Thế hôn - Chương 241 + 242
Chương 241: Mệnh tốt
Trường Thọ ở cạnh người gác cổng của Tri châu phủ vừa chờ Lục Giam, vừa
cười dài nói giỡn lấy lòng: “Nhị gia nhà ta trước khi đến luôn dặn dò ta, cũng
không thể coi thường người gác cửa ở đây. Có thể đứng đây đảm nhận chức trách
cũng không phải là người bình thường, nhãn lực không nói tới, thông minh tài
trí không thể thiếu. Ta khi đó nghĩ rằng không phải cũng giống như người gác
cổng trong nhà chúng ta hay sao? Chỉ so với người bình thường thông minh trung
thành hơn một chút thôi. Thấy đại ca rồi mới biết những lời phân phó của Nhị
gia nhà ta là đúng, Tri châu phủ sao có thể so sánh với thế gia bình thường?
Người bình thường làm sao làm được chuyện này?”
“Quả nhiên là người bên cạnh của Nhị gia, thật biết cách ăn nói.” Kẻ sai
vặt kia được hắn nịnh hót mi mắt cười nhăn tít thành một đường, một bên đem
chậu than đốt thêm, một bên lại rửa sạch ấm trà để pha: “Đây chính là trà ngon
Đại nhân thưởng cho chúng ta, người bình thường ta không cho uống đâu.” Kỳ thật
chỉ là trần trà trong phủ mà thôi. Trường Thọ đi theo Lục Giam đã lâu, Lục Giam
là người tính tình hiền hòa, cũng không khắt khe với hắn, vì vậy tuy biết là
loại trà gì nhưng cũng không nói toạc ra, chỉ cười bảo: “Thật sự có thể so sánh
với cống trà năm đó ta đi theo lão gia nhà ta may mắn được nếm thử kia.” Lục
Giam tính tình trầm mặc, Lục lão ông sớm có phân phó, bảo hắn xuất môn phải có
tâm nhãn, lỗ tai cũng phải thính, tận lực quan hệ tốt với hạ nhân nhà người ta.
Kẻ sai vặt trong Tri châu phủ cũng không phải là người bình thường có thể làm
được, không khỏi cẩn thận nịnh hót một chút vẫn tốt hơn.
Gã sai vặt sớm biết Lục Kiến Tân nhậm chức Tri châu, không khỏi lại chuyển
qua nịnh hót, nói Tri châu lão gia khen ngợi Lục Giam là thiếu niên đầy hứa
hẹn, coi trọng thế nào vân vân. Hai người đang nói vui vẻ, chỉ thấy bên trong
có một gã sai vặt đi ra, hướng về phía Trường Thọ nói: “Tiểu ca, Lục Nhị gia
muốn rời đi, bảo ngươi dẫn ngựa tới.”
Trường Thọ vội đa tạ, ôn tồn cùng gã sai vặt kia nói lời từ biệt, ngày khác
sẽ thỉnh hắn tới uống trà, rồi mới dẫn người ra, ở ngoài cửa rụt cổ đón gió
lạnh chờ Lục Giam đi ra.
Một lát sau, Lục Giam cước bộ nhẹ nhàng ra ngoài, Trường Thọ liền cầm ngọn
đèn qua ngó, thấy hắn hai má có chút hồng, ánh mắt cũng sáng hơn so với bình
thường, dường như uống hơi nhiều, không khỏi lo lắng hỏi: “Nhị gia có cưỡi ngựa
được không?”
Lục Giam nói: “Chủ nhân khuyên quá nhiệt tình, uống hơi nhiều so với bình
thường. Nhưng cũng không có vấn đề gì, cưỡi ngựa thì đi chậm một chút là được.”
Lại hỏi: “Ngươi chưa ăn gì đúng không?”
Trường Thọ cười nói: “Trở về bảo phòng bếp hâm nóng cơm canh là được rồi.”
Lục Giam tâm tình tốt, nhẹ nhàng chạm vào bụng ngựa, điều khiển ngựa đi về
hướng tây: “Đi, đi Trễ Thị, gia mua cơm ăn với ngươi.”
