Thế hôn - Chương 215 + 216
Chương 215: Thành thật
Bọn họ là đích tôn, trưởng bối chưa qua đó, hai người bọn họ đi trước,
nhưng lại không cùng trưởng bối thương lượng, đây là không hợp đạo lý. Cho dù
là Lục Giam còn muốn thay nàng cùng Đồ thị cứu vãn quan hệ, hành vi này nhất
định không được lòng mọi người. Lâm Cẩn Dung thấy Lục Giam rũ mắt không nói,
liền thêm một câu: “Đương nhiên, chàng là đương gia, lấy chàng làm chủ, chàng
nói muốn đi, ta sẽ thu xếp.” Hắn muốn đi, nàng liền bồi hắn đi, hậu quả hắn
phải tự mình gánh vác.
Lục Giam rầu rĩ nói: “Tạm thời không đi.”
Lâm Cẩn Dung liền đứng dậy ra bên ngoài: “Ta sai người lấy chút thuốc bổ
đưa qua đó trước.” Không phải đưa cho Đồ thị dùng, là đưa cho người khác xem.
Nàng mới đi đến cạnh cửa, đột nhiên nghe Lục Giam nói: “Tam thẩm nương ngã khá
đau...”
Lâm Cẩn Dung dừng lại quay đầu nhìn hắn. Đau lòng chăng? Nàng mặc dù không
phải cố ý, nhưng cũng tuyệt đối không phải vô tình. Dựa vào cái gì nàng phải
đứng ở đó tùy ý để Đồ thị làm xằng làm bậy? Nếu Đồ thị nguyện ý ngã, nàng sẽ để
cho Đồ thị ngã.
Lục Giam nói: “Nàng có lúc thực hồ đồ, bị người khác tổn thương cũng không
biết...”
Lâm Cẩn Dung nở nụ cười, không nói lời nào, chỉ nghe hắn tiếp tục nói.
Lục Giam có chút lo lắng cầm chén trà, nói: “Cứ như vậy đi.”
Lâm Cẩn Dung nghiêm túc hỏi hắn: “Như thế nào?”
Lục Giam buồn bã trong chốc lát, cúi mắt nói: “Sai người đưa chút thuốc qua
cũng tốt.”
Lâm Cẩn Dung lúc này mới đi ra ngoài, ra lệnh Lệ Chi mở hòm xiểng, tìm một
lọ lê hoa cao và mấy loại để giảm sưng tấy đặt vào trong một hộp nhỏ khá đẹp,
rồi bảo Lệ Chi đưa qua cho Lục Giam xem. Trong chốc lát, Lệ Chi trở về nói:
“Nhị gia nói được rồi.”
Lâm Cẩn Dung nhân tiện nói: “Vậy để Quế ma ma cùng Đậu Nhi đưa qua đi.”
Lệ Chi kinh ngạc nói: “Để cho nàng đi?” Tính tình Quế ma ma thế nào? Đậu
Nhi lại là người thành thật, làm sao ứng phó nổi?
Lâm Cẩn Dung nghiêm túc nói: “Quế ma ma là nhũ mẫu của ta, cũng là lão ma
ma có thể diện nhất, có tuổi nhất trong viện của ta, đến thăm trưởng bối sinh
bệnh, ta không thể đến còn chưa tính, đương nhiên cần phải phái người có chút
địa vị qua, đây mới là lễ tiết.”
Lệ Chi lặng im một lát, rồi đi ra ngoài an bài. Không bao lâu, Quế ma ma
tiến vào, hàm chứa cười nói: “Thiếu phu nhân, người có gì muốn phân phó?”
Lâm Cẩn Dung nói: “Chính là Tam phu nhân đang cần nghỉ ngơi, chuyện ở phòng
thêu thùa không vội, chờ nàng khỏe hơn rồi nói sau. Ngươi đi hỏi Nhị gia xem có
gì muốn công đạo không.”
Quế ma ma đi tìm Lục Giam, Lục Giam nói: “Ta không có gì muốn công đạo.”
Mặc dù hắn thấy Lâm Cẩn Dung hơi thận trọng quá mức, nhưng đối với việc nàng
làm vẫn là thập phần vừa lòng.
