Đại Mễ Tiểu Mạch - Chương 19 + 20
19.
Một lời bác sĩ Mạch nói ra, cả phòng yên
tĩnh. Ngón trỏ Mễ Hi Huy vẫn không nhanh không chậm day huyệt thái dương, nhìn
bác sĩ Mạch. Đôi môi mỏng mím chặt, màu đường môi rõ hơn, khóe môi cong lên,
hơi nhếch về phía trước.
“Kết hôn.” Mễ Hi Huy lặp lại.
“Đúng, kết hôn.” Bác sĩ Mạch nghiêm mặt,
“Nên là…”
“Vậy một tháng.” Mễ Hi Huy nói rõ ràng,
“Sau một tháng tôi liền dọn ra ngoài.”
Sau đó không nói gì nữa. Cơm trưa qua đi,
Mễ Hi Huy dọn dẹp chén bát vào phòng bếp.
Bác sĩ Mạch ngồi trong phòng khách nghe đồng
hồ quả lắc tích tắc lay động. Mễ Hi Huy vẫn thản nhiên như cũ, dọn dẹp xong thì
cởi tạp dề, đến huyền quan, thay áo khoác mang giày, bình tĩnh nói, “Đến giờ rồi.
Tôi xuống khởi động xe, bác sĩ hãy thay quần áo.”
Cửa đã được Mễ Hi Huy bôi một lớp dầu, âm
thanh khi đóng lại không lớn. Chỉ một tiếng cạch vang lên, tiếp theo là tiếng
bước chân Mễ Hi Huy bước xuống. Bác sĩ Mạch chống tay lên trán, ngồi trong
phòng khách. Đồng hồ quả lắc hãy còn tích tắc tích tắc, sau đó boong boong
vang.
Những ngày kế tiếp không có gì để nói. Mễ
Hi Huy mỗi ngày đúng hạn nấu cơm. Đón đưa bác sĩ Mạch đi làm. Trước cửa bệnh viện
có thêm một chiếc Buick trắng, được lau chùi sạch sẽ, đánh một vòng cong đẹp mặt
đứng nơi bãi đậu xe, đúng giờ chờ bác sĩ Mạch.
Bác sĩ Mạch có loại lỗi giác rằng sắp
sinh ra ỷ lại. Ỷ lại vào Mễ Hi Huy, vào con người kia. Như vậy không tốt. Bác
sĩ Mạch nghĩ. Không tốt.
Trong nhà có thêm một người. Trong dĩ vãng
bác sĩ Mạch cũng không nhớ rõ phải nấu nước, nước trong phích nước nóng không
biết đã đun từ bao ngày trước, khi uống luôn là nước lạnh. Sau khi Mễ Hi Huy đến
đây thì tất cả đều là nước ấm, không còn xấu hổ phải dùng nước lạnh pha trà. Buổi
sáng thức dậy có cơm nóng ăn, tinh thần vào sáng sớm tốt lắm. Không cần ăn cơm
hộp bên ngoài, dạ dày cũng thoải mái không ít. Kỳ thật có người nấu cơm là một
chuyện rất quan trọng, con người lấy ăn uống làm hàng đầu, muốn ăn thật sự là dục
vọng nguyên thủy nhất, khó kháng cự nhất.
“Ăn đi. Ăn xong còn phải đi làm.” Giọng Mễ
Hi Huy ôn hòa. Tuy Mễ Hi Huy vẫn không lộ vẻ gì, ở chung lâu mới phát hiện kỳ
thật người này là một người rất dịu dàng. Trầm mặc, ít lời, dịu dàng, luôn chăm
sóc kẻ khác. Người hiện đang ngồi đối diện bác sĩ Mạch có đường vai bằng thẳng,
có bờ vai rộng vô cùng. Theo như lời một quyển tạp chí mà bác sĩ Mạch thích nhất,
người đàn ông có bờ vai rộng mới có thể gánh được vất vả gian nan. Người này chỉ
mới hai mươi sáu tuổi. Bản thân mình lúc hai mươi sáu hãy còn là một gã loai
choai, mà Mễ Hi Huy đã lột xác làm một người đàn ông chín chắn trưởng thành. Bác
sĩ Mạch thừa nhận, Mễ Hi Huy rất hấp dẫn người khác.
“Tôi mới dọn dẹp qua. Mấy thứ để trên đất
ở phòng bác sĩ còn dùng không?” Mễ Hi Huy đột nhiên hỏi. Bác sĩ Mạch sửng sốt,
ném đũa chạy lên lầu. Phòng ngủ được sửa sang lại đến gọn gàng ngăn nắp, trên
sàn nhà là hai đống lớn. Một đống tạp chí mấy cô nàng bốc lửa, một đống… khụ,
giấy vệ sinh.
