Thế hôn - Chương 247 + 248

Chương 247: Xem xét

Khoan thứ một chút? Sự tình không rơi vào người nàng, làm sao nàng có thể
cảm nhận sự đau khổ? Quả nhiên là đứng nói chuyện không thấy thắt lưng đau mà.
Lục Vân vểnh vểnh lên khóe môi: “Vậy cầu tẩu đừng đi theo ta, để ta một mình
được thanh tĩnh.” Nàng khinh miệt chỉ nước hồ tĩnh mịch trước mặt: “Ở chỗ này
một chút, ta vẫn còn ngại bẩn mà. Người khác lãng phí ta, ta cũng không thể
lãng phí bản thân mình được.”

“Điều này thì ta tin tưởng.” Lâm Cẩn Dung đưa mắt nhìn đám người Giản Nhi
rồi xoay người rời đi. Có thể nói lời này, vậy không có khả năng đi tìm cái
chết, lúc trước bị Ngô gia cự tuyệt cũng không tự tử, hiện tại lại càng không
làm như thế. Đi được không bao xa, đã thấy Lệ Chi vội vàng chạy tới đây: “Thiếu
phu nhân, Tam gia thỉnh người đi qua.”

Lâm Cẩn Dung vội hỏi: “Đã tìm được Ngô Nhị gia chưa?”

Lệ Chi gật đầu: “Tìm rồi, nhưng Ngô Nhị gia nói, thỉnh người qua nói
chuyện.”

Lâm Cẩn Dung liền suy nghĩ, có Lâm Thế Toàn ở cạnh, dù người đến người đi,
cũng không có gì phải cố kị, nàng thật muốn nhìn xem, Ngô Tương rốt cuộc muốn
làm gì. Vừa mới cất bước, lại thấy Lệ Chi dẫn nàng tới con đường nhỏ đó. Nàng
không khỏi bật cười, năm ấy, nàng cô đơn mà dẫn Lệ Chi tới đây, trong lòng tràn
đầy quẫn bách cùng chua xót, được một câu lời hay liền cảm kích nửa ngày, nay
quang cảnh đã hoàn toàn khác biệt. Tuy rằng vận mệnh thật sự làm cho người ta
không thể nói rõ, nhưng tốt xấu là so với từ trước mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Đang bật cười, Đô Đô béo tròn lúc la lúc lắc chạy tới, vây quanh Lâm Cẩn
Dung lấy lòng vẫy đuôi, Lâm Cẩn Dung liền cười hỏi: “Đô Đô, Lưu Nhi cũng theo
tới ư?”

“Uông! Uông!” Đô đô kêu hai tiếng, chạy về phía đằng trước, chạy hai bước
lại dừng lại nhìn Lâm Cẩn Dung, phảng phất giống như đang đợi nàng vậy, Lâm Cẩn
Dung tâm tình tốt thêm vài phần, nhịn không được cười nói: “Nhìn nó xem, thật
là có nhân tính mà.”

Lâm Thế Toàn dắt tay Lưu Nhi đi tới, cười nói: “Nó được nuôi nhiều năm, nếu
chút nhân tính này không có vậy thì quá ngốc nghếch rồi.”

Lưu Nhi tránh khỏi tay Lâm Thế Toàn, chạy tới nắm chân váy Lâm Cẩn Dung,
ngửa đầu ủy khuất nói: “Tứ tỷ tỷ, vừa rồi tỷ không mang ta đi chơi cùng.”

Lâm Cẩn Dung cười nói: “Ta có việc, mang theo muội không tiện, ngày khác ta
sẽ mang muội tới Bình Tể tự chơi được không?”

Lưu Nhi chuyển sầu thành vui: “Không được nuốt lời a.”

“Nàng mà nuốt lời sẽ trở nên béo phì a.” Ngô Tương chắp tay sau lưng, thong
thả khoan thai, khóe môi hàm chứa tươi cười, chậm rãi đi tới. Ánh nắng mùa đông
đem hoa văn trúc diệp trên trường bào gấm ngân bạch của hắn nửa rõ nửa mờ, mặt
mày có loại tùy ý không thể che giấu, nhìn Lâm Cẩn Dung nói: “Lục Nhị lang nhà
muội đêm qua vui vẻ, khiến ta uống quá chén, hôm nay thiếu chút nữa không thể
rời giường, suýt nữa là xấu mặt.”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười: “Hắn cũng say, chưa bao giờ thấy uống nhiều như vậy.”

