Võ Lâm Ngoại Sử - Hồi 02 - Phần 2

Hồi 2 – Giai Nhân Đại Náo (2)

Từ Nhược Ngu thét lên, ngã xuống đất. Dù sao
hắn cũng là nhân vật thành danh, chân tay mạnh mẽ, lúc này tuy bại nhưng bất
loạn. Thân hình vừa rơi xuống đất, hắn sử dụng chiêu “Yến Thanh Thập
Bát Phiên”
liên tiếp lăn qua lại, vọt xa mấy trượng, nhảy lên đứng
thẳng. Tuy không bị thương tích, nhưng hắn thất thần nhìn Hoả Hài Nhi.

Thất cô nương khẽ kêu:  - Chạy!

Một tay lôi thiếu niên lãng tử, một tay kéo
Hoả Hài Nhi, định hướng chạy.  

Chợt:  - A di đà phật!

Câu niệm phật như tiếng chuông đồng muốn
thủng lỗ nhĩ người. Thiên Pháp đại sư đã chặn đường của họ. Thân hình uy
mãnh của hắn như ngọn núi sừng sững khó ai có thể vượt qua, áo cà sa
trên người không gió mà tung, tướng pháp trang nghiêm oai nghi hùng dũng.

Thất cô nương không nói, chạy qua hướng cửa sổ.
Lãnh Tam, Đoạn Hồng Tử, Liễu Ngọc Như, Từ Nhược Ngu, và Kim Bất Hoán cùng
chuyển động thân hình ngăn đường của ba người. Cả năm người sắc mặt nghiêm
trọng, lộ vẻ giận dữ.

Thiếu niên lãng tử khẽ than:  - Lá gan
của em thật quá lớn! Biết người ta sẽ nhận ra lai lịch của bà, còn dám
dẫn đến đây.

Thất cô nương khẽ thở dài, nhìn chàng vùng
vằng:  - Cũng vì anh! Muốn tìm anh, khổ sở gì em cũng trải qua, chuyện
gì cũng dám làm.

Sáu người kia đã vây quanh Thất cô nương, thiếu
niên lãng tử, và Hoả Hài Nhi.

Thất cô nương mỉm cười diễm lệ:  - Các vị
làm gì vậy?

Thiên Pháp đại sư trầm giọng:  - Cô nương
đã biết rõ, hỏi làm gì!

Thất cô nương quay đầu nhìn Lý Trường Thanh:
 - Lý Nhị thúc, khách của thúc thúc không để tụi cháu đi! Khách
của thúc thúc khi dễ cháu!  

Lý Trường Thanh đưa mắt nhìn Tề Trí, như
tự bản thân không dám trả lời. Tề Trí khẽ chớp mắt, trong lúc nhất thời
cũng chưa mở miệng. Sự tình đã hết sức nghiêm trọng.

Quần hào cũng nín thở tĩnh khí, chờ câu trả
lời của giang hồ đệ nhất trí giả, ai cũng biết một tiếng của lão đáng
giá ngàn vàng, nói ra rồi vĩnh viễn sẽ không thay đổi.  

Qua hồi lâu, Tề Trí trầm giọng:  - Ngày
thành lập tệ trang, lệnh tôn đã đóng góp hào phóng. Bởi cái ơn ấy, Chu
cô nương muốn tới muốn đi, không ai ngăn cản.

Thất cô nương âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đám
người Thiên Pháp đại sư cùng biến sắc.

Tề Trí chậm rãi nói tiếp:  - Nhưng
người cùng đi với Chu cô nương phải ở lại đây!

Thất cô nương nháy mắt, đưa ngón tay chỉ vào
thiếu niên lãng tử:  - Lão nhân gia nói chàng? Chàng đắc tội với ai?

Tề Trí:  - Không phải hắn!

Thất cô nương cười:  - Nếu không phải
chàng, chỉ có tiểu hài tử này. Nó chỉ là thằng hầu, lão nhân gia muốn giữ
nó lại phục dịch ở đây sao?

Tề Trí sậm mặt, gằn giọng:  - Đã đến
nước này, cô nương còn đùa?  

Thất cô nương:  - Tôi không hiểu ý lão nhân
gia!

Tề Trí cười lạnh:  - Không hiểu? Lãnh
Tam, đem tờ cáo thị kia cho nàng đọc.

Lãnh Tam phóng nhanh ra ngoài.

Thất cô nương kéo tay thiếu niên lãng tử. Tuy
tay nàng hơi run, nhưng mặt vẫn điểm nụ cười, ra vẻ dửng dưng. Lãnh Tam
trở vào mang theo tờ cáo thị.  

Tề Trí đưa tay đón lấy, ngửa đầu cười:
 - Tờ cáo thị này đã dán hơn bảy năm, không ngờ cũng có ngày gỡ
xuống.

Thất cô nương chớp mắt:  - Cái gì vậy?

