Cuồng vọng phi nhân tính - Chương 31

Chương 31: Kẻ hiến
tặng

Khương Đức Tiên gập
điện thoại, mặt trắng bệch. Anh ta tắt điện thoại di động, lấy sim
ra, lại lấy khăn ăn vừa dùng qua trên bàn lau trong lau ngoài, vừa ra
hiệu cho Quách Nhụy đưa điện thoại của cô cho anh.

“Chuyển sang liên lạc
nội bộ, nhanh lên!”

Quách Nhụy ngơ ngác
chẳng hiểu gì đưa điện thoại cho Khương Đức Tiên. Khương Đức Tiên lại
lặp lại những động tác vừa làm với chiếc điện thoại này, sau đó
dùng khăn ăn bọc điện thoại lại, cẩn thận cho vào trong người, đứng
dậy nói với Quách Nhụy: “Cô ở đây đừng đi đâu, tôi sẽ quay lại ngay.”

Vừa bước ra khỏi cửa
anh ta đã cảm thấy ánh mắt của người khách phòng đối diện đang nhìn
mình với ánh mắt lạ thường. Khương Đức Tiên giả vờ như không biết gì
đi thẳng ra phòng vệ sinh cuối hành lang.

Đóng cửa phòng vệ
sinh lại, Khương Đức Tiên lấy điện thoại di động từ trong người ra,
ném vào thùng đựng giấy lộn cạnh vách ngăn, lại lấy sim điện thoại
ra bỏ vào bệ xí. Tiếp đó, anh ta kéo quần, đi giải vào cái bệ
tiểu, từ ngoài cửa sổ nhìn ra thấy bóng hai người đang đi đi lại lại
ven đường dưới tầng 1.

Anh ta cười gượng,
kéo quần lên bước ra ngoài. Cạnh lavabo một người đàn ông đang đứng
rửa tay, Khương Đức Tiên nhận ra anh ta là một trong những người khách
ở phòng đối diện.

Khi anh quay trở lại
phòng, Quách Nhụy không chờ được, hỏi: “Sao rồi?”

Khương Đức Tiên hạ
thấp giọng trả lời: “Bên phía ông H xảy ra chuyện rồi.”

Sắc mặt Quách NHụy
lập tức tái nhợt, môi cô mấp máy mấy lần: “Đàm Kỳ thế nào rồi?”

“Vẫn chưa biết!”

Quách Nhụy đứng vụt
dậy, vội vàng cầm túi xách chạy ra ngoài. Khương Đức Tiên nắm ngay
lấy tay cô, gằn giọng: “Cô làm cái gì thế?”

“Em phải đi xem sao.”
Quách Nhụy cố gắng giằng tay ra, “Anh đừng có ngăn em!”

“Ngồi xuống!” Mặt
Khương Đức Tiên biến dạng một cách đáng sợ, “Cô định hại chết tất
cả mọi người sao?”

“Nếu thật sự đã xảy
ra chuyện, anh cho rằng vẫn còn đường sống hay sao?” Quách Nhụy gần
như phát điên, “Anh bỏ em ra!”

“Bốp!” Một cái tát
mạnh giáng vào mặt Quách Nhụy, hoảng quá, Quách Nhụy phải dừng
lại.

“Xin lỗi cô, Q.” Khương
Đức Tiên hạ giọng: “Có lẽ sợ việc còn có cơ cứu vãn. Chúng ta không
thể để cho trận tuyến phía trước rối loạn.”

Lời nói của Khương
Đức Tiên giúp Quách Nhụy tạm thời ổn định trở lại, nhưng chưa được
bao lâu cô lại ôm mặt khóc.

“Ông trời phù hộ… ông
trời phù hộ… Đàm Kỳ…”

Khương Đức Tiên gượng
cười an ủi: “Cô đừng có lo lắng quá, chắc sẽ sớm có người đến báo
tin cho chúng ta thôi. Chỉ có điều cô phải nhớ, dù thế nào cũng không
được nói gì.”

Quả nhiên không đến
nửa giờ sau, cửa phòng bị mở rất mạnh, Trịnh Lâm dẫn mấy cảnh sát
lần lượt bước vào. Biên Bình và Phương Mộc đi tiếp ngay phía sau.

