Đức Phật và Nàng p1 - Chương 35 - 36
Chương 35: Pusyseda
ngoại truyện (1)
Có lẽ phần lớn mọi người
đều không nhớ được nhiều chuyện diễn ra khi mình bốn tuổi. Tôi thì khác, con số
ấy đã hằn lên trong kí ức của tôi một đường ranh giới rất rõ rệt. Vì trước bốn
tuổi, gia đình tôi có mẹ và anh trai, sau bốn tuổi, gia đình chỉ còn lại tôi và
cha.
Còn nhớ hôm ấy, anh trai
không chơi đùa với tôi như mọi ngày mà dắt tay tôi, nín thở nép vào một góc,
ngó vào căn phòng của cha mẹ. Hồi đó, cứ có thắc mắc gì tôi lại đem ra hỏi anh
trai. Trong mắt tôi, anh ấy là người biết mọi thứ, có thể trả lời mọi câu hỏi.
Anh trai nói với tôi rằng, mẹ đã nhịn ăn nhịn uống sáu ngày rồi, vì mẹ muốn đi
tu.
Đi tu nghĩa là sao?
Đi tu nghĩa là mẹ muốn
dọn đi khỏi nhà.
Thừa lúc anh trai lơ
đễnh, tôi chạy vào phòng cha mẹ, tôi muốn cầu xin mẹ đừng đi. Nhưng tôi không
thấy mẹ đâu, chỉ có cha đang ngồi khóc với một nắm tóc dài màu hung trên tay.
Thấy tôi, cha vội vã giấu nắm tóc ra sau lưng, cuống cuồng lau nước mắt và kêu
anh trai đưa tôi ra ngoài.
Tôi hỏi anh, vì sao đi
tu lại phải cắt bỏ mái tóc đẹp như vậy?
Anh tôi bảo, đi tu thì
không cần bất cứ thứ gì nữa cả.
Mẹ đã dọn đi thật và
không mang theo gì hết. Lúc ra khỏi nhà, mẹ được người ta khiêng trên kiệu, mẹ
dựa vào thành ghế, sắc mặt rất kém, mái tóc bồng bềnh ngày nào không còn nữa.
Đột nhiên tôi thấy sợ, tôi cảm thấy mẹ tôi thật xa lạ. Mấy ngày sau, cha dẫn
tôi và anh trai đến chùa thăm mẹ. Tôi đã quen với hình ảnh mẹ trong những bộ
trang phục đẹp đẽ, hôm đó nhìn mẹ mặc áo cà sa, hình ảnh đẹp đẽ trong tôi bỗng
nhiên biến mất.
Kể từ hôm đó, cứ cách
năm ba ngày cha lại đưa tôi và anh trai đến chùa. Mẹ đã thay đổi hoàn toàn,
trước kia mỗi khi cha chạm vào người mẹ, mẹ sẽ cười duyên dáng, nhưng bây giờ,
hễ cha định chạm vào người mẹ là mẹ né tránh, rồi mẹ chắp tay lại hành lễ với
cha (mãi về sau tôi mới hiểu nghi lễ đó nghĩa là gì). Còn tôi, tôi khao khát
được mẹ ôm vào lòng, nhưng mẹ chần chừ, do dự. Những lúc như thế, cha lại ôm
chầm lấy tôi, những giọt nước mắt tôi không bao giờ muốn thấy lại lăn dài trên
gò má cha. Lớn lên tôi mới biết, như thế gọi là đau khổ. Và kể từ đó, tôi không
đòi mẹ ôm nữa.
Lần nào đến chùa, ba cha
con cũng ở lại cả ngày liền, ngồi nghe những người mặc bộ trang phục giống hệt
mẹ và cũng không có tóc như mẹ lầm rầm đọc những câu gì đó tôi không hiểu được.
Cha muốn tôi ngồi yên, nhưng tôi cảm thấy bứt rứt, khó chịu nên lăn ra ngủ lúc
nào không biết. Nhưng anh trai tôi thì khác. Anh ấy lắng nghe rất chăm chú, sau
đó đọc lại cho một cụ già những gì anh ấy nghe được. Cụ già hình như rất mến
anh ấy, rì rầm trò chuyện rất lâu với cha mẹ tôi. Thế rồi, anh tôi nói rằng anh
ấy cũng muốn đi tu.
Anh trai cũng dọn ra
khỏi nhà ư? Vậy ai sẽ chơi đùa với tôi?
Tôi gào khóc ầm ĩ nhưng
vẫn không ngăn được anh tôi ra đi. Tôi và cha đành bất lực đứng nhìn anh ấy
khoác lên người bộ quần áo giống hệt mẹ, quỳ dưới đất, để cụ già đó cạo từng
lọn tóc màu đồng dài đến ngang vai của anh ấy. Cha nắm tay tôi rất chặt khiến
tôi muốn kêu đau, nhưng nhìn ánh mắt rầu rĩ, buồn thảm của cha, không hiểu sao,
tôi lại nén được cơn đau ấy.
Anh em tôi chơi trò đuổi
bắt trên mảnh sân nhỏ trong chùa. Anh trai bịt mắt lại, quờ quạng tìm tôi, tôi
nhảy bên nọ nhảy bên kia né tránh. Đã rất lâu rồi tôi mới lại được chơi vui như
thế. Anh trai túm được một người, hớn hở reo lên: bắt được rồi! Chưa kịp thông báo
với anh ấy không phải là tôi, thì anh ấy đã phát hiện ra. Người đó là sư phụ
Phật Đồ Thiệt Di của anh trai tôi, một cao tăng trong chùa Tsio – li. Thấy sư
phụ, khuôn mặt anh trai tôi biến sắc, anh ấy cúi đầu lắng nghe ông cụ giảng
giải về sự tĩnh tâm tọa thiền gì đó. Hôm ấy là lần cuối cùng anh trai chơi đùa
cùng tôi.
