Đại Mễ Tiểu Mạch - Chương 43 + 44

43.

Tết đến tất nhiên là phải mua sắm đồ tết.
Do còn mang lại phúc lợi cho công ty, hàng năm Mễ Hi Huy được công ty phụ viện
rất nhiều. Lúc gần tan ca Mễ Hi Huy đem xe chạy đến sân sau bệnh viện, bác sĩ Mạch
đứng nơi đó, xắn tay áo lên, xoa thắt lưng. Nhân viên chịu trách nhiệm nơi sân
sau cầm một xấp giấy tài liệu, trên mặt đất là một đống gói nhỏ to. Mùa đông
nơi Thiên Tân gió lớn, túi nilon xào xào xạc xạc bị gió thổi qua.

Mễ Hi Huy ngừng xe, bước xuống mở cốp
sau. Bác sĩ Mạch đá đá những thùng dưới chân, “Nhiều đồ lắm, cốp xe có vẻ không
để đủ.”

Mễ Hi Huy đánh giá một phen, “Không để đủ
thì để trên ghế sau.”

Rau dưa, đủ loại cá ướp lạnh, còn có các
loại bánh trái.

Mễ Hi Huy khiêng từng thùng từng thùng
vào cốp sau, bác sĩ Mạch ở một bên cùng người bác sĩ không biết đang thương lượng
gì. Gió mùa đông thổi qua, thanh âm gì cũng bị cuốn đi. Cốp xe quả nhiên không
đủ, có vài thùng rất chiếm chỗ. Mễ Hi Huy mở cửa sau, khiêng những thùng còn lại
vào.

“Thương lượng gì đó.” Mễ Hi Huy kéo tay
áo xuống, phủi phủi tay. Bác sĩ Mạch đi tới cười đáp, “Tôi thương lượng cùng họ
đồ tết phải làm sao. Chia nhiều thì ăn không hết, dư rồi thì phiền. Không đưa bớt
cho anh cậu?”

Mễ Hi Huy nói, “Anh ấy còn một đống không
biết làm sao mà.”

Bác sĩ Hứa nhìn qua cũng không khá lắm, xanh
xao. Mới nhìn thấy từ phía xa xa, bác sĩ Mạch vội đi tới vỗ bôm bốp, “Sao vậy?
Thứ gì đi không trở về?”

Bác sĩ Hứa không nói chuyện. Bác sĩ Mạch
bảo, “Bằng không bọn tôi đưa cậu về?”

Bác sĩ Hứa miễn cưỡng cười, “Vậy thật sự làm
phiền cậu.”

Mễ Hi Huy đi tới khiêng đồ của bác sĩ Hứa
lên xe. Chỗ ngồi phía sau có hơi chật, bác sĩ Hứa cuối cùng cũng ngồi xuống. Mễ
Hi Huy đóng cửa xe, bác sĩ Mạch ôm một hộp cua ngâm rượu (38) ngồi vào vị trí
phó lái, “Năm nay nhiều hơn năm trước nhỉ.”

(38) Đây là
một trong những món ăn bình dân của vùng An Huy. Tương truyền là do lúc ấy ở
vùng Thiệu Hưng, hai bên bờ sông Hoài đầy là cua, dân chúng lại không biết rằng
ăn được, hoa màu năm đó lại thất thu, vô cùng lo sợ. Có vị sư gia liền đề nghị
với quan của châu huyện, cổ vũ trăm họ bắt giữ cua, nộp lên quan phủ, rồi chuẩn
bị rất nhiều vại cùng muối ăn, rượu Thiệu Hưng, sau đó chế biến cua, và rồi lưu
truyền khắp nơi. Vậy nên ở Thiệu Hưng món này còn có tên là ‘cua Hoài’.

Bác sĩ Hứa ừ một tiếng.

Mễ Hi Huy đặt tay nơi chỗ ngồi, quay đầu
lại nhìn, một mặt xoay vô lăng. Kỹ thuật thành thạo, tư thái xinh đẹp. Bác sĩ Hứa
cười hỏi, “Tôi gây cản trở sao?”

Mễ Hi Huy ôn hòa đáp, “Không.”

Lái xe ra bệnh viện, đưa bác sĩ Hứa về
nhà trước. Trên đường không nói chuyện, bác sĩ Hứa chống trán ngủ gật. Bác sĩ Mạch
nhẹ giọng hỏi Mễ Hi Huy, “Lễ mừng năm mới bác trai bác gái phải làm sao?”

Mễ Hi Huy trả lời, “Trải qua ở bệnh viện.”

