Cuồng vọng phi nhân tính - Chương 17
Chương 17: Tái hiện vụ
đâm xe
“Có muốn vào chơi
không?” Liêu Á Phàm nghiêng đầu, nháy mắt làm thân với thằng bé.
Thằng bé gắng gượng lắc
đầu, Liêu Á Phàm cười, đưa tay xoa đầu nó. Thằng bé thẳng người lên, như muốn
tận hưởng sự mềm mại của bàn tay trên đỉnh đầu.
“Có đói không?”
Thằng bé không trả lời,
chỉ cười ngượng nghịu, dùng ngón tay khều khều gỉ sắt trên mặt lan can.
“Em đợi nhé!” Nói xong,
Liêu Á Phàm quay người vượt qua vườn rau, đi vào ngôi nhà nhỏ hai tầng của
Thiên sứ Đường. Trong bếp vẫn còn thừa bánh bao nhân rau bữa trưa. Liêu Á Phàm
lấy mấy cái trong nồi hấp, thấy vẫn còn nong nóng, vừa quay người định đi ra
thì chị Triệu từ ngoài đi vào.
“Làm gì đấy?” Chị Triệu
xắn tay áo, hỏi bâng quơ.
“Không có gì đâu ạ.”
Liêu Á Phàm giấu tay ra phía sau, chạy nhanh ra ngoài.
Ở cuối hành lang, thầy
Châu đang dựa vào cửa sổ hút thuốc, khói thuốc bay lượn quanh người ông. Ông
nhìn bất động ra ngoài cửa sổ, dưới ánh chiều trông ông giống như một bức tranh
cắt hình. Liêu Á Phàm đứng nguyên tại chỗ nhìn một lúc, bất giác cảm thấy
thương cảm.
Nếu như đó là một bức
tranh cắt hình thật thì nên đặt tên cho nó là: Đau buồn.
Bên lan can bây giờ
không phải chỉ có một mình thằng bé, nó đang thích thú nhìn một đứa bé trai
khác đang kêu a, a ở phía đối diện. Thằng bé kia cũng đang giơ bàn tay chỉ có
hai ngón vui mừng phấn khởi vẫy về phía nó.
“Đi, Nhị Bảo,” Liêu Á
Phàm đẩy lưng thằng bé kia một cái, “Đến đằng kia chơi đi.”
Nhị Bảo quay một vòng
tại chỗ nhưng không đi, nó vẫy tay tiếp về phía thằng bé bên lan can, miệng kêu
a, a.
Thằng bé nhận bánh từ
tay Liêu Á Phàm, miệng hỏi: “Nó muốn làm gì đấy ạ?”
“Ha ha, muốn chơi oẳn tù
tì với em đấy.” Liêu Á Phàm lại đẩy lưng Nhị Bảo, “Đừng để ý đến nó, ăn đi,
nguội hết rồi này.”
Thằng bé cẩn thận cắn
một miếng bánh, tiếp đó nó ăn từng miếng to.
“Có ngon không?”
“Ngon ạ.” Thằng bé mồm
đầy bánh, lúng búng trả lời.
“Ha ha, có gì mà ngon,
chỉ là bánh bao rau thôi.” Liêu Á Phàm cười, “Ăn chậm thôi, không nghẹn đấy.”
Nhị Bảo thấy có đồ ăn,
vội vàng nhào đến thò tay ra. Thằng bé có vẻ lúng túng nhìn nó, sau khi hiểu ý
liền cho nó một cái bánh bao. Nhị Bảo tay chỉ có hai ngón nên không cầm được,
để rơi cái bánh xuống đất. Nó bực tức kêu ầm lên a, a, hai tay vồ lấy cái bánh
dính đầy đất, nhét ngay vào mồm. Liêu Á Phàm vội giằng lấy, suýt nữa thì bị nó
cắn vào tay.
Thằng bé cười hà hà,
“Đừng vội, đừng vội, ăn xong tôi lại cho cái nữa.”