Khương Đức Tiên đứng
dậy: “Các anh làm gì vậy?”

Chưa dứt lời, hai
cảnh sát động tác nhanh nhẹn đã bẻ quặt tay Khương Đức Tiên ra đằng
sau, gì mặt xuống bàn, một cảnh sát khác lập tức khám người.

“Lệnh khám người đâu,
các anh có lệnh khám người không?”

Khương Đức Tiên bị đè
chặt, luôn miệng kêu: “Các anh làm như thế này là phạm pháp!”

Trịnh Lâm không thèm
trả lời, cầm chiếc điện thoại người cảnh sát chịu trách nhiệm khám
người vừa đưa cho, một nữ cảnh sát khám người Quách Nhụy cũng lôi ra
một chiếc điện thoại di động. Trịnh Lâm chia ra gọi cả hai điện
thoại, mặt không biến sắc.

“Không phải hai cái
này, tìm tiếp đi!” Trịnh Lâm nhìn bộ mặt đỏ gay của Khương Đức Tiên,
vẫy vẫy tay. “Hãy thả anh ta ra.”

Đồ đạc của hai người
đều bị lục tung, nhưng không tìm thấy chiếc điệnt thoại thứ hai.
Trịnh Lâm nghĩ một lát, anh gọi một người phụ trách công tác theo
dõi ra ngoài. Người nhân viên chịu trách nhiệm phong tỏa ở tầng 1 nói
cửa sổ phòng và cửa sổ phòng vệ sinh trước sau không bị kéo ra, trừ
khả năng ném ra ngoài. Người cảnh sát phụ trách theo dõi ngồi ở
phòng đối diện đấm vào ngực một cái, chạy vội ra phòng vệ sinh,
một lát sau, anh ta chạy trở lại, vật chứng trong tay là hai chiếc
điện thoại. Trịnh Lâm nhìn hai chiếc điện thoại, hỏi người cảnh sát:
“Anh tận mắt nhìn thấy anh ta ném đi à?”

Người cảnh sát hơi
ngượng trả lời: “Không. Tôi chỉ nhìn thấy anh ta đi vào phòng vệ
sinh.” Trịnh Lâm rủa thầm một câu, ra lệnh cho cấp dưới mang hai chiếc
điện thoại về để kiểm tra vân tay.

Trịnh Lâm trở lại
phòng trà, Quách Nhụy đã bị dẫn vào một phòng khác. Anh ngồi trước
mặt Khương Đức Tiên đang quần áo xộc xệch, nhìn thẳng vào mặt anh ta
đến một phút, thong thả nói: “Nói đi, anh đã quá rõ vì sao tôi đến
đây tìm anh.”

Khương Đức Tiên đã
lấy lại bình tĩnh cười nhạt một tiếng: “Anh cũng biết tôi làm nghề
gì mà, mớm cung chẳng có tác dụng gì với tôi đâu.”

Trịnh Lâm cũng cười,
“Đừng đắc ý quá sớm, anh cho rằng tôi không nắm được gì mà lại đến
đây bắt anh sao?” Anh ra hiệu cho người cảnh sát sau lưng, “Dẫn anh ta
đi!”

0 giờ 30 phút đêm, hai
cảnh sát tuần tra đi tuần trong khu vực gần bệnh viện thuộc trường
Đại Học Y, phát hiện một chiếc xe khả nghi. Khi tiến hành kiểm tra
họ phát hiện có một người giống La Gia Hải – tội phạm bỏ trốn đang
bị truy nã. Cảnh sát tuần tra yêu cầu những người có mặt xuống xe
để kiểm tra thì tài xế bất ngờ nổ súng và lái xe bỏ chạy. May mà
hai cảnh sát mặc quần áo công vụ đa chức năng tương đối dày nên đạn
chỉ bắn vào lưới sắt làm chấn thương phần mềm. Sau khi lãnh đạo Sở
nhận được báo cáo, đã nhanh chóng tổ chức lực lượng vây bắt. Đến 1
giờ 20 phút cũng ngày đã bắt được những kẻ khả nghi trên chiếc xe.
Kẻ khả nghi Hoàng Nhuận Hoa bị bắn chết, Đàm Kỳ bị trọng thương, kẻ
khả nghi khác là La Gia Hải chạy thoát. Trong cuộc vây bắt này lực
lượng cảnh sát cũng phải trả giá đắt, cảnh sát mang số hiệu C09748
Lỗ Húc đã anh dũng hi sinh.

