Cuồng vọng phi nhân tính - Chương 18

Chương 18: Lạc hướng và
chứng minh

Vụ án giết người ở mê
cung không tiến triển, vụ giết người ở siêu thị Phú Sĩ Mã cũng giậm chân tại
chỗ, mặc dù hồ sơ của hai vụ án này đã xếp thành hai chồng dày, nhưng vẫn không
cung cấp được một đầu mối có giá trị nào cho việc phá án.

Tháng 11 năm 2004, Bộ
Công an đã triệu tập hội nghị toàn quốc về công tác điều tra các vụ án mạng tại
Nam Kinh, Giang Tô. Tại hội nghị này đã đưa ra tư tưởng chỉ đạo: “Vụ án mạng
bắt buộc phải phá”, và quán triệt chấp hành tại tất cả cơ quan công an trong
toàn quốc. Sở Công an tỉnh cũng hết sức coi trọng hai vụ án mạng xảy ra trong
thời gian trước đây và liệt kê vào các vụ án cần phải đôn đốc. Nhưng về mặt ảnh
hưởng xã hội, việc cấp bách trước mắt là phải nhanh chóng bắt cho được đối
tượng vượt ngục La Gia Hải về quy án.

Cơ quan cảnh sát đồng
thời với việc tiếp tục các hoạt động vây bắt La Gia Hải tại thành phố C cũng
yêu cầu sự hợp tác chặt chẽ với cảnh sát của thành phố J, bố mẹ cậu ta cũng ở
thành phố J, do đó, cảnh sát đã tiến hành giám sát nghiêm ngặt nhà bố mẹ La Gia
Hải, nhưng từ khi xảy ra vụ án đến nay, không hề thấy tăm hơi La Gia Hải, cũng
không thấy cậu ta lộ diện hay liên lạc với gia đình.

Thái Vĩ thông báo sơ bộ
kết quả hợp tác cho Phương Mộc. Vấn đề cuối cùng có vẻ khó nói chính là gần đây
các vụ trọng án ở thành phố J cũng xảy ra liên tiếp, lực lượng cảnh sát thiếu
trầm trọng, cho nên việc phối hợp điều tra vụ án La Gia Hải chỉ có thể dựa vào
cơ quan công an cơ sở, nhưng nếu có tin tức gì sẽ lập tức thông báo cho Phương
Mộc ngay.

Đặt điện thoại xuống,
tinh thần của Phương Mộc có vẻ hơi ủ dột nhưng chưa đến nỗi thất vọng, chán
nản. Thực ra thì điều này cũng nằm trong tính toán, La Gia Hải cho dù ở bất cứ
đâu cũng không ngốc đến mức trốn về nhà.

Xét đến sai lầm của
Phương Mộc trong vụ án, cấp trên đã ủy nhiệm cho Biên Bình làm một báo cáo phân
tích La Gia Hải. Trong báo cáo, Biên Bình tiếp nhận kiến nghị của Phương Mộc
đối với việc La Gia Hải vẫn còn ở trong thành phố và khả năng phát triển của vụ
án. Phương Mộc rất cảm kích trước việc làm của Biên Bình vì anh biết Biên Bình
vẫn tin tưởng ở anh.

Mặc dù trong việc truy
bắt La Gia Hải bản thân đã tìm hết cách để phát huy tác dụng nhưng Phương Mộc
vẫn dứt khoát đem hết sức mình tập trung vào hai vụ án giết người gần đây. Anh
hy vọng có thể nhanh chóng phá được hai vụ án này. Tạm thời không nói đến vấn
đề chức nghiệp của cảnh sát, thứ nhất là vì danh dự bản thân, thứ hai là để báo
đáp Biên Bình.

Biên Bình không tán
thành với phương pháp của Phương Mộc. Anh nói với Phương Mộc, phá án là công
việc của cảnh sát, nhưng không vì thế mà để tình cảm cá nhân chi phối sẽ làm
cho bản thân rơi vào những sự phiền toái không cần thiết.

“Bảo vệ người bị hại là
chức trách của chúng ta, bảo vệ những quyền lợi hợp pháp khác củ người phạm tội
cũng không có gì sai. Nhưng nên có mức độ.” Biên Bình tỏ ra nghiêm khắc, anh
chỉ vào Phương Mộc, “Sai lầm lớn nhất của cậu là dễ để tình cảm chi phối công
việc. Những sai lầm tương tự tốt nhất là không nên tái phạm, đặc biệt là việc
cậu dùng thân mình đỡ đạn cho tội phạm!”