Tề Trí:  - Biết hay không, cô nương
cũng cầm lấy mà đọc.

Trở tay ném tờ cáo thị về phía Thất cô
nương.

Nàng nhặt tờ cáo thị lên, nói với Hoả Hài
Nhi và thiếu niên lãng tử:  - Hai người cũng cùng đọc.

Cả ba ngồi xuống, chụm đầu vào đọc.

Bản cáo thị viết:

“Hoa Nhị Tiên, còn gọi là ‘Thượng Thiên Nhập
Địa’, là một trong ‘Thập Tam Thiên Ma’. Sau trận Hành Sơn, mười ba thiên ma
chỉ còn người này sống sót, vì trước đó người này đã mai danh ẩn tích,
trong giang hồ không ai biết tin. Người này tuổi chừng năm mươi tới sáu mươi,
thân hình như tiểu linh đồng tử, thích mặc áo đỏ, võ công lai lịch không
rõ, dường như là truyền nhân của Ngũ Đại Ma cung chủ hơn sáu mươi năm
trước. Bình sanh không dùng binh khí hay ám khí, khinh công tuyệt đỉnh,
chưởng lực cực độc, được liệt vào hàng thứ sáu trong võ lâm. Ngũ Đài Sơn
Ngọc Long đại sư, Hoa Sơn Liễu Phi Tiên, Giang Nam Đại Hiệp Đàm Thiết Chưởng
đều chết về tay người này. Mười năm trước, có tin đồn rằng người này đã chết
bên sông Hoàng Hà. Trong năm qua, phàm ai cùng người này có cừu oán, đều
chết thảm vào đêm khuya, cả nhà già trẻ không một người sống sót, chết vì
thương tích do độc môn chưởng pháp của người này. Đến nay đã có hơn một
trăm bốn mươi mạng. Tính tình người này rất nhỏ mọn, dù là thù oán nhỏ
nhặt, cũng quyết không bỏ qua. Nhân Nghĩa Trang chủ vốn không biết hung thủ,
đã đích thân quan sát cẩn thận vết thương của từng thi thể, chứng thật
không lầm. Người này khi còn nhỏ gặp nhiều thảm cảnh, từng bị người nhốt
trong lồng hơn tám năm, bởi thế mà thân thể không lớn bình thường. Tính
tình cũng đại biến, có ác cảm với thiên hạ, thích đánh trẻ em, hai tay
máu tanh rất nặng, độc ác vô lường. Nếu ai bắt được, vô luận sống chết, thù
ngân năm ngàn lượng bạc, tuyệt không nuốt lời. Nhân Nghĩa Trang chủ cẩn
ký.”
 

Thất cô nương tuy cầm tờ cáo thị, nhưng ánh mắt
lặng lẽ ngó quanh. Ngoài sân, tám kị sĩ đã xuống ngựa, cầm cương sẵn sàng.
 

Đám người Thiên Pháp đại sư đều có vẻ kích
động, như hận không được lập tức ra tay. Họ nể tình Nhân Nghĩa Trang
chủ, nên đang cố nén bi phẫn trong lòng.

Mắt Thất cô nương đảo tới vòng lui, rồi thì
thầm cùng thiếu niên lãng tử:  - Hôm nay thoát hay không chỉ trông vào
anh đó.

Thiếu niên lãng tử vẫn nhìn vào bản cáo
thị, chậm rãi nói:  - Việc đến nước này, anh cũng không có cách...

Tuy tiếng nói phát ra, nhưng môi chàng lại
không mấp máy.

Thất cô nương hậm hực:  - Không có cách
anh cũng phải lo! Quên ai cứu mạng anh sao? Quên ai kia đối đãi với anh
thế nào sao?

Thiếu niên lãng tử thở dài làm thinh.
  

Thất cô nương cũng lặng lẽ thở dài, chậm rãi
đứng lên:  - Thủ đoạn của vị Chưởng Trung Thiên Ma này quả thật độc
ác!

Tề Trí trầm giọng:  - Cô nương đã biết
thế, sao còn bao che cho bà?

Thất cô nương nhìn Hoả Hài Nhi:  - Hình
như họ nghĩ ngươi là Hoa Nhị Tiên kia.

Hoả Hài Nhi cười hi hi:  - Thật là
buồn cười!

Thất cô nương cười, nhưng như không cười, nhìn
chàng thiếu niên thong thả:  - Buồn cười hay không, tôi cũng bảo
đảm rằng suốt bảy năm qua bà ta tuyệt đối không rời tôi một bước. Nếu
bà ra ngoài giết người, đầu tôi xin để lại đây.

Tuy nàng như đang nói với mọi người, nhưng mắt
lại nhìn thẳng vào thiếu niên lãng tử. Chàng vội ho một tiếng, cúi thấp
đầu.

Thiên Pháp đại sư lạnh lùng:  - Bổn toạ
bất kể chuyện hung sát của bảy năm trước là do Hoa Nhị Tiên gây ra hay
không. Thù sâu của Ngọc Long sư thúc, bổn toạ hôm nay không thể bỏ qua.

