Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 01 - Phần 3
3.
Cốc
nước đó giống như dòng suối mát lành, nhờ có nó mà Lam Tố Hinh mới đủ sức để
tiếp tục độc hành giữa trời nắng chang chang, lúc nào khát lắm, cô mới nhấp một
ngụm nhỏ. Giống như cảm giác lê bước trên sa mạc, mỗi ngụm nước đều quý báu vô
cùng.
Đi
đến mức sắp kiệt sức, cuối cùng cô cũng tìm được việc trong một nhà hàng Trung
Quốc, còn được bao ăn, ở. Đúng lúc đang bận rộn chuẩn bị bữa tối cho thực
khách, giám đốc nghe nói cô từng có kinh nghiệm phục vụ quán ăn, liền nhận cô
vào làm việc. Trong quán ăn nhanh trước đây, cô chỉ phụ trách công việc bưng bê
và nhận order của khách, nhưng ở nhà hàng này, cô phải làm cả những việc như
rửa rau, rửa bát, bưng bê, dọn dẹp bàn, đi đưa hàng... Tất nhiên mới đến thì
phải chấp nhận làm những công việc giống tạp vụ, ai cũng có thể gọi cô đến,
quát cô đi, bận bịu đến độ quay như chong chóng.
Buổi
tối sau khi tan làm, người cô mệt rũ.
Một
người đồng nghiệp đưa cô đến phòng ở dành cho nhân viên của nhà hàng. Căn phòng
này rộng chừng mười mét vuông, bốn mặt tường vừa khéo kê được bốn chiếc giường
tầng, dành cho tám người ở. Người đông phòng nhỏ, lại không có thiết bị thông
gió. Hơn nữa, giờ đang là mùa hè, vừa bước vào phòng, hơi người ngột ngạt xộc
thẳng vào mũi. Lam Tố Hinh không kìm được đưa tay bịt mũi, có người khinh bỉ
bĩu môi. “Dào ơi, cô nhạy cảm như vậy sao không đến biệt thự mà ở?”
Lam
Tố Hinh lẳng lặng bỏ tay xuống.
Đêm
đó, cô ngủ không ngon giấc. Trong phòng vô cùng nóng bức, đã thế tiếng ngáy của
cô gái nằm giường bên phải cứ đập vào tai, cộng thêm mùi hôi hám, chua lòm của
cô nằm giường bên trái xộc vào mũi khiến Lam Tố Hinh cảm thấy lợm giọng, buồn
nôn. Tai và mũi đều bị quấy rầy, cô gần như mất ngủ cả đêm. Ngày hôm sau, đầu
cô nặng trịch, lê lết đến nhà hàng làm việc.
Công
việc này tuy được bao ăn, ở nhưng ở đã thảm, ăn còn thảm hơn. Ông chủ nhà hàng
đúng là một tên keo kiệt, bủn xỉn, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì ông ta
ra sức tiết kiệm. Một suất ăn của nhân viên chỉ có hai món rau, một món canh,
gần như không có chút váng dầu nào. Rất nhiều nhân viên phục vụ trong lúc dọn
bàn đã lén bưng những món ăn khách không ăn hết vào phòng rửa, ăn ngấu nghiến,
có người còn “hào phóng” gọi Lam Tố Hinh đến cùng ăn.
Chỉ
khi nào quá đói, không thể chịu nổi, Lam Tố Hinh mới nghĩ đến chuyện ăn những
thứ đó, giống như hôm gần chết khát ấy, bất đắc dĩ phải nhặt chiếc cốc đã dùng
để rót nước uống. Còn bây giờ, tuy đồ ăn hằng ngày nhạt nhẽo, không dầu mỡ,
những vẫn có cái mà nhét cho no bụng, Lam Tố Hinh tuyệt đối không muốn ăn đồ
thừa của người khác. Cô gượng cười rồi lắc đầu rời đi.
