Dụ tình - Hồi 09 - Chương 21

Chương 21: Ngỡ đã một đời

Mặc dù đang là mùa đông nhưng gió cũng không quá lớn và
tuyết cũng chỉ rơi nhẹ. Những bông tuyết trắng xoá nhẹ nhàng bay trong gió như
những cánh hoa lê trắng muốt đầu xuân khiến khung cảnh bên ngoài phòng bệnh vô
cùng mê hoặc lòng người.

Vẫn tại bãi cỏ của bệnh viện, Louis Thương Nghiêu cuối cùng
cũng nhìn thấy thân hình mảnh mai của Lạc Tranh ở phía xa. Không còn ánh mặt
trời ấm áp bao phủ lên người nàng như lần trước mà lúc này Lạc Tranh chỉ mặc bộ
quần áo bệnh nhân đắm mình trong những bông tuyết bay bay theo gió. Còn có vài
bông tuyết nhẹ nhàng đậu lại trên mái tóc Lạc Tranh hệt một nụ hôn dịu dàng như
muốn chúc mừng nàng đã tỉnh lại.

Khoảnh khắc này, Louis Thương Nghiêu lại không dám tiến lại
gần nàng bởi hắn thực không dám tin vào mắt mình.

Lạc Tranh đã tỉnh lại!

Hơn nữa, nàng còn đứng cách hắn không bao xa…

Lạc Tranh lúc này đang quay lưng về phía hắn, bóng lưng mảnh
khảnh của nàng như hoà vào trong màn tuyết trắng mang theo một cảm giác vừa
chân thực lại vừa mộng ảo. Nàng giống như một tuyết tinh linh từ trên trời
giáng xuống, thiên địa vạn vật đều hoàn toàn an tĩnh, như chỉ có một mình nàng
có sinh khí vậy.

Louis Thương Nghiêu có chút thận trọng bước về phía trước.
Giờ khắc này, hắn không dám hành động nóng vội bởi sợ chỉ một chút bất cẩn sẽ
khiến Lạc Tranh sợ hãi. Cho dù là trong giấc mơ, hắn mỗi đêm đều mơ thấy cùng
một chuyện, đó là Lạc Tranh cuối cùng cũng tỉnh lại và dịu dàng nép vào trong
lòng hắn.

Mặc dù động tĩnh phía sau lưng rất nhỏ nhưng vẫn đánh động
tới Lạc Tranh. Nàng nhẹ nhàng quay đầu lại, đôi mắt trong veo chớp nhẹ, ánh lên
tia dịu dàng như hồ nước phẳng lặng mùa xuân, đôi môi hồng khẽ cong lên hiện rõ
ý cười. Nàng vẫn đứng ở đó lẳng lặng nhìn về phía người đàn ông đang bước tới
bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Dưới những bông tuyết bay bay, chiếc áo khoác màu sẫm mà
Louis Thương Nghiêu khoác trên người càng tôn lên thân hình cao lớn ưng nhã của
hắn. Cả bãi cỏ rộng lớn của bệnh viện chỉ có mình hắn và nàng. Bước chân của
hắn vẫn có chút dè dặt, nhưng ánh mắt ấm áp đầy thâm tình vẫn chăm chú hướng về
phía nàng.

Không thể kìm nén thêm nữa, đôi môi xinh xắn của Lạc Tranh
khẽ bật lên tên hắn, “Thương Nghiêu…”

Một tiếng gọi khe khẽ đầy dịu dàng của Lạc Tranh đã thấm vào
tận đáy lòng của Louis Thương Nghiêu, kích khởi mọi cảm xúc kìm nén bao lâu nay
trong lòng hắn. Hắn rốt cục cũng hiểu được cảm xúc như có luồng điện xẹt qua
vừa rồi chính là dự cảm giữa hai người yêu nhau. Loại dự cảm này hắn chưa từng
trải qua nên lúc đó mới cảm thấy có chút xa lạ nhưng giờ hắn đã hiểu được một
cách rõ ràng.

Mọi sự cố kỵ trong lòng đã được gỡ bỏ, Louis Thương Nghiêu
sải bước tiến tới, vươn tay ra ôm lấy người phụ nữ như mộng như ảo trước mặt
vào trong ngực, ghì chặt lấy nàng không chút buông lơi.