Đây là lần đầu tiên Biên
Bình chính thức nói chuyện với Phương Mộc về vấn đề này. Tình cảm của anh ấy
với Phương Mộc không nói cũng hiểu. Nhưng Phương Mộc thấy ý kiến của Biên Bình
và Thái Vĩ đều giống nhau: Anh là người rất dễ dàng để tình cảm cá nhân xen lẫn
vào trong công việc.

Phương Mộc rất hiểu mình
là con người như thế, nếu không đã không có những cơn ác mộng kéo dài hơn hai
năm; không có cuộc đối diện độc lập với con quỷ hút máu; không có việc bắn
thẳng vào đầu Tôn Phổ ở dưới hầm ngầm; cũng không có việc vì La Gia Hải mà suýt
bị người của mình bắn chết…

Phương Mộc buồn rầu suy
nghĩ, có lẽ mình không hợp với nghề cảnh sát.

Nhưng cho dù là hợp hay
không hợp thì những công việc trước mắt vẫn cần phải làm cho tốt. Việc này
không cho phép chọn lựa, Phương Mộc đóng cửa, giam mình lại, suốt cả ngày
nghiên cứu hồ sơ về hai vụ án giết người.

Hướng suy nghĩ để phá vụ
án giết người dưới mê cung còn được cho là rõ ràng một chút, về cơ bản là giết
người báo thù. Chỉ vì quan hệ xã hội của nạn nhân Tưởng Bái Nghiêu nên rất khó
phát hiện động cơ gây án của hung thủ. Cảnh sát lúc đầu nghi ngờ thủ phạm là
Đàm Kỳ nhưng đã chứng minh được thời gian ngoại phạm của anh ta. Còn điều tra
qua những quan hệ thân thiết thì Đàm Kỳ rất ít bạn, những quan hệ tiếp xúc chủ
yếu là đồng nghiệp ở công ty quảng cáo. Thời gian rảnh rỗi Đàm Kỳ chỉ thích ở nhà
chơi điện tử, dùng một câu theo mốt bây giờ để nói, đây là người đàn ông chuẩn
mực luôn có mặt ở nhà. Do đó, tạm thời không thể chứng minh Đàm Kỳ là đồng phạm
với bọn người kia được. Ánh mắt của Phương Mộc dừng lại hơi lâu trên bức ảnh
chụp hiện trường. Có lẽ, do có duyên với ánh sáng khi chụp nên bức ảnh hơi mang
tính chất của trang sơn dầu. Trong mê cung dưới lòng đất tối tăm chật hẹp, nạn
nhân nằm sấp trông như vô tội. Cảnh này khiến Phương Mộc nhớ đến những tác phẩm
hội họa thời văn hóa phục hưng ở châu u của các họa sĩ nổi danh lấy đề tài từ
những câu chuyện tôn giáo.

Đúng, cảm giác đây là
một nghi thức.

Phương Mộc không thể
giải thoát mình ra khỏi cái cảm giác này. Nạn nhân trước khi chết đã bị bắt
trói và bị cho điện giật nhiều lần. Từ kết quả khám nghiệm cho thấy quá trình
chết của nạn nhân tương đối dài, những tia điện lấp lánh, cơ thể co giật, tiếng
kêu thẳm thiết yếu dần, không nghi ngờ gì nữa chính là lúc cao trào nhất của
cái nghi thức tà ác này. Còn việc bỏ xác ở mê cung lại là kết cục hoàn mỹ nhất
của nghi thức. Nhìn thi thể của nạn nhân, Phương Mộc cảm thấy như mình đang
đứng bên cạnh nạn nhân, hai bên là những bóng đen lặng lẽ đứng trang nghiêm,
khuôn mặt họ trông rất mơ hồ, nhưng hơi thở đều đều lại như đang vang lên ngay
bên tai. Phương Mộc thậm chí cảm thấy họ đang rất an lành vì đã được thỏa
nguyện, còn dưới chân của thi thể đó không chỉ là những nạn nhân, mà còn là
những tế phẩm của nghi thức vừa kết thúc.

