Hồi ký Lý Quang Diệu - Chương 12 phần 1
12
MARSHALL LÀM KHỦNG HOẢNG
THÊM TRẦM TRỌNG
Fong
Swee Suan và bốn lãnh tụ nghiệp đoàn khác bị chính phủ bắt giữ dựa trên
những quy định về tình trạng khẩn cấp ngày 11/6/1955. Sáu nghìn công nhân xe
buýt ra mặt chống lại vụ bắt giữ này. Ngày kế tiếp, do cái mà nhà cầm quyền mô
tả là “trò khủng bố dựa trên số đông” đối với giới tài xế, các taxi cũng biến
mất khỏi đường phố. Nhưng chính quyền đã triển khai dịch vụ chuyên chở khẩn cấp
miễn phí tại những khu quan trọng trong thành phố, và trên 100.000 nhân công và
280.000 người khác tiếp tục đi làm mà không hề có sự cố gì. Dù phương tiện giao
thông công cộng bị tê liệt, cuộc đình công cũng không làm thành phố ngưng trệ
hoạt động được. Lúc này dân chúng không còn đồng tình với nó nữa – nó
mang đậm màu sắc chính trị và không liên quan gì đến bất kỳ bất mãn nào về kinh
tế của họ. Sau bốn ngày, Lim Chin Siong và Devan Nair bất ngờ cho ngưng đình
công, và 13.000 công nhân, nam lẫn nữ, trong 90 hãng công nghiệp và thương
nghiệp, quay lại làm việc. Chính quyền coi như thắng lợi. Fong vẫn bị bắt giữ
cho đến ngày 25/7.
Tôi
quyết định tách khỏi bối cảnh rối loạn này và đi nghỉ thường niên. Cùng Choo và
Loong, ba tuổi, tôi lái xe lên cao nguyên Cameron vào ngày 1/6 và lưu lại đó ba
tuần. Chúng tôi để Ling, mới ba tháng tuổi, ở nhà vì con bé còn quá
nhỏ.
Tôi
chơi gôn ở Tanah Rata mỗi ngày, sáng và chiều. Khi tôi đi dạo trên sân gôn 9 lỗ
mát mẻ và thoải mái tại cao nguyên này, cao hơn mặt biển khoảng 2.000 m, tôi
thấm thía ý nghĩa của những sự kiện trong vài tháng trước đó. Tôi tin chắc
rằng việc tiếp tục theo con đuờng mà Lim Chin Siong và Fong đã lao vào thì sẽ
kết thúc trong thảm họa chính trị. PAP và các liên đoàn ở đường Middle Road
(được đặt tên vì vị trí trụ sở của chúng, chứ không phải vì chúng theo chính
sách trung dung) sẽ bị cấm chỉ. Nhưng nếu Marshall tránh né những biện pháp
không được quần chúng ủng hộ, thì toàn bộ nền kinh tế và xã hội Singapore sẽ
lâm vào tình trạng hỗn loạn đến độ chính quyền Anh sẽ phải đình chỉ hiến pháp.
Ngày
21/6, tôi lái xe đưa gia đình trở lại Singapore. Báo chí nói bóng gió là tôi
trốn chạy khỏi những rắc rối này, nhưng tôi biết sự hiện diện của mình sẽ không
tạo ra một thay đổi nào. Khi tờ Straits Times phỏng vấn tại
sao tôi không trở lại nhiệm sở của mình, tôi nói ủy ban chấp hành của tôi không
yêu cầu tôi tới, và tôi rất tin tưởng ở họ.
Đây
là cuộc thử lửa đầu tiên của tôi với CUF. Tôi bàn luận vấn đề với Chin Chye,
Raja và Kenny (Keng Swee đang ở London để lấy bằng tiến sĩ). Chúng tôi quyết
định rằng tôi nên nói cho Lim và Fong hiểu rõ về luật đối với các vụ gây rối.