Bác sĩ Mạch thở dài.

Mấy ngày nay vẫn luôn cần có người ở
cùng, Hình Long Nhược và Mễ Hi Huy luân phiên nhau đến. Ngày hôm qua Hình Long
Nhược ở lại cả đêm. Mễ Hi Huy vốn không sẵn lòng lắm để Hình Long Nhược thức
đêm, dù sao cảnh sát là một nghề nguy hiểm cần tập trung tình thần. Bệnh tình của
ông Hình cứ lặp đi lặp lại, khi tốt lên khi xấu đi. Bác sĩ chịu trách nhiệm
cũng chỉ nói được hai câu như thế. Ông lo lắng cho hai đứa con trai, cả hai đứa
đều chưa yên ổn. Hình Long Nhược trời sinh tính cách phóng khoáng, cô đơn lẻ
bóng tới lui nơi cuộc đời. Còn Mễ Hi Huy thì cả ngày không lên tiếng, nghiêm
túc đến chán nản.

Ba con mất rồi cũng chẳng nhắm mắt được. Bà
Hình nói với Hình Long Nhược.

Lần trước sau khi được cứu về, ông Hình tỉnh
lại, trên cổ đeo máy hô hấp không thể nói chuyện, huơ tay nói cần bút viết. Bác
sĩ Mạch vội vàng rút cây bút máy đeo trước ngực ra, tìm một tờ giấy đặt vào tay
ông. Ông Hình nằm ngửa mặt, cầm bút, viết lên giấy. Bác sĩ Mạch bước lên nhìn,
sống mũi cay cay. Ông Hình viết chữ ‘Ninh’.

Hình Long Nhược và Mễ Hi Huy quỳ gối bên
giường, bác sĩ Mạch cuống quít ra ngoài. Đóng cửa lại, tựa vào trên hành lang.

Mễ Hi Huy lái xe vững vàng. Cùng là một
chiếc xe, nhưng với những người lái khác nhau sẽ có những cảm giác khác biệt. Bác
sĩ Mạch có phần hơi bị say xe, nhưng ngồi xe Mễ Hi Huy lái chưa bao giờ chuếch
choáng. Có lẽ tính tình con người cũng san sẻ cho đồ vật, người tính tình nóng
nảy khi lái xe tất nhiên cũng chồng chềnh theo. “Tính tình Mễ luật sư chính là
một quả cân đấy.” Bác sĩ Mạch cười bảo. Bác sĩ Hứa ngồi phía sau nhẹ giọng phụ
họa. Sốt vài ngày cứ như toàn bộ năng lượng trong cơ thể bị thiêu đốt hết, sau
khi hạ sốt thì cả người chỉ còn lớp da, suy suy sụp sụp. Biết bác sĩ Hứa không
thoải mái, bác sĩ Mạch cũng không nói lời nào. Đi đến nửa đường, bác sĩ Hứa đột
nhiên nhẹ giọng hỏi, “Hình Long Nhược năm nay mừng năm mới ở đâu?”

Mễ Hi Huy nhìn thoáng qua kính chiếu hậu,
“Anh tôi năm nay có ca trực vào đêm ba mươi.”

Bác sĩ Hứa yên lặng gật đầu.

Bác sĩ Mạch vẫn ôm hộp cua ngâm rượu, bên
trong bình thủy tinh là cua đồng dùng rượu mà ngâm. Ôm lâu, mang đến hơi ấm. Bác
sĩ Mạch đặt chiếc bình lên chân, chà chà tay. Rồi ôm lấy chiếc bình lần nữa,
quay đầu nói với bác sĩ Hứa, “Lễ mừng năm mới năm nay, tới nhà bọn tôi được
không. Cùng nhau trải qua. À mà phải rồi, năm nay có ca trực chứ?”

Bác sĩ Hứa lắc đầu, “Không cần đâu, một
mình được rồi. Tự tại hơn.”

Tiễn bác sĩ Hứa rồi, bác sĩ Mạch rốt cuộc
có thể đặt chiếc bình cua ngâm rượu kia ra chỗ ngồi phía sau. Khi trở lại chỗ của
mình, bác sĩ Mạch một mặt nhìn Mễ Hi Huy khởi động ô tô, một mặt nói, “Không biết
Út cưng ở nhà làm gì mà. Cậu cũng thật là.”