Từ cổ chí kim, bất cứ
nghi thức nào cũng đều là một loại tượng trưng tinh thần, thế thì nghi thức này
rốt cuộc tượng trưng cho cái gì?

Địa điểm bỏ xác là ở
chính giữa mê cung, bất luận là tiến lên hay lùi lại, đều cách hai cửa ra vào
một khoảng bằng nhau, cho nên, chỗ đó thực ra là nơi sâu nhất của mê cung. Nếu
như nói mê cung mang đến cho người ta một cảm giác lạc hướng, thế thì trong
nhận thức nơi đây sẽ là nơi sâu thẳm nhất.

Cái cảm giác lạc hướng ở
nơi sâu nhất là cảm giác của hung thủ cảm thấy hay là hắn muốn để cho nạn nhân
cảm thấy, hoặc là cả hai?

Nếu như hung thủ đã trải
qua cảm giác này một cách sâu sắc, đồng thời cũng muốn cho nạn nhân được nếm
trải mùi vị của nó, thế thì mùi vị của việc báo thù này rất đậm.

Tượng trưng của nghi
thức dần dần hiện rõ: Phục thù.

Lúc vừa tan tầm, Phương
Mộc phát hiện thấy điện thoại di động của mình hết pin, anh đặt tạm nó xuống
bên cạnh tập hồ sơ, rồi về ký túc xá dành cho người độc thân lấy xạc.

Khi vừa mới tham gia
công tác, để dễ quản lý và tập trung, cơ quan cấp cho mỗi người độc thân một
phòng ký túc. Bất kể Phương Mộc là người ở thành phố hay là được mời đến công
tác một thời gian. Nói là để thuận tiện cho công việc nhưng thực ra là vì anh
không muốn về nhà. Bố mẹ Phương Mộc không đồng ý cho anh làm cảnh sát, do đó,
đêm trước khi tốt nghiệp đã to tiếng một trận.

Vừa mở cửa, Phương Mộc
ngẩn người ra, buổi sáng căn phòng còn bừa bộn lung tung bây giờ đã được dọn
dẹp gọn gàng. Sách vở lẫn tạp chí bừa bộn ở trên giường được xếp lên giá sách,
tấm ga đến một tháng không thay và cái chăn thì biến đi đâu mất. Đôi giày đánh
bóng rổ đang rỏ nước trên bệ cửa sổ. Ánh mắt của Phương Mộc dừng lại ở một cái
túi vải quen thuộc trên bàn, mẹ đến rồi.

“Tránh ra!” Phương Mộc
còn đang ngẩn ngơ thì nghe thấy một giọng nói mệt mỏi vang lên ngay sau lưng,
sau đó, một đôi tay đẩy vào vai anh.

Mẹ anh nét mặt nghiêm
nghị, tay bưng một chậu quần áo ướt đi vào. Bà để chậu quần áo xuống cuối
giường, ngồi xuống thở dốc.

“Quần áo của ai đấy ạ?”
Phương Mộc chân tay luống cuống đi tìm ấm chén, đun nước, cười làm lành, hỏi.

“Của ai à? Mẹ mua đấy!”
Bà xắn tay áo lên, nói giọng không vui: “Con ở đây ngay cả một cái chậu để giặt
quần áo cũng không có, không biết bình thường thì giặt quần áo thế nào?”

“Mang ra hiệu giặt.”

“Thế họ giặt có sạch
không?” Bà mẹ không nhẫn nhịn, “Con xem này, cái chăn của con thành ra màu gì
rồi?”

Phương Mộc kéo một cái
ghế, ngồi xuống trước mặt mẹ, cười nhăn nhở, “Mẹ à, sao hôm nay mẹ lại rảnh rỗi
thế?”

“Ừ, con tưởng mẹ muốn
đến sao?” Bà mẹ chẩu môi ra, “Con thử tính xem, đã bao lâu con chưa về nhà
rồi?”

Phương Mộc hơi ngượng,
cúi đầu không trả lời. Căn phòng bỗng chốc trầm hẳn xuống, hồi lâu, mẹ Phương
Mộc thở dài, nói: “Con đã chọn con đường này, mẹ và bố con đành phải nghe theo.
Nhưng con không được lâu như thế không về thăm nhà, đến cả điện thoại cũng ít
gọi. Bố mẹ sợ ảnh hưởng đến công tác của con, cũng không dám liên hệ nhiều.
Nhưng con biết đấy, mẹ và bố con đều rất nhớ con.”