Làm
việc trong nhà hàng được hơn một tuần, hôm đó, Lam Tố Hinh đi đưa đồ ăn cho một
công ty quảng cáo, biết họ đang tuyển nhân viên đánh máy, cô lập tức tự giới
thiệu rồi đánh thử một bản văn kiện cho họ xem. Thấy cô đánh vừa nhanh vừa tốt,
ông chủ rất hài lòng, hỏi: “Công ty của chúng tôi làm ăn nhỏ lẻ, không bao ăn,
ở đâu. Cô có thể tự tìm chỗ ở, được không?”
Lương
của nhân viên đánh máy không cao, nếu không bao ăn, ở thì tiền lương còn chẳng
đủ để thuê phòng. Lam Tố Hinh rất thất vọng, nhưng không cam chịu bỏ qua, liền
nói với ông chủ: “Để tôi suy nghĩ xem có thể tìm được chỗ ở không, có gì mai
tôi quay lại, trả lời ông, được chứ?”
Ông
chủ lập tức đồng ý: “Được, tôi sẽ đợi cô!”
Lam
Tố Hinh trở về nhà hàng, xốc lại tinh thần, đi tìm A May, nhân viên thu ngân.
A
May là người duy nhất ở đây thuê phòng bên ngoài, vì bạn trai của cô ta làm
việc tại một khu công nghiệp ở ngoại thành, cuối tuần nào cũng ngồi xe buýt hai
giờ đồng hồ, đến thăm người yêu. Để có thể hưởng thụ thế giới của hai người, họ
thuê một căn hộ khép kín, sống cho thoải mái.
Lúc
Lam Tố Hinh nói muốn cùng A May thuê phòng, A May không cần suy nghĩ, liền
thẳng thừng từ chối: “Tôi sao có thể sống chung với cô được? Cô biết đấy, cứ
cuối tuần là bạn trai tôi lại về.”
“Tôi
biết, A May. Tôi muốn thuê phòng chung với cô, tiền phòng, tiền điện nước và
tất cả các phụ phí khác đều chia đôi. Lúc nào bạn trai của cô về, tôi sẽ đi chỗ
khác ngủ tạm một đêm, tuyệt đối không cản trở thế giới riêng của hai người đâu.
Ban ngày, tôi đi làm, cũng không ở trong phòng, buổi tối mới về ngủ. Tôi cũng
không ngủ trên giường của cô, chỉ cần trải một tấm thảm dưới đất là được. cô
xem như thế có được không?”
A
May đắn đo, suy nghĩ, hình như có vẻ đã xuôi xuôi. Tiền thuê phòng giảm được
một nửa, lại không ảnh hưởng đến việc “hội ngộ” bạn trai vào cuối tuần. Suy
nghĩ một lát rồi cô ta gật đầu, nói: “Vậy được, nhưng tôi cứ phải nói thẳng,
chỉ cần bạn trai tôi quay về, bất luận là lúc nào, cô cũng phải tránh đi chỗ
khác đấy!”
Lam
Tố Hinh gật đầu như trống bỏi. “Nhất định là thế rồi!”
Tối
đó, Lam Tố Hinh xách hành lý đến căn hộ nhỏ của A May. Hôm sau, cô đến công ty
quảng cáo, chính thức nhận lời làm việc. Lúc cô xin ông chủ nhà hàng Trung Quốc
nghỉ việc, ông ta quay ngoắt, ngữ khí thay đổi một trăm tám mươi độ: “Mới làm
có mấy ngày đã nghỉ, không kết toán tiền công.”
Lam
Tố Hinh không nói, tốt xấu gì mấy ngày này, cô ở đây cũng có cơm ăn, chỗ ngủ,
không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, tiền công coi như nộp vào phí ăn, ở
đi.
Ở
công ty quảng cáo, cô làm việc rất chăm chỉ, tuy đây chỉ là một công ty nhỏ,
thuê một căn hộ ba phòng, một sảnh làm văn phòng nhưng so với nhà hàng Trung
Quốc toàn mùi dầu mỡ kia vẫn tốt hơn nhiều. Trưa thì ăn cơm tại văn phòng, còn
buổi tối, cô chỉ ăn qua loa, hoặc nấu mỳ hoặc ăn bánh bao cho xong bữa.