Nàng rốt cục cũng tỉnh lại sau giấc ngủ mê man hơn nửa tháng
trời. Trong khoảng thời gian đó, từng giờ từng khắc hắn đều tưởng tượng ra cảnh
nàng sau khi tỉnh lại sẽ thế nào. Không nghĩ tới giờ phút này lại giống như
nàng vừa mới ngủ một giấc từ tối hôm qua giờ tỉnh dậy rời giường vậy.

Dường như những sợi râu mới nhú trên cằm hắn cọ vào má khiến
Lạc Tranh có chút đau nhói. Nàng khẽ cười né đi gương mặt của hắn rồi ngẩng đầu
lên, đưa bàn tay nhỏ bé mịn màng với những đầu ngón tay thanh mảnh khẽ vuốt ve
gương mặt hắn, “Sáng nay anh không có cạo râu sao?”

Giọng nói quen thuộc, cảm giác quen thuộc lại lần nữa trở về
khiến Louis Thương Nghiêu có một cảm giác như đã trải qua cả một kiếp dài. Cổ
họng hắn như nghẹn lại, không nói lời nào vội đem áo khoác trên người cởi ra
choàng lên thân hình nhỏ nhắn của nàng, rồi lại lần nữa ôm chặt lấy nàng thật
lâu không hề buông tay..

Lạc Tranh thật sự bị bộ dạng này của hắn làm cho buồn cười.
Vất vả lắm mới có thể ngẩng đầu lên từ trong ngực hắn, nàng đưa bàn tay ra hứng
lấy những bông tuyết mềm mại đang nhẹ nhàng rơi xuống rồi nhìn nó dần tan ra.

“Thương Nghiêu, em nghe nói bông tuyết sáu cánh là bông
tuyết đẹp nhất trên đời. Hôm nay nhìn thấy mới biết thì ra bông tuyết thực sự
có sáu cánh.” Thanh âm của nàng vẫn dịu dàng như trước, nhìn ngắm bông tuyết
trong lòng bàn tay rồi dịu dàng nở nụ cười.

“Trong mắt anh, em còn đẹp hơn bông tuyết sáu cánh kia
nhiều.” Louis Thương Nghiêu đã không thể kìm lòng hơn nữa, khẽ cúi xuống đặt
lên môi nàng một nụ hôn đắm đuối không rời.

Từng bông tuyết trắng xóa trong không gian rộng lớn đó hệt
như bầu trời ngập cánh hoa đào ngày nào, bao lấy thân hình đôi nam nữ ôm lấy
nhau quyến luyến không rời.

***

Ngồi trong phòng bệnh lúc này ngoại trừ Louis Thương Nghiêu
còn có thêm một số người như Lawrence, bác sỹ Oswald, thậm chí cả Beauchery
Louis và Tân Thanh Hà cũng có mặt. Bọn họ không ai nói câu nào, chỉ mở to đôi
mắt nhìn Lạc Tranh đang ngồi trên giường bệnh như nhìn ngắm thứ trân bảo quý
giá nhất thế gian.

Trên mặt Louis Thương Nghiêu lúc này có chút lo lắng. Hắn sợ
vẻ mặt của mọi người lúc này sẽ khiến Lạc Tranh sợ hãi. Vừa rồi tỉnh lại, tinh
thần của nàng nhìn qua rất ổn, nhưng trong lòng nàng không biết đã có sự chuyển
biến tốt hơn hay là đã biến thành một người hoàn toàn khác đây? Hết thảy những
suy nghĩ này không chỉ quanh quẩn trong đầu Louis Thương Nghiêu mà cả những
người ngồi đây ai cũng muốn biết điều đó.

Lạc Tranh ngồi trên giường, vòng tay ôm lấy một cái gối vào
trong ngực. Áo khoác ngoài của Louis Thương Nghiêu đã được treo lên giá. Nàng
vẫn mặc bộ quần áo dành cho bệnh nhân như trước nhưng trên người đã sớm tràn
ngập mùi hoắc hương đặc trưng của riêng hắn. Lạc Tranh cũng không nói tiếng
nào, lại thấy mọi người dùng ánh mắt tò mò nhìn mình như vậy nên nàng cũng dứt
khoát nhìn lại họ bằng ánh mắt cũng tò mò như vậy.

Một lúc lâu sau...