Ngô Tương cũng cười: “Đã nhận được đồ chưa?”

Lâm Cẩn Dung chỉ rõ: “Vẫn còn thiếu một thứ.”

Ngô Tương liền hơi hơi nhíu mày: “Ở chỗ ta, ta đúng là muốn hỏi muội, lúc
trước không có cơ hội...”

Lâm Cẩn Dung liền đè thấp thanh âm: “Ngô Nhị ca muốn hỏi cái gì?”

Lâm Thế Toàn nhìn hai người liếc mắt một cái, không dấu vết dẫn Lưu Nhi đi
đến một bên, nhưng cũng không đi xa, ngồi xổm xuống chỉ vào từng cây cối trong
vườn giúp Lưu Nhi nhận biết, bộ dạng vừa không muốn nghe thấy, lại vừa giúp đỡ
bọn họ đỡ ngại ngùng.

Ngô Tương nhỏ giọng nói: “Ta lúc trước đã đáp ứng muội, thay muội ở Phủ
châu làm hộ tịch, sai sót ngẫu nhiên trì hoãn chút thời gian, nhưng cuối cùng
đã tới tay. Nhưng Dương Mạt cũng gửi về, là Tín châu. Ta muốn hỏi muội, muội
rốt cục muốn chọn ở đâu?” Nói xong còn lặng lẽ nhìn huynh muội Lâm Thế Toàn
liếc mắt một cái.

Lâm Cẩn Dung đột nhiên hiểu được ý tứ của hắn, cũng hiểu được hắn vì sao
không chịu trực tiếp giao cho Lâm Thế Toàn, dù thế nào cũng phải cất giấu tự
đưa cho nàng. Nàng nói với hắn thứ này để huynh muội Lâm Thế Toàn dùng đến,
nhưng Lâm Thế Toàn giờ phút này nắm giữ mạch máu sinh ý cùng rất nhiều tiền tài
của nàng, nếu nói cho Lâm Thế Toàn, ai biết Lâm Thế Toàn có tổn hại ý nguyện
của nàng, lừa gạt nàng, chỉ làm điều có lợi cho hắn hay không đây?

Nàng cùng Lâm Thế Toàn giao tiếp đã lâu, nàng tin tưởng Lâm Thế Toàn, cũng
không muốn ép buộc huynh muội hắn cả đời, nhưng Ngô Tương không giống như thế,
hắn mặc dù cùng Lâm Thế Toàn có tiếp xúc có kết giao, nhưng không thể so sánh
với sự hiểu biết của nàng đối với Lâm Thế Toàn. Cho nên hành động này của Ngô
Tương là vì tính toán cho nàng. Nếu chuyện này chưa từng giấu giếm Lục Giam,
Ngô Tương sẽ cố gắng cùng Lục Giam thương lượng, nhưng thấy nàng nói qua không
thể nói cho những người khác biết, Ngô Tương chỉ đành thương lượng với một mình
nàng. Lâm Cẩn Dung cảm kích Ngô Tương săn sóc chu đáo, liền thật tình tha thứ
cho hành động xem trộm thư lúc trước của hắn, cũng không muốn đuổi theo truy
cứu nguyên nhân. Vừa suy nghĩ như vậy, trên mặt liền biểu lộ: “Ngô Nhị ca, đa
tạ huynh.”

Dù nàng chưa nói rõ ràng, Ngô Tương cũng đã hiểu ra, vì thế mặt mày xán lạn
như hoa nở: “Muội không giận ta?”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười lắc đầu: “Lần này thì không, thực sự không tức giận.
Nhưng lần sau không được làm thế nữa.” Rồi duỗi tay ra: “Đưa cả hai thứ cho ta
đi.”

Ngô Tương có chút ngây người, rốt cuộc vẫn từ trong lòng lấy ra hai phong
thư: “Cầm lấy! Dù sao ta giữ lại cũng vô dụng.” Lại nói đùa: “Biết muội chuộng
người tài, nhưng muội đừng vụng trộm cầm bán cho người không thể làm chung nha,
tương lai bọn họ sẽ gây phiền phức a.”

