Thế Giới Kỳ Bí Của Ngài Benedict (Tập 2) - Chương 08 - Phần 1

Chương 8: Vai trò quan trọng của thời
tiết

Nhiều giờ chậm
chạp lết qua trong khi lũ trẻ đợi thuyền trưởng Noland. Ngoại trừ một lần ngắn
ngủi khi Đạn Thần Công nghĩ là an toàn để cho phép chúng lên boong tàu (trời
đang mưa và các ông chủ công ty đều ở cả bên dưới), chúng tiêu hết toàn bộ thời
gian giam mình trong căn phòng chật chội tù túng. Khi chúng xuất hiện trên
boong tàu thì suốt thời gian đó cả bọn buộc phải giữ một tấm vải nhựa che đầu
để tránh mưa, thế cũng coi như là một trò tiêu khiển vui vẻ rồi. Ít nhất nó
không kéo dài lâu: đủ thời gian để Constance sáng tác một bài thơ than thở về
những con ễnh ương và lợn thiến (bằng cách đó cô nhóc con ám chỉ những kẻ cô buộc
tội là làm chật chỗ); thời gian đủ cho lũ con trai quan sát một đêm ẩm ướt rét
mướt có thể khốn khổ hơn biết bao nhiêu với sự bầu bạn của thơ ca trong tâm
trạng kinh khiếp như thế; và thời gian đủ cho Kate gọi Madge từ tháp chỉ huy
xuống rồi lén mang nó xuống ca bin của Đạn Thần Công (theo như anh chàng Đạn
Thần Công phóng khoáng khăng khăng đề nghị, vì ca bin của bọn trẻ đã quá chật
rồi) - nhưng tất cả chuyện này cũng chẳng mất tới năm phút. Sau khi bọn trẻ rút
lui xuống dưới boong, thì chẳng còn việc gì làm ngoại trừ chờ đợi.

Constance cuối
cùng đã từ bỏ và lơ mơ ngủ, trong khi ở chiếc giường phía trên, Sticky ngồi
chân thả đung đưa bên mép giường, thỉnh thoảng xoa xoa cái đầu trọc (nó đã bắt đầu cảm giác ram ráp với
mái tóc mới mọc lởm chởm) và đang trình bày giải thích - khá lớn tiếng và dài
dòng - về những con tàu lớn hiện đại vượt dại dương. Ban đầu Sticky giới hạn
bài diễn thuyết của mình trong những điều cậu đọc được trên báo về Đường Tắt,
nhưng khi đã cạn kiệt đề tài đó cậu ta liền mở rộng nó ra bao quát tất tần tật
mọi thứ về hàng hải.

Reynie thì nằm ở cái giường
trên nóc bên kia, chống một khuỷu tay, suy ngẫm về những cách tân cấu trúc thì
ít mà nghĩ về xu hướng khoe khoang gần đây của thằng bạn thì nhiều. Sticky đã
từng có thời không chịu nổi bị nhìn ngó hay bị lắng nghe. Bây giờ dường như
ngược lại thì đúng hơn, hậu quả là có hơi mệt mỏi hơn một chút. Ngay cả một
người có bản tính tò mò như Reynie cũng không thích nghe những bài thuyết giảng
giời ơi đất hỡi mà mình không yêu cầu. Reynie ngáp dài và duỗi người - rồi liếc
xuống Kate thắc mắc làm sau cô bạn chịu đựng nổi. Kate tốt bụng, nhưng cô ấy
cũng đã bị giam chân hàng giờ đồng hồ rồi. Cô bạn đang ngồi khoanh chân trên
sàn (trong một tư thế mà hầu hết mọi người sẽ thấy hết sức khổ sở), kiểm tra các
vật dụng trong giỏ để chắc chắn chúng đều được an toàn nguyên vẹn. Theo như
Reynie đếm thì cô bạn đã làm chuyện này đến năm lần rồi, và cậu ngờ ngợ là cô
bạn mình đang xúc phạm bài diễn văn của Sticky bằng cách phớt lờ nó.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc
đó, bài diễn thuyết kia đột ngột khép lại ngoài mong đợi, và Sticky - miệng lẩm
bẩm gì đó không rõ về việc nghỉ ngơi một chút - rồi xoay mặt đối diện với vách
tường. Mặt cậu ta đang đỏ bừng vì ngượng, chắc vì vừa mới ngẫm ra cậu đã nói
lâu thế nào và nghe hẳn là có vẻ khoa trương đến mức nào.

