Thế hôn - Chương 053 + 054
Chương 53: Bàng thủy
[1]
Bàng thủy: Tựa núi
nhìn sông
Lâm Cẩn Dung theo lời
của Cung ma ma, thay đổi hài, khoác thêm áo choàng, được Thiết Hòe dẫn qua cửa
hông rồi đi ra ngoài.
Cảnh vật ở nông thôn
khá đơn giản, không giống trong thành tường cao đại viện, sau khi ra hỏi hậu
viện dọc theo một hàng cây liễu đi thêm một chút chính là một đồng ruộng nước.
Nay mùa nông nhàn, ruộng nước có chút cạn, có loại cỏ dại không biết tên mọc
lên, trong sắc vàng xen lẫn sắc xanh, dưới ánh nắng mùa đông phản chiếu màu vàng
đạm mạc. Cũng không có người qua lại, chỉ có mấy chú vịt trời màu trắng cất
cánh bay lên, vô cùng thanh tịnh. Bầu trời xanh lam, vạn dặm không mây, trong
không khí rét lạnh mang theo vài phần mát mẻ sảng khoái, cảm giác hoàn toàn
khác biệt so với đại viện Lâm gia.
Lâm Cẩn Dung thật sâu
hô hấp, lộ ra tươi cười từ nội tâm.
Thiết Hòe vốn là nha
hoàn nhị đẳng bên người của Đào thị, vừa cảm kích vừa thức thời, hiểu được
trong thành các tiểu thư thiếu gia thích cái gì, trong miệng nói đến những thú
vui ở nông thôn cho Lâm Cẩn Dung nghe, thỉnh thoảng lại tùy ý từ trên mặt đất
nhổ lền vài cọng cỏ dại hoặc phiến lá cây đưa cho Lâm Cẩn Dung xem, nói đây là
rau dại, cái gì có thể ăn, cái gì không thể ăn, cái nào có mùi vị ngon nhất.
Thú sự ở nông thôn,
Lâm Cẩn Dung yêu thích nghe nàng nói về rau dại này, nghiêm trang bảo Quế Viên
dùng khăn lụa bọc lại, nói là muốn trở về cẩn thận nghiên cứu, chọc mọi người
cười trộm không thôi.
Đoàn người nói chuyện,
dọc theo bờ ruộng, bất tri bất giác đã đi thật xa, Lâm Cẩn Dung đang muốn bảo
Thiết Hòe dẫn nàng đi nữa, chợt nghe có người ở phía sau lớn tiếng kêu: “Thiết
Hòe quản gia, Lâm Xương Đại gia cùng Đại phu nhân đến thăm lão gia cùng phu
nhân. Phu nhân sai người dẫn tiểu thư về để tiếp khách. Tại sao người lại dẫn
tiểu thư đi xa như vậy, khiến ta tìm mãi.”
Thiết Hòe quay đầu
nhìn lại, thôn trang phía sau đã sớm thành một chấm nho nhỏ, đã đi xa hơn dự
kiến rất nhiều, không khỏi vỗ đầu, kêu lên: “Ai nha, đầu óc của ta thật là! Đã
sớm dự đoán được hắn tất nhiên sẽ sai người tới đây bái vọng, tại sao còn dẫn
tiểu thư đi xa như vậy? Chỉ lo cùng tiểu thư nói về mấy loại rau dại, may mà
tiểu thư không chê nô tỳ phiền, có thể nghe nô tỳ lải nhải hồi lâu.”
Lâm Cẩn Dung ôn nhu
nói: “Ma ma đừng khiêm tốn, ta cũng được tiếp thu thêm kiến thức. Biết đâu sẽ
có ngày dùng được.”
Thiết Hòe mỉm cười
nhìn Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái, thấy tiểu cô nương ôn nhu hòa khí lại xinh
đẹp thật sự rất thuận mắt: “Tứ tiểu thư nói chuyện thực làm cho người ta thư
thái. Nói vậy chắc tiểu thư không biết Lâm Xương Đại gia cùng Đại phu nhân này
là ai?”
