Tây Du Ký - Chương 60: Ngưu Ma Vương vào non Loạn Thạch Tôn Ngộ Không lấy quạt Ba Tiêu
Ma vương ngừng đánh đi dự hoa duyên
Hành Giả hai lần lấy ba tiêu phiến
Thổ địa nói:
- Đại Lực vương tức là Ngưu ma vương.
Hành Giả nói:
- Có phải Ngưu ma vương đã phóng hỏa ở trên núi này, gọi giả đi là Hỏa Diệm sơn phải không?
Thổ địa nói:
- Không phải, không phải. Đại thánh có ưng tha lỗi cho tiểu thần thì mới dám nói thực.
Hành Giả nói:
- Nhà ngươi có tội gì, cứ nói thẳng, có hề chi!
Thổ địa nói:
- Lửa này chính đại thánh đã phóng đấy.
Hành Giả nói:
- Ta ở xứ nào? Bọn các ngươi nói bậy! Ta lại là cái lũ phóng hỏa à?
Thổ địa nói:
- Ngài không nhận được tôi đấy thôi. Chỗ này nguyên trước không có núi, nhân vì năm trăm năm trước, khi đại thánh đại náo thiên cung, bị Hiển Thánh bắt được, giải đến nơi lão quân, bắt đại thánh bỏ vào lò bát quái đun luyện xong rồi mở vạc ra, bị đại thánh đạp đổ chõ nấu đan, rơi xuống mất mấy viên gạch, trong còn rớt lửa, đến chốn này hóa thành Hỏa Diệm sơn.[58] Tôi vốn là đạo nhân coi lò ở cung Đâu Xuất, khi ấy bị lão quân quở trách tôi lơ đễnh, đuổi xuống dưới này, cho làm thổ địa ở Hỏa Diệm sơn đấy chứ!
Trư Bát Giới nghe lời tức giận nói:
- Thảo nào nhà ngươi ăn vận như thế! Té ra là đạo sĩ biến làm thổ địa!
Hành Giả nửa tin nửa ngờ nói:
- Nhà ngươi hãy nói tại sao lại phải tìm ngay Đại Lực vương?
Thổ địa nói:
- Đại Lực vương là chồng mụ La Sát. Đã lâu nay y bỏ lửng mụ La Sát hiện giờ ở động Ma Vân trên núi Tích Lôi. Ở đấy có tên Vạn Niên hổ vương. Khi hổ vương chết đi, để lại một người con gái, tên gọi Ngọc Diện công chúa. Công chúa đó gia tư trăm vạn, không người cai quản, hai năm trước đây, thăm dò được Ngưu ma vương thần thông quảng đại, tình nguyện bồi cả gia tư, kén về làm chồng. Ngưu vương kia bỏ lửng La Sát lâu không đoái tới. Đại thánh có đến chỗ Ngưu vương, thỉnh mời về đây, mới mượn được quạt thực, một là quạt tắt Hỏa Diệm sơn, để đưa sư phụ đi qua; hai là trừ tiệt hỏa hoạn, cứu vớt dân chúng ở đây; ba là tha tôi về trời, giao nộp pháp chỉ lão quân.
Hành Giả nói:
- Núi Tích Lôi ở xứ nào?
Thổ địa nói:
- Ở về phương chính nam, từ đây đến đấy có hơn ba nghìn dặm.
Hành Giả nghe nói, liền dặn dò Bát Giới, Sa Tăng trông nom sư phụ, bảo cả thổ địa ở lại làm bạn đừng về, rồi vút một cái không thấy đâu nữa.
Từ đấy đi chưa đầy một nửa giờ, đã trông thấy một tòa núi cao ngút ngàn.
Đại thánh ngắm nghía hồi lâu, bước xuống đỉnh núi, vào rừng sâu, dạo tìm đường lối. Chợt thấy một cô con gái, dưới bóng cây tùng, tay bẻ một cành hương lan thướt tha đi tới. Đại thánh nấp vào bên tảng đá lớn để mắt ngắm nghía. Cô gái ăn vận thế nào?
Dịu dàng nghiêng nước đẹp, lững thững gót sen đi. Xinh tựa Vương Tường, nền hơn Sở nữ. Bông hoa biết nói, viên ngọc đưa hương. Một món tóc mây đuôi hạc rủ, đôi con mắt phượng sóng thu tình. Ống quần để hé đôi hài phượng, tay áo không trùm nửa cổ tay. Chi xá kể mưa chiều mây sớm, thực vào hàng má phấn môi son. Cẩm giang mườn mượt mày ngài đẹp, hơn cả Văn Quân, cả Tiết Đào.
