Thiên Đế Kiếm - Chương 101

Giờ Mão . Kỳ Bàn Cổ .

Kế Đô lặng lẽ bước đi .

Anh đang làm gì thế này ?

Anh cố gắng gạt ra mọi suy nghĩ rối
ren trong đầu, nhưng càng gạt nó thì nó lại đâm sâu hơn vào trong đầu anh .

Trong thâm tâm Kế Đô lại nổi lên một
suy nghĩ khác thường .

“ Có nên cứu Hàn Ngọc không ? “ .

Hàn Ngọc là tất cả những gì mà anh
có . Anh yêu quý Hàn Ngọc, vì chỉ có Hàn Ngọc là hiểu anh .

“ Không, mày sai rồi “ .

Không thể được ! Vô Ảnh quá mạnh,
hắn mạnh hơn Kế Đô ! Hắn đã chứng minh được điều đó ! Hắn là kẻ mạnh nhất của
Bất Kiếp Viện ! Hắn thực sự là một con quỷ khát máu nhất mà Kế Đô từng biết !

Nhưng trong đầu Kế Đô lại nổi lên
một hình ảnh khác .

“Muội có mạnh mẽ, có trưởng thành,
là vì niềm tin của muội vào huynh đấy , Kế huynh” .

Kế Đô lặng mình, anh đã phản bội Hàn
Ngọc .

“Vì muội biết huynh không bao giờ
phản bội muội cả ” .

-Em có tha thứ cho ta không ? – Kế
Đô tự nói với mình – Ta đã phụ em mất rồi !

“Thì muội vẫn sẽ yêu huynh, mến
huynh . Có điều muội chỉ giận một chút thôi “.

-Tại sao chứ ? – Kế Đô gào lên trong
không gian lặng im – Tại sao em lại yêu quý tôi chứ ? Tại sao em lại gây ra cho
tôi sự khó xử thế này ? Nếu không, ai đi đường nấy có phải là tốt không ? Tại
sao ?

“Yêu mà cũng cần lý do sao ?” .

Kế Đô ngồi xuống, anh không thể đứng
vững nổi nữa .

-Cô ngây thơ quá đấy ! – Vô Ảnh nói
– Không một kẻ phản bội nào muốn quay đầu lại !

-Ngươi không thể hiểu được ! – Hàn
Ngọc nói – Kế Đô không phải là người bạc tình !

-Nhưng sự thật vẫn là sự thật thôi,
cô bé ạ ! – Vô Ảnh cười khẩy .

Kế Đô quay đầu lại nhìn về phía Điện
Phật .

Đêm nay, Hàn Ngọc sẽ bị đưa qua đó .

-Điều gì làm cô nghĩ rằng hắn sẽ
quay trở lại chứ ? – Vô Ảnh hỏi .

Hàn Ngọc cười, lần đầu tiên cô cười
từ tối hôm qua :

-Đó là thứ mà ngươi không bao giờ
hiểu được !

-Cái gì vậy ?

Kế Đô đứng thẳng dậy .

Đối với anh, Hàn Ngọc là người quan
trọng nhất . Hơn tất cả những thứ khác .

Kể cả là mạng sống của anh .

-Cái gì vậy ? – Vô Ảnh hỏi .

-Đó là niềm tin . – Hàn Ngọc trả lời
.

Cánh đồng cỏ rẽ sang hai bên cho
những bước chạy như bay của một người . Đôi chân không biết mệt mỏi, không điều
gì có thể cản nổi bước chân ấy của anh ta .

Kế Đô .

Anh muốn tìm lại bản thân mình .

Và tìm lại Hàn Ngọc .

Giờ Thìn . Xuyên Tâm Hồ .

Ngài Hàn đang thong dong đi bộ trên
bờ Xuyên Tâm Hồ .

Ngài cảm thấy hôm nay có điều gì
khác lạ, bứt rứt ở trong người . Không biết đó là điềm báo gì , hay chỉ là ông
cảm thấy như vậy ? Nhưng cái cảm giác thật là nóng lòng, thật sự là nó đang rất
nóng, nóng hơn bao giờ hết . Mặt nước phẳng lặng như tấm gương của Xuyên Tâm Hồ
cũng không làm ông cảm thấy dịu đi cái cảm giác đó . Biết nói thế nào nhỉ ? Nó
chẳng phải vui, cũng chẳng phải buồn . Nó bứt rứt, hơi khó chịu một chút, nhưng
cũng hơi sảng khoái ở mặt nào đó . Nó thôi thúc người ta phải làm một điều gì
đó . Rất hào hứng .

