Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 09 - Phần 1
Chương
9: Thích một người, vốn đâu cần lý do
Cảm giác rung động tinh tế này xuất phát từ cảm xúc không thể
kìm nén. Giữa cảnh xuân, hai người nhìn nhau chăm chú, ánh mắt phiêu du tựa làn
gió. Sự thấu hiểu giữa hai trái tim giống như khuy áo và khuyết áo, chìa khóa
và ổ khoá, có hòa hợp thì mới mở được ra.
Ai là chìa khóa của ai? Và ai là ổ khóa của ai? Tất cả đều phải chờ vào cái duyên huyền diệu. Duyên là thiên
ý, là thứ mà có cầu cũng chưa chắc đã được.
1.
Hằng
ngày, Lam Tố Hinh đều đến tủ đựng đồ của Anh Hạo Đông, lấy một lọ quýt múi đóng
hộp và để lại đó một chiếc kẹo. Những chiếc kẹo hoa quả xinh xắn được bọc trong
lớp giấy bóng kính sặc sỡ, có khi là vị chanh, vị đào ngọt, có khi lại là vị
dứa, vị dâu tây, mùi vị thanh thanh ngọt ngọt, rất ngon, đây là loại kẹo mà cô
thích ăn nhất. Tuy biết phần lớn con trai đều không thích ăn đồ ngọt nhưng cô
hy vọng anh sẽ thích chúng. Bởi luôn cảm thấy trong lòng anh toàn một vị đắng
chát nên cô muốn để cuộc sống mỗi ngày của anh có chút dư vị ngọt ngào.
Không
biết anh có hiểu được ý tứ của cô không nhưng sau mỗi lần đến lấy quýt, cô đều
không thấy những chiếc kẹo kia đâu nữa. Có phải chăng anh đã ăn rồi không? Cô
mỉm cười, lại đặt vào đó một chiếc kẹo nữa, là vị quýt mà cô thích ăn nhất.
Đã
thành thói quen, mỗi ngày, Anh Hạo Đông đều đến tủ đựng đồ để lấy kẹo. Những
chiếc kẹo hoa quả tròn xinh, đủ vị, đủ màu sắc như đỏ, xanh, cam, vàng... khi ngậm,
vị ngọt ngào lan khắp khoang miệng.
Anh
không thích ăn kẹo nhưng ngày nào tan học, anh cũng chạy ngay đến chỗ tủ đựng
đồ, chờ mong được nhìn thấy những viên kẹo đủ màu, việc mà từ trước đến nay,
anh không nghĩ mình sẽ háo hức đến thế. Bóc lớp giấy bọc kẹo xinh xắn rồi như
một đứa trẻ, anh cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy, kẹp vào trang sách.
Tuy
miệng không chịu thừa nhận nhưng Anh Hạo Đông không thể lừa dối được bản thân
mình, chẳng biết anh đã thích Lam Tố Hinh từ khi nào. Tuy anh đã cố ý tránh né
cô hết lần này đến lần khác nhưng có vài người và vài việc, có lẽ đã được số
mệnh sắp đặt trước, trốn tránh thế nào cũng không được.
Anh
cũng không biết lý do vì sao anh thích cô. Tuy cô và Diệp U Đàm có khuôn mặt
giống hệt nhau nhưng lại là hai con người hoàn toàn khác biệt. Anh thích cô vì
cô chỉ là Lam Tố Hinh mà thôi.
Thích
một người, vốn đâu cần lý do. Cảm giác rung động tinh tế này xuất phát từ cảm
xúc không thể kìm nén. Giữa cảnh xuân, hai người nhìn nhau chăm chú, ánh mắt
phiêu du tựa làn gió. Sự thấu hiểu giữa hai trái tim giống như khuy áo và
khuyết áo, chìa khóa và ổ khoá, có hòa hợp thì mới mở được ra.