Lâm Cẩn Dung vẻ mặt nghiêm túc: “Ta là muốn đầu cơ trục lợi phòng loạn phỉ
ác đồ, dựa vào điều này kiếm chút tiền tài, huynh còn chuyện gì nữa không?”

Ngô Tương bật cười: “Thôi, không nói với muội nữa, ta đi đây.” Nói xong,
cùng Lâm Thế Toàn từ xa vái chào, tiêu sái rời đi, có một cỗ nhàn vân dã hạc
tao nhã tự tại.

Lâm Cẩn Dung tâm hoa nộ phóng, nhanh như chớp đứng ở dưới gốc cây, xé hai
phong thư ra, đem tên đăng ký và tình hình cụ thể trong hai bộ hộ tịch nhớ rõ
ràng, cẩn thận thu vào trong lòng, chuẩn bị tìm cơ hội tiêu hủy, sau đó đi tới
bên người Lâm Thế Toàn nói: “Tam ca, chúng ta trở về.” Đã thấy Lâm Thế Toàn hơi
nhíu mày nhìn về phía cách đó không xa, nghe thấy nàng nói chuyện mới quay đầu
nói: “Ta vừa mới nhìn thấy tiểu cô nhà muội, mang theo vài người đứng ở nơi đó
ngó qua, cũng không lại đây, chờ ta nhìn lại, nàng đã không còn ở đó.”

Lâm Cẩn Dung ngẩn ra, nghĩ rằng lúc này người Lục Vân không muốn gặp nhất
hẳn là Ngô Tương, cố ý né tránh đi, cũng không phải chuyện gì kỳ quái, liền
nhân tiện nói: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi.” Vừa đi, vừa nhỏ giọng nói: “Tín
châu, Phong huyện, Mục Vịnh, Mục Thanh, Mục Ngọc. Mục Vịnh là ca ca, Mục Thanh
cùng Mục Ngọc là muội muội, có thể trí nghiệp.”

Lâm Thế Toàn kinh ngạc nhìn nàng, nếu chỉ có hai người hắn và Lưu Nhi, vì
sao lại phải có thêm hai muội muội? Lâm Cẩn Dung cũng không giải thích, chỉ
cười nói: “Tương lai ta muốn phó thác Tam ca chiếu cố một nữ tử, là người vô
cùng quan trọng của ta, chỉ nguyện Tam ca có thể chăm sóc nàng giống như đối
đãi với ta.”

Lâm Thế Toàn trịnh trọng gật đầu: “Là muội nhờ vả, tất không cô phụ.” Cũng
không đuổi theo hỏi nàng rốt cuộc là ai.

Lâm Cẩn Dung nhỏ giọng cười nói: “Tam ca, chúng ta ở Tín châu mở cửa hàng,
vẫn là đừng để người bên ngoài biết được. Đồ cưới của ta tuy rằng không ít,
nhưng có đôi khi muốn sử dụng thật sự không tiện cho lắm. Huynh cũng biết, nữ
tử sau khi gả đi luôn không dễ dàng. Có đôi khi muốn cho người nhà cao hứng,
đối với bằng hữu ra tay hào phóng một chút, cũng phải nhìn trước ngó sau.”

Lâm Thế Toàn sớm biết nàng sống không dễ chịu, nhưng thấy nàng tươi cười
đầy mặt, thần sắc thoải mái mà nói đến chuyện này, không khỏi trong mắt trong
lòng tràn đầy thương tiếc, là tiền của nàng, là đồ thuộc về nàng, nàng thích
làm gì thì cứ làm như thế. Hắn cũng không khuyên nhủ nàng phu thê là một, đừng
giấu giếm Lục Giam linh tinh gì đó, đã từng bị phụ thân hắn vô tình vô nghĩa,
hắn đã sớm từ bỏ một số suy nghĩ gọi là lẽ phải, làm người làm việc đều phải có
chuẩn tắc. Lập tức nhân tiện nói: “Ta sẽ giúp muội, nhưng nếu phải làm, thì
nhất định phải làm cho tốt, đỡ đến khi tương lai lộ ra, đối với muội lại không
tốt.”