Trường Thọ mừng rỡ không tự kìm hãm được, vội đáp ứng, chạy tiến lên cùng
Lục Giam để ngựa chạy về phía thành tây bước vào phố Trễ Thị. Tuy rằng gió lạnh
thấu xương, nơi này vẫn náo nhiệt phi phàm, vô số cửa hàng bán đồ ăn cùng vật
dụng lần lượt bày ra, nóng hôi hổi, người đến người đi, rất náo nhiệt.
Lục Giam đối với chỗ này không quen lắm, liền vung roi ngựa nhẹ nhàng chỉ
vào Trường Thọ: “Ngươi biết nhà nào ngon thì cứ vào, đừng sợ tốn tiền.”
Chủ tử cho thể diện, Trường Thọ đương nhiên sẽ tận hưởng, liền chọn nhà có
cơm rang nổi tiếng, trước kêu chủ quán dọn dẹp bàn sạch sẽ, tìm chỗ cản gió,
đem tay áo lau ghế, dẫn Lục Giam ngồi xuống, rồi thỉnh chủ quán thay hắn hầm
bát canh giải rượu đến.
Lục Giam vừa mới ngồi xuống, đã bị người ở sau lưng nhẹ chụp bả vai, quay
đầu nhìn lại, chính là Lục Tích mặc miên bào sa tanh thiển tử, trên đầu dùng
kim trâm oản căn chói lọi, đứng ở phía sau hắn cười: “Ta chỉ cho là nhìn lầm
người, nghĩ rằng Nhị ca sao lại đến chỗ này, nhưng mà thật sự thấy quá giống,
kiên trì qua xem, quả nhiên là đúng.” Vừa nói, vừa giới thiệu với ba nam tử mặc
hoa phục ở phía sau hắn: “Đây là tộc huynh của ta, tên Lục Giam.”
Mấy người kia đánh giá Lục Giam từ trên xuống dưới một phen, trong đó một
người mặc đồ thêu chỉ vàng chỉ bạc, dường như sợ người ta không biết hắn có
tiền người đầy mùi rượu tiến lên đây, mắt lé liếc Lục Giam cũng không thi lễ
nói: “Vị huynh đài này thật không tầm thường!”
Lục Giam thấy Lục Tích vừa uống nhiều rượu, vài bằng hữu này cử chỉ lỗ mãng
vô lễ, liền có vài phần không vui, có tâm không định để ý tới, nhưng lại nhớ kĩ
lần trước cùng Lục Tích huyên náo thập phần bất khoái, nay hắn cười hì hì chào
đón, mặt lạnh không để ý tới thật sự không ổn, liền thản nhiên nghiêng người
coi như thi lễ, chỉ làm như không nhìn thấy mấy vị bằng hữu của hắn mà thôi.
Lục Tích tiếp đón vài vị bằng hữu đứng chờ hắn một chút, còn bản thân thì cùng
Lục Giam ngồi một bàn, ân cần cùng Lục Giam rót chén trà, cười nói: “Tiểu đệ
lần trước nghe lời Nhị ca nói đã tìm một khách thương từ bên ngoài chạy việc
cho hắn, có ít tiền trợ cấp gia dụng, nay cũng coi như xong. Bọn họ đều là
khách thương từ bên ngoài vào đây buôn bán, vì vậy, vừa đàm luận sinh ý, cảm
thấy cao hứng nên ra ngoài đi dạo. Nhìn thấy ca ca lúc này, cố ý tới đây chào.”
Kẻ có mắt cá vàng kia nghiêng người lại đây, cười tủm tỉm nhìn Lục Giam:
“Xem bộ dáng vị huynh đài này là người đọc sách đúng không? Quả nhiên rất tuấn
tú.”
Lục Giam thấy hắn thần sắc đáng khinh, mà một câu rồi hai câu cứ khen ngợi
tướng mạo của mình đẹp, không khỏi giận tím mặt. Lục Tích thấy thế, vội vàng
ngăn ở trước nghiêm mặt nói: “Vạn huynh, vị ca ca này của ta đã đỗ thứ hai trên
bảng vàng, tương lai sẽ thi tiến sĩ, Đại bá phụ của ta nay đang ở Kiền châu
nhậm chức Tri châu.”
Mắt cá vàng kia nhất thời thu liễm thần sắc lỗ mãng, đứng lên một lần nữa
cùng Lục Giam chào hỏi: “Ta có mắt như mù, có chút chậm trễ, còn thỉnh huynh
đài đừng trách.”