Ai là chìa khóa của ai? Và ai là ổ khóa của ai? Tất cả đều phải chờ vào cái duyên huyền diệu. Duyên là thiên
ý, là thứ mà có cầu cũng chưa chắc đã được.
Hôm
nay, chiếc kẹo dành cho Anh Hạo Đông có vị quýt, chua chua, ngọt ngọt, rất
ngon. Vị ngọt ngập tràn khoang miệng suốt quãng đường ngồi xe về nhà. Vừa bước
vào, anh đã thấy Anh Duy Hạ và Mộ Dung San đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt
họ rất khó coi, như vừa cãi nhau xong. Anh nhanh chóng đoán ra mọi chuyện nhưng
vẫn cố tỏ vẻ thản nhiên, nói: “Anh cả, San San, sao hôm nay hai người lại rảnh
rỗi về đây ăn cơm thế này? ”
Mộ
Dung San giận dỗi nói: “Cơm nước gì chứ, sắp tức đến no cả bụng rồi đây.”
“Sao
vậy?”
Cô
ta hất hàm, nói: “Hỏi anh cả cậu đi.”
Anh
Hạo Đông nhìn Anh Duy Hạ với ánh mắt dò hỏi, anh ta nhíu chặt mày, nhẫn nại
nói: “San San, anh đã nói chỉ là hiểu lầm thôi mà, em còn muốn anh giải thích
bao nhiêu lần nữa đây?”
“Hiểu
lầm à? Em đã thấy tận mắt cô ta hôn anh, anh còn nói hiểu lầm cái gì nữa?”
“San
San, như em nói đó, em thấy cô ta hôn anh chứ đâu phải anh hôn cô ta! Cô gái đó
du học bên Anh, sống rất thoáng và bạo dạn, cô ta chủ động làm vậy, nếu anh có
lỗi thì chỉ là do nhất thời không tránh kịp mà thôi.”
Anh
Hạo Đông đứng bên cạnh, không lên tiếng, khi nghe thấy Anh Hạo Đông nói đến cô
gái nào đó du học bên Anh về thì ngơ ngác, sau đó thầm thở phào. Cô gái mặt mộc
xuất hiện trong căn nhà ở đường Triều Dương đêm đó khá mảnh mai và dịu dàng,
tuyệt đối không thể là cô gái bạo dạn trong câu truyện này. Xem ra Mộ Dung San
vẫn chưa phát hiện ra sự tồn tại của cô ta, mà đang ghen với một cô gái Tây hóa
nào đó.
"San
San, xem ra chị thực sự hiểu nhầm anh cả em rồi. Anh ấy trước nay rất thật thà,
chị cũng biết đấy, anh ấy chưa từng chơi bời trăng hoa ở bên ngoài. Chuyện phụ
nữ chủ động tấn công, khiêu khích, chị không thể đổ hết trách nhiệm lên đầy anh
ấy được."
"Hạo
Đông, cậu đương nhiên sẽ phải bênh vực anh cậu rồi. Cậu không biết lúc đó tôi
tức đến mức nào đâu, tôi và anh ấy đang ngồi uống cà phê trong quán, lúc tôi đi
vệ sinh xong quay ra, đã thất một cô gái ăn mặc bốc lửa đang hôn hết má trái
lại má phải của anh ấy."
"Người
ta đi du học ở Anh về đương nhiên sẽ quen thói gặp ai cũng hôn, đây là nghi thức
chào hỏi của họ. San San, lẽ nào chị không biết?"
"Tôi
biết, nhưng thấy cô ta âu yếm ôm chồng chưa cưới của tôi, còn hôn lấy hôn để,
tôi bực lắm."
"Được
rồi, anh cả sau này cũng phải chú ý, không được để những cô gái bốc lửa đến gần
mình trong phạm vi ba bước. San San, chị thấy thế có được không?"
