Nam Nhi Cũng Đổ Lệ - Chương 44

3.

Con phố ở thành đông – Bỉ Tâm khách điếm.

"Rõ ràng là ban ngày, ngươi..."

Thân mình bị đặt trên giường, trái lại hai bắp đùi còn ở dưới giường. Người kia đóng cửa phòng xong, lập tức từ phía sau đẩy ngã y, một tay ấn nửa người trên của y, một tay cấp tốc vói vào cởi bỏ thắt lưng bên hông.

"Trì, bảo bối, Thất, đừng cự tuyệt ta. Cầu ngươi, ca..."

Dây lưng bị cởi ra, quần dài cũng trượt xuống đầu gối, một bàn tay mạnh mẽ vuốt ve trong khố y.

"Ân..." Đường Trì nhịn không được rên rỉ ra tiếng, "Nhẹ, nhẹ chút..."

"Ta nhịn không được, thật sự nhịn không được. Người tốt, hảo ca ca, cầu ngươi, ngoan, tách chân ra, đừng kẹp chặt như vạy."

Nam nhân dựa vào người y thở hào hển, cởi bỏ y phục của mình, làm cho cái thứ cứng cứng nóng bỏng kia cọ cọ xát xát trên đùi y. Bàn tay lại lần mò đến phía trước, bao lấy thứ yếu hại của y, vừa vân về vừa mơn trớn, chờ cho đến khi cái thứ kia của y cũng bắt đầu cứng rắn nganh lên, ngón cái lập tức xoa xoa nắn nắn phần đỉnh lộ ra.

Đường Trì vì hành vi vội vàng cầu hoan của hắn mà đùi run run, tâm lý không theo kịp thân thể, chỉ cảm thấy khoái cảm kia cũng biến thành đau đớn, dưới sự va chạm mãnh liệt của ai kia nói cũng không nói không nên lời.

"Ngươi... Ngươi dừng lại! Dừng lại cho ta!" Đường Trì chịu không nổi hắn gây sức ép, ngửa đầu nhỏ giọng kêu.

"Không! Nếu ngươi không làm cho ta làm... Nếu người không cho ta làm, ta sẽ làm ẩu thật đấy! Đến lúc đó ngươi đừng khóc!"

Nam nhân há miệng cắn cổ ái nhân, cầu xin lúc trước đã đổi thành uy hiếp, dần dần nơi gắn bó đã không phân nổi mạnh nhẹ.

"Ngươi..." Thân mình bị hắn cắn phát run từng đợt, phía dưới cũng sắp hỏng mất, biết hôm nay không thể trốn nổi, Đường Trì cũng chỉ có thể hi vọng phòng sự này bình thường một chút; nếu không người kia mà thật sự làm bừa thì dù có bao nhiêu linh đan diệu dược, y cũng không cứu nổi chính mình.

"Vậy ngươi chờ ta cởi y phục đã... Để ta nằm lên giường..."

"Không cần! Ta không nhịn được! Ta muốn ngay bây giờ!" Người kia bắt đầu giở trò.

Đường Trì muốn mắng hắn, nghĩ hắn nghẹn thành như vậy hình như cũng có quan hệ lớn với mình; hơn nữa đã nhiều ngày nay đúng là không thân cận với hắn, tuy bị hắn khiêu khích nhưng cuối cùng cũng không làm. Trái tim mềm nhũn, khí lực giữa hai chân cũng tự nhiên mà yếu đi một chút.

Người kia tựa hồ đang chờ cơ hội này. Bàn tay lập tức xen vào khe hở giữa hai chân, dùng sức tách chân y ra rộng hơn, cởi bỏ y bào của ái nhân, lộ ra cơ thể mảnh khảnh thon gầy, cảm thấy rung động, mặt lập tức dán tới.

"Ngươi... Ngươi đang làm cái gì?" Đường Trì cảm thấy xấu hổ vô cùng, chỉ cảm thấy nửa người trên còn mặc y phục hoàn hảo, nửa người dưới đã cảm thấy gió lạnh từng trận, mà hiện giờ chỗ như có gió lạnh thổi qua lại cảm thấy ấm áp, bất đồng là nơi đó...

Phía sau truyền đến âm thanh mơ hồ của người kia, "Để ta hôn nhẹ... Ca."

"Không được gọi ta là "ca"!" Đường Trì nổi giận, đang muốn cự tuyệt bằng bất cứ giá nào, lại cảm thấy chỗ khe hở kia truyền đến cảm giác kì quái không nói nên lời, thét lên một tiếng rồi cắn chặt môi.

