Có cần lấy chồng không? - Chương 27 - Phần 1

CHƯƠNG 27

MẸ CHỒNG

Tục
ngữ nói đúng: Con dâu xấu vẫn phải gặp cha mẹ chồng, Đỗ Lôi Ty cuối cùng vẫn phải
gặp mẹ sếp tổng mà không tránh né được! Vì thế, lòng cô vô cùng căng thẳng, hồi
hộp.

Trước
khi về nhà, trong đầu cô đã tưởng tượng vô số cảnh có liên quan đến mẹ chồng. Từ
mẹ của Đạo Minh Tự trong “Vườn sao băng”, đến mẹ của Ninh Mậu Xuân trong “Mẹ chồng
độc ác của tôi” của TVB, sau đó lại nhớ đến hoàng hậu trong “Hoàn Châu cách
cách”, người nào cũng hung ác dữ tợn, kén cá chọn canh.

Nếu lỡ
mẹ của sếp tổng của là dạng đó thì sao? Nghĩ đến đó, trong lòng Đỗ Lôi Ty bỗng
thấy lo lắng.

Nhưng
cô nghĩ lại thì từ ngày mình và sếp tổng kết hôn đến giờ, có lần nào lại không
đảo ngược được tình thế? Chưa biết chừng mẹ sếp tổng và lão phu nhân cùng yêu
thích cô thì sao?

Còn nữa,
cô cũng đâu kém cỏi! Tuy gia thế bình thường, tướng mạo bình thường, ngực cũng
hơi bình… bình… nhưng chí ít cũng dễ nuôi mà!

Nghĩ
đến đó, lòng tự tin của cô lại trở về, chẳng qua là gặp mẹ chồng thôi mà! Chứ
có phải gặp yêu quái đâu, không cần sợ, không cần sợ…

Sau
khi thôi miên mình một trăm lần, Đỗ Lôi Ty tràn đầy tự tin chuẩn bị gặp mẹ chồng.

Ai ngờ
một câu của sếp tổng lại bắn sập lòng tự tin khó khăn lắm mới tạo nên của cô:
“Lát nữa gặp mẹ anh, cố gắng nói ít thôi.”

Đỗ
Lôi Ty nuốt nước bọt, tim như hẫng xuống từng chút một: “Mẹ anh… chắc không
nghiêm khắc quá chứ?”

Liêm
Tuấn tỏ ra nghiêm túc: “Một chút.”

Tim lại
hẫng xuống: “Mẹ anh… chắc sẽ không đến nỗi không thích em chứ?”

“Khó
nói.”

Tim lại
nặng trĩu.

“Khoan
đã!” Đỗ Lôi Ty bỗng ý thức ra, “Không lẽ anh chưa nói mẹ anh biết chúng ta đã kết
hôn rồi?”

“Chưa.”

“…”

Đỗ
Lôi Ty cảm thấy rất nặng nề, cô ủ ê mặt mày hỏi Liêm Tuấn: “Vậy em phải làm
sao?” Lát nữa gặp mẹ chồng, cô nên nói gì? Không thể cứ tự giới thiệu con là
con dâu mẹ chứ? Cũng kỳ quặc quá… T^T

Thấy
cô như vậy, Liêm Tuấn buồn cười, vẻ mặt vốn nghiêm túc cũng dịu lại: “Có gì lo
lắng đâu? Là anh cưới em, chứ có phải mẹ anh cưới em.”

Lúc
anh nói có vẻ thoải mái, nên sự phiền muộn của Đỗ Lôi Ty cũng bình lặng lại như
kỳ tích.

Đúng
thế! Trời sụp thì cũng có sếp tổng che chắn, sợ gì?

Hai
người lúc đến cổng nhà thì lão Dư đã cung kính đứng đợi sẵn ở đó, thấy họ, ông
cúi người trước rồi tỏ vẻ bí ẩn: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, phu nhân đã đợi
trong nhà rất lâu rồi.” Nói xong dẫn hai người vào trong phòng khách.

Liêm
Tuấn ung dung đi phía trước, Đỗ Lôi Ty lại rụt đầu như đà điểu theo sau.