Lam
Tố Hinh vô cùng cẩn trọng khi thuê chung phòng với A May. Cô biết, cuộc sống
trước mắt có yên ổn hay không hoàn toàn dựa vào thái độ của cô. Cô luôn cố
gắng không làm phiền đến cô ta, tối nào cũng đều đợi cô ta đi ngủ rồi mới trải
thảm xuống sàn, sáng sớm, khi cô ta chưa dậy, cô đã khẽ khàng thu dọn tấm thảm
gọn ghẽ. Đến cuối tuần, cô biết ý, tránh ra ngoài từ rất sớm. May lúc này là
mùa hè, Lam Tố Hinh có thể đến công ty quảng cáo, ngủ tạm một đêm trên bàn làm
việc.
Cuối
tuần đó, bạn trai của A May gọi điện nói có việc bận, không đến được nên tối
đó, Lam Tố Hinh và A May đã đi ngủ từ sớm. Ai ngờ hơn mười một giờ đêm, anh ta
lấy chìa khóa riêng mở cửa, mò vào phòng trong bóng tối. Anh ta giẫm lên chân
của Lam Tố Hinh, dọa cô một phen sợ hãi, nhảy dựng lên: “Á!”
A
May dậy bật đèn, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Không phải anh nói hôm nay có
việc không về sao?”
“Xong
việc rồi, anh liền bắt xe về thăm em ngay. Cô ấy là ai vậy?”
Anh
ta nhìn xoáy vào Lam Tố Hinh bằng ánh mắt không chút kiêng dè. Trời nóng như đổ
lửa, cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, hơn nữa, trước nay, cô vẫn quen
ngủ không mặc áo ngực, lúc này đột nhiên bị một người đàn ông nhìn chằm chằm,
liền cảm thấy lúng túng, khó xử, mặt đỏ bừng.
A
May nhanh nhẹn cầm bộ quần áo phông nam, đẩy bạn trai vào phòng vệ sinh tắm
rửa. Sau đó, cô ta thản nhiên nói với Lam Tố Hinh: “Cô xem, bạn trai tôi về
rồi, tối nay cô tìm chỗ khác ngủ đi nhé!”
Lam
Tố Hinh đành thay quần áo, đi ra ngoài. Cô đã đồng ý, hễ bạn trai của A May về,
cô sẽ lập tức tránh đi, nhường phòng lại cho họ. Nhưng tại sao anh ta lại quay
về đúng lúc này kia chứ? Đã hơn mười một giờ đêm rồi, cứ coi như cô đến công ty
ngủ nhờ thì giờ cũng chẳng bắt được xe buýt nữa. Bình thường cô phải mất nửa
tiếng đi xe buýt mới đến được nơi làm việc.
Nửa
đêm, đường phố vẫn sáng ánh đèn. Những chiếc đèn neon bảy màu rực rỡ trang
hoàng cho cảnh đêm thành phố thêm lung linh, huyền ảo. Phố xá ít người qua lại,
chỉ còn những chiếc đèn xe chớp nháy như sao băng trên mặt đường.
Lam
Tố Hinh lẻ loi, bước những bước vô định trong đêm tối, trong lòng tràn đầy sự
mơ hồ, không biết làm thế nào, cũng không biết nên đi đâu, về đâu. Cứ đi mãi,
đi mãi, nước mắt như những cánh hoa, lã chã rơi xuống mặt đường, cô biết khóc
cũng không có tác dụng gì nhưng không thể khống chế nổi cảm xúc của mình nữa
rồi. Tiếng khóc bất lực của cô vang lên giữa đường phố lúc nửa đêm, không một
ai nghe thấy.
Lam
Tố Hinh đi bộ hơn một tiếng đồng hồ mới tới công ty. Vừa mệt vừa tủi, cô đến
bên bàn làm việc, vừa đặt lưng xuống đã thiếp đi. Cô ngủ một mạch đến lúc có
người lay gọi mới tỉnh. Mở mắt ra liền nhìn thấy đồng nghiệp đang kinh ngạc
nhìn cô. “Sao cô lại ngủ ở đây?”
