Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 01 - Phần 2
2.
Lam
Tố Hinh xách túi hành lý, đi đến quán ăn nhanh, đã đến giờ làm việc.
Nhưng
bà chủ quán rất khách sáo nói với cô rằng: “Tố Hinh, bác có hai người đồng
hương muốn đến làm nên cháu không cần tới đây nữa. Bác sẽ trả hết tiền công
tháng này cho cháu, cháu tìm việc khác đi nhé!”
Lam
Tố Hinh nhất thời đờ đẫn, đây chẳng phải đã khốn càng thêm khó sao? Cô chỉ còn
hy vọng vào công việc này để có thể cầm cự qua ngày mà thôi, đang định mở miệng
cầu xin, chợt thấy bà chủ quán vẫn nhìn cô một cách thản nhiên, cô giật mình
nhận ra, hình như bà ta đang cố tình đợi cô đến cầu xin rồi đồng ý lấy đứa con
tàn phế của bà ta.
Lam
Tố Hinh cố kìm nén những lời muốn nói, nghẹn ngào, vành mắt đỏ hoe. Cố kìm nén
không để nước mắt chảy ra, nhận lấy tiền, quay người rời đi. Cô biết bà chủ
quán đang cố ý làm khó cô, đổi cách để ép cô đồng ý lấy A Đống tàn phế của bà
ta. Nếu cô vẫn không đồng ý thì còn gì để nói nữa đây?
Lúc
cô quay người rời đi, bà chủ quán nói thêm một câu: “Tố Hinh, dù gì cháu cũng
làm ở đây lâu như vậy rồi, sau này có khó khăn gì thì cứ quay lại tìm bác.”
Thật
nực cười, sau này có khó khăn gì, cứ quay lại tìm bà ta ư? Khó khăn trước mắt
cô đang gặp phải không phải do bà ta cố ý gây ra sao? Lời nói của bà ta có hàm
ý gì, không cần nói cũng biết. Sau khi Lam Tố Hinh ra khỏi quán ăn nhanh, hai
hàng nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng tuôn trào. Cô cắn răng rời đi,
không quay đầu lại, ngầm hạ quyết tâm. Nếu cô thực sự bị ép đến mức phải bán
thân, cũng tuyệt đối không bán cho cậu con trai tàn phế của bà ta.
Một
cô gái trẻ trung, xinh đẹp giữa chốn đô thị phồn hoa, xa xỉ mê hồn, nếu chấp
nhận đánh đổi bằng bất cứ giá nào thì sẽ không bao giờ sợ rằng mình không thể
tiếp tục sinh tồn. Nhưng Lam Tố Hinh vẫn chưa muốn đi đến bước đường cùng đó,
cô lau khô nước mắt, xách túi hành lý, đến hết cửa hàng này tới cửa hàng khác
dọc bên đường, hỏi:
“Chào
ông/bà, xin hỏi ông/bà có cần thuê người không ạ?”
“Công
việc vất vả đến đâu, tôi cũng làm được, chỉ cần có thể giải quyết vấn đề cơm
ăn, chỗ ở là được.”
“Không
cần ư? Đã làm phiền ông/bà rồi!”
Lam
Tố Hinh biết khóc lóc cũng vô ích, nhiệm vụ cấp bách nhất lúc này là tìm việc.
Tìm được việc mới có thể giải quyết được vấn đề sinh tồn cơ bản nhất của cuộc
sống. Nhưng với tấm bằng tốt nghiệp trung học, cô chỉ có thể xin ứng tuyển
những công việc phổ thông thông thường. Những công ty lớn luôn là nơi những
nhân sĩ, anh tài bước chân vào. Một số cửa hàng nổi tiếng cũng lựa chọn tố chất
của nhân viên rất kĩ, họ yêu cầu ngoại hình trẻ trung, xinh đẹp, có khí chất,
tiếng Trung, tiếng Anh lưu loát. Khi Lam Tố Hinh bước vào một cửa hàng vàng
bạc, châu báu cao cấp, giám đốc nghe nói cô đến ứng tuyển, mới nhìn một cái đã
lắc đầu. “Xin lỗi cô, chiều cao của cô không phù hợp với yêu cầu của chúng
tôi.”