Cô con gái dần dần đi đến bên tảng đá.
Đại thánh cúi mình làm lễ, chậm rãi cất tiếng nói:
- Nữ bồ tát đi đâu?
Người con gái kia nghe tiếng hỏi, chưa trông thấy người mới ngửng đầu lên, chợt nhìn thấy tướng mạo đại thánh xấu xí, hết sức sợ hãi, muốn lui cũng khó, muốn tiến càng rầy, run lập cập, đánh liều miễn cưỡng trả lời: - Ông ở đâu tới đây, dám đến hỏi ai chỗ này?
Đại thánh ngẫm nghĩ thầm:
- Nếu ta nói rõ việc cầu kinh mượn quạt, sợ con này là thân tình của Ngưu vương, giờ hãy vờ thân thử ý, nói là đến mời Ma Vương, để xem y trả lời ra sao mới được...
Người con gái thấy y không nói, biến ngay sắc mặt, giận dữ quát nói: - Nhà ngươi là người nào, dám đến hỏi ta?
Đại thánh cúi mình mỉm cười nói:
- Tôi ở núi Thúy Vân tới đây, mới đến quý xứ chưa biết lối đi. Dám hỏi Bồ Tát, đây có phải là núi Tích Lôi không?
Người con gái nói:
- Chính phải.
Đại thánh nói:
- Động Ma Vân ở tại nơi nào?
Người con gái hỏi:
- Nhà ngươi hỏi động ấy làm gì?
Đại thánh nói:
- Tôi là người của Thiết Phiến công chúa ở núi Thúy Vân động Ba Tiêu sai đến mời Ngưu ma vương.
Người con gái vừa nghe thấy nói đến Thiết Phiến công chúa mời Ngưu ma vương, trong lòng tức tối đỏ mặt tía tai, quai miệng mắng nhiếc: - Con tiện tỳ thực không biết gì, từ khi Ngưu vương đến nhà ta, chưa tới hai năm, ta cho không biết là bao nhiêu bạc vàng châu báu, gấm vóc lụa là, củi cung hàng năm, gạo cung hàng tháng, ngồi mát ăn bát vàng, còn không biết ngượng, đến mời làm cái gì?
Đại thánh nghe nói, biết là Ngọc Diện công chúa, giơ gậy bịt vàng lên quát to: - Con khốn kiếp này, mi đã bỏ cả gia tư để cưới Ngưu vương, thực là lấy chồng phải thêm tiền, mi không biết nhục lại còn mắng ai?
Người con gái thấy thế hồn xiêu phách lạc, bước thấp bước cao, run như cái rẽ, chúi đầu chạy miết.
Đại thánh quát quát tháo tháo, đuổi theo đằng sau. Đi luồn mấy khóm tùng âm u, đã đến cửa động Ma Vân. Người con gái chạy thụt vào trong, đóng sầm cửa lại.
Đại thánh mới thu gậy như ý lại, khoan bước ngắm nghía nơi xinh đẹp này: Rừng cây rậm rạp, vách núi chênh vênh. Mây mái um tùm rậm, huệ lan ngào ngạt thơm. Suối trong ngọc truốt qua ngàn trúc, đá trắng hoa thêu nổi tiếng xinh. Yên hà lồng núi thẳm, nhật nguyệt rọi bên bình. Gào rống thét hổ, tiếng hạc lời oanh. Một chốn thanh u, hoa châu cỏ ngọc. Chẳng kém Thiên thai tiên động, còn hơn Hải đảo bồng doanh.
Tạm gác chuyện Hành Giả ở đấy ngắm nghía cảnh vật, hãy nói đến người con gái chạy đến nỗi nét phấn đầm đìa, lòng lan tán loạn, đi vội vào trong thư phòng. Nguyên Ngưu ma vương đương ở đấy lặng lẽ xem sách đan thư. Cô gái kia rầu rĩ ngã lăn vào lòng Ngưu ma vương ôm đầu vò tai, khóc ầm ngay lên.
Ngưu vương vui vẻ tươi cười nói:
- Mỹ nhân ơi, chớ nên phiền não, có chuyện gì thế?
Người con gái chỉ trời vạch đất, miệng chửi mắng:
- Con ma khốn kiếp hại chết ta rồi:
Ngưu vương cười nói:
- Có việc gì mà chửi ta thế?
Người con gái nói:
- Tôi vì không còn cha mẹ, lấy anh để hộ thân nuôi mình. Trong đám giang hồ nói anh là người hảo hán, té ra chỉ là một anh tầm thường râu quặp.