Hai đứa bé vừa ăn bánh
bao vừa nhìn nhau cười, sau đó cùng mút tay, giống như hai con vật bé nhỏ hiền
lành. Liêu Á Phàm đứng giữa chúng, bỗng nhiên cảm thấy mình thật vĩ đại.
Ăn bánh xong, Nhị Bảo
không còn hứng thú chơi oẳn tù tì nữa, nó lắc la lắc lư đi về sân chơi. Thằng
bé lau tay vào vạt áo, rồi thò vào lục lọi trong chiếc cặp bẩn thỉu, đồ vật
trong cặp theo đó rơi cả xuống đất.
Liêu Á Phàm theo bản
năng cúi xuống nhặt. Vừa cầm lên tay cô đã ngẩn người ra, một tập tiền một trăm
tệ, phải đến hơn một nghìn tệ.
“Sao em lại có nhiều
tiền thế?” Cô cúi xuống, “Lấy tiền của bố mẹ phải không?”
Thằng bé lôi trong cặp
ra một lon cô-ca, mở nắp uống một ngụm lớn, rồi ợ một cái thật dài.
“Không phải đâu, bố em
cho em đấy, đó là tiền ăn của em tuần này.”
Liêu Á Phàm bỗng trầm
xuống, cô nhìn xấp tiền trong tay, cẩn thận đút vào túi áo thằng bé.
“Đừng để mất.” Cô không
yên tâm ấn ấn vào túi áo thằng bé, “Sao nhiều tiền thế!”
“Không có gì.” Thằng bé
đưa lon cô-ca đến trước mặt Liêu Á Phàm: “Chị uống đi.”
“Chị không uống, em uống
đi.” Liêu Á Phàm cười, “Uống xong đưa cho chị cái vỏ lon là được rồi.”
“Chị cần cái này để làm
gì?” Thằng bé thấy lạ, hỏi.
“Có thể bán lấy tiền.”
Liêu Á Phàm vỗ đầu nó, “Em không biết à?”
Thằng bé nghĩ một lúc,
“Chị thiếu tiền à?”
“Không.” Liêu Á Phàm
đứng dậy, “Không thiếu.” Thằng bé nhìn biểu hiện bỗng nhiên buồn rầu của Liêu Á
Phàm, nó đặt lon cô-ca xuống đất, lấy tập tiền ở trong túi áo ra, cầm một tập
đưa vào tay Liêu Á Phàm.
“Cho chị này!”
“Em làm gì thế?” Liêu Á
Phàm cuống cuồng kêu lên, như phải bỏng. “Mau cầm về, mau cầm về.”
“Cho chị mà!” Thằng bé
cố tình nhét tiền vào tay Liêu Á Phàm, hai người giằng co như vận động viên đấu
vật, cuối cùng Liêu Á Phàm phải hạ giọng nói: “Nếu em cứ thế này, chị sẽ giận
đấy.”
Thằng bé lúc đó mới
thôi, nó nhét đại mớ tiền vào túi áo, rồi cầm lon cô ca lặng lẽ tiếp tục uống.
Liêu Á Phàm thấy nhẹ cả
người, tiện tay nhặt cái khuyên mở nắp lon cô-ca thằng bé vừa vứt dưới đất lên,
đeo vào ngón tay.
“Em xem, có giống chiếc
nhẫn không?” Cô xòe ngón tay ra, cánh tay giơ thẳng, nheo mắt nhìn cái vòng kim
loại mơ hồ trên tay.
“Không phải nhẫn.”
“Chị hỏi em giống hay
không, chứ không hỏi em có phải hay không phải đâu.” Liêu Á Phàm trách móc.
“Chị đương nhiên biết là không phải rồi. Em đúng là một thằng nhóc đáng ghét.”
Thằng bé có vẻ hơi căng
thẳng, vội nói thêm một câu: “Không giống!”
Liêu Á Phàm vừa thở dài
vừa cười, “Em á.” Cô véo mũi thằng bé một cái, “Cũng không biết nịnh một chút
để cho chị vui.”