Lam
Tố Hinh có dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, kết hợp với khuôn mặt tinh tế, xinh
đẹp nhìn rất hài hòa, nhưng không phù hợp với tiêu chuẩn tuyển người của cửa
hàng vàng bạc, châu báu này. Họ yêu cầu nữ nhân viên bán hàng phải có chiều cao
từ 1m65 trở lên.
“Vậy
làm phiền rồi!”
Trong
vòng nửa ngày, không biết đã bị từ chối bao nhiêu lần, Lam Tố Hinh sắp kiệt sức
rồi. Ánh nắng tháng Bảy giống như lửa thiêu, đường cái, ngõ nhỏ, đâu đâu cũng
nóng hừng hực như lò nung. Cô đi trên đường dưới ánh mặt trời nóng rực như đi
trong lò lửa, mồ hôi túa ra, chẳng mấy chốc người bốc mùi chua lòm. Cô biết với
bộ dạng này, cơ hội tìm được việc là rất nhỏ, nhưng không còn cách nào khác,
bây giờ cô chỉ hy vọng phép màu sẽ đến với mình.
Lam
Tố Hinh quay người, chuẩn bị ra khỏi cửa hàng trang sức, không hề nhận ra một
đôi mắt vẫn luôn nhìn cô từ đầu đến cuối, ngay khi cô mới bước chân vào đây.
Lúc đang đẩy cửa kính, đột nhiên Lam Tố Hinh nghe thấy phía sau có người gọi:
“Cô gì ơi, cô đang tìm việc sao?”
Lam
Tố Hinh quay đầu nhìn, đó là một người phụ nữ trung niên, ăn mặc đơn giản và
thanh lịch, đang nhìn cô chằm chằm. Cô vội gật đầu. “Đúng vậy, bà chủ, bà cần
tuyển người sao? Công việc vất vả đến đâu tôi cũng làm được, tiền công bao
nhiêu cũng không thành vấn đề, chỉ cần có thể giải quyết được vấn đề cơm ăn,
chỗ ở là được.”
Người
phụ nữ đó nghiêm túc nhìn cô một lần nữa rồi gật đầu. “Vậy được, chúng tôi đang
muốn tìm người.”
Trong
lúc nói chuyện, nữ nhân viên của cửa hàng châu báu cầm ra một chiếc hộp trang
sức tinh xảo rất đẹp, giám đốc cửa hàng đích thân đón lấy, đưa cho người phụ nữ
trung niên này, nói: “Thật ngại quá, bà Chu, để bà đợi lâu rồi. Chiếc nhẫn kim
cương đã được khảm lại rồi đây!”
“Được,
cảm ơn ông!”
Bà
Chu đón lấy chiếc hộp trang sức, nói với Lam Tố Hinh: “Cô đi theo tôi.”
Lam
Tố Hinh lúc đầu còn hơi băn khoăn, cứ đi theo một người không rõ lai lịch thế
này sao? Nhưng nhìn vẻ khách khí của vị giám đốc tiệm trang sức đối với bà ta,
cô đoán chắc hẳn bà ta cũng là một người có thân phận và địa vị trong thành phố
này, liền đánh liều đi theo. Lúc này, cô chẳng khác gì một người mù đang mò mẫm
trong bóng tối, bỗng một đôi tay dang ra, dìu dắt, cô chỉ có thể đi theo, không
có sự lựa chọn nào khác.
Một
chiếc Mercedes sáng bóng đang đậu bên ngoài cửa hàng trang sức, tài xế là một
người đàn ông trung niên trông rất đôn hậu, thấy bà Chu đi ra, ông ta vội vàng
xuống xe, mở cửa sau đợi sẵn. Thấy Lam Tố Hinh cùng bà lên xe, ông ta hơi kinh
ngạc, liếc nhìn cô vài cái.
Lam
Tố Hinh cùng ngồi ghế sau với bà Chu. Trên đường, bà ta tỉ mỉ hỏi gia cảnh của
cô, cô trả lời một cách giản lược. Bố qua đời sớm, mẹ tái giá, mới mất vì tai
nạn xe. Cô đi khỏi nhà bố dượng, đơn độc, không người thân thích, chỉ muốn tìm
một công việc thích hợp để giải quyết chuyện cơm ăn, chỗ ở trước.
