Vòng bảy người - Chương 01
Mở đầu
Tàu
hỏa chạy rất nhanh, trong xe tràn ngập mùi hỗn tạp. Trong hộp sắt kín không kẽ
hở này, các hành khách ngủ say như những bao cát. Mỗi khi xuyên qua đường núi, giống
như tiến vào một thời không quỷ dị, mà ngọn đèn của tàu hỏa cũng vô cùng đẹp
mắt. Ánh sáng chói mắt và màu đen áp lực hợp thành một loại đối kháng cổ quái. Hình
như chút không gian trong xe này tùy thời đều có thể bị bóng tối vô tận của nó
thôn tính, ánh sáng kia chính là bảo hộ duy nhất.
“Anh
đang tìm gì?”
“Tìm
sách...”
“Sách
gì? Mà cần ngồi tàu hỏa? Không thể đến hiệu sách tìm sao?”
“Một
quyển sách cứu mạng.”
“Cứu
mạng? Cứu mạng của ai?”
“Cứu...”
Nói
chưa xong, chỉ thấy tàu hỏa xuyên khỏi hang núi, một mảng sáng lóa mắt chiếu
thẳng vào toa xe. Xe lửa phát ra tiếng còi chói tai. Tôi nhìn người ngồi trước
mặt này, ánh mắt của gã dại ra, chậm rãi mím chặt đôi môi. Nhưng tôi không nghe
rõ câu nói cuối cùng kia của gã. Tôi xoay người nhìn thoáng qua đồng hồ, quay
đầu lại lần nữa người nọ đã rời khỏi vị trí, gã dần dần biến mất trong dòng
người chen chúc.
Chương 1: Quyển sách bị dư
Khúc
ngoặt đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ khoảng năm mươi niên đại,
là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên
trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên năm mươi, mặt tường
ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp
thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc
không cảm thấy được một tia nắng mỏng manh của mùa hè thiêu đốt, ngược lại bởi
vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u mù mịt.
Yên
tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một
năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là
điểm yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa
khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được
giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một
cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động.
Chu
Quyết thu dọn xong giấy báo ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường kiểu cũ kia, vỗ
bả vai lão Triệu đang ngồi ăn điểm tâm nói: “Chú Triệu, con đi trước chỉnh lý
lại giá sách một chút.”
Lão
Triệu xem như là tam đương gia của nơi này, đại đương gia chính là viện trưởng,
nhị đương gia xem như Cố Lão, còn lão Triệu bị đẩy vào vị trí thứ ba còn lại. Bất
quá qua một năm nay, Chu Quyết cũng biết ông già này nếu so với hai người trước
còn láu cá hơn, cùng cậu lộn xộn còn giả bộ thành thật, bằng không thì cá chạch
gặp gỡ tảng băng, còn chưa chắc là đầu ai gian giảo hơn ai đâu. Lão Triệu không
nhanh không chậm nhấp một ngụm trà, vui híp mắt nói: “Được đó, vậy làm phiền
cậu rồi. Đúng rồi, lần này cuối cùng đã đến một lượng lớn sách mới, tôi phỏng
chừng viện trưởng nhất định là muốn đem đám sách cổ này đá bay rồi. Đến lúc lại
xuất hiện một đống việc bận.”
Ánh
mắt Chu Quyết xẹt qua một tia thần sắc tính lầm, nhưng giây tiếp theo liền đổi
mặt hé ra nụ cười, bởi vì giữa trưa cậu còn có việc, vốn muốn thay ca sẽ dành
thời gian chuồn đi, đáng tiếc hiện tại không có cơ hội rồi. Cậu thở dài một hơi
ngẫm nghĩ: “Xem ra phải trì hoãn rồi. Lão già này thật con mẹ nó giảo hoạt.”