Kể từ đó, mỗi lần đến
chùa, tôi lại thấy mẹ và anh trai cầm những cuốn sách rất dày trên tay, họ chỉ
khẽ hé môi cười với cha con tôi. Không ai ôm tôi vào lòng, cũng không ai chơi
với tôi cả, tôi bắt đầu thấy ghét khi phải đến chùa. Nhưng cha vẫn muốn đi,
được thôi, tôi sẽ vờ như mình cũng muốn đi. Từ năm bốn tuổi tôi đã biết cách
đóng kịch để cha vui lòng.
Khi tôi lên sáu, mọi nơi
trong thành Khâu Từ, người ta không ngớt lời bàn tán, khen ngợi anh trai tôi vì
anh ấy đọc thuộc được rất nhiều kinh văn Phật giáo. Mẹ nói với cha, không thể
để anh trai tôi bị vây bọc trong những lời ca tụng ấy, mẹ nói sẽ đưa anh đi học
đạo ở nơi xa. Tôi không nhớ tên địa danh, chỉ biết đó là một nơi rất xa xôi và
phải mấy năm sau họ mới quay về. Cha dắt tay tôi đi tiễn, nỗi buồn u ám lại
hiện lên trong mắt cha. Tôi nghĩ, hẳn là cha rất muốn tôi khóc tiễn họ, nên tôi
đã khóc. Nhưng trong lòng thì tôi rất lấy làm hân hoan vì từ nay sẽ không phải
đến ngôi chùa đó nữa.
Không đến chùa, cha như
mất đi điểm bám víu, ông thường ôm tôi vào lòng, ngồi rất lâu trong sân nhà,
ngước mắt nhìn trời. Sau đó, ông hào hứng kể cho tôi nghe giờ này họ đang ở
đâu, làm gì. Suốt bốn năm, ngày nào cha cũng nói với tôi về việc anh trai được
mọi người khâm phục như thế nào, anh ấy đã nhận một vị cao tăng làm thầy và anh
ấy đã được khen ngợi, tán thưởng ra sao. Người anh trai ngày càng trở nên mờ
mịt trong kí ức của tôi hình như đã trở thành nhân vật nổi tiếng.
Năm tôi lên mười thì họ
trở về. Đức vua (tức cậu ruột tôi) đã đích thân đi đón họ. Nghe nói, anh trai
đã giành chiến thắng trong một cuộc luận chiến quan trọng ở Wensu và không ai
không biết đến danh tiếng của anh ấy, người ta nói về anh ấy ở mọi nơi mọi lúc.
Lẽ ra tôi phải lấy làm tự hào chứ nhỉ? Tôi có người anh ưu tú như vậy kia mà?
Nhưng khi ai nấy đều chỉ vào tôi thì thào: “Em trai của thần đồng Kumarajiva
kìa”, tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng. Tôi là Pusyseda, nhớ lấy, tôi không
chỉ là em trai của Kumarajiva, tôi còn là tôi, Pusyseda!
Tại buổi lễ nghênh đón
long trọng, tôi đã gặp lại mẹ và anh trai sau bốn năm xa cách. Thực tình thì
đối với tôi, họ thậm chí không thân thuộc bằng những người hầu trong phủ, nhưng
vì muốn cha vui lòng, tôi vẫn nhào vào lòng mẹ. Bốn năm trời thiếu vắng vòng
tay mẹ, nhưng lần đoàn tụ đó không hề khiến tôi vui vẻ. Mẹ vẫn lạnh lùng như
ngày nào. Tôi ngả đầu vào lòng mẹ, tự hỏi không biết phải ôm đến bao giờ nữa?
Đúng lúc đó thì một đôi mắt sáng long lanh chĩa về phía tôi, đôi mắt ấy trong vắt
như nền trời Khâu Từ.
Chỉ nhìn thoáng qua cũng
biết chị ấy không phải người Khâu Từ, dáng vóc nhỏ bé, thanh thoát. Tôi đã từng
gặp những người tóc đen, da vàng như chị ấy trong thành Khâu Từ, cha tôi bảo họ
là người Hán, họ đến từ một nơi rất xa xôi, vượt qua những sa mạc mênh mông và
phải mất một năm dài mới tới được đây.
Tôi quan sát chị ấy, chị
ấy cũng nhìn ngó, rồi cười với tôi. Nụ cười đó rất đẹp, vành môi khẽ uốn lên,
hiện rõ má lúm đồng tiền xinh xắn. Nhưng không hiểu sao, tôi cảm thấy nụ cười
ấy rất ngây ngô, thuần khiết một cách ngây ngô, giống hệt đôi mắt của chị ấy.
Sau đó, chị ấy chu mỏ, làm mặt ngoáo ộp chọc ghẹo tôi. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy
người này rất thú vị.
Chị ấy quả rất thú vị,
không giống bất cứ ai tôi từng gặp. Kể từ lúc chị ấy vào sống trong phủ, ngày
nào tôi cũng chờ mong hết giờ học bài trong cung để được về nhà. Trước đó thì
ngày nào tôi cũng mải mê chơi đùa, luyện võ với các anh chị em họ trong cung,
chẳng thiết về. Tôi thích chọc ghẹo khiến chị nổi giận. Chị ấy nói tiếng Tochari
trọ trẹ, làm tôi mắc cười, mỗi lần bị tôi cười nhạo, chế giễu, chị ấy lại nổi
trận lôi đình, trợn mắt, cau mày, mím môi, khác hẳn vẻ tiểu thư đỏng đảnh, giả
tạo của các cô gái trong cung.