Liễu Ngọc Như cũng lớn tiếng:  - Không
sai! Thù của cô cô ta... thù của cô cô ta... Nếu ai dám cản trở ta báo
thù, ta... ta quyết liều mạng cùng người đó.

Những lời này như cô đang nói với mọi người,
nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào Thất cô nương.

Kim Bất Hoán lặng lẽ nháy mắt với Từ
Nhược Ngu.

Hắn cũng lớn tiếng:  - Tuy Từ mỗ cùng Hoa
Nhị Tiên không có cựu thù, nhưng người hung độc như thế, ai cũng muốn
giết.  

Hoả Hài Nhi bĩu môi cười lạnh:  - Bại
tướng cũng dám lôi thôi.

Từ Nhược Ngu đỏ mặt.

Kim Bất Hoán lập tức thay lời:  - Từ
huynh nhất thời khinh địch, thua chỉ nửa chiêu, có gì đáng nói?  

Từ Nhược Ngu:  - Không sai! Từ mỗ chỉ
coi là đang đấu với một tiểu linh đồng tử, nên không thi xuất hết võ
công.

Thất cô nương cười nhạt:  - Nếu thật là Chưởng
Trung Thiên Ma
, ngươi giữ được mạng sao? Hứ! Lời nói hão, không biết
tự thẹn.

Từ Nhược Ngu lại đỏ mặt.  

Kim Bất Hoán nhanh nhẩu đáp lời:  -
Không sai, tuy võ công của Hoa Nhị Tiên không kém, nhưng vì võ lâm trừ hại,
chúng ta cũng không cần một chọi một với mụ. Có cừu báo cừu, có oán báo oán,
nếu bọn ta đồng loạt tiến lên, liệu mụ có thể lên trời xuống đất
được chăng?

Lý Trường Thanh thở dài:  - Tại hạ
khuyên Hoa phu nhân nên bó tay chịu trói. Chu cô nương cũng không cần phải
bào chữa thêm cho bà nữa.

Thất cô nương dậm chân:  - Lão nhân gia
cũng cho thằng bé này là Hoa Nhị Tiên?

Lý Trường Thanh ho khan:  - Cô nương còn
lời biện bạch?

Thất cô nương:  - Nếu không phải thì sao?

Kim Bất Hoán lớn tiếng:  - Lột cái mặt
nạ đó xuống. Nếu thật chỉ là một đứa bé, Lý lão tiền bối sẽ chịu lỗi
cùng cô nương.

Hắn giành nói trước, nếu chuyện chẳng êm
xuôi, dĩ nhiên hắn là kẻ vô can, lỗi thì đã có người khác bồi lễ.
Chuyện có hại là thấy tiền sáng mắt Kim Bất Hoán dứt khoát không
làm.

Thất cô nương:  - Được! Lột mặt nạ
xuống.

Hoả Hài Nhi lớn tiếng:  - Nhìn đây!

Cậu đưa tay lột cái mặt nạ đỏ xuống. Mọi
người chăm chú nhìn, cùng kinh hãi. Dưới mặt nạ đỏ chỉ là gương mặt
trắng hồng nhỏ nhắn dễ thương của một đồng tử, nào có nửa nếp nhăn của lão
bà xấp xỉ sáu mươi.  

Thất cô nương cười:  - Các vị đã nhìn rõ
rồi chứ! Thằng nhỏ này vì có làn da không tốt, phải tránh gió nên mới
mang mặt nạ. Không ngờ lại bị lầm tưởng là danh thủ võ lâm.

Nghiêng đầu cười duyên, nàng đưa tay kéo
thiếu niên lãng tử và Hoả Hài Nhi thủng thỉnh đi ra.

Quần hào còn đang ngơ ngẩn, nên chẳng ai ngăn
trở nàng. Tà áo Thất cô nương chợt lay động, không phải vì gió mà vì chân
bước nhanh ra khỏi cửa.

Tề Trí bỗng quát lớn:  - Thong thả,
chớ để nàng đi...

Lão vừa lên tiếng, Thất cô nương lập tức
nhún chân chạy, không quên ngắt tay chàng thiếu niên lãng tử thật mạnh.
 

Nàng phóng lên lưng ngựa, la to:  -
Đừng vô tình nha, tánh mạng này trong tay anh đó!   

Thiên Pháp đại sư cùng Liễu Ngọc Như phi
thân đuổi theo. Hai người nghe tiếng quát của Tề Trí, hiểu ngay trong
chuyện này có chi kỳ quặc, liền chuyển động thân hình phóng nhanh ra.