Hiện
tại thư viện còn chưa chính thức mở cửa kinh doanh, vì tiết kiệm điện, viện
trưởng yêu cầu bọn họ chỉ mở một dãy đèn giữa, cho nên buổi sáng công việc tra
tiêu đề sách là phiền nhất. Buổi này vốn là lão Triệu tra.
Chu
Quyết giảo hoạt quay đầu lại nhìn thoáng qua, xác định không ai theo dõi cậu, cậu
lúc này mới len lén mang tai nghe lên, túi xách cậu còn có một gói thuốc lá, cậu
chuẩn bị trốn đến mặt sau cửa sổ len lén rút ra một điếu. Chu Quyết nghĩ đến
điểm ấy tâm lý hơi chút sảng khoái, ngâm nga khúc nhạc nhỏ, cầm đèn pin ở giữa
một loạt dãy giá sách qua lại dạo chơi, cậu biết tuyệt không xảy ra sai lầm quá
lớn, chỉ cần chú ý loại giá sách đặc biệt lỏng lẻo này là được, công việc này
không khó, khó là khó ở chỗ bạn cứ phải nhìn chằm chằm như vậy mỗi ngày.
[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.
gacsach. com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Đi
chưa được bao lâu cậu đã tới dãy khu lưu trữ sách tận cùng bên trong, dựa theo
thứ tự đó là một loạt giá sách lâu đời nhất, lúc đầu ý viện trưởng muốn vứt hết
sách cũ, nhưng chẳng biết tại sao cuối cùng vẫn giữ lại. Cậu cũng từng lén hỏi
Cố Lão, thần sắc Cố Lão có chút băn khoăn, chỉ nói cấp trên không cho phép vứt.
Tóm lại làm nửa ngày cậu cũng không biết tại sao giá sách cũ nọ cứ đặt ở nơi
này. Nhưng xem ra hôm nay phải đem đám đồ cổ này đá xuống rồi. Cậu đều có thể
trong lúc mơ hồ cảm giác được sự bi ai của đám sách này, đương nhiên trong lòng
Chu Quyết cũng biết đây đơn thuần chỉ là cảm giác vô nghĩa.
Đến
nơi này, ngọn đèn nơi thông đạo đã mất tác dụng, giá sách chính là loại màu nâu
tối này, cho nên nhìn qua nhìn lại ngoại trừ một tí hình dáng mơ hồ ra chính là
một mảnh đen ngòm, mà phía bắc giá sách này chính là kho hàng chỉ vào ngày phơi
sách mới có thể mở ra. Cậu cơ hồ chưa bao giờ sắp xếp nhãn sách của nơi này, dù
sao cũng không ai tới góc xó xỉnh ánh mặt trời căn bản không chiếu tới này. Nhưng
hôm nay cậu tới sớm, nếu bây giờ cậu trở về, cậu nghĩ rằng lão Triệu còn chưa
bắt đầu xếp báo đâu, đến lúc đó cậu vẫn phải đến làm công việc cậu vốn nên làm
đây.
Cậu
lấy MP3 ra, điều chỉnh âm lượng lớn gấp đôi. Chuyển tay cầm đèn pin, đi thẳng
vào khu lưu trữ sách cũ. Chu Quyết không thường xuyên tới đây, bởi vì mùi vị
của nơi này vẫn khiến cậu không cách nào quen được. Phả vào mặt chính là một cỗ
mùi mục nát nói không nên lời, cỗ mùi vị này không phải thối, mà là một loại
mùi tanh. Giống như mùi của sợi bông cũ. Cậu hướng không khí phất phất tay. Nhưng
cỗ mùi nọ căn bản vẫn không tiêu tán, cậu bịt mũi đi vào, trong lòng nghĩ chỉ
cần đi một vòng sau đó dựa vào giá sách bên ngoài cho qua thời gian, đến lúc đó
có thể trở về. Nghĩ tới đây cậu lại bước nhanh hơn, cũng không thèm nhìn đến
sách trên giá.