Lục Tích thấy hắn coi trọng Lục Giam như vậy, trong lòng lộ ra vài phần đắc
ý, cười nói: “Nhị ca, bọn họ cũng kinh doanh hương liệu, tẩu tử của ta không
phải có cửa hàng hương liệu sao? Vừa vặn có thể…” Lục Giam còn chưa tiêu tan
tức giận, lại nghe hắn tại đây trước mặt người khác nhắc tới Lâm Cẩn Dung,
không khỏi sinh ra phiền não, đánh gãy lời hắn nói: “Cửa hàng kia đã có người
lo liệu, ta cũng không nhúng tay vào.” Rồi muốn gọi Trường Thọ tính tiền chạy
lấy người.
Lục Tích sát ngôn biện sắc, nhìn ra hắn không khỏi hờn giận, cả cười rồi
vái chào: “Chúng ta còn có việc, sẽ không quấy rầy sự thanh tịnh của Nhị ca.”
Không hài lòng thì cũng không nhiều lời nửa câu, Lục Giam hư hư vái chào:
“Đi chậm.”
Mấy người đi ra ngoài, mắt cá vàng dẫn Lục Tích đến một bên, nhỏ giọng nói:
“Nhân vật như vậy tương lai tất nhiên sẽ có tiền đồ, ta có tâm muốn kết giao
hắn, tiếc rằng sợ hắn phiền chán thấy ta không thuận mắt, ngươi đi thay ta an
bài, ta mời các ngươi tới Hạnh Hoa lâu uống rượu nghe nhạc, lại thỉnh Kim Nô
Nhi bồi rượu cho hắn.”
Lục Tích trên mặt lộ ra vài phần khó xử: “Hắn không giống như ta, là tài tử
nổi danh, trong nhà giàu có, quan lại người ta gia giáo nghiêm cẩn, vô cùng
thanh cao. Ta cũng không dám nói với hắn.” “Ta là thật tình kết giao, không có
nửa điểm bất kính.” Mắt cá vàng vươn tay hướng hắn đưa ra năm ngón: “Danh sĩ
phong lưu, có nam nhân nào không thích nữ tử xinh đẹp, không thích chơi gái?
Chỉ là hắn còn trẻ, da mặt mỏng mà thôi, khuyên nhủ dần dần sẽ thành. Nếu ngươi
hoàn thành việc này, ta sẽ trả tiền cho ngươi.” Lục Tích tâm động, lại vẫn lắc
đầu: “Bất thành. Ngươi vừa rồi nhìn hắn đã khiến hắn tức giận.”
Mắt cá vàng trở nên nóng nảy: “Ta có thể nhận lỗi với hắn a. Ta là người
như thế nào, hắn là loại người ra sao, ta làm sao còn dám đối với hắn có nửa
phần bất kính chi tâm?”
Lục Tích đắn đo mãi rồi mới nói: “Thiên hạ thư hương còn nhiều, huynh cớ gì
phải làm như vậy? Càng muốn kết giao với hắn? Huynh thành thật nói với ta, rốt
cuộc là định làm gì?”
Mắt cá vàng thấy không nói rõ thì hắn sẽ không đồng ý, đành phải nhỏ giọng
nói: “Ta là người ở Kiền châu a. Lão đại nhân nhà hắn nhậm chức ở đâu chứ, sẽ
là chỗ dựa vững chắc, biết không?”
Lục Tích vươn tay đòi tiền: “Trước đưa tiền rồi nói sau. Đỡ phải ta ra mặt
bị hắn mắng, huynh lại không trả tiền.”
Mắt cá vàng liếc trắng mắt sờ soạng trong hà bao lấy ra một nén bạc đưa cho
hắn, rồi đẩy mạnh hắn một cái: “Nhanh đi! Thỉnh không được ta sẽ đòi lại.”
Lục Tích thu liễm thần sắc, lại để ý xiêm y, đi tới bên cạnh Lục Giam vái
chào thật sâu: “Nhị ca.”
Lục Giam đang uống canh giải rượu, thấy hắn trở lại, không khỏi nhíu mày:
“Đệ còn có việc gì sao?”
