Đại Mễ Tiểu Mạch - Chương 21

21.

Những tờ lịch trên cuốn lịch bàn từng tờ
từng tờ bị xé mất.

Đã tới lễ Giáng Sinh. Trong nhận thức của
Mễ Hi Huy không có loại ngày hội này, bác sĩ Mạch cũng không. Hết giờ làm nhìn
những cửa hàng nơi con phố buôn bán đều trang hoàng thật sự đẹp đẽ, trong bóng
đêm lóe sáng nhiều sắc màu.

“Lễ Giáng Sinh.” Bác sĩ Mạch nhẹ giọng
nói.

Mễ Hi Huy lái xe. Chiếc hồ lô vàng trước
xe khẽ lay động. Út cưng tựa vào người bác sĩ Mạch ngủ gà ngủ gật, cặp sách nhỏ
để một bên.

“Tìm được nhà chưa.”

“Vẫn chưa.”

“Sắp đến ngày một tháng một rồi.”

“Ừ.”

Lại không nói chuyện. Út cưng lẩm bẩm
nói, “Con đói bụng...”

Mễ Hi Huy liếc mắt vào kính chiếu hậu,
“Buổi tối ăn gì?”

“Muốn ăn cháo yến mạch chú làm.”

“Được.”

Bánh xe nghiền lên lớp băng tuyết đọng
quá nhiều trên mặt đất, nhẹ nhàng kêu vang.

Giữa những người họ, cũng chỉ có thứ tiếng
động này.

Buổi tối tuyết lại rơi. Bông tuyết lớn
hơn, rất mềm mại. Rất muốn nắm lấy trong tay thì lập tức sẽ tan đi, còn lạnh đến
mức khiến người nắm lấy giật mình. Út cưng không biết khi nào thì tỉnh, vịn vào
cửa kính nhìn ra bên ngoài. Bác sĩ Mạch cảm thấy xe dần dần ngừng lại. Tuyết
rơi đường trơn trợt, tình hình giao thông không tốt, phía trước có lẽ xảy ra sự
cố giao thông, bỗng nhiên ùn tắc xe. Trời đã hoàn toàn tối, Mễ Hi Huy mở đèn,
màu da cam của ngọn đèn nhỏ lấp lánh bốn phía trên cửa. Xe đổ về càng ngày càng
đông, Út cưng nhìn xem đến chán nản, lại quay về nơi chỗ ngồi ngủ gà ngủ gật.
Bác sĩ Mạch cởi áo khoác, quấn lấy Út cưng, sợ bé cảm lạnh.

Động cơ xe không tắt. Bởi do mở hệ thống
sưởi. Âm thanh hơi rè rè. Bác sĩ Mạch bỗng nhiên hoảng sợ, sợ hiện tại bản thân
và Mễ Hi Huy cùng một chỗ – trong hoàn cảnh kín mít u ám, cùng dã thú bị nhốt
chung nhau. Ngoài cửa kính xe dần tích tuyết, tuyết trắng phau phau.

Mễ Hi Huy vẫn không hé răng. Bác sĩ Mạch
có thể nhìn thấy những ngón tay mảnh khảnh dài đang nắm tay lái. Út cưng cựa
người một chút, điều chỉnh tư thế. Những chiếc xe phía sau không kiên nhẫn ấn
còi. Liên tiếp.

“Thật là xui xẻo... đúng không.” Bác sĩ Mạch
cười khan nói, dù sao cũng phải tìm một ít chuyện làm.

Mễ Hi Huy quay đầu nhìn bác sĩ Mạch, bác
sĩ Mạch ngay tức khắc sững sờ. Người này là một kẻ trầm mặc, có người trầm mặc
là bởi vì cao ngạo, có người trầm mặc là bởi không biết biểu đạt thế nào. Con
người trước mắt này sẽ chẳng phải là kẻ không biết biểu đạt.

“…Cậu cũng biết đó. Chúng ta cuối cùng… đều
tìm một người phụ nữ không phải sao. Dù ở nơi đâu… hai thằng đàn ông, cậu xem…
không tốt lắm.”