Cuộc sống vài chục năm nay đã làm
Ngài Hàn quên mất đi cái cảm giác ấy là đang biểu hiện cho cái gì . Ông thấy
quen lắm, nhưng không tài nào nhớ ra nổi nó đang chỉ dẫn đến điều gì .

Cuộc đời này như một chén rượu, uống
cho say, cho đã rồi ngẫm nghĩ lại .

Ta đã sống đủ chưa ?

Ngài Hàn cười .

Ngài Hàn thấy một ông lái đò đang
cất tiếng hát, tiếng hát hơi khàn, nhưng vẫn đủ làm cho ngài cảm thấy có chút
gì luyến tiếc về những dự định mà mình chưa hoàn thành . Ngài Hàn gọi to :

-Này , ông lão ! Có chuyện gì mà ông
vui vậy ?

Ông lái đò cũng nói lớn :

-Sống tự do , tự tại , điều này
không phải là vui sướng nhất sao ?

Ngài Hàn nói to :

-Chẳng lẽ sống tự tại mãi sao ? Cuộc
đời này cần khuấy đảo ! Cuộc đời này cần xao động !

-Lão thì thích sự tĩnh lặng hơn .
Tại sao ngài không tự ngẫm nghĩ lại xem, trong cuộc đời mình, có những thứ gì
vui vẻ chăng ?

Ngài Hàn cười lớn :

-Ngày đi qua, thời gian tới, bầu
nhiệt huyết vẫn còn . Làm thế nào đây ?

Ông lái đò cũng cười :

-Ngài không thấy bản thân ngài trong
lúc này , ngài hãy nhìn lại bản thân ngài trong quá khứ .

-Sống mãi trong quá khứ, mệt lắm,
ông lái đò ạ ! Đường đi đã dài rồi, mệt mỏi rồi . Ta cần một mục đích mới, một
khát vọng mới !

-Lão nghĩ khác ngài , lão thích yên
tĩnh ! – Ông lái đò cười lớn .

Ngài Hàn nói :

-Chúng ta nói chuyện không hợp nhau
rồi !

-Đúng là nói chuyện không hợp !
Nhưng vẫn có một điểm chung đấy chứ !

-Là gì vậy ? Ông lái đò ?

-Tôi có khát vọng yên tĩnh, ngài có
khát vọng khuấy động . Mỗi chúng ta đều đang cố gắng vì khát vọng của riêng
mình, đó là sự hạnh phúc ! Ngài cũng nghĩ vậy chứ ? Đường chủ Hàn Thuyên ?

Ngài Hàn ngạc nhiên . Người ta có
thể biết tên ông, nhưng đâu có mấy ai biết được ông là người Uất Hận Thành ? Và
lại càng ít người biết ông là Đường chủ của Uất Hận Thành . Vậy ông lái đò này
là ai ?

-Ông lão là ai vậy ? Xin cho biết
danh tánh ? – Ngài Hàn nói lớn .

-Một người thích phiêu diêu tự tại .
– Ông lái đò cười lớn .

Rồi chẳng nói gì nữa, ông lái đò
dong thuyền đi .

Ngài Hàn nghĩ lại .

Bản thân ông đang cần điều gì đây ?

Đường xa , đường dài, làm tan nát
những trái tim yếu đuối mỏng manh . Chỉ có những trái tim mạnh mẽ, những trái
tim dũng cảm mới đủ sức bước tiếp . Bước đi những con đường mà chưa một ai từng
đi bao giờ . Những trái tim chan chứa dòng máu nóng . Những trái tim đầy sự
nhiệt huyết, không nhạt đi theo năm tháng .

Ngài Hàn cười một mình .

Ngài có một trái tim như thế .

Giờ Ngọ . Kiếm Tiên Thành . Ngày thứ
ba trước cuối tuần năm canh giờ .