Bình thường ít ra ngoài, Út cưng nghỉ
đông rồi thì Mễ Hi Huy liền để bé ở nhà. Dặn Út cưng ai tới cũng không được mở
cửa, chú và Mạch Mạch đều có chìa khóa. Người lớn bận rộn, Út cưng buổi sáng viết
một phần bài tập được cho vào lúc nghỉ đông, buổi chiều có thể chơi đùa. Không
được nghịch lửa đùa nước, không được leo trèo nơi chỗ cao, không được qua nhà
người khác, không được làm việc gì nguy hiểm. Về phương diện ấy, Mễ Hi Huy luôn
quá mức nghiêm khắc. Bác sĩ Mạch đã phát hiện Út cưng có tật xấu nói lầm bầm lầu
bầu, đó cũng không phải là điều tốt đối với trẻ nhỏ.

Mễ Hi Huy chỉ lái xe, cũng không nói tiếp.

“Cậu nên để Út cưng ra ngoài vui đùa chứ.
Mỗi ngày đều ở riết trong nhà, sẽ cô độc lắm.” Bác sĩ Mạch nhẹ giọng, “Út cưng mà
còn được nuôi thành tính tình giống cậu nữa thì sẽ phiền đấy.”

Mễ Hi Huy liếc bác sĩ Mạch một cái. Xung
quanh khu nhà bác sĩ Mạch ở thật ra cũng có con nít, những cũng chẳng hiểu rõ,
không biết đối phương trong nhà đang làm gì. Út cưng học tiểu học, những bạn bè
rồi ba mẹ của bạn bé quen thế nào, Mễ Hi Huy đều rõ như lòng bàn tay. Bác sĩ Mạch
tuy rằng cũng không đồng ý, cũng hiểu được không nên can thiệp. Mễ Hi Huy trước
kia một người nuôi một đứa bé gian nan đến nhường nào, bác sĩ Mạch đại để có thể
tưởng tượng được.

“Từ khi có Út cưng… Tôi nhìn ai cũng thấy
như buôn bán trẻ em.” Mễ Hi Huy đột nhiên nói.

Lúc học đại học, thấy giáo giảng về những
vụ án, có một bộ phận là án tổn thương trẻ nhỏ. Đánh đập, cưỡng gian, Mễ Hi Huy
nghe mà run rẩy. Mấy năm trước Thiên Thân còn có những lời đồn đãi về người tàn
tật buôn bán khí quan của trẻ nhỏ. Dù là thật hay giả, điều đó đã đẩy thần kình
Mễ Hi Huy tới cực hạn.

Cậu chỉ muốn Út cưng bình an lớn lên. Lỡ
như có chuyện không tốt phát sinh, thì cho dù có trừng trị tên đầu sỏ, tổn thương
cả đời nơi trẻ nhỏ sẽ mãi chẳng phai mờ.

Thế nên cậu thà rằng khóa Út cưng ở nhà.

Bác sĩ Mạch nhìn vẻ mặt Mễ Hi Huy, giận dữ
bảo, “Được rồi được rồi tôi biết. Tôi dẫn Út cưng ra ngoài chơi, có tôi đi theo
là được chứ gì.”

Mễ Hi Huy im lặng.

Về nhà đem hàng tết tháo xuống, phân loại
đưa vào tầng hầm ngầm. Có một bộ phận thực phẩm đã nấu chín, lỗ tai heo, chân
gà, đều là thứ bác sĩ Mạch thích ăn, phải khiêng lên. Cửa nhà để xe đóng xuống,
che lại ánh sáng. Bác sĩ Mạch mở đèn tầng hầm, vẫn không sáng lắm. Mễ Hi Huy dọn
một thùng rồi lại một thùng, bác sĩ Mạch hỗ trợ. Hai người đang dọn, đột nhiên
nghe thấy động tĩnh gì đó. Bác sĩ Mạch thính tai, ngẩn ra nhìn Mễ Hi Huy, “Nghe
thấy không?”

Mễ Hi Huy đảo vòng quanh tầng hầm. Nơi tầng
hầm nhiều đồ vật lắm, một chiếc bóng nhỏ đèn huyền mờ ảo vọt qua, bóng soi nơi
đất.

Lại một tiếng kêu khẽ khàng vang.

Mềm nhẹ, âm thanh của vật sống. Cũng
không giống tiếng chuột, không biết là thứ gì. Bác sĩ Mạch vội vàng mở cửa chớp
ra. Cánh cửa lên xuống chậm rãi mở, ánh sáng rạng ngời lập tức ùa vào. Mễ Hi
Huy cong người tìm tới tìm lui, rốt cuộc phát hiện phía sau một chiếc hộp một
chú mèo mun nho nhỏ.