Công
ty không phải là chỗ để ngủ lại, Lam Tố Hinh bị ông chủ phê bình, còn thu hồi
chìa khóa cửa chính của cô, tránh sau này cô lại lén chạy đến ngủ.
Lam
Tố Hinh vô cùng chán nản, sau này, cuối tuần cô phải đi đâu để có được một đêm
yên ổn đây? Đồng nghiệp Vương Quảng Sinh kín đáo hỏi cô: “Cô không có chỗ ở à?
Chỗ tôi còn phòng trống, cô có thể chuyển đến bất cứ lúc nào.”
Vương
Quảng Sinh là một người đàn ông thấp bé, gầy gò, ba mươi tuổi và chưa kết hôn.
Anh ta là nhân viên nghiệp vụ của công ty, Lam Tố Hinh mới làm ở đây có mấy
ngày nhưng đã nhận ra anh ta có ý với cô. Nhưng anh ta hơn cô quá nhiều tuổi,
lại nghiện thuốc nặng, răng và ngón tay đều ám mùi khói thuốc, vàng xỉn, mỗi
khi anh ta nói chuyện đều tỏa ra một mùi hôi nồng nặc. Ở cùng anh ta sao?
Không, chuyện này tuyệt đối không thể.
Lam
Tố Hinh lịch sự mỉm cười. “Cảm ơn, tôi có chỗ ở rồi!”
Ai
ngờ sau khi tan làm, về nhà, A May đột nhiên nói: “Tố Hinh, tôi không muốn thuê
chung phòng nữa, cô tìm chỗ khác rồi chuyển đi nhé!”
Lam
Tố Hinh sững sờ, trả một nửa tiền thuê phòng chỉ để xin một chỗ trải vừa cái
chiếu, vậy mà giờ, cái chỗ bé tí teo ấy, cô cũng không giữ được nữa rồi.
“A
May, chẳng phải chúng ta đang sống rất tốt sao? Tại sao đột nhiên cô lại muốn
tôi chuyển đi?”
A
May không nhiều lời, một mực nói không muốn thuê chung phòng nữa, còn trả lại
số tiền Lam Tố Hinh đã đưa cho cô ta. Đương nhiên Lam Tố Hinh không biết chuyện
đêm qua, bạn trai của A May luôn miệng hỏi về cô khiến cô ta cảm thấy vô cùng
khó chịu, liền quyết định đuổi cô đi.
Thêm
một lần nữa, Lam Tố Hinh rơi vào cảnh túng quẫn. Cô xách túi hành lý, lang
thang trên đường, không biết đêm nay dung thân chốn nào? Cuối cùng cô đành cắn
răng, thuê tạm một phòng nghỉ nhỏ, tắm rửa rồi nằm ngủ. Ngày mai còn phải đi
làm rồi tìm chỗ trọ, nếu không nghỉ ngơi tốt thì sao có tinh thần để ứng phó
đây?
Sáng
hôm sau, Lam Tố Hinh tập trung thời gian, làm hết công việc được giao rồi xin
ông chủ cho nghỉ nửa ngày để chiều đi tìm phòng trọ. Trước khi đi, cô đã xem
xét một loạt các mẩu tin cho thuê nhà trên báo, mạng, có mấy căn phòng đang tìm
người ở ghép trong thành phố, xem qua thì có vẻ tương đối thích hợp, giá cả lại
vô cùng rẻ mạt. Nhưng giá rẻ đồng nghĩa với việc chẳng phải chỗ tốt đẹp gì.
Chúng đều thuộc khu nhà của những hộ nghèo, vừa nhỏ vừa bẩn. Đáng sợ nhất là,
những chủ phòng tìm người ở ghép nếu không phải đàn ông trung niên lôi thôi,
luộm thuộm với những ánh nhìn dung tục thì cũng là phụ nữ diêm dúa, trang điểm
lòe loẹt, ăn mặc hở hang, vừa nhìn đã biết ngay là gái đứng đường.
