Máu của Olympus - Chương 25 - 26
Chương 25. Jason
JASON ĐỨNG DẬY TỪ CHIẾC GIƯỜNG NGƯỜI CHẾT CỦA MÌNH vì thế
cậu có thể chết chìm cùng với những người còn lại của thủy thủ đoàn.
Con tàu nghiêng dữ
dội đến nỗi cậu phải bò trên sàn để ra khỏi bệnh xá. Thân tàu kêu kẽo kẹt. Máy
móc rền rền như một con trâu chết. Cắt xuyên qua tiếng gầm rú của gió, nữ thần
Nike la hét từ chuồng ngựa: “BÃO TỐ, NGƯƠI CÓ THỂ LÀM TỐT HƠN! CHO TA MỘT TRĂM
MƯỜI PHẦN TRĂM!”
Jason leo lên cầu thang đến boong giữa. Đầu cậu quay mòng
mòng. Con tàu lao xuống cảng, dội cậu về bức tường đối diện.
Hazel loạng choạng bước ra khỏi buồng của mình, ôm bụng.
“Em ghét đại dương!”
Khi cô gặp cậu, đôi mắt cô mở to. “Anh đang làm gì khỏi
giường thế này?”
“Anh sẽ lên đó!” cậu khăng khăng. “Anh có thể giúp!”
Hazel trông như muốn tranh luận. Sau đó con tàu nghiêng về
mạn phải và cô loạng choạng tiến về phòng tắm, tay bịt miệng.
Jason đấu tranh để lên cầu thang. Cậu chưa rời khỏi giường
một ngày rưỡi, từ lúc các cô gái trở về từ Sparta và cậu đột ngột ngã quỵ. Những
cơ bắp của cậu chống lại sự cố gắng. Dạ dày cậu cảm giác như Michael Varus đang
đứng phía sau cậu, cứ liên tục đâm vào cậu và hét lên, Chết như một người La Mã! Chết như một người La Mã!
Jason ép cơn đau xuống. Cậu mệt mỏi vì mọi người phải
chăm sóc mình, thì thầm họ lo lắng như thế nào. Cậu mệt mỏi vì cứ mơ về việc biến
thành một miếng thịt nướng. Cậu dành đủ thời gian chăm sóc vết thương trên bụng
rồi. Hoặc là nó sẽ giết cậu hoặc là không. Cậu sẽ không chờ đợi để vết thương
quyết định. Cậu phải giúp đỡ bạn bè mình.
Bằng cách nào đó cậu lên được boong trên.
Những gì cậu thấy ở đó khiến cậu muốn nôn mửa như Hazel.
Một ngọn sóng có kích thước của nhà trọc trời phá tan tành phía trước boong, và
cuốn những cái nỏ trước và một nửa rào chắn bên trái ra biển. Những cánh buồm bị
xé toạc thành từng mảnh. Sấm chớp sáng xung quanh, đánh vào mặt biển như đèn
pha. Những giọt mưa ngang đập vào mặt Jason. Những đám mây đen kịt làm cậu
thành thật không thể nói đang là ngày hay đêm.
Những thủy thủ đoàn đang cố gắng chống trọi… nhưng không
hiệu quả mấy.
Leo đã tự buộc mình vào bảng điều khiển với đai dây nhảy
bungee. Điều đó dường như có vẻ là một ý kiến hay khi cậu dựng đứng nó lên,
nhưng mỗi khi một cơn sóng đánh vào cậu bị cuốn theo, sau đó đập lại vào bảng
điều khiển của cậu như một cái phao người.
Piper và Annabeth đang cố gắng bảo vệ hệ thống đòn bẩy. Từ
sau Sparta họ như là một đội – có thể làm việc cùng nhau mà không cần nói gì,
điều này khá tốt, bởi vì họ không thể nghe thấy nhau nói gì trong cơn bão.
