Thế hôn - Chương 359 + 360

Chương 359: Bái phỏng

Lâm Ngọc Trân đến mặt trời lặn vẫn không tham dự gia yến vì Lục Giam đón
gió tẩy trần, cũng không có người hỏi nàng. Tiệc tan, Lục Kiến Lập cùng Đồ thị
xem xét một chỗ trống, lôi kéo Lục Giam hỏi thăm tình hình của Nghị Lang, Đồ thị
đau lòng mắng Lâm Ngọc Trân: “Độc phụ, mặc dù là không đau lòng cho con, cũng
là nhi tử mới sinh của thân chất nàng, sao lại nghĩ thế cơ chứ! Nàng xứng đáng
a, theo lời ta nói, lão thái gia nên phạt nàng một chút, cứ như vậy nhẹ nhàng
buông tha nàng, thật sự là làm cho người ta không phục.”

Lục Giam khẽ nhíu mày, đánh gãy lời nàng: “Lục đệ nay thế nào?”

Lục Kiến Lập vội nháy mắt với Đồ thị, ý bảo nàng đừng nói lung tung nữa, Đồ
thị trong lòng căm giận, nhưng chỉ có thể cười mà đáp: “Hoàn hảo, tóm lại so với
Tam đệ con còn lọt vào mắt tiên sinh hơn.”

Lục Giam xem như thả tâm, nghiêm mặt nói: “Còn cần hắn chịu khổ nhọc, cố
gắng học bài.”

Lục Kiến Lập liên tục gật đầu: “Nhị lang nói đúng, nói đúng.”

Lục Giam thấy hắn gật đầu giống như gà mổ thóc, không cần nói là thân phụ,
ngay cả tư thế của thân thúc phụ cũng không có nửa điểm, lòng thật sự chua xót,
nhất thời không tìm thấy chuyện để nói, chỉ tiếp lời: “Chỉ cần Lục đệ có tiền
đồ, ta cũng an tâm.”

Lục Kiến Lập cùng Đồ thị đều trở nên trầm mặc, Lục Giam cùng hai người mặt
đối mặt một lúc, lại không biết nói gì, chỉ có thể xấu hổ qua loa cho xong
việc. Ngày hôm sau thức dậy, sáng sớm đi thăm Lục lão ông, lại đến Lâm phủ một
chuyến, đi tìm Lâm Thế Toàn, dựa theo ý tứ của Lâm Cẩn Dung, hẹn ước Lâm Thế
Toàn cùng hắn lên kinh.

Tháng Bảy, tuy nói thời tiết dần dần chuyển lạnh, thực tế giữa trưa vẫn
thực nóng. Đông viện hoa cúc đã sớm nở rộ, bồ đào trong chính viện lại chín,
nặng trịch treo đầy cành.

Nghị Lang đã biết lật,
thường xuyên y y nha nha nói không ngừng, biểu hiện thập phần hoạt bát, Lâm Cẩn
Dung cực kỳ yêu thương hắn. Chỉ cần thời tiết tốt, vừa nhàn rỗi sẽ bế hắn đi
dạo trong sân phơi nắng chỉ hoa cỏ sâu trùng cho hắn xem, cùng hắn nói chuyện,
Nghị Lang thì dùng phương thức của mình y y nha nha trả lời nàng. Một lớn một
nhỏ hồ đồ trao đổi, người bên ngoài nhìn cũng là thập phần náo nhiệt.

Phan thị thấp giọng nói với Sa ma ma: “Ma ma, thiếu phu nhân thật là kiên
nhẫn, giống như là nghe hiểu được tiểu thiếu gia nói gì vậy, cũng tin tưởng
tiểu thiếu gia có thể nghe hiểu nàng nói nha, thật vui.”

Sa ma ma cười nhìn mẫu tử Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái, mị mắt vùi đầu
tiếp tục thêu thùa. Đậu Nhi lại gần thấy thứ bà làm là hài sắc thạch thanh trên
mặt có thêu chữ Thọ, liền biết là làm cho Lục lão phu nhân, vì vậy cười nói:
“Ma ma, cẩn thận ánh mắt nha, mệt như vậy, không bằng để ta giúp người làm được
không?”