Vì thế Quế ma ma liền bảo Đậu Nhi ôm tráp cùng đến thăm Đồ thị.
Không bao lâu sau, phòng bếp cũng đem cơm chiều tới, Lâm Cẩn Dung không
khỏi tiếp đón Lục Giam ăn cơm. Cơm mới ăn được một nửa, chợt nghe cửa viện có
hai tiếng vang nhỏ, tiếp theo có người ở bên ngoài thấp giọng nức nở. Lâm Cẩn
Dung kinh ngạc nói: “Sao lại thế này?”
Lệ Chi vội xốc mành đi ra ngoài: “Nô tỳ đi ra ngoài nhìn xem.”
Không bao lâu, chợt nghe Quế ma ma nức nở nói: “Ta không làm tốt, ta muốn
thỉnh tội với Nhị gia cùng thiếu phu nhân.”
Lệ Chi thấp giọng khuyên nhủ: “Ma ma, nhanh ngừng khóc, có gì cũng chờ Nhị
gia cùng thiếu phu nhân cơm nước xong rồi nói sau.”
Quế ma ma lại nức nở vài tiếng, dần dần im lặng.
Lục Giam dừng đũa một chút, giương mắt nhìn về phía Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung
không nói lời nào, cúi mắt tiếp tục ăn. Bất quá là tái diễn việc giống như kiếp
trước mà thôi, Quế ma ma đi tặng đồ, sau đó bị Đồ thị mắng cùng nhục nhã, Quế
ma ma ngoài việc thành thật thì bản sự khác cũng không có, chỉ biết khóc lóc.
Nàng muốn chính là hiệu quả này.
Lâm Cẩn Dung có thể giả bộ bất tỉnh, Lục Giam lại không thể, liền thả bát
nói: “Là ai đang khóc?”
Lệ Chi đi vào, trước nhìn về phía Lâm Cẩn Dung, thấy Lâm Cẩn Dung cúi mắt
không nói lời nào, liền đánh bạo nói: “Là Quế ma ma.” Chỉ cần một câu nói đã
đủ. Lục Giam trầm mặc một lát, đứng dậy ra bên ngoài.
Lâm Cẩn Dung lúc này mới thả bát, hỏi Lệ Chi: “Sao lại thế này?”
Lệ Chi nói: “Bị mắng, các thứ đều bị ném xuống đất. Quế ma ma vẫn cố chịu
đựng, chính là trở về sân liền nhịn không được. Đậu Nhi cũng không thể khuyên
nhủ, càng khuyên càng làm cho người ta thương tâm.”
Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Nước mắt của Quế ma ma quá nhỏ bé.”
Lệ Chi trầm mặc dẫn Anh Đào đem đồ ăn thu dọn, Lâm Cẩn Dung pha trà, mới
nói: “Bảo Quế ma ma tiến vào.”
Quế ma ma mắt sưng tiến vào, thấy Lâm Cẩn Dung liền “Oa” một tiếng khóc
lên, ủy khuất vô cùng. Lâm Cẩn Dung đứng dậy đỡ đầu vai nàng, cầm khăn tay đưa
qua: “Ma ma chớ khóc, bị thương ở đâu sao?”
Quế ma ma nói: “Không có.” Lại muốn hành lễ thỉnh tội với Lâm Cẩn Dung:
“Đều là lão nô không biết nói chuyện...”
Lâm Cẩn Dung nói: “Ma ma đã nói gì mạo phạm Tam phu nhân sao?”
Quế ma ma chảy lệ nói: “Lão nô không có.”
Lâm Cẩn Dung còn có chút mất hứng: “Nếu không có, vì sao phải nói là ngươi
không biết nói chuyện? Đúng là đúng, sai là sai, có gì mà phải hàm hồ. Chính
ngươi đều nói là lỗi của người, vậy không trách người khác được.”
Quế ma ma không đáp, chỉ cúi mắt thấp giọng nức nở.