Tuy Thất cô nương đã ngồi trên lưng ngựa,
nhưng ngựa chưa cất vó, lại thêm thất đại cao thủ theo sát sau lưng, tưởng
chừng nàng khó thoát khỏi cửa trang. Thiếu niên lãng tử còn đang hết
hồn hết vía đứng chết trân một chỗ, chợt nghe tiếng gió vang động, Thiên
Pháp đại sư cùng Liễu Ngọc Như một tả một hữu lướt sát bên chàng. Thiếu
niên lãng tử thở hắt, hai tay chợt hất ngược về sau, tay phải xuất ra như
đao, tay trái giấu trong tay áo, dù chàng không quay đầu lại, hai tay vẫn
hướng thẳng tới Thiên Pháp đại sư cùng Liễu Ngọc Như, tựa như chàng có
đôi mắt sau lưng.

Thiên Pháp đại sư cùng Liễu Ngọc Như tuy
đang đuổi người, cũng lo tự vệ. Hai người dồn chân lực vào lòng bàn tay,
hai chưởng này đánh ra sẽ mạnh mẽ khó lường.

Liễu Ngọc Như cười lạnh:  - Ngươi muốn
chết!   

Cô đưa tay lên đón ống tay áo của thiếu niên.
Thiên Pháp đại sư ngưng trọng lấy hơi, tay phải phía trước, tay trái phía
sau, đón cánh tay phải của chàng. Hai tiếng bộp bộp như sấm sau núi xa,
ai cũng nghĩ thiếu niên kia phải tan xương nát thịt dưới chưởng lực của
hai đại cao thủ giáp công.

Vậy mà... Liễu Ngọc Như rú lên một tiếng
kinh hoàng, thân thể yểu điệu bắn vọt lên không. Thiên Pháp đại sư lùi ra
sau bảy bước, mỗi bước mỗi đạp đá thạch bể tan, dấu chân ấn càng lúc càng
sâu, hẳn đã dùng toàn lực giữ cho mình không ngã.  

Thiếu niên lãng tử như được truyền thêm lực
đẩy thẳng về phía trước, tay áo bay bay, thân hình vọt thẳng ra ngoài.

Thất cô nương đánh ngựa ra cửa, đưa tay phải ra
sau. Hoả Hài Nhi phóng lên, tay trái bắt lấy tay phải của nàng, tay
phải lại nắm lấy tay áo của thiếu niên lãng tử. Ngựa cất vó phóng đi,
kéo theo Hoả Hài Nhi cùng thiếu niên lãng tử, thân hình cả hai như hai
lá cờ phất phơ trong gió.

Quần hào tuy còn đang tức giận, nhưng chứng
kiến thân pháp khinh công tuyệt diệu, mở to mắt nhìn, nhất thời quên
cả đuổi theo.  

Lúc này, Liễu Ngọc Như tuy đã đứng vững
trên đất, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng, thở hổn hển. Thiên Pháp đại
sư miễn cưỡng cũng giữ thân đứng vững, mặt mày lúc trắng lúc xanh, đột nhiên
nghiến răng, khoé miệng rỉ ra một dòng máu tươi. Nếu vừa rồi hắn cứ để
thuận thế ngã xuống, chắc cũng không đến nỗi nào, nhưng vì lòng tranh
cường háo thắng, ráng trụ thân đứng vững, nay khí huyết đảo lộn, nội thương
không nhẹ.

Tám tên đại nam tử đã lên lưng bảy con ngựa,
ba trước bốn sau, chia làm hai hàng, chậm rãi phóng đi. Họ không thúc ngựa
phi nước đại, vì muốn lấy hai đạo nhân mã kết thành tường cao ngăn trở cho
chủ nhân. Họ biết những võ lâm hào kiệt nơi Nhân Nghĩa Trang sẽ không
động thủ với bọn người vô can như họ.

Tề Trí vịn vai Lý Trường Thanh bước ra
hậm hực:  - Đuổi theo, mau đuổi theo! Coi chừng không kịp.  

Lão liếc Đoạn Hồng Tử, gã đạo nhân vội ho
một tiếng, làm như không nghe. Tề Trí đưa mắt qua Từ Nhược Ngu, hắn
lại nhìn Kim Bất Hoán.

Tên ăn mày cười khan:  - Tôi cùng Từ
huynh không có thâm thù gì với mụ ta, đuổi theo làm gì?

Những người này đã thấy võ công của thiếu
niên lãng tử. Thiên Pháp đại sư cùng Liễu Ngọc Như liên thủ còn không
địch lại, thì sao họ dám đuổi theo.  

Tề Trí thở dài, dậm chân lẩm bẩm:  - Nếu
thất đại cao thủ đồng tâm hiệp lực, thì có thể tung hoành thiên hạ,
nhưng chẳng làm được gì, chẳng làm nên gì, cũng vì sự chia rẽ không
đoàn kết.

Kiều Ngũ nhíu đôi mày rậm, nhỏ giọng hỏi:
 - Nhưng người nọ đã lột mặt nạ xuống rồi, rõ ràng chỉ là một tiểu
linh đồng tử, sao tiền bối lại muốn đuổi theo?