Chị ấy có một cái túi
rất lớn, bên trong chứa rất nhiều thứ kỳ lạ. Chị ấy vẽ rất nhiều tranh bằng
chiếc bút và tờ giấy có thể xóa đi vẽ lại nhiều lần, có điều chị ấy vẽ không
đẹp. Chị ấy từng bắt tôi ngồi yên trên ghế rất lâu để chị vẽ, nhưng bức vẽ rất
xấu, chẳng giống tôi tẹo nào. Chị ấy còn thường xuyên nhét đủ mọi thứ vào chiếc
túi đó, thậm chí cả một mảnh giấy rách, cũng nâng niu như đồ vật quý hiếm, rồi
cẩn trọng đút vào túi. Thế nên, tôi thường xuyên lượm lặt những thứ linh tinh,
nói dối rằng đó là những vật dụng mà đức vua, mẹ tôi hoặc anh trai tôi từng sử
dụng, lúc đó, mắt chị ấy sáng lên, lập tức dùng bút và giấy để trao đổi với
tôi. Điều khiến tôi kinh ngạc là, cái túi đó như thùng không đáy, có thể nhét
tất cả mọi thứ vào bên trong.
Chị ấy dạy anh trai tôi
tiếng Hán, cha tôi muốn tôi học theo. Trước đó, cha đã từng mời một giáo viên
người Hán về dạy tôi, nhưng người đó bị tôi chọc giận mà bỏ đi. Chị ấy thì
khác, chị ấy không bắt tôi đọc bài cả ngày như người kia. Học bài mà thú vị như
chơi đùa vậy! Chị ấy dạy tôi trò “oẳn tù tì ra cái gì ra cái này”, tôi mà thua
sẽ phải học thuộc một chương trong sách “Luận ngữ”, viết một trang chữ Hán. Nếu
chị mà thua, thì hôm sau sẽ phải đóng vai quân lính dưới trướng của tôi. Hàng
ngày, cứ đến lúc chúng tôi chơi vui vẻ nhất thì anh trai tôi lại xuất hiện, sau
đó tất cả chúng tôi đều yên lặng. Anh trai tôi có thể trò chuyện với chị ấy
bằng tiếng Hán, có thể bàn luận với chị ấy về những đạo lý to tát, tôi không
hiểu nổi. vì thế tôi rất giận, tôi thầm nhủ nhất định sẽ học thật tốt, để sau
này có thể chơi đùa với chị ấy bằng ngôn ngữ của chị ấy.
Lúc vào cung học bài,
mấy người anh họ cứ chỉ trỏ vào tôi, cười cợt mỉa mai. Thì ra, họ để ý thấy tôi
thường xuyên bỏ về rất sớm, nên đã theo dõi tôi và bắt gặp chị ấy trong phủ
quốc sư. Họ trêu chọc tôi, nói rằng chị ấy là bà cô già của tôi.
- Thì đã sao? Tôi cứ
thích như thế đấy! Mấy cô công chúa chảnh chọe, đỏng đảnh, suốt ngày giả bộ
khóc mếu thì có gì hay ho?
- Chị ta là mẹ của cậu
à?
Hoàng tử thứ tư nhảy loi
choi trước mặt tôi.
- Mẹ cậu đi tu không cần
cậu nữa, nên cậu cưới một bà cô già về làm vợ chứ gì?
Tôi lao vào đấu đá với
bọn họ một hồi, họ lớn tuổi hơn tôi, tôi đánh không lại, kết quả là tôi bị lãnh
những vết bầm tím trên trán.
Về đến nhà, chị ấy cuống
cuồng băng bó cho tôi. Tôi muốn nói với chị ấy, tôi là nam nhi, vết thương cỏn
con này có đáng gì, nhưng lời vừa ra đến miệng đã lại trôi ngay vào. Vì tôi rất
thích bàn tay chị ấy xoa vuốt trên mặt mình, cảm giác mềm mại, âm ấm. Đột
nhiên, tôi muốn thử xem vòng tay của chị có ấm áp như thế không, nên đã sà vào
lòng chị ấy, giả vờ gào khóc. Chị ấy rất dễ mắc lừa, vội ôm lấy tôi, vỗ về tôi.
Chị ấy quả nhiên rất ấm áp, rất mềm mại, ngay cả giọng nói lướt trên đầu tôi
cũng ấm áp như vậy. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy sung sướng khi được ai
đó ôm vào lòng. Khi đó, chỉ muốn được chị ấy ôm như thế mãi, đừng ai đến quấy
rầy, nhất là anh trai tôi.
Cha có việc phải đi Gumo,
mấy ngày liền không về. Tôi mừng lắm, giả vờ sợ hãi, đòi chui vào trong chăn
ngủ cùng chị. Chị vỗ nhẹ lưng tôi, hát cho tôi nghe các bài hát thiếu nhi của
người Hán. Tôi tủm tỉm cười, người ta có còn là trẻ con nữa đâu mà phải ru ngủ?
Nhưng giọng hát của chị ấy trong trẻo, êm ái, ấm áp tựa mảnh chăn bông đã được
hong khô dưới nắng vào mùa đông. Tôi chìm dần vào giấc ngủ say sưa trong hơi ấm
ngọt ngào ấy. Trước lúc mê đi, tôi đã thầm nhủ, sau này người mà tôi lấy làm vợ
nhất định phải có được hơi ấm đó.
Kể từ hôm ấy, tôi đã có
thêm lí do để quấn chị: tôi muốn chị hát cho tôi nghe những bài hát không giống
nhau. Chị rất cưng chiều tôi, liên tục thay đổi bài hát, hát đến khi tôi đã
thiếp đi mới dừng lại. Tôi phát hiện ra, khi tôi ngủ say, chị sẽ nhẹ nhàng kéo
chăn cho tôi, còn quệt tay vào mũi tôi, khe khẽ trách móc tôi bằng tiếng Hán.
Điều đó thật thú vị, nên tôi thường xuyên vờ ngủ say. Nhưng, tối hôm đó, trò
đùa của tôi đã bị anh trai lật tẩy. Sau khi phụng phịu ra khỏi phòng chị ấy,
tôi đã nấp vào một góc tường, chị đang hát cho anh trai tôi nghe, chọc anh ấy
cười vang, điều mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi rất giận. Vì sao chị lại
hát cho anh ấy nghe. Chị chỉ được hát cho mình tôi nghe thôi chứ!