Lúc gần
đến, Liêm Tuấn bỗng khựng lại, đưa tay nắm lấy “móng vuốt” đang run run của Đỗ
Lôi Ty. Tay anh vì mới truyền nước nên rất lạnh.

“Không
sao đâu.” Anh nói.

“Dạ.”
Đỗ Lôi Ty gật gật, có thêm vài phần can đảm.

Được
sếp tổng nắm tay đi vào phòng khách, Đỗ Lôi Ty thấy ngay bà Liêm An Na đang ngồi
trên ghế sofa, cô hơi ngẩn ra, sau đó bất giác thấy sầu thảm.

Tại
sao dáng người mẹ chồng chuẩn quá, còn đẹp hơn cô?

Quá
tàn nhẫn! T_T

Đúng,
bà Liêm An Na mặc một bộ lễ phục vai hẹp màu đen được cắt rất khéo, trông vừa
phóng khoáng lại tôn vẻ xinh đẹp. Sợi dây chuyền nạm kim cương lấp lánh trên cổ
bà khiến Đỗ Lôi Ty cứ thần người ra.

Mẹ
ơi! Quý phụ nhà giàu tiêu chuẩn là đây!

***

Nghe
tiếng động, bà Liêm An Na quay lại nhìn về phía họ, bà chăm sóc dung nhan rất kỹ
lưỡng, chỉ khóe mắt là nhận ra dấu vết của thời gian. Hoàn toàn có thể tưởng tượng
khi còn trẻ hẳn bà xinh đẹp động lòng người đến nhường nào.

Nhưng
những điều đó đều không quan trọng với Đỗ Lôi Ty, mà quan trọng là đôi mắt bà,
sâu thẳm, sắc bén, khiến người ta không suy đoán được. Giống hệt lần đầu gặp sếp
tổng! Trong ánh mắt ấy, cô lại thấy sợ hãi, nắm chặt lấy tay Liêm Tuấn.

Cùng
lúc, ánh mắt bà cũng chiếu thẳng vào đôi tay nắm chặt của họ, đột nhiên bà trở
nên sâu xa đến không lường được.

“Mẹ.”
Liêm Tuấn tiến đến, hỏi, “Sao mẹ lại bỏ Ý về đây?”

Liêm
An Na thu ánh nhìn lại, đáp gọn, “Mấy hôm nữa là ngày kỵ ông ngoại con, mẹ về
xem thế nào.”

Liêm
Tuấn hỏi: “Đi đường xa, mẹ có khỏe không ạ?”

“Cũng
tạm, công ty dạo này thế nào?”

“Rất
tốt, đã ký được mấy hợp đồng…”

Hai mẹ
con, mẹ một câu, con một câu hỏi và đáp, Đỗ Lôi Ty đứng cạnh nghe mà mù mờ.

Mẹ
con nhà giàu lâu không gặp, gặp rồi đều nói những chuyện này ư? Nghe có vẻ… sao
giống đang bàn việc công?

Thế
là Đỗ Lôi Ty tự nhiên nghĩ đến “mẫu vương” nhà mình, nếu họ lâu không gặp như thế,
bà mẹ cô chắc chắn sẽ đánh phủ đầu một câu: “Con bé xấu xa, có nhớ mẹ mày
không? Nếu không nhớ thì không cần vào nhà nữa!”

Khí
thế biết bao! Hào sảng biết bao! Có giống mẹ của sếp tổng đâu, thấy con trai
ngay cả cười cũng không, dường như chẳng có tí niềm vui mẹ con trùng phùng nào
cả…

Đỗ
Lôi Ty đang băn khoăn thì đối thoại của hai mẹ con lại kết thúc đột ngột!

Liêm
Tuấn đứng lên khỏi ghế sofa, định đi.

Đỗ
Lôi Ty cuống lên, sếp tổng sao lại quên mất chuyện quan trọng nhất? Cô vẫn chưa
chào hỏi mẹ chồng mà!

“Chuyện
đó…” Đỗ Lôi Ty mở miệng yếu ớt, “Con là Đỗ Lôi Ty.”