Lục Tích đành phải trơ mặt ra cười làm lành nói: “Mấy vị bằng hữu kia của
ta kính ngưỡng tài danh của Nhị ca, muốn kết giao với huynh, nhờ vả ta tới cầu
tình, thỉnh Nhị ca nể mặt ta, tới Hạnh Hoa lâu uống rượu nghe nhạc. Lần trước
Ngô Nhị gia không phải nói muốn thỉnh Kim Nô Nhi tới bồi rượu sao? Hôm nay sẽ
mời nàng đến tiếp khách.”
Lục Giam quay đầu, thấy mắt cá vàng đứng ở đó lấy lòng tươi cười, trong
lòng một trận chán ghét, không thèm giả bộ nói: “Ta xuất môn đã lâu, sợ trong
nhà trưởng bối nhớ thương, phải đi về.” Trường Thọ thấy thế, cũng không ăn nữa,
vội ném chút tiền ở trên bàn, tiếp đón chủ quán tới thu dọn, đứng dậy đi dẫn
ngựa ra. Vừa mới chạm vào cương ngựa, Lục Tích liền tiến tới nắm chặt dây
cương, đuổi hắn đi: “Đi đi, thằng nhóc con, ta còn có chuyện muốn nói với Nhị
gia nhà ngươi, ngươi náo nhiệt cái gì?”
Trường Thọ không phải loại nô tài ỷ thế hiếp người, nhưng cũng nghe lời chủ
nhân, không nói gì, sầm mặt đoạt dây cương trong tay Lục Tích. Lục Tích dùng
sức đẩy hắn một cái, nương theo cảm giác say mặt dày mày dạn nhìn Lục Giam
giương giọng nói: “Ca ca của ta, huynh chớ bất cận nhân tình như vậy, ai xuất
môn mà không kết giao vài bằng hữu? Huynh không cho người khác thể diện như
vậy, chẳng lẽ huynh còn có thể diện gì sao? Ta tuy rằng là tiểu tử nghèo khổ,
nhưng hiểu được nên khiến người khác phục mà tôn kính.”
Khách nhân ăn cơm chung quanh đều quay đầu nhìn Lục Giam, Lục Giam rất
phiền chán, cực kỳ chán ghét tộc đệ này, âm lãnh nghiêm mặt tiến lên, đứng ở
trước mặt Lục Tích âm thanh lạnh lùng nói: “Buông ra!”
Lục Tích không buông, còn tươi cười: “Nhị ca hay là vẫn để bụng chuyện lần
đó? Nói đến nói đi, tuyệt tình vẫn là huynh thôi.”
Lục Giam lạnh lùng thốt: “Ta tuyệt tình thì làm sao? Ngươi không buông tha
được sao?”
Trường Thọ mạnh mẽ tiến đến, dùng sức đoạt dây cương trong tay Lục Tích.
Lục Tích cũng giận, hung hăng đem dây kéo lại, nhìn Lục Giam nói: “Thôi, ta đã
biết rồi, Nhị ca là chính nhân quân tử, xem thường tiểu nhân tầm thường vô vị
như ta. Nếu ta có lỗi thì ta nhận lỗi với huynh!” Vừa nói, vừa đối với Lục Giam
vái chào. Lại đứng dậy mắng mọi người xung quanh: “Nhìn cái gì vậy? Chưa từng
thấy người khác nhận lỗi sao?”
Lục Giam trong lòng cáu giận vô cùng, không nói được một lời, xoay người
lên ngựa, giơ roi, Trường Thọ chạy nhanh đuổi kịp.
Mắt cá vàng đi tới, hướng Lục Tích vươn tay, Lục Tích mắng hắn một tiếng:
“Làm hại ta bị lăng nhục, huynh còn muốn lấy lại sao?”
Mắt cá vàng giận dữ, Lục Tích cười lạnh: “Thế nào, huynh muốn chọc ta sao?”
Hai người kia vội kéo lấy mắt cá vàng: “Thôi, thôi, hắn cũng mất hết mặt
mũi rồi.”
Lục Tích nhìn theo bóng dáng của chủ tớ Lục Giam, hung hăng nhổ một ngụm
nước miếng: “Kiêu căng cái gì, bất quá chỉ là số mệnh tốt hơn ta mà thôi!”
Chương 242: Ôn hòa
Mùa đông ban đêm bầu trờ phá lệ cao xa, sao cũng so với ngày thường rõ ràng
hơn. Lâm Cẩn Dung khoác nhanh áo choàng, ngẩng mặt phân biệt tinh tú trên trời,
lỗ tai vẫn không buông tha động tĩnh trong phòng của Lục Vân.