Người kia lại... Lại...

Máu huyết cả người Đường Trì cả người máu chử pnhư bị sôi lên, hai tay nắm chặt sàng đan, mặt chôn giữa đống chăn mền bật ra tiếng nức nở, chỉ cảm thấy chỗ khe hở của mình bị mạnh mẽ tách ra; người kia càng lúc càng làm càn...

...

Sau khi trời đã tối đen, Đường Trì ngửa người nằm trên giường, trên người không còn gì, hai chân mở rộng, một chân còn gác bên hông người nào đó, một chân bị người kia đặt trên vai, mồ hôi trên người tuôn ra như tắm, hai tay nắm chặt đầu giường, thân thể không ngừng lay động theo nhịp tiến lên lùi xuống của người kia.

"Ngươi... Ngươi muốn tới khi nào mới... mới bằng lòng chấm dứt?"

Đường Trì đáng thương, giọng nói đã khản đặc. Không phải kêu, mà là mệt.

"Lại một lần nữa... một lần nữa thôi."

Nam nhân vẫn cuồng nhiệt như trước, vừa trả lời vừa hôn lên môi y.

"Trì, để ta hôn cái... Thất, tâm can của ta..."

Cái gì mà tâm can chứ! Gọi bậy keu loạn!

Muốn mắng chửi người nhưng đã bị người kia hôn đến mơ màng.

"Ca... Cho... nữa ta một lần thôi... một lần nữa là tốt rồi..."

Người kia nỉ non, quấn quít lấy y, cọ cọ y, ngón tay xoa xoa đầu vú nhọn nhọn của y, miệng nhay cắn lỗ tai y, đầu gối không ngừng cọ xát vào khố của y.

Đường Trì đáng thương, khóc không ra nước mắt.

***

Bình minh, Đường Trì bị đói đến tỉnh, mắt chưa mở mà trong tai đã nghe được ngoài cửa truyền đến thanh âm ồn ào chào buổi sáng của khách nhân.

Cảm giác trên ngực có cái ấm áp quen thuộc, mở mắt ra, quả nhiên thấy người kia đang ôm lấy thắt lưng mình dựa vào ngực mình mà ngủ say sưa.

Thoán...

Lẳng lặng cẩn thận nhìn gương mặt người kia, trong lòng có nhu tình bắt đầu dấy lên.

Từ khi nào mà nghi kị kia trong lòng mình đã biến mất? Từ khi nào mà trở nên tự tin như vậy? Từ khi nào đã hoàn toàn tha thứ cho hắn?

Có lẽ ta chưa bao giờ thực sự trách hắn, càng chưa từng hận hắn, chỉ là lo lắng; lo lắng hắn sẽ hận ta, sẽ vũ nhục ta, sẽ đùa giỡn ta, lo đến một ngày, hắn sẽ rời khỏi ta.

Mà nay, cùng hắn hồi cung đã gần bốn năm. Ba năm nay, khi người kia và ta giận dỗi, hai người cũng chưa từng cãi nhau. Có lẽ ở trên giường, người kia có hơi yêu cầu quá độ, nhưng chưa bao giờ thực sự tổn thương y.

Ban ngày cùng hắn thượng triều, hạ triều lại cùng nhau phê duyệt tấu chương.

Khi nhàn rỗi sẽ cùng nhau đi thu thập thảo dược, đọc y thư (sách thuốc).

Y luyện dược, hắn luyện quyền; y viết sách thuốc, hắn mài mực cho y; y phơi dược liệu, hắn phơi nắng; y cùng nhóm thái y nói chuyện phiếm, hắn chạy đến thái y viện bắt người.

Buổi tối hai người soi đèn nói chuyện, có đôi khi không nói gì cả, chỉ dựa sát vào nhau.

Người kia có một ý nguyện nho nhỏ, dù trong lòng y thì cái ý nguyện nho nhỏ ấy căn bản là vớ vẩn đến vô căn cứ. Ý nguyện đó là ngoại trừ long sàng, hắn muốn được hoan ái một lần ở từng góc từng nơi trong cung, mà đương nhiên y trốn được là sẽ trốn, mà hắn cũng vô cùng khinh thường cái "sự nghiệp" trốn chạy đó của y, tậm chí còn dõng dạc nói muốn dùng thời gian trăm năm này để thực hiện cái ý nguyện đó.