“Được rồi! Tôi biết mọi người ở đây đều có chuyện muốn hỏi
nhưng Lạc Tranh vừa tỉnh lại, có rất nhiều chuyện cô ấy phải từ từ thích ứng.”
Louis Thương Nghiêu kìm lòng không được liền cất tiếng. Khung cảnh trước mặt
khiến hắn thấy có chút kỳ quái bởi mọi người cứ nhìn nhau như nhìn quái nhân
vậy.

Lawrence liếc Louis Thương Nghiêu một cái rồi lên tiếng,
“Xem cậu đau lòng vì bà xã của mình kìa! Mọi người chỉ mới nhìn cô ấy có chút
mà…”

Không đợi Louis Thương Nghiêu lên tiếng trả lời, Lạc Tranh
đã cất lời trước…

“Được rồi, tôi biết rõ tất cả mọi người đều có chuyện muốn
hỏi, nhưng xin hãy nể tình tôi vẫn còn ngồi trên giường bệnh mà hỏi ngắn gọn
một chút, được chứ?”

Giọng nói của nàng lại khôi phục vẻ bình thản như trước, chỉ
là trên môi có chút ý cười nhẹ mà thôi.

Louis Thương Nghiêu thì lại nhìn không ra là nàng đã khôi
phục lại bình thường hay lại dùng cách trốn tránh như trước để gạt hắn. Mặc dù
hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với mọi chuyện nhưng cho dù vậy thì trong
lòng vẫn cảm thấy thống khổ. Ai nói cứ phải nhất định đối mặt với mọi chuyện
đây?

Rốt cuộc, Lawrence là người đầu tiên trút bỏ nghi vấn trong
lòng…

“Lạc Tranh, cô có biết mình đã ngủ mê man suốt nửa tháng rồi
không?”

Lạc Tranh hơi nhíu hàng lông mày thanh tú, trong mắt thoáng
hiện chút ngạc nhiên rồi nhẹ nhàng mỉm cười, “Không phải thế chứ? Tôi chỉ cảm
thấy mệt muốn chết, giống như là ngủ không đủ giấc vậy…” Nói đến đây, nàng lại
nhìn về phía Louis Thương Nghiêu mỉm cười, “Tôi biết rõ, Thương Nghiêu vẫn luôn
ở đây chăm sóc mình, tôi cũng rất muốn nói chuyện cùng anh ấy nhưng hai mắt
dường như không cách nào mở ra vậy.”

Louis Thương Nghiêu than nhẹ một tiếng, ngồi xuống cạnh
giường rồi ôm nàng vào lòng.

Khuôn mặt Lạc Tranh khẽ đỏ ửng lên nhưng cũng không đẩy hắn
ra mà dựa đầu vào ngực hắn.

Beauchery Louis không kìm lòng được thêm nữa vội vàng lên
tiếng, “Lạc Tranh à, bây giờ cháu cảm thấy trong người thế nào? Có chỗ nào thấy
khó chịu hay không?”

Lạc Tranh nhẹ nhàng lắc đầu, “Cháu…cháu rất khỏe. Ít nhất
hiện giờ cảm thấy tinh thần rất thoải mái.” Nàng ngập ngừng nhìn Beauchery
Louis, vẻ mặt có chút mất tự nhiên. Tuy rằng nàng đã biết chuyện về thân thế
của mình nhưng sự thay đổi thái độ đột ngột của ông thế này khiến nàng khó có
thể thích ứng ngay được.

Tân Thanh Hà cũng nhìn ra sự dè dặt trong mắt Lạc Tranh liền
cười nhẹ một tiếng, trong mắt bà tràn ngập sự quan tâm đầy chân thành, “Con
muốn ăn gì không, mẹ sẽ đích thân làm cho con.”

“Bác gái, cám ơn bác. Hiện giờ cháu chưa thấy đói.” Lạc
Tranh nhẹ nhàng trả lời.

“Bé ngốc, sao còn gọi là bác gái chứ?” Tân Thanh Hà bật cười
lên tiếng.

Lạc Tranh bất giác sững người vì kinh ngạc, hồi lâu vẫn
không quen với việc xưng hô theo cách mới.

“Từ từ rồi sẽ quen mà!” Louis Thương Nghiêu cúi đầu, nhìn
nàng bằng ánh mắt cực kỳ âu yếm. Tạ ơn trời vì nàng vẫn nhớ rõ hắn.