“Sáng sớm đã nghe Cung
ma ma nói một chút. Là bá bá và bá mẫu trong tộc.” Lâm Cẩn Dung ngữ khí càng
thêm ôn hòa: “Ngày sau mẫu thân sẽ ở đây dưỡng bệnh, không thể không phiền toái
đến bọn họ, ma ma nói cho ta nghe một chút về chuyện nhà bọn họ, ta sẽ ghi tạc
trong lòng, đỡ phải thất lễ.”
“Năm kia nhà hắn đến
nương nhờ họ hàng, Đại lão gia thay hắn an trí gia nghiệp, vừa vặn gần thôn
trang của phu nhân có đất muốn bán, liền ở lại quanh đây.” Thiết Hòe chỉ về
phía đông nam nói: “Từ nơi này đi qua ước chừng bảy, tám dặm là nhà của bọn họ.
Nhà bọn họ cũng ngay cạnh nhà phu nhân. Tiểu thư chỉ cần nhớ kĩ, Lâm Xương Đại
phu nhân này là tái giá, Đại thiếu gia cùng Nhị thiếu gia cũng không do bà ta
sinh ra dưỡng dục, Tam thiếu gia mới là người bà sinh hạ.”
Lâm Cẩn Dung dõi mắt
trông về phía xa, chỉ thấy ở phía đông nam có con đường trải dài, mấy cây dương
liễu đã trủi lụi lẳng lặng đứng sừng sững bao quanh, hướng xa xa có ngọn núi
nhỏ che lấp, vì vậy cũng không thấy tiểu viện của Lâm Xương lão gia. Liền thu
hồi ánh mắt, hỏi Thiết Hòe: “Không phải nói quanh đây có ôn tuyền sao? Ở đâu
vậy?”
“Tiểu thư cẩn thận kẻo
bị vấp chân.” Thiết Hòe nâng đỡ Lâm Cẩn Dung, chỉ về phía tây: “Tiểu thư nhìn
nơi đó, nơi đó có tòa Thanh Lương tự, ôn tuyền ở ngay bên trong.”
Lâm Cẩn Dung mị mắt
nhìn kĩ, quả nhiên có thể nhìn thấy một chùa miếu nhỏ bức tường màu trắng thấp
thoáng ẩn trong rừng cây tùng cây bách rậm rạp, liền thuận miệng hỏi: “Ta nghe
Cữu lão gia nói, phu nhân còn có thể đi ngâm mình trong ôn tuyền...”
Thiết Hòe vừa nghe đã
biết nàng định hỏi điều gì, nhân tiện nói: “Là am ni cô, bên trong chỉ có hai
lão ni cô tuổi tác đã cao. Chùa này không lớn, hương khói không vượng, phòng ốc
cũ nát, hai lão ni cô rất thành thật, lại lười giao du, cho nên ít người biết,
bằng không trong thành các phu nhân các tiểu thư chỉ sợ cũng sẽ thường xuyên
đến đây chơi đùa.”
Lâm Cẩn Dung thầm
nghĩ, đúng rồi, chùa không lớn, hương khói không vượng, bên trong ốc xá cũ nát,
cơm chay cũng không thể chuẩn bị chu đáo, cho nên có ôn tuyền người ta cũng
không thích đến, tỷ như Đào thị, không có khả năng không biết ôn tuyền này,
chắc chắn sẽ mang theo người thân đến chơi đùa một hồi. Nếu không phải lần này
Đào Thuấn Khâm nhắc tới, chỉ sợ Đào thị cũng căn bản không nghĩ đến sẽ tới nơi
này.
Thiết Hòe gia lại lải
nhải: “Nước trong ôn tuyền từ trong Thanh Lương tự chảy ra, vòng qua núi Thanh
Lương, theo sông Thanh Lương chảy xuống, một dặm bên dưới, là nhà của Chư lão
tiên sinh, lão tiên sinh đức cao vọng trọng, miễn phí xây dựng học đường, không
thu tiền dạy cho người nghèo đệ tử đọc sách viết chữ, thấy ta, cũng là khiêm
tốn vô cùng. Lão thái thái nhà hắn là người thiện tâm, thường xuyên bố thí cho
lão ni cô trong Thanh Lương tự. Lại nói tiếp, thôn trang hồi môn này của phu nhân,
dựa vào bàng thủy (tựa núi nhìn sông), địa linh nhân kiệt, thật sự
là trân bảo...”