Còn nhớ mỗi lúc ở trong một đình các hoang tàn nào đó, không khéo bị tuần tra trong cung phát hiện ddc; nhưng bọn họ lúc nào cũng giả vờ như chả thấy gì, làm y xấu hổ và giận dữ muốn chết.

Ha hả.

Cẩn thận nghĩ lại, trong ba năm nay, chính mình cùng người này đã làm không ít chuyện hoang đường. Hai người hoang đường.

Y sợ rằng y đã không muốn rời khỏi hắn nữa. Trong máu y có hắn, trong thịt y có hắn, ngay cả trong hồn y cũng có hắn.

Cũng chỉ bởi vì ngươi, Thoán của ta...

Mới có thể làm ta như thế.

"Đứng lên ăn cơm! Bệ hạ lười biếng!" Đường Trì cười, dùng thanh âm khàn khàn mà gọi.

Bệ hạ Hoàng Phủ Thoán hôm nay rất ngoan, cả ngày đều nhìn sắc mặt Đường Trì đại nhân y mà làm việc.

Đường Trì đại nhân ăn xong điểm tâm, đột nhiên nhớ phía sau bọn họ còn có tả cung quân* đi theo, nghĩ đến chuyện hôm qua mặt trời còn chưa lặn mà hai người đã chui vào phòng, cơm tối cũng không thèm ăn, mãi đến sáng nay mới xuất hiện, mà tả cung quân trung tâm hộ chủ (trung thành bảo vệ chủ nhân) chắc chắn là lo lắng cho an nguy của hai người, hẳn là đã đến đây hỏi thăm bọn họ rồi.

(tả cung quân: theo chính văn thì đây là quân mật thám do anh Thoán thành lập và bồi dưỡng sau khi lên làm vua, mục đích chính là thu thập tin tức tình báo, chủ yếu là để trị quan tham trong triều (sau này có thêm nhiêm vụ tìm vợ ảnh khi vợ ảnh bỏ nhà ra đi), do Tôn Sa Hải đứng đầu)

Nghĩ đến đây, sắc mặt Đường Trì từ đỏ biến trắng, cuối cùng biến thành trắng bệch.

Không biết người tối hôm qua đến đây tìm họ là ai...

Tám phần là Tôn Sa Hải đại nhân.

"Ngươi muốn thu thập chứng cứ phạm tội của Ôn gia thế nào?" Đường đại nhân phụng phịu hỏi.

"Hắn không có tội chứng cho ta thu, ngươi muốn ta phải thu thập thế nào?" Thoán nghĩ thầm,tối qua ta cũng chưa tính là quá đáng a, bình thường thì đã làm không biết bao nhiêu lần rồi, sao da mặt Thất Thất vẫn còn mỏng thế này chứ?

"Vậy ngươi muốn..." Đường Trì không rõ tên hoàng đế giảo hoạt này rốt cuộc chứa dược gì trong hồ lô đây.

"Không có tội chứng thì có mấy lời kêu ca a, chỉ cần điều tra mấy lời dân oán thán đó là thật, ta sẽ có biện pháp đem tội chứng chứng thực với Ôn gia."

"Lấy tội danh có lẽ có?" Đường Trì thốt ra.

Hoàng Phủ Thoán thiếu chút nữa bị sặc nước trà.

"Thất Thất a, chẳng lẽ trong lòng ngươi ta lại ngu ngốc vô năng thế sao?"

Đường Trì nhịn không được cười thành tiếng, "Vậy ngươi muốn làm thế nào?"

"Ngươi không nghĩ ra được?"

Đường Trì tự hỏi một phen, lắc đầu.

"Hạ sáo!" Hai chữ, hoàng đế bệ hạ nói đến chém đinh chặt sắt. Việc của Ôn gia phải giải quyết càng nhanh càng tốt, ta cũng không muốn mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này cản trở việc ta phải vất vả an bài... ân... hành trình tăng tình cảm!

"... Ai tới?"

Chỉa chỉa cái mũi mình, Thoán lập tức nói, "Trì, ngươi có muốn nhìn thử loại người gì mới là ngu ngốc vô năng không?"

4.

Mà trong mắt Thoán, ngu ngốc là thế này...

Dưới mấy mưu kế do Tôn Sa Hải và Đường Trì bày mưu tính kế, phương án thứ nhất:

Trước tiên phải tìm cơ hội gặp mặt đám người Ôn Hữu Lý, sau đó mơ hồ để lộ ra hai người là thương xã lớn nhất phương bắc, là nhi tử của chủ nhân Phúc Thụy Cục, cũng hào phóng cho Ôn gia một mối làm ăn lớn, làm cho người Ôn gia coi hắn như khách quý.