Mộ
Dung San bật cười. "Hạo Đông, đúng là gần đây đầu óc cậu khá lên nhiều
rồi, vẫn thích nói đùa như trước đây. Chẳng trách hôm nay mẹ lại có tâm trạng
cùng đi mua quần áo với bà Chu, đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa về."
Mộ
Dung San đã nguôi giận, Anh Duy Hạ rất cảm kích, nói: "Hạo Đông, vừa rồi
cảm ơn em."
"Không
có gì, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Anh thân mật với một cô gái ở giữa đám đông
thì nói lên được điều gì chứ, dù sao cũng chẳng phải canh ba nửa đêm..."
Chưa nói hết câu, Anh Hạo Đông đã chợt nhận ra mình lỡ lời, vội im lặng, không
nói nữa.
Vẻ
mặt Anh Duy Hạ trở nên vô cùng phức tạp, anh ta vội vàng cáo từ: "Hạo
Đông, anh còn có việc, phải đi trước đây"
"Không
ở lại ăn tối sao?"
"Thôi,
khi nào mẹ về, em chào mẹ giúp anh."
Anh
Duy Hạ cùng Mộ Dung San vội vã rời đi. Anh Hạo Đông nhìn theo bóng họ, cảm thấy
vô cùng có lỗi với sự lỡ lời của mình.
Đã
rất lâu rồi Quảng Viễn chưa đến Diệp gia, bà Diệp liền gọi điện bảo anh ta đến
nhà mình ăn cơm. Anh ta biện cớ nói công viện quá bận, không có thời gian, khéo
léo từ chối hết lần này đến lần khác. Sau vài ba lần, bà Diệp đột nhiên nhận ra
điều gì đó, bóng gió hỏi Lam Tố Hinh: "Tố Hinh, cháu nói xem, vì sao gần
đây không thấy Quảng Viễn đến nhà chúng ta nữa?"
"Cháu
không biết, có thể công việc của anh ấy rất bận."
"Dù
bận đến đâu thì cũng không đến mức thiếu thời gian ăn một bữa cơm chứ! Cháu với
thằng bé cãi nhau à?"
"Không
ạ, cháu với anh ấy thì có gì để cãi nhau chứ? Chúng cháu chỉ là bạn bè bình
thường, giận dỗi gì mà cãi nhau hả dì?" Lam Tố Hinh nói thẳng suy nghĩ của
mình.
"Tố
Hinh, cháu chỉ coi Quảng Viễn là bạn bè bình thường thôi sao?"
"Đúng
vậy ạ!"
"Thật
ra Quảng Viễn là một chàng trai tốt, Tố Hinh, nếu cháu muốn tìm bạn trai thì
Quảng Viễn là người phù hợp nhất." Bà Diệp không ngầm ám chỉ nữa mà nói
thẳng vào vấn đề.
Lam
Tố Hinh coi như không hiểu ý của bà, nói: "Dì à, bây giờ cháu chưa muốn
tìm bạn trai, việc học hành vẫn quan trọng hơn. Cháu đi ôn bài đây!"
Ở
lì trong căn phòng nhỏ, cô mở một trang sách, giả vờ chăm chú học bài. Bà Diệp
không tiện nói tiếp, đành đi ra ngoài, đóng cửa phòng để cô học. Lam Tố Hinh
ngồi bên bàn học, lúc thì lấy tấm thiệp nhét trong khung ảnh ra ngắm nghĩa, lúc
lại cầm chiếc hộp đựng tiền, lắc qua lắc lại. Chỉ là mấy đồ vật nhỏ bé và chẳng
có mấy giá trị nhưng khi nhìn ngắm chúng, trong lòng cô lại tràn ngập cảm giác
ấm áp lạ thường.