“Chư tiên sinh? Chư
Mộng Ngạc tiên sinh sao?” Lâm Cẩn Dung ánh mắt sáng ngời, kia không phải là đại
nho cực nổi danh ở Bình Châu sao? Sao lại là hàng xóm của mình? Lâm Cẩn Dung
kiễng chân, nhìn về phía tây, mưu toan có thể nhìn thấy chút gì đó. Nhưng phía
sau Thanh Lương tự là ngọn núi nhỏ kia, đem toàn bộ phong cảnh ngăn trở, nàng
chỉ có thể nhìn thấy xa xa có nước gợn dưới ánh mặt trời tản ra lân lân quang
mang.
“Tứ tiểu thư, ở trên
núi Thanh Lương trồng một vườn cây đào và cây lê, đợi đến khi mùa xuân hoa nở,
hoa lê trắng muốt, hoa đào rực rỡ, phấn hoa cánh hoa theo nước sông chảy xuống,
trong sông cá đều nhảy lên đớp đóa hoa, khi đó chỉ cần bện lưới bằng cây liễu
thả vào trong nước kéo, cá xung quanh sợ hãi trốn chạy, không nghĩ tới sẽ rơi
vào lưới, rồi nướng lên ăn, thật sự rất ngon lại thú vị cực kỳ! Người cùng phu
nhân sẽ lưu lại đến mùa xuân sao?” Thanh âm vừa thanh thúy vừa vội vã, vì Lâm
Cẩn Dung miêu tả nên một cảnh đẹp như tranh vẽ.
Lâm Cẩn Dung ngoái đầu
nhìn lại, thấy một tiểu cô nương mặc áo váy hồng nhạt nửa mới nửa cũ, vấn hai
búi nhỏ, tuổi xấp xỉ với mình đứng phía sau Thiết Hòe nhô đầu ra nhìn mình
cười, trên khuôn mặt ngăm đen in sâu má lúm đồng tiền.
“Nha đầu chết tiệt
này! Ai kêu ngươi lắm miệng? Trước mặt tiểu thư cũng không biết lớn nhỏ.” Thiết
Hòe miệng tuy mắng, trong mắt ý cười cùng yêu thương cũng không thể che giấu:
“Khiến tiểu thư chê cười, đây là Tam nha đầu của nô tỳ, nàng nhỏ nhất, thật đã bị
dạy hư rồi.”
“Không sao, ta thấy
nàng rất đáng yêu.” Lâm Cẩn Dung hướng tiểu nữ tử kia cười: “Ngươi tên là gì?”
Nữ tử kia thoải mái nói: “Hồi tiểu thư, ta gọi là Miêu Nha.”
Quế Viên liền “Xuy”
cười ra tiếng, “Phải tự xưng là nô tỳ, sao có thể cùng tiểu thư xưng ngươi và
ta?” Ánh mắt lại rơi xuống chân thiếu nữ, phát hiện thấy đôi chân nàng dị
thường to lớn so với người thường, không khỏi che miệng cười trộm.
Miêu Nha lúc này đỏ
mặt, đem chân rụt vào trong váy, nhưng thấy Lâm Cẩn Dung cười rất ôn hòa, cũng không
có ý trách cứ nàng, liền hướng Quế Viên thè lưỡi, hoan hoan hỉ hỉ thò ra một
đôi chân to chạy nhanh về phía trước: “Ta dẫn đường cho tiểu thư.”
Như cũ vẫn tùy tiện
xưng “Ta”.
Lâm Cẩn Dung đột nhiên
cảm thấy bản thân có chút yêu thích nơi này. Nàng quay đầu khoái hoạt hỏi Thiết
Hòe: “Ma ma, lúc ta đi trên đường, có ngang qua một con sông, trên bờ sông có
một phiến đất lớn bị nhiễm phèn, đó là của nhà ai vậy?”
Thiết Hòe mất nửa ngày
mới phản ứng lại nàng đang nhắc tới phiến đất nào, cười nói: “Không biết, đất
kia vẫn bỏ hoang như vậy, chắc là vô chủ?”