Cả đời này, Lâm Thế Toàn tuyệt đối là trân bảo quan trọng nhất mà nàng tìm
được, lúc nàng muốn mở trà tứ, làm việc này tình hình đặc biệt cần phải công
khai thì lúc ấy khuyên nhủ nàng báo cho Lục Giam biết, cùng Lục Giam thương
lượng, làm chuyện không tiện công khai, sẽ nhắc nhở nàng cẩn thận, đừng để lộ
chân tướng. Biết việc, hiểu được sầu lo của nàng, toàn tâm vì nàng suy nghĩ,
thân như huynh đệ, như tri kỉ. Thiện có thiện báo, dùng thật tình sẽ đổi lấy
thật tình, đúng là sự thật. Lâm Cẩn Dung ánh mắt phát sáng nhìn Lâm Thế Toàn,
nghiêm túc gật đầu: “Tam ca ta sẽ ghi tạc trong lòng. Ngày khác chúng ta mới
thương lượng chuyện mở cửa hàng này sau vậy.”

Huynh muội hai người hiểu ý tươi cười, bước ra bên ngoài rồi nói lời từ
biệt.

Lục Vân vài bước chuyển qua, mặt âm trầm, nhìn chằm chằm bóng dáng đám
người Lâm Cẩn Dung, vẫn không nhúc nhích.

Giản Nhi lo lắng hỏi: “Tiểu thư, người có lạnh hay không?”

Lục Vân quay đầu nhìn nàng, không nói được một lời.

Giản Nhi bị nàng trừng mắt nhìn liền cúi đầu xuống, ngập ngừng nói: “Người
ra ngoài đã lâu, chỉ sợ phu nhân sẽ sốt ruột. Nàng chỉ có một nữ nhi là người.”

Lục Vân lại nhìn nàng một lát, rồi nhẹ nhàng nở nụ cười, nhấc cằm: “Đương
nhiên, ta sao có thể để người ta vô duyên vô cớ chê cười đây, đi, chúng ta trở
về.”

Giản Nhi thấy Lục Vân cười cổ quái, không khỏi rùng mình một cái, há mồm
muốn nói gì đó nhưng chung quy cũng không dám nói ra, thật cẩn thận đi lên phía
trước đỡ Lục Vân, đi theo nàng về phía trước.

Lục Vân ngẩng chiếc cằm xinh đẹp, cười tủm tỉm đi vào trong đám người, vài
nữ khách lúc trước tận mắt thấy nàng tức giận thốt nhiên rời đi đều cùng nàng
chào hỏi: “A Vân vừa mới đi đâu mà vui vẻ như vậy?”

Lục Vân lạnh nhạt cười nói: “Vừa rồi có chút không khoẻ, cho nên đi nghỉ
ngơi, hiện tại đã đỡ nhiều rồi.” Trong lời nói cử chỉ lại khôi phục vẻ lạnh
nhạt đoan trang bình thường, mấy người thấy tình hình như vậy, cũng không hỏi
nhiều thêm. Có người hảo tâm, cố ý cùng nàng nhàn thoại giải sầu: “Muội về kịp
rồi, lập tức sẽ xuất môn.”

Khi nói chuyện, lễ nhạc vang lên, cỗ kiệu của Lâm Thất bị nâng lên, La thị
khóc lóc ỉ ôi, mọi người như thủy triều ào ào tràn lên, Lục Vân tao nhã hướng
người bên cạnh gật đầu tiếp đón, rồi đi vài bước đuổi kịp Lâm Cẩn Dung, cười
hỏi: “Tẩu tử có thấy ca ca của ta đâu không?”

Lâm Cẩn Dung đang muốn hộ tống đám người Đào thị rời khỏi chính đường, nghe
vậy quay đầu, thấy nàng cười đến mặt mày loan loan, hoàn toàn không còn bộ dáng
phẫn nộ bi thương, không khỏi sinh ra vài phần nghi ngờ, lại vẫn đáp lời: “Ca
ca muội vừa rồi vẫn đi theo hỗ trợ vài vị ca ca ở bên kia, nếu muội có việc tìm
hắn thì ta sẽ sai người đi tìm.”