Sticky chắc đã nhận ra thái
độ như thế sẽ làm người khác khó chịu, và quả thật nó khác xa so với con người
cậu trước đây. Dù vậy, gần đây cậu dường như không thể kiềm chế được bản thân.
Thật là khó mà kháng cự lại cảm giác vui sướng mà cậu cảm thấy khi những người
khác bị cậu gây ấn tượng. (Biểu hiện tán thưởng nồng nhiệt của Đạn Thần Công
chẳng hạn đã khiến Sticky cảm thấy sung sướng âm ỉ suốt thôi.) Thế nhưng khi
những cố gắng của cậu thất bại - khi cậu làm mọi người chán chết, hay tệ hơn,
khi cậu bị chứng minh là sai lầm - cậu vừa giận dữ vừa héo hon đi vì nhục nhã.
Cậu ghen tỵ với sự bình tĩnh của Reynie, tác phong điềm tĩnh không nao núng của
cậu bạn, không kể đến dáng vẻ hiên ngang không lay chuyển và sự chào đón hay ho
của Kate. Thậm chí Constance cũng gợi lên ít
nhiều ghen tỵ vì ít nhất cô nhóc cũng có lời bào chữa cho lối hành xử của mình.
Sticky lấy gối che mặt. Chẳng lẽ cậu lại thật sự ghen tỵ với một đứa bé ba
tuổi? Chắc chắn cậu hư hỏng nghiêm trọng mất rồi.

Dù vậy, chẳng có gì là rắc
rối nghiêm trọng cả. Sự thực, Sticky không hiểu rằng niềm kiêu hãnh là một cảm
xúc mới mẻ đối với cậu - một điều mà cậu hiếm khi được trải nghiệm trước nhiệm
vụ năm ngoái - và nó chỉ đơn giản là cần làm quen đôi chút thôi.

“Xem ai bị đánh thức kìa,”
Reynie nói, cậu đã nhận ra Constance đang chớp
mắt và nhìn quanh với vẻ mặt khó chịu. “Ổn cả mà, Constance.
Em đã chợp mắt...”

“Có ai đó đang đến!” Constance rít lên. Giọng cô bé quá hoảng hốt đến nỗi
Reynie và Sticky bật ngay dậy, còn Kate thì bật lên khom người phòng vệ.

“Bình tĩnh, Constance,”
Reynie nói, tim cậu đang chạy đua ầm ầm. “Em chắc là đang mơ rồi. Em an toàn ở
đây với...”

Một tiếng gõ cửa vang lên. Cả
bọn đông cứng lại.

“Xin chào?” giọng một đàn ông
cất lên. Đó là thuyền trưởng Noland.

Kate nhìn Constance vẻ thắc
mắc. “Làm sao em...? Thôi đừng bận tâm, chúng mình sẽ nói chuyện về nó sau.” Cô
bé ra mở cửa.

Thuyền trưởng Noland đứng ở
lối đi đang ôm một cái rương nhỏ. Gương mặt ông đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn mỉm
cười thân thiện với bọn trẻ khi bước vào. “À, những người bạn của ta, bác rất
tiếc vì tình huống này - bác đã hy vọng có thể làm các cháu khuây khỏa vui vẻ
trong ca bin của bác - nhưng dù sao, bác cũng rất vui cuối cùng đã đến được với
các cháu. Các cháu thích Đường Tắt chứ? Nó là một con tàu chạy rất nhanh, đúng
không?”