Sau đó trong tiệc rượu lại tiếp tục mơ hồ lộ ra rằng hắn đang cực kì bất mãn với huynh trưởng sắp sửa được kế thừa toàn bộ gia sản, thừa dịp huynh trưởng Đường Trì rời khỏi bữa tiệc, mượn rượu giả điên nói ai giết được huynh trưởng, hắn sẽ chia một phần ba gia tài cho người đó.

Sau đó nếu đám người Ôn gia liên hệ với hắn, hắn sẽ vờ nghiến răng nghiến lợi, bộ dạng như suy nghĩ nhiều lần, thừa nhận lời nói trong tiệc rượu đó, còn thỉnh Ôn gia giúp hắn, hứa hẹn ngày sau bọn họ chính là người một thuyền, chỉ cần có Đường Thoán hắn chủ chưởng Phúc Thụy Cục, về sau tất cả mua bán của Ôn gia ở phương bắc, Phúc Thụy Cục sẽ tham gia trợ giúp, hợp tác lớn nhất.

Lo người Ôn gia không phải đồ ngốc, khi nhận được sinh ý thì đồng thời cũng phái người đến kinh thành hỏi thắm.

Nhưng Ôn gia đương nhiên không biết, Phúc Thụy Cục này vốn chính là lúc ban đầu khi Thịnh đế đăng cơ đã lệnh cho Thư vương Hoàng Phủ Dũ lặng lẽ thành lập một chi cục trong Long Thịnh thương cục, hoàng đế nói y phải diễn trò, thế thì cả cái Long Thịnh thương cục kia còn không phải là do hắn diễn?

Cho nên lúc Ôn gia tìm hiểu ở, đương nhiên cũng nghe được chủ nhân của Phúc Thụy Cục là họ Đường, có hai nhi tử, trưởng tử thuần hậu giỏi giang, tiểu nhi tử mạo mĩ (đẹp đẽ) nhưng lại ngu ngốc vô năng; từ đó cũng truyền ra lời đồn Đường cục chủ muốn đem tất cả gia sản giao trưởng tử.

Sau đó, Ôn gia mắc mưu, phái người ám sát Đường Trì.

Ám sát Đường Trì...

Phương án thứ nhất bị đương kim Thánh Thượng kiên quyết phản đối, ý tưởng chết từ trong trứng nước.

Được rồi, Đường Trì ngẫm lại, vậy trái lại, bởi vì đệ đệ muốn cướp lấy gia sản, ca ca muốn tìm người loại bỏ hắn.

Lời này mới nói ra đã bị Thoán cười lạnh bác bỏ: ngươi xem ngươi giống kẻ lớn lên muốn giết đệ đệ lắm đấy à!

Phương án thứ hai, phương án thứ ba, phương án thứ tư...

Thịnh đế bắt đầu không kiên nhẫn, tuyệt bút vung lên – Bác bỏ toàn bộ! Sơn nhân tự hữu diệu phương (山人自有妙方), đều nghe trẫm!

Tôn Sa Hải lĩnh chỉ cáo lui, Đường Trì nói gần nói xa không có kết quả.

Ai cũng không biết Hoàng Phủ Thoán muốn dùng phương pháp nhanh nhất, dữ dội nhất, soạt soạt soạt xử lý xong cái chuyện phiền phức chết tiệt này.

Hắn không muốn Đường Trì đặt Ôn gia kia trong lòng, dù chỉ là một chút. Với hắn mà nói, trong lòng Đường Trì chỉ cần có một mình hắn là đủ.

***

Tửu lâu Ôn gia.

"Đường huynh, huynh nghe nói Ôn gia ỷ thế hiếp người, ức hiếp dân chúng, thưởng nam bá nữ, không chuyện ác nào không làm, chuyện xấu làm đến tuyệt, người người oán trách chưa?" Trương Lương Thủ bị hoàng đế tìm đến làm trò, ba hoa khoác lác.

"Ừ, nghe rồi. Sẽ có vương pháp xử lý bọn chúng." Có người phụ họa.

"Ta nghe Thoán thiếu gia nói hôm trước còn đến một trà quán, làm bọn họ thấy cái tên tam thiếu gia Ôn Hữu Lý kia đang đánh người. Một già già trẻ kia đáng thương nga! Tên Ôn Hữu Lý kia rất ngang ngược, làm việc cũng như chó điên, không biết lão cha ngu ngốc nhà đó sao lại đặt tên cho gã là Hữu Lý (có lý) nữa?!"