Sa ma ma lắc đầu: “Cũng không vội, cứ từ từ làm, chỉ cần có thể trước khi
đến năm mới mang về là tốt rồi.” Sau đó khe khẽ thở dài, trong giọng nói hơi có
chút cô đơn. Người nhà người quen của nàng đều ở Bình châu, nơi này đúng là rất
tịch mịch.

Lâm Cẩn Dung nghe thấy rõ ràng quay đầu cười nói: “Ma ma, bằng không, mùa
thu năm nay ngươi và ta cùng trở về đi?”

Sa ma ma hơi hơi có chút ngạc nhiên, nàng nghĩ đến Lục Giam đã đi một
chuyến, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, Lâm Cẩn Dung đại khái sẽ không lại
một mình mang theo Nghị Lang trở về. Xem Lâm Cẩn Dung như vậy, thật giống như
là đang nói giỡn vậy. Do đó cũng theo ý Lâm Cẩn Dung mà đáp lời: “Tốt lắm a,
thiếu phu nhân đi tới đâu, lão nô liền theo tới đó a.”

Lâm Cẩn Dung cười quay đầu lại, nên thu thập hành lý, chờ Lâm Thế Toàn vừa
đến, thì phải xử lý thỏa đáng mọi chuyện.

“Thiếu phu nhân, bên ngoài có vài khách nhân.” Lục Lương gia dẫn theo một
rổ hạch đào mới hái tiến vào, cười nói: “Đây là thủ lễ khách nhân đưa.”

“Đúng là hoa quả tươi. Là ai vậy?” Lâm Cẩn Dung gần đây ít khi xuất môn,
trừ bỏ ngẫu nhiên đi cửa hàng một chuyến, đáp ứng đám người Trương San nương
mời ra ngoài uống trà trò chuyện, cơ bản không ra khỏi cửa, xã giao tự nhiên
cũng thua kém hơn lúc trước Lục Giam ở nhà nhiều.

Lục Lương gia khoa tay múa chân: “Là một tiểu nương tử mặc tố y, đại khái
mới chỉ mười tuổi, mang theo nha hoàn hơn mười tuổi và một vị lão ma ma, ngồi
trên xe trâu a. Nói là họ Mai, người mặc dù trắng trong thuần khiết, nhưng nô
tỳ xem xét khí độ rất khá.”

Lâm Cẩn Dung nao nao, rốt cuộc đã tìm tới cửa. Họ Mai, tiểu nương tử mười
tuổi, một mình xuất môn làm khách, trừ bỏ Huệ Nương nhà Mai Bảo Thanh ra thì là
ai được chứ? Nếu là Mai Bảo Thanh đến, nàng có thể từ chối nói là Lục Giam
không có nhà mà không gặp, nhưng tiểu cô nương đến đây, nàng lại không thể
không gặp, vì vậy đành phải nói: “Thỉnh nàng tiến vào.”

Mai Huệ Nương một
đường đi tới, lãnh đạm đánh giá chung quanh, khi đến chính viện, nhìn thấy cây
bồ đào trĩu quả kia, ánh mắt liền thay đổi. Có một chuỗi bồ đào cách đỉnh đầu
nàng không tới một tấc, từng quả no đủ, phí trên có một tầng lông toe mịn màu
trắng, rất đáng yêu, nàng chỉ cần nhẹ nhàng với tay là có thể chạm vào. Không biết
ăn có ngon không a? Khoang miệng tự nhiên tiết ra nước bọt, con sâu trong bụng
không ngừng kêu, nàng cơ hồ đã muốn vươn tay, lại rụt trở về, cố gắng thẳng
lưng, nghiêm túc đoan trang hướng tới phía trước.

Lâm Cẩn Dung đứng ở đình viện nhìn nàng cười: “Huệ Nương, hôm nay sao lại
rảnh rỗi như vậy?”

“Huệ Nương vấn an thẩm.” Mai Huệ
Nương trên mặt lộ ra tươi cười thản nhiên, trong suốt thi lễ: “Ngày ấy nhận
được thẩm chiếu cố, sớm đã muốn đến bái tạ, tiếc rằng trong nhà có việc, không
thể không kéo dài tới hiện tại. Mong rằng thẩm đừng chê ta đường đột.”