Tôi bảo họ rằng nếu họ tiếp tục theo cách này, họ phải một mình chịu hết trách
nhiệm. Điều đó khiến họ bớt bồng bột, và ngày 26/9 viên thống đốc, ngài Robert
Black, viết một báo cáo gởi đến Alan Lennox–Boyd:
“Sự
sụp đổ của cuộc tổng đình công này đã làm mất uy tín của
phần tử cực đoan trong PAP. Lee Kuan Yew đã rời Singapore vào thời điểm đó và
tôi được báo là ông ta đã ra đi một cách cố ý để tránh dự vào cuộc bạo
loạn… Từ đó, PAP đã có thay đổi trong chiến thuật. Trong khi tiếp tục xúi
giục các cuộc đình công, theo đuổi cuộc đấu tranh giành quyền điều khiển tầng
lớp lao động, họ đã chịu khó ép mình trong khuôn khổ luật pháp.”
Điều
đó không kéo dài lâu. Sau vài tháng, những tay quá khích
đã quay trở lại những đường lối cũ của họ, nhưng họ không
xúi giục những cuộc xung đột đẫm máu với cảnh sát hoặc tổ chức một cuộc tổng
đình công nhằm làm tê liệt nền kinh tế. Tôi tin họ vẫn nghĩ những xung đột với
cảnh sát và chính quyền là cách gợi lòng căm thù nhiều hơn và nâng cao nhiệt
tình cách mạng của quần chúng. Đã có những lúc Lim và Fong có vẻ lắng nghe lời
khuyên của tôi trong chủ trương bám chặt nhữngphương pháp đấu tranh hợp hiến
với những cuộc thương lượng kéo dài và sự đề kháng thụ động để tránh đổ máu.
Nhưng họ đến từ một truyền thống và nền học vấn khác biệt với tôi và họ theo
đuổi những mô hình khác hẳn.
Tôi
lâm vào thế vô cùng khó khăn. Trong khi tôi không thể và không thích biện hộ
cho họ, nhưng tôi cũng không thể kết tội họ mà không làm đổ vỡ mặt trận liên kết
của chúng tôi. Như tôi đã giải thích với một phóng viên tờ Sydney Daily
Mirror trong một cuộc phỏng vấn được thuật lại trên tờ Straits
Times, “Bất kỳ ai ở Singapore muốn lôi cuốn cộng đồng những người nói tiếng
Hoa theo họ đều không thể có thái độ chống cộng. Người Hoa rất tự hào về Trung
Quốc. Nếu tôi phải chọn giữa chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa cộng sản, tôi sẽ
bỏ phiếu cho chủ nghĩa cộng sản và đại đa số người khác cũng vậy.” Tôi hy vọng
mình có thể tìm được đủ số người Hoa ủng hộ chúng tôi vì một nền độc lập và dân
chủ. Nhưng tôi không hề lạc quan rằng điều này có thể đạt được dễ dàng khi một
Trung Quốc xã hội chủ nghĩa thắng lợi tiếp tục là nguồn cảm hứng cho họ.
Và
tôi đang chịu đựng sức ép. Viên Tổng ủy viên đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp
của Hội đồng lập pháp vào ngày 16/5, để tận dụng sự thay đổi thái độ đột ngột
của quần chúng đối với các nghiệp đoàn, và để cô lập và hướng mũi dùi vào PAP,
làm cho những phần tử phi cộng sản trong đảng tách khỏi phái thân cộng. Lần này
viên tổng thư ký, Bill Goode, chỉ huy cuộc công kích. Ông ta đọc một bài diễn
văn hùng hồn, kể lại chi tiết những gì đã xảy ra một cách xác thực và đầy hiệu
quả. Ông thương tiếc trước những thiệt hại nhân mạng, khen ngợi cảnh sát và lên
án những kẻ xấu đã lợi dụng công nhân và học sinh, và sự thất bại của
những tờ báo tiếng Hoa trong việc ủng hộ phía duy trì an ninh trật tự. Tất cả
những nỗ lực nhằm đạt tới hòa giải đều đã bị ngăn trở bởi những kẻ, mà
theo Goode, “rõ ràng là không muốn giải quyết những nỗi bất mãn, mà quyết tâm duy
trì tình trạng náo động, quyết tâm lợi dụng những bất bình chính đáng của các
công nhân lương thiện cho những mục đích cá nhân xấu xa của họ.”