Ngưu vương nghe nói, ôm lấy người con gái hỏi:
- Mỹ nhân ơi, tôi có điều gì không phải, cứ ung dung nói ra, tôi sẽ xin lỗi nàng.
Người con gái nói:
- Vừa rồi tôi đi chơi mát ở dàn hoa, ngát lan hái huệ ngoài động, chợt có một hòa thượng, mặt lông, mồm thiên lôi thình lình đến trước thi lễ, làm cho tôi sợ hết hồn. Đến khi thấy người lại tôi hỏi là người nào, y nói là Thiết Phiến công chúa nhờ y đến mời Ngưu ma vương. Bị tôi nói cho mấy câu, y cũng mắng lại tôi một hồi, rồi cầm một cây gậy đuổi tôi định đánh, nếu không chạy nhanh lên được, thì đã bị y đánh chết rồi! Thế chẳng phải tôi kén anh làm tai vạ, giết hại tôi là gì!
Ngưu vương nghe lời, liền vuốt ve xin lỗi nàng, ôn tồn hồi lâu, nàng mới nguôi giận.
Bấy giờ ma vương phát cáu nói:
- Có mỹ nhân đây, không dám nói giấu. Động Ba Tiêu kia tuy là nơi hẻo lánh, nhưng u nhã êm đềm, người vợ quê của tôi tu trì từ thuở nhỏ, cũng là một vị nữ tiên đắc đạo, vả chăng trong gia môn nghiêm cẩn, một đứa ở trai bé theo cũng không có, làm gì có người con trai mồm thiên lôi mà nhờ đi hộ, có lẽ là yêu quái ở đâu đến, hoặc giả mạo thanh danh đến đây hỏi tôi. Để tôi đi ra xem sao.
Nói đoạn, ma vương rời chân ra khỏi thư phòng, lên nhà trên lấy võ phục, nai nịt chỉnh tề, cầm một cây hỗn thiết côn ra cửa to tiếng gọi: - Người nào đến chỗ ta mà hỗn hào thế?
Hành Giả về ở bên cạnh, trông thấy hình dung y khác hẳn với năm trăm năm về trước. Chỉ thấy: Đầu đội một cái mũ khôi sất chín mài sáng như bạc, mình mặc cái áo giáp kim nhung thêu mạng gấm hoa.
Dưới chân dận đôi giày da hươu mũi nhọn đế phấn, ngang lưng thắt một đai sư man ba ngù gióc bằng tơ. Một cặp mắt sương như gương tỏ, hai đường mi cong tựa cầu vồng. Miệng như chậu máu, răng tựa tấm đồng. Tiếng gầm vang động sơn thần sợ, đi đứng oai phong ác quỷ hàng. Bốn bề nổi danh xưng Hỗn thế, phương tây gọi Đại Lực ma vương.
Hành Giả sửa áo tiến lên, khép nép lễ phép chào hỏi nói:
- Thưa trưởng huynh, có còn nhớ tiểu đệ không?
Ngưu vương đáp lễ nói:
- Nhà ngươi là Tề Thiên đại thánh Tôn Ngộ Không có phải không?
Đại thánh nói:
- Chính phải, chính phải. Từ lâu xa cách không gặp, vừa rồi tới đây gặp cô con gái, mới được gặp đại huynh. Tư thái quả hơn xưa, đáng mừng quá!
Ngưu vương quát nói:
- Đừng có khéo nói! Ta nghe nhà ngươi đại náo thiên cung bị Phật tổ giam đè ở dưới núi Ngũ Hành, gần đây giải thoát được thiên tai, bảo hộ Đường Tăng sang Tây Thiên bái Phật cầu kinh cớ sao lại hại con trai ta là Ngưu Thánh Anh ở núi Hiệu, khe Thông Héo, động Hỏa Vân? Ta ở đây đương giận ngươi, tại sao ngươi lại tới đây tìm ta?
Đại thánh làm lễ nói:
- Huynh trưởng không nên trách oán tiểu đệ. Lúc bấy giờ lệnh lang bắt mất sư phụ tôi, muốn ăn thịt người, may có Quan Âm Bồ Tát, cứu thầy tôi ra, khuyên y theo chính. Hiện nay y làm Thiện Tài đồng tử, so với anh còn cao hơn, hưởng môn đường phúc lạc, trường thọ tiêu dao, có gì là không nên, sao lại còn trách tôi?
Ngưu vương quát mắng:
- Con khỉ bẻm mép này, vừa đây nhà ngươi lại lừa dối ái thiếp ta, đánh đến cửa ta là tại sao?