Frank – ít nhất Jason cho
là đó là Frank – đã biến thành một con gorilla. Cậu ấy bơi ngược khỏi lan
can mạn phải, dùng sức mạnh khổng lồ của và đôi chân linh hoạt của mình để bám
vào trong khi cậu gỡ mấy mái chèo bị gãy ra. Hình như các thủy thủ đang cố gắng
để đưa con tàu bay lên, nhưng, thậm chí nếu họ cố để cất cánh, Jason không chắc
bầu trời sẽ an toàn hơn là mấy.
Mặc dù cái đầu rồng Festus đang cố gắng giúp đỡ. Nó phun
lửa vào cơn mưa, mặc dù điều đó dường như không hề làm cơn bão nản lòng.
Chỉ có Percy đang có chút may mắn. Cậu đứng ngay trung
tâm cột buồm, hai tay cậu dang ra giống như cậu đang trên một sợi dây căng. Mỗi
lần con tàu nghiêng ngả, cậu đẩy về hướng ngược lại và thân tàu thăng bằng. Cậu
triệu hồi những nắm đấm nước khổng lồ từ đại dương ném phịch vào những con sóng
lớn hơn trước khi chúng có thể chạm tới boong tàu, vì vậy trông như đại dương
đang cứ tự đấm vào mặt mình.
Với cơn bão tồi tệ như thế, Jason nhận ra con tàu đã lật
úp hoặc bị phá nát thành từng mảnh nếu Percy không làm việc.
Jason lảo đảo tiến về cột buồm. Leo hét lên điều gì đó –
có lẽ là Đi xuống tầng dưới! – nhưng
Jason chỉ vẫy lại. Cậu tiến đến bên cạnh Percy và túm lấy vai cậu ấy.
Percy gật đầu như thể gì
thế. Cậu không có vẻ kinh ngạc, hay yêu cầu Jason trở lại bệnh xá, điều đó
là Jason đánh giá cao.
Percy có thể không bị ướt nếu cậu tập trung, nhưng rõ
ràng cậu có những điều to lớn hơn để lo lắng ngay bây giờ. Mái tóc đen của cậu
dính bết vào mặt cậu. Quần áo cậu ướt sũng và tả tơi.
Cậu hét điều gì đó vào tai Jason, nhưng Jason chỉ có thể
nghe rõ vài từ: VẤN ĐỀ… XUỐNG… NGĂN NÓ LẠI!”
Percy chỉ qua bên.
“Thứ gì đó đang gây ra cơn bão à?” Jason hỏi.
Percy nhăn răng cười và vỗ nhẹ vào hai tai. Rõ ràng, cậu
không thể nghe lấy một từ. Cậu làm một cử chỉ với bàn tay như là lặn xuống biển.
Sau đó cậu vỗ vỗ ngực Jason.
“Cậu muốn tớ đi à?” Jason cảm thấy một loại vinh dự. Mọi
người khác đang đối xử với cậu như một cái lọ thủy tinh, nhưng Percy… ừm, cậu
dường như nhận ra rằng nếu Jason đã ở trên boong cậu đã sẵn sàng để hành động.
“Rất vui lòng!” Jason hét lên. “Nhưng tớ không thể thở được
dưới nước!”
Percy nhún vai. Xin
lỗi, không thể nghe cậu nói gì.
Sau đó Percy chạy tới lan can mạn phải, đẩy một cơn sóng
khổng lồ khác tránh khỏi con tàu và nhảy qua mạn tàu.
Jason liếc nhìn Piper và Annabeth. Cả hai đều níu lấy đòn
bẩy nhìn cậu sửng sốt. Biểu hiện của Piper nói là, Cậu mất trí à?
Cậu trao cho cô một ký hiệu ổn, phần để bảo đảm với cô rằng cậu sẽ ổn thôi (điều mà cậu không
chắc chắn lắm), phần để đồng ý rằng cậu thực sự điên (điều mà cậu khá chắc chắn).
Cậu bước lảo đảo về lan can và nhìn lên cơn bão.