Lam
Tố Hinh sao dám ở cùng những người này kia chứ? Sau khi từ căn phòng cho thuê
cuối cùng bước ra, cô thở dài, nửa ngày coi như lại công cốc. Tối nay biết tính
sao đây, lại phải thuê nhà nghỉ sao? Trên người chẳng còn bao nhiêu tiền, không
biết đủ cho cô thuê nhà nghỉ mấy lần nữa đây? Thực sự Lam Tố Hinh đã đến bước
đường cùng rồi. Hay là tìm Vương Quảng Sinh, thử thương lượng, xin anh ta rộng
lòng, cho cô thuê một phòng vô điều kiện?
Lam
Tố Hinh ôm tâm sự nặng nề, băng qua đường, hoàn toàn không để ý đến tín hiệu
đèn dành cho người đi bộ đã bật sang màu đỏ. Một tiếng phanh gấp chói tai vang
lên bên tai cô, ngay sau đó, người tài xế thò đầu ra, cao giọng quát: “Tiểu
thư, qua đường phải cẩn thận thứ!”
“Xin
lỗi!”
Lam
Tố Hinh cuống quýt cúi đầu nhận lỗi, ai ngờ người tài xế nhìn thấy cô, bỗng
sững lại. “Ý, chẳng phải Lam tiểu thư đấy sao?”
Lam
Tố Hinh ngẩn người, không hiểu tại sao người này lại quen mình. Ngay sau đó,
cửa xe phía sau mở ra, bà Chu chậm rãi bước xuống, biểu cảm trên khuôn mặt bà
ấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. “Lam tiểu thư, rất vui khi gặp lại cô!”
Lần
thứ hai Lam Tố Hinh được bà Chu đưa vào tòa biệt thự màu trắng xinh xắn nằm ở
vịnh Ngân Sa.
Ban
nãy, cô vốn đang do dự xem có nên đi hay không thì bà Chu liền thuyết phục:
“Lam tiểu thư, nhìn túi hành lý trên tay cô, tôi đoán tối nay cô vẫn chưa có
chỗ để nghỉ? Quay về cùng tôi trước nhé, chỗ chúng tôi còn rất nhiều phòng
trống, cô cứ ở lại vài hôm cũng được.”
Lam
Tố Hinh cười khổ. “Nhưng... không phải các bà sẽ cho tôi ở vô điều kiện.”
“Đúng,
chúng tôi có mục đích của mình. Nhưng Lam tiểu thư, nếu cô thực sự không muốn,
chúng tôi cũng không ép. Chẳng qua là vì lần trước, phu nhân vẫn chưa nói hết,
cô đã lặng lẽ rời đi rồi, bà ấy cảm thấy rất đáng tiếc. Hôm nay lại gặp cô ở
đây, tôi muốn mời cô gặp phu nhân một lần nữa, nghe bà ấy nói kĩ hơn. Cứ coi
như cô đến làm khách, được không?”
Lam
Tố Hinh ngẫm nghĩ một lát, thấy như thế cũng chẳng sao, dù gì đêm nay cũng
không có chỗ để nghỉ ngơi, đến tòa biệt thự đó làm khách cũng chẳng có gì là
không được cả. Thế là cô lại bước vào tòa biệt thự màu trắng trên vịnh Ngân Sa
thêm lần nữa. Lần này, bà Chu không bảo cô ngồi đợi ở phòng khách dưới lầu nữa
mà trực tiếp đưa cô lên một căn phòng ở tầng hai. Căn phòng được bài trí hết
sức trang nhã, ấm áp, còn có một ban công nho nhỏ, trồng đầy hoa phong lan,
hương hoa dìu dịu tỏa khắp phòng. Bà Chu nói: “Lam tiểu thư, đêm nay cô ở lại
căn phòng này, được không?”
Lam
Tố Hinh ngây người, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng được sống trong một căn phòng
đẹp thế này.
“Tôi...
không cần đi gặp phu nhân trước sao?”
“Phu
nhân không có nhà, bà ấy có chút chuyện nên rời đi rồi, mấy ngày nữa mới quay
về. Lam tiểu thư, mấy ngày nay cô cứ ở lại đây, đợi bà ấy quay về hẵng nói,
được không?”