Lạc Tranh cũng nhìn hắn mỉm cười. Tình cảm của hắn, cho dù
không nói ra nàng vẫn có thể cảm nhận được.

Vẫn lặng lẽ quan sát Lạc Tranh nãy giờ, bác sỹ Oswald rốt
cục cũng lên tiếng, “Lạc Tranh, cô còn nhớ tình hình trước lúc mình ngủ mê man
thế nào không?”

Lời nói của ông vừa dứt, sắc mặt của mọi người trong phòng
đều biến đổi, nhất là Louis Thương Nghiêu. Sự lo lắng mơ hồ trong lòng hắn lúc
này đã hiện rõ trên nét mặt có chút nghiêm trọng. Đây đúng là vấn đề cực kỳ
quan trọng mà mọi người lại không hỏi đến, chỉ có Oswald tỉnh táo đặt câu hỏi
đúng trọng tâm mà thôi.

Đối mặt với câu hỏi này, Lạc Tranh cũng không còn cơ hội
trốn tránh nữa. Vấn đề tâm lý của nàng thông qua câu trả lời cũng sẽ khiến mọi
người có được đáp án chính thức.

Giờ khắc này, Louis Thương Nghiêu lại có cảm giác muốn né
tránh. Ít nhất, hắn thấy cứ như thế này cũng rất tốt rồi.

Nụ cười trên môi Lạc Tranh dần ngưng lại, mà Louis Thương
Nghiêu cũng nhạy cảm nhận ra điều này. Cánh tay hắn khẽ siết chặt lấy thân hình
nhỏ bé trong lòng, có chút không đành lòng trầm giọng khuyên nhủ, “Tranh, nếu
không nhớ ra thì cũng đừng cố.”

Louis Thương Nghiêu đã suy nghĩ rất thấu đáo rồi. Chỉ cần
Lạc Tranh vui vẻ thì không nhất thiết phải nhớ lại tất cả mọi chuyện. Có nhiều
khi, lãng quên cũng là điều hạnh phúc.

Ánh mắt Lạc Tranh thoáng chút chấn động, nhìn Louis Thương
Nghiêu một hồi, cánh môi nàng khẽ cong lên rồi một lúc lâu sau nhẹ nhàng chớp
mắt, “Vấn đề hiện giờ là em có thể đối mặt với mọi chuyện hay trốn tránh nó,
đúng không?”

Louis Thương Nghiêu nghe mà sững sờ…

Lạc Tranh hít sâu một hơi rồi nhìn về phía Oswald…

“Bác sỹ Oswald, tôi nhớ được mọi chuyện, cũng nhớ rõ tình
hình trước lúc mình ngủ mê man. Tôi biết ý ông muốn hỏi gì, cũng biết rõ mọi
người đang lo lắng điều gì. Thật ra từ năm tôi mười tám tuổi cho đến trước lúc
ngủ mê man, tôi đều đang tự lừa gạt bản thân, tự nói chuyện với mẹ mình. Thậm
chí tôi còn tự huyễn hoặc rằng mẹ mình đang an dưỡng tại viện dưỡng lão.”

Nói đến đây, Lạc Tranh khẽ ngừng lời, sắc mặt có chút mệt
mỏi, “Nhưng trên thực tế, mẹ tôi không có ở viện dưỡng lão, tôi cũng không hề
nhận được điện thoại của mẹ. Hết thảy mọi chuyện đều do tôi tự tưởng tượng ra
để tìm kiếm sự an ủi cho bản thân mình.”

Oswald và mọi người đưa mắt nhìn nhau, chỉ có ánh mắt của
Louis Thương Nghiêu là hoàn toàn thay đổi. Nét lo lắng trong mắt hắn vừa rồi
giờ đã chuyển thành vui mừng tột độ. Sự vui mừng này cũng nhanh chóng lan tràn
từ ánh mắt đến gương mặt hắn. Nếu như có thể, hắn thật sự muốn ôm nàng lên xoay
vài vòng…

Lạc Tranh cũng không chú ý tới vẻ mặt của mọi người xung
quanh mà chỉ đắm chìm trong thế giới của mình rồi than nhẹ một tiếng…

“Tôi nghĩ mọi người cũng đã biết rõ chân tướng sự việc cả
rồi. Năm tôi mười tám tuổi, cha mẹ tôi đều đã qua đời, chỉ là tôi không chịu
chấp nhận sự thật này mà thôi.”