Dư Nhận ngồi lặng lẽ . Hắn tự cười
thoả mãn với chính mình .

Trước mặt hắn là một tờ ngân phiếu,
ghi rõ ràng dòng chữ : Hai mười ngàn Kim Nguyên Bảo . Với số tiền này, hắn có
thể mua một quán ăn , hàng trăm quán trọ, sòng bạc, kỹ viện, trở thành một ông
chủ mới, và có lẽ, sẽ trở thành một bang chủ mới . Dưới tờ ngân phiếu có dòng
chữ rõ ràng tên người chủ sở hữu phiếu này : “ Hà Gia Đoàn “ .

Và dưới tờ ngân phiếu, có một loạt
những bức thư . Nét chữ mảnh, thẳng và chủ nhân của những dòng chữ này có cái
tên thật khiến người ta phải chú ý : Thiên Ma .

Dư Nhận cười, đến lúc này thì không
còn gì để giấu được nữa .

Chỉ tối nay thôi, số phận sẽ được
định đoạt .

Có tiếng gõ cửa, Dư Nhận cất vội
những đống giấy tờ chết người này vào ngăn bàn . Chỉ cần sơ ý một chút là hỏng
bét hết chuyện . Hắn nói :

-Vào đi !

Phương Thác cùng với Tứ Cát cùng đi
vào . Phương Thác nói :

-Chiều nay, chúng ta sẽ phải đi một
vòng để coi lại cái thành Bắc . Bọn Thái Nhật đang rất đáng nghi ngờ .

-Ừ - Dư Nhận nói .

Tứ Cát để ý thấy nét vui tươi trên
khuôn mặt Dư Nhận . Một điều thật hiếm thấy ở một tên lừ đừ này , Tứ Cát hỏi :

-Có chuyện gì vui vậy ?

Dư Nhận hơi luống cuống :

-À…không…chẳng có gì cả .

Phương Thác nheo mắt, hắn nói :

-Để ý cho thật tốt . Mọi động tĩnh
gì mày phải nói lại cho tao . Không thì…

-Thì sao ?

-Hậu quả lớn đấy chú em ạ !

Hậu quả à ?

Nó là cái gì thế ?

Chỉ cần qua tối nay thôi là sẽ biết
chuyện liền .

Giờ Dậu . Xuyên Tâm Hồ .

Lần này thì không những cả nhóm của
Xích Vân mà Chấn Phương và Hổ nhân Thụ Cáp cũng đi cùng . Sự thoả thuận đã xong
. Mặc dù Hoa Anh vẫn có vẻ hơi không thích lắm chuyện Chấn Phương tham gia vào
vụ này, nhưng cô cũng cảm thấy đó là một điều cần thiết . Bây giờ, sự giúp đỡ
của Ngũ Hành Tộc là cần thiết . Những người trong Ngũ Hành Tộc đều là các bậc
cao thủ về võ thuật, pháp thuật nên có họ, sự đối đầu với Bất Kiếp Viện cũng sẽ
giảm nguy hiểm xuống một phần . Hơn nữa, cũng chỉ có Ngũ Hành Tộc là đủ khả
năng tiêu huỷ Hắc Đế Ấn vì Ngũ Hành Tộc có Tam Thiên . Có lẽ Vũ Tộc Ẩn Giả đã
biết chuyện này rồi – Hoa Anh nghĩ vậy .

Xuyên Tâm Hồ đã không còn tĩnh lặng
nữa, nó dập dềnh sóng và rì rào . Không lẽ ông lái đò không còn đi thuyền nữa ?
Xích Vân tự hỏi .

-Anh có xuống hồ được không ? – Chấn
Phương hỏi Thụ Cáp .

-Có lẽ là thôi. Tôi nên ở lại trên
này thì tốt hơn .

Xích Vân nghĩ vậy cũng phải . Cần có
một người cảnh giới ở trên bờ, nhỡ có chuyện gì còn báo động được .

-Xuống hồ thôi ! – Hoa Anh nói .

Xích Vân, Chấn Phương, Hoa Anh và
Diêu Linh cùng đi xuống Xuyên Tâm Hồ . Đang ngập chìm trong nước, Hoa Anh nói
nhỏ với Xích Vân :

-Xích Vân này…

-Chuyện gì ?