Nói
xong câu đó, Đỗ Lôi Ty gần như xấu hổ đến độ muốn tát mình một cái, làm gì có
cô con dâu nào lần đầu gặp mẹ chồng lại nói tên mình ra trước? Chí ít cũng phải
lên tiếng chào đã chứ? Hơn nữa, mẹ chồng biết cô tên Đỗ Lôi Ty, liệu có cảm thấy
cô đang kể chuyện tiếu lâm bậy bạ không…

Đúng
lúc Đỗ Lôi Ty cuống đến mức không biết làm sao thì Liêm An Na lại bình thản hỏi
Liêm Tuấn: “Trông sắc mặt con không tốt, bệnh à?”

“Cũng
ổn, chỉ ăn uống bị đau bụng thôi ạ.”

Liêm
An Na lạnh mặt: “Đồ ăn thức uống không được ăn bậy bạ, chẳng lẽ con không biết?”

Đỗ
Lôi Ty giật bắn mình trước câu chất vấn đột ngột đó, đến khi hoàn hồn lại thì
phát hiện ra Liêm An Na như đang nói câu đó với cô, rõ ràng ý trong câu là:
Thân là vợ mà tại sao không chăm sóc tốt chuyện ăn uống của chồng?

Đỗ
Lôi Ty nhất thời đần người, lắp bắp: “Cái đó… con…”

Khi
cô không biết phải trả lời ra sao, Liêm Tuấn bỗng đỡ lời hộ cô: “Không biết.”
Ngừng lại, rồi anh nói, “Mẹ nên nói sớm với con thì con sẽ biết ngay.”

Thần
sắc Liêm An Na nặng nề, nhìn Đỗ Lôi Ty vẻ thâm ý sâu xa, cuối cùng không nói gì
nữa.

Theo
sếp tổng về phòng, Đỗ Lôi Ty cứ nhấp nhổm không yên, lại thêm dáng vẻ thản
nhiên của Liêm Tuấn, cô càng không kìm được: “Chúng ta lên lầu thế này chắc
không ổn lắm?”

“Có
gì không ổn?”

“Thì
là…” Đỗ Lôi Ty không biết diễn đạt thế nào, “Mẹ… mẹ là mẹ anh, tại… tại sao hai
người trông như có thù oán vậy?” Nói xong, cô lén lút nhìn anh, đôi mày anh cau
lại, vẻ mặt như nặng nề thêm.

Anh
im lặng, rồi nói: “Không có đâu, em đừng nghĩ nhiều.” Vừa nói vừa đi về phía
phòng tắm. Đỗ Lôi Ty túm lấy anh, buột miệng: “Anh nói dối!” Liêm Tuấn dừng
chân, trong ánh mắt có vẻ kỳ dị.

Đỗ
Lôi Ty bị anh nhìn có phần e sợ, nhưng đã nói rồi thì cho dù có phải gồng lên,
cô nhất định cũng nói tiếp: “Dù sao thì vẫn là mẹ anh, cho dù mẹ có làm gì sai
thật đi nữa, anh cũng không thể đối xử thế được! Thiên hạ làm gì có cha mẹ nào
không yêu con cái? Em nghĩ hai người nên trò chuyện nhiều hơn, chưa biết chừng
hiểu lầm sẽ được xóa bỏ…” Đỗ Lôi Ty càng nói càng nhỏ giọng, vì ánh mắt anh
nhìn cô mỗi lúc một thâm trầm.

Đỗ
Lôi Ty cảm thấy trong lòng hơi buồn, chắc anh không chê cô quá nhiều lời chứ?
Dù sao anh cũng là sếp tổng cao xa vời vợi, từ bao giờ lại đến lượt cô dạy dỗ?
Nhưng nói sao thì cô cũng là vợ anh, vợ chồng trao đổi, chuyện trò thì có gì
sai?

Sắc mặt
Liêm Tuấn dịu lại, anh kiên nhẫn giải thích:

“Thật
sự không nghiêm trọng như em nghĩ.”.

Còn
phỉnh phờ cô à, rõ ràng là không muốn nói cô biết!

Đỗ
Lôi Ty bực dọc, bàn tay nắm vạt áo anh càng ghì chặt hơn.