Lâm Cẩn Dung vội đỡ lấy nàng, ý bảo
nàng ngồi xuống bên cạnh mình: “Lại đây ngồi. Đến chơi là tốt rồi, còn mang lễ
vật làm gì?”

Mai Huệ Nương cảm tạ, cười nói: “Một
chút lễ mọn, chỉ là nhấc tay chi lao, nhưng cái khó là tươi mới, hương vị cực
kỳ ngon ngọt. Cho nên mang lại đây để thẩm và tiểu đệ đệ nếm thử. Thẩm có khỏe
không, tiểu đệ đệ có ngoan không?”

Nàng hôm nay hoàn toàn không giống
với bộ dạng sầu khổ bất hảo ở trước mặt Mai Bảo Thanh ngày ấy, hiện tại là một
tiểu thục nữ có hiểu biết, có sự thành thục vững chắc mà hài tử cùng tuổi ít
đứa có. Lâm Cẩn Dung nhìn bộ dạng người lớn này của nàng, nhớ tới Mai Bảo Thanh
nói hắn thường xuyên không ở nhà, nữ hài tử lại mất mẫu thân, có chút thương
hại, liền gọi Phan thị bế Nghị Lang ra cho nàng xem.

Mai Huệ Nương không chuyển mắt nhìn
Nghị Lang một hồi, từ cổ tay cởi ra vòng tay bằng vàng, đeo vào nơi cổ tay cho
Nghị Lang: “Tiểu đệ đệ bộ dạng thực sự phúc khí, nói đến ta gọi hắn một tiếng
đệ đệ, cũng là trèo cao, nếu đã gặp mặt, phải tặng cho hắn lễ gặp mặt. Là ta từ
nhỏ đeo đến bây giờ, cũng sắp chật rồi, cho hắn rất thích hợp.”

Lâm Cẩn Dung vốn không muốn, nghe
nàng nói đến hai chữ trèo cao, liền đem lời đã đến bên miệng nuốt trở vào, ra
hiệu cho Đậu Nhi, lệnh Anh Đào: “Đi hái mấy cành bồ đào chín đem tới đây.”

Anh Đào đáp ứng, cầm rổ cũng cây kéo,
vui vẻ đi chọn bồ đào, Mai Huệ Nương ngửa đầu nhìn, mãn nhãn cực kỳ hâm mộ. Rốt
cuộc vẫn là tiểu nữ hài nhi, ước chừng ở nhà cũng bị câu thúc, Lâm Cẩn Dung
cười nói: “Cây bồ đào tự trồng so với bên ngoài thơm ngon, lại sạch sẽ, nếu Huệ
Nương không chê, liền
lại đây chọn một ít mang về?”

Mai Huệ Nương nhãn tình sáng lên, thử nhìn về phía Lâm Cẩn
Dung, thấy nàng nhìn mình cười, ánh mắt nhu hòa, không giống là nói giỡn, liền
được cổ vũ, nóng lòng muốn thử: “Tốt lắm!” Lời còn chưa dứt, vị lão ma ma đi
theo bên người kia dĩ nhiên cúi đầu ho khan một tiếng, Mai Huệ Nương ánh mắt nhất thời
thay đổi, mang theo bảy
phần phẫn hận, ba phần nổi giận.

Lâm Cẩn Dung vốn tưởng rằng nàng sẽ
không đi hái bồ đào, nàng lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, khóe mắt khiêu khích
nhìn lão ma ma kia, cười dài nói: “Đa tạ thẩm thành toàn cho ta, ta sáng sớm
tiến vào thấy đã thèm ăn rồi.” Vừa nói, vừa đứng dậy tiếp nhận cây kéo Song
Phúc đưa tới, kiều kiều lạc lạc đi cầu Lâm Cẩn Dung: “Thẩm dạy ta đi, thế nào
mới là quả chín?”

Lão ma ma kia sắc mặt xanh mét, nhưng
lại e ngại Lâm Cẩn Dung nên không tiện tiến lên ngăn đón. Lâm Cẩn Dung chỉ coi
như không thấy, cười mang theo Mai Huệ Nương tiến lên, chỉ một quả bồ đào cho nàng xem,
Mai Huệ Nương vẫn còn
tâm tính tiểu hài tử, muốn cắt xuống. Lão ma ma thấy nàng đã cắt hơn mười cành
còn không muốn dừng tay, thật sự nhịn không được, nhắc nhở nói: “Tiểu thư!”