Lúc
này cậu chợt cảm giác có một người từ trong kho hàng vọt ra, tốc độ cực nhanh. Song
Chu Quyết ngờ ngợ cảm thấy được đó là một nữ nhân, bởi vì tóc của cô ta rất dài,
lúc chợt lóe qua đó, cậu chỉ nhìn thấy tóc bóng người đó như khăn lụa màu đen
phấp phới sau người. Trong thư viện cũng có nữ nhân viên công tác, nhưng không
có ai tóc dài như vậy. Chu Quyết ở phía sau hô một câu, nhưng căn bản không có
người để ý tới. Nháy mắt liền biến mất giữa giá sách.
Chu
Quyết không thể gọi nữ nhân kia lại, không đợi cậu hồi thần, thình lình cậu lại
nghe phía sau cậu truyền ra tiếng vang sàn sạt, giống như có người lật sách cực
nhanh. Cậu mạnh xoay thân người, phát hiện giữa khoa hàng đóng chặt, nhỏ hẹp nọ
chẳng biết từ khi nào đã bị người mở ra, Chu Quyết cảm thấy không đúng, cậu
nghĩ có thể là có ai đến trộm đồ. Vì vậy cậu nhanh chóng bước đến, cả thư viện
trống rỗng chỉ có tiếng bước chân dồn dập và tiếng hít thở của cậu. Xung quanh
cửa kho hàng dựng đứng giá sách u ám, Chu Quyết cũng không thèm nhìn tới trực
tiếp xuyên qua, đang lúc hốt nhiên cậu cảm thấy chân bị vật gì đó bắt được, bởi
vì đi quá nhanh trực tiếp vọt tới trước, xuất phát từ bản năng, Chu Quyết lập
tức lấy tay đỡ giá sách bên cạnh. Dùng một chút lực từ trong giá sách rút ra
một quyển sách, rồi người cùng sách té lăn quay trên mặt đất.
Khi
cậu còn chưa kịp từ trong đau đớn phục hồi lại tinh thần, liền cảm thấy vài
quyển sách lốp bốp rơi thẳng trên người cậu, cậu vội vàng dùng tay bảo vệ đầu
mình. Tai nghe của cậu cũng bị kéo xuống, trong tai nghe truyền đến tiếng nhạc
rất nhỏ, như tiếng kêu của loài sâu bọ nào đó, cậu vừa mới đứng lên, lại nghe
được từ cửa truyền đến thanh âm của Cố Lão hỏi cậu xảy ra chuyện gì. Cậu bối
rối gạt sách trên người ra quay về phía cửa hô: “Không có gì, có chút sách rớt
xuống, con cất kỹ rồi ra ngay.”
Cố Lão
ừm một tiếng, sau đó liền không còn âm thanh gì truyền đến. Chu Quyết cậu thật
nhanh nhặt sách trên mặt đất lên, cũng không nhìn loại nào trực tiếp nhét loạn
trở về trên giá, khi cậu cầm quyển sách kia trong tay muốn nhét vào, cậu phát
hiện quyển sách này làm thế nào cũng nhét không vào nữa, hoàn toàn không còn
chỗ trống cho nó, hình như đây là một quyển sách dư ra. Cậu dùng lực đem sách
nhồi lại gần, thật vất vả gạt được một khe hở, nhưng căn bản không đủ để nhét
quyển sách này vào. Sau đó lại nghe thanh âm của Cố Lão ở cửa hô: “Xong chưa?
Tiểu Chu mau ra đây giúp a!”
Chu
Quyết nhìn thoáng qua quyển sách, đây là một quyển sách bìa ngoài màu vàng đất,
da phi thường cũ, đã có chút mốc meo. Nhưng chất lượng không tồi, vẫn bền chắc
như cũ, cũng không có bong tróc. Cậu bất đắc dĩ đem sách đặt trong một góc. Rồi
nhìn thoáng qua đế của giá sách, phát hiện không có gì để vướng chân cậu. Tiếng
thúc giục của Cố Lão lại truyền đến, hơn nữa mang theo vài phần không kiên nhẫn.