Đại thánh cười nói:
- Vì tôi đến bái yết huynh trưởng không được gặp, đến hỏi thăm người con gái kia, không biết là bà chị thứ hai. Chị ấy mắng tôi mấy câu, tiểu đệ có chút thô lỗ, làm bà chị hơi sợ, mong huynh trưởng khoan thứ, khoan thứ!
Ngưu vương nói:
- Đã nói như vậy, ta nghĩ nể cái tình cố cựu, hãy tha cho nhà ngươi.
Đại thánh nói:
- Đã được khoan thứ, cảm tạ khôn xiết, nhưng còn quấy ông anh việc nữa, muôn trông giúp đỡ cho.
Ngưu vương quát mắng:
- Cái con khỉ không biết nể nang, đã thứ lỗi cho còn không chịu đi, còn giúp đỡ, giúp đỡ cái gì?
Đại thánh nói:
- Không giấu dám huynh trưởng, tôi nhân bảo hộ Đường Tăng sang Tây, bị nghẽn ở Hỏa Diệm sơn, không đi lên được. Hỏi dò thổ dân, mới biết là bà chị dâu La Sát có cái quạt ba tiêu, muốn mượn để dùng, hôm qua đến nơi nhà cũ, cầu hỏi bà chị, cố ý không cho, vì thế đến cầu trưởng huynh mong anh mở lòng trời đất, cùng đi với tiểu đệ đến chỗ chị cả hỏi giúp cho mượn quạt, quạt tắt lửa đi, đưa được Đường Tăng qua núi, sẽ xin trả lập tức.
Ngưu vương nghe nói, lòng như lửa đốt, nghiến răng đồng, quát mắng: - Nhà ngươi bảo không dám vô lễ, nguyên chỉ vì cái cớ mượn quạt, nhất định nhà ngươi đã lừa dối vợ quê ta trước, bà ấy không ưng, cho nên đến tìm ta, lại đuổi bắt ái thiếp của ta! Thường có câu “Vợ bạn bè, không được dối, vợ lẽ bạn bè, không được giết”, nhà ngươi đã lừa dối vợ cả ta, lại định giết vợ lẽ ta, thực là vô lễ, hãy lên đây nếm một ngọn côn.
Đại thánh nói:
- Anh thích đánh nhau, tôi cũng không sợ, nhưng việc cầu bảo bối là chân tâm của tôi, muốn trông cho mượn để dùng.
Ngưu vương nói:
- Nhà ngươi địch nổi ta ba hợp, ta sẽ bảo vợ quê ta cho nhà ngươi mượn, nếu không địch nổi ta sẽ đánh chết nhà ngươi, để rửa giận cho ta.
Đại thánh nói:
- Anh nói phải đấy, tiểu đệ lâu nay biếng nhác, không được gặp gỡ ông anh, không biết mấy năm nay võ nghệ so với trước kia thế nào, anh em mình thử diễn lại một vài đường gậy xem.
Ngưu vương không để cho nói, giơ côn sắt lên, nhằm đầu đại thánh đánh tới.
Đại thánh cầm gậy bịt vàng liền tay đón đánh.
Đại thánh cùng Ngưu vương đấu tới trăm mười hợp, không phân được thua, đương khi khó gỡ, khó rời, bỗng nghe có tiếng gọi ở trên đỉnh núi: - Ngưu gia gia, đại vương tôi ân cần kính mời, ngài đến ngay cho, để ngồi yên vị.
Ngưu vương nghe nói, cầm cái côn sắt chặn gậy như ý lại nói: - Con khỉ, mi hãy thôi, để ta đi dự hội ở nhà một người bạn.
Dứt lời, ở trên mây bước xuống, đi vào trong động, nói với Ngọc Diện công chúa: - Mỹ nhân, người con trai mồm thiên lôi hồi nãy là Tôn Ngộ Không, con khỉ đã bị tôi dồn cho một chập, không dám trở lại. Em cứ yên tâm đi chơi. Tôi đi uống rượu ở nhà một người bạn đây.
Liền bỏ khối giáp ra, vận một cái áo nhung màu xanh, đi ra cửa, cưỡi con “thú mắt vàng kị nước”, bảo bọn nhỏ trông nom nhà cửa, bay trên lưng chừng mây mù đi thẳng về hướng tây bắc.
Đại thánh ở trên đỉnh núi cao nhìn theo, trong bụng suy nghĩ nói: - Không biết lão Ngưu lại đi chơi bời với bè bạn nào, dự hội ở đâu, để lão Tôn đi theo xem.