-Cảm ơn anh về chuyện hôm qua .

Xích Vân thấy mình đang cười, y hỏi
ngay :

-Vậy chiếc khăn đó là…

-Để sau hẵng nói . Tập trung đi .

Đến khi chân không còn với tới được
mặt nước nữa, Hoa Anh nói :

-Lặn nào !

Năm người cùng lặn xuống mặt nước
tối đen như mực . Màn đêm đang bao trùm .

Giờ Dậu . Kính Hồ Cư .

Ngài Hàn và Hàn Vệ đang cùng nhau
bước trên con phố đông người qua lại . Thỉnh thoảng lại gặp một đám vệ binh
đang nói chuyện với người của Độc Tâm . Quan hệ với nhau lâu như vậy nên giờ
cũng có thể coi vệ binh Kính Hồ Cư là một phần của Độc Tâm rồi .

-Lã Vân đâu bố ? – Hàn Vệ hỏi .

-Nó ra ngoài Kính Hồ Cư một chút,
thằng này sắp trở thành một thằng điên vì suốt ngày lao đầu vào giấy tờ rồi,
tao bảo nó ra ngoài một chút cho thoáng . Đàn ông gì chứ, lên hai mươi hai rồi
mà nó vẫn ẻo lả còm nhom như đàn bà, mà cái mặt thì hốc hác cả đi, chán thật !
Khéo người ta bảo tao ngược đãi và không đối đãi tử tế nó chứ !

Hàn Vệ uể oải vươn vai, hắn lần mò
đến hàng quán xem có đồ ăn thức uống gì hay không . Cả ngày trời nằm ngủ, khiến
hắn chưa thể đi thăm thú nơi đây nhiều .

Ngài Hàn bỗng thấy tai mình nghe
được một số bước chân gấp gáp và mau lẹ . Ngài quay ra nhìn khắp mọi nơi .
Không có gì cả, mọi người vẫn đang đi lại bình thường, vệ binh vẫn đang rỗi
việc .

Nhưng những tiếng kim loại chạm
nhau, không thể khác được !

Ngài Hàn phản xạ mau lẹ, ngài tới
bên Hàn Vệ, thì thầm :

-Tới rồi !

Hàn Vệ đang nhồm nhoàm miếng thịt
nướng, hắn hỏi :

-Cái gì tới ?

-Chúng nhanh hơn ta tưởng ! Bất Kiếp
Viện !

Hàn Vệ mở to mắt, người hắn căng lên
như muốn phá tung chiếc áo hắn mặc bên ngoài . Cả hai cha con họ Hàn nhìn quanh
và để phòng khắp nơi .

Chuyện gì đến cũng phải đến . Những
vệ binh đang nói chuyện bỗng nhiên bị chặt đứt đầu . Những kẻ mặc áo đen cùng
với thanh đao sáng loá .

Tiếp sau đó là cảnh tượng hỗn loạn
trong Kính Hồ Cư, những kẻ mặc áo đen đông đến hàng trăm giết hết tất cả những
người có mặt trên con phố . Đội vệ binh trở tay không kịp .

Hàn Vệ định ra tay thì Ngài Hàn ngăn
lại :

-Đừng ! Lánh tạm vào đâu đã ! Đừng
lộ mình ra lúc này !

Cảnh tượng chém giết liên tục vụt
qua trước mắt Hàn Vệ . Mặc dù những người bị giết chẳng liên quan gì tới hắn,
nhưng thú thực là hắn rất muốn cho những tên sát thủ này nhừ xương . Bọn sát
thủ đang ném lửa đốt nhà, đốt khắp mọi thứ mà chúng nhìn thấy .

-Ra Xuyên Tâm Hồ ngay . – Ngài Hàn
nói .

-Sao lại ra đấy ?

-Thì cứ đi đã !

-Lã Vân thì sao ? – Hàn Vệ hỏi .

-Nó sẽ biết chuyện gì đang diễn ra !

Giờ Dậu .Bên ngoài Kính Hồ Cư .