Chu
Quyết vội vàng đi tới, phát hiện tất cả mọi người đang chờ cậu. Cậu ngại ngùng
cười nói mình không cẩn thận ngã sấp.
Viện
trưởng nhìn thấy Chu Quyết một thân tro bụi, giúp cậu phủi phủi bụi trên vai. Sau
đó nói: “Chúng ta nhập một nhóm sách mới, Tiểu Chu và lão Triệu hai người giúp
đỡ Cố Lão những sách cũ trong viện này lấy ra, sau đó đem sách mới đặt vào.”
Cố
Lão ừ một tiếng, hỏi: “Vậy dãy cuối cùng có động vào không?”
Viện
trưởng mò mẫm trong đầu một lúc lâu, cuối cùng nói: “Được! Bỏ! Chất nhiều như
vậy cũng không ai xem. Cũng đến lúc bỏ rồi.”
Chu
Quyết lúc này còn đang suy nghĩ rốt cuộc là vật gì khiến cậu vấp ngã, cậu chung
quy nghĩ đó hình như là tay người, hơn nữa trên cánh tay kia còn có vết thương
có vẻ phi thường loang lổ. Nhưng trong nháy mắt Chu Quyết suýt vấp ngã cái tay
đó vụt biến mất. Tựa như nữ nhân chợt lóe qua kia, Chu Quyết không tin thế giới
này thật có quỷ thần, song cậu cũng không hoàn toàn theo chủ nghĩa duy vật luận
giả. Thuộc về loại tâm thái này thà tin còn hơn không. Cho nên cậu cân nhắc hồi
lâu quyết định sau này không đi một mình ở đó nữa, nói không chừng trên thế
giới thật sự có loại linh hồn của sách tồn tại.
Sau
đó mọi người liền cùng nhau bắt tay vào nâng rương. May là có xe đẩy, chỉ cần
khiêng lên xe đẩy, chuyện kế tiếp liền dễ xử lý hơn. Chờ sau khi đặt xong hết
sách, bọn họ thuận tay ném các sách cũ xuống rương rỗng, quyển sách bìa vàng nọ
cũng ném vào trong rương. Cố Lão dùng bút đánh dấu lên, vốn tưởng rằng có thể
lập tức đem sách cũ đi bán, chuyện sáng nay cơ bản xem như đã xong hết rồi. Lúc
mọi người đều ngồi ở vị trí của mình nghỉ ngơi chờ ăn cơm, Chu Quyết lại không
rảnh rỗi, cậu vội vàng bận rộn đạp xe của mình đi tới cổng đại học cách thư
viện không xa.
Kỳ
thật Chu Quyết là học sinh năm hai. Nhưng chuyên đề chuyên ngành của cậu kỳ
thật rất lệch môn, là khoa nhân văn xã hội học, nói trắng ra chính là khoa dân
tộc học theo cách gọi của chúng ta hiện tại, dựa theo Chu Quyết tự giải thích
chính là, lúc đầu ghi danh khoa tin tức không đậu. Không ngờ ngược lại đậu vào
một hệ khác mà cậu lúc đầu điền đại. Điều này khiến cậu có một loại xúc động dở
khóc dở cười đối mặt với trở ngại, một là xui xẻo rớt xuống nguyện vọng hai, hai
là thật sự cảm thấy chuyên ngành này không có tiền đồ, còn không bằng đi học
nghề ra dễ tìm đường sống hơn...