Lâm Ngọc Trân đến răn dạy Lục Vân, nàng là trưởng tẩu không thể không đi
theo khuyên bảo, chỉ tới viện của Lục Vân, nàng có tâm nhãn, không nguyện ý
chọc người khác ngại ngùng, liền nói với Lâm Ngọc Trân: “Nhi tức chờ ở bên
ngoài, chỉ sợ có ta ở đây, A Vân da mặt mỏng, ngược lại sẽ không tốt. Bà bà cứ
khuyên nhủ nàng…” Lời dễ nghe nàng cũng sẽ nói, bức bách hơn nàng cũng sẽ nói.
Lâm Ngọc Trân suy nghĩ thấy cũng có lý, liền tự mình bước vào phòng ở của
Lục Vân. Lục Vân ở trước mặt nàng chung quy vẫn không giống với người khác,
không bao lâu mẫu tử liền tranh cãi ầm ĩ, Lục Vân lên tiếng khóc lớn, Lâm Ngọc
Trân vẫn không chút nào nhượng bộ. Phương ma ma ra ngoài, nhỏ giọng nói: “Nhị
thiếu phu nhân, người có khuyên nhủ không? Như vậy ai cũng không nhường ai, là
chuyện chưa từng xảy ra a.”
Lâm Cẩn Dung nói: “Ta lúc này đi vào tình huống sẽ trở nên xấu hơn, giữa
mẫu tử làm sao có cừu oán, trước nhìn xem rồi nói sau.” Lời còn chưa dứt, quả
nhiên có tiếng khóc rống lên, có điều lần này hai người cùng nhau khóc lóc.
Phương ma ma trước hết đi vào xem trạng huống, Lâm Cẩn Dung thì tiếp tục
đứng bên ngoài nghe. Chờ sau khi nàng nhận ra hết tinh tú trên trời, người bên
trong cũng không còn khóc nữa, trở nên im lặng, chỉ ngẫu nhiên nghe thấy thanh
âm Lâm Ngọc Trân nói chuyện, hay tiếng Lục Vân nức nở. Lâm Cẩn Dung liền hiểu
được hai người đã giảng hòa, vì thế bảo Anh Đào đi nói với Phương ma ma một
tiếng, bản thân về phòng trước.
Vừa mới xua bớt hàn khí trên người, chợt nghe cửa viện có tiếng vang nhỏ,
ngoài cửa các nha hoàn ma ma liên tiếp vấn an, ngay sau đó Lục Giam nổi giận
đùng đùng đi vào. Lâm Cẩn Dung chỉ cho rằng hắn ở Tri châu phủ mà tức giận, vội
đứng dậy thay hắn cởi áo choàng, khẽ hỏi: “Đây là làm sao vậy?”
Lục Giam gắt gao mím môi, gương mặt bình tĩnh không nói được một lời. Cởi hài,
thay đổi sang miên hài ở nhà thì ngồi xuống tháp, cúi đầu tự rót một chén trà
nóng, uống hơn phân nửa mới thốt lời: “Ghê tởm chết ta.”
Lâm Cẩn Dung đem quần áo của hắn giao cho Quế Viên thu thập, đi đến bên
cạnh tiếp tục rót trà cho hắn, ngồi xuống một bên, tĩnh lặng chờ hắn tự thuật,
Lục Giam lại không nói. Lâm Cẩn Dung liền phân phó Quế Viên: “Đi chuẩn bị canh
giải rượu cho Nhị gia đi.”
Quế Viên lên tiếng trả lời lui ra, Lục Giam nắm chặt chén trà, hồi lâu mới
nói: “Ngày sau nếu nàng nhìn thấy Lục Tích, cứ đi đường vòng tránh xa ra, đừng
để hắn chạm mặt, nói cũng không cần nói với hắn, lại càng không cần đáng thương
hắn.” Nói xấu người khác, dù thế nào hắn cũng không thể nói với thê tử nhà
mình.
Lâm Cẩn Dung nghe lời này, dường như Lục Tích đắc tội hắn, nhân tiện nói:
“Ta còn nghĩ đến chàng ở Tri châu phủ chịu tức giận. Hóa ra là Lục Tích đắc tội
chàng.”