“Con biết ạ.” Phương Mộc
cầm tay mẹ, cọ cọ vào lòng bàn tay mình.

“Nhất định phải chú ý an
toàn, biết không?” Mẹ Phương Mộc xoa đầu anh, “Hai sự việc ở thành phố này và
thành phố J đã làm bố mẹ sợ chết khiếp rồi, nếu lại xảy ra nữa, coi như con
giết mẹ đấy.”

“Không sao đâu ạ.”
Phương Mộc cười hề hề, “Con có đi bắt tội phạm giết người đâu mà.”

“Con…” Bà mẹ sầm mặt
xuống, “Mẹ không phải không biết, hàng ngày giao lưu với con là những hạng
người nào!”

“Con sẽ cẩn thận, mẹ cứ
yên tâm!”

Bà mẹ lườm Phương Mộc
một cái, vỗ vỗ vào cái túi vải, nói: “Trong này là quần áo mùa thu, trời lạnh
thì nhớ mặc vào.” Sau đó bà rút trong túi ra một tập tiền bỏ lên bàn.

“Mẹ làm gì vậy?” Phương
Mộc vội vàng cầm tập tiền lên, “Mẹ cầm về đi, con có thiếu tiền đâu.”

“Mày khách sáo với cả mẹ
à?” Bà đánh một cái vào tay Phương Mộc, “Đừng có giả vờ giàu có với mẹ, con có
tiền hay không mẹ còn không biết sao?” Bà nói chắc nịch, nhét tiền xuống dưới
gối, miệng lẩm bẩm, “Cũng không biết rồi cái thằng mất nết này đem tiền tiêu
lung tung ở đâu nữa.”

Phương Mộc gãi đầu, “Thế
để con mời bố mẹ ăn cơm.”

“Ăn cái gì mà ăn? Tiêu
tiền bậy bạ, hơn nữa, cầm tiền của mẹ rồi mời mẹ đi ăn cơm, mày coi mẹ là đồ
ngốc à?”

“Ha ha, hay bố mẹ mua
chút gì ngon mang về nhà ăn.”

“Được!” Cuối cùng bà mẹ
cũng mỉm cười đồng ý, rồi hôn một cái lên mặt Phương Mộc, “Đây mới là thằng con
trai ngoan của tôi!”

Ăn một bữa cơm thịnh
soạn tại nhà, đánh một giấc ngon lành trên chiếc giường quen thuộc, hôm sau
tinh thần của Phương Mộc phấn chấn hẳn lên, tinh lực cũng đầy sung mãn, tư duy
tự nhiên cũng sáng ra nhiều.

Nếu như nói tượng trưng
nghi thức ở mê cung là báo thù, thế thì nghi thức ở siêu thị Phú Sĩ Mã tượng
trưng cho cái gì?

Vẫn đề tập trung ở hai
điểm: Một là ở siêu thị; hai là con gấu bông đồ chơi.

Từ những kết quả thu
thập được như kế hoạch tỉ mỉ, chu đáo của hung thủ, không quản hiểm nguy để
hoàn thành kế hoạch bỏ xác, mặc dù việc bỏ xác khó hơn nhiều so với việc khống
chế, giết hại nạn nhân. Rất hiển nhiên, việc bỏ xác ở siêu thị là rất quan
trọng với hung thủ, là một tình tiết không thể thiếu của quá trình phạm tội.
Thế thì vì sao hung thủ lại phải mang xác nạn nhân vào siêu thị? Vì sao phải
treo xác nạn nhân lên tường?

Phô bày.

Đặc điểm lớn nhất của
siêu thị là lượng người ra vào mật độ quá đông, nếu như muốn hành vi phạm tội
của mình được phơi bày ở một nơi đông người thì siêu thị chính là nơi phù hợp
nhất.

Nếu như mục đích hung
thủ chọn nơi bỏ xác nạn nhân ở siêu thị là vì muốn hành vi phạm tội của mình
được thể hiện ở trình độ cao nhất, thế thì ít nhất cũng chứng minh được một vấn
đề: Hung thủ hoặc kẻ thù ác có một trạng thái tâm lý dị thường. Bởi vì anh ta
hoặc cô ta coi việc phơi bày xác nạn nhân quan trọng hơn nhiều so với việc giết
hại nạn nhân.