Tề Trí:  - Dưới mặt nạ kia không thể
đeo thêm một lớp da người giả sao? Thập tam thiên ma giỏi thuật
dịch dung, xưa cũng là thiên hạ vô song.

Kiều Ngũ ngẩn người:  - Ồ, thì ra là như
vậy!

Kim Bất Hoán định chừng giờ này bọn người
kia đã đi xa, liền dậm chân hậm hực:  - Sao tiền bối không nói sớm!
Từ huynh, chúng ta mau đuổi theo.  

Nói rồi, hắn kéo tay Từ Nhược Ngu phóng
nhanh ra ngoài.

Hoa Tứ Cô khẽ lắc đầu:  - Nếu Từ Nhược
Ngu dây dưa với tên này, đúng là cái số không hay.

Kiều Ngũ:  - Ta cũng đi đây!  

Nói xong hắn phóng đi ngay.  

Hoa Tứ Cô :  - Ngũ ca, từ từ...

Kiều Ngũ đã đi xa.

Hoa Tứ Cô dừng chân, khom người:  -
Chuyện tiền bối giao phó, vãn bối quyết sẽ không quên.

Cô thật sự rất quan tâm đến an nguy của
Kiều Ngũ, nên nói xong đã quày quả chạy như bay giữa trời gió tuyết.

Liễu Ngọc Như ngơ ngác xuất thần một hồi,
rồi chậm rãi bước tới trước mặt Thiên Pháp đại sư:  - Thương thế
đại sư ra sao? Có trầm trọng không?

Thiên Pháp đại sư cả giận:  - Ai bị
thương? Tiểu tử kia bị thương thì đúng hơn.

Liễu Ngọc Như thở dài:  - Ngũ Đài Sơn
cùng Hoa Sơn hai phái thù không đội trời chung cùng người kia. Nếu đại sư
cùng tôi liên hợp, chuyện báo thù không phải là vô vọng. Không biết ý
đại sư ra sao?

Thiên Pháp đại sư lạnh lùng:  - Bổn toạ
vốn không liên hợp cùng người khác.  

Hắn phất mạnh tay áo, sải bước đi nhanh,
chưa được vài thước, thân hình lảo đảo.

Liễu Ngọc Như chạy tới đỡ hắn, dịu dàng:
 - Tuyết rơi gió lớn, đại sư có bằng lòng cho tôi tiễn một đoạn
đường chăng?

Thiên Pháp đại sư ngây người, ngửa mặt nhìn
trời thở dài không nói.

Phong tuyết càng lúc càng mạnh.  

Tề Trí nhìn theo bóng thất đại cao thủ
trong nháy mắt đã mất hút, chợt cảm thấy trong lòng lạnh lẽo nặng nề,
khép hai tà áo, chán nản nói:  - Anh hùng võ lâm là thế này sao...

Tay trái vịn Lãnh Tam, tay phải vịn Lý
Trường Thanh, chậm rãi trở gót vào đại sảnh.

Lý Trường Thanh:  - Tuy thất đại cao thủ
như vậy, nhưng trong giang hồ cũng còn những anh hùng khác.

Tề Trí thở ra:  - Không sai! Phong
tuyết lớn quá, đóng cửa lại thôi.

Lý Trường Thanh chậm rãi khép hai cánh cửa
lại. Ngoài trời gió tuyết vẫn thét gào, văng vẳng xa xa mơ hồ truyền
tới những câu hát Lãnh Tam ưa thích  ... “Phong tuyết phủ Trung
Châu, cố nhân hỡi người đâu, vẫn còn đây bầu rượu, nơi chân trời lệ
châu.”

Tiếng hát thê lương mang nỗi buồn man mác, Lý
Trường Thanh mơ màng lắng nghe, ánh mắt mông lung dõi nơi chân trời xa
xăm, hai giọt nước mắt từ từ lăn xuống...

 

Kim Bất Hoán kéo Từ Nhược Ngu ra khỏi cửa
trang, rồi chạy về hướng nam.

Từ Nhược Ngu nhìn quanh quất, thấy dấu chân
ngựa đi hướng tây bắc, bèn dừng lại:  - Kim huynh, bọn họ chạy
hướng tây bắc, sao chúng ta lại đuổi hướng nam?

Kim Bất Hoán cười to:  - Thật ngốc, ai
đuổi theo họ làm gì? Chúng ta chỉ mượn cái cớ đó để rời Nhân Nghĩa
Trang mà thôi. Ở đó, chẳng thú vị gì.

Từ Nhược Ngu tuy không tự chủ được cứ để tên
chột kéo chạy, nhưng miệng vẫn lớn tiếng:  - Đã nói đuổi thì cũng
nên đuổi!

Kim Bất Hoán cười lạnh:  - Từ huynh không
thấy võ công của tiểu tử kia sao? Cho dù hai ta đuổi kịp, bắt được họ
sao?