Bà
Chu xem chứng minh thư của cô. “Chắc cô vẫn đang đi học?”
Lam
Tố Hinh do dự giây lát: “Tôi đã thi đỗ vào Học viện Kinh doanh Anh Tài nhưng
bây giờ không có cách nào để đi học nữa.”
Bà
Chu không nói gì thêm, sau khi chăm chú nhìn cô một lát, liền trầm ngâm như
đang suy nghĩ gì đó. Bà ta không nói chuyện, Lam Tố Hinh cũng không lên tiếng.
Hướng mắt nhìn ra ngoài cửa xe, cô vẫn thấy căng thẳng, không biết mình đang đi
đâu.
Chiếc
Mercedes đi đến vịnh Ngân Sa ở ngoại thành, đây là một trong những khu nhà đắt
đỏ nhất thành phố. Nơi này gần núi, sát biển, phong cảnh tuyệt đẹp. Chiếc xe đỗ
trước một tòa biệt thự màu trắng giữa lưng chừng núi, bà Chu đưa Lam Tố Hinh
vào phòng khách.
“Cô
ngồi đợi tôi một lát, tôi sẽ quay lại.”
Trong
phòng bày trí hoa lệ nhưng không mất đi vẻ trang nhã, tinh tế. Lam Tố Hinh có
chút thấp thỏm, lo lắng ngồi xuống sofa, một cô giúp việc mặc áo trắng váy đen
bưng đến cho cô một cốc nước cam ép lạnh. Nhấp một ngụm, cảm giác mát mẻ lan
khắp cơ thể. Nếu chỉ cầu có cơm ăn, chỗ ngủ thì nơi cô đang sa chân vào này
thực sự là vượt quá mong ước rồi.
Lam
Tố Hinh muốn tìm hiểu một chút về Chu gia từ cô giúp việc nhưng ngẫm nghĩ một
chút lại thôi. Tốt hơn hết vẫn nên nói năng thận trọng, im lặng là vàng.
Bà
Chu đi khoảng nửa tiếng sau mới về, nói: “Lam tiểu thư, phu nhân muốn gặp cô,
mời cô đi theo tôi.”
Lam
Tố Hinh nghe mà ngẩn người hồi lâu, hóa ra bà Chu không phải chủ nhân của ngôi
nhà này, chủ nhân là người khác.
Vị
phu nhân mà bà Chu nói muốn gặp Lam Tố Hinh đang ở trong một căn phòng khách
nhỏ trên tầng hai.
Bà
ấy là một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mái tóc đen búi sang
trọng, làm nổi bật làn da trắng như ngọc. Bà ấy mặc bộ quần áo ở nhà bằng chất
liệu tơ tằm màu nâu nhạt, trên cổ đeo một sợi dây chuyền trân châu sáng bóng,
ngoài ra không có bất kỳ đồ trang sức nào khác, nhưng vẫn toát lên khí chất cao
quý, nho nhã.
Lam
Tố Hinh đứng trước mặt bà ấy, bà ấy nhìn cô với ánh mắt soi mói từ đầu xuống
chân. Cô cảm thấy thấp thỏm bất an, lo sợ bà ấy không ưng ý. Cô thực sự không
muốn phải đội nắng, đội gió, xách hành lý đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác
để giới thiệu bản thân mình thêm nữa. Càng nếm trải cảm giác lang thang, vất
vưởng thì càng khát vọng được bình yên, ổn định.
Bà
ấy quan sát một lượt, hình như có vẻ hài lòng, nói thẳng vào vấn đề: “Cô là Lam
Tố Hinh phải không? Tôi muốn cô chăm sóc một bệnh nhân, cô đồng ý không?”
Lam
Tố Hinh trả lời không chút ngập ngừng: “Tôi đồng ý!”
“Nhưng
bệnh nhân này rất đặc biệt, công việc của cô không phải chỉ là hộ lý bình
thường...” Phu nhân ngừng lại một lát, dường như đang suy nghĩ câu từ cho phù
hợp. Hồi lâu sau, bà ấy bỗng chuyển chủ đề: “Cô đã đọc Hồng lâu mộng chưa?”