Hai kẻ tình nghi khác
là Khương Đức Tiên và Quách Nhụy bị tạm giữ theo luật pháp. Nghiên
cứu cho thấy hai người này có thể là kẻ tình nghi quan trọng của vụ
án, tổ chuyên án quyết định sẽ tạm giam hai người này, thời gian là
30 ngày.

Trong phòng cấp cứu
của bệnh viện thuộc trường đại học Y, Đàm Kỳ mặt đeo bình ô xy, trên
người cắm đầy những ống dẫn to nhỏ, đang nằm trên giường bệnh. Phương
Mộc trước giường hắn nhìn một lúc, quay lại hỏi Trịnh Lâm đang đứng
ôm vai: “Tình hình ra sao rồi?”

“Bị thương nặng phần
đầu và ngực, vừa mới phẫu thuật xong.” Trịnh Lâm thở dài, “Tạm thời
không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.”

“Khi nào thì hắn có
thể tỉnh lại?”

“Không biết. Có thể
ba ngày, cũng có thể ba năm.” Sắc mặt Trịnh Lâm trông càng u ám, “Bác
sĩ nói hắn rất có thể trở thành người thực vật.”

Phương Mộc thấy lòng
nặng trĩu. Trước mắt không đủ chứng cứ buộc tội Quách Nhụy và
Khương Đức Tiên. Hoàng Nhuận Hoa cũng đã chết, chỉ có thể dựa vào
lời khai của Đàm Kỳ, nếu không đành phải thả người. Mà Đàm Kỳ thì
không biết bao giờ mới tỉnh lại. Hi vọng duy nhất là nhanh chóng bắt
lại La Gia Hải.

Đang suy nghĩ thì
điện thoại trong túi rung lên, Phương Mộc ngó nhìn thì ra là Biên
Bình.

“Cậu về Sở ngay, có
phát hiện ở trên chiếc xe bảy chỗ.”

Qua cuộc va chạm trong
buổi sớm hôm ấy, chiếc xe bảy chỗ bị hư hỏng nặng, nhưng những nhân
viên khám nghiệm đã phát hiện trên xe những vật chứng quan trọng,
trong đó quan trọng nhất là một cái xác.

Xác chết là một
người đàn ông, khoảng từ 35 đến 40 tuổi. Lõa thể, bị nhét vào một
cái bao tải. Pháp y suy đoán thời gian chết khoảng từ 20 giờ hôm qua
đến 0 giờ. Nguyên nhân chết là do bị ngạt. Từ những căn cứ thu nhập
được trên xác chết cho tháy nạn nhân đã bị bóp cổ chết.

Da nạn nhân thô ráp,
nhưng trên mặt lại thấy được một ít hóa chất, qua phân tích được biết
đó là một loại sản phẩm dưỡng da. Từ mái tóc được phun keo bọt
định hình có thể thấy nạn nhân là người rất chú ý đến dáng vẻ bề
ngoài.

Phương Mộc cúi xuống,
ngử đi ngửi lại trên cơ thể của nạn nhân, sau đó anh khịt khịt mũi,
“Chết đã lâu rồi sao trên người vẫn thơm thế?”

“Ôi” Người cán bộ
pháp y đang thao tác không ngẩng đầu lên, “Thằng cha này xức rất nhiều
nước hoa.”

Phương Mộc nghĩ một
lát, quay lại hỏi người đồng nghiệp cùng tổ chuyên án: “Đã xác định
được thân phận của nạn nhân chưa?”

“Vẫn chưa. Trên người
nạn nhân không có vật gì chứng tỏ thân phận của mình, nhưng chúng tôi
đã cho thông báo tìm người rồi.”

“Thế à.” Phương Mộc
gật đầu. “Hãy xác minh ở những điểm giải trí lớn nhỏ, những nơi có
biểu diễn văn nghệ.”