Gió thổi dữ dội. Mây khuấy đảo. Jason cảm thấy một đội
quân toàn bộ các tinh linh bão xoáy
tít trên đầu mình, quá giận dữ và kích động để tạo nên được hình thù, nhưng
khao khát sự hủy diệt.
Cậu giơ cánh tay lên và triệu hồi một sợi dây thòng lọng
gió. Jason đã học được rất lâu trước đó rằng cách tốt nhất để kiểm soát một đám
đông những kẻ bắt nạt là chọn đứa trẻ xấu xa và bự con nhất và buộc nó phục
tùng. Sau đó những đứa khác sẽ cứ thế mà quy phục. Cậu công kích với sợi dây thừng
gió của mình, tìm kiếm tinh linh bão
mạnh nhất, xấu xa nhất trong cơn bão.
Cậu chụp thòng lọng một đám mây bão khó tính và kéo nó
vào trong. “Ngươi sẽ phục vụ ta hôm nay.”
Tru lên phản đối, tinh
linh bão bay vòng vòng quanh cậu. Cơn bão phía trên con tàu dường như giảm
đi chút ít, như thể các tinh linh bão
khác đang suy nghĩ, Ồ, kẻ khó chịu. Chàng
trai đó rất nghiêm túc.
Jason nhảy lên khỏi sàn, bọc trong chính cơn lốc xoáy nhỏ
của riêng mình. Xoay vòng như một đinh ốc, cậu lao xuống mặt nước.
Jason cho rằng mọi thứ sẽ yên ả hơn dưới nước.
Không quá nhiều.
Dĩ nhiên, đó có thể bởi vì cách thức di chuyển của cậu.
Cưỡi một cơn lốc xoáy dưới đáy đại dương dứt khoát mang lại cho cậu vài sự nhiễu
loạn không mong chờ. Cậu rơi xuống và thình lình đổi hướng mà không có logic rõ
ràng nào, hai tai cậu lùng bùng, dạ dày cậu ép vào xương sườn.
Cuối cùng cậu trôi dạt đến một chỗ dừng cạnh Percy, người
đứng trên một gờ rìa nhô ra một vực thẳm sâu hơn.
“Này,” Percy nói.
Jason hoàn toàn có thể nghe cậu ấy, mặc dù cậu không chắc
bằng cách nào. “Chuyện gì đang xảy ra?”
Trong cái kén không khí tinh linh bão của mình, giọng cậu nghe như đang nói chuyện qua một
cái máy hút bụi.
Percy chỉ vào
khoảng trống. “Chờ nó.”
Ba giây sau, một
tia sáng xanh quét qua bóng tối như một cái đèn pha, sau đó biến mất.
“Có thứ gì ở dưới
đó,” Percy nói, “khuấy động cơn bão này.” Cậu quay lại và ước lượng cơn lốc
xoáy của Jason. “Đồ nghề đẹp đấy. Cậu có thể giữ nó nếu chúng ta xuống sâu hơn
được không?”
“Tớ chẳng biết
làm sao tớ làm được thế này,” Jason đáp.
“Được,” Percy
nói. “Ừm, chỉ là đừng bị đánh bất tỉnh.”
“Im miệng,
Jackson.”
Percy cười toét
mang tai. “Cùng xem thứ gì dưới đó nào.”
Họ chìm sâu đến
nỗi mà Jason không thể thấy được bất cứ thứ gì ngoại trừ Percy đang bơi cạnh cậu
trong ánh sáng lờ mờ của hai lưỡi kiếm vàng và đồng của họ.
Thỉnh thoảng ánh
đèn pha xanh bắn lên. Percy bơi thẳng về phía nó. Tinh linh bão của Jason kêu tanh tách và gầm gừ, cố gắng trốn
thoát. Mùi của ô-zôn làm cậu hơi đau đầu, nhưng cậu cố giữ cái vỏ không khí của
mình không bị sứt mẻ.