Hành Giả quay người đi một cái, biến làm một trận gió mát đuổi theo, cùng đi với nhau. Không bao lâu đến giữa một quả núi, vụt một cái không thấy Ngưu vương đâu nữa. Đại thánh tụ lại nguyên thân, vào núi tìm kiếm, thấy trong núi có một cái đầm nước sâu, bên đầm có một cái mốc đá, trong mốc đá có sáu chữ đại tự là “Loạn Thạch Sơn, Bích Ba đầm”[59]. Đại thánh nghĩ bụng nói: - Lão Ngưu tất nhiên xuống nước. Yêu tinh dưới đáy nước, nếu không phải là tinh thuồng luồng, hẳn là tinh rồng, tinh cá, hoặc là tinh rùa, ba ba, đồi mồi, giải. Để lão Tôn cũng xuống nước xem.
Đại thánh tay cầm quyết, miệng đọc thần chú, nhao mình biến hóa, biến làm một con cua, không to không nhỏ, nặng tới ba mươi sáu cân, nhảy tũm xuống nước, lặn xuống dưới đáy đầm, chợt thấy một tòa lầu lấp lánh ở khe cửa, con thú mắt vàng kỵ nước buộc ở dưới lầu. Tiến vào trong lâu thì không có nước. Đại thánh bò vào trong, nhòm ngó kỹ lưỡng, chỉ thấy ở bên kia có một đoàn âm nhạc, toàn là: Lầu son cửa ngọc, chẳng khác chi đời. Hoàng kim lợp trên mái, bạch ngọc làm then cài. Cửa sổ san hô chạm, bình phong ghép đồi mồi. Mây lành vẻ thụy tòa sen chiếu, trên tiếp tam quang dưới rẫy dài. Chẳng phải thiên cung và đáy bể, Bồng Hồ so sánh dễ hơn ai. Nhà cao bày tiệc vui khách chủ, trên dưới quan viên áo mũ oai. Vội kêu Ngọc Nữ tiến mâm ngà, giục giã tiên nga hòa nhã nhạc. Kình thổi sáo, giải nhảy múa, ba ba khua sênh, kỳ đà đánh trống. Châu ngọc hàm rồng soi chén đĩa, văn chương điều triện dán bình phong. Rèm dệt râu tôm treo nhà xối, bát âm réo rắt khúc tiêu thiều. Đào Sộp đầu xanh dàn sắt vỗ, kép Chày mắt đỏ thổi cây tiêu. Nem dê bà Chuối bưng lên tiến, long nữ cài trâm vẻ phượng kiều. Ăn toàn những: thiên trù bát bảo ngon lành cả. Uống toàn những: tử phủ, quỳnh tương rượu đứng tăm.
Ngồi trên cao nhất là Ngưu ma vương, tả hữu có ba bốn tinh thuồng luồng, ngồi đằng trước là lão Long Tinh, hai bên là Long tử, Long tôn, Long bà, Long nữ. Đương khi kẻ nọ người kia chuốc rượu lẫn nhau, Tôn đại thánh thẳng lối bò vào, bị lão Long trông thấy, liền quát: - Bắt ngay tên cua đồng kia!
Long Tử, Long Tôn chạy sổ cả ra, bắt lấy đại thánh. Bỗng nhiên đại thánh nói ra tiếng người, kêu: - Xin tha tội! Tha tội!
Lão Long nói:
- Mi là tên cua đồng ở đâu tới? Cớ sao dám lên sảnh đường đi ngang chạy bừa ở trước mặt quý khách? Cung rõ ngay ra, sẽ tha tội chết.
Đại thánh bịa đặt hão huyền, cung trước bọn chúng:
Ở tại trong hồ sinh sống, đào hang chân núi, tạm thì. Lâu ngày nên thân được thư nhàn, quan tới chức Hoành hành giới sĩ. Giẫm cỏ, lội bùn lưu lạc, từ xưa chưa tập lễ nghi. Không tường pháp độ phạm oai vua, cúi mong ơn trên tha tội.
Các tinh trên tòa nghe lời, đều cúi mình làm lễ trước lão Long nói: - Giới sĩ cua mới vào cung ngọc, chưa biết lễ nhà vua, mong tôn công tha tội cho y.
Lão Long khen phải, các tinh liền dạy:
- Tha cho hắn ta, hãy cho nợ đòn, đứng đợi ở bên ngoài.
Đại thánh vâng một tiếng, đi ra bạt mạng, thẳng tới dưới lầu, trong bụng nghĩ thầm nói: - Ngưu vương còn mải chén ở đây, đợi đến bao giờ cho y tan cuộc... Mà có tan cuộc cũng chẳng chịu cho mình mượn quạt nào. Chi bằng ăn cắp nghiến con thú mắt vàng biến ra Ngưu ma vương, đến lừa La Sát, lấy cái quạt của mụ đưa sư phụ mình qua núi là hơn....