Lúc đó, có tiếng chị
Triệu ở trong bếp vọng ra: “Á Phàm, Á Phàm…”
“Dạ!” Liêu Á Phàm vội
đáp lời, quay lại nói với thằng bé, “Chị phải làm việc rồi, em cũng nên về sớm
đi.”
Thằng bé vội vàng đưa
cái vỏ lon cô-ca rỗng, Liêu Á Phàm đưa tay ra nhận, rồi lại nhìn nó cười để lộ
hàm răng trắng bóng, “Cảm ơn em!”
Mặt thằng bé đỏ lên, nó
cúi xuống nói nhỏ: “Không cần cảm ơn.”
Thầy Châu không thấy
xuất hiện trong bữa cơm. Vắng tiếng cười nói ồn ào của thầy, không khí trở nên
buồn tẻ. Bọn trẻ chẳng nói chẳng rằng, cúi đầu ăn, ăn xong, từng đứa một lần
lượt đi ra. Chị Triệu và Liêu Á Phàm là những người ăn cuối cùng. Sau khi thu
dọn xong bát đĩa, ai nấy bê một chậu quần áo đi giặt.
Người lớn gần đây tỏ ra
rất kỳ cục. Chị Triệu càng ngày càng thích lẩm bẩm một mình ở trong phòng. Còn
thầy Châu thì cả ngày chẳng nhìn thấy bóng dáng đâu, thỉnh thoảng nếu có nhìn
thấy ông ở Thiên sứ Đường thì nếu không buồn bã đứng hút thuốc thì cũng ở trong
phòng chị Triệu đứng ngẩn ra trước di ảnh đứa bé. Biểu hiện buồn rầu trầm mặc
của hai người lớn khiến lũ trẻ im thin thít, đứa nào cũng chú ý cẩn thận, việc
cười đùa thỏa thích gần như lại trở thành việc quá xa xỉ.
Sau khi giặt giũ xong,
sau một ngày vất vả, chị Triệu còn không đứng thẳng người lên được nữa. Liêu Á
Phàm tự giác đảm nhận việc phơi phóng.
Trời đã tối hẳn, nhưng
còn lâu trăng mới lên. Khí trời đêm mùa thu càng về khuya càng lạnh, quần áo
ướt tỏa ra mùi xà phòng thơm ngát. Liêu Á Phàm cố gắng rải quần áo ra, phơi
chúng lên hàng dây thép trong sân. Những ngón tay do phải giặt giũ và ngâm lâu
trong nước đã bắt đầu tê cóng.
“Này!”
Bên tai nghe có tiếng ai
văng vẳng, Liêu Á Phàm dừng tay lại trên một tấm ga giường, lắng tai nghe, mấy
giây sau, cô nhìn lên tầng 2, nhún vai, tiếp tục kéo phẳng những vết nhăn trên
tấm ga.
“Này!” Lần này thì Liêu
Á Phàm khẳng định mình không nghe nhầm. Cô chui qua tấm ga, nhìn ra ngoài hàng
rào, một cái bóng nhỏ bé đang vẫy tay về phía cô.
Liêu Á Phàm rảo bước đi
ra, cúi người xuống bên hàng rào.
“Sao em vẫn chưa về?”
Mặt thằng bé khuất trong
bóng tối nhưng có thể cảm thấy nó đang rất phấn khởi. Liêu Á Phàm không hiểu ra
sao cũng cười theo. “Thằng bé này, sao không mau về đi.”
Thằng bé không trả lời,
nó luống cuống lục lọi trong túi áo, một lát sau nó cầm một vật đưa vào tay
Liêu Á Phàm. Không đợi cô kịp hỏi đã quay người bỏ chạy mất.
Liêu Á Phàm chẳng hiểu
gì, nhìn theo bóng thằng bé đang khuất dần trong bóng đêm, rồi mới nhớ đến cái
vật đang cầm trong tay.