Từ Nhược Ngu thở dài:  - Thiếu niên kia
thật là người hay không lộ tướng, võ công đúng là kinh người. Khó trách sao
Thất cô nương đối với hắn... đối với hắn như vậy.

Kim Bất Hoán nheo con độc nhãn:  - Sao
nói lời chua chát vậy?

Từ Nhược Ngu đỏ mặt biện hộ:  - Tôi chỉ
ngạc nhiên về lai lịch của thiếu niên ấy mà thôi.

Kim Bất Hoán:  - Bất luận võ công của
hắn cao cỡ nào, lai lịch ra sao, hôm nay hắn đã chọc giận Nhân Nghĩa Trang
tam lão, Thiên Pháp đại sư. Chẳng chóng thì chầy hắn cũng bị...
 

Bỗng từ xa bụi tuyết tung khắp phía, hơn
mười kị mã đang từ phương nam phóng tới. Những tà áo choàng đen phập
phồng trong gió tựa đám mây đen bị cuồng phong thổi bay bay.  

Con mắt chột của Kim Bất Hoán sáng lên, cười
hí hí:  - Đám kị mã hùng tráng đi gấp gáp trong bão tuyết như
vầy, ắt phải có chuyện chi cần kíp. Cơ hội làm ăn của ta tới rồi.
 

Gã dẫn đầu oai phong lẫm liệt, râu quai
nón, khoác áo lông chồn đen. Khi tới gần, gã dùng roi ngựa chỉ vào mặt
hai người quát lớn:  - Chán sống rồi sao? Mau tránh ra!

Kim Bất Hoán vẫn đứng yên giữa đường, cười
hăng hắc:  - Đúng! Kim Bất Hoán ta đã chán sống, ngươi hạ thủ
giết ta cho rồi.

Gã kị sĩ râu quai nón đưa roi ngựa hướng
lên trời hét lớn, cả đoàn người vội vã kéo dây cương.

Kị sĩ râu quai nón nhảy phắt xuống ngựa,
cười bồi:  - Ra là Kim đại hiệp, Triển mỗ đang lúc cấp bách, chưa
nhận ra đại hiệp ở chỗ này, vô tình đắc tội, đáng chết... đáng chết...
 

Gã vòng tay khom người cúi chào.

Kim Bất Hoán nhìn gã dưới lên trên xuống mấy
lần, rồi cười:  - Tưởng ai, thì ra là Uy Vũ Tiêu Cục Triển Anh Tùng
tổng tiêu đầu. Triển tiêu đầu đi đâu mà vội vàng như vậy, đuổi theo cường đạo
sao?

Triển Anh Tùng thở dài: - Triển mỗ không phải
đuổi theo cường đạo. Nhưng so với cường đạo, còn đáng sợ hơn.
Không giấu chi Kim đại hiệp, Uy Vũ tiêu cục chúng tôi tuy chẳng tài cán
chi, nhưng được bằng hữu giang hồ lượng tình chiếu cố, nhiều năm qua
chưa có lỗi cùng ai. Vậy mà đêm qua, một tiểu nha đầu vô duyên vô cớ cướp
lấy lá cờ của tiêu cục. Triển mỗ không thể không đuổi theo, bởi nếu
không, Uy Vũ tiêu cục còn mặt mũi nào đứng trên giang hồ.

Con mắt của Kim Bất Hoán chợt sáng, mỉm cười:
 - Có phải là vị cô nương áo trắng, mang theo tiểu hài nhi mặc
nguyên bộ đồ đỏ?

Triển Anh Tùng vẻ mặt mừng rỡ:  - Chính
tụi nó! Kim đại hiệp thấy chúng chạy ngang qua đây?   

Kim Bất Hoán không đáp, mắt dán vào chiếc
áo choàng lông chồn mượt mà đen nhánh trên người Triển Anh Tùng, than
thở:  - Tổng tiêu đầu mua cái áo lông này ở đâu, mặc vào trông thật
oai phong. Nếu mãi mà chẳng phát tài, chắc tôi cũng phải thắt lưng
buộc bụng để dành tiền mà mua một cái như vậy, mặc vào cho oai phong
với đời.  

Triển Anh Tùng ngớ mặt, rồi vội cởi chiếc
áo choàng ra, phủi phủi vuốt vuốt, cười nịnh:  - Nếu Kim đại hiệp
không hiềm hơi cũ, xin nhận cái áo này!

Kim Bất Hoán:  - Làm vậy sao được? Làm
vậy coi kỳ cục quá...

Miệng thì nói vậy, nhưng tay hắn đã ôm chặt
chiếc áo.

Triển Anh Tùng đằng hắng:  - Cái này
nhỏ mọn đáng gì, nếu Kim đại hiệp chỉ hướng đi của con bé ấy, Triển mỗ
ngày sau nhất định sẽ có quà cáp tạ ơn.