Chủ
nhật, bà Diệp gọi cho Quảng Viễn, bảo anh ta đến ăn cơm, bà còn nói đã hầm
xương sườn ngó sen mà anh ta thích ăn nhất. Anh ta nói đang phải tăng ca, không
đến được, định ngỏ lời xin lỗi thì bà Diệp liền chặn lại: "Không sao, nếu
cháu tăng ca không đến được thì bác sẽ bảo Tố Hinh mang đến cho cháu. Bác hầm
nhiều canh lắm, nhà bác không thể ăn hết được, cháu tăng ca thì cũng phải bớt
chút thời gian ăn cơm chứ?"
Quảng
Viễn im lặng hồi lâu rồi nói: "Để Tố Hinh mang đến cho cháu thì không tiện
lắm. Cháu đã đặt đồ ăn nhanh rồi, bác gái, thực sự không cần phiền phức vậy
đâu."
"Không
sao, chủ nhật Tố Hinh cũng rảnh mà, con bé cũng cần ra ngoài đi dạo một chút,
chứ nó cứ nhốt mình trong phòng đọc sách suốt ngày, rất dễ bị gù lưng, cận thị.
Được rồi, cứ quyết định vậy đi, lát nữa bác sẽ bảo Tố Hinh mang cơm đến cho
cháu."
Bà
Diệp không để Quảng Viễn kịp từ chối, dập máy luôn. Lam Tố Hinh ở bên cạnh nghe
vậy thì chỉ biết thầm cười khổ. Đối với người dì cố chấp, luôn muốn vun đắp cho
cô với Quảng Viễn này, xem ra rất khó có thể ậm ờ đối phó cho qua, nhất định
một ngày nào đó, cô phải nói chuyện này rõ ràng với bà mới được.
Hôm
nay, cô cứ làm theo lời bà trước đã. Mang cơm cho Quảng Viễn cũng chẳng sao,
anh thừa biết trái tim cô đang đặt ở đâu, cũng biết lần này cô đến là phụng
mệnh của dì nên sẽ không hiểu lầm.
Từ
Diệp gia đến công ty của Quảng Viễn phải đi xe buýt gần ba mươi phút. Vì đường
khá xa, trời lại mưa lất phất nên Lam Tố Hinh không đi xe đạp. Xe buýt hôm nay
rất đông, người đứng lô nhô, cô đành xách cặp lồng giữ nhiệt chen xuống phía
sau, ở đó may ra vẫn còn chỗ đứng. Trên chỗ ngồi dành cho hai người ở phía sau
có một cặp nam nữ đang thấp giọng nói chuyện. Giọng anh chàng kia vô cùng tức
giận: "Anh đã làm bao nhiêu việc vì em, tại sao vẫn không thể khiến em
động lòng?"
Cô
gái kia vô cùng khổ sở nói: "Em biết anh đã làm rất nhiều việc vì em, em
vẫn luôn cảm kích anh, nhưng em thực sự không thể yêu anh được nữa!"
"Tại
sao lại không thể? Quan hệ giữa chúng ta vẫn luôn tốt đẹp, nếu người đàn ông đó
không xuất hiện..."
Cô
gái liền ngắt lời: "Tiểu Vũ, em phải nói thế nào thì anh mới chịu hiểu
đây? Chuyện này không liên quan gì đến người khác, là do em từ trước đến nay
đều chưa hề yêu anh. Sở dĩ em ở bên anh bốn năm là vì anh chịu chu cấp tiền cho
em đi học. Bây giờ, em đã có thể tự kiếm được tiền rồi, anh hãy nhận lại số
tiền em trả anh rồi buông tha cho em đi, đừng đến tìm em nữa."
"Tú
Nhuận, em nợ anh đâu chỉ có tiền. Em nợ anh rất nhiều."
Tú
Nhuận, cái tên này nghe rất quen, giọng nói của cô gái này cũng càng quen hơn.
Lam Tố Hinh bất giác quay đầu lại nhìn. Khuôn mặt người con trai kia rất thô
kệch, còn khuôn mặt của cô gái ngồi cạnh lại xinh đẹp như đóa hoa lan. Cô lập
tức nhận ra. Ấy, đây chẳng phải chính là cô y tá Tần Tú Nhuận đó sao?