Đó là một cái hộp nhỏ
mặt gấm, hình trái tim. Tim Liêu Á Phàm đập thình thịch. Cô mở hộp, những ngón
tay run rẩy lấy từ trong hộp ra một chiếc nhẫn. Một cái nhẫn bằng bạch kim trên
mặt khảm một viên kim cương nhỏ tỏa ánh sáng rực rỡ dưới ánh trăng.
Nhân viên xét nghiệm làm
việc hết sức tỉ mỉ đã phát hiện một số lông tóc bên trong con gấu đồ chơi và
thông qua đối chiếu DNA, bất ngờ phát hiện trong đó có mấy sợi không phải là
của người chết.
“Điều này nói lên cái
gì?” Biên Bình đặt tờ báo cáo xuống, rướn lông mày lên hỏi.
“Nó nói lên rằng trước
khi nhét người chết vào bên trong con gấu đồ chơi đã có người chui vào bên
trong nó.”
“Có thể trong quá trình
sản xuất, tóc của công nhân rụng vào?”
“Nhất định không thể.”
Phương Mộc nghĩ, “Nếu như là tóc của công nhân, sẽ lẫn vào những vật liệu nhét
vào trong lòng con gấu đồ chơi và khi hung thủ móc rỗng ruột con gấu nó sẽ ra
theo.”
Đối với nguồn tin này
Biên Bình không phấn khởi lắm, ngôn từ cũng rất cẩn thận: “Ồ, có thể coi là một
đầu mối, kiểm tra lại xem.”
Phương Mộc rất hiểu thái
độ của Biên Bình, con gấu bông đồ chơi đã có người chui vào chỉ là một “khả
năng”, chứ không phải là “tất nhiên”. Phương Mộc thì tin rằng có người đã chui
vào bởi vì điều này rất phù hợp với dự đoán “Nghi thức” của anh. Con gấu đồ
chơi đương nhiên phải là một vật cần thiết trong ý đồ của hung thủ. Nếu như
giết người là một kết cục của một nghi thức, thế thì cái đạo cụ quan trọng này
rất có khả năng có người chui vào trong quá trình tiến hành nghi lễ.
Một người có nhóm máu B.
Bệnh tình của Lỗ Húc đã
có chuyển biến tốt, anh đã bắt đầu làm việc trở lại. Căn cứ tình trạng thần
kinh của anh, đơn vị sắp xếp cho anh làm nội cần.
Khả năng khống chế bản
thân của anh đã hồi phục, nhưng vẫn cự tuyệt tập bắn súng. Dương Cẩm Trình
không đưa ra yêu cầu cao, trực tiếp loại bỏ kế hoạch này. Tiến vào giai đoạn ba
của đợt điều trị - tổ chức lại hiện trường gây nên chấn thương tinh thần.
Tham dự lần chữa trị này
có rất nhiều người, ngoài những đồng nghiệp trong phòng Nghiên cứu tâm lý tội
phạm của Sở Công an, Phương Mộc bất ngờ gặp cả cảnh sát Đoạn của chi đội cảnh
sát vũ trang đặc biệt.
“Chào cậu!” Cảnh sát
Đoạn giơ tay, Phương Mộc nắm lấy, anh cảm thấy sức mạnh và những vết chai trong
lòng bàn tay.
“Hôm nay anh cũng có
nhiệm vụ ở đây à?” Phương Mộc nhớ đến khả năng bắn tỉa của cảnh sát Đoạn,
“Chẳng phải là không tập bắn nữa hay sao?”
“Không, tôi chỉ đưa anh
ta đến thôi.” Cảnh sát Đoạn chỉ vào một cảnh sát vũ trang giỏi. “Anh Vu đây là
người hướng dẫn kỹ thuật xuất sắc nhất đội chúng tôi đấy.”
Tiểu Vu đứng dậy, bật ra
một câu chào: “Chào thủ trưởng!”
Phương Mộc vội vàng đáp
lễ, sau đó mới nhận thấy mình không mặc cảnh phục, nghĩ bụng, mình là thủ
trưởng cái gì chứ.