Kim Bất Hoán khoác chiếc áo lông chồn lên
người, rồi chỉ tay về hướng tây bắc:  - Tiểu nha đầu và tiểu quỷ
đi hướng ấy. Muốn đuổi kịp, hãy mau đi.

Triển Anh Tùng vòng tay:  - Đa tạ!

Gã phóng lên ngựa, huýt gió. Cả đoàn người
ngựa lại như đám mây đen bay tà tà về hướng tây bắc.

Từ Nhược Ngu cau mày, lắc đầu thở dài:
 - Kim huynh đã có chiếc áo lông cừu của thiếu niên kia, mặc thêm
cái áo lông này vào, không quá nhiều sao?

Kim Bất Hoán cười ha hả:  - Không nhiều,
không nhiều! Kim Bất Hoán này chỉ chê ít, chứ chẳng hiềm nhiều. Ủa, hình
như lại có người đến...  

Từ Nhược Ngu quay đầu lại nhìn. Giữa gió
tuyết, quả nhiên lại có hơn mười người ngựa đang phóng đến, có người mặc
áo gấm, có kẻ mặc áo giáp. Đám này xem ra thanh thế không bằng đám Uy
Vũ tiêu cục kia.  

Còn xa mấy trượng, đã có tiếng la to từ
đoàn người ngựa truyền tới:  - Phía trước là ai? Phải chăng là Kiến
Nghĩa Dũng Vi
Kim đại hiệp?

Từ Nhược Ngu thất kinh thầm nghĩ... “Mắt
người này thật lợi hại.”

Người đó thân thể nhỏ thấp, râu tóc hoa râm,
áo dài tới gối, tướng tá tầm thường như tú tài nghèo, duy đôi mắt sáng
lấp lánh như sao.

Kim Bất Hoán cười hăng hắc:  - Còn đang
trên ngựa xa hơn bảy trượng mà có thể nhận ra hình dáng của tôi, trong võ
lâm chỉ có Thần Nhãn Ưng Phương Thiên Lý?

Lão nhân thấp bé xuống ngựa, vuốt râu cười
lớn:  - Đã lâu không gặp, vừa thấy mặt là Kim huynh chụp mũ chọc
ghẹo rồi, không sợ đè chết tiểu đệ sao?

Kim Bất Hoán đảo mắt qua lại:  - Thật
là hiếm thấy! Ngoài Phương huynh, còn có cả Phốc Thiên Điêu Lý
Đĩnh và Xuyên Vân Nhạn Dịch Như Phong, hai vị đại hiệp.

Hai lão nhân khác cũng xuống ngựa vòng tay:
 - Kim huynh, đã lâu không gặp!

Một người thân hình uy mãnh, tóc râu bạc
trắng. Người kia mặc cẩm bào, râu cằm lún phún.

Kim Bất Hoán:  - Nghe đồn sau trận
Hành Sơn, Phong Lâm Tam Điểu đã quy ẩn giang hồ, ở nhà hưởng phúc. Hôm
nay cả ba lão huynh đệ cùng xuất môn, ra ngoài thưởng tuyết phong sao?

Lão nhân thấp bé Phương Thiên Lý thở dài:
 - Huynh đệ tôi đúng là số khổ, còn lận đận mãi. Tuy đã quy ẩn,
nhưng vì phải kiếm miếng cơm manh áo qua ngày, nên mở trường môn thu
nhận vài tiểu đồ. Khó cực cũng vài năm, khi đệ tử thành tài, huynh đệ
chúng tôi giao trường môn cho chúng cai quản. Cứ ngỡ từ nay đã yên ổn ngồi
nhà thu học phí. Vậy mà tối qua, một con nha đầu chẳng biết từ đâu, không
thù không oán, vô duyên vô cớ đập phá trường môn, còn lớn tiếng mắng
rằng, ‘Thất cô nương không chịu nổi cái loại gạt người như vậy.’

Kim Bất Hoán và Từ Nhược Ngu liếc nhau
cười bằng mắt... “Thất cô nương kia chỉ chuyên đi chọc người gây hoạ.”

Phương Thiên Lý thở dài:  - Bọn đồ đệ
thì cũng thật vô dụng, bị con bé kia đánh cho một trận tơi bời, la khóc
inh ỏi. Bọn tôi tài hèn nên mới dạy ra tiểu đồ như vậy, nhưng vì miếng
ăn không còn cách nào hơn, phải liều ba cái mạng già đuổi theo con điên
kia, hỏi cho ra lẽ vì sao đập bể nồi cơm của bọn này?

Từ Nhược Ngu không đợi cho Kim Bất Hoán mở
miệng, vội đưa tay chỉ hướng tây bắc, lớn tiếng:  - Những người đó đi
hướng kia, các vị nên mau đuổi theo.

Phương Thiên Lý nhìn hắn từ đầu tới chân một
lượt:   - Vị này là...