Lam
Tố Hinh bồn chồn gật đầu, không hiểu tại sao bà ấy lại hỏi vậy. Lẽ nào người
chăm sóc bệnh nhân còn phải học thuộc Hồng lâu mộng sao?
Phu
nhân nhận ra sự nghi hoặc của cô, chậm rãi nói: “Trong Hồng lâu mộng,
Giả Bảo Ngọc có một đại nha hoàn tên Tập Nhân, cô ta đã chăm sóc anh ta rất cẩn
thận, chu đáo. Không chỉ là những sinh hoạt thường ngày mà còn có cả chuyện
giường chiếu. Lam tiểu thư, cô hiểu ý tôi chứ?”
Lam
Tố Hinh sững sờ. “Phu nhân, ý của bà là... chăm sóc bệnh nhân này, tôi còn
phải...”
Dù
sao vẫn chỉ là một cô gái nhỏ tuổi, ngây thơ, nghe thấy những lời phu nhân vừa
nói, khuôn mặt Tố Hinh bất giác ửng hồng, không biết nói gì thêm.
Phu
nhân trầm tĩnh gật đầu. “Đúng, dù nó có bất cứ yêu cầu gì, cô cũng không được
cự tuyệt.”
Trong
lòng tràn ngập cảm giác quẫn bách, khó xử và xấu hổ, khóe mắt cô đỏ lên, nước
mắt như chực trào. Cô chỉ muốn tìm một công việc để kiếm tiền sinh sống, chẳng
lẽ bắt buộc phải trả giá bằng chính thân thể của mình sao?
“Lam
tiểu thư, nếu cô có thể đảm nhiệm được công việc này, tôi sẽ không để cô thiệt
thòi đâu. Cô đỗ vào Học viện Kinh doanh Anh Tài rồi, đúng không? Tôi có thể cho
cô tiền học đến lúc cô tốt nghiệp.”
Đầu
óc cô trống rỗng, tai cũng như ù đi, nhưng hiện thực vẫn diễn ra sống động ngay
trước mắt, đúng là cuộc sống này vẫn luôn tàn nhẫn và khó thở đối với những
người như cô. Lại là một cuộc giao dịch, nhưng khác là được diễn ra trong một
tòa biệt thự trang hoàng của vịnh Ngân Sa, cũng coi như là vụ làm ăn tốt. Rất
lâu sau, Lam Tố Hinh mới gắng sức trấn tĩnh, hít một hơi thật sâu, nói: “Tôi...
có thể gặp người bệnh đó trước không?”
Đó
là một người như thế nào đây? Nếu là người có cơ thể và tâm hồn tàn tật như A
Đống thì cô thực sự có chút sợ hãi.
Phu
nhân đang định nói gì đó thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa dồn
dập, bà Chu nói vọng vào: “Phu nhân...”
Phu
nhân vốn đang bình thản ngồi trên sofa, nhâm nhi chén trà, vừa nghe thấy tiếng
gõ cửa dồn dập của bà Chu thì đứng bật dậy, vội vàng xỏ dép rồi nhanh chóng đi
ra mở cửa, hỏi: “Có phải Hạo Đông lại làm sao rồi không?”
“Vâng,
phu nhân, Hạo Đông đột nhiên nổi giận đùng đùng, đập phá mọi thứ.”
Ngay
sau đó, ở đầu bên kia hành lang trên tầng hai, không biết trong căn phòng nào,
bỗng vang lên tiếng đàn ông gào thét đau đớn, tiếp đó là tiếng đổ vỡ của đồ vật
làm bằng thủy tinh. Tiếng thét đó giống như một con thú bị trọng thương đang
lăn lộn, gầm rú vang vọng nơi rừng sâu khiến Lam Tố Hinh bất giác cảm thấy sợ
hãi.
Phu
nhân lập tức chạy ra khỏi phòng, bà Chu cũng theo sau, họ quên mất còn Lam Tố
Hinh vẫn đang đứng đó. Cô vội vàng xách túi hành lý, cuống quýt đi xuống
lầu. Phòng khách lớn ở dưới lầu vô cùng tĩnh lặng, hầu hết người hầu ở đây đã
được đào tạo, không được truyền gọi thì không lộ mặt. Cô rời khỏi căn phòng đó
mà không gặp bất cứ trở ngại nào, dưới ánh nắng chói chang như thiêu như đốt
bên ngoài sân, lớp mồ hôi lạnh trên người ban nãy dần tan biến.