“Kìm nén cũng lâu nhỉ.” Mễ Hi Huy đi theo
phía sau, nhìn đống giấy vệ sinh bình luận.
Bác sĩ Mạch hít sâu một hơi, cười khan bảo,
“Cá nhân tôi cho rằng, phải giữ mình trước hôn nhân.”
Mễ Hi Huy gật đầu. Bác sĩ Mạch tức giận đến
cắn răng, tìm túi rác, tống hết toàn bộ hai đống đang nằm chình ình trên mặt đất
vào.
Mễ Hi Huy đã cơm nước xong. Cậu dọn dẹp
chén, bác sĩ Mạch ngồi phịch trên ghế sofa. Gần đây mặt trời vẫn ngủ say mê, một
tầng mây mơ màng chuyển màu vàng nhạt. Mỗi ngày giữa trưa cơm nước xong, bác sĩ
Mạch sẽ nằm trên ghế. Mễ Hi Huy dọn phòng bếp rồi thì trước khi xuống lầu khởi
động làm nóng xe sẽ gọi bác sĩ Mạch. Chờ bác sĩ Mạch quần áo tươm tất đi xuống
thì vừa đúng lúc. Buổi chiều tan ca, Mễ Hi Huy đón bác sĩ Mạch trước, sau đó cùng
đi siêu thị. Việc khiến phần lớn tài xế đau đầu chính là bãi đỗ xe, Mễ Hi Huy thì
dù chỗ trống lớn hay nhỏ đều có thể đem xe chuyển vào. Đậu xe xong đâu đấy ở
bãi đỗ, Mễ Hi Huy yên lặng đi theo phía sau giúp bác sĩ Mạch đẩy xe đẩy lớn.
Trên các kệ hơi dốc chếch xuống và dãy kệ
hàng dưới là những rau và hoa quả còn tươi. Mễ Hi Huy chọn lấy rất thuần thục,
thỉnh thoảng ngẩng đầu hỏi bác sĩ Mạch muốn ăn gì. Siêu thị mới nhập về một loại
atiso, một màu xanh rì, từng bó lẳng lặng đứng thẳng trên cuống nhỏ, từng lớp từng
lớp nở xòe, hệt như ngọn lửa trong tay Nữ thần Tự do. Bác sĩ Mạch nhìn thấy mới
mẻ và kỳ lạ, nhân viên tiếp thị đứng một bên nhìn bác sĩ Mạch, cười nói, “Đây
là atiso mới nhập về, vị rất ngon.”
Bác sĩ Mạch cầm huơ qua huơ lại, còn thử
cân nặng. Mễ Hi Huy hỏi nhân viên tiếp thị phải chế biến món này như thế nào.
Nhân viên tiếp thị nói đây là atiso còn chưa nở hoa, lấy từng lớp từng lớp hoa
xuống, cắt thành hai phần, trộn với rau hoặc xào với tỏi đều được. Vị rất giống
măng.
Mễ Hi Huy chọn vài bó lớn hơn một chút, dự
định về nhà làm thử xem. Bác sĩ Mạch bất ngờ quay đầu lại cười nói, “Chúng ta
thật lâu không có ăn rong biển mà.”
Rong biển trong siêu thị luôn dùng bột
nhuộm an toàn ướp qua, vì để giữ màu xanh tươi. Mễ Hi Huy rất ít khi mua rong
biển, bác sĩ Mạch lại đột nhiên muốn ăn. Rong biển màu xanh dùng máy cắt thành sợi,
đặt trên kệ màu trắng, màu sắc đối lập nhìn đến lạnh người. Vẻ mặt Bác sĩ Mạch
nhìn Mễ luật sư có ý cầu xin, Mễ luật sư khôn ngoan mà mua lấy. Về nhà ngâm nước
rửa sạch, trộn với rau ăn không giòn nhưng tóm lại yên tâm hơn.
Mua được rong biển bác sĩ Mạch rất sung
sướng. Mễ Hi Huy rất biết phối hơp đồ ăn, cùng là dùng dấm chua, dầu vừng trộn
vào nhưng hương vị lại hoàn toàn khác biệt. Mễ luật sư nấu cơm không bao giờ
dùng bột ngọt, những gia vị khác cũng rất ít dùng. Trước kia luôn mang theo Út
cưng, phương diện ẩm thực phải cẩn thận hơn bình thường.
“Nhưng thật ra có thể mua cá.” Mễ luật sư
nhẹ giọng nói, “Ngày mai chúng ta ăn canh cá.”