Kim Bất Hoán cười lạnh:  - Hắn là cản
người tài lộ
Từ Nhược Ngu, Phương huynh không biết sao?

Phương Thiên Lý ngớ ra:  - Từ Nhược Ngu?
Không lẽ chính là Ngọc Diện Dao Cầm Thần Kiếm Thủ Từ thiếu hiệp?

Lão vòng tay:  - Đa tạ Từ thiếu hiệp
chỉ điểm! Huynh đệ chúng tôi xin cáo biệt.

Nói rồi cả bọn lên ngựa phóng đi.

Kim Bất Hoán nhìn Từ Nhược Ngu cười lạnh.
 

Từ Nhược Ngu cười bồi:  - Tiểu đệ không
phải là ngăn cản tài lộ của Kim huynh, nhưng thấy bọn họ không có áo
lông, cũng không có vẻ mang theo nhiều bạc, nên để họ đi sớm cho rồi.

Kim Bất Hoán cười:  - Người khác phá
thì đã là cừu nhân của tôi rồi, nhưng Từ huynh... Thôi huynh đệ mình thì
không sao.

Cười to mấy tiếng rồi lại kéo Từ Nhược Ngu
đi về hướng tây bắc.

Từ Nhược Ngu ngạc nhiên:  - Sao bây giờ
Kim huynh lại muốn đuổi theo bọn người kia?

Kim Bất Hoán cười hiểm:  - Bây giờ đã
có Triển Anh Tùng cùng Phong Lâm Tam Điểu đi trước đánh lộn với
bọn họ. Chúng ta theo sau coi chút náo nhiệt vậy thôi.  

Thình lình có giọng nói ấm áp tiếp lời:
 - Rồi thừa nước đục thả câu, nhân cơ hội lập công!

Từ sau bụi cây bên đường, Hoa Tứ Cô cùng Kiều
Ngũ bước ra.

Kim Bất Hoán thoáng biến sắc, nhưng lập tức
cười ha hả:  - Đâu ngờ Hùng Sư lại hoá ra mèo, nhẹ nhàng rón
rén doạ cho tiểu đệ giật mình.

Rõ ràng hắn muốn móc Kiều Ngũ hành động bất
minh lén lút, nhưng lại bầy trò ăn nói vòng vo, mắng chửi người không
làm bẩn chữ.

Kiều Ngũ giận đỏ mặt, nhưng trong cơn thịnh
nộ, lại không nói ra lời.

Kim Bất Hoán càng đắc ý cười lớn:  - Hai
vị tới đây, chẳng biết có gì chỉ giáo?

Hoa Tứ Cô mỉm cười:  - Chúng ta chỉ muốn
khuyên Từ thiếu hiệp, chớ nên dây dưa với những thứ tiểu nhân ‘thấy lợi
quên nghĩa’
.  

Kim Bất Hoán cố ý làm như không hiểu đang bị
mắng, ngược lại cười to:  - Hoa Tứ Cô tốt như vậy, thật làm người kính
phục.

Nhìn Từ Nhược Ngu, hắn nói tiếp:  -
Nhưng Từ huynh lăn lộn trên giang hồ bấy lâu, tự lúc nào lại hoá thành tiểu
hài tử cần người khác chiếu cố?  

Từ Nhược Ngu đỏ mặt, lớn tiếng:  - Từ mỗ
tự mình làm chủ, không cần hai vị quan tâm.

Hoa Tứ Cô khẽ than, còn chưa kịp nói chi,
Kim Bất Hoán đã vỗ tay:  - Thì ra là Từ huynh vốn ‘tự mình làm
chủ’
, sao hai vị phải dậy sóng mặt nước hồ xuân tĩnh lặng?

Kiều Ngũ hai tay nắm chặt, lại bị Hoa Tứ Cô
lặng lẽ kéo tay áo.

Kim Bất Hoán lại cười:  - Hai vị trở nên
thân thiết như vậy thật cũng hay! Mai này đừng quên mời lão Kim uống
chén rượu mừng.

Hắn lớn tiếng cười hăng hắc, kéo Từ Nhược
Ngu đi.

Kiều Ngũ thét lớn, xoay người định phóng
theo, nhưng Hoa Tứ Cô giữ chặt tay của hắn không buông.  

Tiếng Từ Nhược Ngu vọng lại:  - Đúng
là một đôi trai tài gái sắc!

Kiều Ngũ dậm chân:  - Bọn họ buông lời
dơ bẩn, Hoa cô nương chớ để trong lòng.  

Hoa Tứ Cô mỉm cười:  - Tôi đâu chung dạng
với họ.

Kiều Ngũ ngửa mặt than:  - Đường đường là
một võ lâm danh hiệp, lại hèn hạ tiểu nhân...

Gió rét lướt qua mang theo tiếng vó ngựa rầm
rập.

Hoa Tứ Cô lẩm bẩm:  - Chẳng lẽ lại là ai
tìm vị Chu cô nương kia?


Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3