Quá
đáng sợ! Giữa ban ngày ban mặt mà tiếng gào thét đó vẫn khiến người ta sởn gai
ốc, nếu nghe thấy lúc nửa đêm thì chắc chỉ còn nước vỡ tim mà chết.
Trực
giác mách bảo Lam Tố Hinh, chủ nhân của tiếng thét đó nhất định là “bệnh nhân
đặc biệt” mà phu nhân muốn thuê cô chăm sóc. Nếu cô đoán không lầm thì người
bệnh này chắc chắn bị thần kinh, hơn nữa, có thể là... còn có chiều hướng bạo
lực. Vị phu nhân kia còn muốn cô “cẩn thận, chu đáo” chăm sóc anh ta, không
được cự tuyệt bất cứ yêu cầu nào của anh ta, vậy nếu anh ta muốn đánh cô, giết
cô, cô cũng phải chấp nhận sao?
Tuy
rất muốn học đại học nhưng Lam Tố Hinh không muốn dùng sinh mạng để đánh đổi,
sao cô dám ở bên một bệnh nhân đáng sợ như thế chứ? Rời khỏi tòa biệt thự sang
trọng ấy, cô đi bộ gần nửa giờ đồng hồ mới đến được trạm xe buýt gần nhất, bắt
xe quay lại trung tâm thành phố, tiếp tục công cuộc tìm việc.
Thời
điểm giữa trưa là lúc nóng nhất của một ngày mùa hạ. Lúc này chẳng ai muốn đi
ra ngoài đường, ánh nắng chiếu lên da thịt bỏng rát. Lam Tố Hinh có thể chịu
được nóng nhưng không thể chịu được cơn khát đang hành hạ cổ họng. Nhưng những
hai tệ một chai nước khoáng, nếu thêm một tệ nữa là đủ để cô ăn một bát mỳ chay
giá rẻ rồi, cô không nỡ bỏ phí hai tệ này chút nào. Trên người cô bây giờ chẳng
còn bao nhiêu tiền, không thể tiêu bừa bãi được. Cô cố bước đi, đến khi nhìn
thấy một ngân hàng. Trong ngân hàng ắt sẽ có nước phục vụ khách, Tố Hinh nhanh
chóng bước vào, định bụng sẽ uống no nước thì thôi. Xui xẻo sao, bình nước tuy
đầy ắp nhưng không có lấy một chiếc cốc giấy.
Làm
sao đây? Có nước nhưng lại không thể uống, cổ họng cô bỏng rát như bị lửa
thiêu. Nếu đây là một nơi vắng vẻ thì cô còn có thể bỏ qua liêm sỉ mà ngửa cổ
tu vài hớp, nhưng giữa một nơi người ra người vào nườm nượp như ngân hàng này
thì... cô không thể mất hết tự trọng như vậy được. Sau khi nhìn trái ngó phải,
bỏ qua ánh mắt của người bảo vệ, từ trong thùng rác ở góc tường, Lam Tố Hinh
thò tay, nhặt một chiếc cốc giấy đã sử dụng. Chẳng quan tâm mọi người sẽ nghĩ
thế nào, cô không thể chịu nổi cơn khát này nữa.
Chắc
chiếc cốc giấy này đã được một cô gái thời thượng dùng, viền cốc còn lưu lại
dấu son màu hồng tím đang thịnh hành. Lam Tố Hinh lấy nửa cốc nước tráng qua, sau
đó uống liền một hơi tám cốc thì không thể uống nổi nữa. Nhân viên bảo vệ kinh
ngạc nhìn cô, không thốt nên lời.
Cuối
cùng, Lam Tố Hinh rót thêm một cốc nước nữa rồi rời đi. Lúc đi ngang qua nhân
viên bảo vệ ấy, cô cố ý cúi gằm mặt, xấu hổ bước ra ngoài. Ban nãy, vì cơn khát
mà cô bất chấp tất cả, lúc này mới cảm thấy hành động của mình thật chẳng ra
sao. Nhưng cô không còn cách nào khác.