Đại thánh tức thì hiện rõ bản tướng, cởi dây cương con thú mắt vàng, vút một cái nhảy lên trên yên, cưỡi ngựa đi ra khỏi đáy nước, đến nơi ngoài đầm, mình biến ra hình dung Ngưu ma vương, đánh con thú nhảy lên mây. Chẳng mấy lúc đã đến cửa động Ba Tiêu trong núi Thúy Vân, gọi to: - Mở cửa!
Hai nữ đồng ở trong cửa động, nghe biết tiếng quen mở cửa ra, trông thấy Ngưu ma vương, liền vào báo: - Thưa đức bà, gia gia đã về nhà.
La Sát nghe nói, vuốt lại mái tóc, vội rời gót sen ra cửa đón tiếp.
Đại thánh nhảy xuống yên, quyết cả gan, đánh lừa cô gái đẹp.
La Sát mắt thịt nhận không ra đại thánh, liền dắt tay đại thánh dẫn vào, sai đứa ả gái pha trà. Người trong nhà thấy là ông chủ ai cũng kính cẩn.
Xong đâu đấy, hai người nói chuyện tâm sự hàn ôn.
Ngưu vương nói:
- Phu nhân bấy lâu xa cách...
La Sát nói:
- Đại vương vạn phúc!
Lại nói:
- Đại vương có vợ mới, bỏ lửng thân hèn, ngày nay trận gió gì đã thổi chàng tới đây?
Đại thánh cười nói:
- Đâu dám ruồng rẫy, chỉ vì sau khi lấy Ngọc Diện công chúa, việc nhà bận rộn, bè bạn hay đến chơi, nên mới lấn bấn ở ngoài. Vả chăng lại cai quản một cái cơ nghiệp to...
Lại nói:
- Gần đây nghe nói anh chàng Ngộ Không bảo hộ Đường Tăng, gần đến địa giới Hỏa Diệm sơn, sợ y lại đến mượn quạt. Tôi đương bực mối thù hại con chưa trả được, hễ y đến, phải cho người đi báo tôi, để tôi bắt y, phân thây làm muôn đoạn cho hả cái giận của vợ chồng ta.
La Sát nghe lời sa nước mắt nói:
- Đại vương, thường có câu “Trai không vợ như giỏ thủng trôn, gái không chồng như rồng không vây”. Tính mạng của thiếp, chỉ một tí nữa bị con khỉ kia giết hại.
Đại thánh nghe lời, cố ý làm ra giận dữ nói:
- Con khỉ khốn kiếp, đi qua lúc nào rồi?
La Sát nói:
- Hắn chưa đi. Hôm qua đến chỗ em đây mượn quạt, vì lẽ y đã hại con mình, em vận võ phục, mang bảo kiếm ra cửa, tới đánh con khỉ ấy, y gắng chịu đau, nhận em làm chị dâu nói là đại vương đã từng kết nghĩa với y.
Đại thánh nói:
- Năm trăm năm trước đã từng kết bảy anh em.
La Sát nói:
- Em mắng cho cũng không dám cãi lại, em đánh cho cũng không dám đánh trả, sau bị em quạt cho một nhát, không biết y tìm được phép yên gió ở nơi nào, sáng hôm nay lại đến ngoài cửa la lối. Em lại dùng quạt ra quạt, y không hề nhúc nhích, em vội vàng giơ kiếm lên chém, lúc đó y không nhân nhượng nữa. Em sợ gậy của y nặng, bỏ vào trong động, đóng chặt cửa lại. Không biết y lên ở lối nào tới, chui vào trong bụng em, chỉ một tí nữa là em mất mạng, em phải nịnh y mất mấy tiếng là chú chú, đưa quạt cho y mất rồi.
Đại thánh lại giả vờ đấm ngực nói:
- Thôi, thôi! Phu nhân nhầm rồi, cớ sao lại đem bảo bối đưa cho con khỉ ấy, bực chết mất thôi!
La Sát cười nói:
- Đại vương nguôi giận, chỉ đưa có cái quạt giả, để đánh lừa cho y xéo đi.
Đại thánh nói:
- Quạt thực để đâu?
La Sát nói:
- Xin yên lòng, yên lòng, vẫn giữ gìn cẩn thận.
Liền gọi hầu gái bưng rượu uống chơi ăn mừng, tay nâng chén dâng lớn nói: - Đại vương, duyên mới vui vầy, muôn vàn chớ quên người kết tóc, hãy xơi một chén nước của người nhà quê.