Khi lũ trẻ trả lời với vẻ
nồng nhiệt lịch sự, ngài thuyền trưởng quỳ xuống để mở cái rương ra. Nó được
đóng hòm gọn ghẽ với một chiếc bàn gập mini, một cái khay, một ấm cà phê và
những chiếc tách, một lọ kem và hai hộp đường ở bên trong. Thuyền trường Noland
dựng cái bàn lên và dọn đồ dùng ra, Reynie và Sticky trèo từ giường bên trên
xuống, cẩn thận không làm đổ cái bàn nhỏ, vì bây giờ sàn phòng càng ít khoảng
trống để bước đi. Thực ra khi cả bốn đứa cùng ngồi xuống trên hai chiếc giường
bên dưới thì đầu gối chúng đã áp cả vào cạnh bàn rồi, còn hai bàn chân chúng
thì vụng về khép sát bên dưới. Vẫn áp hai khuỷu tay sát bên sườn, thuyền trưởng
Noland mỉm cười áy náy rồi đưa cho mỗi đứa một cái tách. “Miễn là không ai nhúc
nhích nhiều quá là được, bác tin chúng ta sẽ tốt thôi. Đã bao giờ uống cà phê
của hải quân chưa?”

“Cái gì cơ ạ?” Kate hỏi, mặt
dán vào thứ chất lỏng đen xì trong cái ấm vẻ nghi ngờ.

“Nó được pha chế với một
lượng nhỏ muối khoáng,” Sticky trả lời. “Thứ muối này được cho là để giảm bớt
vị đắng.”

“Vậy là cháu rất quen thuộc
với món cà phê này!” thuyền trưởng Noland nói kèm theo một cái nhìn tán thưởng
với Sticky. Bằng những động tác cẩn thận, ông đổ đầy các tách, cả một tách cho
chính ông nữa. “Đừng lo, Kate ạ, thực ra cháu không thể nếm phải vị mặn đâu.
Chỉ có cà phê đặc, rất ngon thôi.” Lũ trẻ lần lượt lấy kem sữa khuấy đều trong
tách của mình, còn ngài thuyền trưởng thì dựa vào cánh cửa ca bin lịch thiệp
chờ đợi. Cuối cùng khi bọn họ đã sẵn sàng, ông nâng tách chúc sức khỏe chúng -
như thể họ đang uống rượu sâm-panh chứ không phải là cà phê - rồi nhắm mắt lại
ông chậm rãi nhấp một ngụm thật lâu, rõ ràng là đang nhấm nháp thưởng thức nó.

Reynie uống tách của mình và
gần như bị sặc. Thật khó để nói món cà phê này giống dầu hỏa hơn hay là giống
xi-rô ho hơn. May mắn là thuyền trưởng Noland vẫn còn đang nhắm mắt và không
trông thấy Reynie nhăn nhó khi ép cái thứ hôi hôi ấy trôi xuống họng. Cậu bắn
một cái nhìn cảnh cáo về phía mấy đứa kia (quá muộn với Kate, cô bé đang cố vặn
xoắn nét mặt kinh hoàng thành một thứ tương tự như một nụ cười) và bằng một
giọng hơi nghèn nghẹt cất tiếng hỏi, “Vậy thuyền trưởng, bác ở trong hải quân
ạ?”

“Thực ra, hải quân chính là
nơi bác gặp Nicholas Benedict,” thuyền trưởng Noland nói. “Ông ấy và bác - tại
sao, có vấn đề gì à?”

Thuyền trưởng Noland mở mắt
phát hiện ra lũ trẻ đang nhìn ông chằm chằm không thoải mái. Chúng đã đồng tình
là phải kể cho ông nghe sự thật hoặc mạo hiểm chẳng đi tới đâu cả, nhưng bây
giờ khi thời điểm ấy đến, chúng lại lo lắng. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông quyết
định gửi chúng về nhà trên chuyến bay đầu tiên từ Lisbon? Hoặc nếu ông muốn
giúp chúng nhưng không thể thì sao? Nếu không có thêm các manh mối nữa thì làm
thế nào?

“Chúng cháu cần nói chuyện với
ông về ngài Benedict,” Reynie nói sau một khoảng im lặng. “Ngài ấy...”

Ngay lúc đó, ca bin có vẻ
tròng trành. Bọn trẻ ngã khỏi chỗ ngồi, ấm cà phê và cái khay trượt trên bàn.
Thuyền trưởng Noland nhảy tới và tóm lấy chúng. Ca bin tự lấy lại cân bằng nhanh
y như lúc nó bị nghiêng đi.