Siêu thị vẫn ồn ào như trước. Người đến người
lui, bên kia tựa hồ còn có mùi thơm của món điểm tâm chiên dầu đầy mỡ rất ngán.
Đèn đuốc sáng trưng chiếu vào mắt cậu.
Bác sĩ Mạch gật đầu.
Tháng mười hai đã qua đến một nửa. Trong
phòng làm việc, bác sĩ Mạch đặt một tấm lịch bàn, phần năm nay chỉ còn vài tờ,
của năm sau thì còn nhiều lắm. Có một vòng tròn khoanh lại thật đậm ngay ngày một
tháng một. Chỉ cần chịu đựng đến ngày một tháng một này, con người kia sẽ rời
đi. Lấy tính cách của người đó, thêm một ngày cũng không ở lại. Và sẽ không còn
nước ấm hương trà lúc nào cũng sẵn, sẽ không còn phòng khách mãi luôn được lau
dọn đến không một hạt bụi nào. Thế nên ngày một tháng một ấy đáng để kỷ niệm.
Buổi chiều, người kia gọi điện thoại tới.
Có việc gấp phải tăng ca, gọi bảo rằng không phải chờ. Rồi còn dặn dò khi đi mấy
phương tiện giao thông công cộng nhớ phải chú ý an toàn, đừng có tranh nhau. Tiếng
nói được lọc qua di động, bất chợt dịu dàng quá đỗi.
Hoặc giả, thanh âm người ấy vốn dĩ chưa từng
khô cứng. Chẳng qua dáng vẻ lúc nào cũng luôn nghiêm trang, người không hiểu sẽ
cảm thấy người đó là kẻ vô tình. Thật đáng buồn cười làm sao, trên đời này kẻ
vô tình nhiều lắm, lại nhất định không phải người đó.
Buổi chiều hết giờ làm, trời đã tối sầm.
Mặt trời vào giữa trưa mới thức giấc, vậy nên tốc độ xẩm tối có hơi chậm đi. Bác
sĩ Mạch đột nhiên nghĩ đến việc tản bộ. Từng ngày trôi qua, thời gian trên tấm
lịch bàn lại càng hiển rõ, ngày người đó phải đi lại gần thêm một bước. Lịch dần
mỏng, ngày đầu tiên của năm, người đó rời đi, bản thân mình lại như cũ.
Trong hỗn loạn không biết đã đi đến trạm
nào. Bất chợt nghe thấy tiếng khóc của một đứa bé ven đường, rất lớn, khóc thật
sự rất đáng thương. Bác sĩ Mạch theo bản năng muốn đi qua góp vui. Xuyên qua đường
cái đến đối diện thì bác sĩ Mạch cơ hồ cảm thấy da đầu bùng nổ: Đứa bé kia là
tiểu vô lại của nhà Mễ luật sư. Đôi bàn tay mũm mĩm che mắt, bên cạnh đứng một
người trẻ tuổi chân tay luống cuống. Bác sĩ Mạch vạch đám đông chạy đến cạnh Út
cưng, kiểm tra quanh thân bé, “Tiểu vô lại, sao vậy? Bị người bắt nạt?”
Út cưng đang khóc khàn cả giọng, vừa nghe
tiếng bác sĩ Mạch liền bỏ tay che mắt ra, mím đôi môi nhỏ, nước mắt dần kiềm lại,
“Mạch Mạch, Út cưng sợ!”
Nhìn thấy dáng vẻ Út cưng hệt như bị người
vứt bỏ, linh hồn của Mạch Mạch chúng ta nhất thời lại hừng hực. Ôm lấy Út cưng,
bác sĩ Mạch căm tức nói với người trẻ tuổi vóc dáng cao đang ở đối diện, “Mẹ nó
bệnh à? Bắt nạt đứa bé sáu tuổi mới có cảm giác thành tựu?”
Người trẻ tuổi lập tức hỏi rằng, “Anh biết
bé con ấy?”
Bác sĩ Mạch không kiên nhẫn, “Rốt cuộc muốn
gì đây?”
Người trẻ tuổi cười khổ. Rồi lấy giấy chứng
nhận cảnh sát từ trong túi áo ra, “Xin chào, tôi là Cao Trạch Khiêm, là cảnh
sát.”
Bác sĩ Mạch nhận lấy giấy chứng nhận quay
tới lui kiểm tra, cảm thấy đây không phải là mấy cái ‘giấy tờ giả’. Liền tức giận
nói, “Út cưng nhà chúng tôi phạm tội gì? Phải đến tận trường tiểu học bắt?”