Lã Vân đang nhẩn nha đi trên đồng cỏ
. Theo lời Ngài Hàn , y cần ra ngoài để thư giãn một chút cho cái đầu óc căng
như bị bông về công việc . Những thứ đó, theo Ngài Hàn , thật là đáng ghét, và
dễ làm người ta tổn thọ lắm !

Nhưng y nghe thấy tiếng hét rầm trời
từ trong Kính Hồ Cư . Lã Vân quay lại, lửa cháy bốc lên ngùn ngụt khắp nơi .

Y lo lắng . Liệu Ngài Hàn và Hàn Vệ
có ổn không ? Tất nhiên điều lo lắng đó là hơi thừa, nhưng Lã Vân cần vào ngay
trong đó để xem xét tình hình . Y chạy một mạch , hướng về Kính Hồ Cư .

Nhưng chạy được một lúc, y thấy một
người mặc áo đen đang chờ mình .

Lã Vân có linh cảm chẳng lành về
người này , y bước chậm lại .

Người mặc áo đen nói :

-Anh là Lã Vân ?

Lã Vân ngẩn người ra một lúc rồi đáp
lại :

-Là tôi .

Y cảm thấy câu trả lời hơi ngớ ngẩn
một chút .

-Anh không thể vào trong đó được .
Hãy ở yên đây thì tốt hơn .

-Vì sao ?

-Nguy hiểm .

Lã Vân cười khẩy :

-Nhưng tôi có việc . Tôi cần vào đó
. Xin lỗi, tôi không quen biết anh bạn, hãy để tôi đi .

Người mặc áo đen bước ra chặn đường
:

-Thế thì phải có sự cho phép của tôi
đã !

Người mặc áo đen cởi mũ trùm .

Lã Vân đã sai khi gọi người này là
anh bạn .

Một người phụ nữ, mái tóc đen được
cài trâm gọn gàng, đôi mắt hiền và đẹp . Cô gái nói :

-Tôi là Hắc Băng . Người của Bất
Kiếp Viện .

Giờ Dậu . Thành Nam Tổ Long .

Hàn Thanh chưa bao giờ cảm thấy bất
an như lúc này .

Anh thấy có sự việc gì đó không ổn
lắm .

Dưới nhà, những người của Hàn Thuỷ
đang đi lại, họ chuẩn bị mang hàng ra để bán chợ đêm .

Lúc này, anh cần Trúc Mai ở bên
cạnh, anh cần một bàn tay mềm mại xoa dịu cái đầu . Nhưng Trúc Mai đã ở ngoài
Thành Tây mất rồi .

*

* *

Buổi sáng nay, Hàn Thanh đã đến nhà
của Hà Gia Đoàn, và không như anh tưởng tượng về một sự lạnh nhạt, anh được
tiếp đón như một thượng khách, toàn các món sơn hào hải vị tiếp đãi . Và không
chỉ có vậy, Hà Gia Đoàn, Hà Gia Tập, và cả Hà Gia Nhạ cũng nâng ly rượu với anh
. Một cuộc nói chuyện để bắt tay quan hệ, kể như vậy cũng thật là thoả đáng .

-Hàn công tử ! – Hà Gia Đoàn nói –
Tôi có thể đảm bảo với công tử rằng, từ nay một phần của Hàn Thuỷ trên thành
Tây này sẽ được chúng tôi bảo hộ !

-Nếu được như vậy, thì vãn bối phải
cảm ơn Hà bang chủ rồi ! – Hàn Thanh nâng ly tỏ ý thịnh tình, mặc dù anh đang
đùa bỡn với câu nói đó . Anh biết thừa , lời nói chỉ là lời nói mà thôi .

Lần này, đến lượt Hà Gia Tập lên
tiếng :

-Tối hôm trước, thật là thất lễ với
công tử ! Hắc Bạch Song Điểu đã không nể mặt công tử rồi ! Tại hạ hết sức xin
lỗi về chuyện đó, mong công tử thông cảm cho, muốn làm ăn với ai, thì điều đó
phải tùy thuộc xem người đó có xứng không , công tử hiểu mà !