Người đồng nghiệp
gật đầu rồi đi ra. Phương Mộc quay lại chỉ chỉ những vòng tròn màu
đỏ rải rác trên xác nạn nhân. “Các anh vẽ những vòng tròn đỏ kia để
làm gì, là trọng điểm khám nghiệm à?”

“Không.” Người cán bộ
pháp y ngừng tay lại, “Đó không phải do chúng tôi vẽ.”

“Cái gì?” Phương Mộc
cảm thấy ngạc nhiên, “Ý anh là khi mang cái xác này về, trên đó đã
có những vòng tròn này rồi phải không?”

“Đúng!”

Có vấn đề, Phương
Mộc phấn khởi nghĩ. Anh quan sát tỉ mỉ những vòng tròn đỏ, thấy
trong khoang mắt của nạn nhân có một đôi, một số vị trí trên người
cũng có vài cái.

“Phía sau lưng có hai
cái.” Người cán bộ pháp y thò tay ra sau lưng mình chỉ chỉ, “Ở đây
này.”

“Những vòng tròn đỏ
này nằm ở những vị trí nào?”

“Ồ, thế mà tôi không
nghĩ ra.” Người cán bộ pháp y cũng tỏ ra phấn khởi, ước lượng đại
thể một lượt, “Đay là tim, đây là gan, đây là ruột non, còn đây là lá
lách, phía sau lưng là thận, hà hà, có ý nghĩa đấy.”

“Ý nghĩa gì cơ?”
Phương Môc vội hỏi.

“Anh xem này,” người
cán bộ pháp y chỉ vào vòng tròn đỏ trên khoang măt, “Đối xứng ở đây
phải là giác mạc. Tim, gan, ruột non, lá lách, tuyến tụy, lại thêm
giác mạc đều là những bộ phận cơ thể có thể hiến tặng. Nếu như
thêm xương, da, huyết quản và tế bào tạo máu..” Anh ta khoát tay trên
cơ thể nạn nhân, “…Thì toàn thân thằng cha này đều là của quý, hà
hà.”

Phương Mộc không cười
mà đang trầm ngâm suy nghĩ.

Theo lời kể của hai
cảnh sát tuần tra, khi phát hiện ra chiếc xe bảy chỗ, nó đang đỗ
cạnh bệnh viện thuộc trường Đại học Y, mà trên người nạn nhân lại
bị hung thủ vẽ những vòng tròn đó ở những vị trí những bộ phận cơ
thể có thể hiến tặng, lẽ nào bọn chúng lại muốn biến nạn nhân
thành kẻ hiến tặng và đem bỏ ở bệnh viện?

Điều này là không
thể, thân phận nạn nhân còn đang đợi xác minh, cứ coi như là cái xác
vô danh, cũng có thể giúp bệnh viện dùng làm thí nghiệm hoặc để
làm giáo cụ. Không thể có khả năng tùy tiện cắt bỏ các bộ phận
này để cấy ghép, cũng có thể nói, mục đích chính của hung thủ
không phải là để cho nạn nhân hiến tặng các bộ phận cơ thể mà dùng
cái xác của anh ta để biểu đạt một loại tâm trạng nào đó.

Đây cũng lại là một
nghi thức.

Vấn đề là, trong ba
người này, ai là nhân vật chính của nghi thức. Nếu giả thiết của
Phương Mộc là đúng, thì Đàm Kỳ đã hoàn thành nhân vật chính trong
nghi thức của mình; Nếu như vai chính lần này là La Gia Hải thì
người chết kia rất có thể là kẻ năm đó đã cường hiếp Thẩm Tương,
nhưng qua khám xét hiện trường, ý nghĩa của việc phạm tội để báo
thù không rõ ràng.

Phương Mộc cẩn thận,
tỉ mỉ khám nghiệm xác của Hoàng Nhuận Hoa. Anh phát hiện trên người
anh ra ngoài vết thương bằng súng còn có những vết thương cũ trên da.
Từ vị trí của những vết thương này cho thấy rất giống với hình
thức anh ta tự gây thương tích cho mình. Xem ra anh này lúc còn sống
đã từng có những hành vi tự hành hạ mình rất ghê gớm. Phương Mộc
bồng nhiên thấy tâm trí lay động. Có lẽ người muốn đi hiến tế các bộ
phận cơ thể chính là Hoàng Nhuận Hoa?