Rồi
ông ta bất ngờ quay sang tấn công tôi.
“Trong
cơn thèm khát quyền lực của họ… Đảng PAP và những ủng hộ viên khuynh tả giấu
mặt cùng những kẻ vô tráchnhiệm nhưng háo danh trong đó chỉ muốn gây ra bạo
lực, đổ máu và những tranh chấp chủ thợ… Nếu vị đại biểu đáng kính trong
hội đồng này tin vào sự tiến bộ trong trật tự hướng đến một
nền dân chủ tự trị, thì ông ta phải chống lại chủ nghĩa cộng sản;
và nếu ông ta có thái độ đó, hãy để ông ta phát biểu rõ ràng điều đó, mà không
hề lảng tránh và ngụy biện khéo léo. Ông ta lấy làm thương tiếc sau khi cái ác
đã bị buông lỏng và nhiều người đã bị giết…
Tôi hỏi ông ta: ông ta đã làm gì để ngăn cản bạo lực trước khi nó xảy
ra? Lương tâm ông ta có thanh thản không? Hoặc ông ta đã không còn điều khiển
được đại biểu của Bukit Timah (tức Lim Chin Siong), người hiện ngồi đằng sau
ông ta và điều hành đảng?”
Tiếp
lời ông ta là John Ede, một kiều dân đã giành được ghế đại biểu khu Tanglin cho
Đảng Tiến bộ. Điều này làm nhiệm vụ của tôi dễ dàng hơn. Tôi đứng lên liền ngay
sau Ede để nói rằng tôi vui sướng khi được trả lời hai người Anh này. Nếu đó là
Marshall, (thì) “ông ta sẽ cân nhắc lời nói của mình kỹ càng hơn, thận trọng
hơn, và am hiểu hơn về những khó khăn và nguy hiểm của tình hình,
với sự hiểu biết hơn về những hy vọng, sợ hãi và nguyện vọng của quần chúng…
Chúng
tôi không tới đây như những tù nhân để bị kết tội, hoặc như những tù nhân phải
giải tỏa gánh nặng tội lỗi của họ. Mà chúng tôi đến đây như những người đại
diện của nhân dân, và chúng tôi sẽ phát biểu với tư cách đó.”
(Tôi
lặp lại lập trường của PAP là) “Để tiêu diệt hệ thống thuộc địa bằng những biện
pháp không bạo lực. Chúng tôi tuyên bố từ bỏ
bạo lực … Chúng tôi không chuẩn bị để chiến đấu, duy trì hoặc kéo dài chế độ
thuộc địa. Nhưng hãy cho chúng tôi quyền của mình và chúng tôi sẽ chống lại
những người quá khích hoặc bất kỳ ai khác đe dọa sự tồn tại của một nước Malaysia
độc lập, dân chủ và không cộng sản.”
Bởi
vì tôi đã khen ngợi ông ta, Marshall một lần nữa lại do dự khi trả lời, gây bối
rối cho những người ủng hộ ông ta, và tránh cho PAP khỏi mất uy tín hoàn
toàn bằng cách nói:
“Nếu
PAP, gồm những người trung thực, có trách nhiệm và nghiêm túc, nếu họ loại bỏ
khỏi nội bộ những phần tử quá khích và những kẻ đồng hành – nếu họ dám đối mặt
với trách nhiệm của riêng họ, họ có thể trở thành tổ chức mà họ hy vọng một
ngày nào đó sẽ lãnh đạo xứ sở này đạt được nền độc lập cho riêng nó.”
Marshall
không biết rằng bằng những lời phát biểu của ông ta và, tệ hơn, bằng nỗi háo
hức muốn dàn xếp và tránh sự xung đột, ông ta đã gây ra mầm mống tai hại. Mọi
công nhân ở Singapore, mọi cán bộ và lãnh đạo cộng sản đều biết họ có một chính
quyền mà họ có thể sử dụng cho những mục đích riêng của mình, để dồn giới chủ
nhân vào thế bí, tranh thủ những phúc lợi và chiếm lấy những đặc quyền của giới
quản lý.