Lâm Cẩn Dung liền gọi Quế Viên tiến lên: “Ngươi đỡ ma ma đi xuống nghỉ
ngơi, an bài cơm canh cho ma ma, bắt đầu từ ngày mai để ma ma nghỉ ngơi. Các
ngươi không được đi phiền nhiễu nàng.”
Đợi cho Quế Viên đem Quế ma ma khuyên nhủ lui xuống, Lâm Cẩn Dung sai người
thắp mấy ngọn đèn, ngồi ở dưới đèn đọc kĩ sổ sách. Lệ Chi chuyển qua một cái
ghế con, cầm kim thêu ngồi xuống cạnh nàng, một bên may vá thành thạo, một bên
thấp giọng hỏi: “Thiếu phu nhân, người cứ để như vậy sao?”
Lâm Cẩn Dung mỉm cười nhìn nàng một cái: “Bằng không ngươi nói phải thế
nào? Chẳng lẽ ta còn phải bảo Quế ma ma cùng Đậu Nhi đến giải thích với Nhị gia
một lần nữa?”
Lệ Chi cười cười: “Giải thích một chút cũng tốt mà.”
Lâm Cẩn Dung lật giở một quyển nói: “Lệ Chi, ngươi trở nên xấu xa rồi.”
Lệ Chi nhìn nàng, nhỏ giọng nói: “Kia cũng là học từ người. Người để hai
người thành thật như Quế ma ma và Đậu Nhi đi tặng đồ, không phải là cố ý sao?”
Lâm Cẩn Dung cầm sổ sách trong tay lên, làm bộ muốn đánh Lệ Chi: “Đánh cái
miệng nhỏ của ngươi, vô pháp vô thiên a.”
Lệ Chi đè lại sổ sách trong tay nàng, dựng thẳng lên một ngón tay: “Suỵt,
cẩn thận Nhị gia nghe thấy.”
Lâm Cẩn Dung liền thu liễm tươi cười, buông sổ sách xuống: “Ngươi nói đúng,
ta nên giải thích một chút với Nhị gia. Bảo Đậu Nhi lại đây.” Lập tức đứng dậy
đi đến cách vách, nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng của Lục Giam.
Lục Giam thấp giọng nói: “Tiến vào đi.”
Lâm Cẩn Dung đẩy cửa đi vào, thấy hắn còn đang tập viết theo mẫu chữ, nhân
tiện nói: “Ta bảo Đậu Nhi tới nói qua với chàng tình hình vừa rồi một chút.”
Lục Giam ngẩng đầu lên nhìn nàng, rồi sau đó buông cái nhìn xuống Đậu Nhi
đang cúi đầu, mày nhẹ nhàng nhíu lên, có chút tức giận nói: “Không cần.” Cũng
không biết hắn đang tức giận Đồ thị, hay là tức giận Lâm Cẩn Dung cố ý làm như
vậy, hay là, lại là tức giận với chính bản thân hắn.
Không nghe thì thôi. Lâm Cẩn Dung vẫy tay bảo Đậu Nhi đi xuống, hảo tâm hỏi
hắn: “Có muốn sai người pha trà nóng không?”
Lục Giam lắc đầu.
Lâm Cẩn Dung liền đóng cửa đi ra ngoài.
Lục Giam buông bút, nhìn chằm chằm ánh nến hồi lâu, khe khẽ thở dài, tự
giễu cười, lại tiếp tục viết thêm hai bái thiếp mới dừng lại, cầm sách lên đọc.
Lâm Cẩn Dung cưỡi ngựa xem hoa đọc sổ sách qua một lần, ách xì một cái, hỏi
Lệ Chi: “Giờ nào rồi?”
Lệ Chi vội bưng đến hai bát canh gà hầm: “Đã gần đến canh ba, thiếu phu
nhân không cần dụng công như vậy, cũng đưa một chén qua cho Nhị gia ăn đi.” Mặc
kệ thế nào, ngày trôi qua vẫn như cũ, không thể bởi vì chuyện của Đồ thị mà ảnh
hưởng tình cảm của hai người.
Lâm Cẩn Dung lười biếng vặn thắt lưng, bưng canh gà hầm qua phòng cách vách
hỏi Lục Giam: “Muốn nghỉ ngơi chưa? Đã gần đến canh ba rồi.”