Phương Mộc lập tức
cử người đi hỏi vợ Hoàng Nhuận Hoa, còn mình thì cầm ảnh của Hoàng
Nhuận Hoa đi đến một số bệnh viện trong thành phố. Trải qua vừa trọn
hai ngày xác minh, hai bệnh viện (trong đó bao gồm cả bệnh viện thuộc
trường đại học Y) đều xác nhận Hoàng Nhuận Hoa đã từng đến bệnh
viện yêu cầu được hiến tặng các bộ phận cơ thể. Bệnh viện nhận
thấy tinh thần anh ta không ổn định, không phù hơp với điều kiện hiến
tặng nên đều từ chối. Còn kết quả xác minh qua vợ Hoàng Nhuận Hoa,
cô ta xác nhận đã từng tận mắt nhìn thấy chồng mình dùng dao cạo
cứa đứt tay mình trong phòng vệ sinh.

Xem ra, Hoàng Nhuận
Hoa rất căm ghét bản thân, chỉ hận một nỗi không thể hủy hoại được
bản thân mình cho đến chết. Nhìn từ góc độ tâm lý học thì nguyên
nhân gây ra loại tinh thần như thế này thường là do có sự áy náy
trong người. Mà Hoàng Nhuận Hoa sau khi giết chết nạn nhân lại định
biến nạn nhân thành kẻ hiến tế đem vứt ở bệnh viện, có mùi vị của
nguy cơ tâm lý “Đổ lỗi”.

Vấn đề luôn gây băn
khoăn cho tổ chuyên án hình như đã được sáng tỏ phần nào: Ý nguyện
ban đầu thành lập tổ chức hỗ trợ giết người này có lẽ là để
thoát khỏi một căn bệnh tâm lý nào đó.

Phương Mộc ngắm nhìn
bức ảnh Hoàng Nhuận Hoa trong tay, đã bị trúng đạn chết, mắt nhắm
nghiền, miệng mở to như không cam lòng. Có lẽ lúc đó anh ta cho rằng
đã thoát ra được sự phiền nhiễu, có thể bắt đầu lại cuộc sống.

Phương Mộc mệt mỏi
nhắm mắt lại, Hoàng Nhuận Hoa chắc chắn nắm rất nhiều bí mật, nhưng
anh ta đã vĩnh viễn không nói được nữa rồi.

Thân phận của nạn
nhân nhanh chóng được xác minh làm rõ, Nhiếp Bảo Khánh, 33 tuổi,
trình độ đại hoc, nghề nghiêp: diễn viên. Nói là diễn viên thực ra chỉ
là biểu diễn một số tiểu phẩm cách điệu tầm thường ở những nơi vui
chơi giải trí trong thành phố. Hôm xảy ra án mạng, Nhiếp Bảo Khánh đi
biểu diễn ở nhà hàng Kim Đạt. Khoảng 18 giờ, bảo vệ ở tiểu khu anh
ta ở nhìn thấy anh ta rời khỏi nhà, nhưng đến 20 giờ khi tiết mục
biểu diễn bắt đầu, Nhiếp Bảo Khánh vẫn chưa đến nhà hàng Kim Đạt.
Sơ bộ nhận định trong khoảng thời gian này, Nhiếp Bảo Khánh đã bị
bắt cóc.

Nạn nhân là người
làm công tác biểu diễn văn nghệ ở các địa điểm vui chơi giải trí
tiếp xúc nhiều thành phần phức tạp. Nhưng vợ Hoàng Nhuận Hoa và
đồng nghiệp của anh ta đều nói rằng Hoàng Nhuận Hoa lúc bình thường
là người an phận thủ thường, chưa bao giờ dính dáng đến những nơi như
vậy. Thế thì nạn nhân và Hoàng Nhuận Hoa có khuc mắc gì với nhau?
Nạn nhân có liên quan gì đến tâm lý căm ghét bản thân đến cực độ của
hung thủ?

Mớ bòng bong càng gỡ
càng rối, mà năm người nắm được bí mật thì một người đã chết, một
bị thương, một chạy trốn, hai người còn lại thì không chịu mở miệng.