Việc điều trị được bố
trí tại một phòng luyện tập. Góc phòng đặt một chiếc máy Camera, quá trình điều
trị có thể được nhìn thấy qua một máy giám sát ở một phòng khác.
“Tình hình bệnh tật của
cảnh sát Lỗ Húc đã có nhiều chuyển biến nhưng chưa phục hoàn toàn.” Dương Cẩm
Trình lật giở tập tài liệu trong tay, “Chúng tôi đã tiến hành theo dõi tình
hình sau khi cậu này được bố trí công tác trở lại, phát hiện thấy Lỗ Húc kiên
quyết từ chối lái các phương tiện giao thông, hàng ngày đi bộ đi làm. E rằng
cậu ta là người tuân thủ luật giao thông nhất thành phố này. Kết quả điều tra cho
thấy, cậu ta vẫn sợ các loại xe to nên hàng ngày đều đi làm sớm và rời khỏi đơn
vị rất muộn. Tôi cảm thấy, cậu ta cố ý tránh những giờ cao điểm bởi vì dòng xe
và tiếng còi vẫn gây cho cậu ta những áp lực rất lớn. Trong đơn vị, cậu ta hầu
như không giao tiếp với mọi người, theo tôi được biết, cậu đã từ chối nghe điện
thoại của bố mẹ ít nhất là ba lần trở lên.”
“Cậu ta còn chìm đắm
trong day dứt đau khổ và xấu hổ.” Biên Bình gật đầu, “Xem ra cậu ta cho rằng
mọi cảnh sát xung quanh mình đều đạt tiêu chuẩn, còn mình thì không.”
“Đúng.” Dương Cẩm Trình
gấp tập tài liệu lại, “Cho nên phải giúp đỡ cậu ấy.”
Căn cứ theo kế hoạch của
Dương Cẩm Trình, việc trị liệu hôm nay là tái hiện lại một vụ tai nạn giao
thông. Do đó Sở Công an đã bố trí rất đầy đủ chi tiết. Phương Mộc bước vào
phòng luyện tập, bất giác kinh ngạc bởi những gì đang bày ra trước mắt.
Những dụng cụ tập luyện
như đệm mềm và bao cát đã được thu dọn đi, một mô hình mô tô bày ở khoảng trống
giữa phòng, bức tường trước mặt là một màn hình lớn. Nhìn kỹ, mô hình xe mô tô
thực ra là một xe điện đồ chơi loại to. Hình ảnh của đồ chơi này được chiếu lên
trên màn hình.
Lỗ Húc và tất cả những
người tham gia buổi trị liệu đều ngồi trong văn phòng của phòng luyện tập. Mọi
người sau khi giới thiệu và nói chuyện với nhau một lúc, Dương Cẩm Trình thấy
tinh thần Lỗ Húc có vẻ tương đối thoải mái đã đề nghị anh ra chọn diễn viên.
Phương Mộc biết rằng,
cái này gọi là “kỹ thuật kính quan”, làm cho Lỗ Húc có thể đứng ngoài theo dõi
mình, giống như đang nhìn chính mình trong gương. Kiểu tách rời góc nhìn thế
này có thể làm cho Lỗ Húc không quá lo lắng căng thẳng khi xem lại vụ tai nạn.
Vai chính thực ra rất
đơn giản chỉ gồm có: Người chỉ huy, nhân viên cứu hộ và Lỗ Húc. Dưới sự bố trí
của Lỗ Húc, người chỉ huy do cảnh sát Đoạn đóng, nhân viên cứu hộ do bốn đồng
nghiệp trong phòng Nghiên cứu tâm lý đóng, còn vai Lỗ Húc giao cho ai thì vẫn
là một việc khó. Dương Cẩm Trình kiến nghị Tiểu Vu đóng vai Lỗ Húc.