Cao Trạch Khiêm bóp bóp mũi, “Chuyện đó…
Tôi là đệ… à là đồng nghiệp của Hình Long Nhược ba bé con. Tôi là tới giúp anh ấy
đón con thôi, anh xem…”
Cuối năm, thời điểm chống mại dâm và tệ nạn
xã hội. Trước mắt lại có án mạng quan trọng. Hình Long Nhược bị cục trưởng Lâm gọi
vào văn phòng mắng té tát, sau đó bị phái đi phá án, gần như chân không chạm đất.
Đến khi nhớ tới phải đón con tan học thì đã sắp đến giờ. Anh bèn đưa ảnh chụp con
trai cho Cao Trạch Khiêm, nhờ đệ tử đi đón con hộ – nhưng họ lại sơ sót một việc,
đó là Út cưng chưa từng gặp qua Cao Trạch Khiêm. Chờ Út cưng vừa ra đến cửa trường,
lại thấy một người xa lạ đi về phía mình, lúc này bèn gào khóc.
Sau này Cao Trạch Khiêm cười nói với Hình
Long Nhược, nhóc con kia thật đúng là ma mãnh, đệ tử bị ranh con gào góc đến mức
mọi người đầy đường đều nhìn đệ tử hệt bọn buôn người, đệ tử cũng không cách
nào hành động.
Lúc này bác sĩ Mạch quyết định ôm Út cưng
về nhà. Cao Trạch Khiêm sửng sốt, “Này anh…”
Bác sĩ Mạch giở giọng xem thường, “Trở về
mà nói với Hình đại đội trưởng của mấy người, tôi ôm con của Hình đại đội trưởng
đi, tối có gì thì hãy gọi điện cho em trai.”
Cao Trạch Khiêm quýnh lên, “Anh không thể
cứ như vậy ôm bé nó đi được, anh là ai?”
Bác sĩ Mạch nói, “Út cưng, nói cho người
này biết tôi đây là ai.”
Út cưng ôm cổ bác sĩ Mạch, “Đây là, Mạch Mạch”
Cao Trạch Khiêm vội vàng lấy điện thoại
di động gọi cho Hình Long Nhược. Bác sĩ Mạch đoạt lấy, “Hình đại đội trưởng
sao? Xin chào, tôi là Mạch Uy, trước mắt là chủ cho thuê nhà của Mễ Hi Huy. Tôi
đưa Út cưng về nhà tôi trước, có gì hãy gọi điện cho Mễ Hi Huy.”
Nhóc con kia ôm lấy cổ bác sĩ Mạch, lần
này là khóc thật, lệ tuôn rơi trong đôi mắt nhỏ, “Mạch Mạch, Út cưng nhớ chú
cũng nhớ Mạch Mạch!”
Cao Trạch Khiêm lấy điện thoại về nói vài
câu, dở khóc dở cười nhìn bác sĩ Mạch ôm Út cưng hùng dũng oai vệ rời đi.
Sau khi nhận được điện thoại của anh
trai, Mễ luật sư lập tức chạy về. Trong điện thoại Hình Long Nhược có chút ngượng
ngùng, “Chuyện này thật huyên náo.”
Mễ luật sư đi tới gara ngầm của công ty. Bên
cạnh không có ai, cậu trầm mặc nửa ngày, nói, “Anh cần gì phải như vậy.”
Trong gara tối đen, thanh âm truyền ra tạo
nên mấy tầng hồi âm.
Hai bên đều trầm mặc.
Giữa hai anh em họ, liệu có tồn tại nợ
hay không nợ ư?
“Anh à, trước đây anh tới nơi nào cũng đều
cõng em trên lưng, mệt đến đâu vẫn luôn cõng. Khi đó anh không cảm thấy em nợ
anh. Anh là anh trai em, đó là việc nên làm.”
“Hiện tại, tất cả những gì em làm cũng
không cảm thấy anh nợ em. Em là em trai anh, đó là việc tất nhiên.”
“Anh hiểu không?”
Sau khi Mễ Hi Huy về đến nhà, Út cưng giống
như một quả bom nhỏ mà tông vào ngực Mễ Hi Huy. Mễ Hi Huy ôm lấy Út cưng, đu bé
vài vòng. Bác sĩ Mạch ở phía sau, trên bàn trà đặt hai túi KFC. Một lớn một nhỏ
này ăn sạch sành sanh, chỉ còn giấy gói.
“Chú ơi, Nhà Mạch Mạch thật đẹp, chúng ta
ở nhà Mạch Mạch luôn được không?”
Nhìn đôi mắt to khát vọng của Út cưng, Mễ
Hi Huy bình thản nói, “Không được.”