Ngày hôm sau, tôi lại
càng bực mình hơn, khi hết giờ học, tôi lao như bay về nhà mà không thấy chị
đâu. Người trong phủ nói chị đi tham quan thành Khâu Từ cùng anh trai tôi. Sao
lại như vậy? Nếu chị muốn thăm quan, tôi cũng có thể đưa chị đi kia mà? Anh ấy
giành mất mẹ của tôi, bây giờ lại muốn tranh cả chị với tôi ư? Tôi trút giận
lên con chó vàng canh phủ và ngồi lì một chỗ ngóng chị về.
Trước giờ cơm buổi tối
chị mới về đến nhà. Lẽ ra tôi muốn phơi bày nỗi tức giận của mình, nhưng chị đã
kéo tôi chơi trò đuổi bắt, chị chọc tôi cười, khiến cục tức trong tôi tan biến
như mây khói. Dường như chỉ khi vui đùa cùng chị, tôi mới được khóc được cười
thoải mái, không mệt mỏi như khi tôi phải giả vờ khóc, cười để lấy lòng cha.
Một hôm, chị nhìn chiếc
đồng hồ kỳ quặc trên tay mình, rồi đột ngột thốt lên:
- Ngày mai là năm mới!
Đức Phật và nàng
Rồi chị bảo muốn đón tết
của người Hán, hôm sau sẽ tặng quà cho tôi và anh trai. Chị tặng anh ấy chuỗi
tràng hạt bằng gỗ đàn hương, còn tặng cho tôi bức tranh vẽ một con vật kì dị,
không giống mèo cũng chẳng giống chó và cả cái tên của nó cũng rất lạ: Doraemon.
Chị nói con vật kỳ lạ này có một chiếc túi thần kỳ, nó có thể lôi từ trong túi
ra bất cứ thứ gì nó muốn. Tôi không thích món quà đó lắm, tôi có phải trẻ con
nữa đâu mà chị tặng tôi thứ đồ dành cho con nít vậy? Nhưng vì là bức tranh do
chính tay chị vẽ, nên tôi đành nhận vậy!
Tôi biết tin chị sắp ra
đi, chị sẽ đến Trường An trên hành trình kéo dài một năm trời. Nhưng tôi không
muốn vậy, tôi phải nghĩ ra cách gì để giữ chị ở lại.
Tôi nghĩ đến chiếc vòng
tay kỳ lạ của chị. Chiếc vòng đó biết động đậy, tôi từng nhìn thấy. Nhưng lần
đó, chị đã nghiêm mặt cảnh cáo tôi không được động vào bất cứ thứ gì trên chiếc
vòng ấy. Chị đeo nó cả ngày, đi ngủ cũng nhét xuống dưới gối, chỉ khi đi tắm
chị mới tháo ra để một chỗ. Càng ngày tôi càng cảm thấy chiếc vòng đó có điều
gì rất kỳ lạ. Thế là, hôm đó, nhân lúc chị đi tắm, tôi đã lẻn vào phòng chị,
kiểm tra đồ vật kì quái ấy.
Không biết tôi đã chạm
vào đâu mà chiếc vòng đột nhiên phát ra thứ ánh sáng màu xanh và những tiếng
tích tắc lạ lùng. Khi tôi chưa hết kinh ngạc thì chị đã bước vào phòng. Không
muốn bị chị mắng vì tôi đã lẻn vào lấy trộm chiếc vòng, tôi vội vàng thanh
minh:
- Ngải Tình, chiếc vòng
này thú vị quá, biết kêu tích tắc tích tắc, chị cho em nhé?
Nhiều năm sau tôi vẫn
nhớ như in cảnh tượng hôm ấy. Tôi thường tự hỏi, nếu tôi không bày trò lấy trộm
chiếc vòng đó, mọi thứ liệu có khác đi? Sau khi chị biến mất trong chùm sáng kỳ
quái, tôi đã đi tìm chị khắp nơi, một tháng sau mới chịu bỏ cuộc. Trên đời này
có thần thánh thật ư? Chị là tiên nữ thật ư? Tôi không tin Phật, điều duy nhất
tôi tin là tôi đã gặp tiên nữ năm lên mười. Chỉ có tiên nữ mới xinh đẹp, thông
minh, đáng yêu như vậy, mới khác biệt như vậy.
Tôi đã không truyền đạt
lại cho anh trai lời dặn dò của chị, chị nói anh phải đến Trường An truyền bá
đạo Phật. Chị nói anh sẽ trở thành một con người vĩ đại. Vậy còn tôi thì sao?
Chị là tiên nữ, vì sao không cho tôi biết tương lai của tôi? Tôi bực mình khi
thấy anh trai đi đi lại lại trong phòng chị như kiếm tìm điều gì. Tôi bực mình
khi anh ấy bao bọc rất cẩn thận những bức vẽ chị lưu lại. Tôi bực mình khi anh
ấy dặn dò người hầu giữ nguyên trạng căn phòng của chị và thường xuyên dọn dẹp
sạch sẽ. tôi càng bực mình hơn khi anh ấy luôn nghĩ ra cần phải làm gì trước
tôi.
Chương 36: Pusyseda
ngoại truyện (2)
Càng trưởng thành, càng
có nhiều chuyện khiến tôi phiền lòng. Căn nhà trống trải khiến tôi buồn chán,
vì cha thường xuyên đến chùa, nói rằng muốn dự pháp hội, nhưng kỳ thực là đến
thăm hai người đó. Tiếng tăm của anh trai tôi ngày càng vang xa, anh ấy đi khắp
nơi truyền bá giáo lý Đại Thừa, tham gia không biết bao nhiêu cuộc luận chiến,
cố gắng thuyết phục mọi người tin theo giáo phái Đại Thừa bằng triết lý “có có
không không” gì đó. Đại Thừa, Tiểu Thừa gì chứ, tôi chẳng tin. Nhưng vì muốn
cha vui, tôi vẫn thường thắp nhang trên điện thờ trong nhà và cùng cha đến chùa
thăm họ, nếu gặp dịp nhà chùa tổ chức pháp hội, tôi cũng kiên nhẫn ngồi nghe
cùng cha đến cuối buổi.