Lục Giam cũng không quay đầu lại nói: “Nàng ngủ trước đi, ta muốn ôn tập
nốt số bài ngày hôm nay. Nếu quá muộn, ta sẽ nghỉ ngơi ngay tại thư phòng.”
“Ăn trước đi.” Lâm Cẩn Dung đặt canh gà hầm lên bàn bên cạnh hắn, xoay
người đi ra ngoài. Lục Giam nhìn chằm chằm bát canh gà kia một lát, rồi mới
bưng lên uống.
Một đêm không nói chuyện.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Cẩn Dung như cũ dậy thật sớm, trước cùng Lục Giam đến
thỉnh an Lâm Ngọc Trân, Lâm Ngọc Trân tâm tình rất tốt, vẻ mặt đối với Lục Giam
ôn hòa trước nay chưa từng có, cố ý phân phó nói: “Tuy rằng tổ phụ con hi vọng
con có thể thông mọi sự vụ, nhưng đọc sách không thể buông xuống, đây mới là căn bản.”
Lục Giam đáp ứng, Lâm Ngọc Trân lại nói: “Giữa trưa ăn cơm xong, chúng ta
cùng đến chỗ Tam thẩm nương của con.”
Lục Giam trầm mặc một lát, cúi mắt nói: “Tam thẩm nương đại để là hôm qua
bị ngã hôn mê, tính tình không tốt, mẫu thân không ngại để thời điểm khác đến
đó sau.”
Lâm Ngọc Trân nói: “Chính là bởi vì nàng bị ngã hôn mê, cho nên ta mới muốn
thăm nàng. Bằng không để Nhị thẩm nương con đến trước, sẽ oán trách lòng ta
ngoan tuyệt, không tới nhìn nàng.”
Lục Giam nhịn nhẫn, chung quy cái gì cũng chưa nói, đứng dậy cáo từ đi ra
ngoài. Lâm Ngọc Trân công đạo Lâm Cẩn Dung: “Hôm nay thời điểm giao việc quản
lý gấm vóc, dược liệu nhất định phải rõ ràng, không cần gấp gáp, chậm rãi thôi,
vạn nhất nhìn thấy thứ gì đã quá cũ, cần phải xử lý thì lập tức đề xuất, trăm
ngàn lần đừng quá chú trọng mặt mũi. Bằng không qua đi chính sai lầm của con.”
Lâm Cẩn Dung đả khởi tinh thần: “Ta đã nhớ kĩ.”
Lâm Ngọc Trân ngón tay vỗ về chơi đùa trên tay ghế, nói: “Nghe hôm qua con
sai người đưa thuốc tới cho nàng?”
Lâm Cẩn Dung cũng không phủ nhận: “Vâng.”
Lâm Ngọc Trân liền hèn mọn nhìn nàng: “Thế nào, có lấy lòng được không?”
Lâm Cẩn Dung nghiêm túc trả lời: “Không lấy lòng được.”
Lâm Ngọc Trân ngược lại không có gì để nói, trầm mặc sau một lúc lâu, mới
phất phất tay: “Đi đi, không phải ta không nhắc nhở con, cả đời này con cũng
đừng nghĩ tới việc lấy lòng nàng. Con là họ Lâm, con phải nhớ kĩ điều này.”
“Sẽ không quên.” Lâm Cẩn Dung cười cười, rồi rời đi.
Một ngày này, những chuyện mà Lâm Ngọc Trân lo lắng cũng không xuất hiện,
việc giao quyền quản lý khố phòng thập phần thuận lợi. Giữa trưa, Lâm Cẩn Dung
lấy cớ bận việc, không trở về ăn cơm, Lục Giam cũng tìm cớ, không quay lại, vì
thế chỉ có một mình Lâm Ngọc Trân đến thăm Đồ thị, nghe nói lại khiến Đồ thị
tức giận khóc lóc một hồi, thiếu chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ, nhưng dù tức
giận cũng không dám phát tác gì với Lâm Ngọc Trân.
Trong nháy mắt, đã đến ngày đưa bùn vào ruộng.