Lâm Cẩn Dung nhíu nhíu
mày: “Vô chủ?” Nàng nhớ rõ triều đại có luật, đất vô chủ, khi muốn khai hoang,
thuế má cũng cực thấp, thậm chí có thể nói là không mất thuế má. Nhưng đối với
người bên ngoài là chuyện tốt, đối với nàng mà nói ngược lại càng khó giải
quyết.
Nàng có thể lấy lý do
gì đả động Đào thị, an bài nhân công cùng nàng đi khai hoang đây? Đất bị nhiễm
phèn cằn cỗi sỏi đá, sao có ích lợi gì mà khai hoang!
Quả nhiên Thiết Hòe
tùy theo cười nói: “Thật sự thì điều này nô tỳ cũng không dám chắc a.”
Lâm Cẩn Dung cười cầu
xin nàng: “Ta cùng Cữu lão gia đánh cược. Làm phiền Thiết ma ma thay ta hỏi
thăm mảnh đất kia là của ai, hỏi cẩn thận một chút, ta sẽ hậu tạ ngươi.” Rồi
cúi đầu suy nghĩ, lại nói: “Quanh đây cũng không biết còn bao nhiêu mảnh đất
như vậy? Nhất định cũng phải hỏi thăm cho ta.”
Thiết Hòe rất ngạc
nhiên Lâm Cẩn Dung cùng Đào Thuấn Khâm đánh cược cái gì, lại không có can đảm
hỏi tỉ mỉ, chỉ lên tiếng đáp ứng. Lâm Cẩn Dung sợ bà cũng giống như những người
khác, coi mình như tiểu hài tử qua loa cho xong chuyện, lại dặn dò mãi mới
thôi.
Đoàn người trở về thôn
trang, Lâm Xương Đại phu nhân cùng Đào thị ngồi ở chỗ kia dùng trà nhàn thoại:
“Ngày gian nan, nhân sinh không quen, năm trước nhờ quý phủ giúp đỡ, yên ổn
giúp lão đại cưới vợ, được bế tôn tử, lão nhị đã gần hai mươi giải quyết xong
vẫn là vô tin tức, sính lễ rất cao, Tam tiểu tử của ta lại vừa đính hôn... Hiện
giờ trong bụng lại thêm một đứa, cha hắn không khỏi sầu não...”
Đào thị biểu lộ vẻ đồng
tình: “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn thôi.”
Thấy một đám người vây
quanh Lâm Cẩn Dung tiến vào, Lâm Xương Đại phu nhân lập tức ngừng câu chuyện,
được ma ma giúp đỡ đứng dậy, khách khí cười nói: “Đây là Tứ tiểu thư? Bộ dạng
thật xinh đẹp.”
Đào thị vội hỏi: “Nàng
là một tiểu bối, ngươi để ý nàng làm chi, nhanh ngồi xuống đi.”
Lâm Xương Đại phu nhân
lại cười rất vui vẻ: “Không có việc gì, không có việc gì.”
“Bá mẫu vạn phúc.” Lâm
Cẩn Dung thi lễ, đợi Lâm Xương Đại phu nhân ngồi vào chỗ của mình, rồi đứng ở
phía sau Đào thị, liếc mắt một cái liền thấy rõ bộ dạng Lâm Xương Đại phu nhân
ra sao.
Phụ nhân này tuổi
chừng ba mươi, diện mạo chỉ tính là thanh tú mà thôi, trên đầu cài một cây
trâm, trên trâm có hai đóa châu hoa, trên người mặc một kiện vải trù màu lam nhạt
nửa mới nửa cũ rủ xuống đế hài, quần màu lục, nổi bật nhất chính là phần bụng
chửa nhô cao.
Bên người hầu hạ là
một ma ma lớn tuổi và một nha hoàn mới tám, chín tuổi, áo váy nửa mới nửa cũ
trên người ma ma kia có mang nếp gấp, tiểu nha đầu không để ý xung quanh, chỉ
lo ăn trái cây.
Lâm Cẩn Dung không
khỏi thầm nghĩ, xem ra gia cảnh vị bá mẫu trong tộc này cũng không dư dả, ngày
trôi qua cũng không tốt lắm.