“Tranh, em nhớ được tất cả mọi chuyện sao?” Louis Thương
Nghiêu vội cất tiếng hỏi. Trong mắt hắn lúc này, ngoài niềm vui sướng tột độ
vẫn còn chút lo lắng.

Ánh mắt của bác sỹ Oswald thì lại sáng lên, ông có một dự
cảm mãnh liệt rằng tình huống của Lạc Tranh không có xấu như trong tưởng tượng
của mọi người mà đáng lạc quan hơn rất nhiều.

Đôi mắt Lạc Tranh lúc này cũng đã khôi phục lại thần thái
tỉnh táo cùng trí tuệ, vừa dịu dàng vừa mê đắm. Nàng cười nhẹ một tiếng rồi cất
lời, “Lúc trí nhớ của em hỗn loạn, còn làm một chút chuyện không hay, đúng
không?”

“Tranh...”

“Em còn nhớ chuyện đã tức điên lên thiếu chút nữa bóp chết
Sally, cũng thiếu chút nữa giết luôn Ôn Húc Khiên. À, đúng rồi! Hai người đó
bây giờ ra sao?” Lạc Tranh nhớ tới hai người này liền đột ngột hỏi lại.

Louis Thương Nghiêu mỉm cười khẽ nhíu mày, “Ôn Húc Khiên bị
kết án tù nhiều năm nhưng vào tù chưa được một tuần lễ đã bất ngờ bỏ mạng.
Sally thì bị người của vương thất Monaco đưa về nước, xem ra cũng sẽ không
tránh khỏi sự trừng phạt.”

“Ôn Húc Khiên chết rồi?” Lạc Tranh bị tin tức này làm cho
sững sờ và có chút khiếp sợ. Cho dù hắn là người nàng rất hận nhưng cũng không
hy vọng hắn phải mất mạng như vậy. Chẳng lẽ vương thất Monaco…

“Tranh, hiện giờ điều quan trọng nhất không phải ai khác mà
chính là bản thân em.” Giọng nói của Louis Thương Nghiêu có chút bất mãn khi
thấy nàng vẫn còn quan tâm đến tình hình của Ôn Húc Khiên.

“Đúng vậy, Lạc Tranh, cô cũng biết chúng tôi lo lắng cho
tình hình của cô đến thế nào. Cho nên hiện giờ đừng quan tâm đến chuyện gì
khác.” Oswald vội lên tiếng.

Lạc Tranh khẽ ngước mắt nhìn mọi người xung quanh. Trên
gương mặt họ đều hiện rõ sự lo lắng với các cung bậc khác nhau. Bàn tay nhỏ bé
của nàng vô thức đặt trên bụng rồi nhẹ nhàng lên tiếng, “Cho tới giờ, tôi đều
biết rất rõ ràng mọi chuyện. Chỉ là cảm thấy như bản thân mình đang ở nơi lưng
chừng núi, không có cách nào để leo lên. Thật may là có cục cưng trong bụng đã
giúp tôi. Hôm nay tỉnh lại cũng là nhờ cục cưng đá tôi…”

Lawrence có chút nghi hoặc nhìn nàng, “Lạc Tranh, đứa bé còn
chưa thành hình…”

“Tôi biết, nhưng có lẽ đó là sự cảm ứng tâm linh. Lúc ở trên
tòa, nếu không phải nhờ cục cưng trong bụng làm huyên náo tôi cũng sẽ không có
phản ứng lớn như vậy. Nếu không nhờ có cục cưng thì tôi cũng không thể chống đỡ
đến tận phút cuối cùng.” Lạc Tranh khẽ cất lời từ tận đáy lòng.

Oswald cùng mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Lawrence
dọa cho anh ta thiếu chút nữa nhảy dựng lên, vội vàng lên tiếng trấn an, “Đúng
vậy, những lời này của Lạc Tranh là hoàn toàn bình thường, mọi người không cần
phải ngạc nhiên. Mẫu tử vốn có sự tương thông về tâm linh như kiểu thần giao
cách cảm vậy.”

Lúc này, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm..