Những
thành công của họ đã có kết quả. Tháng 8/1955, số đoàn viên của Nghiệp đoàn Công
nhân Phân xưởng và Nhà máy Singapore (SFSWU) tăng lên 23.000 người, đa số là
những người Hoa trẻ tuổi. Trong khi đó, những đoàn viên Anh học của nó, gồm cả
Nair, Woodhull và James Puthucheary, đang giúp đỡ những người Hán học phá hủy
hệ thống thuộc địa Anh. Chiến thuật của họ là vừa thâm nhập vào những nghiệp
đoàn hiện có, vừa hình thành những đoàn thể mới. Họ đã có Liên đoàn Học sinh
trung học Hoa kiều Singapore, trên thực tế là một cánh tay của nghiệp đoàn
trên, với vũ khí của họ là phương pháp đình công ủng hộ. Đối với bất kỳ vấn đề
đơn lẻ nào trong bất kỳ công ty đơn độc nào, họ sẽ đe dọa ngưng toàn bộ các
công xưởng.
Như
những người cộng sản đã thực hiện ở Trung Quốc, đây là
một mặt trận liên kết của công nhân, học sinh và nông dân (giống
như ở Singapore) nhằm tạo bất ổn xã hội và biến những tranh
chấp lao động thành vấn đề chính trị, làm tăng mâu thuẫn chủng tộc và giai cấp
(đối với người da trắng) và nuôi dưỡng lòng khinh bỉ nhà cầm quyền. Một khi
SFSWU đã trở thành một nghiệp đoàn kết khối như con bạch tuộc, với lực lượng
đoàn viên gồm những công nhân nói tiếng Hoa, Lim Chin Siong và Fong nhắm vào
Nghiệp đoàn nhân viên ban quản lý cảng Singapore, Nghiệp đoàn lao động căn cứ
Hải quân và Nghiệp đoàn lao động Hội đồng thành phố – những tổ chức phi cộng
sản mà những người Ấn, Malay và những người Hoa nói tiếng Anh thuộc các tổ chức
đó đã được chuẩn bị để đi theo SFSWU. Họ nhận ra rằng họ có thể sử dụng tính
chiến đấu của các nghiệp đoàn người Hoa và đe dọa những cuộc đình công ủng hộ
để đẩy mạnh những yêu sách của họ.
Ngài
Robert Black cũng nhận ra rằng tình hình đã thay đổi theo chiều hướng tồi tệ
hơn. Ngày 26/9, ông ta báo cáo với Lennox–Boyd:
“Trong
các cuộc bầu cử… những bài diễn văn quá khích đã công
kích chính phủ… những cuộc họp của PAP cũng chật ních những người lao động và
học sinh người Hoa được tổ chức chặt chẽ; tình cảm của quần chúng được kích
động một cách tài tình. Tất cả những thứ đó dẫn đến thói khinh nhờn chính phủ
hợp hiến, và làm tăng uy tín cho những người… công khai
thách thức chính phủ.”
Singapore
đang trong một phong trào đình công – trong chín tháng
từ ngày 7/4 đến tháng 12/1955, có 260 cuộc đình công. Tuy nhiên, tính
chiến đấu này lại có lợi cho tôi.
Ngày
19/6/1955, Nghiệp đoàn lao động Hội đồng thành phố đe dọa đình công để đòi khoản
lương truy lãnh cho năm ngoái của họ. Hội đồng thành phố đe dọa ra thông báo
đóng cửa các nơi làm việc để gây áp lực, và thuê những nhà thầu để đảm nhận
những dịch vụ thiết yếu nếu các công nhân nghiệp đoàn vẫn không chịu tới sở.
Những cuộc thương lượng nhằm giải quyết vụ tranh chấp đã thất bại, và cuộc đình
công bắt đầu vào ngày 17/8.