Hàn Thanh chẳng thông cảm gì cho cái
chuyện đó lắm , thử sức đến nỗi để lại vết thương thì thật là khó thông cảm .
Đương dưng ban đêm, lại đi thử thách người ta, và Hàn Thanh dám chắc, nếu còn
chiến đấu tiếp với Hắc Diệu Điểu, thì không phải là còn cười cười nói nói ở đây
thế này .

-Tiểu đệ hiểu điều đó ! – Hàn Thanh
nói tiếp – Đó cũng là một cách hay ! Xin Tập huynh nâng ly để tỏ lòng bằng hữu
với tiểu đệ !

-Hay lắm ! – Gia Tập cười .

Buổi chiêu đãi cũng đã xong . Lần
này, người ra tiễn Hàn Thanh là Hà Gia Nhạ . Cái mà Hàn Thanh cảm giác được ở
Gia Nhạ, đó là sự thành thật và tự nhiên, không giống như kiểu giả dối và hơi
khoa trương của Gia Đoàn và Gia Tập .

-Từ nay, chúng ta đã là người có
quan hệ . – Gia Nhạ nói – Rất vui mừng khi được làm bạn với công tử ! Tôi tên
là Hà Gia Nhạ !

Hàn Thanh cũng đáp lại :

-Tại hạ cũng vậy . Từ sau này , cứ
gọi tại hạ là Hàn Thanh !

*

* *

Cuộc đời lắm lúc thật trớ trêu . Một
người đáng mến như Hà Gia Nhạ, sao lại là con của Hà Gia Đoàn, một kẻ khét
tiếng về sự độc đoán và thủ đoạn ? Điều này chắc chắn sẽ gây ra những sự khó xử
không đáng có về sau của Hàn Thanh . Thà rằng Gia Nhạ cũng giống người cha thì
tốt hơn, để Hàn Thanh muốn ghét thì ghét cùng một bộ, tại sao lại có thứ khác
biệt như Gia Nhạ chứ ? Thật là bực mình với số phận lắm !

Hàn Thanh quay vào giường và nằm ngủ
. Lúc buồn chán, anh thường ngủ .

Những người của Hàn Thuỷ bỗng thấy
một đôi tay to lớn đang bẻ cong một người lại . Họ chưa kịp thốt lên sợ hãi thì
những lưỡi đao đã cắt đứt họng của họ .

Kẻ có đôi tay to lớn đó dẫn đầu đám
sát thủ, tiến lên gác. Từng người trong Hàn Thuỷ bị giết rất nhanh, không gây
ra tiếng động .

Đám sát thủ đứng trước cửa phòng Hàn
Thanh .

Chúng tiến vào, rồi như định sẵn ,
tên cầm đầu lao tới cái giường, bổ cây chuỳ to vĩ đại xuống, chiếc giường gẫy
làm đôi .

Nhưng tên cầm đầu biết rằng mình đã
chẳng thu được kết quả gì từ cú đánh đó cả .

Hàn Thanh đang đứng dựa vào góc
tường, anh nói :

-Độc Tâm các ngươi thích hành xử vào
ban đêm nhỉ ? Ta thật lấy làm ngưỡng mộ đấy ! Bảo ông già ta ghét Độc Tâm cũng
chẳng có sai ! Buổi sáng còn thịnh tình lắm đấy chứ ? Vậy mà đêm nay đã muốn
lấy mạng ta rồi !

Tên cầm đầu cười :

-Lời nói là gió thoảng mây bay mà !

-Ta cũng đã nghĩ thế, Gia Tập ạ !

Tên cầm đầu bỏ chiếc mũ trùm, là Hà
Gia Tập, thân hình to lớn vĩ đại của hắn đang từ từ áp đảo Hàn Thanh bằng cách
tiến lại gần .

-Hàn đệ của ta cần phải được tiếp
đón chu đáo ! Chúng ta đang có quan hệ mà, nên thân mật và lịch sự với nhau một
chút !

-Vậy tiểu đệ xin thứ lỗi nếu có đâm
thủng ngực của đại ca nhé ! – Hàn Thanh cười .

-Rất hân hạnh ! Bọn bay đâu, tiếp
đón Hàn đệ của ta hết sức thịnh tình vào !

Ngay sau đó là đám sát thủ với gươm
đao sáng lóa bổ xuống Hàn Thanh .

Giờ Dậu . Thành Tây Tổ Long .