Cuối cùng, bóng
tối giảm đi phía dưới họ. Những mảng ánh sáng trắng dìu dịu, như những đàn sứa,
trôi dạt trước mắt Jason. Khi cậu tiến đến đáy đại dương, cậu nhận ra những mảng
đó là những đám tảo phát sáng vây quanh tàn tích một cung điện. Đất bùn cuộn
xoáy qua những cái sân nền vỏ bào ngư. Những cái cột Hy Lạp được bọc bởi hàu trở
nên u ám. Ở giữa đống phức hợp là một thành trì lớn hơn cả Ga trung tâm, những
bức tường của nó khảm ngọc trai, mái nhà hình vòm bằng vàng của nó bị nứt ra
như một quả trứng.
“Atlantis[1]?”
Jason hỏi.
[1]
Atlantis là một hòn đảo huyền thoại, xinh đẹp và giàu có, bị chìm xuống biển.
“Đó là một thần
thoại,” Percy đáp.
“Ừ… không phải
chúng ta giải quyết trong các thần thoại à?”
“Không, ý tớ là
nó là một thần thoại tạo nên. Không,
giống như, một thần thoại thật.”
“Vậy đây là lý
do tại sao Annabeth là bộ não của các hoạt động, hả?”
“Im miệng,
Grace.”
Họ lơ lửng qua
mái vòm vỡ và chìm vào bóng tối.
“Nơi này có vẻ quen quen.” Giọng Percy trở
nên cáu kỉnh. “Gần như là tớ đã ở đây...”
Ánh đèn pha xanh
lá cây lóe sáng ngay dưới họ, làm Jason lóa mắt.
Cậu rơi xuống
như một tảng đá, chạm vào nền cẩm thạch trơn bóng. Khi tầm nhìn rõ ràng, cậu thấy
họ không ở một mình.
Đứng trước họ là
một người phụ nữ cao sáu mét trong một bộ váy xanh lá cây rũ xuống, ở eo cột một
sợi dây thắt lưng bằng vỏ bào ngư. Da bà sáng trắng như những đám tảo. Mái tóc
bà đung đưa và sáng rực như những tua sứa.
Gương mặt bà
xinh đẹp nhưng kì ảo – đôi mắt bà quá sáng, những đường nét của bà quá thanh tú,
nụ cười của bà quá lạnh lùng, như thể bà đang học hỏi nụ cười của con người và
chưa hoàn toàn làm chủ được nghệ thuật.
Hai tay bà đặt
trên một tấm kim loại xanh lá cây dẹt có đường kính khoảng một mét tám, đang ngồi
trên một cái ghế đồng ba chân. Nó làm Jason nhớ về một cái trống thép cậu từng
thấy một nghệ sĩ đường phố chơi ở Embarcadero tại San Francisco.
Người phụ nữ
quay tấp kim loại như một bánh xe xoay. Một tia sáng xanh lá cây bắn lên phía
trước, khuấy động nước, làm rung chuyển những bức tường của cung điện cổ. Những
mảnh vỡ trên trần nhà hình vòm vỡ và rớt xuống chậm chạp.
“Bà đang gây
bão,” Jason nói.
“Thực sự ta
đang.” Giọng của người phụ nữ du dương – nó vẫn có một sự âm vang lạ lùng, như
thể nó mở rộng phạm vị thính giác của con người. Áp lực tích lại giữa hai mắt
Jason. Các xoang của cậu cảm giác như chúng có thể phát nổ.
“Được rồi, tôi sẽ
bám chắc,” Percy nói. “Bà là ai, và
bà muốn gì?”
Người phụ nữ quay sang cậu. “Tại sao, ta là chị gái của
ngươi, Perseus Jackson. Và ta muốn gặp ngươi trước khi ngươi chết.”
Chương
26. Jason
JASON NHÌN THẤY HAI LỰA CHỌN: CHIẾN ĐẤU HOẶC NÓI CHUYỆN.
Thường thì, khi đối mặt với một quý bà cao sáu mét đáng sợ
với mái tóc sứa, cậu sẽ chọn chiến đấu.
Nhưng bởi vì bà ta gọi Percy là em trai – điều đó làm cậu chần chừ.