Đại thánh không dám từ chối, đành phải khanh khách cười, tay đỡ chén rượu nói: - Mời phu nhân xơi trước, tôi phải cai quản gia sản bên ngoài lâu, vắng phu nhân, hôm sớm được phu nhân giữ gìn nhà cửa, hãy tạm đền bù.
La Sát lại rót tiếp một chén, đệ lên đại vương nói:
- Xưa có câu “Vợ là người tề gia, chồng là người cha nuôi mình” sao lại tạ?
Hai người nhường nhường nói nói, rồi mới ngồi xuống chuốc chén. Đại thánh không dám ăn tạp, chỉ ăn mấy thức quả, rồi cùng nàng chuyện trò.
Rượu đã vài tuần, La Sát đã hơi chếnh choáng, sắc tình máy động, cùng với đại thánh kề kề sát sát, lả lả lơi loi, tay cầm tay tiếng nhỏ tiếng to, vai liền vai đưa tình thỏ thẻ, bưng chén rượu lên, mình uống một chén, ta uống một chén...
Đại thánh tình vờ ý giả, gượng nói, gượng cười, không biết làm thế nào, cũng đành phải cùng nàng dựa lưng kề vế.
Đại thánh thấy nàng say mê đến thế, ngấm ngầm để ý, gợi chuyện hỏi: - Phu nhân, quạt thực em cất ở nơi nào nên phải sớm hôm săn sóc. Kẻo Tôn Hành Giả biến hóa đủ đường, có thể lại đến lừa lấy mất đấy.
La Sát cười hì hì, nhổ ở trong miệng ra, chỉ to bằng cái lá hạnh, đưa cho đại thánh nói: - Chả bảo bối là gì đây?
Đại thánh cầm vào trong tay, nhưng vẫn không tin, nghĩ bụng: - Chỉ bằng ngần này, quạt thế nào được tắt lửa?... Sợ lại là cái quạt giả.
La Sát thấy y nhìn cái quạt nghĩ ngợi, nhịn không được, tiến lên, áp má phấn vào Hành Giả gọi bảo: - Mình ơi, hãy cất bảo bối đi, uống rượu đã, cứ để tâm lo nghĩ làm gì?
Đại thánh liền ghếch chân lên hỏi:
- Cái vật nhỏ xíu thế này, quạt thế nào tắt được lửa cháy tám trăm dặm?
La Sát rượu đã bí tỉ, chẳng kiêng kị gì, kể luôn phương pháp ra và nói: - Đại vương, mới xa em có hai năm, vì chàng chỉ đêm ngày say mê, bị Ngọc Diện công chứa làm mê mẩn tính tình đến nỗi cả lề lối bảo bối của nhà mình, cũng quên hết ư? Chỉ đưa đầu ngón tay cái bên tả bấm vào nút chỉ đỏ thứ bảy buộc trên cán quạt, đọc một câu “hồi hư ha hấp hỉ xuy hô”, liền dài ra một trượng hai. Bảo bối này biến hóa vô cùng, sợ chi tám vạn dặm lửa cháy kia mà không quạt tắt được.
Đại thánh nghe nói, ghi nhớ trong lòng, cầm lấy cái quạt cũng ngậm vào trong miệng, vuốt mặt một cái, hiện rõ bản tướng, cất tiếng nói to bảo: - Bà La Sát, bà hãy xem lại, ta có phải đức ông chồng nhà bà không, còn giở cái trò ma mãnh, xấu xa, chòng ghẹo ta! Rõ dơ! Rõ dơ!
Cô gái kia một khi thấy là Hành Giả, vội vàng xô đổ tiệc rượu, ngã lăn ra đất, hổ thẹn vô chừng, chỉ kêu: - Ta tức chết mất! Ta tức chết mất!
Đại thánh không cần biết mụ sống hay chết, rảnh tay bước rảo cẳng, đi ra khỏi động Ba Tiêu, vươn mình một cái, cưỡi mây lành nhảy lên ngọn núi, ọe cái quạt ra, diễn lại phương pháp, lấy đầu ngón tay cái bên trái bấm vào cái nút chỉ đỏ thứ bảy buộc trên cái cán quạt, đọc câu chú, quả nhiên cái quạt dài ra một trượng hai thước, đường dọc mạch ngang, trong ngoài liền kín. Nguyên Hành Giả chỉ hỏi có phương pháp làm cho quạt to ra, nhưng không hỏi khẩu quyết làm cho nó nhỏ lại, nên loanh quanh lẩn quẩn vẫn kềnh càng như vậy. Sau cùng đại thánh không biết làm thế nào, đành phải cài lên vai, tìm lối trở về.