Bác sĩ Mạch nói đứt quãng, vô cùng khó khăn.
Tay Mễ Hi Huy dần nắm chặt tay lái.

“...Tôi cũng không phải kẻ ngốc… Nhưng cậu
xem cậu chỉ mới hai mươi sáu, còn chưa tới ba mươi, nhất thời ham mới mẻ mà thôi
… Tôi thì sắp bốn mươi rồi, thời gian không thể phí hoài… Ngày nào đó cậu hối hận
tôi đây không phải thiệt thòi sao…”

Trên mu bàn tay Mễ Hi Huy đều nổi gân. Bác
sĩ Mạch đơn giản nói hết ra ngoài, “Cho nên, mặc kệ như thế nào tôi cũng không
hứng thú… Mặc kệ đồng tính hay khác phái, quan trọng là hai bên tình nguyện
đúng không? Cho dù một bên dây dưa…”

Mễ Hi Huy đột nhiên bảo, “Tôi biết rồi. Sẽ
mau chóng dọn đi.”

Bác sĩ Mạch bị Mễ Hi Huy làm giật mình. Sợ
người đó sẽ tức giận. Nếu Mễ Hi Huy thật sự giận lên, bác sĩ Mạch sẽ không đối
phó được. Mễ Hi Huy không nói gì thêm, xe phía trước chậm rãi chuyển động. Cậu
mở cần gạt nước và đèn trước xe. Ánh sáng đột ngột, phản quang đâm vào khiến bác
sĩ Mạch mở mắt không được. Chậm rãi nhích đến, Mễ Hi Huy thấy một con búp bê nhỏ
bằng vải nhung trước con đường. Hình chú nai chỉ lớn cỡ nắm tay, rơi trong nước
bùn, bị những chiếc xe tới lui nghiền nát, vải bông trong bụng lòi ra, nát vụn.

Cơm chiều là rau trộn hến, La Tĩnh Hòa
đưa tới một hộp hến. Bác sĩ Mạch ngại phiền vẫn chưa đụng qua. Mễ Hi Huy lấy ngâm
nước cả một ngày, cẩn thận rửa sạch, đổ nước đi, cắt thành từng sợi từng sợi,
trộn cùng cải trắng, miến, tôm khô và rau. Cháo yến mạch hầm riêng, những hạt
vàng nhai trong miệng, vô cùng giòn.

Bánh mì mới vừa hấp xong nóng hổi. Mễ Hi
Huy dùng một đôi đũa cắm vào ổ bánh mì nhỏ, đưa cho Út cưng cầm. Út cưng cắn một
miếng, Mễ Hi Huy đút bé một muỗng cháo yến mạch. Không khí trên bàn cơm rất lạ,
Út cưng nhìn bác sĩ Mạch ăn mà không chú tâm, rồi lại nhìn chú mình mặt không
chút đổi thay, nuốt xuống gì đó, non nớt nói, “Mạch Mạch, chú ơi hai người cãi
nhau sao?”

Tay cầm muỗng của Mễ Hi Huy hơi khựng lại,
“Không có.”

Út cưng rất ngạc nhiên chớp đôi mắt to, lấy
bàn tay mũm mĩm nắm lấy áo Mễ Hi Huy, kéo sát vào nhìn, “Vậy tại sao chú lại khổ
sở như vậy?”

Bác sĩ Mạch nhìn Mễ Hi Huy. Chỉ thấy nửa
bên mặt, nhưng vẫn vẻ không chút thay đổi, chẳng hề bận tâm. Mễ Hi Huy cũng
nhìn Út cưng, Út cưng vươn ngón út nhẹ nhàng nhịp nhịp lên hàng mi Mễ Hi Huy, “Chú
đừng buồn, nếu chú buồn con cũng sẽ buồn đó!”

Trước kia nghe người ta nói, trực giác của
trẻ nhỏ luôn rất chính xác. Không cần xem thần sắc, chúng đều có thể cảm giác
được buồn vui của người gần gũi chúng nhất. Mễ Hi Huy khẽ nhíu mày, “Đừng nói
lung tung.”