Lam
Tố Hinh không lên tiếng chào cô ta, vì lúc này cô chẳng mấy vui vẻ. Khuôn mặt
xám xịt, cô ta còn liên tục cắn chặt môi, không để ý đến mọi người xung quanh,
nếu giờ cô đột nhiên đến chào thì hình như không được hay cho lắm.
"Tiểu
Vũ, xin anh công bằng một chút. Đúng, em biết để cung cấp tiền cho em đi học,
anh đã phải bán căn nhà bố mẹ anh để lại, nhưng em cũng đã đánh đổi bốn năm
thanh xuân đẹp đẽ nhất để ở bên anh rồi, hơn nữa, em còn nguyện ý bồi thường
gấp đôi số tiền đó cho anh. Em xin anh rủ lòng thương, buông tha cho em
đi!"
"Tú
Nhuận, có phải em muốn cùng người đàn ông kia..."
"Tiểu
Vũ!" Tần Tú Nhuận lại lần nữa ngắt lời anh ta, hít một hơi thật sâu rồi
nói: "Được rồi, chúng ta xuống xe rồi hẵng nói tiếp."
Sau
đó, họ vội vã xuống xe, Lam Tố Hinh nhìn theo bóng họ xa dần, trong lòng dấy
lên sự đồng cảm. Xem ra thân thế của Tần Tú Nhuận cũng chẳng tốt hơn cô là bao,
nếu không thì sao phải dựa dẫm vào một người đàn ông để có tiền ăn học? Cùng là
người lưu lạc tha phương nhưng cô vẫn may mắn hơn cô ấy một chút, vì trong lúc
túng quẫn, bất đắc dĩ phải tự bán mình thì thật may vào được Anh gia. Hơn nữa,
Anh phu nhân cũng rất tốt, bà để cô rời đi, không một lời trách móc. Không như
Tần Tú Nhuận, có tiền "chuộc mình" rồi mà vẫn cứ vướng víu, chưa
thoát được.
2.
Lúc
Lam Tố Hinh tìm được đến công ty của Quảng Viễn, đã thấy anh đứng đợi ở trước
cửa từ bao giờ.
Gần
đây, Quảng Viễn như một người tham công tiếc việc, lao đầu vào làm không
ngừng nghỉ, anh mượn bận rộn để lấp đầy cuộc sống tẻ nhạt của mình. Anh không
thể để mình nhàn rỗi, vì cứ hễ nhàn rỗi là lòng lại rối như tơ vò. Nhìn
thấy Lam Tố Hinh, anh ta miễn cưỡng nở nụ cười. "Bác gái thật là... không
để anh từ chối đã dập điện thoại rồi. Còn cố tình để kênh máy, anh không thể
gọi lại được. Thật ngại quá, để em phải đi thế này."
Lam
Tố Hinh mỉm cười, đưa cặp lồng cơm cho anh. "Không sao, anh mau cầm vào
trong ăn đi. Để nguội sẽ không ngon nữa."
"Cảm
ơn em, lên trên ngồi một lát không?"
Lam
Tố Hinh ngẫm nghĩ giây lát. "Được!"
Quảng
Viễn hơi bất ngờ, vừa cùng cô lên lầu vừa nói: "Anh cứ tưởng em sẽ không
đồng ý."
"Sao
lại không đồng ý? Quảng Viễn, em đâu có coi anh là bão lũ hay mãnh thú. Chúng
ta là bạn bè! Hơn nữa, thực ra em vẫn luôn muốn có một người anh trai giống như
anh."
Quảng
Viễn cười khổ. "U Đàm nói cô ấy luôn coi anh là anh trai, giờ đến em cũng
nói vậy. Có phải anh chỉ có thể vào vai anh trai thôi không?"