“Percy, cậu có biết… người này không?”
Percy lắc đầu. “Không trông giống mẹ tớ, vì vậy tớ đoán
là bọn tớ là họ hàng bên thần thánh. Bà là con gái của Poseidon, Cô… ừm…?”
Người phụ nữ nhợt nhạt cào những móng tay của mình lên tấm
đĩa kim loại, tạo nên một tiếng rít như tiếng kêu của một con cá voi đau đớn.
“Không ai biết ta cả,” bà thở dài. “Tại sao ta cho là em trai ta sẽ nhận ra ta chứ? Ta là Kymopoleia!”
Percy và Jason trao đổi ánh mắt.
“Vậy…” Percy nói. “Bọn tôi sẽ gọi bà là Kym. Và vậy bà là
một, ừm, nữ thần biển? Tiểu thần?”
“Tiểu?”
“Theo đó,” Jason nhanh chóng trả lời, “ý cậu ấy là dưới
tuổi uống rượu! Bởi vì rõ ràng bà rất trẻ và xinh đẹp.”
Percy bắn cho cậu một ánh nhìn: Cứu bồ tuyệt đấy.
Nữ thần chuyển toàn bộ chú ý của bà sang Jason. Bà chỉ
ngón tay trỏ ra và lần theo đường nét của cậu trong nước. Jason có thể cảm thấy
linh hồn không khí bị bắt của cậu khẽ lay động quanh cậu, như thể nó đang bị
cù.
“Jason Grace,” nữ thần nói. “Con trai của Jupiter.”
“Đúng. Tôi là một người bạn của Percy.”
Kym nheo mắt. “Vậy nó là sự thật… những lúc như thế này tạo
nên những người bạn kì lạ và những kẻ thù không mong đợi. Người La Mã không bao
giờ thờ cúng ta. Với họ, ta là một nỗi sợ hãi vô danh – một dấu hiệu của cơn thịnh
nộ tột cùng của Neptune. Họ không bao giờ thờ cúng Kymopoleia, nữ thần của những
cơn bão biển hùng mạnh!”
Bà xoay đĩa kim loại của mình. Một tia sáng xanh lá cây
khác vọt lên, khuấy đảo nước và làm đống tàn tích rung lên ầm ầm.
“Ừ, phải,” Percy nói. “Người La Mã không lớn mạnh về lực
lượng hải quân. Họ có, giống như, một chiếc thuyền có mái chèo. Cái mà tôi đã
nhấn chìm. Nói chuyện về những cơn bão hùng mạnh, bà đang làm một công việc xuất
sắc ở trên.”
“Cảm ơn,” Kym nói.
“Chuyện là, tàu của chúng tôi đang bị mắc vào nó, và nó
dường như sắp vỡ tan tành. Tôi chắc là bà không có ý...”
“Ồ, có, ta đã có ý đó.”
“Bà đã.” Percy nhăn nhó. “Ừm… điều đó thật tệ. Vậy là tôi
không nghĩ là bà sẽ phá nát nó, nếu chúng tôi đề nghị một cách thân thiện chứ?”
“Không,” nữ thần đồng ý. “Dù cho giờ, con tàu sắp chìm rồi.
Ta khá ngạc nhiên nó trụ được lâu như vậy. Tay nghề xuất sắc.”
Những tia lửa bay từ hai cánh tay Jason vào cơn lốc xoáy.
Cậu nghĩ về Piper và những thủy thủ còn lại cố gắng điên cuồng giữ con tàu
không bị vỡ nát. Bằng việc đi xuống đây, cậu và Percy đã để lại những người
khác không được bảo vệ. Họ phải hành động nhanh chóng.
Ngoài ra, không khí của Jason bắt đầu cạn. Cậu không chắc
liệu có thể dùng hết một tinh linh bão
bằng cách hít nó vào không, nhưng, nếu cậu sắp phải chiến đấu, cậu tốt hơn hết
là hạ gục Kym trước khi cậu hết ô-xi.