"Nghe nói hắn có ba nhi tử, một kẻ tên Hữu Nhân, một tên Hữu Nghĩa, một tên Hữu Lý, nữ nhi kia tên Hữu Ngọc. Rõ ràng bất nhân bất nghĩa không lý lẽ, mà bên trong nữ nhi kia cũng thối rữa, không biết vì sao lại đặt tên chúng như vậy. Không biết có phải vì muốn che đậy hay không." Trương đại nhân thấy ánh mắt trực tiếp của lão đạo, tiếp tục nước miếng tung bay.

"Có lẽ." Người trả lời chọn từ hồi đáp.

Y thực sự không nghĩ ra tại sao Thoán phải phái Trương Lương Thủ tới làm gì, nhưng y đã biết một việc: ngoại trừ tả cung quân ra thì Trương Lương Thủ vẫn dẫn người đi theo sau bọn họ, bảo sao cả đường đi không đụng đến chuyện gì phiền toái!

Mọi người trong cả tửu lâu đều vểnh tai nghe.

Có người nói thầm: mấy người này thảm rồi; có người lại thầm vỗ tay: chửi giỏi lắm! Chưởng quầy trong điếm thầm kêu khổ, bởi vì hai thiếu gia Ôn gia kia ở ngay trong nhã tọa (phòng trang nhã, thường bố trí ở lầu hai, yên tĩnh, thường là một người hay một nhóm người vào riêng, không cho người khác nhóm vào) bàn chuyện làm ăn với người ta.

Mĩ công tử Hoàng Phủ Thoán cười tao nhã, nói với thuộc hạ, "Ngươi không biết tên Ôn Hữu Lý kia lần trước còn làm trò trước mặt ta, nói với Trì của ta, gã tuy không phải quan nhưng có thể quản được Trì nhà ta. Ha ha, còn dám lớn tiếng bảo ta nói hưu nói vượn, bảo Trì phải hảo hảo dạy ta cách ăn nói thế nào. Ha hả a..."

Ôn gia xong rồi.

Đây là phản ứng duy nhất của Trương Lương Thủ khi nhìn thấy nụ cười của lão đại nhà hắn. Tên Ôn Hữu Lý kia nói cái gì cũng được, thế mà dám quản chuyện của Đường đại nhân, gã cũng không ngẫm lại xem lời này là có thể tùy tiện nói sao?

Tuy nói người không biết không có tội, nhưng Ôn gia ngươi chẳng những vốn có tội, còn chậm trễ kế hoạch mà Thánh Thượng đã an bài hoàn chỉnh gần bốn năm: kế hoạch vĩ đại lừa Đường đại nhân ra khỏi cung du ngoạn. Ta chỉ có thể nói: Ôn gia ngươi cũng chấm dứt rồi.

"Tên tặc tiểu tử kia thật to gan! Lần sau để ta xem thấy gã xem, xem Phi Thiên lão đại ta có bạt tai cho gã một cái không!" Trương Lương Thủ đập bàn tạo thanh thế.

Đường Trì mắt lạnh nhìn hai người trước mặt diễn trò, muốn xem thử bọn họ muốn làm cái gì.

"Là kẻ nào không có mắt, dám nói hươu nói vượn ở tửu lâu Ôn gia ta đó!" Con chuột rốt cục cũng bị khói hun cho bò ra khỏi hang. Ôn Hữu Lý mang theo gia phó (người hầu), nổi giận đùng đùng từ trong nhã tọa đi ra.

"Y." Hoàng Phủ Thoán lập tức đưa tay chỉa chỉa Đường Trì ngồi phía đối diện.

Đường Trì ngạc nhiên. Người này rốt cuộc muốn làm gì?

Ôn Hữu Lý vừa thấy là Đường Trì, lập tức cười lạnh, "Ta nói là ai! Hóa ra là hai người các ngươi ở đây gây sóng gió! Thật to gan!"

A! Có khí thế!

Trương Lương Thủ vỗ tay.

Thoán liếc gã một cái.

"Ai làm chỗ dựa, cho các ngươi dám ở trong thành Thiệu Hưng làm càn?!" Nói chuyện đại khái là Ôn Hữu Nghĩa, không có thân hình tiêu sái như đệ đệ, chưa đến ba mươi mà cái bụng đã ưỡn ra, y bào rộng thình tùng cũng không cách nào che được.