Chương 54: Bàng thủy
[2]
Lâm Xương Đại phu nhân
chuyển đề tài cùng Đào thị lẩm bẩm: “Thân mình nặng nề, thời tiết lại lạnh, nên
ở nhà nghỉ ngơi, nếu không có Tam thúc cùng Tam đệ muội đến đây, cũng không thể
xuất môn một chuyến này.”
Đào thị lại cười nói:
“Trong lúc nhàn rỗi vẫn nên đi lại một chút. Đã thỉnh bà mụ chưa?”
Lâm Xương Đại phu nhân
cười nói: “Đã sớm mời đến, qua mấy ngày nữa cũng muốn mời mọi người tới ăn bánh
canh.”
Phong tục Triều Đại,
sinh nhi tử thân hữu sẽ đưa ngô gạo dấm chua tới ăn mừng, chủ nhân thiết yến
chiêu đãi, món chính là bánh canh, gọi là bánh canh hội, mời người tới ăn bánh
canh cũng chính là ý tứ này.
Đào thị mỉm cười:
“Sinh nhi tử là đại hỷ sự, tất nhiên chúng ta sẽ đến để lây không khí vui
mừng.” Nói xong lại nghĩ đến hài tử trong bụng đáng thương của mình, không khỏi
tự trách oán giận.
Cung ma ma nhìn biết
Đào thị không thoải mái, liền hướng Xuân Nha ra hiệu gõ canh giờ dùng bữa.
Khách đến dâng trà, gõ
canh tức ý nên cáo từ.
Lâm Xương Đại phu nhân
biết rõ, vội sai người đến hỏi Lâm Xương Đại lão gia đã đi được hay chưa, đúng
lúc bên kia thăm bệnh xong cũng vừa đi ra.
Đào thị sai người đưa
cho Lâm Xương Đại phu nhân một ít hoa quả làm đáp lễ, Lâm Cẩn Dung tiến lên đỡ
Lâm Xương Đại phu nhân, đem nàng tới trước cửa, thì nhìn thấy một nam tử mặc
thanh trù miên bào, có chút béo phì, tóc mai có chút hoa râm, tế mắt mũi cao
dẫn theo một tiểu đồng đứng ở trước cửa, biết là Lâm Xương Đại lão gia, liền
hành lễ vấn an, đợi cho khách đi, lại trở về hỏi thăm Đào thị đang nằm nghỉ
trên giường: “Nương có khỏe không?”
Đào thị trong lòng cực
kỳ phiền chán, nghe thấy thanh âm nhu thuận tràn ngập lo lắng của Lâm Cẩn Dung,
trong lòng mềm nhũn, liền lên tinh thần cười nói: “Ta khỏe, A Dung vừa rồi làm
rất tốt, cho dù là thân thích nghèo khổ, cũng nên lấy lễ tướng đãi, con người,
cũng không thể biết chính xác khi nào thì cầu người ta, nên kết thiện duyên mới
tốt. Kể cho nương nghe, lúc trước con vừa làm gì vậy?“
Lâm Cẩn Dung có tâm
khiến nàng vui mừng, đếm trên đầu ngón tay từng việc, có cảnh vật xung quanh,
có rau dại cỏ dại, rồi đến ôn tuyền trong Thanh Lương tự, còn có cảnh cá đớp
hoa trong miệng Miêu Nha kể lại cho Đào thị nghe.
Đào thị nâng má lẳng
lặng nghe, thỉnh thoảng trìu mến vuốt ve khuôn mặt ái nữ: “Nhìn con thật cao
hứng, ta còn lo lắng con sẽ cảm thấy nơi này lạnh lùng, ai ngờ con lại bướng
bỉnh thế này, thật đúng là như cá gặp nước.” Nàng cũng cảm thấy áy náy vì đã
liên lụy nữ nhi rất nhiều.