“Tốt, thế thì tôi sẽ làm
đạo diễn.” Dương Cẩm Trình để cho mọi người ai vào chỗ nấy sau đó dẫn Lỗ Húc,
Biên Bình và Phương Mộc đến phòng Camera.
“Vì sao không để cho anh
ta trực tiếp xem vở kịch tâm lý này ở phòng luyện tập?” Nhân lúc mọi người đang
thay phục trang, Biên Bình hỏi nhỏ Dương Cẩm Trình.
“Như thế sẽ làm tăng áp
lực đối với anh ta, chúng ta muốn anh ta dưới góc độ của một người quan sát hồi
tưởng lại toàn bộ quá trình xảy ra tai nạn. Cho nên, chúng ta để cho anh ta một
hoàn cảnh hết sức thoải mái.” Dương Cẩm Trình vỗ vài Phương Mộc lúc này đang
giúp Tiểu Vu mặc cảnh phục, “Nhiệm vụ của anh là luôn ở cạnh Lỗ Húc, bởi vì anh
có thể làm cho anh ta thấy thoải mái.”
Ẩn ý là: Lỗ Húc ở trước
mặt Phương Mộc sẽ cảm thấy mình không đến nỗi quá tệ.
Phương Mộc có ý không
vui, một mặt anh cảm thấy không phục, mặt khác, anh cảm thấy mình hình như là
một công cụ, nhưng nghĩ một lát, Phương Mộc quyết định sẽ làm theo.
Buổi biểu diễn bắt đầu.
Tiểu Vu trong bộ đồ cảnh
phục tương đối giống Lỗ Húc. Lỗ Húc cũng nhịn không được cất tiếng cười ha ha.
Còn lại, cả buổi buổi diễn thực ra là một trò chơi. Tiểu Vu ngồi trên chiếc mô
tô mô hình, lượn vòng vèo theo quá trình chơi. Lỗ Húc từ chỗ mỉm cười đến lúc
phải chăm chú. Dương Cẩm Trình luôn luôn theo dõi cậu ta. Sau khi xác định Lỗ
Húc đã đắm chìm trong vở kịch tâm lý, ông ta cắt chuyển hình ảnh trên máy
Camera.
Hình ảnh trò chơi xuất
hiện trên màn hình, sự mô phỏng với kỹ thuật cao khiến cho mặt đường trò chơi
không khác gì mặt đường thật. Tiểu Vu, hay nói cách khác là Lỗ Húc theo lệnh
của người chỉ huy cưỡi trên xe mô tô thoắt ẩn thoắt hiện, tránh xe cộ và người
đi lại trên đường. Lỗ Húc càng ngày càng hăng say, hơi thở hổn hà hổn hển, rồi
lại tiếp tục uốn lượn thân mình sang trái, sang phải theo trò chơi trên màn
hình.
Hình ảnh trên màn hình
lại một lần nữa chuyển đến phòng tập, Lỗ Húc lúc đầu ngồi ngây ra, sau đó dần
dần thoải mái. Đến lúc màn hình bất ngờ xuất hiện một chiếc xe tải lao qua ngã
tư, chiếc mô tô lập tức tránh sang bên phải, nhưng do tránh không kịp nên đã
đâm vào phía sau xe tải. Tiểu Vu kêu lên “a, a” một tiếng rồi ngã lăn ra khỏi
xe mô tô…
Lỗ Húc theo bản năng bật
ngửa ra đằng sau, sau đó đau khổ ôm lấy đầu.
Không ai nói gì, Camera
lại một lần nữa chuyển về màn hình trò chơi, Phương Mộc chú ý thấy trên màn
hình không xuất hiện dòng chữ “Game over”, vẫn là con đường có người xe đang đi
lại ấy.
“Cảnh sát Lỗ,” Dương Cẩm
Trình bưng một chén trà đến cho Lỗ Húc: “Cậu vẫn ổn chứ?”
Lỗ Húc cầm chén nước
trên tay, thở ra một cách nặng nề, hạ giọng trả lời: “Tôi không sao!”