Tuy
nhiên ba ngày sau, nghiệp đoàn yêu cầu tôi làm cố vấn pháp
lý cho họ. Các thành viên chủ yếu là những công nhân công
nhật người Ấn, phần lớn đảm nhận việc thu gom rác và quét
dọn đường phố. Đó là một nghiệp đoàn lớn với vài nghìn người, lãnh đạo là một
người Ấn ít học, tinh khôn, lác mắt tên là Suppiah. Đã có vài vụ xô xát và họ
đã dùng đến bạo lực. Tôi trả lời là mình rất tự hào khi làm việc cho họ, nhưng
với điều kiện là cuộc đình công phải được tiến hành theo cách thức hòa bình. Họ
đồng ý, và cuộc thương lượng trở nên xây dựng hơn. Ngày 8/9, viên thống đốc báo
cáo cho Lennox–Boyd:
“Có
lúc có những trường hợp lộn xộn đáng lo ngại theo một kiểu thường gặp, nhưng họ
dừng lại bất ngờ sau vài ngày. Lee Kuan Yew có công trạng gì trong vụ này không
thì không chắc được, nhưng có thể là như thế.” (Chúng tôi đã đi đến thỏa thuận
vào ngày 7/9.) “Trái với các dự đoán cuộc đình
công không sụp đổ và nghiệp đoàn đã đạt được những nhượng bộ quan trọng. Có hai
lý do chính dẫn đến kết quả này. Thứ nhất là sự yếu kém của Hội đồng thành phố và
thứ nhì là sự can thiệp của Lee Kuan Yew, thư ký của Đảng PAP, với tư cách là
cố vấn pháp lý của nghiệp đoàn. Trên thực tế, sự can thiệp của ông ta có lợi
cho cả hai bên và với kết quả của việc dàn xếp, có thể ông ta đã cải thiện được
vị trí cá nhân của mình.”
Cách
thức phản đối hợp hiến của tôi, hữu hiệu trong vòng luật pháp, rõ ràng là đối
lập với cách thức của những người quá khích, và tôi đã đạt được kết
quả. Nhưng không có phái quá khích vượt quá khuôn khổ luật pháp và sử dụng bạo
lực, thì những phương pháp của tôi sẽ không đạt hiệu quả. Chính giải pháp ít
gây khó chịu do tôi đưa ra khiến các phương pháp này dễ chấp nhận hơn đối với
người Anh. Cũng như ở Malaysia, nếu không có chính sách khủng bố của phe quá
khích đã đẩy người Anh tới viễn cảnh bi đát là phải đầu hàng, thì chính
quyềnTunku không bao giờ giành được độc lập đơn giản bằng cách tập
hợp ngày càng nhiều những người dân quê Malay. Chính sự lựa
chọn gây khó chịu do phe quá khích đưa ra đã khiến những phương
pháp hợp hiến nhằm xói mòn từng bước chính quyền thực
dân trở nên hữu hiệu hơn đối với những người theo chủ nghĩa dân tộc và dễ chấp
nhận hơn guồng máy thực dân. Tại Ấn Độ thời trước chiến tranh, nơi nào không có
mối đe dọa cộng sản, các phương pháp bất bạo động hợp hiến phải mất nhiều thập
niên mới đạt hiệu quả.
Trong
khi các nghiệp đoàn tiếp tục sục sôi không ngừng và lớn mạnh, Marshall liên tục
gây ra các cơn khủng hoảng chính trị. Ông ta có một sở trường tạo ra chúng.
Giữa lúc tình trạng xung đột chủ thợ và kích động này, ông ta lại đụng chạm với
ngài Robert Black qua yêu cầu tăng thêm bốn ủy viên phụ trợ cho bộ máy của ông,
và khi viên thống đốc chấp nhận chỉ thêm hai người,
ông ta quyết định đưa tranh luận này ra công khai. Ông cho là viên thống đốc
không có quyền bác bỏ yêu cầu của Tổng ủy viên, và đe dọa từ chức nếu thống đốc
từ chối trao đổi ý kiến với ông ta trước khi làm bất cứ việc gì. Ông ta cũng
muốn Singapore được trao quyền tự trị hoàn toàn. Những quy định về tình
trạng khẩn cấp đã hết hiệu lực vào ngày 21/7, nhưng viên thống đốc lại đề
nghị triển hạn thêm 3 tháng nữa, tùy theo sự chấp thuận của Hội đồng lập
pháp trong phiên họp kế tiếp: cái giá mà Marshall đòi cho sự gia hạn này
là người Anh phải cho Singapore được tự trị “vào giây phút sớm nhất có thể
được”.