Những chuyện xảy ra năm
mười tuổi, tuy vẫn nhớ nhưng vì chỉ vẻn vẹn vài tháng nên tôi đã quên đi rất
nhanh. Nhưng khi nghe các hoàng tử kể chuyện chơi bời bên ngoài cung, họ nói đã
“thử” đủ mọi loại phụ nữ, chỉ chưa biết “mùi vị” của tiên nữ thế nào thôi,
những lúc như thế, tim tôi lại vô cớ đập rất nhanh. Tôi từng gặp tiên nữ, nhưng
tiên nữ không lưu lại quá lâu dưới trần gian, làm sao đám người thô thiển kia
gặp được nàng chứ! Nhưng tôi, dù cố gắng thế nào cũng không nhớ nổi tiên nữ
trông ra sao. Chỉ có vòng tay ấm áp và giọng hát êm ái của nàng vẫn xuất hiện
trong giấc mơ của tôi, những lúc như thế, tôi không muốn tỉnh giấc chút nào.
Mười lăm, mười sáu tuổi
tôi bắt đầu đua theo đám vương tôn công tử kia gây ra bao chuyện thị phi. Hài
hước nhất là một lần tôi cùng hoàng tử thứ tư đi cướp dâu. Chiều muộn hôm đó,
sau khi đã quá chén, chúng tôi gặp một đám rước dâu trên đường. Hoàng tử đột
nhiên nảy ra ý định cướp cô dâu, liền kéo tôi trà trộn vào đám cưới gia đình
nọ. Khi trời bắt đầu sẩm tối, hoàng tử la lên: Có trộm! Khách khứa tới dự hôn
lễ ồ ạt kéo ra ngoài. Theo sự phân công của hoàng tử, tôi lẻn vào buồng tân hôn
cắp cô dâu đi. Cô gái đó ban đầu rất sợ hãi, nhưng vừa nhìn thấy tôi đã lặng
thinh không gào tiếng nào. Thì ra vì thế hoàng tử mới sai tôi đi làm cái việc
chẳng đàng hoàng chút nào này!
Trời tối đen như mực,
trong lúc gấp vội lại không thấy đường, tôi bị sa vào bãi lầy đầy gai nhọn,
không sao nhấc nổi chân. Hoàng tử vội đến cứu nguy, nhưng chưa lôi được tôi ra
khỏi bãi lầy thì đám người nhà cô dâu đã kéo đến. Điều tôi không ngờ là hoàng
tử đột nhiên trở mặt, gào to: Trộm ở đây này! Tôi hoảng hốt, cố sức bật ra khỏi
bãi lầy, bỏ lại cô dâu, hai chúng tôi tháo chạy tán loạn.
Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ kết
thúc ở đấy, nào ngờ mấy ngày sau, một vài người xuất hiện ở nhà tôi, kéo theo
một cô gái khóc lóc nức nở, họ nổi giận đùng đùng, gào thét đòi gặp tôi. Thì ra
cô dâu hôm đó không muốn lấy chồng nữa, nằng nặc đòi đi tìm tôi, cô ta thậm chí
đã theo dõi và biết được nơi tôi ở. Gương mặt cha biến sắc khi nghe lời phân
trần của cô gái, tôi có giải thích thế nào cũng vô ích. Tranh cãi hồi lâu, cha
phải trả một khoản tiền, đám người kia mới chịu ra về. Cô gái đó về sau vẫn
tiếp tục đi theo tôi. Không chịu nổi, tôi đã mắng nhiếc cô ta một trận thậm tệ,
cuối cùng cũng được yên thân. Nhưng chuyện này đã nhanh chóng bị đồn ra ngoài,
mọi người trong thành Khâu Từ không ai không biết là con trai út của quốc sư là
một tên phóng đãng. Hoàng tử ẩn mình một chỗ vờ không hay biết, ý rằng muốn tôi
gánh chịu mọi hậu quả. Anh ta là hoàng tử, nếu để đức vua biết, sẽ phải chịu
hình phạt nặng nề.
Tôi mặc kệ! Là tên phóng
đãng thì đã sao! Nhưng tôi thấy khinh bỉ loại người như hoàng tử, nên kể từ đó
đã tuyệt giao với anh ta.
Sinh nhật lần thứ mười
bảy của tôi vào đúng ngày anh trai thọ đại giới. Mặc dù danh tiếng của anh trai
tôi đã lan xa khắp vùng Tây Vực, nhưng anh ấy vẫn phải tuân thủ quy định, đến
năm hai mươi tuổi mới được thọ đại giới, từ một Sa di, trở thành một Tỷ Khâu thực
sự. Đức vua đặc biệt ưu ái anh ấy như thể lo rằng các tiểu quốc xung quanh
không biết Kumarajiva là quốc bảo của Khâu Từ vậy!
Tôi thả bộ trong chùa,
vẫn chưa tới giờ làm lễ, tôi chưa muốn vào trong điện, trước đây tôi vốn không
thích tham dự những nghi lễ kiểu này.
Anh trai đi qua, thấy
tôi bèn dừng lại. Hôm nay anh ấy mặc chiếc áo cà sa mới, khí chất toát lên vẻ
thanh tao, thoát tục. Nhưng trên tay anh ấy đeo gì thế kia? Bao nhiêu năm rồi
anh ấy vẫn không chịu tháo bỏ nó.
Tôi cười mỉa, gào lên:
- Bạc cả màu rồi, còn
đeo làm gì?
Anh ấy không đáp, lẳng
lặng rủ tay áo che đi, vẻ mặt vẫn bình thản như thường ngày:
- Hôm nay là sinh nhật
tuổi mười bảy của em.