Trong giọng nói ngầm có ý uy hiếp.
Mai Huệ Nương nhướng
lông mày, sau đó lại trầm mặc, phẫn nộ thả cây kéo, nói: “Thẩm, ta nhất thời
hứng thú, hái quá nhiều, người sẽ không chê ta thất lễ chứ?”

Lâm Cẩn Dung cười cười: “Bồ đào trong
viện của ta hàng năm đều kết trái rất nhiều, ta đang lo tìm không thấy người giúp
ăn bớt, con hái bao nhiêu thì cứ lấy về bấy nhiêu, ta cầu còn không được.”

Mai Huệ Nương nhìn nàng một hồi, nghiêng đầu thật tình thật
lòng nở nụ cười. Lại ngồi ước chừng non nửa canh giờ, vị lão ma ma kia lại ho
khan một tiếng, Mai Huệ Nương
lưu luyến đứng dậy: “Quấy rầy thẩm đã lâu, ta cần phải trở về.”

Lâm Cẩn Dung giữ nàng lại, nàng chỉ
cúi mắt không chịu, mềm mại nói: “Lần sau ta lại đến, thẩm còn tiếp đãi ta là
tốt rồi.”

Lâm Cẩn Dung thở dài, từ trong tay
Đậu Nhi tiếp nhận một đôi vòng Thước Châu kết thành trang sức: “Lần trước gặp
mặt không có nhiều thời gian, bên người chưa từng mang theo lễ gặp mặt thích
hợp cho con. Đây là thứ ta làm lúc nhàn hạ, mặc dù không đáng giá nhưng cũng có
chút thú vị, Huệ Nương
đừng ghét bỏ.”

Mai Huệ Nương giương mắt nhìn, trang sức này vốn là Lâm Cẩn
Dung làm để tặng Lâm Lưu Nhi, dùng là thước châu tinh tế kết thành hình tiểu
bạch thỏ, dùng bông trắng mềm mại, vừa đáng yêu lại tinh xảo, đúng là thứ yêu
thích nhất của nữ hài tử ở độ tuổi này, thật sự rất thích, vừa tiếp nhận, vừa
nói: “Sao ta lại không biết xấu hổ mà nhận đây?”

Lão ma ma kia lại ho khan một tiếng,
Mai Huệ Nương mặt mày
bất động, quan tâm nói: “Ma ma thấy không thoải mái sao?”

Lão ma ma cúi mắt nói: “Tạ Đại tiểu
thư lo lắng, lão nô khỏe lắm.”

Mai Huệ Nương không để ý tới nàng nữa, nghiêm túc cùng Lâm
Cẩn Dung nói đa tạ, cười bảo: “Thẩm, lần sau ta tới tìm thẩm pha trà, được
không?” Một đôi mắt hắc bạch phân minh thế nhưng mang theo vài phần cầu xin.

Hài tử này, ước chừng mất mẫu thân
rồi nên sống cũng cô đơn. Lâm Cẩn Dung đối với đôi mắt kia của nàng không thể
thốt nên lời cự tuyệt: “Chỉ cần trưởng bối nhà con đồng ý, thì con cứ đến đây.”

Mai Huệ Nương vui vẻ rời đi.

Sa ma ma nói: “Người nhà này thật là
là kỳ quái, để cho một hài tử nhỏ như vậy một mình đến làm khách.”

Lâm Cẩn Dung cầm vòng tay trên cổ tay
Nghị Lang nhìn kĩ, là vàng mười, thợ khéo tinh tế, lại là từ cửa hàng vàng bạc
của Đường gia. Mai Huệ nương chỉ là một tiểu hài tử, đương nhiên sẽ không mạc
danh kỳ diệu chạy đến làm khách một người xa lạ, rõ ràng chính là ý tứ của Mai
Bảo Thanh. Mai Bảo Thanh, ước chừng là tính ra mặt cùng Lục Giam lui tới, mà
bên này, thì để nữ nhi mười tuổi thay thế thê tử đã mất của hắn cùng nàng kết
giao, thoạt nhìn thật sự là bộ dạng muốn trở thành bằng hữu.