Tiến
trình của phiên họp Hội đồng ngày 22/7 đó là điển hình của phong thái tắc
trách và ngu ngốc mà trong đó các đảng phái chính trị đã giở thủ đoạn. Trong
việc đưa ra kiến nghị về quyền tự trị, Marshall giải thích rằng đây là một
vấn đề nguyên tắc hợp hiến pháp. Cuối bài diễn văn công kích viên thống
đốc và chủ nghĩa thực dân, ông ta quay sang tôi – đại biểu của khu Tanjong
Pagar, người “đã quấy rầy tôi rất dai dẳng và ầm ĩ trước đây,” nhưng thực
sự là “tay lãnh đạo của phe đối lập dưới mắt quần chúng” – và yêu cầu tôi ủng
hộ kiến nghị của ông ta. Như thế tức là ông ta đã phủ nhận lời buộc tội do
Goode đưa ra hai tháng trước đó, vào ngày 26/4, ông này thường gọi PAP là phương
tiện và là công cụ tự nguyện của phe quá khích. Tôi chắc chắn không thể từ chối
cái vinh dự được ủng hộ kiến nghị này!
Hội
đồng lập pháp hoãn cuộc họp ngày 22/7. Ba ngày sau họp lại, một thành viên Đảng
Tiến bộ, Lim Koon Teck, đã cố gắng vượt qua mặt cả tôi và Marshall. “Chúng ta
hãy… đòi hỏi một cuộc chuyển giao quyền lực trọn vẹn để chúng ta, và chỉ chúng
ta thôi, sẽ
chịu trách nhiệm
về công việc và vận mệnh của mình, còn chính phủ Anh không cần phải lo lắng đến
chúng ta nữa”, ông ta đề nghị, và sau đó đề nghị điều chỉnh chữ “nền tự trị”
bằng “nền độc lập”. Nói cách khác, ông ta muốn “nền độc lập” ngay lập tức. Các
đảng viên Đảng Tiến bộ luôn tiêu biểu cho sự điều độ, từng bước tiến tới chủ
quyền. Bằng thủ đoạn bất ngờ này, họ có vẻ cấp tiến hơn cả Mặt trận Lao động và
PAP. Tôi đã ghi nhận rằng: “Hôm nay chúng ta được giải trí bởi một cảnh tượng
lạ đời của một con chuột chuyển mình thành con sư tử.”
Đề
nghị điều chỉnh này bị bác bỏ và kiến nghị ban đầu về một nền tự trị sớm sủa
được thông qua, đúng lúc để gây căng thẳng cho Lennox–Boyd, người sẽ đến
Singapore chỉ một tuần sau đó. Tuy nhiên, qua nước cờ của mình, Đảng Tiến bộ đã
tự hủy hoại uy tín như một đảng phái đáng tin cậy và kiên định của họ. Hiện ở
Singapore không còn một lực lượng chính trị ôn hòa hoặc thuộc cánh hữu cố kết
nữa.
Lennox–Boyd
đến Singapore, gặp Marshall và đi Malaysia. Ngày 2/8, Chủ tịch đọc cho Hội đồng
lập pháp nghe lá thư của viên thống đốc, nói rằng Bộ trưởng Bộ Thuộc địa đã
thảo luận các vấn đề với Tổng ủy viên, và rằng cuộc thảo luận sẽ tiếp tục khi
ông ta từ Malaysia trở lại Singapore vào ngày 15/8. Marshall, được Lennox–Boyd
trấn an, trông và nghe có vẻ thiện cảm, đã nói: “Lúc này, có lẽ chúng ta nên
ngừng lại ở đây và tiếp tục công việc bình thường.” Tôi không đồng ý, chỉ ra
rằng không có gì trong lá thư của viên thống đốc làm thay đổi tình hình một
cách cụ thể từ cuộc họp sau cùng của chúng ta “trừ phi rằng vào ngày
đó, chúng ta có một Tổng ủy viên quyết liệt hơn.” Rồi tôi chuyển sang phản đối
quyết định cám ơn viên thống đốc của Marshall, và Hội đồng lập pháp ủng hộ tôi.
Marshall giận tái người.