Lâm Cẩn Dung ánh mắt
sáng ngời nhìn Đào thị, đột nhiên ôm lấy cánh tay của Đào thị, thấp giọng nói:
“Nương, con rất thích như vậy, đã lâu không thoải mái nở nụ cười, trước đó vài
ngày con và tỷ tỷ đã rất sợ hãi.“
Trĩ tử vô tội, đứa nhỏ
này quả nhiên mẫn cảm lại thông minh, chỉ tiếc đầu thai lầm, rơi vào nhà có phụ
thân mẫu thân như vậy, bằng không kể cả Lục Vân, hay Lâm Ngũ, Lục, Thất, thì
tính là cái gì?! Đào thị vỗ về mái tóc đen mượt của Lâm Cẩn Dung, kiêu ngạo lại
yêu thương, có ngàn vạn thứ ứ trong cổ họng, cuối cùng không lời nào có thể
diễn tả, nhẹ nhàng thở dài, ngữ khí kiên định nói: “A Dung không phải sợ, nương
nhất định sẽ khỏe lên.” Còn có thể che chở các con, không nhìn thấy các con trưởng
thành, ta chết cũng không nhắm mắt.
Lâm Cẩn Dung ghé vào
trong lòng Đào thị, ngửi thấy mùi hương trên người nàng, cảm thấy vô tận thỏa
mãn cùng bình tĩnh: “Nương, ngày mai người có muốn đến Thanh Lượng tự không?
Nghe nói nơi đó rất thanh tịnh, lại có ôn tuyền.“
Đào thị liên tục uống
thuốc do Thủy lão tiên sinh kê đơn, máu chảy đã ngừng, nhưng vẫn không có chút
tinh thần, làm sao có nhàn tâm cùng khí lực đến Thanh Lương tự ngâm mình trong
ôn tuyền? Lập tức nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta không có tinh thần, A Dung nếu muốn
đi, thì bảo Thiết Hòe mang theo vài ma ma đắc lực, mang chút hương nến tiền tài
đến đó.“
Lâm Cẩn Dung được cho
phép, cao hứng không thôi.
Dùng xong cơm chiều,
Lâm Cẩn Dung tìm một cơ hội nói chuyện với Đào Thuấn Khâm, nhắc lại số vàng bạc
nàng đã gửi, lưu lại chờ giá cao mới bán. Đào Đại cữu tính tình nhu hòa, tùy ý
nàng nói như thế nào cũng không ngăn cản, chỉ cười nghe một chút mà thôi, cũng
không để ở trong lòng. Trái lại phân phó Lâm Cẩn Dung, phải chiếu cố bản thân,
chiếu cố Đào thị, có chuyện thì viết thư đến Thanh Châu, lại xoa đầu Lâm Cẩn
Dung cười nói: “A Dung không nên gấp gáp, đến lúc đó cậu sẽ cho con thêm của
hồi môn!”
Hắn từ trước đến nay
đều hào phóng, lại chỉ có một mình Đào thị là thân muội tử, nói cho mình thêm
của hồi môn tất nhiên không phải là ít.
Kiếp trước, hắn dù
chưa từng nói ra, nhưng cũng đã cho nàng một hòm đầy vàng, chính là nàng không
thể bảo vệ nó. Nhưng mà… Lâm Cẩn Dung bất đắc dĩ thở dài, có câu nói rất đúng,
số mạng đã định thế nào thì chớ cưỡng cầu, Đào gia xem ra tạm thời không thể
cùng nàng phát tài lần này, đành đợi về sau vậy. Trong lòng suy nghĩ như vậy,
lại còn phải làm bộ thẹn thùng không thuận theo, khiến Đào Thuấn Khâm thành
công trêu đùa ngoại chất nữ cảm thấy tự đắc.
Đợi cho Đào Thuấn Khâm
cao hứng, Lâm Cẩn Dung Phương hỏi nhỏ hắn: “Cữu phụ, phụ thân con bị bệnh gì
vậy? Sẽ không xảy ra đại sự gì chứ?”
Đào Thuấn Khâm mí mắt
giật nhẹ, tỏ vẻ thản nhiên nói: “Chỉ bị bệnh nhẹ mà thôi, A Dung đừng lo lắng,
Thủy lão tiên sinh y thuật cực kỳ cao minh, cũng không hổ là danh y ở Bình
Châu, vì cữu phụ có ân tình với hắn, hắn chắc chắn sẽ cố hết sức. Đừng nói tới
phụ thân con, kể cả nương con lần này điều trị bảo dưỡng thân thể thật tốt, về
sau cũng khó sinh bệnh.”