Út cưng hỏi, “Vì sao vậy nha?”
Mễ Hi Huy thay quần áo đổi giày, “Nửa
tháng sau Mạch Mạch phải kết hôn.”
Út cưng lập tức phóng về lại trong lòng bác
sĩ Mạch, bàn tay múp míp cầm lấy cánh tay bác sĩ Mạch, trong đôi mắt to lại rưng
rưng, “Mạch Mạch, Mạch Mạch không cần con và chú sao?”
… Hai chú cháu các ngươi vốn dĩ cũng đâu
thuộc về tôi…
Bác sĩ Mạch 囧 nhìn Mễ luật sư. Mễ luật sư
nghiêm mặt như khúc gỗ. Bác sĩ Mạch cúi đầu nhìn Út cưng, Út cưng nhón chân
nhón chân, chờ mong nhìn bác sĩ Mạch. Bác sĩ Mạch thở dài một hơi, ôm lấy Út
cưng, “Không, Mạch Mạch chưa từng nói như vậy.”
Út cưng cọ cọ nơi cổ bác sĩ Mạch.
Mễ luật sư đeo tạp dề, đến phòng bếp rửa
hoa quả.
20.
Ngày hôm sau lúc rời giường, kéo bức màn
ra, chẳng biết từ khi nào, ngoài phòng một mảnh trắng xóa.
“Tuyết rơi.” Mễ luật sư tự nói.
Út cưng ngủ cùng giường với Mễ Hi Huy, co
ro lại trong chăn, bờ ngực nho nhỏ nhẹ nhàng phập phồng. Ánh sáng trong phòng vốn
tối, bị màu trắng của tuyết ngoài cửa sổ chiếu vào, bèn nhiễm một tầng màu vàng
nhạt đến kỳ diệu.
Trên thảm cỏ trước nhà bị người nào đó
quét dọn thành chữ ‘Yêu’ thật to, khảm một màu lam nhạt. Bông tuyết hãy còn bay
bay trong không trung, những hoa tuyết mềm mại trắng xóa khắp nơi, như thể nuốt
lấy mọi thanh âm, toàn bộ thế giới sa vào trong giấc mộng đẹp yên tĩnh ngọt
ngào, hãy còn chưa tỉnh.
Mễ Hi Huy mặc xong quần áo, cũng lạnh, nên
cậu khẽ run. Buổi sáng mùa đông đối với ai mà nói đều lạnh như nhau. Út cưng cựa
người trở mình, muốn làm ra một ít thanh âm. Mễ Hi Huy bước khẽ bước khàng mở cửa
ra rồi đóng lại. Mới sáu giờ, bác sĩ Mạch vẫn chưa rời giường. Mễ luật sư ngẩng
đầu nhìn lầu hai, không thể nghe thấy gì, thở dài.
Lúc bác sĩ Mạch rời giường thì Út cưng
đang rửa mặt. Tới hối hả, không mang bàn chải đánh răng, Mễ Hi Huy tìm cho bé một
bàn chải cho người lớn còn mới dùng tạm. Đôi bàn tay mũm mĩm của Út cưng vắt lấy
chiếc khăn lông, sau đó nghiêm chỉnh lau khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh.
“Tuyết rơi.” Bác sĩ Mạch cười nói. Út
cưng quay sang, rất hưng phấn mà nhìn bác sĩ Mạch, “Út cưng biết rồi, tốt quá
mà!”
Trẻ con thấy tuyết luôn phải hưng phấn, thật
kỳ diệu.
Mễ luật sư ở tại nhà bếp bận rộn. Bác sĩ
Mạch ngửi được một mùi hương đậm vị dầu mè, tựa hồ còn có cả vị tiêu. Hơi nước
lượn lờ, Mễ luật sư đứng trước nồi, đang nhìn.
“Hoành thánh?” Bác sĩ Mạch ngạc nhiên hỏi.
“Ừ.” Mễ luật sư dùng chiếc muôi sắt lớn nhẹ
nhàng khuấy, rau thơm nổi lên trên, màu xanh biếc.
“Chúng ta ăn thôi.” Mễ luật sư nói.
Tựa hồ là thịt gà, cà rốt, bỏ thêm một
chút bột tiêu, rồi quấn lại thành. Ăn đến miệng, thơm lừng, trong vị hơi cay có
vị ngọt. Sủi cảo nặng nhân, còn hoành thánh nặng nước dùng. Mễ Hi Huy bỏ thêm
vào nước dùng rau thơm, rau cải muối ớt, tôm khô. Vào buổi sáng mùa đông rét lạnh
thế này, uống một hơi nước dùng hoành thánh như vậy, quả thật có thể cảm thấy hơi
lạnh trong cơ thể bị canh nóng bức ra lỗ chân lông. Vừa lòng mà nhẹ nhàng rùng
mình một cái, ôm bát lớn, trong lòng bác sĩ Mạch dâng lên một cảm giác hạnh
phúc nóng hầm hập.