“Chúng ta đang đi vào vùng
biển động nào đó, bác e là thế,” thuyền trưởng Noland nói, như là sợ lũ trẻ có
thể không nhận ra. “Đừng lo lắng, không có gì nghiêm trọng cả, và nó sẽ không
kéo dài vào ban đêm đâu. Đến sáng chúng ta sẽ... Đợi đã, các cháu sắp kể gì về
Nicholas cho bác thế?”

Bọn trẻ mất vài phút để giải
thích, tới khi chúng kể xong, thuyền trưởng Noland đang ngồi trên cái rương
nhỏ, cằm tỳ trên hai bàn tay, trông khá là chấn động. “Bác không thể tin được.
Ông ấy gọi điện cho bác từ Lisbon chỉ mới tuần trước thôi. Ông ấy nói ông và Số
Hai đang có một kỳ nghỉ tuyệt vời.”

“Vậy, họ ở Lisbon ạ?” Reynie
hỏi vẻ tràn đầy hy vọng.

“Họ đã ở đó,” thuyền trưởng
Noland nói. “Họ sẽ rời đi vào chiều hôm đấy. Ông ấy gọi điện để chắc chắn mọi
thứ được sắp đặt đầy đủ. Các cháu biết đấy, vài tháng trước bác đã mời Nicholas
làm khách trong chuyến vượt biển đầu tiên này, và ông ấy đã hỏi liệu bác có thể
mời lũ trẻ các cháu làm khách thay vào đó không. Ta đã vui mừng được làm vậy.
Thực tế, ta còn định đóng một vai trò trong sự ngạc nhiên mà ông lên kế hoạch
dành cho các cháu.”

“Vậy làm thế nào ạ?” Kate
hỏi.

“Bằng việc tặng các cháu một
cái phong bì dán kín mà ông ấy gửi bác vài tuần trước. Ông ấy nói định tiến
hành vài sự sắp xếp chắc chắn, và nếu thành công, ta sẽ đưa các cháu cái phong
bì đó khi chúng ta cập cảng. Khi Nicholas gọi cho bác từ Lisbon, ông ấy đã
khẳng định ta nên giao nó, cùng với một vài giấy tờ hợp lệ giúp các cháu đi qua
các nước dễ dàng.”

“Bác có mang theo cái phong
bì đó không ạ?” Reynie hỏi.

“Ở trong ca bin của bác,”
thuyền trưởng Noland nói. “Khi chúng ta xong ở đây bác sẽ lấy nó, và chúng ta
có thể cùng mở nó ra. Bác biết các cháu định làm việc này một mình - và bác
ngưỡng mộ lòng can đảm của các cháu - nhưng vì sự an toàn của các cháu bác
không thể cho phép điều đó. Bác sẽ không gửi các cháu về, nhưng bác sẽ giúp các
cháu.”

“Không phải là bọn cháu không
muốn được giúp đỡ,” Reynie nói, “và chúng cháu chắc chắn sẽ không phiền với sự
bảo vệ nào đó. Nhưng lão Curtain đa nghi và cực kỳ tinh quái. Tay chân của lão
- những Gã Số Mười - chúng sẽ cảnh giác với bất cứ một nỗ lực giải cứu nào, và...”

“Bác hiểu ý cháu,” thuyền
trưởng Noland đáp. “Chúng ta không phải dính líu đến các nhà chức trách, phải
hành động bí mật nhất có thể. Ổn cả thôi, Reynie ạ. Bác sẽ làm bất cứ điều gì
cần thiết. Các cháu có thể không biết điều này, nhưng ta nợ Nicholas mạng sống
của mình. Vậy nên nói cho bác lần nữa, chính xác điều gì...”

Ông bị ngắt ngang bởi một
tiếng gõ cửa. “Thuyền trưởng, ông ở trong đó à?”

“Tôi đã yêu cầu không bị quấy
rầy cơ mà!” Thuyền trưởng Noland nói với ra.

“Ngài đã nói ngoại trừ trường
hợp khẩn cấp, thưa ngài,” Đạn Thần Công thò đầu vào. “Là nó đấy ạ.”

Thuyền trưởng Noland nhanh
chóng đứng dậy. “Có chuyện gì xảy ra, Joe?”