Út cưng dẩu môi, “Con không nói lung tung!”

Bác sĩ Mạch ăn xong cháo yến mạch, như chạy
trốn mà rời khỏi nhà ăn.

Út cưng ôm cổ Mễ Hi Huy, bàn tay nhẹ vỗ
lưng chú nó, “Chú ơi chú ngoan nha, chú ơi chú đừng khổ sở!”

Những chén bát đặt trên bàn cơm. Dần dần
đã không còn hơi nước, đều lạnh cả rồi.

Buổi tối, một đêm không ngủ ngon.

Lầu trên lầu dưới hai người, cách xa ngàn
dặm.

Có lẽ cảm thấy lạnh, Út cưng lùi vào
trong lòng Mễ Hi Huy. Mễ Hi Huy ôm lấy cơ thể phúng phính của bé, nhẹ nhàng vỗ.
Từng nhịp từng nhịp, tiết tấu đều đều.

“Út cưng, chúng ta hãy dọn đi.” Mễ Hi Huy
nhẹ giọng nói, dùng âm thanh như tiếp cận hư vô, “Chú xin lỗi.”

Út cưng ngủ say, bập bẹ đôi môi nhỏ.

Mễ Hi Huy hôn gương mặt bầu bĩnh của cháu
trai. Ôm lấy cháu mình thật chặt, đây là điều ý nghĩa duy nhất còn sót lại.

Mễ Hi Huy vẫn luôn tìm phòng ở. Cuối cùng
nhờ được người bạn học cũ tìm được một khu nhà dân cư cổ xưa nơi thành tây, gần
như là xóm nghèo. Người bạn cũ nhìn cậu, rốt cuộc nhịn không được nói, “Tôi thật
không rõ, nhiều năm như vậy cậu rốt cuộc toan tính điều gì? Không tiền không xe
không nhà cửa, dẫn theo con trai người khác thì đứa bé ấy ngày nào đó cũng trở
về với cha ruột của mình, cậu còn lại gì?”

Mễ Hi Huy đứng nơi cửa, nhìn căn phòng ốc
cũ kỹ. Buồng vệ sinh khắc hình những con ngựa nhỏ màu nâu, hiện giờ đã cực kỳ
hiếm thấy. Bị người giẫm lên lâu, lồi lõm. Sofa vẫn là hình thức từ những năm bốn
mươi, bao ngoài màu xanh nhạt gần như thành trắng bệch.

Mễ Hi Huy vén tay áo lên, xốc tấm drap sofa.
Bông gòn bị trùng đục lỗ, rất không sạch sẽ.

“Như vậy không được. Tôi dẫn theo trẻ nhỏ,
phòng ở này dơ quá.”

Người bạn cũ thở dài.

“Chuyển nhà gấp thì hãy ráng chịu đựng tạm
một thời gian ngắn. Làm gì có được nhiều phòng tiện nghi như vậy mà lại cho
thuê. Phòng lần trước tìm mất thời gian sức lực gần chết, ai cho cậu trả lại!”

~*~

“Chú ơi, Mạch Mạch sao lại không về nhà
nha?” Út cưng ngồi phía sau xe, nghi hoặc hỏi.

Mễ Hi Huy lái xe, trên mặt không có chút
máu, vẻ mặt mỏi mệt, “Mạch Mạch phải trực ban.”

Út cưng bĩu môi, “Ghét Mạch Mạch quá,
chúng ta ba người luôn ở chung một chỗ rất tốt mà!”

Mễ Hi Huy không nói gì. Sau đó lại nhẹ giọng
nói, “Mạch Mạch… Không thể lúc nào cũng ở chung với chúng ta.”

Út cưng hỏi, “Vì sao vậy nha?”

Hồi lâu, Mễ Hi Huy mới nhẹ giọng nói, “Mạch
Mạch phải kết hôn.”

Hai chú cháu mình không thể quấy rầy người
đó nữa.