Vụt một cái đã hơn
10 ngày trôi qua. Đàm Kỳ vẫn mê man bất tỉnh. Thời hạn tạm giam 30
ngày, nay chỉ còn chưa đầy nửa tháng. Nếu không tìm được chứng cứ
có tính thuyết phục chỉ còn cách biến hình thức tạm giam hình sự
đối với Quách Nhụy và Khương Đức Tiên thành bảo lãnh tạm tha chờ
xét sử hoặc theo dõi nơi cư trú, nhiều nhất cũng chỉ được theo dõi
trong 12 tháng. Tổ chuyên án đứng trước một áp lực rất lớn.

Khương Đức Tiên và
Quách Nhụy sau khi bị tạm giam đã bị hỏi cung một lần, song hai người
này đều đề nghị được tạm tha chờ xét xử, sau đó không chịu khai một
lời. Sau khi viện Kiểm sát từ chối tạm tha, Khương Đức Tiên và Quách
Nhụy có biểu hiện không đồng nhất. Khương Đức Tiên hàng ngày ngồi
trong nhà gian nhắm mắt dưỡng thần, mỗi lần bị hỏi cung đều trả lời
những câu chẳng có liên quan gì, đối với tình tiết liên quan đến vụ
án thì ngậm miệng không nói. Quách Nhụy thì truy hỏi tình hình Đàm
Kỳ. Tuy không thông báo cho hai người này về tình hình vụ án nhưng tin
rằng bọn này đã biết Đàm Kỳ đang hôn mê bất tỉnh ở bệnh viên. Khương
Đức Tiên có thể yên tâm chờ đợi hết thời gian tạm giam, có lẽ cũng
vì lý do này.

Ở hiện trường phát
hiện tổng cộng bốn chiếc điện thoại di động. Trong phần lưu giữ cuộc gọi
có sáu số điện thoại. Căn cứ vào thông báo của bộ phận trinh sát
kỹ thuật, ngoài số điện thoại Đàm Kỳ và Hoàng Nhuận Hoa sử dụng
ra, còn bốn số điện thoại kia thì địa điểm cuộc gọi cuối cùng được
phân chia là: Một ở quán trà (nghi là số điện thoại Khương Đức Tiên
và Quách Nhụy đã dùng), một ở cạnh cây cầu bị đâm xe và một ở
quán rượu phía bắc. Căn cứ vào sáu số điện thoại đã được lưu lại,
tổ chuyên án sơ bộ nhận định, La Gia Hải sau khi chạy thoát đã dùng
điện thoại di động liên lạc với một nhân vật bí mật ở quán rượu,
người này đã chỉ thị cho La Gia Hải tắt máy, tháo bỏ sim vứt đi, sau
đó chỉ thị tiếp cho Khương Đức Tiên và Quách Nhụy ngay lập tức bỏ
máy điện thoại, bản thân anh ta cũng làm như thế. Hai chiếc điện
thoại tìm thấy ở quán trà không phát hiện thấy dấu vân tay nào, cho
nên trước mắt chứng cứ để buộc tội Khương Đức Tiên và Quách Nhụy
hầu như không có.

Nhân vật bí mật ở
quán rượu rất có khả năng là kẻ cầm đầu tổ chức, nhưng dĩ nhiên là
không dễ tìm ra hắn, hy vọng duy nhất là phải nhanh chóng tìm bắt
được La Gia Hải.

Sở công an thành phố
báo cáo công trạng của Lỗ Húc lên UBND tỉnh và đề nghị truy tặng
danh hiệu Liệt sĩ cách mạng cho anh. Tỉnh không phê chuẩn với lý do
Lỗ Húc tham gia vây bắt nhưng đã tự ý rời bỏ nhiệm vụ, không đủ
điều kiện được hưởng tiêu chuẩn Liệt sĩ cách mạng. Hình Chí Lâm nổi
giận kéo Trịnh Lâm lên UBND tỉnh đập bàn, dọa từ chức, cuối cùng
tỉnh đã thông qua đề nghị của Sở Công an thành phố.