Chàng thủy thủ trẻ đóng cửa,
đứng áp lưng vào nó (chẳng còn chỗ nào khác để đứng cả) rồi nói, “Thưa ngài,
ngài có biết ông Pressius tiếp tục nói chuyện với người... ừm, những người chủ
khác về những viên kim cương của ông ta như thế nào không? Về việc những món
trang sức đáng giá hơn cả Đường Tắt và tất cả thủy thủ trên tàu như thế nào ấy?”

“Tôi có nhớ chuyện đó,”
thuyền trưởng khô khan đáp.

“À thì, sau khi ngài cáo lỗi,
ông Pressius đã kể với ông Thomas về...” Đạn Thần Công ngập ngừng, liếc mắt về
phía lũ trẻ.

“Cứ nói thoải mái đi, Joe.”

“Ai da, thưa ngài. Ông ta kể
với ông Thomas về những món đồ giả kia.”

“Ông Pressius đã mang theo
một cái rương kim cương bằng nhựa,” thuyền trưởng Noland giải thích với bọn
trẻ, “thứ ông ta nghĩ có thể dùng làm mồi nhử trong trường hợp bị cướp. Ta tin
ông ta lấy ý tưởng đó từ một bộ phim.” Thuyền trưởng vẫn giữ vẻ mặt bình thản,
nhưng bọn trẻ đã hiểu rõ ràng biểu hiện cho thấy ông coi ý tưởng của ông
Pressius kia là hoàn toàn lố bịch. “Giờ thì Joe, hãy cho tôi biết chuyện gì đã xảy
ra.”

“À, thuyền trưởng. Ừm, ông
Pressius nói những món đồ giả kia quá tốt - những thứ đồ giả tốt nhất từng được
làm ra, ông ta nói thế - rằng ông ta đánh cược là ông Thomas không thể thấy
được sự khác nhau. Dĩ nhiên ông Thomas không thích thế, vì ông ta cho bản thân
là chuyên gia trên mọi lĩnh vực...”

“Tình huống khẩn cấp ở đâu
trong tất cả chuyện này?” thuyền trưởng Noland hỏi.

“Tiếp tục đã, thưa thuyền
trưởng. Chuyện xảy ra là ông Thomas và ông Pressius khăng khăng bắt tôi đưa họ
xuống phòng an toàn để mở các rương chứa. Tôi không biết làm sao cả - ngài đã
dặn phải giữ cho họ được vui vẻ, và tôi cũng thấy là kim cương đều thuộc về ông
Pressiuse...”

“Cậu đã làm đúng.”

“Cảm ơn ngài,” Đạn Thần Công
nói, trông có vẻ nhẹ nhõm. “Chỉ có điều, rắc rối là ông Pressius đã thắng cược.
Không có kính lúp thì cực kỳ khó phân biệt sự khác nhau giữa kim cương thật và
các hạt nhựa kia.”

“Tại sao đó lại là vấn đề?”
thuyền trưởng Noland hỏi.

“Bởi vì... ừm, thưa ngài,
ngài có tình cờ để ý thấy một cú xóc trên tàu vài phút trước không ạ? Một cú
tròng trành ấy ạ? Vậy là ông Thomas và ông Pressius lúc đó đang cầm mấy cái hộp
mở khi chuyện đó xảy ra - họ đang mang chúng đi tới chỗ có ánh sáng tốt hơn -
và không ai trong hai bọn họ có đôi chân vững vàng trên biển cả, tại... uhm,
các viên kim cương và các hạt giả đánh lạc hướng kia, chúng... a hem. Chúng đại
loại đã bị đổ ra ngoài rồi.”

“Bị đổ ra?”

“Chính xác, thưa ngài. Và
trộn lẫn vào nhau. Tất cả la liệt trên sàn phòng an toàn.”

“Lũ ngu ngốc!” thuyền trưởng
Noland kêu lên, đưa tay vỗ lên trán. “Đừng nói với tôi. Ông Pressius từ chối tự
mình phân loại đấy. Ông ta muốn cậu làm việc đó.”