Út cưng ngồi đối diện, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Mễ Hi Huy cầm muỗng múc một miếng hoành thánh, thổi thổi, hơi nước bay lên xoay
xoay. Út cưng phồng miệng nhai, nuốt xuống, mở miệng, a một tiếng. Mễ Hi Huy tiếp
tục đút bé ăn, múc một muỗng rồi lại một muỗng, thổi rồi lại thổi. Bấy giờ Bác
sĩ Mạch mới phát hiện Mễ Hi Huy chưa ăn miếng nào, không khỏi nói, “Nhanh ăn
đi, trời lạnh mau nguội.”
Mễ luật sư liếc bác sĩ Mạch một cái, lại ừ
một tiếng. Trong lúc chờ Út cưng nhai hoành thánh, ăn luôn một chén. Út cưng ăn
no, ợ lên. Bác sĩ Mạch đứng dậy đi thay quần áo, trước khi rời phòng ăn, nghe
được Mễ luật sư nói thầm nói nhỏ, “Bài tập làm xong chưa? Soạn cặp rồi?”
Út cưng non nớt “Dạ vâng!” một tiếng.
Bác sĩ Mạch nở nụ cười.
Mễ luật sư ngồi xổm xuống, khoác áo, đội
mũ cho Út cưng. Đứng dậy, cầm lấy cặp sách của bé, nói với bác sĩ Mạch, “Tôi đi
khởi động xe, bác sĩ dẫn Út cưng đứng trước cửa một hồi để quen với không khí lạnh.
Như vậy thì không dễ dàng bị cảm mạo.”
Bác sĩ Mạch nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Út
cưng, “Biết rồi.”
Mễ luật sư đi xuống trước. Út cưng thoáng
một cái lay lay tay bác sĩ Mạch, “Mạch Mạch, Mạch Mạch không thích chú sao?”
Bác sĩ Mạch cười hỏi, “Sao lại nói như vậy
nha?”
Út cưng chu cái miệng nhỏ ra, “Mạch Mạch
không nói chuyện nhiều với chú mà!”
Bác sĩ Mạch ngồi xổm xuống nhìn bé, “Bởi
vì rất nhiều việc không cần nói nha.”
Út cưng nghiêng đầu, “Không nói làm sao
biết nha?”
Bác sĩ Mạch cười đem Út cưng kéo vào lồng
ngực, “Như vậy thôi… là biết nha.”
Út cưng khoác bàn tay nhỏ lên lưng bác sĩ
Mạch. Ở nơi bé nhìn không thấy, bác sĩ Mạch hơi rũ mắt xuống. Như vậy thôi là biết nha. Chỉ là biết rồi
thì có thể làm gì.
“Được rồi, muộn bây giờ, chúng ta đến trường.”
Bác sĩ Mạch đứng lên, nắm bàn tay Út cưng, mở cửa, đi ra ngoài. Phòng khách
khôi phục lại yên tĩnh, kim đồng hồ nhích từng chút từng chút một, ngoài cửa sổ
bông tuyết bay bay, càng rơi càng nhiều.
Giữa trưa tan ca, bác sĩ Mạch dọn dẹp một
chút rồi chạy lấy người. Bác sĩ gần đó chào bác sĩ Mạch, cười nói, “Hai ngày
này bác sĩ Mạch thật như được bôi trơn?”
Bác sĩ Mạch ngạc nhiên, “Ừ?”
Bác sĩ kia nói, “Thật khiến người khác
ganh tị mà, trong nhà có người nấu cơm? Trước kia cũng không thấy bác sĩ tích cực
về nhà như vậy.”
... Lại nói tiếp, trong nhà quả thật là
có người nấu cơm, nhưng hình như có phần không ăn khớp với ý của vị bác sĩ này.
“Tan ca chưa.” Thanh âm Mễ luật sư theo
di động truyền tới, ôn hòa bình tĩnh.
“Rồi.”
“Giữa trưa anh tôi đến, chúng ta ăn bữa
cơm được không.”
“Được.”