Lục Giam rầu rĩ không vui nói: “Tri châu Đại nhân cố ý mời ta đi qua, sao
có thể khiến ta tức giận? Ta cũng không phải người lỗ mãng không hiểu lễ.” Rồi
ngầm hạ quyết tâm, muốn nói với Lục lão ông, ngày sau đừng để Lục Tích tới cửa.
Đều nói vật tụ theo loài, người phân theo nhóm(ngưu tầm ngưu, mã tầm mã), không nên để Lục Tích làm hỏng huynh đệ
nhà mình.
Lâm Cẩn Dung cũng thật sự tò mò, Lục Giam trời sanh tính tình cẩn thận,
không phải người thích gây chuyện sinh sự, hắn lần trước vì chuyện thôn trang
của nàng cùng Lục Tích bất khoái, nàng biết, nhưng lúc này là vì cái gì? Hắn
càng không nói, nàng càng muốn biết, chính là biết Lục Giam miệng cứng như con
trai, nàng cũng lười dùng sức lực cậy miệng hắn, đơn giản lấy cớ đi ra ngoài
phân công bọn nha hoàn làm việc, gọi Lệ Chi phân phó vài câu.
Giây lát, canh giải rượu đưa đến, Lâm Cẩn Dung nhìn Lục Giam uống xong, an
bài hắn rửa mặt nghỉ ngơi. Đợi cho nàng thu thập xong, lên giường, mới phát
hiện Lục Giam còn mở to mắt nhìn trướng đỉnh vẫn không nhúc nhích, đành phải
nhịn xuống tò mò nói: “Mẫn Hành chưa buồn ngủ sao?”
Lục Giam nghiêng người nhìn nàng, vươn tay qua, ngón tay nhẹ nhàng lôi kéo,
vạt áo trong của nàng lập tức mở ra, lộ ra cái yếm bên trong xanh biếc thêu hoa
cùng da thịt trắng nõn như bạch ngọc. Rượu là bà mối rất tốt, hắn từng tuổi
này, đúng là thời điểm huyết khí phương cương, lại không gặp nhau hơn nửa
tháng, mắt thấy kiều thê như hoa ở bên, sao có thể nhẫn nhịn nổi?
Mắt thấy ánh mắt hắn trở nên mê ly, trong đó càng phát ra lưu quang đoạt
hồn phách của người khác, Lâm Cẩn Dung hít một hơi, ôn hòa mà kiên định đưa tay
đặt trên tay hắn, ôn nhu nói: “Mẫn Hành, hôm nay chàng uống rượu nhiều hơn bình
thường, lại tức giận với người khác, còn đón gió lạnh, thân thể quan trọng
hơn.”
Đây là yếu quyết của dưỡng sinh, cũng là không có gì phải nghi ngờ. Lục
Giam lưu luyến thu hồi tay, chỉ im lặng nhìn Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung bị hắn
nhìn ngắm có vài phần không được tự nhiên, khẽ cười cười, đứng dậy thổi tắt
đèn. Vừa nằm xuống, Lục Giam lại cầm tay nàng, đem tay nàng đặt vào trong lòng
hắn.
Nghe thấy hắn hô hấp vẫn có chút dồn dập, Lâm Cẩn Dung không dám cử động,
dần dần nhận ra hô hấp của hắn dần dần trở nên bằng phẳng, dường như đã ngủ,
nàng mới rút tay về, trở mình nặng nề ngủ.
Gần canh năm, sắc trời vẫn u ám. Lục Giam tỉnh lại, nghe tiếng thở mỏng
manh như có như không ở bên cạnh, trong lòng chỉ thấy mềm nhũn ấm áp, lại ngửi
thấy mùi hương quen thuộc, còn có chút tâm viên ý mã, nhẹ nhàng nghiêng người
qua, đưa tay đặt trên lưng Lâm Cẩn Dung ôm sát nàng vào lòng, một bên đỡ lấy
gáy nàng, một bên tìm vạt áo của nàng.
Vừa cởi bỏ vạt áo, đầu ngón tay mới chạm vào một chút mềm mại, chợt nghe
Lâm Cẩn Dung hàm hàm hồ hồ nói: “Làm cái gì vậy? Đừng ầm ĩ nữa, mệt mỏi quá.”