“Không
đâu, rồi cũng sẽ có lúc anh gặp được người con gái yêu anh thật lòng, chỉ sợ
lúc đó anh lại coi cô ấy là em gái thôi.”
Lam
Tố Hinh nói giọng nửa đùa nửa thật khiến Quảng Viễn chỉ biết thở dài. “Chắc
thế, ở đời vẫn luôn có những khoảnh khắc bất ngờ như vậy. người anh thích lại
không thích anh, người thích anh anh lại không thích.”
“Quảng
Viễn, anh yên tâm, thời gian còn dài, nhất định anh sẽ gặp được một người dành
cho anh.”
Quảng
Viễn nghiêm túc nhìn cô. “Vậy em... rất thích hợp với Anh Hạo Đông, phải
không?”
Lam
Tố Hinh bỗng đỏ mặt, không muốn nói tiếp chủ đề này nữa. Quan hệ giữa cô và Anh
Hạo Đông khá tế nhị, chỉ hai người họ tự hiểu ý của đối phương, chưa thể nói rõ
cho người ngoài nghe. Cô liền nói lảng sang một số câu chuyện phiếm khác, hết
hỏi Quảng Viễn về công việc ở công ty lại hỏi đến nghiệp vụ chính anh ta. Quảng
Viễn cũng biết ý, không nhắc đến chuyện kia nữa.
Sau
khi ăn cơm xong, Quảng Viễn nói cho Lam Tố Hinh biết tháng sau, anh được điều
đến một chi nhánh ở thành phố khác làm việc. Cô hơi ngạc nhiên. "Sao lại
đến nơi xa như vậy?"
"Công
ty đã yêu cầu mà anh cũng muốn đi. Anh muốn thay đổi môi trường, thử bắt đầu
cuộc sống mới."
"Vậy
hai bác cũng để cho anh đi sao?"
"Bố
mẹ anh đều ủng hộ, đặc biệt là mẹ anh, bà nói nam nhi chí tại bốn phương, ra
ngoài xông pha là cần thiết."
Lam
Tố Hinh mỉm cười. "Vậy em cũng ủng hộ anh, Quảng Viễn, đến môi trường mới,
nhất định phải bắt đầu cuộc sống mới. Những chuyện trước đây, chuyện vui thì có
thể nhớ, còn chuyện không vui thì anh hãy quên đi."
Quảng
Viễn nhìn Lam Tố Hinh rồi đột nhiên khẽ ôm lấy cô. "Cảm ơn em, Tố Hinh!"
Cái
ôm này chỉ là tình cảm giữa anh trai và em gái, Lam Tố Hinh không từ chối, cô
ngẩng đầu nhìn anh, nói: "Khi nào anh đi, nhất định phải nói cho em
biết, em sẽ đến tiễn anh."
Sắc
mặt Quảng Viễn bỗng trở nên ảm đạm. "Ngày Mười bảy tháng Ba là ngày giỗ
đầu của U Đàm, qua ngày này anh sẽ đi."
Ngày
Mười bảy tháng Ba - ngày giỗ đầu của Diệp U Đàm. Lam Tố Hinh bỗng thấy
lòng se lại.
Chẳng
mấy chốc đã đến tháng Ba, yên hoa tam nguyệt, là khoảng thời gian vô cùng đẹp
đẽ, nơi nơi hoa nở, đua nhau khoe sắc. Nhưng giữa khung cảnh đẹp như tranh vẽ
này, Lam Tố Hinh lại nhạy cảm phát hiện ra cảm xúc của Anh Hạo Đông càng lúc
càng tụt dốc. Cô biết lý do tại sao.
Những
lúc gặp nhau, cô cố ý kể cho anh nghe rất nhiều chuyện vui vẻ, đặc biệt là
những chuyện hài hước trong ký ức thời thơ ấu của cô.