Nghi thức truy điệu
cho Lỗ Húc được cử hành ở vườn mộ Long Phong, ngoài những cảnh sát
bắt buộc phải trực, còn hầu hết cảnh sát trong toàn thành phố đều
đế tiễn đưa Lỗ Húc.

Ở giữa nhà tang lễ,
Lỗ Húc mặc cảnh phục, lặng lẽ nằm giữa những vòng hoa, dung mạo
khoan thai. Ở cạnh lưng anh, một khẩu súng bằng nhựa dùng để luyện
tập đút trong vỏ bao. Đây là kỷ vật Phương Mộc tặng anh lúc ly biệt.
Anh đã vì tìm súng mà hy sinh, hãy để cho anh mang súng lên đường. Khi
Phương Mộc nước mắt lưng tròng cúi xuống vái ba vái, trước mắt vẫn
thấy hình dáng Lỗ Húc đang nắm chặt bàn tay anh.

“Người anh em, người
anh em.”

Nếu như có một thế
giới khác, chúng ta vẫn là anh em.

Thi thể Lỗ Húc sau
khi hỏa táng được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ cách mạng. Mấy
ngày sau, người đến viếng nườm nượp không dứt, trong đó có cả cảnh
sát hôm đó không kịp về dự lễ truy điệu, cũng có cả những người dân
thành phố nghe tin tìm đến.

Phương Mộc cũng trực
suốt ở khu nghĩa trang Long Phong, nhưng mục tiêu của anh không phải là
Lỗ Húc mà là La Gia Hải.

23 tháng 1 là ngày
sinh nhật của Thẩm Tương, nếu La Gia Hải chưa trốn ra khỏi thành phố,
có thể gần đến ngày đó anh ta sẽ đến đây tưởng nhớ Thẩm Tương. Cảnh
sát hóa trang bí mật được trang bị máy theo dõi phục gần mộ Thẩm
Tương. Đồng thời bố trí một lực lượng lớn cảnh sát giả làm nhân
viên nghĩa trang, một khi La Gia Hải xuất hiện, lập tức bắt anh ta về
quy án.

Mấy ngày trôi qua không
phát hiện được gì. Sáng ngày 23, qua hệ thống camera theo dõi phát
hiện hai người, một nam một nữ, sau khi xem xét xác nhận là bố mẹ
của Thẩm Tương. Hai ông bà kiên nhẫn dọn cỏ, bày đồ cúng lễ, đứng
trước mộ lầm rầm khấn vái, cuối cùng khóc lóc một hồi rồi ra về.

Từ đó trong máy
camera theo dõi không xuất hiện một đối tượng khả nghi nào nữa. Cảnh
sát chịu trách nhiệm theo dõi từ các góc của nghĩa trang cũng
thường báo tin “Tất cả bình thường”. Biên Bình ta lệnh cho những nhân
viên mai phục cảnh giác cao độ, chuẩn bị sẵn sàng có thể đêm đến La
Gia Hải sẽ đến thắp hương cho Thẩm Tương.

Bóng tối dần dần ập
đến, Phương Mộc đã trực bên máy theo dõi suốt cả ngày, Biên Bình
phải giục mãi anh mới cầm lấy hộp cơm đã nguội lạnh ăn lấy ăn để.
Đang ăn người đồng nghiệp phụ trách máy theo dõi bỗng “ơ” lên một
tiếng, sau đó kêu to có người đến.

Phương Mộc bỏ hộp
cơm, đứng dậy chạy đến trước máy camera. Mặc dù trời bên ngoài đã
tối, nhưng thiết bị theo dõi được trang bị công năng nhìn đêm nên nhìn
qua máy vẫn thấy cảnh vật rất rõ ràng. Trước tấm bia mộ bằng đá hoa
cương, một ông già đầu tóc bạc phơ đang từ từ cúi xuống vái Thẩm
Tương.

“Đây không phải La Gia
Hải rồi.” Biên Bình tỏ ra thất vọng. “Trời ơi, suýt nữa thì lôi lệnh
bắt người ra rồi.”

Phương Mộc không động

đậy, nhìn chằm chằm vào máy theo dõi, khuôn mặt của ông già
đã khiến anh chấn động đến cực điểm!

Báo cáo nội dung xấu