Lục Vân hướng nàng khoát tay: “Không vội.” Rồi dựa sát vào nàng nhỏ giọng
nói: “Tẩu tử, chúng ta tìm một chỗ khác trò chuyện. Ta nhận lỗi với tẩu.”

Chương 248: Chậu than

Lục Vân biểu hiện có chút khác thường, Lâm Cẩn Dung lui một bước, lại cười
nói: “Người trong nhà, ai mà không có thời điểm tâm tình khó chịu? Xin lỗi thì
không cần, nếu về sau có lúc ta cũng không phân rõ phải trái, thì thỉnh A Vân
thông cảm cho ta là được rồi.”

Lục Vân vẻ mặt thay đổi hai lần, cuối cùng đổi thành bộ dạng cô đơn, cúi
mắt thấp giọng nói: “Được rồi, ta vừa rồi vui mừng là giả vờ, trong lòng ta
thập phần khó chịu, nhưng mà…” Nàng nghẹn ngào một chút, nhỏ giọng nói: “Tẩu
tử, tẩu cũng biết ta ngày bé còn có vài bằng hữu, nay các nàng đều lấy chồng,
ta cảm thấy ngượng ngùng, liền cùng các nàng đoạn tuyệt lui tới. Ta cũng không
có bào tỷ muội có thể tâm sự, ta chỉ có tẩu, nếu tẩu không tha thứ cho ta, ta…”

Lâm Cẩn Dung còn chưa trả lời, Đào thị liền nhẹ nhàng đẩy nàng: “Đều đi đi.
Một chốc một lát cũng chưa đi ngay được.” Bất luận như thế nào, hai người nên quan
tâm nhau, nếu Lục Vân chủ động chuẩn bị cây thang, Lâm Cẩn Dung nên bước xuống.

Lục Vân trong mắt hàm chứa giọt lệ, cảm kích nhìn Đào thị: “Đa tạ Tam cữu
mẫu săn sóc ta.” Đào thị quan tâm nhìn qua Lâm Ngọc Trân ra hiệu, mỉm cười ý
bảo hai người đi về phía sân viện của mình, lại phân phó Bình thị định đi theo:
“Con không cần hầu hạ, mệt mỏi một ngày rồi, đi xuống nghỉ đi.”

“Vâng, bà bà.” Bình thị cùng Đào thị hành lễ, ôn hòa hướng Lâm Cẩn Dung
cười cười, im lặng dẫn dắt nha hoàn ma ma rời đi.

Lâm Cẩn Dung đánh giá quan hệ giữa hai người, không tính là thân thiết,
nhưng cũng hòa thuận, vì thế thực vừa lòng, không khỏi thầm nghĩ Lâm Tam lão
gia cũng có thời điểm tinh mắt.

Giây lát tới viện của Đào thị, Hạ Diệp dâng trà lên, Lục Vân đón nhận, tự
mình rót chén đầu tiên cho Đào thị, chén thứ hai cho Lâm Cẩn Dung, trong suốt
thi lễ: “Tẩu tử, lúc trước đều là ta không phải, trăm ngàn lần đừng cùng ta so
đo.”

Nàng làm được, Lâm Cẩn Dung đương nhiên tiếp nhận được, liền mỉm cười đỡ
nàng: “Vẫn là câu nói kia, cứ để nó trôi qua, thông cảm lẫn nhau.”

Lục Vân ngồi xuống bên cạnh Lâm Cẩn Dung, thật cẩn thận nịnh hót Đào thị
vài câu, Đào thị xem như đã ngồi đủ, liền tìm cớ đứng dậy, để hai người thoải
mái nói chuyện. Đợi Đào thị đi ra ngoài, Lục Vân có chút đăm chiêu: “Tam cữu
mẫu hiện nay thay đổi rất nhiều, so với từ trước càng biết săn sóc, suy nghĩ
cho người khác hơn. Hoàn toàn không giống như mẫu thân.”