Louis Thương Nghiêu khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lạc
Tranh, sắc mặt hắn có chút nghiêm trọng nhìn nàng, “Em còn nhớ năm mười tám
tuổi đã xảy ra chuyện gì không?”

Câu hỏi này của hắn thực sự rất lớn mật. Sở dĩ hắn dám hỏi
như vậy cũng bởi cảm thấy tình hình của nàng đã rất khá.

Trong mắt Lạc Tranh cũng nổi lên nét bi thương, nhưng ít
nhất vẻ mặt nàng hiện giờ cũng đã khiến mọi người an tâm hơn rất nhiều. Ít nhất
việc Lạc Tranh dũng cảm đối mặt với mọi chuyện vẫn luôn tốt hơn nhiều so với
việc trầm lặng trốn tránh.

“Năm mười tám tuổi, em đã tự bóp méo rất nhiều sự thật. Để
tạo cho mình cảm giác an toàn, em đã hư cấu ra rất nhiều chuyện trong khi sự
tình vốn không phải như vậy…”

Lạc Tranh chậm rãi lên tiếng, giọng nói yếu ớt khiến người
nghe không khỏi cảm thấy đau lòng. Mà mọi người cũng theo lời kể của nàng như
có thể thấy rõ tình hình năm nàng mười tám tuổi hiện ra trước mắt…

Từ nhỏ đến lớn, Lạc Tranh luôn sống trong một gia đình tràn
ngập hành vi bạo lực bởi cha nàng rất hay uống rượu. Mỗi lần uống, ông đều say
khướt tạo thành một hình ảnh khủng khiếp không thể xóa nhòa trong tâm trí Lạc
Tranh…

Cuộc sống như vậy cứ tiếp diễn cho đến khi Lạc Tranh sáu
tuổi thì có một người đàn ông thần bí xuất hiện. Ông ta rất quan tâm tới mẹ con
nàng, nhất là đối với Lạc Tranh. Sự xuất hiện của ông dường như đem lại ánh
sáng cho cuộc sống mệt mỏi của mẹ con nàng. Người đàn ông đó thường đem rất
nhiều đồ ăn ngon đến cho Lạc Tranh, thậm chí còn mua cho nàng những món đồ chơi
tốt nhất. Nàng vẫn còn nhớ có một lần ông đến mang cho nàng một con gấu bông
phiên bản hạn chế số lượng và một con búp bê rất đẹp.

Nhưng tiệc vui chóng tàn bởi chuyện đó rất nhanh chóng
truyền đến tai cha của Lạc Tranh. Sau khi biết chuyện, Lạc Nguyên càng giận lây
sang Fanny, cho rằng người đàn ông kia có tình ý với bà. Vì thế xung đột giữa
cha mẹ Lạc Tranh diễn ra càng lúc càng căng thẳng. Người đàn ông thần bí kia
khi biết Fanny gặp chuyện khó xử cũng rất không vui, từng muốn ra mặt can thiệp
nhưng đều bị Fanny ngăn lại. Ông cũng không tiện nhúng tay vào chuyện giữa hai
vợ chồng họ cho nên suốt một thời gian dài sau đó ông không xuất hiện nữa.

Cứ như vậy, từng ngày cứ lặng lẽ trôi qua cho đến năm Lạc
Tranh mười tám tuổi thì chuyện đau lòng kia đã xảy ra.

Nói đến đây, Lạc Tranh khẽ run lên. Trí nhớ của nàng lúc này
đã cực kỳ rõ ràng nên trong đầu, từng lời mắng chửi cùng đánh đấm của Lạc
Nguyên hiện ra lại khiến nàng đau đến tê tâm liệt phế.

Louis Thương Nghiêu ôm chặt lấy nàng, dùng lồng ngực vạm vỡ
của mình để xoa dịu sự bất an trong lòng Lạc Tranh.

“Em còn muốn kể tiếp không?” Hắn cất tiếng hỏi, trong mắt
tràn ngập vẻ ân cần.

Lạc Tranh khẽ gật đầu. Những giọt mồ hôi li ti trên trán
cũng được hắn nhẹ nhàng lau đi, rồi nàng hít sâu một hơi, tiếp tục kể lại mọi chuyện…

Cho dù sống trong một gia đình đầy bạo lực và căng thẳng như
vậy nhưng Lạc Tranh càng lớn vẫn càng xinh đẹp khiến áp lực tinh thần của Lạc
Nguyên càng lúc càng lớn. Mặc dù Fanny đã từng sinh con nhưng nhìn bà vẫn vô
cùng quyến rũ khiến cho Lạc Nguyên càng thêm bất an. Càng ngày ông ta uống càng
nhiều, mỗi lần say rượu về nhà đều lôi Fanny ra giày vò, thậm chí có lúc còn
đánh Lạc Tranh.