Lúc
đó, bố cô chưa qua đời, họ cùng nhau sống trong một căn nhà mái ngói ngoài
ngoại ô. Phía trước căn nhà là một cái sân nhỏ, trong sân trồng rất nhiều hoa
tố hinh. Lúc hoa chưa nở, trên cây đầy những nụ li ti, trắng như hạt trân châu,
tỏa hương ngan ngát. Mẹ vẫn thường ngắt nụ hoa tố kinh, lấy kim chỉ xâu thành
một chuỗi, làm vòng tay và vòng cổ cho cô đeo. Bố thì thường bế cô trong lòng,
hít hà hương hoa thoang thoảng trên người cô, rồi giả vờ như người say, nói:
"Con gái bé nhỏ của bố thật là thơm! Đúng là một em bé thơm tho."
Tiếng
cười nói của gia đình cô lãng đãng bay trong hương hoa tố hinh dưới ánh trăng,
mãi không tan biến. Đó là bức tranh tuổi thơ vui vẻ nhất và cũng hạnh phúc nhất
trong ký ức của Lam Tố Hinh.
Thời
gian trôi qua, bố mẹ cô lần lượt qua đời, để lại cô một mình sống giữa thế giời
này. Lam Tố Hinh vốn định nói chuyện vui đê Anh Hạo Đông không nghĩ
ngợi linh tinh nữa, ai ngờ cuối cùng, bản thân cô lại cảm thấy buồn bã. Chuyện
quá khứ càng đẹp đẽ thì khi hồi tưởng sẽ càng thấy thê lương, vì lúc muốn
chăm sóc cha mẹ thì cha mẹ đã chẳng còn.
Anh
Hạo Đông chăm chú nghe câu chuyện cô kể. Đến khi giọng nói của cô càng lúc càng
khẽ thì anh chỉ biết nhìn cô, không nói một lời rồi lặng lẽ duỗi cánh tay, nắm
chặt bàn tay cô. Lòng bàn tay to lớn, ấm áp, sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo của cô,
hơn thế còn sưởi ấm trái tim cô.
Trưa
nay, Lam Tố Hinh lại không về Diệp gia ăn cơm, Anh Hạo Đông nói muốn đưa cô đến
một nơi.
Anh
đạp xe, chở cô ra ngoại thành. Hai bên đường lớn tràn ngập một màu xanh. Những
cánh đồng xanh tươi ngút ngàn, xa xa là ngọn đồi với những hàng cây cổ thụ xanh
thẫm, các loài hoa dại đua nhau khoe sắc, điểm xuyết vào bức tranh toàn màu
xanh đó. Từng làn gió khẽ phả vào mặt, trong gió có mùi thanh thanh, trong lành
của hoa cỏ và mùi thuốc nhàn nhạt trên người anh. Gió mặc sức đùa giỡn mái tóc
đen dài và chiếc váy trắng tinh khôi của cô, cuối cùng tràn vào trái tim
cô. Một trái tim vấn vấn vương, quyến luyến trong gió xuân.
Khẽ
bám vào eo anh, cô không hỏi anh đi đâu mà vì đi đâu cũng không còn quan trọng
nữa, chỉ cần cô và anh được ở bên nhau thì cho dù đến cùng trời cuối đất, cô
cũng cam lòng.
Nơi
anh muốn đưa cô đến là một hoa viên lớn. Một ông lão có mái tóc bạc trắng tươi
cười chạy ra, giọng nói vô cùng thân thiện: "Cô cậu đến mua hoa hay đến
tham quan?"
"Ông
à, tôi nghe nói nơi này trồng rất nhiều loài hoa, vậy có hoa tố hinh
không?"
"Có
chứ, mời cô cậu vào trong xem."
Hóa
ra anh đưa cô đến tận đây là để mua hoa tố hinh, trong lòng Lam Tố Hinh bỗng
tràn ngập hạnh phúc.