Không kéo cửa lên thật sự là nhìn không
thấy.

Cơ thể bẩn như vậy lui trong góc, như một
chiếc khăn lau be bé. Đôi mắt xanh màu ngọc bích bỗng mở, bắn ra hai tia sáng
nhìn chằm chằm Mễ Hi Huy. Bác sĩ Mạch nói, “Trời ơi thấy mèo đen là xui lắm đấy!”

Mễ Hi Huy ngồi xổm xuống, nhìn mèo mun
nho nhỏ mà mỉm cười. Trên người mèo mun hình như có vết thương, ánh mắt rất cảnh
giác.

“Huyền miêu trấn trạch, che chở con
cháu.” Mễ Hi Huy nhẹ giọng nói. Bác sĩ Mạch nghi hoặc ừm một tiếng, Mễ Hi Huy duỗi
tay về phía mèo con. Mèo nhỏ cuối cùng cũng động, liếm liếm ngón tay Mễ Hi Huy.

Trong phong tục truyền thống ở Trung Quốc,
mèo đen có thể trấn giữ nhà cửa đuổi tai ương.

Mễ Hi Huy dùng tờ báo nhẹ nhàng bọc mèo
mun nhỏ lại, mấp máy môi với bác sĩ Mạch, “Vận xui của chúng ta sẽ rất nhanh
qua đi.”

Út cưng ôm mèo nhỏ xuống lầu tới đón Mễ
Hi Huy và bác sĩ Mạch. Trẻ nhỏ ở nhà thì cô đơn.

Mèo nhỏ nhảy ra khỏi lòng ngực Út cưng,
chậm rãi đi đến trước mặt Mễ Hi Huy. Mễ Hi Huy thả mèo mun nhỏ và cả giấy báo
xuống đất, mèo nhỏ nhảy dựng về phía sau. Mèo mun ta còn nhỏ hơn cả mèo nhỏ nữa,
nằm trên tờ báo, vẫn không nhúc nhích. Trên bụng bị thương, đóng vẩy và bùn, từng
đường từng đường một. Mèo nhỏ ngửi ngửi mèo mun, đi vòng vòng xung quanh.

“Không biết xử lý thế nào, đợi lát nữa
đưa đến bác sĩ thú y gần đó khám thử xem.” Mễ Hi Huy nhìn mèo mun nằm sấp trên báo
nhẹ giọng nói.

“Tôi thấy cũng không nặng lắm.” Bác sĩ Mạch
cũng ngồi xổm xuống. Út cưng đè mèo nhỏ lại, người một nhà vây quanh mèo mun
xem. Mèo mun ta vẫn nằm sấp như trước, nhắm mắt nghỉ ngơi. Trên người mèo ta rất
bẩn, có lẽ có cả rận. Út cưng khẽ khàng bảo, “Chú ơi, mèo nhỏ hình như rất
không thoải mái!”

Mễ Hi Huy đứng lên, lấy báo cuộn mèo mun
lại, “Tôi đi đưa nó đến bác sĩ thú ý trước. Hãy ở nhà chờ.”

Út cưng dạ một tiếng. Mễ Hi Huy cầm chìa
khóa ôm mèo mun nhỏ xuống lầu, bác sĩ Mạch mở ra những thùng hàng quà tết được
phân, hỏi Út cưng muốn ăn bánh trái gì. Út cưng chọn một chiếc bánh có hình cá
chép, một chiếc bánh ngọt hình hoa sen. Bác sĩ Mạch bèn lấy bánh trái ra..

~*~

Hình Long Nhược ở bên giường cả đêm, may
mà hôm nay cũng coi như thiên hạ thái bình. Đội cảnh sát hình sự và đội phòng
cháy chữa cháy, thậm chí cả đội cảnh sát giao thông cùng nhau luyện tập biện
pháp quản lý trị an trước lễ tết. Giống hệt năm trước thôi, chỉ có một câu để
hình dung: Phòng ngừa những gì chưa xảy ra. Đội cảnh sát giao thông mấy ngày
nay tối nào cũng phải luôn tuần tra, dùng máy đo đứng dưới chân cầu xem những
chiếc xe vận tải có quá tải hay không. Hình Long Nhược nhân lúc luyện tập tranh
thủ ngủ bù, chống cằm, làm như đang suy nghĩ sâu xa. Chờ lãnh đạo nói đến say
sưa, Hình Long Nhược đã ngủ được kha khá.