Chương 360: Hồi kinh

Ba ngày sau khi Mai Huệ Nương đến chơi, đó là trăm
ngày của Nghị Lang, vì Lục Giam không ở nhà, Lâm Cẩn Dung không mở tiệc chiêu
đãi khách, chỉ lệnh chuẩn bị một bàn đồ ăn, chủ tớ vài người thay Nghị Lang nho
nhỏ chúc mừng một phen. Trong lúc đó, mọi người xuất ra toàn bộ chiêu thức đùa
với Nghị Lang, Nghị Lang lần đầu tiên cười lên tiếng.

Sau đó Mai Huệ Nương lại tới thêm hai lần,
một lần cầu Lâm Cẩn Dung dạy
nàng pha trà, một lần lại cầu Lâm Cẩn Dung thổi sáo, mỗi lần đến đều chỉ ngốc
lăng ngồi chơi khoảng một canh giờ, mang thủ lễ cũng bất quá là chút hoa quả
tươi tầm thường, nếu không nữa thì chính là điểm tâm nàng làm, nửa điểm không
xa cách, lại có vẻ rất nhân tình. Lâm Cẩn Dung mặc dù đề phòng Mai Bảo Thanh,
nhưng cũng không quá phản cảm phương thức kết giao như thế, mỗi lần đều nhiệt
tình tiếp đãi tiểu cô nương này.

Tới giữa tháng Tám, Lục Giam đã đi
hơn bốn mươi ngày, Lâm Cẩn Dung mặc dù không biết hắn cùng Lâm Thế Toàn có thể
gấp trở về qua tiết hay không, nhưng cũng sớm chuẩn bị, muốn náo nhiệt trải qua
cái tiết này, mở tiệc chiêu đãi đám người Diêu Trác một phen, bất luận sau này
như thế nào, coi như là tụ tập một hồi.

Bánh Trung thu là từ quán điểm tâm
nổi tiếng nhất trong kinh làm ra, lại mua rượu ngon từ Phong Nhạc lâu, cộng
thêm hoa quả tươi ngon như thạch lựu, lê, hạt dẻ, bồ đào, trang bị vô số lễ
hộp, để hai người Lục Lương cùng Lâm Quý cầm danh thiếp của Lục Giam, đưa lễ
vật đến nhà hay lui tới cùng quan trên của Lục Giam.

Ngày Mười bốn, Hứa Hạnh nương tặng
đáp lễ, ngoài bánh Trung thu và rượu ra, còn có quả quất và cam vận chuyển xa
xôi về. Anh Đào rửa sạch một quả cam chín đỏ nhất, cầm trêu chọc Nghị Lang, Lâm
Cẩn Dung nhìn thấy, không khỏi nhớ tới năm trước nàng hoài thai Nghị Lang, thèm
chua, Lục Giam chung quanh vì nàng tìm mua quả cam về, liền nhịn không được hỏi
Lục Lương gia: “Gần đây trong kinh thật khô ráo, cũng không biết ở địa phương
khác có mưa hay không, nước sông có bị ảnh hưởng gì không.”

Lời ngầm là không biết Lục Giam một
đường có bình thuận hay không, Lục Lương gia đã nhiều tuổi, tất nhiên là biết
vướng bận trong lòng của thiếu phu nhân không chịu hỏi thẳng ra, liền ôn hòa
cười nói: “Hôm qua có người đưa ngao cua đến, nói là xác thực có mưa, nước sông
cũng tăng lên một chút, nhưng không có gì, sẽ không trì hoãn việc đi thuyền.”
Dừng một chút, lại nói: “Lục Lương hai ngày nay đều chờ ở ngoài thành, một khi
nhìn thấy Nhị gia trở về, lập tức sẽ trở về bẩm báo thiếu phu nhân.”

“Vất vả.” Lâm Cẩn Dung cười, tiếp
nhận quả cam trong tay Anh Đào trêu chọc Nghị Lang, Nghị Lang lại không có hưng
trí, liền đem ánh mắt nhìn nàng, mở rộng cái miệng nhỏ nhắn “Nga nga” lấy lòng
nàng, giống như lúc mỗi ngày hắn được đi dạo phơi nắng trong sân vậy.