Vấn đề là… chiến đấu với một nữ thần trên đất của bà ta sẽ
không dễ dàng. Thậm chí nếu họ cố gắng hạ gục bà, chẳng có gì đảm bảo cơn bão sẽ
dừng lại.
“Vậy… Kym,” cậu nói, “bọn tôi có thể làm gì để làm bà
thay đổi ý định và để tàu của bọn tôi đi?”
Kym trao cho cậu một nụ cười xa lạ đáng sợ. “Con trai của
Jupiter, ngươi có biết ngươi ở đâu không?”
Jason vội vàng định trả lời dưới nước. “Ý bà là đống tàn tích này. Một cung điện cổ à?”
“Quả thực,” Kym đáp. “Cung điện nguyên thủy của cha ta,
Poseidon.”
Percy bật tanh tách ngón tay, âm thanh nghe như một tiếng
nổ bị nghẹt. “Đó là lý do tại sao tớ nhận ra nó. Nhà mới của Cha ở Đại Tây
Dương dường như giống chỗ này.”
“Ta không được biết,” Kym nói. “Ta chưa từng được mời đến
gặp cha mẹ. Ta chỉ có thể lang thang ở đống tàn tích của thủ phủ cũ của họ. Họ thấy sự có mặt của ta… gây
rối.”
Bà ta lại quay cái vô lăng. Toàn bộ phần tường phía sau của
tòa nhà sụp đổ, tỏa ra một đám mây phù sa và tảo qua căn phòng. May mắn thay tinh linh bão hành động như một cái quạt,
thổi bay những mảnh vụn khỏi mặt Jason.
“Gây rối?” Jason nói. “Bà ư?”
“Cha ta không chào đón ta trong sân nhà ông ấy,” Kym nói.
“Ông ấy giới hạn những quyền năng của ta. Cơn bão phía trên ư? Ta chưa từng làm
điều gì thú vị như thế hàng thế kỉ, nó vẫn chỉ là một dư vị nho nhỏ của những gì ta có thể làm!”
“Một chút ít đi được một chặng đường dài,” Percy nói. “Dù
sao, với câu hỏi của Jason về việc thay đổi ý kiến của bà...”
“Cha ta thậm chí còn gả ta đi,” Kym nói, “mà không có sự
đồng ý của ta. Ông ấy trao ta như một chiến lợi phẩm cho Briares, một Người
Trăm Tay, như một sự đền ơn vì ủng hộ các vị thần trong trận chiến với Kronos
hàng niên kỉ trước.”
Gương mặt Percy rạng rỡ. “Này, tôi biết Briares. Anh ấy là một người bạn của tôi! Tôi đã giải phóng
anh ấy từ Alcatraz.”
“Đúng, ta biết.” Đôi mắt Kym lóe lên hờ hững. “Ta ghét chồng của ta. Ta không hoàn toàn hài lòng khi hắn trở về.”
“Ồ. Vậy… Briares ở đây à?” Percy hỏi thăm đầy hi vọng.
Giọng cười của Kym nghe như tiếng líu rít của cá heo. “Hắn
ta lên đường đến núi Olympus ở New York, củng cố hệ thống phòng thủ của các vị
thần. Điều đó cũng chẳng thành vấn đề. Quan điểm của ta, em trai yêu quý, là
Poseidon chưa từng đối xử công bằng với ta. Ta thích đến đây, đến cung điện cũ
của ông ấy, bởi vì nó làm ta hài lòng khi thấy công trình của ông ấy trong đống
đổ nát. Một ngày nào đó sớm thôi cung điện mới
của ông ấy sẽ trông như cái này, và biển cả sẽ không kiềm chế được thịnh nộ.”
Percy nhìn Jason. “Đây là phần mà bà ấy nói với chúng ta
bà đang làm việc cho Gaia.”