Anh cầm bài ghi chép đi ra phòng họp, cân
nhắc xem Mễ Hi Huy đang bận bịu gì ở nhà, hôm nay đến phiên anh đưa cơm. Đưa
cơm cũng tránh không được bị mắng, ngại đồ ăn nhạt miệng. Thế là anh bèn lấy di
động ra, gọi cho Mễ Hi Huy, nói hôm nay cơm chiều do anh đưa. Trong điện thoại
không biết tại sao lại nghe thấy tiếng mèo kêu, meo meo meo meo. Mễ Hi Huy đồng
ý, dặn lúc anh đưa cơm phải nhớ cẩn thận. Cúp điện thoại rồi Hình Long Nhược
nghĩ, lại gọi cho bác sĩ Hứa. Bác sĩ Hứa chắc là đang nằm trên giường, giọng có
phần buồn bã, khàn khàn, lười biếng.

“Tôi phải đưa cơm cho ba mẹ tôi. Nhân tiện
đưa cho bác sĩ một phần nhé?”

“…Vậy cám ơn.”

“Ừm… Hộp giữ ấm không đủ, bằng không như
vậy đi, tôi tới nhà bác sĩ làm.”

“…Ừ.”

44.

Khi Hình Long Nhược đến nhà bác sĩ Hứa,
trong tay mang theo không ít đồ vật này nọ. Lá rồi cọng rau cần mỏng manh lia
chia ra khỏi rổ. Bác sĩ Hứa nhẹ nhàng thở dài, nhích cửa qua. Hình Long Nhược mang
theo đồ ăn bước vào, đi thẳng đến phòng bếp, một mặt còn nói, “Tôi làm có hơi
chậm, bác sĩ bận gì cứ làm đi, xong tôi sẽ gọi.”

Bác sĩ Hứa quay về phòng ngủ nằm. Nơi
gian bếp náo nhiệt hẳn lên, tiếng dao lách cách va vào thớt gỗ. Bác sĩ Hứa có
thể tưởng tượng ra những phần thức ăn được đều đều xắt.

Rèm trong phòng ngủ được kéo lại. Ánh mặt
trời vào không được, ánh sáng rất ảo mờ. Bác sĩ Hứa nửa mê nửa tỉnh mà nghe tiếng
vang nơi gian bếp. Có lẽ là xào rau, xôn xao vang. Xen lẫn còn mang theo cả tiếng
ùng ục của nấu nước, xèo xèo loạn kêu. Chắc hẳn có cả loại người như thế đó,
ngay cả nấu bữa cơm thôi cũng quá đỗi náo nhiệt mà.

Khi không quan tâm đến một người, thì người
đó sẽ chẳng khác nào không tồn tại. Thế mà chỉ cần thoáng chú ý đến một người
thôi, tất cả những tin tức về người đó, những tin tốt hoặc xấu, dù thật hay giả
lại đột nhiên nhiều hơn, có sự phát triển mạnh mẽ hệt loài cỏ dại. Bề ngoài, những
thứ giúp Hình Long Nhược nổi danh ở Thiên Tân này chủ yếu là trong những câu
chuyện quỷ xưa cũ. Chuyện kể rằng năm đó nơi vùng ngoại ô có một nhà xưởng với
vài khu mộ phần hoang vu bị đào bới, vì thế hay gặp chuyện không may. Vụng trộm
mời thầy lại xem cũng vô dụng. Nói là oán khí quá lớn. Sau khi một người ở lại
gác đêm bị dọa đến xảy ra vấn đề, rốt cuộc kinh động tới cục cảnh sát. Hình
Long Nhược châm một điếu thuốc ngồi ở phòng trực ban nhà xưởng cười to nói,
chưa từng thấy qua, có giỏi thì cứ ra đây tôi nhìn thử. Cứ thế mà một người ngồi
suốt cả đêm, sáng hôm sau quay về trong cục than thở rằng, có cái quái gì đâu,
ngồi ngủ đến chết tiệt nó cổ đau.

Nhưng thật ra nhà xưởng kia, từ nay về
sau yên tĩnh.

Bác sĩ Hứa ôm chăn, thích ý dùng mặt cọ cọ
gối đầu. Tại nhà bếp rốt cuộc truyền ra tiếng bát đĩa leng keng va vào nhau, bác
sĩ Hứa xoay người, ngủ tiếp.