Cuối
mỗi câu nói, bà Chu đều thêm hai từ “được không”, ngữ khí vô cùng ôn hòa và tôn
trọng. Lam Tố Hinh không thắc mắc thêm nữa, có thể ở lại đây mấy ngày, so với
việc xách hành lý đi thuê nhà nghỉ hay thuê chung phòng với Vương Quảng Sinh,
chẳng phải tốt hơn gấp trăm lần sao? Cô thực sự không muốn từ chối. Tuy trong
căn nhà hoa lệ này từng có một tiếng gầm đáng sợ, nhưng một mình lang thang
ngoài đường lúc nửa đêm, trời tối đen như mực chẳng phải cũng khiến cô sợ hãi
như vậy sao?
Lam
Tố Hinh quyết định ở lại căn phòng này. Buổi đêm, cô khóa chặt cửa, vẫn chưa yên
tâm, liền kéo chiếc tủ đầu giường ra chặn cửa. Cho dù như vậy, cô vẫn ngủ không
ngon giấc, nửa đêm choàng tỉnh mấy lần. Lắng tai nghe ngóng, cả tòa nhà vô cùng
yên tĩnh, không có tiếng động nào khác thường, cũng không có tiếng gầm từng
khiến cô kinh hãi kia. Xem ra, bệnh nhân tâm thần đó không thường xuyên phát
bệnh. Cô ngẫm nghĩ một hồi rồi thiếp đi lúc nào không biết.
Sáng
sớm hôm sau, lúc Lam Tố Hinh tỉnh dậy, phát hiện mình sắp trễ giờ làm. Vội vàng
chạy xuống dưới lầu, cô gặp bà Chu ở đầu cầu thang.
“Lam
tiểu thư, chào buổi sáng!”
“Chào
buổi sáng, bà Chu.”
“Cô
có việc gì mà vội vàng như vậy?”
“Tôi
sắp muộn giờ làm rồi!”
Từ
vịnh Ngân Sa đến công ty quảng cáo ít nhất phải đi hai tuyến xe, mất một tiếng
đồng hồ chứ chẳng ít. Lúc này, chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ làm.
Bà
Chu hơi ngẩn người. “Cô làm việc ở đâu?”
Lam
Tố Hinh nói địa chỉ của công ty quảng cáo, bà Chu không để tâm lắm, chỉ khẽ
cười. “Cũng không xa, không phải vội, lát nữa tôi bảo A Thái đưa cô đi. Ăn sáng
trước nhé!”
A
Thái chính là người tài xế hôm qua đã nhận ra cô.
Sau
khi dùng xong bữa sáng phong phú nhất cuộc đời, Lam Tố Hinh còn được A Thái lái
xe đưa đến dưới lầu công ty quảng cáo. Lúc cô bước xuống xe, vừa khéo gặp Vương
Quảng Sinh, anh ta ngạc nhiên đến mức miệng há hốc.
Những
cô gái trẻ trung, xinh đẹp quả thực rất lợi hại, mới hôm trước còn phải ở lại
công ty, ngủ trên bàn làm việc, hôm nay đã đi làm bằng một chiếc xe đắt tiền,
còn có tài xế riêng. Chỉ là anh ta vẫn không hiểu, cô đã ngồi lên chiếc xe này
rồi thì hà cớ gì còn đến làm việc trong công ty nhỏ bé này chứ? Tuy không hiểu
rõ nhưng Vương Quảng Sinh đoán, Lam Tố Hinh chẳng còn ở công ty này lâu.
Lúc
tan làm, Lam Tố Hinh vừa bước ra khỏi tòa nhà liền nhìn thấy A Thái đã đứng đợi
ở dưới lầu, bà Chu quả thật rất chu đáo.
Có
người săn sóc thật tốt, không cần lo lắng bất cứ chuyện gì. Sau khi rời khỏi
nhà bố dượng, Lam Tố Hinh đã phải đơn độc chống chọi với cuộc sống lâu như vậy
rồi, lúc này có người để dựa dẫm, cô thực sự không muốn từ chối... Cứ coi như
cô đang tạm nghỉ ngơi.

