Nỗi lòng (Kokoro) - Phần 1 - Chương 12

12

Bà là người Tokyo. Cả Tiên Sinh lẫn bà đều đã có lần cho tôi biết điều này. Có lần bà đã nửa đùa nửa thật bảo tôi: "Thực ra tôi là một đứa con lai." Vì thân phụ bà dường như là người miền Tottori, trong khi thân mẫu bà sinh trưởng ở vùng Ichigaya vào thời mà Tokyo vẫn còn mang tên cũ là Edo. Mặc khác, Tiên Sinh là người tỉnh Niigata. Như vậy tôi thấy rõ là mối quan hệ về quê quán không giải thích được vì đâu bà lại quen biết Tiên Sinh khi Tiên Sinh hãy còn là một sinh viên. Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt đỏ ửng của bà khi tôi đề cập đến việc hay là ông bà quen biết nhau từ khi còn trẻ, tôi không hỏi han gì thêm nữa.

Trong khoảng thời gian khi tôi gặp Tiên Sinh lần đầu đến lúc ông qua đời, tôi đã được biết khá nhiều về tư tưởng và tình cảm của ông nhưng về việc kết hôn của ông thì Tiên Sinh chẳng nói cho tôi hay biết gì hết. Đôi khi tôi cố giải thích sự dè dặt giữ gìn của Tiên Sinh với thiện ý. Vả lại tôi thường tự nhủ một người vào lớp tuổi của Tiên Sinh thường hay rụt rè ngại không muốn kể lại những kỷ niệm thơ mộng trong thời thanh xuân cho một người trẻ tuổi như tôi nghe. Tuy vậy, đôi lúc tôi cũng nhìn thái độ dè dặt của Tiên Sinh với con mắt thiếu thiện cảm. Vào những lúc ấy, tôi nghĩ rằng thái độ rụt rè, ngần ngại của ông bắt nguồn từ những tập tục của con người thế hệ trước. Tôi thấy chính mình lại còn khai phóng và tự do hơn trong vấn đề này và can đảm, phóng khoáng hơn cả hai ông bà nữa. Nhưng dù tôi có nghĩ thế nào về sự dè dặt giấu giếm của Tiên Sinh, bất quá cũng chỉ là sự suy đoán mà thôi. Đằng sau những suy đoán của tôi, vẫn luôn luôn có sự giả định rằng cuộc hôn nhân giữa hai ông bà là kết quả của một mối tình thực thơ mộng.

Sự giả định đó quả không sai lầm. Tuy nhiên, tôi chỉ mới tưởng tượng ra được bán diện câu chuyện tình ái giữa hai người. Tôi không ngờ được rằng trong đời Tiên Sinh đã từng có một bi kịch thảm thiết gắn liền với cuộc tình thơ mộng giữa hai ông bà. Ngay cả bà vợ Tiên Sinh cũng không biết rõ là bi kịch này đã làm cho ông khổ sở đến thế nào. Cho đến hôm nay bà vẫn còn chưa biết. Tiên Sinh nhắm mắt lìa đời mà vẫn còn che giấu nỗi niềm không cho vợ hay. Trước khi có thể phá hoại hạnh phúc của vợ mình, Tiên Sinh đã tự mình phá hoại chính sinh mệnh của mình mất rồi.

Giờ đây, tôi sẽ không đả động gì đến tấm bi kịch ấy. Và như tôi đã nói, Tiên Sinh cùng bà vợ hầu như không nói cho tôi biết gì về cuộc tình giữa hai người - một cuộc tình hầu như chỉ nảy nở để lót đường cho bi kịch. Vì tế nhị và thận trọng, bà vợ Tiên Sinh nói rất ít đến chuyện ấy; nhưng sự lặng lẽ của Tiên Sinh thì có một lý do sâu sắc hơn nhiều.

Tôi còn nhớ rất rõ một chuyện trong mùa ngắm hoa, Tiên Sinh và tôi cùng đi dạo chơi vùng Ueno. Tôi còn nhớ rõ mồn một cái ngày hôm ấy. Trong lúc đang thong thả dạo bước, đột nhiên chúng tôi nhìn thấy một cặp thanh niên nam nữ thực đẹp đôi đang khoác tay, tựa người sánh bước dưới hoa. Lúc đó chỗ ấy đang đông người qua lại và trăm mắt đều đổ dồn vào ngắm đôi nam nữa kia nhiều hơn là ngắm hoa nữa. Tiên Sinh nói:

"Trông họ có vẻ là một đôi vợ chồng mới cưới."

"Cô cậu có vẻ âu yếm nhau ghê, có phải không ạ?" Tôi đáp với giọng bông đùa.

Trên khuôn mặt Tiên Sinh thoáng một nụ cười cay đắng. Ông đưa mắt nhìn ra phía khác, không nhìn cặp thanh niên nam nữ đó nữa, rồi nói với tôi:

"Đã bao giờ chú yêu ai chưa?"

Tôi trả lời là chưa.

"Thế chú không thích yêu đương ư?"

Tôi không trả lời gì hết

"Chú không thích chuyện đó, phải không?

"Dạ, không phải thế."

"Chú mỉa móc cặp thanh niên nam nữ kia chứ gì? Nhưng quả thật tôi nghe giọng chú có giọng của một người không vui, vì muốn yêu nhưng chửa được yêu."

"Con có giọng như thế thực không?"

"Thực. Nghe giọng chú đúng như thế đó. Một người đã hưởng đủ mùi vị yêu đương thì phải có giọng ấm áp hơn đối với đôi nam nữ kia. Nhưng chú có biết rằng trong yêu đương cũng có tội ác hay không? Không biết chú có hiểu ý tôi định nói gì không nữa?"

Tôi rất đỗi kinh ngạc, không đáp lại gì cả.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3