Cậu
lần này đến lấy sách giáo khoa và thời khóa biểu cho học kỳ mới. Không ngờ cậu
cư nhiên đến muộn, giáo viên, bạn học đã sớm ra về, phòng học cũng bị khóa. Cậu
nện cánh cửa trút giận, thổi đám tóc vì chạy vội mà tán loạn ra, đột nhiên từ
phía sau cậu duỗi đến một cánh tay, trong tay còn cầm một bộ sách. Cậu bởi vì
một phen trải nghiệm quái dị ban sáng mà thần kinh có chút nhạy cảm, cậu vội
vàng quay đầu lại, phát hiện phía sau chẳng biết từ khi nào đã có một người vóc
dáng cao ráo mặc áo sơ mi màu tro đang đứng, vài nút áo trên ngực không cài, lộ
ra một vật trang sức trừ ma rất lưu hành trong Tạng truyện Phật giáo (bản thân
Chu Quyết cũng có một cái, nhưng cậu không đeo vì không chịu được cảm giác gò
bó). Quần jeans cũng rất thời trang. Xem ra không phải hàng vỉa hè. Mái tóc nam
này hơi dài, rủ xuống che một phần đôi mắt. Song không nhuộm tóc. Nếu không
thật sẽ tưởng tên kia là ca sĩ đến trường học biểu diễn đây.
Cậu
vội vàng nhận sách nói lời cảm ơn, nam nhân kẹp một điếu thuốc, nhìn cậu chỉ
chỉ đồng hồ treo tường trên hành lang, Chu Quyết gật đầu vẻ mặt xin lỗi, nói: “Ôi
chao, đây chẳng phải là anh Trần sao?”
Chu
Quyết biết nam nhân này là ai, tên của anh ta là Trần Hạo. Cùng một đại học với
Chu Quyết, nhưng người ta là thạc sĩ khoa Khảo cổ. Cho nên anh cũng chỉ lớn hơn
so với Chu Quyết vài tuổi, bất quá người này nghe nói ở chung không tốt, quá
khứ còn từng người ta đánh nhau. Nghe nói là vì một nữ nhân. Dù sao khiến cho
trường học chướng khí mịt mù, vốn theo lý phải bị khai trừ. Song có vẻ trong
nhà anh ta có chút môn đạo, cuối cùng cư nhiên ngay cả xử phạt cũng không có, hơn
nữa tiểu tử này ngang ngược như vậy, nhưng thành tích tốt kinh người. Điều này
làm cho mọi người tin chắc chỗ dựa vững chắc của tiểu tử này tuyệt đối rất trâu
bò, rất có thể là con cháu của hiệu trưởng. Thật sự có thể nói là vô cùng chơi
nổi, cả trường học đều biết anh ta, nhưng chưa từng có ai dám trêu chọc anh ta,
đương nhiên cũng không ai dám lôi kéo làm quen với anh, đại hiệp vĩnh viễn là
một mình chống chọi nhiều người. Cũng bởi vì diện mạo tốt, do đó nữ sinh cho
rằng như vậy chính là kiểu mẫu, chính là cá tính. Vì thế một lưu manh ít nói, cư
nhiên diễn biến thành nhân vật đẳng cấp của trường.
Chu
Quyết nhận sách, Trần Hạo bóp tắt đầu thuốc, không có đáp lời nhìn chằm chằm
cậu rồi rời đi. Chu Quyết thở dài một hơi, nghĩ thầm sao anh ta để sách lại cho
mình. Trước đây cũng không có giao tình gì a. Trước mặt hoàn toàn xem như dưới
tình thế cấp bách mà miễn cưỡng tán gẫu thân mật. Chu Quyết hướng bóng lưng của
Trần Hạo nhăn mũi vài cái, liền lật vài trang sách, phát hiện học kỳ này cư
nhiên đều là môn lịch sử dân tộc, lại nhìn thời khóa biểu, cậu liền hiểu được. Nguyên
lai lần này dạy thế không phải ai khác chính là phần tử lưu manh hư hư thực
thực này. Bất quá giảng bài trong đại học không phải đều là tiến sĩ đẳng cấp
cao sao, làm thế nào để một thạc sĩ nhỏ bé đảm nhiệm lớp? Chu Quyết đột nhiên
nghĩ đến chuyện gì đó, lầm bầm lầu bầu nói: Không thể nào... Chẳng lẽ tiểu tử
này cư nhiên đã thông qua được cuộc khảo hạch thuyết trình năm ngoái rồi sao?