Liêm
Tuấn có vẻ bất lực: “Ngoan, buông tay ra, anh muốn đi tắm.”

Nghĩ
hay nhỉ, không buông đấy!

“Đỗ Đỗ.”
Liêm Tuấn thở dài, “Em muốn tắm chung với anh thế sao?”

“…”Cô
nhanh chóng buông móng vuốt.

“Anh
không ngại đâu.” Anh cười cười.

Sếp tổng
đại nhân, anh đừng ức hiếp em quá đáng. T_T

Cuối
cùng tất nhiên không tắm chung, vì tắm chung hồ uyên ương thực sự khiến người
ta khó kiềm chế, nhưng ai kia hôm nay thực không có sức đâu ăn thịt người nữa.
Vậy nhưng không có nghĩa là anh không thể đùa bỡn cô, sau khi chọc Đỗ Lôi Ty mặt
đỏ tía tai rồi, Liêm Tuấn hài lòng bỏ vào trong phòng tắm.

Trong
khoảnh khắc đóng cửa, đôi mắt lấp lánh nụ cười của anh sa sầm.

Có lẽ,
nên chọn cơ hội để nói rõ tất cả…

Hôm
sau là cuối tuần.

Do tối
qua bị ám ảnh bởi những lời nói của mẹ chồng, Đỗ Lôi Ty cả đêm ngủ không ngon,
lăn lộn khó ngủ, đến khi tờ mờ sáng mới thiếp đi. Khi tỉnh dậy thì đã là chín
giờ sáng.

Dụi dụi
đôi mắt kèm kèm, cô theo thói quen nhìn sang cạnh, sếp tổng quả nhiên đã đi mất.

Chắc
anh lại bận rộn trong thư phòng? Đỗ Lôi Ty nghĩ thế, xuống giường, rửa mặt,
đánh răng, sau đó xuống lầu.

Trên
bàn còn phần bữa sáng, thím Ngô đang đứng cạnh.

“Thiếu
phu nhân, chào buổi sáng.” Thím Ngô cười, chào cô.

“Chào
buổi sáng.” Đỗ Lôi Ty gật đầu, bỗng thấy đầu hơi đau, có lẽ do tối qua ngủ
không ngon.

“Thiếu
gia phần điểm tâm cho cô, dặn cô ăn ngay lúc còn nóng.” Thím Ngô vừa nói vừa bê
một bát cháo đậu đỏ nóng hổi đến cho cô.

Đỗ
Lôi Ty húp một ngụm, bỗng nhớ đến bệnh của Liêm Tuấn, cô hỏi: “Thím Ngô, thiếu gia
hôm nay có ăn sáng không?”

Thím
Ngô gật đầu: “Có, nhưng rất ít.”

Ăn rất
ít? Xem ra cơ thể anh vẫn còn yếu, Đỗ Lôi Ty bỗng thấy đau lòng, muốn đi thăm
anh, liền hỏi: “Vậy thím có biết anh ấy đang ở đâu không?

“Thiếu
Gia và phu nhân đang ở thư phòng.”

Sếp tổng
đang ở thư phòng, với mẹ? Đỗ Lôi Ty hơi ngạc nhiên, dù sao hôm qua Liêm Tuấn và
mẹ không hòa hợp nhau lắm, như có gì ngăn cách vậy… Nhưng sếp tổng lại cứ không
nói cô biết là đã xảy ra chuyện gì, khiến cô ù ù cạc cạc.

Đỗ
Lôi Ty băn khoăn lắm, bỗng liếc nhìn thím Ngô đứng cạnh.

Đúng,
tại sao cứ phải hỏi anh? Hỏi thím Ngô không hơn sao?

Thế
là cô ngoắc tay bí ẩn với thím Ngô, hạ giọng hỏi: “Thím Ngô, cháu hỏi thím chuyện
này.”

Thím
Ngô vốn có tính hóng chuyện, thấy Đỗ Lôi Ty tỏ vẻ bí ẩn thì mặc kệ quan hệ chủ
tớ, vội chồm đến: “Thiếu phu nhân, cô muốn hỏi gì?”