Bác sĩ Mạch mấy ngày rồi cũng chưa về
nhà. Ngủ ở phòng trực ban, đôi lúc đến phòng trực của khoa khám gấp mà chịu đựng
một phen. Bác sĩ Hứa cho bác sĩ Mạch một đá, “Hiện tại mới chơi trò phản nghịch
bỏ nhà trốn đi có phải chậm quá không?”

Bác sĩ Mạch xoay người, mặt hướng về phía
sofa, “Đừng ồn ào nữa! Để tôi ngủ tiếp một lát.”

Bác sĩ Hứa ngồi bên cạnh, “Lại tật xấu gì
đây? Vì sao không về nhà?”

Bác sĩ Mạch không kiên nhẫn nói, “Tôi
không về thì sao chứ? Đang tự hỏi về cuộc đời mà?”

Bác sĩ Hứa cười, “Cậu? Tự hỏi về cuộc đời?”

Bác sĩ Mạch vọt dậy ngồi xuống, “Tôi muốn
kết hôn! Cùng phụ nữ.”

Bác sĩ Hứa bị bác sĩ Mạch làm giật mình,
sau khi bình tĩnh lại thì cười như có như không đánh giá kẻ trước mặt, “Kết
hôn? Cùng phụ nữ? Cậu?”

Bác sĩ Mạch bất mãn nói, “Không được à? Nguyên
đán năm nay kết hôn. Nói thử xem trong bệnh viện chúng ta ai thích hợp?”

Bác sĩ Hứa nhướn một bên mày, “Thật
lòng?”

Bác sĩ Mạch cười khà một tiếng, “Sao lại
không phải thật lòng?”

Bác sĩ Hứa gật đầu, “Được, hãy khoan nói đến
việc chọn người, hỏi cậu trước một câu, chuẩn bị làm chồng làm cha chưa? Sau
này những ngày tự tại sẽ không có, nhiều phụ nữ lúc nào cũng sẽ đeo lấy chồng
mình, kết hôn rồi thì không thể chạy về phía trước, cũng chẳng lùi được về phía
sau. Đây là vợ chồng. Vợ chồng phải cãi nhau, ném đồ vật này nọ, cãi nhau từ
lúc ăn đến lúc ngủ, chửi rủa mãi đến lúc chết. Đi được nửa đường rồi thì vợ có
thai, sinh con. Chồng sẽ phải hầu hạ trong tháng, phải chịu được tính tình vợ
khiến chồng đầu bù tóc rối, phòng ngừa chúng u buồn sau hậu sản của vợ. Con
sinh ra rồi thì phải giặt tã, chăm sóc nó. Những việc này đều là việc một người
chồng phải làm, mất đến ba bốn năm buổi tối không thể ngủ thẳng giấc – tất cả
những việc đó đã chuẩn bị tâm lý chưa?”

Bác sĩ Mạch ngẩn ra nhìn bác sĩ Hứa. Bác
sĩ Hứa nhếch môi, “Thấy rõ sự thật đi bác sĩ Mạch, cậu chẳng qua là kẻ vô cùng
ích kỷ mà thôi, không đủ sức gánh vác một gia đình. Nói như vậy, cần gì phải
phí hoài thanh xuân của một người phụ nữ?”

Bác sĩ Mạch theo bản năng nói, “Tôi thấy
tên kia dường như cũng không chật vật như vậy…”

Bác sĩ Hứa hỏi, “Ai?”

Bác sĩ Mạch ngó lơ sang chỗ khác, vẻ như
đã đi vào cõi thần tiên.

Bác sĩ Hứa giận dữ, “Nỗi khổ của người
khác, cậu thì biết cái gì.”

Người đó luôn là vẻ một chút cũng không
thay đổi. Sét đánh không sợ hãi, sóng dậy chẳng hãi hùng. Đau cũng được, khổ
cũng được, cho tới bây giờ đều không biểu hiện ra. Vì thế kẻ khác sẽ nghĩ rằng
người đó không có cảm giác, người đó sẽ không đau sẽ không bi thương.