Cậu một bên âm thầm mắng câu thô tục: Con mẹ nó nhảy lớp cũng không có khả năng
nhảy đến khoa trương vậy chứ, thật là quái vật ngốn sách sao? Lão tử có một nửa
đại não của anh ta sẽ không rơi xuống hoàn cảnh hôm nay. Một bên thầm nghĩ
phỏng chừng bị vướng vài môn thì mẹ cậu cũng có thể trong phạm vi dễ dàng tha
thứ. Chu Quyết vội vàng cất kỹ sách vở. Chuẩn bị trở về thư viện.
Khi
cậu muốn đi phát hiện Trần Hạo kia cư nhiên lại lộn trở về. Trong tay của anh
lại cầm một chồng sách lớn, bất quá đủ tàn nhẫn chính là anh cư nhiên nặn một
quả đấm đi tới. Thứ đầu tiên Chu Quyết nghĩ tới kỳ thật là thằng cha này nói
không chừng đúng là một người giỏi đánh nhau, bởi vì tay thật lớn nha...
Chu
Quyết đột nhiên có một dự cảm không tốt, cậu đối với những thứ phiền toái sắp
phát sinh và lao động phụ có độ phân tích trời sinh. Mẹ của Chu Quyết từng nói,
tiểu tử này tinh ranh giống con khỉ. Bất quá cha của cậu rất nhanh liền giúp
cậu sáng tỏ một thực tế, cha cậu nói: “Hứ, nó so với con khỉ còn tinh ranh hơn.”
Vì vậy cha mẹ cậu tổng kết được tiểu tử này là một tên lập dị.
Chu
Quyết biết anh vòng về là tìm cậu có việc, vội vàng cất kỹ sách hô với Trần Hạo:
“Anh Trần a! Em bận đi làm thêm, đi trước một bước. Cảm ơn anh cho giữ sách lại
cho em.” Nói xong phất tay liền chuẩn bị chạy về. Thế nhưng Trần Hạo lập tức
đuổi theo mấy bước, kéo trụ bờ vai cậu.
Chu
Quyết chỉ đành bất đắc dĩ nhìn Trần Hạo, Trần Hạo đi tới bên cạnh cậu nói: “Cậu
làm thuê ở thư viện đúng không, thay tôi trả lại, tôi đang giữ ba quyển sách
hết hạn, cậu nghĩ biện pháp thay tôi xóa đi.”
Chu
Quyết kéo khóe miệng cười khan nói: “Anh... Anh hết hạn bao lâu rồi?”
Trần
Hạo sờ sờ trán, sau một phen suy nghĩ hồi đáp: “Rất khó nói, có thể hai ba năm
rồi, có thể ba bốn năm.”
Đầu
lưỡi Chu Quyết bắt đầu có chút líu, cậu lắp bắp: “Anh... anh Trần, anh biết anh
thiếu bao nhiêu tiền không? Hai ba năm ư, một ngày tính hai đồng, vậy phải
khoảng bao nhiêu a!”
Trần
Hạo tiếp tục vuốt trán, trầm mặc trong chốc lát nói: “Cậu là Chu Quyết khoa Nhân
văn đúng không, học kỳ này tôi dạy khóa của các cậu. Xem như đã quen biết, kết
giao bằng hữu. Sau này mọi người phải chung sống tốt, chúng ta ngoại trừ quan
hệ thầy trò, sau này còn có thể là bằng hữu. Về cơ bản tôi đối với bằng hữu rất
nghĩa khí.”