Thanh âm bác sĩ Mạch nói chuyện không tự
giác cũng thấp xuống rất nhiều, mang theo tươi cười, giống như không muốn để
người khác nghe được những lời cá nhân riêng tư giữa họ. Những bác sĩ hết giờ
làm việc đi ngang qua, tươi cười khoan dung tỏ vẻ hiểu rồi với bác sĩ Mạch, như
đang nói hiểu mà hiểu mà. Xem ra với người bên ngoài, tươi cười của bác sĩ Mạch
là tươi cười giữa tình nhân với nhau.
“Lạnh quá.” Hình Long Nhược mặc thường phục
đi ra, ngồi vào vị trí phó lái. Bác sĩ Mạch ôm Út cưng ngồi sau. Út cưng rất
vui mừng mà gọi một tiếng, “Ba ơi!”
Hình Long Nhược quay đầu lại, duỗi tay
véo lấy khuôn mặt bầu bĩnh của Út cưng, “Hừ còn nhớ rõ ba sao.” sau đó gật đầu
với bác sĩ Mạch. Phản xạ có điều kiện của bác sĩ Mạch là dường như lại giật
mình.
“Thật làm phiền quá, chú hai nói buổi
trưa có thể đi qua nhà chú ấy ăn tạm một bữa.” Hình Long Nhược cười nói. Bác sĩ
Mạch oán thầm, cái gì mà nhà người kia, nơi đó rõ ràng là nhà tôi.
Dọc theo đường đi không nói chuyện. Mễ Hi
Huy nghiêm túc lái xe, bác sĩ Mạch ôm Út cưng cùng nhau chơi đùa. Dần dần bác
sĩ Mạch cảm thấy có gì đó không đúng. Bác sĩ Mạch ngẩng đầu lên, hỏi, “Hôm nay
không có tinh thần lái xe à.”
Hình Long Nhược không nói chuyện, vẫn
quay đầu nhìn ngoài cửa sổ. Mễ Hi Huy nghiêm túc nhìn xe, cũng không hé răng.
Xe lại lao đi, Mễ Hi Huy đánh vòng một cái quẹo xe vào một con hẻm hẻo lánh nhỏ.
“Hiện tại tâm tình anh thế nào.” Mễ Hi
Huy nói.
“Rất không xong.” Hình Long Nhược mỉm cười.
“Phiền phức do anh rước lấy?”
“Giống kẻ thù của chú hơn.”
Hai người bỗng nhiên đồng thời bắt đầu cởi
áo khoác. Mễ Hi Huy mặc tây trang, đâu vào đấy cởi cà vạt. Bác sĩ Mạch ôm Út
cưng nghi hoặc hỏi, “Hai người rốt cuộc đang làm gì?”
Mễ Hi Huy quay đầu lại bảo, “Sau khi
chúng tôi xuống xe, bác sĩ hãy khóa toàn bộ cửa lại.”
Một đống người đột nhiên xông tới, vây xung
quanh. Bác sĩ Mạch hoảng sợ, “Mấy kẻ này là đang làm gì?”
Hình Long Nhược tháo đồng hồ, xắn tay áo
lên, xuống xe cùng Mễ Hi Huy. Bác sĩ Mạch lập tức nhảy dựng leo lên chỗ phía
trước khóa tất cả cửa một lượt, chốt khóa nơi cửa xe tự động đè xuống. Út cưng
kỳ quái nói, “Chuyện gì vậy nha?”
Bác sĩ Mạch ôm Út cưng co ro nơi ghế sau,
“Suỵt, đừng lên tiếng.”
Út cưng nhoài lên ghế trước nhìn xem. Hình
Long Nhược đứng lưng tựa lưng với Mễ Hi Huy, đám người phía trước càng đến càng
nhiều. Cầm vũ khí trong tay, thế tới rào rạt. Hai anh em mặt không chút thay đổi,
Hình Long Nhược nói câu gì đó, Mễ Hi Huy gật đầu. Cậu chỉ mặc áo sơmi, xăn tay
áo, lộ ra bờ vai vừa rộng vừa phẳng bằng, cả người nhìn nghiêng cứ như vách đá
nơi núi cao. Sau lưng là một bờ tuyết không ngừng rơi, rơi không ngừng không
nghỉ, phấp phới bay bay, đầy trời đầy đất, vô thanh vô tức.
Rất anh tuấn.
Sau đó liền đánh nhau.
Bác sĩ Mạch nhìn xem đến trợn mắt há hốc
mồm. Không phải như xem phim nhựa, không có kỹ xảo đặc biệt, không có hiệu ứng đặc
biệt, từng quyền chạm vào đến thịt. Mễ Hi Huy bay lên một cước đá vào trên bụng
kẻ nào đó, thanh âm rầu rĩ kia khiến ruột bác sĩ Mạch đột nhiên đảo lộn. Hình
Long Nhược từng được huấn luyện qua võ thuật chính thống, có nền tảng tốt nên
đánh hoàn toàn kín kẽ, đứng bậc tám trong thập tam kinh, ngân long. Mễ Hi Huy được
anh trai một tay dạy dỗ, dù không thi chính quy, nhưng cũng không thua kém Hình
Long Nhược. Động tác phản ứng mau đến không tầm thường.