Bộ dáng có vẻ như mệt mỏi đến cực điểm.
Gần đông chí, trong nhà nhiều người bận rộn, hơn phân nửa việc vặt vãnh
toàn do nàng quản lý, nàng xác thực cũng đã đủ mệt. Lục Giam do dự một chút,
liền ngừng lại, nhưng cũng không thu tay, dính sát vào người Lâm Cẩn Dung, ở
trên người nàng cọ qua cọ lại vài cái, hôn nhẹ lên đầu vai nàng, rồi im lặng
nhắm hai mắt lại.
Lâm Cẩn Dung mở mắt ra, kinh ngạc nhìn cảnh tối mù trước mắt, yên lặng tính
toán. May mà có Thủy lão tiên sinh giúp đỡ… Nhưng vận khí của nàng có thể tốt
tới khi nào? Thường đứng ở bờ sông sẽ có lúc làm ướt hài, nàng không khỏi nhớ
tới chuyện chưa bao giờ quên, nhưng càng không dám nhớ tới, trong lòng một trận
bủn rủn, khe khẽ thở dài, rồi im lặng nhắm hai mắt lại.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Cẩn Dung cùng Lục Giam theo thường lệ thức dậy đi
thỉnh an thăm hỏi Lâm Ngọc Trân, Lâm Ngọc Trân dung sắc có chút tiều tụy, đặc
biệt đôi mắt có chút sưng đỏ, hoàn toàn mệt mỏi, Lục Giam thấy thế, tuy biết là
vì Lục Vân, cũng không thể không tiến lên ân cần thăm hỏi.
Lâm Ngọc Trân vừa vặn mượn cơ hội phát tác: “A Dung không nói với con sao?
Con làm huynh trưởng, cũng không quan tâm chuyện chung thân đại sự của muội tử.
Con luôn miệng nói bảo chúng ta yên tâm, nhưng con nhìn xem con đã làm gì để
chúng ta yên tâm chưa? Đại sự như vậy, chẳng thấy con quan tâm gì, lại càng
không thấy con đi khuyên nhủ, con dám nói con không biết không? Chẳng lẽ A Dung
không nói với con sao?”
Lục Giam im lặng không nói gì. Hắn lúc trước không phải không để ở trong
lòng, cũng từng xem tướng và phẩm hạnh mấy sĩ tử giỏi giang cùng trường, nhưng
nghĩ rằng nếu mở miệng, Lâm Ngọc Trân không phải ngại cái này thì là ngại cái
kia, tóm lại chính là không thuận mắt, luôn luôn lo lắng. Hắn tự biết thân phận
xấu hổ, vĩnh viễn không thể khiến bọn họ tín nhiệm. Hơn nữa trên đầu còn có tổ
phụ mẫu, phụ mẫu đều ở đây, cũng không cần đến hắn tốn tâm tư, tuy là huynh
muội, nói đến cũng có chút xấu hổ, vì thế ý niệm này liền trở nên phai nhạt.
Hôm qua trở về vội vàng, cũng chưa tới chỗ Lục Vân được. Nhưng cẩn thận nghĩ
đến, hắn cũng cảm thấy có chút hối lỗi với Lục Vân, cho nên chỉ có thể trầm mặc
không nói.
Lâm Ngọc Trân lại nhắc tới hai câu, thấy hắn không nói gì, cũng không còn
hưng trí, mở hộp soi mói một lần, mới chọn ra trang sức làm khách, mang theo ba
phần cơn tức hỏi Lục Giam: “Hôm nay con có giúp nhóm chúng ta qua đó không?”
Lục Giam nói: “Muốn đi qua, nhưng chỉ sợ không thể ở lâu. Gần đông chí, tổ
phụ phân phó bồi hắn đi mấy cửa hàng một chút, gặp mặt chưởng quầy, các quản sự
tặng quà trong ngày lễ, giữa trưa thỉnh bọn họ ăn cơm, buổi tối là một vị cùng
trường phải rời khỏi Bình châu, mọi người góp tiền tiễn biệt hắn.” Lâm Ngọc
Trân nếu biết hắn lại hội hợp với đám người Ngô Tương, tất nhiên sẽ nổi giận,
cho nên hắn cũng không nói rõ ràng.