“Vâng thưa ngài. Dĩ nhiên,
dưới sự canh gác nghiêm ngặt. Ông ta nói tôi sẽ cần kiểm tra từng viên một bằng
kính lúp. Ông ta sẽ kiểm tra các viên kim cương khi tôi đã làm xong, nhưng chắc
chắn ông ta sẽ không tự mình phân loại từ đầu. Đó là công việc tủn mủn, ông ta
nói thế. Và còn bảo dù sao chuyện đó sẽ không xảy ra nếu con tàu được lái đàng
hoàng.”

“Dĩ nhiên đó là điều ông ta
nói. Và cậu bảo ông ta thế nào?”

“Tôi nói tôi phải báo với
ngài trước. Rằng ngài có thể muốn ai đó khác làm việc ấy, vì nó có thể mất tới
vài giờ đồng hồ, và tôi cần phải...”

“Mọi người đều cần!” Thuyền
trưởng Noland gằn giọng. Ông hít vào một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. “Tôi
xin lỗi. Sự thực là tôi không thể lấy ra bất cứ ai trong vài giờ cả, Joe ạ.
Chúng ta đang thiếu người. Thủy thủ đoàn đang phải làm nhiệm vụ gấp đôi, hy
sinh giấc ngủ của họ, và bây giờ chúng ta gặp biển động bị ném vào tình huống
khó khăn. Còn nữa,” thuyền trưởng Noland nói, trịnh trọng nhìn về phía lũ trẻ, “các
bạn nhỏ của chúng ta vừa cảnh báo tôi một tình huống khẩn cấp yêu cầu tôi phải
chú tâm.”

Đạn Thần Công đang vặn siết
cái mũ lưỡi trai trong tay. Anh ta nhìn chằm chằm xuống sàn phòng. “Xin lỗi ngài
thuyền trưởng. Đáng ra tôi không bao giờ nên...”

“Đó không phải lỗi của cậu,
Joe. Đó là lỗi của mấy ông chủ. Đầu tiên họ buộc tôi phải cắt giảm thủy thủ
đoàn, và giờ là chuyện này.” Khuôn mặt ngài thuyền trưởng nhăn lại vẻ cay đắng,
giọng ông đau khổ. “Nhưng nếu Đường Tắt đến nơi muộn - nếu có một chút xíu sai
lầm nào...”

Nét mặt thuyền trưởng Noland
mềm đi. Ông đặt tay lên vai Đạn Thần Công. “Ổn cả thôi, Joe ạ. Chúng ta sẽ phải
làm những gì có thể và hy vọng vào điều tốt đẹp nhất. Giờ, hãy giúp tôi suy nghĩ.
Tôi cần cậu ở trên đài chỉ huy ngay, vậy tôi nên phân công cho ai đây? Ai tôi
có thể rút ra được đây?”

Kate giơ tay lên. “Tại sao
không để cháu làm việc đó cho ạ? Cháu tinh mắt và nhanh tay lắm. Cháu có thể
làm công việc đó nhanh chóng.”

“Cả cháu cũng có thể giúp,”
Sticky đề nghị. “Tất cả chúng cháu đều có thể.”

Đạn Thần Công rạng rỡ hẳn
lên. “Lúc này đó là một ý kiến hay đấy! Ngài thuyền trưởng nghĩ sao? Để những
bạn trẻ này phân loại?”

“Các cháu thật tốt,” thuyền
trưởng Noland nói, “và bác cảm ơn các cháu, nhưng ông Pressius sẽ không bao giờ
chịu chuyện đó. Cậu biết ông ta sẽ không đồng ý mà Joe. Bây giờ thì làm ơn,
chúng ta cần khẩn trương lên. Tôi có thể cử ai đây?”

Mặt Đạn Thần Công xị ra. “Dĩ
nhiên, ngài đúng ạ. Ông ta sẽ không nghe nổi chuyện này. Vậy thì được rồi, còn
Jenny Briggs thì sao? Không, đợi đã, ngài cần cô ấy ở... thế còn Matthew Tanner
thì sao?”

Thuyền trưởng lắc đầu. “Tanner
đảm nhiệm các nhiệm vụ của Pratt. Thế còn Kavanaugh? Hay có phải cậu ấy...”

“Xin lỗi,” Reynie chen ngang.
“Thuyền trưởng Noland?”