Lại nói Ngưu ma vương cùng mọi người tan tiệc rượu ở dưới đáy đầm Bích Ba, khi ra tới cửa, không thấy con thú mắt vàng kỵ nước đâu cả. Lão Long Vương đòi cả chúng tinh đến hỏi: - Ai đã lấy trộm con thú mất vàng của Ngưu Gia?
Các tinh quỳ xuống nói:
- Ai dám lấy trộm, chúng tôi đều hầu ở trong tiệc, rót rượu bưng mâm, múa hát tấu nhạc, không một người nào ở đằng trước.
Lão Long nói:
- Những người trong nhà hẳn là không dám, có thấy người lạ mặt nào đến đây không?
Long Tử, Long Tôn nói:
- Khi vừa mới an tọa, có một con tinh cua đến đây. Chỉ có hắn ta là người lạ.
Ngưu vương nghe lời chợt tỉnh ngộ ra nói:
- Không cần nói nữa! Hồi sớm hiền hữu cho người đi mời tôi, có Tôn Ngộ Không đi bảo hộ Đường Tăng đi lấy kinh, đi tới Hỏa Diệm sơn không sang qua được, đến chỗ tôi cầu mượn quạt ba tiêu, tôi không cho y mượn, hai bên đã đánh nhau một hồi, chưa phân được thua, tôi bỏ y ở đấy, đến dự thịnh hội. Con khỉ đó đủ điều linh lợi, rất mực cơ mưu, hẳn là hắn ta biến ra tinh cua đến đây thăm dò tin tức, lấy trộm con thú của tôi, đến chỗ núi của vợ tôi đánh lừa lấy cây quạt ba tiêu phiến rồi.
Các tinh thấy nói, ai nấy đều sợ sệt hỏi:
- Có phải Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung ngày trước không?
Ngưu vương nói:
- Chính phải, các ông nếu ở dọc đường sang Tây, có chỗ nào không phải, cũng nên tránh hắn ta đi một chút.
Lão Long nói:
- Nói như vậy, thì con tuấn kỵ của đại vương sẽ tính thế nào?
Ngưu vương cười nói:
- Không hề, không hề. Các ông cứ về, để tôi đi đuổi hắn.
Thế rồi rẽ lối nước ra, nhảy ra khỏi đầm, cưỡi mây vàng, thẳng tới núi Thúy Vân, động Ba Tiêu, đã nghe thấy mụ La Sát đập chân vỗ ngực, gào lớn kêu to, đẩy cửa vào lại thấy con thú mắt vàng kị nước buộc ở mé dưới, Ngưu vương liền gọi to: - Phu nhân, Tôn Ngộ Không đi đằng nào rồi?
Bọn nữ đồng trông thấy Ngưu ma vương, quỳ hết cả xuống nói: - Gia gia đã đến!
La Sát túm lấy Ngưu vương, vật đầu vật óc, miệng chửi mắng: - Cái thằng trời đánh kia, làm sao mà lại lơ đễnh đến thế, để cho con khỉ lấy trộm con thú mắt vàng biến ra hình dung nhà ngươi, đến đây lừa ta?
Ngưu vương nghiến răng nói:
- Con khỉ đi đằng nào rồi?
La Sát vỗ ngực phành phạch mắng chửi:
- Con khỉ khốn kiếp kia đã lừa tôi lấy bảo bối, hiện ra nguyên thân đi rồi! Tôi bực chết mất!
Ngưu vương nói:
- Phu nhân hãy giữ gìn, chớ nên nóng nảy, để tôi đi đuổi con khỉ, cướp lại bảo bối, lột da nó đi, tán xương nó ra, bào hết ruột gan nó, rửa hận cho phu nhân.
Liền gọi:
- Mang binh khí đây!
Nữ đồng nói:
- Binh khí của gia gia không có ở đây.
Ngưu vương nói:
- Lấy binh khí của đức bà cũng được.
Thị tỳ mang ra hai thanh bảo kiếm lưỡi xanh.
Ngưu vương trút áo nhung màu xanh đi dự tiệc ra, chỉ mặc có một cái áo lót mình, hai tay cầm kiếm ra khỏi động Ba Tiêu, thẳng tới Hỏa Diệm sơn đuổi theo. Chính là: Chàng vong ơn, đánh lừa ả mê đắm,
Ma nóng tính, đến gần người Mộc Xoa.
Chưa biết rồi đây lành dữ như thế nào, xem tới hồi sau sẽ rõ.