Hình Long Nhược làm cơm xong, lấy vào miệng
mình hai miếng nhai nhai, mặt khác cất thức ăn vào bình giữ ấm. Sắp xếp vào
bình giữ ấm xong, anh rửa tay, cởi tạp dề xuống lau, nhân tiện gấp tạp dề lại.
Nổi tò mò, Hình Long Nhược rón ra rón rén đi vào phòng. Bác sĩ Hứa lúc này đây sau
vài ngày phát sốt, kỳ thật bệnh thật sự nặng. Người trưởng thành hồi lâu không
bệnh, đến khi bệnh rồi thì chẳng hề nhẹ đâu. Rón rén đi xuyên qua hành lang, Hình
Long Nhược đẩy cửa phòng ngủ bác sĩ Hứa.

Trong phòng có hơi tối, trong khoảng thời
gian ngắn Hình Long Nhược chưa thể quen. Chỉ có một cái giường, một cái móc
treo quần áo. Áo khoác được mắc trên móc vô cùng quy cũ, giường có chút hỗn độn.
Bác sĩ Hứa đưa lưng về phía anh, quấn chăn. Trong phòng có thứ hương vị gì đó
chẳng thể nào nói rõ. Lởn vởn vòng quanh. Không giống mùi nước hoa, Hình Long
Nhược trước kia chưa từng ngửi thấy. Ho khan một tiếng, anh sải bước về trước
khom người nhìn.

Bác sĩ Hứa nằm trên giường, không để ý đến
người nọ. Cảm giác được sau lưng một dáng người với khí thế áp đảo tiến đến,
mang theo hơi nóng. Hình Long Nhược vươn một ngón tay chọt chọt bả vai bác sĩ Hứa,
“Gì vậy…”

Bác sĩ Hứa mở to mắt. Lông mi vụt sáng một
chút cong lên, trong lòng Hình Long Nhược cũng bừng sáng theo. Thế là bèn nhếch
miệng, hơi rướn giọng lên, “Tôi làm cơm xong rồi. Hiện tại ăn hay để tôi để
trong nồi, khi nào ăn thì hâm nóng?”

Bác sĩ Hứa mở miệng. Hồi lâu không nói
chuyện, thanh âm nghẹn lại nơi cổ họng nên khàn khàn, “Ừm… Tôi dậy ngay.”

Hình Long Nhược cười bảo, “Vậy tôi đi trước.”

Bác sĩ Hứa ngồi xuống, “Hãy khoan đã. Định
ăn ở đâu?”

Hình Long Nhược gãi đầu, “Tôi… không đói
bụng.”

Bụng kêu òng ọc vang.

Bác sĩ Hứa khoác áo rời giường, trên người
mang theo làn hơi nóng mỏng manh, “Cùng ăn đi. Ăn cơm rồi nói sau. Mất mười
phút chứ mấy.”

Hình Long Nhược xoa xoa mũi, “Vậy… thế
đi.”

~*~

Bác sĩ Mạch mang theo Út cưng nằm sấp vểnh
mông trên tấm thảm nghiên cứu sách hướng dẫn lắp ráp đồ chơi. Tổng cộng lắp ráp
hai chiếc xe, có một chiếc xe lại chẳng thèm động.

Út cưng ngồi lên trước, dùng bàn tay nhỏ
bé vỗ vỗ lưng bác sĩ Mạch, “Mạch Mạch không sao đâu! Giúp nhau xếp cũng được
mà!”

Bác sĩ Mạch tức giận đến đấm tay dậm
chân, “Ông đây năm ấy thi vật lý đứng thứ nhất trong tỉnh đó! Chết tiệt nó mấy
thứ chết dẫm này, ông không tin một chiếc xe ông đây xếp không được!”

Út cưng cười hì hì ngồi xếp bằng. Mèo nhỏ
nhảy vào lòng bé. Mèo mun nhỏ chính thức được bác sĩ Mạch mệnh danh là ‘Tiểu Ô’,
đã được tắm rửa sạch sẽ, vết thương trên bụng đã được băng bó kỹ càng, đang nằm
ngủ gật cách đó không xa. Mèo mun ta khác với mèo nhỏ, nhìn ai cũng chẳng thèm
giương mắt. Bộ lông đen tuyền lấp lánh nước tỏa sáng trong nắng sớm.

Bác sĩ Mạch ngắm nghía chiếc xe đã tháo
ra lắp lại lần nữa, vẫn thất bại. Bác sĩ Mạch bèn lăn lăn trên tấm thảm, Út
cưng khanh khách cười, cũng bắt chước lăn theo. Một lớn một nhỏ lăn tới lăn lui
cùng nhau, bác sĩ Mạch ôm Út cưng vừa lòng mừng rỡ.