Lâm Cẩn Dung dù thế nào cũng không ngốc đến mức cùng nữ nhi nói xấu thân
mẫu, hàm chứa tươi cười có lệ hai câu, chờ Lục Vân chuyển nhập chính đề. Nàng
thấy, nguyên nhân có thể khiến Lục Vân trước sau biến hóa như thế, ước chừng
chính là chuyện nàng thấy mình cùng Ngô Tương nói chuyện, muốn tỏ vẻ hoặc là
muốn hỏi gì đó.

Tiếc rằng nàng đợi hồi lâu, cũng không thấy Lục Vân nhắc tới nửa điểm,
ngược lại là lời nói khẩn thiết năn nỉ nàng, cầu tình Lâm Ngọc Trân, lại nhờ
nàng hỗ trợ hỏi thăm tình huống cụ thể của Kim gia. Sau đó nói bản thân hối
hận, không nên giận dỗi người nhà, nói đến nói đi, nước mắt liên liên, khóc lóc
nức nở, Lâm Cẩn Dung đành phải tiến lên an ủi nàng, Lục Vân lập tức gục vào
trong lòng nàng, nước mắt thấm ướt vạt áo nàng. Tình cảnh này thật đáng thương,
ngay cả bọn nha hoàn đều vang lên tiếng thổn thức.

Lâm Cẩn Dung nếu giao hảo với đám người Lục Vân, Tống thị, thì nên thuận
theo an ủi, tỏ vẻ đồng tình, tỏ vẻ bản thân mềm lòng hiền lành. Nhưng trong
trường hợp này nàng lại phát hiện, lòng của nàng cực kỳ cứng rắn, mặc dù nàng
muốn giả bộ căn bản không thể rơi một giọt lệ. Cho nên nàng rất nhanh liền kéo
Lục Vân ra, lệnh bọn nha hoàn mang nước tới cho Lục Vân rửa mặt chải đầu, rồi
lại nói: “Nếu muội thật sự không muốn, ta sẽ nói với Nhị ca thỉnh hắn nói với
lão thái gia, nhưng muội cũng biết, loại chuyện này không phải tiểu bối như
chúng ta có thể làm chủ.”

Lục Vân mới ghé vào trong lòng nàng chỉ một lát, đã bị kéo đứng lên, làm
như thập phần thẹn thùng, đành dùng tay áo che mặt thấp giọng nức nở. Lâm Cẩn
Dung kiên nhẫn vạch tay áo của nàng ra, cầm khăn nóng lau mặt cho nàng: “Đừng
khóc, bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, nếu để người khác nhìn thấy lại bị
đàm tiếu, tuy rằng không sợ nhưng cũng khá phiền.”

Lục Vân nhu thuận ngẩng mặt để Lâm Cẩn Dung săn sóc, đợi đến khi nghe thấy
có người tới thông truyền, nói là phải đi về, Lục Vân mới gắt gao túm tay Lâm Cẩn
Dung, cúi đầu, điềm đạm đáng yêu cùng nàng bước ra cửa. Tới nhị môn, đám người
Lâm Ngọc Trân, Đồ thị, Lục Giam, Lục Thiệu đã chờ ở bên ngoài, đang cùng mọi
người Lâm gia cáo từ. Thấy hai người thân mật như thế, thần sắc ai nấy đều khác
biệt.

Trên đường đi không nói chuyện, trở về Lục phủ, mới cùng Lục lão phu nhân
thỉnh an, không kịp nhàn thoại, còn có quản sự ma ma tới tìm Lâm Cẩn Dung đáp
lời, Lâm Cẩn Dung liền cùng Lục lão phu nhân cáo lỗi, rời đi trước xử lý công
việc sự vụ, đến tận thời gian thắp đèn mới được thanh nhàn.

Về phòng Lục Giam còn chưa trở lại, Lâm Cẩn Dung im lặng ngồi một lát, ra
lệnh Lệ Chi đi đóng cửa, đem hai phong thư giấu trong người ra đọc. Lúc này mới
phát hiện, ước chừng là do Lục Vân ở trong lòng nàng khóc lóc khiến hai phong thư
đều bị nhăn nhúm. Lại đọc một hồi, đem địa điểm, tên lặp lại nhấm nuốt mấy lần,
tin tưởng nhớ kĩ không còn sai lầm, mới đặt thư vào lò sưởi.