Ông thuyền trưởng cào cào bộ
râu, rõ ràng đang căng ra để giữ bình tĩnh, “Ơi, gì thế Reynie?”

“Bác đã nói những viên kim
cương giả đó là nhựa phải không ạ? Nếu thế thật, vậy thì bác nên đổ tất cả vào
bồn nước - các viên giả lẫn với kim cương thật. Nhựa sẽ nổi lên trên.”

Thuyền trưởng Noland và Đạn
Thần Công chớp chớp mắt. Rồi nhìn nhau. Rồi phá lên cười giòn giã.

“Reynie Muldoon, cháu vừa mới
kiếm cho mình một vị trí trong thủy thủ đoàn của ta!” thuyền trưởng Noland hô
to. “Cho chúng vào nước và xem cái nào nổi lên - tại sao ta không nghĩ ra nhỉ?
Cả cuộc đời của ta phụ thuộc vào những thứ nổi lềnh bềnh đó! Joe, cậu sẽ...?”

“Đã xong, thưa thuyền trưởng!”
Đạn Thần Công nói, dừng lại đủ lâu để xoa nhàu mái tóc của Reynie, rồi anh
chàng vội vã đi ra.

“Bác không biết cảm ơn cháu
thế nào cho đủ,” thuyền trưởng Noland nói. Ông bắt đầu rót đầy lại tách cà phê
của Reynie, rồi nhìn thấy nó vẫn còn gần như đầy nguyên. “Làm ơn, uống đi nào!
Và hãy tự phục vụ mình nhé, tất cả các cháu. Chúng đều được lắm. Reynie có lẽ
đã cứu bác khỏi một số phận mà bác chẳng thể chịu nổi khi nghĩ đến.”

Constance bắt đầu nhét những
cái kẹo gôm vào túi để ngăn những người khác ăn chúng. “Thế là sao ạ?”

“Tại sao ư, bị sa thải, dĩ
nhiên là thế,” thuyển trưởng Noland nói. “Chuyến vượt biển đầu tiên này là một
chuyến đi quan trọng! Các ông chủ sẽ làm ra tiền chỉ khi Đường Tắt chứng minh
nó có thể cung cấp những gì họ hứa hẹn - một chuyến chuyên chở hàng hóa đáng
tin cậy qua bên kia bờ đại dương trong vòng hai ngày. Nếu thất bại, nó chắc
chắn không thể tiếp tục. Không, không nghi ngờ gì cả. Họ sẽ cho bác đi đóng gói
hành lý.”

“Chắc chắn bác có thể tìm một
con tàu khác,” Kate nói. “Tại sao bác lại muốn làm cho những kẻ ngu ngốc đó?”

Thuyền trưởng Noland cẩn
trọng nhìn cô bé. “Phức tạp lắm, Kate ạ. Nếu bác bị sa thải từ chức vụ của mình
trên Đường Tắt - nếu những ông chủ công ty kia tuyên bố rằng bác đã làm họ kinh
ngạc vì thiếu năng lực trình độ thì các cháu có thể thấy bác sẽ rất khó khăn để
tìm được một vị trí khác. Bác sẽ bị bỏ lên đất liền và khô héo ở đó. Và đấy là
điều bác không thể nào chịu được. Không, bác cần phải ở trên biển.” Sự chân
thành của ngài thuyền trưởng trên cương vị này là không thể nhầm được. Ngay cả
khi ông nói những từ “trên đất liền và khô héo”, mắt ông đã bắt đầu long lanh
và quai hàm run run.

“Tuy nhiên, thế là đủ rồi,”
thuyền trưởng Noland, trấn tĩnh lại. “Chúng ta có nhiều vấn đề cấp thiết cần
cân nhắc hơn. Giờ bác nên quay lại tháp chỉ huy rồi, nhưng bác sẽ mang lá thư
đó cho các cháu khi có thể. Bác sẽ mang thêm cà phê khi đến nhé? Bác sẽ pha một
ấm mới.”

Lũ trẻ vội nài xin ông không
phải làm phiền bản thân về chúng. Vậy là, với lời hứa hẹn sẽ trở lại sớm nhất
có thể, thuyền trưởng Noland rời đi.

***

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.