Bác sĩ Mạch đột nhiên hỏi, “Vì sao nỗi khổ
của kẻ khác chúng ta sẽ không thể nhận ra?”

Bác sĩ Hứa không thèm để ý đến bác sĩ Mạch.
Hóa ra thời kỳ trưởng thành của tên ấy muộn đến mức độ này.

Bác sĩ Mạch kéo tờ giấy lịch xuống. Ba
mươi tháng chạp. Hôm nay. Dỡ một tờ nữa sẽ là ba mươi mốt, dỡ một tờ nữa, một
năm mới tinh.

Bác sĩ Mạch thật sự không có dũng khí về
nhà, đối mặt với người kia. Những sự tình sau này, bác sĩ Mạch cảm thấy chính
mình không đủ sức. Ánh mắt của người khác, cười nhạo, chẳng thể nào không quan
tâm. Có lẽ còn có thể trở thành trò cười cho kẻ khác lúc họ rỗi rãi tán chuyện
giải sầu, đảm đương nhân vật chính trong những chê cười hủ bại đầy thô thục
hung ác, sẽ nói họ là chuyên chèn vào giữa hai bên mông đàn ông. Rồi sẽ bị khai
trừ khỏi công tác, sẽ thất nghiệp, những khổ tâm tiến hành nhiều năm như vậy tất
cả sẽ xong đời. Cái giá này… Không thể tưởng tượng nổi.

Bác sĩ Mạch nằm sấp trên bàn. Buổi tối bảy
giờ, trong bệnh viện rét rét lạnh lạnh. Nghe nói hôm nay là bắt đầu tết hoa
đăng, trên đường thật ra rất náo nhiệt. Bác sĩ Mạch nằm sấp trên bàn, một đầu
ngón tay nhẹ nhàng nhịp nhịp lên mặt bàn. Đây thói quen của người kia, không
nhanh không chậm, nhẹ nhàng gõ gõ. Dán lỗ tai lên bàn mới phát hiện, hóa ra thanh
âm này lớn như vậy, vững vàng đến thế, từng nhịp từng nhịp, hệt tiếng con tim.

Như thanh âm luôn bị xem nhẹ, vang lên thật
lâu, thanh âm nhỏ bé nơi đáy lòng. Từng nhịp từng nhịp, quá đỗi vững vàng, ngày
tiếp nối ngày. Đã quen không chú ý, nhưng thanh âm ấy vẫn mãi chưa ngừng.

Bác sĩ Mạch biết. Người kia vẫn luôn nói
với mình, rằng sẽ chẳng bao giờ buông tay. Bản thân mình lại cố ý làm như không
nghe, hoặc nghe không hiểu, hoàn toàn bỏ qua.

Xin mày, hãy ngừng lại.

Gần đến bảy giờ rưỡi, bác sĩ Mạch quyết định.
Đi ra văn phòng, đi ra bệnh viện, đứng ven đường ngoắc một chiếc xe cho thuê. Ngồi
vào, nói cho tài xế địa chỉ. Tới nơi rồi, thì xuống xe. Một loạt động tác đều rất
cứng ngắc, chính là sợ chỉ cần dừng lại sẽ mất hết dũng khí. Hôm nay là kỳ hạn cuối
cùng, người đó không đi, vậy mình đi. Tình đậm sâu quá, hóa ra cũng là một loại
gánh nặng.

Bác sĩ Mạch đẩy cửa ra lại phát hiện,
trong nhà, không một bóng người.

Không đèn. Tối đen đến mức như dung hòa
làm một. Bác sĩ Mạch mở đèn lên, lẳng lặng nhìn. Vài ngày chưa về nhà, phòng
khách không nhiễm một hạt bụi. Nơi nơi gọn gàng ngăn nắp. Bác sĩ Mạch giày cũng
không đổi, như điên mà chạy đến phòng Mễ Hi Huy… Cái gì cũng không có.

Phòng sạch sẽ, như chưa bao giờ từng có
người ở qua.