Mắt thấy hai phong thư nhảy nhót trong đống lửa, trang giấy trở nên đỏ
hồng, rồi hóa thành tro, Lâm Cẩn Dung trong lòng cũng thả lỏng, cầm que cời
than đem giấy bụi đánh tan, đem mấy khối than bạc thả vào đó. Cảm thấy trong
phòng có chút mùi lạ, liền đứng dậy cầm một khối bách hợp hương đặt vào lư
hương, rồi đẩy cửa sổ ra cho bay bớt mùi.

Vừa mới đẩy cửa sổ ra, chợt nghe Lệ Chi ở bên ngoài thanh thúy nói: “Nhị
gia đã về rồi?”

Ngay sau đó Lục Giam tiến vào, Lâm Cẩn Dung tiến lên tiếp nhận áo choàng
của hắn, cười nói: “Từ đâu về vậy?”

“Tổ phụ quyết ý muốn cùng Kim gia kết thân, mẫu thân cũng không có ý kiến
gì, vừa mới khuyên A Vân vài câu.” Lục Giam ánh mắt ở trong phòng quét một
vòng, nói: “Lạnh như thế, tại sao còn đem cửa sổ mở ra?”

Lúc này trong phòng mùi giấy đốt còn chưa tan, hương bách hợp chưa tỏa ra,
Lâm Cẩn Dung trong lòng có vài phần chột dạ, cười nói: “Bọn họ vừa đốt hương
mới, ta thấy quá mức ngọt ngấy, chậu than lại cháy sạch, có chút ủ dột, cho nên
mở cửa sổ để hít thở không khí. Nếu chàng cảm thấy lạnh, ta sẽ đóng vào.”

Lục Giam không nói gì, chỉ ngồi xuống tháp, Quế Viên tiến lên thay hắn cởi
hài, lại đổi miên hài đi trong nhà. Lâm Cẩn Dung thấy hắn không nói lời nào,
đành ý bảo Lệ Chi đóng cửa sổ, tay Lệ Chi mới chạm vào đó, chợt nghe Lục Giam
nói: “Nếu thấy không thoải mái, thì để hít thở không khí một chút.”

Lệ Chi biết Lâm Cẩn Dung đốt thư, tuy rằng không biết đó là cái gì, nhưng
cũng hiểu được chuyện này đang gạt Lục Giam, trong lòng bất an, quay đầu nhìn
về phía Lâm Cẩn Dung, ngẫu nhiên lại chạm phải tầm mắt Lục Giam, liền thản
nhiên cười, tự tại nói: “Nhị gia mới từ bên ngoài trở về, có muốn uống bát canh
nóng để đuổi bớt hàn khí? Quế ma ma đã hâm nóng một ngày, lúc này thật vừa
vặn.” Quế ma ma không có chuyện gì khác, liền dựa theo an bài của Lâm Cẩn Dung,
mỗi ngày ôm một tiểu hỏa lò, chuyên tâm chủ định hầm thuốc bổ, nửa năm qua, tay
nghề đột nhiên tăng tiến, nấu mấy món này có thể nói là mỹ vị.

Lục Giam tầm mắt từ gương mặt Lệ Chi chuyển tới Lâm Cẩn Dung, biểu tình có
cũng được mà không có cũng không sao nói: “A Dung có cần uống một bát không?”

Lâm Cẩn Dung theo bản năng thấy hắn đêm nay có chút khác thường, liền hàm
chứa cười nói: “Ta mới uống qua.”

Lục Giam gật gật đầu, ý bảo Lệ Chi: “Vậy cầm một bát tới.” Lệ Chi mang
khuôn mặt tươi cười đi xuống, chưa từng liếc mắt Lâm Cẩn Dung thêm một lần nào
nữa.

Lục Giam nói: “A Dung, nàng đứng ở đó làm cái gì? Lại đây ngồi cạnh ta.”

Lâm Cẩn Dung đi đến ngồi xuống bên người hắn, thử nói: “Mẫn Hành trong lòng
không thoải mái sao? A Vân tất nhiên khóc lóc náo loạn đúng không? Hôm nay ở
nhà mẹ đẻ khi nàng nghe người ta chê cười Kim Thừa Cấp là người lùn, tức giận
bỏ chạy đứng hồi lâu trong vườn, ta khuyên cũng không được. Sau đó lại ở trong
lòng ta khóc một hồi, cầu ta nói với chàng cầu tình với tổ phụ.”