Ông
lão hiếu khách đưa họ đi tham quan khu vườn một lượt. Khu vườn rất rộng, những
loài hoa khác nhau trồng thành từng luống thẳng hàng. Trong từng căn phòng
kính, hoa đua nhau nở rộ, hương thơm bay ngập phòng, khiến lòng người say đắm.
Nhưng
cho dù trước mắt có hàng trăm, hàng nghìn loài hoa đẹp đẽ, Lam Tố Hinh vẫn giữ
một tình cảm đặc biệt với hoa tố hinh. Trong vườn hoa của ông lão có trồng
giống hoa tố hinh màu đỏ, màu vàng và màu trắng, cô chọn một chậu hoa tố hinh
màu trắng. Hoa tố hinh thường nở vào mùa hè và thu nên lúc này, giữa cành lá
mới chỉ nhú lên mấy chiếc nụ nhỏ xíu, li ti như hạt gạo, nằm khuất dưới bóng lá
xanh, trông như nàng thiếu nữ thẹn thùng, e lệ ôm chiếc tì bà, che đi nửa khuôn
mặt. Cô ngắm nghía chậu hoa hồi lâu, thích đến nỗi không nỡ rời tay.
Ông
lão cười hớn hở, dặn dò cô một vài điều cần chú ý khi chăm sóc cây hoa.
"Đến khoảng tháng Tư, tháng Năm là hoa nở nhiều như gấm rồi."
Trên
đường quay về thành phố, Lam Tố Hinh cười tươi như hoa. Cô hứa với Anh Hạo
Đông: "Lúc nào nở hoa, em sẽ mang đến cho anh xem. Không, lúc những chiếc
nụ này lớn hơn, em sẽ mang đến cho anh xem, để anh có thể nhìn ngắm từng chiếc
nụ như những hạt trân châu vô cùng xinh đẹp này."
"Em
cứ xâu một chiếc vòng bằng nụ hoa rồi đeo lên cổ tay cho anh xem là được rồi,
không cần mang cả chậu đến trường đâu."
"Cũng
được, em sẽ xâu thêm một chiếc vòng nữa, để anh treo ở đầu giường, được không?
Lúc còn nhỏ, mẹ em vẫn thường treo nó trong màn cho em, mùi hoa thoang thoảng
khiến em ngủ rất ngon."
"Được!"
Lam
Tố Hinh mang chậu hoa về Diệp gia, giống như lần trước, Anh Hạo Đông dừng xe
cách Diệp gia khoảng vài chục mét rồi để cô tự đạp xe về. Vừa đón lấy chiếc xe
từ trong tay anh, cô bỗng nghe thấy một tiếng gọi thất thanh: "Tố
Hinh!"
Vừa
ngẩng đầu lên, cô liền nhìn thấy ông Diệp với vẻ mặt ngỡ ngàng đang sải bước về
phía mình. Trong tay là chiếc cặp tài liệu, có lẽ ông đang chuẩn bị đi làm.
Bình thường buổi trưa ông không về nhà ăn cơm, sao hôm nay lại đột nhiên về vậy
nhỉ? Lam Tố Hinh nhất thời đờ đẫn, Anh Hạo Đông cũng ngây người.
Ông
Diệp nhanh chóng bước đến trước mặt họ, có vẻ như đang cố trấn tĩnh, dù sao
cũng là đàn ông, ông không thể quá xúc động như bà Diệp được. Ông nhìn Anh Hạo
Đông với ánh mắt lạnh lùng, sắc bén. Cái nhìn đó như lưỡi dao vô hình, cứa vào
trái tim anh đến rỉ máu. Sau đó, ông quay sang Lam Tố Hinh, gay gắt nói:
"Về nhà với chú!"
Lam
Tố Hinh vốn định lên nhà cất chậu hoa rồi sẽ xuống ngay, bảo Anh Hạo Đông ở đây
đợi cô mấy phút nhưng tình hình này thì rõ ràng là không được nữa rồi. Cô để tay
sau lưng, ra hiệu bảo anh rời đi trước.