Giống như mọi nghi thức
vốn có, ý nghĩa của hình thức là phải thể hiện được bản chất của nội dung.

Thế thì việc phơi bày
như thế có thể mang đến cho hung thủ một sự thỏa mãn tâm lý nào?

Giễu cợt sự bất tài của
cảnh sát hay là sự huênh hoang, khoe khoang bản thân?

Một nhà mạng sau khi
công bố sản phẩm của mình sẽ phải luôn quan tâm xem sản phẩm của mình sẽ được
truy cập và phản hồi như thế nào.

Một đạo diễn điện ảnh,
sau khi phim của mình được chiếu sẽ đích thân đến rạp ngồi quan sát phản ứng
của khán giả.

Mỗi tác giả đều hy vọng
sẽ có nhiều người biết đến tác phẩm của mình. Nếu như tác phẩm được nhiều người
khen ngợi thì người đắc ý nhất chính là tác giả, bởi vì nó chứng tỏ được bản
thân họ.

Nếu hung thủ cũng có một
trạng thái tâm lý giống như vậy, thế thì hắn muốn chứng minh cái gì?

Đáp án nhiều khả năng sẽ
ở con gấu bông đồ chơi kia.

Phương Mộc chăm chú xem
lại bức ảnh hiện trường, trong đầu vẫn không ngừng nhớ lại cảm giác lần đầu
tiên đến hiện trường. Ngoài cảm giác sâu sắc đây là một nghi thức thì cái ấn
tượng nhất đối với anh chính là con gấu bông đồ chơi kia. Nó không cho anh một
cảm nhận mãnh liệt mà mang đến cho anh một sự bất ngờ. Anh không thể tưởng
tượng một con gấu đồ chơi lại có thể khiến cho hung thủ có được sự khẳng định
cái Tôi mãnh liệt như vậy.

Bỗng nhiên Phương Mộc
nhận thấy mình đã bỏ qua một đầu mối rõ ràng nhất.

Nếu như con gấu bông đồ
chơi kia là vật để hung thủ biểu đạt yêu cầu nội tâm thì hắn ta không nhất
thiết phải moi rỗng ruột con gấu bông. Mục đích moi ruột con gấu bông là để
nhét người chết vào bên trong giống như mặc quần áo điều đó chứng tỏ: Người mặc
bộ da của con gấu bông mới chính là yêu cầu của hung thủ.

Phương Mộc nhớ đến câu
nói của trưởng khoa Sái, người mặc bộ da của con gấu đồ chơi chính là hình
tượng của người làm nghề quảng cáo!

Giết chết người quảng
cáo mặc bộ da của con gấu đồ chơi mới là mục đích chính của hung thủ! Nhưng vấn
đề vẫn chưa được giải quyết, hung thủ quyết tâm làm như thế để chứng minh cái
gì? Cho dù hắn ta muốn chứng mình cái gì đi nữa thì vẫn xác định được một vấn
đề đó chính là trạng thái tâm lý của hung thủ đã đạt đến mức cực kỳ mãnh liệt,
đến độ không thể dừng lại được. Để kích thích hành động đó không ngoài hai khả
năng: Một là tự cứu; hai là phục thù. Cuối cùng thì đó là khả năng nào?

Phương Mộc thấy rất phấn
khởi, hai vụ án càng ngày càng có ý nghĩa đây.

Nghĩ đến đây, Phương Mộc
bất giác ngừng cười, tự mình liên hệ hai vụ án với nhau. Trực giác cũng rất
tốt, dự đoán cũng rất đúng, chí ít bây giờ có hai vấn đề cần phải xác minh:

Thứ nhất: Nạn nhân Tưởng
Bái Nghiêu trong vụ án mạng dưới mê cung có bao giờ xúc phạm đến thân thể học
sinh của mình để đến mức gây thù chuốc oán không; Thứ 2: Nạn nhân Thân Bảo
Cường trong vụ án mạng ở siêu thị Phú Sĩ Mã đã bao giờ làm nghề quảng cáo, nếu
như đã làm nghề quảng cáo thì trong thời gian đó có xảy ra sự cố nào không?

Báo cáo nội dung xấu