Chương 216: Hết sức lông bông
Nước sông Chử giang thuận lợi được dẫn về, hoàn toàn che ngập một mảnh đất
bị nhiễm mặn kéo dài ở phía tây thành Bình châu. Nước mênh mông vô bờ, vài cọng
liễu theo gió loạng choạng, giống như ngay sau đó sẽ bị đứt đoạn vậy, một đám
phi điểu bay lên, ở không trung nấn ná hồi lâu, không tìm thấy chỗ để đặt chân,
đành bất đắc dĩ rời đi.
Ở trên đê đập cao cao người Bình châu đứng đầy đến xem náo nhiệt. Bọn họ
liều mạng vươn người vươn cổ ngó về phía trước, rõ ràng chỉ là một mảnh đại
dương mênh mông, bọn họ lại sợ bỏ lỡ gì đó; bọn họ hưng phấn đàm luận, bất luận
có phải là của bản thân hay không, nhưng nghĩ đến ngày sau Bình châu có thêm
nhiều khoảnh ruộng tốt, bọn họ cũng vui mừng. Có người thảo luận sau đó nên
trồng loại gì, cũng có người thảo luận mảnh đất này đến tột cùng sẽ trở nên phì
nhiêu ra sao, còn có người tin tức linh thông thảo luận về máy cày, máy gieo:
“Đã nhiều ngày nhiều thợ đang làm ra, cũng không biết mấy thứ hình thù kỳ quái
đó được sử dụng thế nào.”
“Nhà ngươi có định làm không?”
“Không làm, trước nhìn kĩ hẵng nói.”
“Nhưng nghe nói các phú gia đều đang đặt làm a.”
“Đó là kẻ có tiền, chúng ta vẫn nên xem trước thế nào, người nghèo chúng ta
không có nhiều tiền như vậy để vung tiền qua cửa sổ mà.”
“Thôi đi, nhóm phú gia có tiền, nhưng không cần thiết sẽ không vung tiền
qua cửa sổ, nhất định là nắm chắc. Ta sẽ đi theo xem náo nhiệt, nhờ người làm
ra thử xem.”
“Vậy ngươi dùng thấy tốt thì nói với ta, không được giấu giếm.”
“Hai người chúng ta là huynh đệ, nhất định là thế rồi.”
“Cũng không biết là ai làm ra a, nếu quả nhiên dùng tốt, như vậy người đó
sẽ có công lớn...”
Nghe mấy người vui vẻ nói chuyện, nhóm đệ tử các nhà Ngô, Lâm, Lục đứng ở
một bên nghe, đều nhịn không được cười đẩy Lục Giam: “Mẫn Hành, chính là Mẫn
Hành huynh, đợi đến khi bắt đầu cày xới năm nay, huynh sẽ trở nên nổi danh.”
Lục Giam hàm chứa cười, tùy ý để bọn họ đẩy hắn qua đẩy hắn lại, cũng không nói
lời nào.
Ngô Tương cười nói: “Lục Nhị, ngươi nói hai câu đi, trong lòng đắc ý, muốn
cười thì cứ cất tiếng cười to, đừng giống như đại cô nương vậy, cười cũng rụt
rè, chỉ mím chi thôi, chậc chậc.”
Lục Luân một lòng che chở Lục Giam, ưỡn ngực ra phía trước đụng vào Ngô
Tương: “Cái này gọi là nội liễm! Không ngông cuồng giống như huynh a.”
Ngô Tương cười cười, phẩy một cọng cỏ trên vai Lục Luân xuống: “Lục Ngũ đệ
thực vô địch, vừa rồi lại làm con lừa lăn lộn ở đây vậy?”
Lục Luân mặt đỏ lên: “Huynh mới là lừa a.”
Lâm Thận Chi tuổi trẻ mà thành thạo, nghiêm trang nói: “Ngũ ca, huynh bớt
tranh cãi đi, Ngô Nhị ca đây là đang khen tỷ phu ta bộ dạng tuấn tú, chính là
nên phát huy hơn ngày thường mà thôi.”