“Bảo bối muốn đứng lên sao?” Lâm Cẩn
Dung trong lòng mềm nhũn, bế hắn du ngoạn trong viện, mới ra cửa, gương mặt mũm
mĩm của Nghị Lang lộ ra vài phần vui mừng, vung tay nhỏ béo lùn chắc nịch, đem
cái trán nhẹ nhàng cọ cọ Lâm Cẩn Dung. Đứa nhỏ này càng ngày càng lớn, Lâm Cẩn
Dung trong lòng đột nhiên vừa chua xót lại chát chúa, khống chế không được hàm
chứa lệ, cười dùng sức hôn lên trán của Nghị Lang.

“Ai nha, sao lại khiến người ta yêu
thương như vậy chứ?” Sa ma ma ở một bên nhìn thấy, có thể lý giải tâm tình lúc
này của Lâm Cẩn Dung: “Nhị thiếu phu nhân thật sự vui mừng đúng không? Năm đó
nhi tử của lão nô lần đầu tiên gọi nương, lão nô mừng đến cười to, bị bà bà
mắng là điên rồi.”

“Trong lòng xác thực rất vui mừng.”
Lâm Cẩn Dung cảm khái ngàn vạn, tư vị nói không nên lời, khó khăn lắm mới bình
ổn cảm xúc, nắm lên tay nhỏ của Nghị Lang đặt ở bên môi làm bộ muốn cắn, Nghị
Lang lại hiểu được là đang dỗ hắn, cười to ra tiếng, tiếng cười non nớt khiến
người ta nghe thấy cuốn hút vô cùng sung sướng. Lâm Cẩn Dung khẩn cấp muốn cùng
Lục Giam chia sẻ khoái hoạt khó có được này.

Giống như là biết mong đợi của nàng,
Lục Giam cùng Lâm Thế Toàn vào lúc chạng vạng đã về đến đây. Nhận được thư Lục
Lương đưa, Lâm Cẩn Dung vội ôm Nghị Lang hướng tới nhị môn tiếp đón, đợi khi
đến đó, bên kia Lục Giam cùng Lâm Thế Toàn cũng đã vừa nói vừa cười đi vào cửa.

“Tam ca huynh xem tiểu viện tử này
của ta thế nào?” Lục Giam một câu chưa nói xong, khóe mắt đã nhìn thấy mẫu tử
Lâm Cẩn Dung, những lời còn lại không thể thốt ra, chính là ánh mắt sáng trong
nhìn hai người, vươn tay tiếp nhận Nghị Lang, cười nói: “Nhi tử ngoan, có nhớ
phụ thân không?”

Nghị Lang theo dõi hắn nhìn một lát,
nghiêng đầu trốn vào trong lòng Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung vuốt đầu của hắn
cười nói: “Phụ thân của mình cũng không nhận ra a.”

“Trưởng thành rồi.” Lục Giam cũng
vươn tay sờ đầu Nghị Lang, mỉm cười đánh giá mẫu tử hai người. Nghị Lang được
nuôi dưỡng mập mạp, xem phản ứng so với lúc hắn đi nhanh nhẹn hơn nhiều. Lâm
Cẩn Dung tuổi còn trẻ, lại là trời sinh ăn mãi mà không mập, trong khoảng thời
gian hắn rời đi, hình thể đã hoàn toàn khôi phục. Hôm nay tuy chỉ là mặc đồ
trong nhà, nhìn lại thập phần mê người.

Lâm Cẩn Dung nhận thấy được ánh mắt
của hắn, ngực cũng có chút đập nhanh, trước mặt mọi người cũng không dám trừng
hắn, chỉ làm như không thấy, thoải mái bế Nghị Lang tiến lên cùng Lâm Thế Toàn
chào hỏi: “Tam ca một đường vất vả. Nghị Lang, đây là Tam cữu phụ của con.”

Lâm Thế Toàn thấy nàng nét mặt tỏa
sáng, hoàn toàn không giống lúc trước ở Bình châu, trong lòng cũng thập phần
vui mừng, ôm Nghị Lang nhìn một hồi, cười nói: “Luôn luôn dự đoán là bộ dáng
gì, hóa ra là như vậy. Giống A Dung hơn một chút, bộ dạng rất đẹp.”

Lục Giam thấy Nghị Lang không bài
xích ôm ấp của Lâm Thế Toàn, không khỏi cười mắng: “Vật nhỏ này.”