Nhân tình lui tới với người trong trường phá lệ trọng yếu, ai biết tương
lai ai có thể có đại thành, khi nào thì thăng quan tiến chức đây? Lâm Ngọc Trân
vẫn có kiến thức về phương diện này, lập tức không nói thêm nữa, chỉ sầm mặt
hỏi nha hoàn Phương Linh: “Đi xem Đại tiểu thư vì sao còn chưa tới?” Nghĩ nghĩ,
rất sợ Lục Vân giả bệnh không đến, liền dặn dò Lâm Cẩn Dung: “A Dung cũng đi
nhìn xem, nàng hôm qua đáp ứng ta hôm nay sẽ đi cùng chúng ta, sợ là đến giờ
lại đổi ý.”
Lục Giam đứng dậy nói: “Ta cũng đi.”
Lâm Ngọc Trân giơ cằm lên, không tỏ vẻ phản đối. Vừa định rời đi, chợt nghe
Phương ma ma ở bên ngoài kinh hỉ nói: “Tiểu thư, mọi người đang chờ người dùng
điểm tâm đây.”
Mành được vén lên, Lục Vân trang điểm tỉ mỉ tinh thần chấn hưng tiêu sái
tiến vào, trên mặt mang theo chút thần sắc lạnh lùng ngạo khí, thản nhiên đi
lên phía trước hành lễ với ba người. Lâm Ngọc Trân thấy nàng bộ dáng này hẳn sẽ
xuất môn, buông lỏng tâm tình, lên tinh thần sai người dọn điểm tâm.
Thừa dịp Lâm Cẩn Dung đi bố trí điểm tâm, Lục Vân ôn nhu hỏi thăm Lục Giam:
“Ca ca đêm qua đến Tri châu phủ, hết thảy đều vẫn ổn chứ?” Nay Tri châu họ Lưu,
vị Tri châu năm đó, vừa nhậm chức mới chỉ hơn một năm, là danh môn gia quyến
của Đỗ thị xuất thân trong kinh, có chút thanh cao, cùng Lâm Ngọc Trân chỉ qua
lại traođổi quà tặng trong dịp lễ tết. Cho nên được Tri châu này chủ động mời
Lục Giam qua phủ đàm luận, là một chuyện vô cùng tốt.
Lâm Ngọc Trân trong lòng chỉ nhớ tới hôn sự của Lục Vân, vì vậy đã quên hỏi
thăm, lúc này nghe nữ nhi nhắc tới, mới nhớ ra: “Đêm qua sau khi trở về không
thấy con qua nói, hôm nay buổi sáng vừa gặp, ta không hỏi con, vậy mà con cũng
không kể…”
Nàng gần đây cũng không biết có phải vì ở trong phủ một mình đã lâu hay
không mà tính tình vô cùng khó chịu, mỗi lần nhận được tin tức bên kia của Lục
Kiến Tân, sẽ khó chiều một thời gian. Luôn bới móc chỗ thiếu sót của người
khác, Lục Vân có đôi khi cũng không nhịn nổi, lúc này lại nhìn về phía Lục
Giam, nhìn xem hắn có thần thái gì.
Lục Giam không nóng không lạnh nói: “Thỉnh mẫu thân thứ tội, là con sơ sót.
Đêm qua uống rượu có chút quá mức, trở về vốn đã muộn, nghe nói mẫu thân đã đi
nghỉ ngơi, liền không tới đây thỉnh an. Tri châu đại nhân cũng chưa nói cái gì,
chỉ khích lệ vài câu, lại hỏi tính huống phụ thân và nhà ta một chút.”
Nếu là từ trước, Lục Giam tất nhiên sẽ chỉ đơn giản dùng mấy từ trả lời vấn
đề này, nhưng hôm nay còn thật sự giải thích cho Lâm Ngọc Trân nghe, Lục Vân
không khỏi nghiêm túc đánh giá Lục Giam, lại chỉ nhìn thấy ánh mắt hắn thỉnh
thoảng dừng ở trên người Lâm Cẩn Dung đang bận rộn, ôn hòa lại bình tĩnh, dĩ
nhiên là thần sắc hiếm khi nhìn thấy ngày thường. Lục Vân rũ mắt xuống, yên
lặng nhìn đóa lăng tiêu thêu trên khăn tay của mình mà ngẩn người.