Bác sĩ Mạch chỉ nhìn thấy hết kẻ này đến
kẻ khác bị đánh bay ra ngoài, thanh âm xương gãy vụn, nội tạng bị hao tổn, bị
đá đến dạ dày nôn mửa. Bác sĩ Mạch ôm Út cưng phát run, Út cưng nhìn xem đến hăng
say, “Mạch Mạch, Mạch Mạch không đi hỗ trợ sao?”
Bác sĩ Mạch nghiêm mặt nói, “Hỗ… hỗ trợ
cái gì, phải chủ trương lấy lý lẽ để thu phục người… Này này thu hồi ánh mắt
khinh bỉ đó lại!”
Lần đầu tiên phát hiện tên họ Mễ kia chân
dài như vậy. Trong chớp mắt đảo qua, một đống kẻ đã đổ xuống. Bị nắm tay của
người đó đánh trúng sẽ có một loại thanh âm của xương cốt rạn nứt khiến răng kẻ
khác va vào nhau cầm cập.
Người đó hóa ra là dã thú. Hung hãn lại
tàn nhẫn.
Tất cả đều bị hạ thủ. Hình Long Nhược gọi
điện thoại, Mễ Hi Huy đút tay vào túi, mặt không chút thay đổi. Hai anh em lại
nói chuyện với nhau đôi câu, Hình Long Nhược gật đầu. Xem ra là đang thương lượng
nguyên nhân gây ra sự tình và phát triển thành kết quả đã trải qua, sau đó thống
nhất ý kiến. Phía sau xe truyền đến tiếng còi cảnh sát. Bác sĩ Mạch không rõ
nguyên do.
Hai anh em gõ gõ cửa xe. Bác sĩ Mạch
nhanh mở khóa. Mễ Hi Huy lên xe nói, “Hiện nấu cơm không còn kịp. Chúng ta đi
khách sạn ăn một bữa đi.”
Út cưng vỗ tay cười bảo, “Ba ơi chú ơi,
hai người oai phong quá!”
Bác sĩ Mạch muốn hỏi, ngẫm lại, thôi bỏ
đi. Cảm thấy được rằng thật sự đừng nên hiểu biết quá nhiều về Mễ Hi Huy. Điều
này khiến bác sĩ Mạch sợ hãi – càng hiểu biết thêm về người này, càng phát hiện
chính mình bị người đó hấp dẫn, giãy giụa cũng phí công.
Điều này làm bác sĩ Mạch cảm thấy sợ. Bác
sĩ Mạch là kẻ đã quen tự tại, chưa từng nghĩ đến có một ngày cũng muốn bị người
khác giữ lại, kéo lấy, không thể thoát ra.
Có hợp, cũng có tan.
Hợp hợp tan tan, nói trắng ra thì cũng giống
như một vòng tuần hoàn thế này. Hai người tốt tới một trình độ nhất định, tựa
như sinh trưởng trên người lẫn nhau. Một ngày nào đó tách ra, đến lúc đó sẽ phải
lấy đao cắt, máu chảy đầm đìa ngay cả thịt cũng lấy đi, toàn bộ bỏ hết. Trong kính
chiếu hậu chiếc mũi thẳng của Mễ Hi Huy bị kéo thành một đường thẳng tắp kỳ
quái, mắt rũ xuống, đôi mắt hẹp dài, hướng về phía trước. Bác sĩ Mạch đối với loại
sự tình này không có hứng thú gì. Người này trẻ tuổi hơn mình, lại bộ dạng đoan
chính anh tuấn, tiền đồ vô hạn. Có lẽ là nhất thời là tâm huyết dâng trào, hiểu
lầm khóe mắt đuôi lông mày, tăng thêm phiền chán.
Mễ Hi Huy cảm thấy bác sĩ Mạch đang nhìn cậu.
Liếc mắt lên kính chiếu hậu, bác sĩ Mạch bên trong đang nhíu mày.
Chóp mũi Mễ Hi Huy thở ra một chút khí.
Cân nhắc thì có thể cho là đang cười. Hình Long Nhược khoanh tay bảo trì trầm mặc,
Mễ Hi Huy lái xe, nhẹ nhàng liếm khóe môi.