“Quan
hệ của thiếu gia và phu nhân… không được tốt phải không?”

“Thiếu
gia và phu nhân?” Thím Ngô ngẫm nghĩ rồi lắc đầu bất lực, “Thiếu phu nhân, cái
này cô phải hỏi lão Dư, lúc tôi vào nhà này thì phu nhân đã dọn ra nước ngoài ở
rồi.”

“Lão
Dư à?” Đỗ Lôi Ty nghĩ đến gương mặt mới nhìn đã biết không ưa chuyện của lão
Dư, lắc đầu, “Cháu thấy người chính trực như lão Dư sẽ không nói chuyện này ra
đâu.”

Thím
Ngô ú ớ: “Thiếu phu nhân, trông tôi không chính trực ư?”

“…
Không phải, ý cháu là trông thím… rất không chấp

nhặt
tiểu tiết.”

“Thật
ư?” Thím Ngô được khen, dương dương đắc ý, lời nói ra cũng không e dè nữa: “Thiếu
phu nhân, nếu cô thật sự muốn biết giữa thiếu gia và phu nhân đã xảy ra chuyện
gì thì có thể lén lên lầu nghe họ nói mà.”

Đỗ
Lôi Ty choáng váng trước tinh thần hóng chuyện của thím Ngô: “Như thế có được
không?”

“Có
gì mà không được?” Đây là nhà của cô, thiếu gia là chồng của cô, phu nhân là mẹ
chồng của cô, nếu đã là của cô cả, thỉnh thoảng nghe chồng và mẹ chồng nói chuyện
thì có là gì đâu?”

Đỗ
Lôi Ty bị lý luận “của cô” của thím Ngô làm cho bùi tai, ngẩn ra một lúc, phát
hiện bà nói cũng có lý.

“Nhưng…”
Cô vẫn do dự, “Lỡ họ đột nhiên ra ngoài thì sao?”

Thím
Ngô nghĩ ngợi: “Nếu thế thì cô giả vờ như bất cẩn đi ngang qua đó.”

“Thế
nếu mẹ chồng không vui thì sao?”

“Nếu
phu nhân không vui thì cô nịnh nọt lấy lòng! Khen bà đẹp, có khí chất!”

“…”Đỗ
Lôi Ty vẫn không yên tâm, “Thế nếu…”

“Thiếu
phu nhân, cô đừng rụt đầu sợ hãi nữa, cùng lắm tôi đi với cô!” Thím Ngô vỗ ngực,
bỗng dưng có thêm vẻ khí thế của nữ hiệp.

“Thật
không?” Đỗ Lôi Ty sáng mắt lên, bỗng cảm thấy an toàn.

Như
thế, dưới sự khuyến khích của thím Ngô, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã sải bước chân tà
ác đó. Một già một trẻ hai bóng người lên lầu như ăn trộm, vừa lén lút thậm thụt
mò đến cửa thư phòng.

Lúc ấy,
Liêm Tuấn đang nói chuyện với mẹ.

“Con
đã lớn rồi, chuyện hôn nhân mẹ không tiện can thiệp, nhưng mẹ vẫn phải khuyên
con một câu - mẹ cảm thấy cô gái đó không hợp với Liêm gia chúng ta.”

“Hợp
với Liêm gia hay không con không biết, con chỉ biết cô ấy hợp với con.”

“Con
biết rõ bản thân đại diện cho cả Liêm Thị, một cô gái bình thường như cô ta rồi
sẽ có ngày con chán ghét, hoặc cô ta chán ghét con, hôn nhân như vậy càng không
bình đẳng!” Giọng bà hơi nặng, nghe có vẻ như đang chất chứa ẩn ý khó nói.

“Đừng
áp dụng quan niệm tình cảm của mẹ vào con!”


Liêm An Na sững sờ, không ngờ con trai mình lại nói như thế, mắt bà tối lại:
“Con sẽ hối hận,” bà nói.

“Con
chưa bao giờ làm chuyện gì để hối hận.”


Liêm An Na cười khổ: “Câu này năm xưa mẹ cũng từng nói với ông ngoại, y hệt như
thế…” Bà vừa nói vừa như chìm đắm vào tâm sự, đôi mắt bắt đầu hoe đỏ.