“Đúng,” Jason đáp. “Và Mẹ Đất đã hứa cho bà ta một sự thỏa
thuận tốt hơn một khi các vị thần bị tiêu diệt, blah, blah, blah.” Cậu quay
sang Kym. “Bà hiểu là Gaia sẽ không giữ lời hứa, đúng chứ? Bà ta đang lợi dụng
bà, giống như lợi dụng những tên khổng lồ.”
“Ta rất cảm động bởi sự quan tâm của ngươi,” nữ thần nói.
“Mặt khác, những vị thần Olympus, chưa từng
lời dụng ta, à?”
Percy dang hai tay. “Ít nhất các vị thần Olympus đang cố
gắng. Sau trận chiến cuối cùng với Titan, họ bắt đầu chú ý hơn đến các vị thần
khác. Rất nhiều vị thần giờ có cabin ở Trại Con Lai: Hecate, Hades, Hebe,
Hypnos… ừm, và có lẽ cũng một số cabin không bắt đầu với H. Bọn tôi hiến tế cho họ mỗi bữa ăn, những biểu ngữ tuyệt vời, những
sự công nhận đặc biệt vào cuối chương trình mùa hè...”
“Và ta nhận được những thứ hiến tế như thế à?” Kym hỏi.
“À… không. Bọn tôi không biết bà tồn tại. Nhưng...”
“Vậy thì ngậm miệng đi, em trai.” Những xúc tua tóc sứa của
Kym lơ lửng về phía cậu, như thể rất nóng lòng làm tê liệt con mồi mới. “Ta đã
nghe rất nhiều về Percy Jackson vĩ đại. Những tên khổng lồ khá là bị ám ảnh với
việc bắt giữ ngươi. Ta phải nói là… ta không thấy sự nhặng xị đó nhằm mục đích
gì.”
“Cảm ơn, chị gái. Nhưng, nếu bà đang cố gắng để giết tôi,
tôi muốn cảnh báo bà là nên cố gắng trước đó. Gần đây tôi đã đối mặt với rất
nhiều nữ thần – Nike, Akhlys, thậm chí cả Nyx. So sánh với họ, bà chẳng hù dọa
được tôi đâu. Và bà cười như một con cá heo.”
Cái lỗ mũi thanh nhã của Kym sáng bừng lên. Jason cầm kiếm
sẵn sàng.
“Ồ, ta sẽ không giết ngươi,” Kym nói. “Phần của ta trong
cuộc giao kèo này đơn giản là thu hút sự chú ý của ngươi. Mặc dù, ai đó khác ở
đây, kẻ rất muốn giết ngươi.”
Phía trên bọn họ, trên rìa của một mái nhà vỡ, một cái
bóng đen xuất hiện – một thân ảnh thậm chí còn cao hơn Kymopoleia.
“Con trai của Neptune,” một giọng trầm oang oang.
Tên khổng lồ trôi xuống. Những đám mây chất lỏng đen sền
sệt – có lẽ, chất độc – cuộn quanh làn da xanh da trời của hắn. Cái áo giáp
xanh lá cây của hắn được tạo hình cho giống với một mớ những cái miệng há hốc
đói khát. Trong hai tay hắn là những vũ khí của một đấu sĩ La Mã – một cây đinh ba và một cái lưới nặng nề.
Jason chưa bao giờ gặp tên trực tiếp tên khổng lồ này,
nhưng cậu đã nghe những câu chuyện. “Polybotes,” cậu nói, “kẻ tẩy-chay-Poseidon.”
Tên khổng lồ lắc lắc những bím tóc của hắn. Một tá những
con rắn bơi tự do – mỗi con có màu vàng xanh với một cái vương miện viền đăng
ten trên đầu. Những con Basilisk.
“Quả vậy, con trai của La Mã,” tên khổng lồ đáp. “Nhưng,
nếu ngươi thứ lỗi cho ta, chuyện ngay lúc này của ta là với Perseus Jackson. Ta
đã theo dấu hắn từ tận lúc qua Tartarus. Bây giờ, ở đây nơi đống tàn tích của
cha hắn, ý ta là nghiền nát hắn một lần và tất cả.”