Người lớn luôn giấu
giếm với hài tử, nhưng kỳ thật có thể nghe chút ý tứ hàm xúc. Nói cách khác,
bệnh này sẽ không nguy hiểm đến tính mạng Lâm Tam lão gia, cũng sẽ không khiến
mọi người náo động, hơn nữa Thủy lão tiên sinh rất đáng tin cậy. Lâm Cẩn Dung
hoàn toàn yên tâm. Nàng chống cằm dùng sức nhớ lại chuyện năm đó, khi đó Lâm
Tam gia có bị bệnh này không? Hình như chưa từng bị bệnh, nhưng ngày ngày đều
đi theo Đào Đại cữu xuất môn uống rượu, thường xuyên ở chung một chỗ. Có điều,
đúng là nữ nhân Tam phòng sau này không còn ai hoài thai nữa.
Thấm thoát qua hai
ngày, Lâm Tam gia không chịu nổi tịch mịch, vừa uống thuốc vừa gọi Thiết Hòe
đến hỏi xung quanh có thú vui gì, cũng không biết Thiết Hòe nói thế nào với
hắn, chết sống không nghe khuyên bảo, thế nào cũng phải kéo Đào Thuấn Khâm đến
Thanh Lương tự một chuyến để ngâm mình trong ôn tuyền.
Đào Thuấn Khâm cũng
không nhiều lời, đã sai người đi gọi Lâm Cẩn Dung: “Hai ngày trước nghe nương
nói con muốn đi Thanh Lương tự nhìn ngắm, có muốn cùng đi với chúng ta không?”
Lâm Cẩn Dung cười tủm
tỉm nói: “Con đã lớn như vậy, nhưng cho tới bây giờ không có cơ hội cùng phụ
thân xuất môn. Thật ra, ngày bé đã cùng nhau đi ngắm hoa đăng trong tết Nguyên
tiêu.” Ý tứ này chính là muốn đi cùng.
Lâm Tam lão gia nghe
vậy, vẻ mặt không kiên nhẫn, lại không thể nói không cho nữ nhi đi cùng, chỉ
hậm hực nói: “Đây là việc gấp. Nếu muốn đi, liền nhanh thu thập thỏa đáng.
Đường xá xa xôi, lại là đi bộ, lúc sau đừng oán giận kêu la chân đau.”
Lâm Cẩn Dung cũng
không chọc thủng “dụng tâm lương khổ” của hắn, mỉm cười, nhu thuận hành lễ đi ra
ngoài, gọi ma ma tới: “Đi tìm Miêu Nha cho ta, bảo nàng theo ta tới Thanh Lương
tự.”
Đào Thuấn Khâm ánh mắt
nặng nề nhìn Lâm Tam lão gia, Lâm Tam lão gia cũng không phát giác, còn đang
cúi đầu ăn hoa quả, âm thầm tính toán đến lúc đó nên đá Lâm Cẩn Dung cho Đào
Thuấn Khâm như thế nào, hắn sẽ tiện làm theo ý mình, vừa nghĩ đến khả năng sẽ
có tiểu ni cô trẻ tuổi xinh đẹp, không ăn được thì nhìn ngắm cũng tốt, vì vậy
không khỏi tươi cười.
Từ thôn trang đến
Thanh Lương tự, bất quá chỉ mất ba bốn dặm đường. Lâm Cẩn Dung dạo bộ, cũng
không kêu mệt và đau chân, ngược lại hưng trí bừng bừng hỏi Miêu Nha một ít
việc vặt, thỉnh thoảng theo bờ ruộng rút cỏ dại lên hỏi Miêu Nha đây là cái gì,
đó là cái gì, lại thừa dịp Đào Thuấn Khâm cùng Lâm Tam lão gia không chú ý, lặng
lẽ theo Miêu Nha cầm một nắm thóc lép ném về phía ruộng, thu hút một đàn chim
sẻ tới kiếm ăn, cười loan mặt mày.
Lâm Tam lão gia cùng
Đào Thuấn Khâm thấy chung quanh không có nông dân lui tới, trên đầu nàng cũng
đang đội mũ có lụa che kín, vì vậy đành mặc kệ nàng.
Đoàn người vào chùa
miếu, hai lão ni cô da mặt già nua như vỏ cây tuyên Phật hiệu ra tiếp đón, Đào
Thuấn Khâm lập tức thần sắc nghiêm túc, quy củ ứng đối, Lâm Cẩn Dung sau khi
trọng sinh, cũng tin quỷ thần, tất nhiên thu liễm tâm thần, làm theo Đào Thuấn
Khâm.