Đó là
một ngày mùa đông lạnh lẽo lạ thường.

Liêm
An Na không thể nào quên, bà quỳ trước xe cha mình, khẩn cầu cha đồng ý cho bà
được ở cạnh Tiêu Lễ Thạch. Gió lạnh thổi qua mặt, lạnh đến thấu xương. Trong
cơn gió như thế, bà quỳ trước xe ba tiếng đồng hồ, đến khi gió làm gương mặt mất
đi cảm giác, mà vẫn không hề rơi một giọt nước mắt.

Cha
bà cuối cùng đã không cầm lòng nổi trước sự cố chấp của con gái, ông đồng ý cho
họ kết hôn, nhưng có một điều kiện là Tiêu Lễ Thạch phải ở rể Liêm gia.


không quên được hôm đó, sau khi Tiêu Lễ Thạch nghe cha bà quyết định, vẻ do dự
thoáng lướt qua trong đôi mắt. Nhưng khi đó còn trẻ tuổi nông nổi, bà không hề
để tâm. Bà tuyệt đối tin rằng bằng tình yêu, bà sẽ nắm được trái tim người đàn
ông ấy. Nào ngờ chỉ trong ba năm sau, hôn nhân của họ gói gọn trong một chữ chấm
hết.

Liêm
An Na là người phụ nữ thông minh, theo dòng thời gian, bà càng lúc càng nhận ra
sự cay đắng khuất sau nụ cười của Tiêu Lễ Thạch. Bà thừa nhận mình luôn yêu người
đàn ông ấy, nên bà không muốn nhìn thấy ông sống mệt mỏi như vậy.

Nếu đợi
người ta buông tay, chi bằng mình buông tay trước, đó là sự tôn nghiêm của người
phụ nữ nhà họ Liêm.

Thế
nên bà đã quyết định ly hôn.

Liêm
An Na không ngờ, lúc quỳ trước cha mình bà không hề rơi lệ, vậy mà sau khi ký
đơn đồng ý ly hôn, nhìn bóng ông xa dần, bà đã rơi những giọt nước mắt hối hận.

Yêu
người đàn ông ấy vốn dĩ là một sai lầm, kết hôn với ông càng sai lầm. Sự trải
nghiệm tình cảm đầy đau thương ấy đã mách bảo bà, hôn nhân không bình đẳng sẽ
không đi xa được, bà từng bị tổn thương nên không muốn con trai bà cũng đi vào
vết xe đổ đó.

Liêm
An Na nghĩ đến đó, thở dài nói: “Mẹ biết, con hận mẹ từ nhỏ đã bỏ con lại để ra
nước ngoài.” Giọng bà rất khẽ, mất đi khí thế cũ, không còn là Liêm An Na cao
ngạo nữa.

“Con
chưa bao giờ hận mẹ điều gì cả.”

“Con
đừng an ủi mẹ.” Liêm An Na cười khổ, “Chuyện mẹ làm, mẹ rõ nhất. Có đứa con nào
không mong mẹ kề cận bên cạnh, nhưng mẹ…” Bà nói, bắt đầu nghẹn ngào.

Liêm
Tuấn nhìn chăm chú vào đôi mắt đỏ hoe của mẹ, muốn nói gì đó nhưng bỗng nhớ lại
lời Đỗ Lôi Ty nói tối qua, “Thiên hạ có cha mẹ nào không yêu con cái? Em nghĩ
hai người nên trò chuyện cùng nhau, không chừng hiểu lầm sẽ được xóa bỏ…”

Liêm
Tuấn nói: “Con không hận mẹ, nhưng nếu mẹ muốn giải thích, con sẽ nghe.”

Liêm
An Na sửng sốt, bà không ngờ con trai vốn không muốn nói chuyện nhiều với mình
lại nói vậy, “Con muốn nghe mẹ nói?”

“Phải,
con muốn.”

Liêm
An Na định thần, cuối cùng cố lấy hết can đảm bắt đầu kể con trai nghe về chuyện
cũ đã chôn sâu trong lòng bà mấy mươi năm trước…

***

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.