Lâm Thế Toàn vội đem Nghị Lang nhét
vào trong lòng hắn: “Ẵm
đi, ẵm đi.” Lại cùng
Lâm Cẩn Dung oán giận: “Ta nói cứ từ từ mà đi, lại có người dù thế nào cũng
phải gấp gáp trở về trước mười lăm, nói là sợ ta không kịp ăn bánh Trung thu,
ủy khuất ta. Trên thực tế ta nửa điểm không muốn ăn bánh Trung thu a. Ta chỉ
muốn được ngủ một giấc, mệt mỏi cực kỳ đây.”

Lâm Cẩn Dung nhìn hai người đều là bộ
dạng phong trần, đặc biệt là Lục Giam, đen gầy đi rất nhiều, vẻ mặt đều là mệt
mỏi, vội sai người mang hành lý vào, an bài chỗ nghỉ ngơi cho Lâm Thế Toàn, sai
người hầu hạ, tại phòng bếp chuẩn bị cơm.

Lục Giam thấy nàng chỉ lo an bài việc
ăn nghỉ của bọn họ, thấp giọng nói: “A Dung, giao cho Xuân Nha các nàng đi làm
là tốt rồi, nàng tới đây ta có chuyện muốn nói với nàng.”

Lâm Cẩn Dung thấy hắn thần sắc nghiêm
túc, nghĩ đến Lục gia lại lệch khỏi quỹ đạo đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đem
Nghị Lang giao cho Phan thị, cùng hắn đến hậu viện, vào phòng ngủ, hỏi: “Làm
sao vậy?” Một bên đám người Anh Đào đang hầu hạ thấy thế đều chạy nhanh lui ra
ngoài, đem cửa đóng lại.

Cửa mới đóng lại, Lục Giam liền đem
Lâm Cẩn Dung hung hăng ôm vào trong lòng, hắn ôm rất nhanh rất chặt, khiến nàng
không thở nổi, trên người hắn còn có mùi mồ hôi thản nhiên, ngửi vào có chút
khác thường, phá lệ làm cho người ta tâm động, Lâm Cẩn Dung nghe được tim mình
đập thình thịch, liền cúi đầu chôn ở trong lòng Lục Giam, gắt gao ôm thắt lưng
hắn.

Lục Giam thấy nàng hai mắt khép hờ,
lông mi như cánh bướm nhẹ nhàng rung động, hai má kiều diễm như hoa đào, trên
người vừa thơm lại mềm mại, không khỏi cảm thấy thể xác và tinh thần nhộn nhạo,
trước tiên ở trên đỉnh đầu nàng hôn một cái, cúi đầu hôn lên môi của nàng, hai
tay dùng lực, hận không thể cắt rời thắt lưng của nàng. Lâm Cẩn Dung bị hắn
biến thành không thở nổi, ngay cả đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích, chỉ
có thể dán sát vào trong lòng hắn.

Lục Giam thấy nàng tư thái như thế,
suýt nữa cầm giữ không được, lại còn nhớ rõ Lâm Thế Toàn đang chờ, khó khăn
nhịn xuống buông lỏng nàng ra, ở bên môi nàng vừa hôn, vừa cười nói: “Nàng
không chê ta hôi sao? Tự ta cũng thấy mình lên men có mùi nha. Ta trước tắm rửa
thay quần áo, sợ Tam ca sốt ruột chờ lâu.”

Đợi hắn đi vào trong, Lâm Cẩn Dung
thay ra xiêm y tắm rửa, thay hắn thả tóc gội đầu cho hắn, hỏi: “Tình hình trong nhà như thế
nào? Tổ phụ khỏe mạnh chứ?”

Lục Giam thoải mái mà hưởng thụ chăm
sóc của nàng, mí trên mí dưới đánh thẳng vào nhau, thiếu chút nữa không khỏi
nghiêng đầu ngủ gật, chỉ cố gắng lên tinh thần nói: “Hoàn hảo, tổ phụ là có
chút suy yếu, nhưng theo như lời nàng nói, không nghiêm trọng dọa người giống
như thư của mẫu thân viết.”