Anh ấy cười với tôi, sau
đó như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói với tôi bằng tiếng Hán:
- Chúc mừng sinh nhật!
Tôi sững người. Không
phải vì anh ấy nhớ ngày sinh nhật của tôi, mà vì câu chúc mừng sinh nhật bằng
tiếng Hán trong khoảnh khắc đã đưa tôi trở về với những kỉ niệm xa xưa. Có một
cô gái với nụ cười trong trẻo đã dạy tôi giai điệu dễ thương, dễ thuộc của một
bài hát mà cô ấy bảo phải hát vào ngày sinh nhật. Như thế nào nhỉ? Tôi vừa lục
lọi trong kí ức, vừa đưa mắt nhìn theo bước chân anh ấy tiến vào nơi thọ giới.
Buổi sáng thọ giới, buổi
chiều anh trai tôi lại tiếp tục thuyết giảng kinh văn Đại Thừa cho hoàng thân
quốc thích và đám quý tộc Khâu Từ nghe. Tôi không đủ kiên nhẫn, liền vờ mắc
tiểu, một mình lẻn đến căn phòng dành cho khách khứa nghỉ ngơi. Bài hát đó, như
thế nào nhỉ? Ký ức đôi lúc giống như: rõ ràng ta nhìn thấy cánh diều bay lơ
lửng ở nơi cách ta không xa, nhưng ta không sao tìm được đầu sợi dây nối với
cánh diều ấy.
Cửa phòng đột nhiên bật
mở, tôi giật mình khi thấy người vừa bước vào. Đó là công chúa người Khoái Hồ,
thê thiếp mới của đức vua. Không biết đức vua toan tính điều gì mà liên minh
với người Khoái Hồ ở mãi vùng Issyk- Kyl phía tây xa xôi. Cô công chúa này
chính là một trong những điều kiện của giao kèo kết thân. Cô ta còn cao lớn
hơn cả phụ nữ Khâu Từ, tôi đứng bên cũng chỉ cao hơn cô ta nửa đầu.Mắt xanh,
tóc vàng, trông cũng không đến nỗi nào. Có điều kể từ khi vào cung, cô ta không
được lòng các phi tần Khâu Từ vì tính cách đáo để, ghê gớm của mình.
Cô ta nói tiếng Khâu Từ
không được lưu loát cho lắm, khiến tôi nhớ đến nhiều năm trước cũng từng gặp một
cô gái như thế. Nhưng cô ta lại liếc mắt đong đưa, khiến tôi chột dạ. Trong
phòng chỉ có hai chúng tôi, không muốn gặp phiền phức, tôi xin phép ra ngoài.
Nhưng cô ta đã kéo tay
tôi lại, áp sát thân mình vào người tôi, tôi đã lùi bước đến tận cùng, lưng chạm
vào vách tường. Cô ta nói bằng giọng lơ lớ rằng đã đem lòng yêu mến tôi từ lâu.
Tôi lúng túng, khuôn mặt
nóng bừng. Lúc trước, cô ta từng nhiều lần liếc mắt đưa tình, đong đưa trước
mặt tôi, nhưng tôi chẳng thèm để ý. Tôi không thích, cũng không dám. Nhưng hôm
nay, có lẽ cô ta nghĩ rằng cơ hội đã đến.
Cô ta đưa đẩy bộ ngực vĩ
đại của mình trên cánh tay tôi, khuôn mặt trắng nõn nà, gò má lốm đốm tàn nhan
sáp lại gần tôi. Trong khoảnh khắc, tôi như bị mê hoặc bởi cảm giác đê mê, êm
ái của sự tiếp xúc da thịt.
Cô ta tiếp tục kể lể về
chuyện đã phải lòng tôi ngay lần gặp đầu tiên như thế nào. Rồi khuyên tôi đừng
lo lắng về thân phận của hai người, vì cô ta hứa sẽ không nói ra. Sau đó cô ta
đã nói một câu mà tôi vô cùng chán ghét:
- Chàng là lãng tử nức tiếng,
không ngại cướp cả vợ người ta, em tin chàng không phải kẻ nhát gan!
Lại là chuyện đó! Tôi bị
mang tiếng xấu là kẻ phóng đãng, dù chưa từng làm chuyện phóng đãng bao giờ.
Thậm chí, ngay cả khi cùng các vương tôn công tử đến kỹ viện vui chơi, tôi cũng
chưa bao giờ nảy sinh ham muốn động vào đám con gái đáng ghét ấy. Cô gái của
tôi phải là một cô gái thuần khiết như bầu trời xanh, tuy nàng chưa xuất hiện,
nhưng tôi sẵn sàng chờ đợi...
Lợi dụng lúc tôi phân
tâm, cô ta càng tiến sát hơn, cặp môi đỏ chót chừng muốn đỗ xuống, nhưng tôi đã
kịp nghiêng đầu, dấu ấn của cô ta đậu lại trên sườn má bên phải. Bỗng nhiên tôi
cảm thấy buồn nôn, liền đẩy cô ta ra. Cô ta loạng choạng, đổ người xuống chiếc
bàn gỗ thấp, hình như phần eo va đập rất mạnh vào cạnh bàn, vẻ mặt trở nên dữ
tợn.
Có tiếng bước chân vang
lên ngoài cửa, một đám người đang sắp bước vào đây. Tôi hoảng hốt, vội chạy đến
đỡ cô ta dậy, nhưng ánh mắt thù hằn dữ dằn của cô ta khiến tôi sợ hãi.
Bên ngoài là đức vua,
cậu út Bạch Chấn, cha tôi và mấy người họ hàng khác. Người phụ nữ đó sà vào
lòng đức vua, kêu gào thảm thiết, buộc tội tôi giở trò trăng hoa.