Lâm Tam gia là kinh
hãi nhất, hoàn toàn không còn chút hưng phấn chờ mong — vốn tưởng rằng sẽ nhìn
thấy tiểu ni cô tuổi trẻ mỹ mạo, kết quả lại bị kinh hách, khó khăn đợi cho Đào
Thuấn Khâm cùng lão ni cô hàn huyên xong, hắn mới giả bộ vô tình nói: “Nghe nói
chùa này có ôn tuyền…”
Đương gia lão ni cô
danh tự là Trí Thanh, biết là nam chủ nhân của thôn trang đối diện, không dám
chậm trễ, vội gọi lão ni cô Trí Bình: “Sư muội dẫn Lâm thí chủ đi ra sau nhìn
một cái.” Vừa nói vừa tự mình dâng trà cho Đào Thuấn Khâm cùng Lâm Cẩn Dung:
“Trong chùa đơn sơ, lại chỉ có hai sư tỷ sư muội chúng ta, có chỗ chậm trễ
thỉnh thí chủ chớ trách.”
Lâm Tam lão gia còn ôm
điểm hi vọng, chỉ mong ngoài hai lão ni cô còn có tiểu ni cô trẻ tuổi cá biệt
hầu hạ, cần dẫn khách nhân đến sau ngắm nhìn thì sẽ gọi tiểu ni cô đến, ai ngờ
lại không có, vô cùng thất vọng, còn muốn hắn nhìn lão ni cô nhiều nếp nhăn
kia…. Lập tức khoát tay chặn lại: “Thôi, các ngươi có việc, ta tự mình đi chung
quanh nhìn một chút.”
Trí Bình ngại hắn đi
loạn, vẻ mặt đầy khó xử, Đào Thuấn Khâm vội nói: “Cứ để hắn đi, ta hôm nay đến,
là muốn quyên góp, cầu Phật tổ phù hộ xá muội cùng chuyết kinh sớm ngày lành
bệnh, bình an an khang, bọn nhỏ cả đời hỉ nhạc không lo….”
Trí Thanh cùng Trí
Bình nghe vậy nhất thời vui mừng quá đỗi, làm sao còn lo lắng đến Lâm Tam lão
gia, cũng không cố kỵ thể diện, vây quanh bên người Đào Thuấn Khâm thổi phồng
một lúc, liều mạng khuyên nên đem tâm nguyện chứng thực tại Thanh Lương tự này,
bố thí càng nhiều càng tốt.
Lâm Cẩn Dung ở một bên
nghe, khống chế không được mũi chua xót, không nhờ trọng sinh, nàng không biết
đời người ấm lạnh ra sao, thân nhân đều lấy phương thức không giống nhau tận
lực yên lặng thủ hộ nàng, khi đó loạn phỉ xuất hiện, có phải đám người Đào thị
thất lạc cũng đã thay nàng ngày đêm lo lắng cầu phúc thế này chăng?
Lâm Cẩn Dung đang cảm
động, chỉ thấy Thiết Hòe tiến vào cười làm lành nói: “Tam gia nhà ta nghe nói
ôn tuyền này rất có ích cho sức khỏe, muốn ngâm mình một lúc, không biết am chủ
có cho phép?”
Trí Thanh sao có thể
cự tuyệt? Vẻ mặt tươi cười nói: “Ôn tuyền kia ngày thường cơ hồ không có người
đến, hôm qua mới mưa, nước chảy lưu động, chỉ sợ quý chủ thân thể quý giá, ghét
bỏ ôn tuyền kia hơi bẩn…”
Thiết Hòe nhìn Đào
Thuấn Khâm liếc mắt một cái, cười tươi như hoa: “Không chê, không chê.”
Lâm Cẩn Dung thừa dịp
Đào Thuấn Khâm cùng hai lão ni cô thương lượng về việc quyên góp cho am, ngoắc
Miêu Nha đi qua hỏi: “Ôn tuyền này ngươi đã từng thấy chưa? Có lớn không? Nước
nông hay sâu?”