“Đã muộn, tổ phụ từ hôm qua biết được việc này, thập phần tâm động. Sáng
nay cũng đã phái người đi hỏi thăm tình huống Kim gia, lúc này đã lên đường
rồi. Trừ phi là Kim gia quả nhiên không chịu nổi, nếu không việc này không thể
cứu vãn. Nhưng theo người bên ngoài hỏi thăm tin tức, Kim gia phu nhân chính là
nổi danh trinh tiết, gia phong lại nghiêm cẩn, cũng rất giàu có.” Lục Giam cúi
mắt, cầm que cời than trong chậu than, nhẹ nhàng lật lật vài cái.

Than bị đẩy ra, phía dưới có một lớp giấy bụi ước chừng to bằng ngón cái,
Lâm Cẩn Dung ngồi ngay ngắn bất động, ngữ khí bình tĩnh chi cực: “Vậy không còn
cách nào khác.”

“Hôn nhân đại sự, phụ mẫu chi mệnh làm chủ, trong nhà không thiếu ăn, không
thiếu mặc, cũng sẽ không lấy nữ nhân đi đổi tiền đồ, tóm lại là khá tốt, là bất
đắc dĩ, mới có thể đưa ra quyết định này, tổ phụ đã rất thận trọng. A Vân tuổi
không còn nhỏ, không nên nháo thêm.” Lục Giam đem que cời than gẩy vài cái vào
lớp giấy bụi kia, lại nhẹ nhàng đánh tan, lớp giấy bụi này nhanh chóng vụn ra
không còn chút gì.

Hương bách hợp dâng lên, trong phòng dần dần chìm trong mùi hương thản
nhiên ngọt ngào, Lâm Cẩn Dung đứng dậy: “Cửa sổ mở ra, gió lạnh hoàn toàn thổi
vào lưng, lạnh quá, vẫn nên đóng cửa lại.”

Lục Giam cũng không ngăn cản nàng, chỉ nhìn chằm chằm chậu than kia.

Lệ Chi bưng canh tiến vào, thấy thế vội đánh mắt về phía Lâm Cẩn Dung, Lâm
Cẩn Dung tiến lên tiếp nhận, đưa qua cho Lục Giam: “Thừa dịp nóng uống đi.”

Lục Giam giương mắt nhìn mắt nàng, tay cầm tay nàng, mang theo vài phần ngả
ngớn nói: “Nàng đút cho ta.”

Lệ Chi vẻ mặt đỏ bừng, cúi đầu lui ra ngoài, nửa đường đụng vào Quế Viên
đưa nước ấm tới, vội vàng ngăn Quế Viên lại, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

Lâm Cẩn Dung mím môi cười, thổi một thìa canh, đưa tới bên miệng Lục Giam.
Lục Giam uống một ngụm, thìa thứ hai lại không uống, mà là nhìn nàng thấp giọng
nói: “Nàng dùng miệng đút cho ta.”

Lâm Cẩn Dung mặt trở nên nóng bừng. Chuyện thân mật khăng khít như vậy,
ngay cả kiếp trước bọn họ cũng chưa từng làm, nói gì tới kiếp này? Lục Giam
cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn nàng. Lâm Cẩn Dung khẽ mím môi, nhỏ giọng
nói: “Ta không làm đâu, mắc cỡ chết người.”

Lục Giam khẽ nhếch môi cười nhẹ, tiếp nhận bát và thìa trong tay Lâm Cẩn
Dung, cúi đầu uống một hớp lớn, cầm bát đặt ở một bên, gắt gao ôm nàng, cúi đầu
xuống. Lâm Cẩn Dung mắt thấy hắn cách nàng càng ngày càng gần, trong lòng biết
không tránh khỏi, đơn giản nhắm hai mắt lại, lẳng lặng chờ đợi. Hồi lâu không
thấy gì, trợn mắt nhìn lên, Lục Giam đang cúi xuống nhìn nàng, hai tròng mắt
tối tăm như đầm sâu không thấy đáy.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.