Chu
Quyết cười càng thêm xán lạn, cuống quýt gật đầu, cười cơ hồ thấy răng không
thấy mắt. Nhưng trong bụng đã ân cần thăm hỏi tổ tông của Trần Hạo rồi. Xem ra
lời đồn đãi nói anh ta là tên lưu manh tuyệt đối không có lửa sao có khói nha. Đây
không phải là rõ ràng dùng học phần áp chế cậu sao.
Trần
Hạo rất nhanh đưa sách cho Chu Quyết, sau đó vỗ vỗ vai của cậu, phóng khoáng
ném cho cậu một điếu thuốc, quay đầu đi mất. Chu Quyết cam chịu gật đầu, bất
đắc dĩ cùng đem sách nhét vào balo, trong bụng tính toán sau này chung quy lấy
đâu ra cơ hội trả của nợ này về. Sau đó bằng tốc độ nhanh nhất về tới thư viện,
lúc này lão Triệu đang cầm ly thủy tinh đi tới bên cạnh Chu Quyết, hắn nhìn một
chút sách bên cạnh Chu Quyết nói: “Ôi chao, Tiểu Chu quay về trường học rồi?”
Chu
Quyết biết lão Triệu đoán được chuyện cậu chuồn ra ngoài, liền cười cười khó xử
nói: “Chú Triệu sẽ không mật báo chứ, buổi sáng con còn giúp chú tra sách đó. Chú
Triệu đến, hút một điếu.” Nói xong từ trong ví lấy ra điếu thuốc Trần Hạo đưa, thuận
tay mượn hoa hiến Phật dâng cho lão Triệu.
Lão
Triệu cầm điếu thuốc trước mũi ngửi ngửi, sau khi xác định là thuốc tốt cười vỗ
vỗ bả vai Chu Quyết nói: “Chúng ta đều là người cùng phe, chú Triệu sẽ không
nói ra đâu, cậu coi cậu sau này ra ngoài hóng gió cũng phải nói cho tôi biết, nếu
không viện trưởng tới, đây chẳng phải sẽ bị lộ sao?”
Chu
Quyết cười hì hì gật đầu nói phải. Nói xong vội vàng đưa cho lão Triệu một cái
bật lửa. Bọn họ sau khi nói đùa một phen, liền tự mình bận rộn chuyện của mình.
Rất nhanh lại đến phiên lão Triệu đi kiểm tra giá sách, ánh mắt Chu Quyết liếc
mắt nhìn Cố Lão một cái, Cố Lão nghe radio ngủ gà ngủ gật. Sau đó cơ hồ như đặc
công rất nhanh ngồi trước máy tính, sau đó tra vài cuốn sách. Phát hiện mỗi một
quyển đều vượt quá ít nhất bốn năm, Chu Quyết bị tức khí rồi, nếu mượn sách
cũng dùng quy chế thẻ tín dụng, tiểu tử Trần Hạo này phỏng chừng đều bị tất cả
thư viện liệt vào danh sách đen. Công ty đòi nợ mỗi ngày sẽ đến nhà anh ầm ĩ
cuồng hoan. Chu Quyết rất nhanh mở thao tác nền, sau đó từng quyển từng quyển
thay anh xóa bỏ ghi chép, dán lên mã mới cho những sách này. Chu Quyết may mắn
cũng làm ở chỗ này đã một năm, tay chân lanh lẹ, rất nhanh đã dán xong tất cả
các ghi chú. Cậu nhanh chóng bỏ sách vào trong đống sách phải đặt lên giá, động
tác có thể nói là liền mạch lưu loát. Thời điểm này lão Triệu vừa vặn trở về. Nhìn
thấy Chu Quyết lục lọi trong đống sách liền tưởng rằng cậu muốn tự mình đặt lên
giá. Chu Quyết nghĩ thầm vạn nhất bị bọn họ phát hiện mấy cuốn sách lạ mắt này
nói không chừng sẽ mở máy ra tra, dứt khoát tự mình đặt lên, liền nhanh chóng
đáp ứng, đẩy xe đi đến giá sách.