Một trận khẩu chiến xảy
ra và tôi, tất nhiên, là người thua cuộc. Không ai tin tôi cả. Vết son trên má
là bằng chứng trực tiếp, tiếng xấu trong quá khứ là bằng chứng gián tiếp. Đức
vua vô cùng tức giận, nhưng vì nể mặt cha nên đã không hạ lệnh trừng phạt tôi
ngay lúc đó. Những người còn lại, kẻ lắc đầu người thở dài, nhìn cha tôi ngao
ngán. Kể từ lúc xảy ra chuyện, sắc mặt cha đã tái nhợt đi. Tôi chẳng thèm quan
tâm người khác nghĩ gì, kể cả người đó có là đức vua đi nữa, nhưng tôi không
thể chịu nổi khi thấy cha đau lòng.
Bởi vậy, sau khi về phủ,
tôi đã giải thích để cha hiểu và hỏi ông:
- Cha tin con chứ?
Cha nói tin tôi, nhưng
vẻ u buồn vẫn hiển hiện trong mắt khi cha nhìn tôi.
- Pusyseda, giá như con
có thể noi gương anh con, luôn biết giữ mình, thì đâu đến nỗi ngoài cha con ra,
không ai chịu tin lời con cả.
Tôi mở miệng định thanh
minh, nhưng không thốt lên lời. Vậy là cha luôn cảm thấy thất vọng về tôi!
Người hầu vào thông báo
mẹ đã về, cha vô cùng mừng rỡ. Tôi theo cha ra đón mẹ vào phòng khách. Mẹ có vẻ
rất tức giận, vừa vào nhà đã hỏi chuyện xảy ra hôm nay. Tôi kiên nhẫn (mặc dù
không vui chút nào) giải thích lại lần nữa với bà.
Bà trách móc tôi:
- Hôm nay là ngày anh
con thọ đại giới, vậy mà con lại gây ra chuyện động trời như thế!
Mẹ thậm chí không nói có
tin lời tôi hay không, bà chỉ nghĩ đến anh trai. Hôm nay là ngày anh trai thọ
đại giới, vậy còn tôi? Liệu mẹ còn nhớ hôm nay là sinh nhật lần thứ mười bảy
của tôi không?
Tự nhiên, tôi cảm thấy
vô cùng buồn tủi, liền lao ra ngoài, mặc cho cha quát gọi phía sau.
Màn đêm buông xuống, cơn
gió mang theo hơi lạnh se sắt của mùa thu ào đến. Một mình lang thang trên
đường phố vắng lặng, tôi bỗng nhận ra: từ trước đến nay, tôi vẫn luôn cô độc.
Bao nhiêu bạn bè anh em, nhưng họ chỉ xuất hiện khi có hội nhậu, hay những cuộc
đánh lộn. Tôi thấy mình như sắp hóa điên, bao điều nhức nhối dồn tụ trong lòng,
không sao giải tỏa nổi.
- Pusyseda!
Tôi ngẩng lên, thì ra là
cô chủ quán ăn Khotan trong thành, một góa phụ trẻ tuổi lẳng lơ. Đã bị tôi cự
tuyệt nhiều lần, nhưng cô ta chưa bao giờ chịu từ bỏ.
Tôi “diễn” một nụ cười
phong tình, kéo cô ta vào lòng.
- Đến chỗ cô em nhé!
Tôi không muốn tiếp tục
mơ mộng nữa, khổ sở theo đuổi những điều mơ hồ, không có thực ấy để mà làm gì?
Dù sao trong mắt người đời tôi chỉ là một tên phong lưu không hơn không kém,
vậy thì một tên phong lưu nên làm những việc xứng với danh xưng của hắn.
Tôi khá hồi hộp khi ở
trong căn phòng của cô ta, cố gắng trấn tĩnh, tôi quay lại người đàn bà đã trút
bỏ gần hết xiêm y:
- Nói cho ta biết phải
làm thế nào?
Cô ta phá lên cười dâm
đãng, nắm lấy tay tôi kéo lê trên thân thể cô ta. Mùi nước hoa nồng nồng trên
người cô ta khiến tôi lảo đảo.
Dưới sự dẫn dắt của cô
ta, tôi ngày càng trở nên thành thục, ngày càng trở nên cuồng bạo, tôi muốn
trút bỏ mọi thứ đang dồn nén trong lòng ra ngoài. Tôi phải thừa nhận rằng, tôi
đã cảm thấy thực sự hân hoan khi lên đến cao trào.
Sau khi kết thúc, tôi
lẳng lặng ngồi dậy, đưa mắt nhìn mọi thứ xô lệch, nhàu nhĩ xung quanh và người
đàn bà lõa lồ vẫn đang thở hổn hển cạnh tôi. Chẳng phải rất đơn giản sao? Vậy
mà trước kia tôi cứ khiến nó trở nên nghiêm trọng. Rốt cuộc là tôi muốn bảo vệ
thứ gì? Có đáng không? Chỉ là lên giường thôi mà, tôi có mất gì đâu!
- Chàng thật mạnh mẽ!
Không giống là lần đầu tiên.
Cô ta trườn lên vai tôi,
đổ cả thân hình mềm nhũn lên người tôi. Thân thể cô ta ướt át, mùi nước hoa
trộn lẫn với thứ mùi hôi không thể giấu giếm xông lên mũi tôi. Ruột gan tôi như
muốn lộn tùng phèo, tôi thấy buồn nôn. Đẩy cô ta ra xa, tự mình mặc quần áo,
rồi lạnh lùng rời khỏi cái nơi đáng ghét ấy, tiếng cô ta gọi với phía sau:
- Khi nào chàng lại tới?
Tôi sẽ không bao giờ
quay lại đó nữa, vì tôi không muốn hành hạ khứu giác với thứ mùi hôi kinh khủng
ấy. Tôi lang thang trên đường cho đến khi tiếng mõ của người phu đi tuần đêm
báo hiệu đã sang canh năm. Sinh nhật tuổi mười bảy của tôi đã qua đi như thế
đó.