Năm đó, Lạc Tranh đậu vào đại học Yale. Một chuyện vốn vui
vẻ như vậy nhưng đối với một gia đình không khá giả cho lắm thì lại là một gánh
nặng không nhỏ. Nhưng Lạc Tranh là người rất có chủ kiến. Hơn nữa gia đình thế
này đã khiến nàng mệt mỏi quá rồi. Cho dù ra ngoài đi làm nàng cũng không muốn
về nhà nhìn người cha mỗi ngày đều say khướt. Nàng hy vọng có thể kiếm được
tiền để đưa mẹ tới một nơi thật xa sống cuộc sống bình an.

Từ bé, Lạc Tranh đã rất thông minh, chỉ số IQ cũng rất cao,
đặc biệt trí nhớ của nàng tốt đến hiếm thấy và cũng rất nhạy cảm với mọi chuyện
xung quanh. Có lẽ do ảnh hưởng của Fanny nên từ nhỏ nàng đã muốn trở thành luật
sư hay cảnh sát. Đối với nàng mà nói chỉ có hai nghề nghiệp này mới giúp nàng
bảo vệ tốt mẹ mình.

Lạc Tranh cũng biết rõ cha mình không hài lòng với việc nàng
học lên đại học qua những lời qua lại giữa cha mẹ. Thậm chí nàng còn nghe được
cha mình muốn lấy gì đó của mẹ mà mẹ nhất định không chịu đưa cho.

Cho đến một đêm nọ, Lạc Nguyên uống rất nhiều rượu rồi loạng
choạng trở về nhà. Lạc Tranh còn nhớ rõ đó là một đêm tối đen mù mịt đến dọa
người. Tất cả những vì sao trên trời đều bị che khuất bởi màn đêm u ám. Lạc
Nguyên vừa trở về đã bắt đầu nổi điên, vừa đánh vừa mắng mẹ, còn đòi bà đem đồ
giao ra để đi cầm, nếu không sẽ đánh chết bà.

Lạc Tranh vừa mới tiến lên khuyên can, không ngờ bị cha mình
thô bạo đẩy sang một bên khiến đầu nàng đập mạnh vào cạnh bàn. Nàng chỉ cảm
thấy nơi đầu dội lên từng cơn đau nhói rồi một chất lỏng âm ấm chảy xuống, mùi
máu tươi nhanh chóng lấp đầu hơi thở của nàng. Nàng còn nghe thấy tiếng mẹ mình
kêu lên rồi kéo nàng ôm vào trong ngực, ánh mắt bà lúc đó vẫn tràn ngập sự kinh
hoàng…

Rồi sau đó, Lạc Tranh còn nghe thấy tiếng cha mắng mỏ, nói
sinh ra nàng là sai lầm, còn nói, “Tại sao phải sinh ra mày? Chết đi!
Các người chết hết đi! Ta giết chết các người…”

Đầu óc đã có chút hỗn loạn của Lạc Tranh còn mơ hồ nhìn thấy
cha mình điên cuồng lao vào trong bếp, sau đó cầm lấy một con dao lớn chém về
phía lưng mẹ, nhát thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba…

Lạc Tranh muốn gọi mẹ nhưng lại không cách nào thốt nên lời,
muốn che cho mẹ nhưng lại không thể nhúc nhích. Nàng chỉ cảm thấy cả người mẹ
toàn là máu, máu nhuộm đỏ cả những bông hoa bách hợp mà nàng vừa mua về cho mẹ,
nhuộm đỏ cả con búp bê cùng gấu bông đang nằm trên sàn nhà. Nàng nhìn thấy mẹ
khó nhọc nhét thứ gì đó vào con gấu bông, sau đó tuyệt vọng nhìn nàng như muốn
bảo nàng phải giữ gìn con gấu bông đó thật cẩn thận. Tiếp đó, bà hoàn toàn bất
động.