Một
bên đẩy, một bên nghĩ thầm lần này có thể không phải vướng vài môn khóa này, bất
quá lưu manh ở chung không tốt, giáo viên lưu manh càng là quản lý đô thị trong
lưu manh. Cậu bị hình dung chuẩn xác của mình chọc cho vui vẻ. Cư nhiên nở nụ
cười một mình. Thư viện bất cứ nơi nào lúc nào đều an tĩnh như vậy, khi cậu đi
vào, thanh âm lộp cộp khiến cho cụ già đang xem báo ngẩng đầu nhìn cậu. Cậu
hướng bọn họ cười cười ngượng ngùng, nhanh chóng bước tới giá sách bên trong. Cậu
nhìn ra ngoài một chút, sau đó móc ra MP3 bật nhạc lên, còn tay kia thì sửa
sang giá sách. Thời điểm tay cậu đột nhiên chạm phải một quyển sách rơi xuống,
Chu Quyết nhặt lên vừa nhìn, phát hiện là quyển sách cổ nhét không vào lúc
trước.
Cậu
vô thức a một tiếng, tự nhủ: “Không phải đã bỏ vào rương rồi sao? Làm thế nào
lại ở chỗ này? Chẳng lẽ có người lục lọi sao? Do đó tùy tiện nhét ở đây? Nhưng
không đúng a...” Cậu cấp tốc xem xét nhãn của quyển sách, phát hiện hoàn toàn
trùng khớp với sách xung quanh, chứng tỏ mã số tứ giác hoàn toàn chính xác. Chẳng
lẽ quyển sách này không phải sách cổ, mà là sách mới? Ban đầu là ở vị trí này?
Nhưng đã vàng thành như vậy, chí ít cũng phải ba bốn mươi năm rồi. Hơn nữa buổi
sáng viện trưởng nói muốn vứt sách, sau đó cậu bắt đầu gặp bóng người cổ quái, sau
đó mạc danh kỳ diệu[1] bị vấp ngã, tiếp theo là quyển sách này... Cậu
bắt đầu có hứng thú với quyển sách cổ quái này. Cho nên cảm giác kháng cự trước
đó đã hoàn toàn bị lòng hiếu kỳ bao trùm. Loại cảm giác này giống như có một
người ẩn hình xa lạ nhưng phi thường quen thuộc từ phía sau ôm lấy cậu, hoàn
toàn bắt được tâm tư cậu.
[1] Kỳ lạ không hiểu ra sao.
Cậu
cắn răng kéo tai nghe xuống, cầm quyển sách này lên muốn nhìn xem rốt cuộc là
có nội dung gì. Quyển sách tên là “Vòng bảy người”. Không có đề tên tác giả, mà
ngay cả nhà xuất bản cũng không có, cuối cùng một tờ còn bị xé. Trang đầu tiên
của sách có con dấu xác nhận bị vứt đã cũ. Chứng tỏ quyển sách kỳ thật sớm cũng
đã từng bị vứt. Một tờ cuối cùng bị xé cũng là một chứng minh. Vậy một quyển
sách cũ sớm đã bị vứt, làm sao lại xuất hiện trong khu sách mới đề cử chứ? Cậu
mở sách ra, trong sách truyền đến cỗ mùi vị của kho hàng khiến người ta muốn
sặc, Chu Quyết lật vài tờ, cảm giác đây là một quyển sách tiểu thuyết, nhưng
tên tác giả một chút cũng chưa từng được tiết lộ. Điều này làm cho Chu Quyết
tưởng rằng đây là một quyển sách tự in hoặc sách lậu. Cậu lật qua vài trang, đầu
truyện gọi là “Vòng bảy người”. Chu Quyết dựa vào giá sách bắt đầu đọc quyển
sách kỳ quái này.