Bình thường nhìn là không dọa người,
đều nghĩ rằng hắn khỏe, nhưng đột nhiên sẽ phát tác, không còn đường cứu vãn.
Lâm Cẩn Dung biết rõ là chuyện gì xảy ra, cũng không thể cùng Lục Giam nói rĩ,
còn phải theo ý tứ của hắn tiếp lời: “Vậy là tốt rồi.”

Lục Giam đơn giản kể lại một lần tình
huống trong nhà: “Thấy ta trở về, tổ phụ rất tức giận, phát tác với mẫu thân.
Nghe nói trước đó vài ngày tổ phụ bị mắc đờm, là Nhị thúc phụ miệng đối miệng
hút ra, sau lại cũng cực kỳ hiếu đạo. Ngoại tổ phụ mẫu, nhạc phụ mẫu, Tiểu Thất
đệ đều khỏe, thôn trang cũng tốt lắm, năm nay tất nhiên là mùa thu hoạch...”

Tuy rằng Lục Giam không cụ thể nói ra
nhiều chuyện, nhưng Lâm Cẩn Dung nghe hắn nói xong, trong lòng đại khái đã có
tính toán, hiểu được đã xảy ra chút sự tình gì, đơn giản chính là Nhị phòng mấy
ngày này làm việc đúng mực, Lâm Ngọc Trân phát xuẩn phạm hồ đồ, tự chui đầu vào
rọ, làm mất lòng người. Vì vậy không khỏi khoan hoài Lục Giam: “Tính tình của
cô cô từ trước đến nay đều táo bạo, chàng cũng đừng so đo, nếu không lại tức
giận với bản thân mình. Nói đến nói đi, nhũ mẫu gọi Văn nương kia bị đưa trở về
cô cô không tức giận chứ?”

“Chỉ cần tốt cho nàng và Nghị lang,
ta làm sao so đo được nhiều như vậy? Ta đi vội vàng, tổ phụ không muốn ta ở nhà
ở lâu, không có hỏi gì, mẫu thân cũng không đề cập đến.” Lâm Ngọc Trân chỉ là
phẫn hận hắn cùng Lâm Cẩn Dung không nghe an bài của mình cũng đã đủ, làm sao
còn lo lắng điều này? Lục Giam đứng dậy đem bọt nước trên người lau khô, phủ áo
choàng ngồi xuống tháp, trông mong nhìn Lâm Cẩn Dung: “A Dung, nàng tới lau tóc
cho ta.”

Nàng là hồ đồ rồi, Lục Giam là nam
nhân, đương nhiên sẽ không chú ý tới việc và người bé nhỏ không chút đáng kể
này. Lâm Cẩn Dung thừa dịp thay hắn lau tóc, cùng hắn nói về việc mình làm
trong khoảng thời gian này, Mai Huệ Nương tới chơi, Nghị Lang biết lật,
biết cười ra tiếng, biết dỗ người vui. Trước đó Lục Giam còn thường thường cùng
nàng đối đáp một câu, đợi cho nàng thay hắn lau tóc xong, mới phát hiện hắn đã
sớm ngủ gật.

Cưới ngựa qua lại bôn ba một chuyến,
dù người có làm bằng sắt cũng không chịu nổi. Lâm Cẩn Dung thở dài, bế chăn
thay hắn đắp lên, đi đến gian ngoài lệnh Anh Đào tiến vào thu thập, lại phân
phó Xuân Nha: “Nhị gia ngủ rồi, chỉ sợ cơm chiều cũng không thức dậy ăn uống.
Bảo phòng bếp chuẩn bị chút đồ ngon, chỉ cần vừa tỉnh, lập tức có thể bưng lên.
Lại đi hỏi Tam gia, hắn muốn nghỉ ngơi hay ăn cơm trước?”

Chốc lát, Xuân Nha quay lại nói: “Tam
gia nói, hắn kỳ thật không có khẩu vị, chỉ muốn ăn bát mì. Nếu thiếu phu nhân
có rảnh, hắn có việc muốn nói với thiếu phu nhân.”

“Đi bảo phòng bếp làm bát mì bưng
đến.” Lâm Cẩn Dung đang muốn cùng Lâm Thế Toàn nói chuyện, nghe hắn nói như
thế, thật sự là gãi đúng chỗ ngứa.

Báo cáo nội dung xấu