuyến vậy. Rồi, đi thôi.

Lúc hai anh em ra ngoài đường, tôi dòm lại trong xóm thấy bóng người lác đác, nếu không muốn nói là vắng hoe mặc dù các nhà vẫn có ánh sáng đèn. So với ngày xưa thì tôi cảm giác mấy đứa trang lứa tôi và thằng em này hình như đã không còn ở quê mấy nữa. Vậy mà đúng thiệt.

- Xóm mình giờ đi hết rồi anh. Người đi học, người đi làm xa, không mấy ai ở nhà làm ruộng. Đất ruộng với đất vườn giờ cho mướn nhiều lắm. Toàn người miền ngoài vô mướn hợp đồng dài hạn không à, còn người quê mình thì bỏ đi xuất khẩu lao động hoặc làm trong thành phố, nghĩ cũng ngộ ghê.

- Vậy chị Lựu với út Lan nhà mày thì sao?

- Chị hai em đi lấy chồng trong nội thành rồi, bé út nó cũng đang học cao đẳng ở trỏng, nhà còn có mình em thôi. Mà không, nguyên cái xóm mình giờ còn đúng mỗi mình em thôi á. Mới Tết vừa rồi nè, thằng Huân bên nhà chú tư Hiệp là đứa cuối cùng ở lại lâu nhất, nó rủ em đi chơi lần cuối để ra Giêng nó qua Nhật ớ anh. Tụi thằng Hậu thằng Tín thì đi lâu lắc rồi, anh thì khỏi nói, đám anh Trung anh Hải với mấy anh nữa cũng làm trong nội thành, tụi con Hòa với mấy đứa đầu xóm thì lấy chồng bên xã khác. Túm lại giờ còn em bơ vơ một mình, trên thì toàn cô dì chú bác cậu mợ, dưới có mấy đứa nhóc loi nhoi. Hên cái cũng có con vợ sắp cưới để hai đứa còn đi chơi với nhau, chứ không là buồn tẻ lắm.

- Vậy hả? Ủa mà vợ mày là đứa nào? Nghe cái điệu này chắc hổng phải con nhỏ... nhỏ gì... nhỏ Thúy! Nhớ rồi, bên xóm bên. Chắc hổng phải nó đâu đúng không?

Nó cười giòn:

- Vợ em người bên Bình Chánh á; chớ con nhỏ đó nó dữ như bà chằn, ai dám rước nó đâu anh. Hồi nhỏ chơi với nhau vui vậy thôi chứ em hổng thích nó. Em là em thích cái chị... ủa không phải, lộn, ý là em thích kiểu con gái giống như cái chị gì bồ anh hồi xưa á. Chu cha! Chỉ hiền dễ sợ, lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ hết trơn, còn chịu thương chịu khó chứ không phải dạng tiểu thư làm biếng như vẻ ngoài của chỉ. À mà có cái này em hơi thắc mắc xíu. Sao hồi đó hai người chia tay uổng vậy?

Thiệt tình cái thằng, giờ lại tới lượt nó nổi hứng đi lôi chuyện này ra chi không biết.

- Thôi, chuyện xưa rồi, bảy năm rồi đó, hỏi chi?

- Tại em thấy tiếc cho anh chị quá. Dòm hai người đẹp đôi lắm luôn. Với lại ớ, hồi anh đi Hà Nội chừng mấy bữa, chỉ có qua đây kiếm anh nè. Nghe mọi người kêu là chỉ chờ để gặp anh tận hai ngày lận, chỉ khóc quá trời. Ai dòm cũng thấy tội chỉ dữ lắm, mà hỏi cái gì chỉ cũng không chịu nói, chỉ nói là muốn gặp anh thôi.

Muốn gặp tôi?

- Ủa thiệt hở mày?

- Dạ, em nói thiệt mà. Chỉ cứ năn nỉ ỉ ôi mọi người để hỏi anh ở đâu. Cái mọi người kêu là nghe nói anh ra Hà Nội học rồi mà chỉ không tin chứ. Tới khi ba em chạy lên chùa kêu bác ba Hưng về, bác nói chuyện nửa ngày với chỉ thì chỉ mới vô nội thành lại. Từ sau không còn thấy chỉ tới đây nữa.

Hừ, lẽ ra ngay từ đầu đừng nên tới làm cái gì hết. Tôi không ngờ trên đời lại có người mặt dày vô liêm sỉ tới mức như vậy.

- Hồi đó mọi người không biết, cứ nghĩ là anh hết thương chỉ hay quen người khác rồi nên bỏ chỉ đi; sau nghe bác ba Hưng nói do hoàn cảnh anh chị không phù hợp để tới với nhau nên phải chia tay thôi. Mà dòm chỉ khóc, mẹ với chị hai em thương lắm luôn kìa.

Nghe nó kể, tôi lại thấy thương cho mẹ và chị hai nó hơn, vì mẹ và chị hai nó thương không có đúng người.

- "Nước mắt cá sấu" đó mày ơi! Đáng thương với tội nghiệp cái con khỉ khô gì mà mẹ với chị hai mày phải mủi lòng vậy!

- Ủa!? Bộ hai người có mâu thuẫn xích mích gì ghê gớm lắm hả?

Thoạt đầu tôi định nói; nhưng nghĩ lại, tôi thấy không nên.

- Không phải anh không tin tưởng mày hay như nào, mà tại mày sắp cưới vợ, anh không muốn để mày ác cảm với mất niềm tin vô tụi con gái nên thôi, tốt nhất là mày đừng nghe chuyện của anh làm gì.

- À! Chậc! Em hiểu rồi, chắc vì vậy mà anh mới bỏ ra Hà Nội đúng không?

- Ừ, không cần nghĩ ngợi đâu. Đó là do anh kém phước nên mới vậy, chứ đầy người họ tới với nhau êm thắm mà. Anh cũng mong hai đứa bây hạnh phúc bền vững lắm đó, nghen!

- Hì! Em cám ơn! Tiếc ghê! Giá mà anh dự đám cưới tụi em được thì hay quá trời quá đất!

- Ờ thì... Cuối năm bây cưới hả? Nếu sắp xếp được thì anh về, còn không cũng đừng giận anh nghe.

- Dạ! Được luôn anh! Ây mà giờ đi đâu tiếp nữa? Nãy giờ nói chuyện em quên hỏi anh đi đường nào luôn mới hài chớ.

- Đây, thẳng ra quốc lộ đi rồi anh chỉ cho.

- Ô-kê con dê.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.