Ngô Tương dùng sức xoa đầu của hắn, cười mắng: “Hảo tiểu tử, đây là tổn hại
ta mà, nhanh như vậy đã hướng về phía tỷ phu của đệ rồi?”
Lâm Thận Chi bị hắn xoa đầu làm lệch cả khăn trên tóc, hơi hơi đỏ mặt nói:
“Tỷ phu ta không thích nói chuyện, nhưng Ngô Nhị ca không thể bắt nạt hắn.”
Ngô Tương không khỏi thở dài, “Nhớ ngày đó, đệ thích nhất là chạy theo ta
a... Vậy mà chưa được bao lâu đã bất công như thế, ta nói câu vui đùa cũng bảo
là bắt nạt.” Vì thế lại dùng sức vỗ vỗ đầu vai Lục Giam: “Ngươi thật là có phúc
khí.”
Lục Giam khẽ mỉm cười, quay đầu phân phó Lâm Thận Chi: “Đệ đi hỏi hỏi tỷ tỷ
đệ xem nàng có bằng lòng xuống đây nhìn ngắm không?” Nhóm nữ quyến ba nhà Lâm,
Lục, Ngô cũng chạy đến xem náo nhiệt, nhưng các nàng thứ nhất sợ bẩn, thứ hai
sợ người lạ, vì thế rụt rè đội đấu lạp, đứng ở tít chỗ cao trên đê, trông về
phía xa.
Lâm Thận Chi nhân tiện nói: “Được!” Mới định chạy, đã bị Lục Luân ôm lấy:
“Tiểu Thất đệ, chúng ta cùng đi!” Hai người liền sôi nổi hướng tới chỗ cao chạy
tới, Lâm Thận Chi trong chốc lát chạy trong chốc lát lại ngừng, khi đó, Lục
Luân người cao thân dài liền đưa hắn chặn ngang ôm lấy, giống ôm một túi gạo
hướng tới đằng trước chạy như bay, khiến gã sai vặt của Lâm Thận Chi sợ tới mức
vội chạy theo kêu cứu mạng không ngớt, Lục Luân kiêu ngạo cười ha ha.
Lục Kinh nhịn không được khinh bỉ Lục Luân: “Đã lớn rồi còn giống như hài
tử vậy.”
Lục Thiệu ôn hòa nói: “Tính tình hắn vốn là thế, tổ phụ cũng không làm gì
được, đệ cần gì phải quản hắn.” Vừa nói, vừa quay sang đập vào đầu vai Lục
Thiên đang trông mong nhìn Lục Luân cùng Lâm Thận Chi đi xa, cười nhẹ nói: “Lục
đệ có muốn theo chân bọn họ không? Muốn đi thì đi đi.”
Lục Thiện không nói lời nào, thản nhiên liếc Lục Giam một cái, vừa vặn thấy
Lục Giam hơi nhíu mày, liền quật cường nghiêng mặt đi, không chịu nhìn bất kỳ
ai.
Lục Thiệu cười cười, buông lỏng bờ vai của hắn.
Lục Giam đi tới, nhíu mày nói: “Muốn gì thì nói ra, đệ không nói người khác
làm sao mà biết đệ muốn làm gì? Cũng không phải là không cho đệ đi.” Hắn không
cố ý bỏ qua Lục Thiện, coi trọng Lâm Thận Chi, có điều đến hỏi ý tứ của Lâm Cẩn
Dung, đương nhiên nên để thê đệ làm sẽ thỏa đáng hơn.
Lục Thiện rũ mắt nhìn xuống, cúi bả vai, cũng không để ý đến hắn, Ngô Tương
liền cười: “Lục Lục đệ, luôn thẹn thùng như thế là không được, cẩn thận không
lấy được thê tử nha.”
Lục Thiện nhanh chóng nâng mắt lên liếc hắn một cái, nói: “Huynh không thẹn
thùng, sao cũng không thấy huynh cưới thê tử?”
Mọi người ngẩn ra sau, cười vang. Lâm Phàm Chi dùng sức vỗ đầu vai Ngô
Tương, cười nói: “Không ngờ tới phải không, ai bảo huynh bắt nạt người thành
thật.”