Bác sĩ Mạch chạy lên lầu, không có ai. Chạy
xuống, hét to một tiếng “Mễ Hi Huy!” lại bỗng dọa chính mình nhảy dựng. Trong yên
tĩnh bất chợt phát hiện, thật sự chỉ có mỗi mình mình. Khôi phục như dĩ vãng, tốt
lắm, tốt lắm, trước kia cũng là một mình một người. Hết thảy đều khôi phục như
bình thường, tốt đến bao nhiêu…

Bác sĩ Mạch mở tủ lạnh ra, đầy trong đó,
đều là đồ ăn người nọ đã chuẩn bị xong. Phân loại, rửa sạch cắt tốt, bản thân
chỉ cần hâm nóng lại một lúc là tốt rồi. Phòng bếp không bật đèn, ngọn đèn trong
tủ lạnh tưởng như cũng nhiễm hơi lạnh, lấp lánh ánh sáng trắng, ánh lên rau dưa
đủ mọi sắc màu.

Nước mắt bác sĩ Mạch, rốt cuộc chảy ra.

~*~

Mễ Hi Huy dẫn Út cưng, trên đường yên lặng
đi. Ban ngày thời tiết rất đẹp, buổi tối chưa đến mức quá lạnh. Chỉ hơi hơi,
khuôn mặt Út cưng lạnh đến đỏ bừng.

“Chú ơi, hôm nay là tết hoa đăng!” Út
cưng rất hưng phấn mà nhìn xung quanh. Mễ Hi Huy hơi cong khóe môi lên, “Phải,
là tết hoa đăng.”

Út cưng nói, “Nếu như đi cùng Mạch Mạch thì
tốt biết bao!”

Mễ Hi Huy không nói gì. Hãy còn trầm mặc.
Út cưng nâng khuôn mặt nhỏ lên mà nói, “Chú ơi, chúng ta có phải sẽ không bao
giờ có thể về nhà Mạch Mạch nữa không?”

Mễ Hi Huy nhẹ giọng nói, “Đúng vậy. Mạch
Mạch phải kết hôn, chúng ta không thể quấy rầy Mạch Mạch.”

Út cưng khổ sở bảo, “Nhưng mà chú ơi, vậy
thì chúng ta hóa ra cũng không có nhà rồi!”

Mễ Hi Huy ừ một tiếng.

Một hồi lâu, Mễ Hi Huy mới dịu dàng rằng,
“Út cưng, mấy ngày nay Út cưng ở chung với ba trước được không? Để chú tìm
phòng tốt hơn đã.”

Út cưng nghiêm túc nói, “Không được, con
phải ở cạnh chú!”

Mễ Hi Huy cười khổ hỏi, “Vì sao nào?”

Út cưng nghiêm mặt, đôi mắt to bị ánh đèn
chiếu vào đến trong suốt, “Con biết, chú hiện tại vô cùng khổ sở. Người khác
không biết, nhưng con biết mà!”

Mễ Hi Huy ôm lấy Út cưng, “Như vậy chúng
ta đừng nói, sau này cũng không nói cho người khác biết, được không?”

Út cưng nói, “Mạch Mạch cũng vậy sao?”

Mễ Hi Huy nhẹ giọng, “Phải, cũng vậy.”

Út cưng vươn tay nhỏ bé, vỗ vỗ gương mặt
Mễ Hi Huy.

Mễ Hi Huy mua một chiếc bánh ngọt nhỏ ở quán
ven đường cho Út cưng. Út cưng hai tay cầm bánh ngọt nhỏ, đưa cho chú. Mễ Hi
Huy nhẹ nhàng cắn một cái, Út cưng gật đầu, đôi môi nhỏ bắt đầu cắn bánh.

“Ăn xong hãy trở về với ba. Ngày mai còn
phải đến trường.” Mễ Hi Huy ôm cháu. Út cưng cọ cọ trong lòng ngực chú.

Ngày đầu tiên của tết hoa đăng, Mễ Hi Huy
cùng Út cưng ở nơi ven đường, chia nhau một cái bánh ngọt nho nhỏ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.