Mễ Hi Huy mang theo máy hút bụi ở ngoài cửa
đợi nửa ngày, thở dài, “Anh đổi pin thử xem?”

Bác sĩ Mạch ôm Út cưng chơi đủ rồi, gương
mặt nho nhỏ của bé đỏ bừng lên, hổn hà hổn hển. Bác sĩ Mạch ôm Út cưng ngồi xuống,
ho khan hai tiếng rồi tiếp tục hít vào, “Trời ơi đứng đó sạch sẽ ấp úng làm gì.
Cũng lại đây lăn lăn đi!”

Mễ Hi Huy mang theo máy hút bụi đi tới, rồi
buông chiếc máy ra. Đầu tiên nhấc mèo mun sang một bên, sau đó trở về bế Út
cưng và mèo nhỏ ra ngoài. Bác sĩ Mạch nằm trên đất chết sống không chịu động. Mễ
Hi Huy chống nạnh nhìn tên kia, ai đó bèn nhắm mắt lại. Út cưng ôm mèo nhỏ đứng
ở cửa hớn hở, mèo mun nằm sấp nơi phòng khách giật giật lỗ tai.

“Đứng lên.”

“Không dậy nổi.”

“Đứng lên.”

“Không dậy nổi.”

“Không chịu đứng dậy?”

“Sẽ không đứng lên.”

Bác sĩ Mạch nằm trên mặt đất. Mễ Hi Huy đột
nhiên duỗi tay ôm lấy eo người kia hất lên vai, khiêng lên. Bác sĩ Mạch tức giận
đến đấm thùm thụp vào lưng kẻ nọ, “Định thực tập việc ném người sao! Thả tôi xuống!”
Mễ Hi Huy khiêng bác sĩ Mạch một đường bước nhanh đến phòng khách, Út cưng theo
phía sau cười ồn ào, “Khiêng lên nào, khiêng lên nào!”

Mễ Hi Huy thả bác sĩ Mạch vào sofa, bác
sĩ Mạch huơ tay huơ chân nửa ngày không dậy. Mễ Hi Huy quay lại lầu hai dùng
máy hút bụi tiếp tục quét dọn. Bác sĩ Mạch rốt cuộc bật dậy khỏi sofa, xông xông
lên lầu hai, bổ nhào vào Mễ Hi Huy hất người ta ngã xuống. Mễ Hi Huy xoay người
đè lấy thắt lưng bác sĩ Mạch, siết lấy, càng siết càng chặt. Bác sĩ Mạch sốt ruột,
bị Mễ Hi Huy đặt dưới thân mình.

“Út cưng ở đây…”

“Ừ.”

Mễ Hi Huy nới lỏng tay, hai người nằm trên
thảm thở.

Út cưng vui vẻ chạy vào, nằm giữa cả hai.
Bác sĩ Mạch ôm Út cưng lắc tới lắc lui, Út cưng nằm ở trong lòng bác sĩ Mạch.

Người một nhà yên tĩnh trở lại. Bác sĩ Mạch
mở vòng tay Mễ Hi Huy ra, nằm vào đấy.

~*~

Bữa cơm chiều. Hình Long Nhược bưng bát
ngồi đối diện vùi đầu ăn. Bác sĩ Hứa phát hiện tên kia ăn gì cũng giống như chẳng
thèm nhai, trực tiếp nuốt. Hình Long Nhược ngậm một miệng thức ăn chợt phát hiện
bác sĩ Hứa đang nhìn mình, vì thế qua loa nuốt thức ăn xuống, cười bảo, “Tôi ăn
khó coi lắm phải không, không nhai. Trước kia luôn chẳng có thời gian, ăn riết
như thế thành tật xấu, sửa không được.”

Bác sĩ Hứa để đũa xuống, “Ăn như vậy, dạ
dày không đau à.”

Hình Long Nhược đáp, “Cũng tạm.”

Bác sĩ Hứa lôi ra miếng khăn giấy đưa
Hình Long Nhược lau miệng, “Sửa đi. Để lâu thành bệnh bao tử thì trị không dứt
đâu.”

Hình Long Nhược than thở một tiếng. Sau
đó lại lùa một hơi cơm vào miệng, vừa định nuốt xuống ứng phó, nhớ tới bác sĩ Hứa
đang nhìn mình chằm chằm, vội vàng nhai vài cái.

Bác sĩ Hứa mỉm cười.