Ngô Tương sờ sờ cằm, nửa điểm ý tứ thẹn thùng đều không có, lớn tiếng nói:
“Lục Lục đệ, đệ hãy nghe cho kĩ, ta sở dĩ không lấy thê tử, đó là bởi vì người
tốt bị người khác cưới đi rồi, người không tốt thì ta không thuận mắt, không
phải ai cũng đều có thể làm thê tử của ta a.”
Lời này vừa nói ra, mọi người mà bắt đầu ồn ào, Lục Kinh kéo hắn hỏi: “Ngô
Nhị ca xem trọng ai a? Ai bị người khác cưới đi? Nói mau cho chúng ta nghe đi.”
Đảo mắt nhìn thấy Ngô Đại thiếu phu nhân, Lã thị, Lâm Cẩn Dung, Bình thị, Lục
Vân, Lâm Ngũ cùng cặp song sinh đang sính sính đình đình đi tới, nhất thời liền
ngậm miệng.
Phàm là người biết sự việc năm đó đều vụng trộm liếc Lục Vân, tuy Lục Vân
mang theo đấu lạp, nhưng bọn họ luôn cảm thấy, phía sau tấm lụa hẳn là gương
mặt bi thương muốn chết của một cô nương. Con người chính là kỳ quái như vậy,
ngay cả Lục Vân sau này căn bản không biểu lộ ra nửa điểm ý tứ, luôn biểu hiện
trinh tĩnh nhàn hiền, những năm gần đây lại cực kỳ ít khi xuất môn, nhưng bởi
vì nàng vẫn chưa từng hôn phối, cho nên mọi người đều đương nhiên cho rằng, Lục
Vân chính là bởi vì Ngô Tương mới lầm chuyện chung thân, vì thế vừa đồng tình
cộng thêm tò mò.
Lục Vân vốn đang thân ái nóng bỏng ôm cánh tay Lâm Cẩn Dung, đám người Ngô
Tương, Lục Kinh nói ra các nàng đều nghe thấy rành mạch, một chữ cũng không
sót. Lâm Cẩn Dung lúc đó thập phần rõ ràng cảm giác được Lục Vân cước bộ đình
trệ một lát, nhưng nàng rất nhanh liền bình tĩnh trở lại, vững vàng đương đương
đi về phía trước, đầu càng ngẩng cao hơn.
Ngô Đại thiếu phu nhân không khỏi mắng Ngô Tương: “Nhị gia trước mặt mọi
người nói lời này cũng quá lông bông rồi.”
Ngô Tương không cho là đúng, nhưng không dám cùng trưởng tẩu lỗ mãng, chỉ
cười cười, cúi đầu đi đến một bên.
Lục Kinh thì thè lưỡi, cũng lui qua một góc.
Lúc này tất cả mọi người không dám như trước, đều giả bộ nhã nhặn, trước
tiến lên thi lễ, lại chủ động nhường chỗ, đem nhóm nữ quyến bảo hộ ở bên trong,
giả vờ giả vịt nói chút việc vặt cùng kỳ văn dị sự ở học đường, giống như đám
nam nhân hết sức lông bông vừa rồi không phải là bọn họ vậy.
Lâm Ngũ sẽ gả đi vào tháng năm, con người có việc vui sẽ có tinh thần hơn,
lại hồi lâu không có cơ hội cùng Lâm Cẩn Dung nói chuyện, chỉ quấn quít lấy Lâm
Cẩn Dung: “Ta thực không muốn đến chỗ xa xôi như thế, gả đến đó rồi không quen
biết ai cả, muốn tìm người nói chuyện đều không có. Nếu có thể giống như tỷ
vậy, gả đi gần là tốt rồi, tuy rằng không thể thường xuyên về nhà, nhưng thời
điểm có việc gì cần vẫn có thể qua lại.”
Ngô Lăng nói: “Phi, phi, muội thì có chuyện gì? Tốt không muốn lại muốn phá
hư sao.”
Lâm Cẩn Dung cũng nói: “Đó là nhà của cữu phụ muội, Chu gia biểu ca làm
người luôn luôn dày rộng kiên định, thương tiếc muội rời xa gia hương, sẽ không
hà khắc muội.”