Cho đến khi Lạc Tranh điên cuồng hét lên, Lạc Nguyên mới có
lại phản ứng, nhìn xem người phụ nữ đang nằm trong vũng máu chính là vợ của
mình, ông ta mới trợn trừng mắt, tay chân mềm nhũn ra khiến con dao trong tay
rơi xuống sàn nhà nghe rầm một tiếng.

Một tiếng động này cũng làm kinh động đến Lạc Tranh. Nàng
ngước nhìn về phía cha mình bằng ánh mắt lạnh như băng, ánh mắt của nàng lúc
này cũng sắc lạnh hệt con dao vô tình đang nằm trên sàn. Máu từ vết thương trên
đầu nàng vẫn tiếp tục chảy, mà Lạc Tranh cũng không còn khóc nổi nữa hoặc là
nước mắt nàng chảy xuống đã hoà vào làm một với máu trên đầu đang chảy ra không
ngừng.

Bị ánh mắt của Lạc Tranh nhìn chằm chằm khiến Lạc Nguyên cảm
thấy toàn thân ớn lạnh cho đến khi giọng nói lạnh băng của Lạc Tranh vang
lên, “Ông đã giết mẹ tôi! Ông là kẻ giết người! Tôi sẽ không tha thứ!
Cả đời này sẽ không tha thứ cho ông!”

Thanh âm của nàng toát lên vẻ xa lạ cùng lạnh lẽo đến cực
điểm, mà ngay cả ánh mắt nàng cũng loé lên đầy hận thù.

Đầu óc của Lạc Nguyên đã sớm trống rỗng. Nhìn khung cảnh hỗn
độn trước mắt, ông ta rốt cục cũng không chịu nổi nữa, hét lên một tiếng rồi
chạy đến phía cửa sổ phòng ngủ chính, không chút do dự nhảy xuống.

Lạc Tranh từ từ đứng dậy đi đến trước cửa sổ nhìn khung cảnh
tối đen phía dưới. Ở dưới đó là thi thể cha nàng, từng mảng lớn, mảng lớn máu
đỏ tươi không ngừng nhuộm đỏ ánh mắt nàng.

Lạc Tranh không khóc mà chỉ cất tiếng cười lạnh lùng hệt một
sát thủ tàn khốc vô tình.

Nàng một lần nữa trở lại bên mẹ, chậm rãi đem con dao trên
sàn chém từng nhát từng nhát vào con búp bê, chẳng bao lâu con búp bê đã bị
chém cho tơi tả, trở nên cực kỳ thê thảm…

Rồi sau đó nàng lại đem búp bê dấu đi. Sau đó khi người đàn
ông thần bí kia tới nơi, nhìn thấy khung cảnh kinh hoàng này thì cũng sững sờ
đến ngây ngẩn cả người.

Cảnh sát rất nhanh chóng có mặt, lại không muốn đánh động
đến hàng xóm xung quanh nên hiện trường được phong toả và thu dọn rất nhanh.
Lúc ở trong bệnh viện, người đàn ông thần bí kia lại tới đưa Lạc Tranh cùng
Fanny đang hấp hối sang Mỹ. Ở đó, Lạc Tranh cùng mẹ được chăm sóc và trị liệu
với điều kiện tốt nhất. Nhưng bởi vết thương quá nặng nên chẳng bao lâu sau
Fanny đã qua đời.

“Nhiều năm như vậy, em liên tục sống trong ảo tưởng, ảo
tưởng rằng mẹ vẫn thường xuyên nói chuyện với em. Thậm chí, em còn ôm điện
thoại mà kể với bà những chuyện vừa xảy ra với mình. Cứ như vậy, em đã tự lừa
dối bản thân mình nhiều năm liền cho đến khi Ôn Húc Khiên ở trên toà nói ra tất
cả. Những lời của anh ta giống như cây gậy lớn đánh thẳng vào đầu em. Em vẫn
không dám đối mặt, không biết phải làm thế nào để đối mặt, thậm chí còn cho
rằng anh ta đang lừa gạt mình mà thôi. Sau đó, em mới biết được hết thảy mọi
chuyện đều là sự thật.” Thanh âm của Lạc Tranh lúc này đã trở nên nghẹn ngào,
thậm chí còn có chút mệt mỏi rồi nàng khẽ dựa đầu vào ngực Louis Thương Nghiêu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3