Dương Cẩm Trình ngồi bên
cạnh anh ta thong thả nói: “Cảnh sát Lỗ, vừa nãy là toàn cảnh vụ tai nạn giao
thông chúng tôi mô phỏng lại trên trò chơi, thời gian, tốc độ xe của cậu và
thời điểm chiếc xe tải xuất hiện đều giống hệt như lúc xảy ra sự cố.”
Dương Cẩm Trình dừng lại
một lát, “Tiểu Vu e rằng là cảnh sát có kỹ thuật lái xe xuất sắc nhất tôi từng
gặp, nếu như tôi nhớ không nhầm thì cậu này đã đoạt giải quán quân trong cuộc
đua mô tô của tổng đội cảnh sát vũ trang tỉnh nhà. Mặc dù như vậy nhưng trong
tình cảnh lúc bấy giờ cũng khó tránh khỏi để xảy ra sự cố.”
Lỗ Húc ngẩng đầu lên,
nhìn Dương Cẩm Trình một cái.
“Đúng thế!” Dương Cẩm
Trình gật đầu, “Tai nạn xảy ra không phải do sai lầm của cậu. Bất luận là ai,
lúc ấy cũng khó thoát được. Còn theo tôi, cậu đã làm rất tốt vì đã bảo toàn
được tính mạng.”
“Ông đang an ủi tôi!” Lỗ
Húc hạ giọng nói, nhưng sắc mặt đã khá lên rất nhiều.
“Ha ha, biết ngay cậu sẽ
nói thế mà.” Dương Cẩm Trình cười, cầm micrô, “Tiểu Vu, chuẩn bị xong chưa?”
Hình ảnh lại chuyển sang
phòng luyện tập, Tiểu Vu đã ngồi lại lên xe mô tô, trò chơi bắt đầu.
“Chúng ta làm lại một
lần nữa, cậu sẽ thấy không phải tôi an ủi cậu mà đấy là sự thật.”
Thời gian như quay trở
lại, một màn biểu diễn lại xuất hiện, chỉ có điều lần này hình ảnh trò chơi hơi
dài hơn. Lỗ Húc không lắc lư người theo tiến trình của trò chơi nữa mà tập
trung vào màn hình. Thời khắc mà hai xe đâm vào nhau lướt qua, Lỗ Húc thở ra
nhẹ nhàng, hơi gật đầu.
Dương Cẩm Trình lại
chuyển hình ảnh đến phòng luyện tập, “Đấy, cậu xem, tôi có lừa cậu đâu.”
Lỗ Húc cười khó khăn.
Tiểu Vu nằm co ro trên
phản, bên cạnh người có thêm khẩu súng ngắn cứ như là nó bị rơi từ khi Tiểu Vu
chào đời. Khẩu súng tập trung sự chú ý của Lỗ Húc. Cậu ghé sát vào màn hình,
chăm chú nhìn nó, như muốn làm rõ xem ai đã lấy nó đi.
Những bóng áo trắng vây
bọc xung quanh, những nhân viên cứu hộ vội vàng khiêng cáng chạy đi chạy lại,
bọn họ khiêng Tiểu Vu “đang bất tỉnh nhân sự” đưa lên cáng, một tay của cậu ta
thõng xuống, lắc la lắc lư theo động tác của những người khiêng cáng. Đúng lúc
đó, một vai diễn không ai ngờ tới xuất hiện.
Đó là một ông già đầu đã
bạc quá nửa, ông ta đi như chạy đến bên cáng, vừa vội vàng thò tay ra vơi “Lỗ
Húc” đang nằm trên cáng vừa kêu ầm lên: “Tiểu Húc, Tiểu Húc, nhất định phải
kiên cường lên, nhất định phải sống đấy nhé…”
Tất cả mọi người có mặt
đều tập trung chú ý đến ông già, Lỗ Húc kêu lên thất thanh: “Bố?”
Bốn nhân viên cứu hộ và
bố Lỗ Húc khiêng Lỗ Húc từ cửa cạnh của phòng luyện tập chạy ra ngoài. Căn
phòng vừa mới bận bịu túi bụi giờ trống rỗng không một bóng người.