Trúc Mai đi một mình, những con phố
đông người qua lại là một cảnh tượng phát chán lên cổ đối với cô rồi . Cô cần
một chút tĩnh lặng .

Trúc Mai rẽ vào một con phố khác,
đường ở đây vắng hơn, không gian cũng lặng im hơn nhiều so với khu chợ ồn ào
kia . Mặc dù trời tối, nhưng Trúc Mai không bao giờ từ bỏ thói quen một tay cầm
ô, một tay cầm quạt phe phẩy . Người ta có thể dễ dàng nhận ra Trúc Mai nhờ đặc
điểm đó .

Hôm nay, Trúc Mai cảm thấy Hàn Thanh
thật lạ, đứng ngồi không yên . Dường như có chuyện gì đó làm Hàn Thanh lo lắng
chăng ? Không . Lo lắng cũng không phải . Trúc Mai cảm thấy Hàn Thanh đang đón
nhận một điều gì đó . Nhưng có chuyện gì mà Hàn Thanh phải chờ đợi ? Không hiểu
. Trúc Mai vẫn chưa hiểu hết con người của Hàn Thanh . Dường như trong Hàn Thanh
luôn tồn tại một sự mong đợi, sự khao khát đến mãnh liệt . Và cô không thể hiểu
được . Trúc Mai có hỏi, nhưng Hàn Thanh cũng không nói rõ ràng . Hàn Thanh
không muốn nói hết những tâm tư và tình cảm của mình . Và đột nhiên, cái suy
nghĩ vô cớ đó làm cho Trúc Mai hơi giận Hàn Thanh một chút .

-Cô nên tập trung đi đường thì hơn,
cô bé ạ ! – Một giọng nói từ sau lưng làm Trúc Mai để ý , cô quay lại .

Một người cao lớn, mặc bộ đồ trắng
toát với chiếc mặt nạ sắt . Một người thấp hơn, với bộ quần áo rộng thùng thình
màu đen kịt, khuôn mặt chỉ còn hai con mắt . Trúc Mai biết những người này .

Hắc Bạch Song Điểu .

-Tôi có thể giúp được hai vị chuyện
gì không ? – Trúc Mai hỏi .

Bạch Cự Điểu nói :

-Có . Chúng tôi cần cái xác của cô
nương, điều đó không làm cô nương khó chịu chứ ?

-Tại sao lại cần xác của tôi ?

-Chúng tôi được lệnh tiêu diệt toàn
bộ người của Hàn Thuỷ trong đêm nay . Và cô nương là một người liên quan mật
thiết với Hàn Thuỷ, nên theo lệnh là chúng tôi làm thôi .

Trúc Mai thản nhiên đáp :

-Tôi chỉ là một cô gái bình thường,
đâu có cần phải tới Hắc Bạch Song Điểu đón tiếp thế này chứ ?

-Đúng . Một cô gái bình thường,
nhưng cô nương là một nhân vật quan trọng , nên phải để chúng tôi đón tiếp rồi
.

Vừa dứt lời , Bạch Cự Điểu đã lao
vút đến, bộ vuốt trắng bổ tan mặt đất .

Trúc Mai đã kịp thời thoát thân, cô
nói :

-Ức hiếp người hơi quá rồi đó, hai
vị à !

Hắc Diệu Điểu hưng phấn, hắn mở tung
áo choàng, đôi Hộ Thủ Song Câu xuất hiện .

Bạch Cự Điểu cười, tiếng cười rung
bần bật :

-Hân hạnh được đón tiếp !

Giờ Dậu . Tứ Phương Trại .

Những người trong bang Hàn Thuỷ đang
thay nhau tiếp quản khu trại . Tứ Cát đã bị điều về Kiếm Tiên Thành nên công
việc ở đây hơi có phần rối ren một chút .

Một người đang vác những đống củi
to, để thành một đống xuống dưới đất .

-Này, cậu có đủ củi không đấy ? –
Một người đang ngồi vắt vẻo trên cây hỏi .

-Có, dư sức đốt đến sáng mai .

Người ngồi trên cây tụt xuống, anh
ta hỏi :

-Vậy tối nay…

Báo cáo nội dung xấu