Tôi chính thức trở thành
tên công tử chơi bời thực thụ, không nhớ nổi tôi đã lên giường với bao nhiêu
người phụ nữ nữa. Tôi có thể tiếp nhận bất cứ ai, miễn là tôi cảm thấy hứng
thú, chỉ với một điều kiện duy nhất: trên người họ không được có thứ mùi hôi
khiến tôi buồn nôn ấy.
Ánh mắt cha khi nhìn tôi
ngày càng chất chứa vẻ tuyệt vọng, mẹ thì không cần phải nói cũng biết bà khinh
ghét tôi thế nào. Mặc kệ, dù sao thì họ chỉ cần có anh trai tôi là đủ...
Không lâu sau, mẹ và anh
trai tôi chuyển đến ngôi chùa Cakra, cách nhà bốn mươi dặm. Như thế lại hay,
tôi sẽ không phải ép mình đóng kịch, vờ thích thú mỗi lần phải cùng cha đến
chùa thăm họ nữa. Anh trai trở thành trụ trì chùa Cakra, tuyên bố hùng hồn rằng
sẽ dốc sức truyền đạo để toàn bộ người Khâu Từ tin theo giáo phái Đại Thừa. Sao
cũng được, thích thay đổi điều gì xin mời cứ việc. Dù sao thì, đức vua rất mực
sủng ái anh ấy, mọi người kính nể anh ấy, anh ấy muốn làm gì, ai nấy đều hưởng
ứng.
Năm tôi hai mươi tuổi,
mẹ quyết định rời khỏi Khâu Từ để đến Thiên Trúc, bà muốn chứng tam quả gì đó.
Hai cha con tôi đến chùa Cakra tiễn bà. Chúng tôi lưu lại trong ngôi nhà của
anh trai ở Subash. Vì không đủ phòng nên tôi phải ngủ trong phòng của anh
trai.
Buổi tối rỗi rãi, nhàm
chán, tôi định bụng tìm đại một cuốn sách trong tủ sách của anh ấy để giết thời
gian. Nhưng tôi tình cờ phát hiện ra một hốc nhỏ kín đáo phía sau tủ sách. Tôi
tò mò đẩy nắp đậy ra và thấy một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật.
Bên trong chiếc hộp gỗ
là một xấp những bức vẽ. Cánh cửa ký ức trong tôi bỗng mở tung khi tôi nhìn
thấy đôi mắt long lanh, trong sáng ấy, nụ cười tươi tắn rạng rỡ ấy, lúm đồng
tiền duyên dáng ấy và suối tóc mượt mà, bồng bềnh, ơ hờ thả trên vai ấy. Chính
là cô gái ấy! Đây đúng là dung nhan của nàng. Trong chốc lát, hơi ấm và giọng
hát trong veo của cô gái ấy sống dậy trong tâm trí tôi, rõ ràng, sống động, như
thể mọi thứ mới diễn ra ngày hôm qua. Tôi thật đáng trách! Tôi đã quên bẵng
dung nhan ấy suốt mười năm trời.
Tôi lật mở ráo riết bức
vẽ như kẻ đói khát lâu ngày được cho ăn. Cô ấy cưỡi trên lưng lạc đà, nhưng vì
không quen nên ngồi không vững, suýt nữa thì ngã, điệu bộ rất nực cười. Cô ấy
nghiêng đầu, há miệng, đúng rồi, đó là các động tác vũ đạo cô ấy tự biên tự
diễn khi hát cho tôi nghe. Cô ấy nằm bò trên bàn ngủ gật. Tư thế ấy tôi đã được
chứng kiến vài lần, ngờ nghệch mà đáng yêu vô cùng. Tôi cảm thấy tâm trạng trở
nên nhẹ nhõm, thoải mái hơn khi ngắm nhìn những bức vẽ này, mọi buồn bực dường
như đã tan theo mây khói. Tôi không nhịn nổi, bật cười sảng khoái, trong lòng
chợt dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Lúc ấy tôi đã mong gặp lại cô gái
đó biết chừng nào!
Những trang cuối cùng là
chân dung của anh trai tôi thời niên thiếu. Tôi bừng tỉnh, thì ra những bức họa
đủ mọi tư thế khác nhau của cô gái ấy đều do anh trai tôi vẽ. Không biết anh ấy
đã vẽ trong bao nhiêu năm? Không biết hình ảnh cô gái ấy đã xuất hiện trong
trái tim anh ấy bao nhiêu lần mới có thể giúp anh ấy phác họa được một chân
dung tự nhiên, sinh động đến vậy. Thì ra, anh ấy vừa tụng kinh niệm Phật vừa
lén lút cất giấu tiên nữ trong tim mình. Lục căn của anh ấy cũng đâu có thanh
sạch, tôi nhếch môi cười, đột nhiên nảy ra một ý định.
- Hãy trả lại cho ta!
Quả nhiên anh ấy đã đến
tìm tôi, thừa lúc vắng người, liền ghé vào tai tôi thì thầm, giọng nói có vẻ
sốt ruột. Chẳng phải người tu hành nội tâm thanh tĩnh như mặt nước hay sao? Anh
ấy mà cũng có lúc cuống quít như vậy ư?
- Trả lại gì?
Tôi lì lợm giả bộ không
hiểu, nhướn mày thách thức. Anh ấy sững người, nhìn tôi hồi lâu, không nói thêm
câu nào, xoay người bước đi.
- Cô ấy là tiên nữ, nhớ
thương cũng chẳng ích gì đâu!
Tôi gào lên phía sau:
- Tôi đang giúp anh đó!
Trong lòng nhiều vướng bận như thế làm sao chuyên tâm phụng sự Phật tổ được?
Anh ấy dừng bước, bờ vai
rung động, không quay đầu lại, ngập ngừng một lúc lại tiếp tục bước đi. Nhìn
theo anh ấy, tôi bỗng cảm thấy buồn bực vô chừng.