Lỗ Húc bắt đầu khóc thút
thít, Dương Cẩm Trình liếc nhìn về phía Phương Mộc, Phương Mộc hiểu ý đưa tay
ra vỗ nhẹ lên vai Lỗ Húc.
Đợi cho Lỗ Húc từ từ
bình tĩnh trở lại, Dương Cẩm Trình mỉm cười nói: “Cậu nhìn xem khẩu súng đâu
rồi?”
Không chỉ có Lỗ Húc, ánh
mắt của tất cả mọi người lại một lần nữa nhìn lên màn hình. Không thấy khẩu
súng đâu nữa!
“Súng đâu?” Lỗ Húc vội
vàng quay lại hỏi Dương Cẩm Trình.
“Có ai biết không?”
Dương Cẩm Trình nhún vai tỏ ra không liên quan, “Không có ai chú ý đến khẩu
súng, mọi người chỉ cần cậu sống thôi, đó là thành công lớn nhất rồi, đó là
xứng đáng với bố mẹ cậu và đội trưởng của cậu rồi.”
“Đúng đấy con ạ. Chỉ cần
con còn sống, con sẽ là niềm tự hào của ba mẹ…”
Cửa mở, bố mẹ Lỗ Húc
nước mắt lưng tròng đi vào, phía sau họ là đội trưởng của Lỗ Húc.
“Cậu Lỗ, đấy không phải
lỗi của cậu!” Đội trưởng vành mắt đã hơi đỏ đưa tay ra, đập đập lên người Lỗ
Húc, khi cậu đang ôm hôn bố mẹ, “Chỉ cần cậu không làm sao thì việc tìm ra khẩu
súng chỉ là chuyện một sớm một chiều thôi.”
Dương Cẩm Trình nhẹ
nhàng đứng dậy, vẫy tay ra hiệu cho Biên Bình và Phương Mộc ra theo, rồi tiện
tay khép cửa lại.
Tất cả diễn viên đều tập
trung ở hàng lang, nhìn thấy Dương Cẩm Trình, mọi người lặng đi. Bỗng nhiên
cảnh sát Đoạn vỗ tay, thế rồi tiếng vỗ tay vang lên khắp hành lang.
“Ông giỏi quá, tiến sĩ
Dương ạ.” Tiểu Vu nắm chặt tay Dương Cẩm Trình, “Không ngờ buổi trị liệu lại
hiệu quả thế!”
Dương Cẩm Trình mỉm
cười, đặt ngón tay trỏ lên môi, đồng thời quay người lại cánh cửa phía sau gật
gật đầu.
“Cậu cũng rất giỏi, Tiểu
Vu ạ!” Dương Cẩm Trình vỗ vỗ vào tay Tiểu Vu, “Sau này khi giải ngũ, cậu có thể
nghiên cứu để trở thành một minh tinh màn bạc được đấy.”
Mọi người cũng cười, lúc
này cửa phòng Giám sát mở ra.
Lỗ Húc cũng bố mẹ và
người đội trưởng đi ra, cậu ta vừa lau nước mắt vừa giơ tay về phía Dương Cẩm
Trình.
“Cảm ơn bác sĩ Dương.”
Lỗ Húc nắm chặt tay Dương Cẩm Trình, lắc đi lắc lại mãi, “Ông đã làm cho tôi đủ
dũng cảm đối mặt lại với sự cố đó.”
“Được giúp đỡ cậu là
vinh hạnh của tôi.”
“Tôi có một yêu cầu,” Lỗ
Húc bỗng trở nên kiên quyết, “Lần sau, tôi muốn được tự diễn vai của mình.”
Dương Cẩm Trình nhìn
chăm chăm vào Lỗ Húc một lúc, rồi thong thả nói: “Cảnh sát Lỗ, cậu sẽ là niềm
tự hào của tất cả những người ở đây!”