Hình Long Nhược ăn sạch sẽ cơm trong bát,
“Trường cảnh sát lúc ấy được quản lý theo quân sự hóa, giống hệt quân nhân. Huấn
luyện một ngày xong thấy căn tin là ai cũng như sói đói. Người ăn cơm có kinh
nghiệm thì phải ăn thế nào? Trước tiên chỉ lấy khoảng lưng chén cơm thôi, nguội
lạnh gì đó cứ ăn luôn. Những người mới tới không biết, tranh một chén lớn, nguội
ngắt ăn không hết, cuống lên. Đợi ăn hết chén đầu rồi thì nhanh chém giết chén
thứ hai, lúc này là có thể chất đầy một chén lớn mà từ từ ăn. Đương nhiên muốn
ăn chậm cũng chậm không được, có đôi khi đang ăn mà phải tập hợp khẩn cấp. Cho
nên còn còn chần chừ gì nữa, thứ ăn vào mới có nghĩa. Tật xấu này là bắt đầu từ
lúc ấy, sau đó bị không ít người mắng, nhưng mà… thật khó sửa.”

Bác sĩ Hứa chậm rãi ăn. Hình Long Nhược nấu
ăn rất chú ý, tất cả đều chín tới ngon miệng. Hình Long Nhược ngồi đối diện
ngây ngô cười. Bác sĩ Hứa vừa muốn nói gì, chuông điện thoại vang lên. Đặt chén
cơm xuống, bác sĩ Hứa đi nghe điện thoại. Alô một tiếng, sau đó dùng một loại giọng
nói ngọt như đường phèn mà thấp giọng chuyện trò.

Hình Long Nhược đương nhiên nghe không hiểu.
Tổ tiên nhà anh là ở vùng phía nam, nhưng đến thế hệ của anh thì những gì của
phương bắc đã xâm nhập cốt tủy. Anh đặt hai tay lên đầu gối, huơ huơ chân. Bác
sĩ Hứa vẫn tiếp tục nói. Âm sắc phát ra có hơi khàn khàn, thứ âm thanh vòng qua
đảo lại nơi đầu lưỡi. Cứ như trong miệng đang ngậm một miếng đường, thế nên lời
nói mới ngọt làm sao, ngay cả từ bật thốt ra cũng lịm đường, cả người cũng tỏa
hương ngọt.

Nghe thật êm tai. Hình Long Nhược vỗ vỗ mặt.

Cơm nước xong, Hình Long Nhược mang theo
bình giữ ấm rời đi. Bác sĩ Hứa tiếp tục trở về phòng nghỉ ngơi. Hình Long Nhược
bước ra một bước, sau đó nghiêng người xoay lại, lớn tiếng nói, “Nhớ chú ý giữ ấm.
Gần đây trái gió trở trời, đừng để cảm nặng.”

Bác sĩ Hứa trong phòng yên tĩnh nửa ngày,
cuối cùng đáp, “…Đã biết.”

Hình Long Nhược đóng cửa lại, thật vui mừng
rời đi.

Vì sao lại vui mừng, anh cũng không rõ.

~*~

Mễ Hi Huy vác bác sĩ Mạch trên lưng đi tới
đi lui trong phòng khách. Bác sĩ Mạch sợ tới mức liên tục thét lên. Út cưng vây
quanh hai người họ đảo tới đảo lui. Bác sĩ Mạch hiện tại rất ít khi lên mạng,
vì chợt phát hiện hóa ra trong cuộc sống còn có nhiều sự tình đáng giá lắm chứ.
Phải chăm sóc Út cưng này, mỗi ngày phải dành chút thời gian dẫn Út cưng ra
ngoài chơi này. Những việc nho nhỏ be bé mỗi ngày bận làm cùng Mễ Hi Huy, rồi
đôi lúc thỉnh thoảng khi Mễ luật sư phát hiện muối hoặc nước tương không đủ, phải
khoác thêm áo ra ngoài giúp Mễ luật sư mua.

Mễ Hi Huy hỏi, sao gần đây không thấy anh
ngồi máy tính.

Bác sĩ Mạch dẫn Út cưng đứng nơi huyền
quan đổi giày, hai người họ phải tới công viên tản bộ. Bác sĩ Mạch cười nói, mật
mã của những tài khoản QQ ấy, đã quên hết rồi.

Mễ Hi Huy lúc ấy đang đứng trên ban công
phơi chăn trước nắng. Dùng một cây vợt tennis cũ dùng sức đập vào chăn bông, để
chiếc chăn ấy phồng lên. Mễ Hi Huy gõ hai cái, xoay đầu lại nói về phía bác sĩ
Mạch mà rằng, quên rồi thì tốt.

Và rồi mỉm cười.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.