Lâm Ngũ đang ôm ấp tình cảm của một thiếu nữ, cũng chỉ nói như vậy, trong
nháy mắt liền thay đổi một bộ dáng ngọt ngào như mật, chặt chẽ ôm cánh tay Lâm
Cẩn Dung, tựa đầu vào vai nàng: “Ta sẽ nhớ các tỷ.”
Cặp song sinh đứng ở một bên nghe xong lời này, Lâm Thất nói: “Như vậy,
thời điểm chúng ta xuất môn, Ngũ tỷ là không thể đến, bất quá không đến cũng
không sao, nhớ rõ thêm trang là được.”
Lâm Ngũ liền châm chọc nàng: “Thất muội thật sự không có lúc nào là không
nhớ kĩ việc thêm trang của muội a, muội yên tâm, trước khi ta đi sẽ mua tất cả
son phấn bột nước trong các cửa hàng cho muội, bằng không chỉ sợ cỗ kiệu cũng
không nhấc lên nổi.”
Lâm Thất cả giận nói: “Ta vì tỷ thêm trang, tỷ cũng nên đối xử lại như vậy,
như vậy không tốt sao?”
Lâm Cẩn Dung nhìn lướt qua xa xa, vẫn không nhúc nhích, không nói một lời,
Lục Vân liếc mắt một cái, nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Càng nói càng kỳ cục,
lớn như vậy rồi, là muốn bị người khác chê cười sao? Còn không ngậm miệng lại?”
Lâm Lục lập tức liền nở nụ cười: “A Vân, đã lâu chưa từng thấy muội xuất
môn làm khách. Lần trước Tứ tỷ trở về, ngay cả Lục Luân cũng đi theo, vậy mà
muội không đến, hôm nay thật hiếm có.”
Lục Vân thản nhiên nói: “Ta mỗi khi đến trời nóng sẽ không muốn xuất môn.”
Nhưng nói thật ra, mùa đông nàng cũng không xuất môn, cho thấy là cố ý tránh
né, không muốn lộ diện trước mặt người khác.
Vì thế mọi người cũng không nhắc lại đề tài thành thân, thêm trang này. Mặc
kệ từ trước có ân oán gì, rốt cuộc là quan hệ huyết thống, nhóm nữ hài tử đối
với Lục Vân từng cao cao tại thượng, tồn tại giống như trong truyền thuyết,
hiện tại lại không bằng mình, bị tổn thương, ngay cả chung thân cũng không thể
giải quyết dù ít dù nhiều đều có vài phần đồng tình.
Lục Vân lại hoàn toàn không chịu nổi điều này nhất, dùng sức hít vào một
hơi, sau đó cười tươi, chỉ về phía trước: “Tẩu tử, tẩu có phân biệt được chỗ
đất nào là của tẩu không?”
Lâm Cẩn Dung cười nói: “Nước sông dào dạt một mảnh, ta làm sao phân biệt
được? Lại nói tiếp ta còn chưa từng đi qua một lần, chỉ đợi nó sau khi rút
nước, sẽ đi dạo một vòng.”
Lâm Ngũ mang theo vài phần hâm mộ: “Tứ tỷ tỷ thật giỏi.”
Lã thị ở một bên che miệng cười: “Đúng nha, đồ cưới của Nhị đệ muội cũng
góp vào một phần. Nghe nói trà tứ của con cũng sắp khai trương đúng không? Là
ngày bao nhiêu vậy, chúng ta cũng tới tham dự cho náo nhiệt.”
Lâm Cẩn Dung cười nói: “Chỉ là một chỗ bé bằng bàn tay, mở cho vui, đông người
sợ là đảm đương không nổi.”
Ngô Đại thiếu phu nhân liền cười nói: “A Dung luôn khiêm tốn, ta nghe Ngô
Tương nói rất hay, hắn đã qua đó ngắm nghĩa, có vẻ phong tình của Giang Nam,
phải vậy hay không? Làm khó cho muội nghĩ ra được như vậy.”