"Hắn." Đường Trì trả thù, ngón tay chỉ thẳng hướng đối diện.

Hoàng Phủ Thoán lập tức phối hợp, gật đầu cười cười với Ôn gia huynh đệ.

"Các ngươi dám giỡn mặt với Ôn gia ta?!" Mặt Ôn Hữu Nghĩa đã giận đến trắng bệch.

"Đùa giỡn ngươi? Chúng ta không có thời gian rảnh rỗi đến thế! Thiếu gia các ngài xem, tên bụng to to kia có lẽ là Ôn Hữu Nghĩa, trách không được người ta nói Ôn gia chúng ức hiếp dân chúng; nhìn cái thắt lưng như thùng nước* kia cũng hiểu được một phần. Ha ha!" Trương Lương Thủ cũng chạy đến tìn phiền toái.

(*ức hiếp: nguyên văn là "ngư nhục", có nghĩa khác là thịt cá. Ăn nhiều thì đương nhiên bụng to ^^)

"Thiếu gia, ngài nói Ôn gia này còn muốn bàn sinh ý (chuyện làm ăn) với chúng ta?"

Hoàng Phủ Thoán gật đầu.

"Chỉ bằng bọn chúng? Đám cường hào ác bá, qua lại tàn ác như thế cũng muốn bàn sinh ý với chúng ta? Úc ha ha! Ta phi!"

"Trương huynh..." Đường Trì trời sanh tính thiện lương, nghe Trương Lương Thủ làm trò trước mặt nhiều người như thế sẽ tổn hại đến Ôn gia huynh đệ, vừa cảm thấy chúng cũng rất đáng hận lại vừa đáng thương, muốn khuyên Trương Lương Thủ không cần tiếp tục công kích chúng nữa.

Hoàng Phủ Thoán thấy huynh đệ Ôn gia bộ dáng cố nén tức giận, biết bọn chúng sẽ không dám động thủ ở nơi đông người. Thấy đã kích thích chúng được rồi, lại ném ánh mắt cho Trương Lương Thủ, "Quên đi, người như thế chúng ta không cùng chúng bàn sinh ý là được."

Trương Lương Thủ hiểu ý, "Đúng vậy, chờ trở lại kinh thành, chúng ta cũng phải nói lại với những đồng hành (người cùng nghề) khác mới được, miễn cho bọn họ đến phía nam lại bị lừa! Thiếu gia, chúng ta đi thôi, hai con ác cẩu (chó dữ/chó điên) ngồi chồm hổm ở đó, đúng là làm cho tâm trạng không vui nổi. Chúng ta đến nơi khác dùng cơm."

Hoàng Phủ Thoán gật đầu, cùng Đường Trì đứng lên.

"Các ngươi muốn đi?"

Ôn Hữu Nghĩa vung tay lên, gia phó chạy lên ngăn ba người lại.

"Các ngươi nghĩ đến chỗ này nói ẩu nói tả, ngậm máu phun người, vũ nhục Ôn gia ta rồi còn có thể đi? Người tới! Cho ta..."

"Nhị ca!" Ôn Hữu Lý giữ chặt nhị ca.

"Không cần ở đây!" Ôn Hữu Lý dán tại bên tai nhị ca gã, thấp giọng nói.

Đường Trì cùng Hoàng Phủ Thoán cùng liếc nhìn nhau.

"Chẳng lẽ cứ như vậy buông tha bọn chúng?" Ôn Hữu Nghĩa không cam lòng.

Ôn Hữu Lý âm hiểm cười, ngẩng đầu mời ba người Đường Trì, "Xem ra ba vị có chút hiểu lầm với Ôn gia chúng ta, nếu thuận tiện thì thỉnh đêm nay giành ra chút thời gian đến Ôn gia một lần, chớ để lời đồn đãi bên ngoài phá hoại quan hệ có thể có sau này của chúng ta. Đường huynh cũng là người làm ăn, hẳn là hiểu được đạo lý "bằng hữu nhiều hơn đường đi" chứ?"

Đường Trì mỉm cười, đang định khéo léo cự tuyệt, chợt nghe i bên cạnh đã có người mở miệng hồi đáp, "Được, chúng ta cũng sớm cửu ngưỡng đại danh (ngưỡng mộ danh tiếng) với Ôn gia, tối nay lúc lên đèn, chúng ta sẽ đến gặp." Kích thích nửa ngày, chỉ chờ lời mời này của ngươi a!

Báo cáo nội dung xấu